Sự diệt vong tất yếu của Đảng CSVN (2)

  • Bởi Admin
    26/11/2018
    11 phản hồi

    Phạm Đình Trọng

    2. THIẾU TRÍ TUỆ, TỰ TRỞ THÀNH NÔ LỆ CỦA Ý THỨC HỆ CỘNG SẢN

    Thời nước mất dân nô lệ, dân hai mươi lăm triệu, những người cộng sản chỉ có vài ngàn là những thợ thuyền cùng khổ, những nông dân mù chữ và những học trò đang học dở năm đầu trung học. Nhờ quả cảm phất ngọn cờ yêu nước, ngọn cờ độc lập dân tộc, họ đã tập hợp được sức mạnh của người dân cả nước, mau lẹ cướp được chính quyền. Nhưng khi cướp được chính quyền rồi, những thợ thuyền cùng khổ, những nông dân mù chữ và những học trò chữ nghĩa dở dang liền phản bội lí tưởng độc lập của đất nước, phản bội lí tưởng tự do của hai mươi lăm triệu dân, phản bội Tổ quốc khi vất bỏ lá cờ độc lập dân tộc để giương lên lá cờ giai cấp vô sản, giương lên lá cờ xã hội chủ nghia. Khát vọng cháy bỏng độc lập dân tộc của hai mươi lăm triệu dân Việt đã bị vài ngàn người cộng sản đánh cắp và đánh tráo. Lí tưởng độc lập bị đánh tráo thành lí tưởng cộng sản. Dân tộc bị đánh tráo thành giai cấp. Độc lập dân tộc chỉ còn là phương tiện giúp những người cộng sản cướp chính quyền để họ thực hiện mục đích xã hội chủ nghĩa viển vông, mục đích cộng sản chủ nghĩa ảo ảnh của họ.

    Ngày nay những người lãnh đạo cộng sản đều có học hàm, học vị rất cao. Quyền trong tay, họ muốn có bằng cấp nào đều được bằng cấp đó. Nhưng trí tuệ thực sự của họ thì vẫn tăm tối như thời “sáng ra bờ suối, tối vào hang”, như thời cách mạng bầy đàn, như thời kháng chiến ở rừng. Như chiếc bình vôi lăn lóc ở gầm giường, những bộ não ù lì không tiếp nhận được tri thức loài người, không tiếp nhận được triết học ánh sáng, bằng cấp chỉ cho họ mớ lí luận chết khô, mớ giáo điều mòn cũ. Trí tuệ thấp kém, đầu óc cuồng tín giáo điều, họ đã đi từ sai lầm này đến sai lầm khác. Sai lầm sau nguy hại gấp nhiều lần sai lầm trước. Đi từ cướp nước, cướp đoạt lòng yêu nước của người dân đến bán nước. Đi từ lừa bịp người dân đến chống lại người dân, coi người dân như kẻ thù, như thế lực thù địch.

    Từ sai lầm của đại hội đảng lần thứ hai, năm 1951 trong rừng sâu Việt Bắc, lấy tư tưởng Mao Trạch Đông, lấy đường đi, nước bước của đảng Tàu Cộng làm tư tưởng, đường đi nước bước của đảng Việt Cộng, đến sai lầm ở Thành Đô trên đất Tàu Cộng năm 1990, kí giao kèo cột số phận giống nòi Việt Nam vào số phận Tàu Cộng là sự trượt dài trong tội bán nước, tội phản bội dân tộc Việt Nam.

    Từ tội ác cải cách ruộng đất giữa thế kỉ hai mươi đẩy hơn chục triệu nông dân miền Bắc vào cuộc đấu tranh giai cấp man rợ, vào cuộc tự sát đạo lí, sự sát tính người và cuộc đấu tố, bắn giết đẫm máu, giết chết gần hai trăm ngàn nông dân ưu tú, phá tan nền văn minh làng xã cội nguồn sức mạnh Việt Nam, làm tha hóa, lưu manh hóa cả tầng lớp nông dân hiền lành chân chất. Đến tội ác sau tháng tư năm 1975 lùa gần triệu người Việt Nam yêu nước không chấp nhận ý thức hệ cộng sản vào những nhà tù trung cổ mang tên trại tập trung, đã phơi bầy bản chất nhà nước cộng sản độc tài, tước đoạt cả quyền yêu nước của người dân. Đó là sự trượt dài trong tội ác chống nhân dân, hủy diệt giống nòi của những người cộng sản Việt Nam.

    Thiếu trí tuệ, tăm tối trong cuồng tín giáo điều, những người cộng sản cầm quyền đã dùng sức mạnh tổ chức và sức mạnh bạo lực nhà nước tước đoạt quyền con người, quyền công dân của người dân, thiết lập một nhà nước độc tài tàn bạo.

    Phát động cuộc chiến tranh người Việt bắn giết người Việt núi xương sông máu để thâu tóm quyền lực, áp đặt ách thống trị cộng sản trên cả nước. Thực hiện chính sách ngu dân và chia rẽ dân tộc trong hận thù giai cấp để duy trì, củng cố quyền lực. Dìm đất nước vào những cuộc đấu tranh giai cấp đẫm máu, vào những cuộc đấu tố, truy bức triền miên.

    Đấu tố người giầu của cải. Đấu tố người giầu tri thức. Đấu tố lẽ phải. Đấu tố lương tâm. Đấu tố ánh sáng. Đấu tố bằng bạo lực, bằng máu như trong Xô Viết Nghệ Tĩnh, năm 1930, như trong cải cách ruộng đất những năm năm mươi thế kì hai mươi. Đấu tố bằng khủng bố tinh thần, bằng đánh hội đồng trên truyền thông kết hợp với đày đọa bằng nhà tù và các chính sánh xã hội như vụ Nhân Văn Giai Phẩm những năm năm mươi, vụ Xét lại chống đảng những năm sáu mươi thế kỉ hai mươi, như với người dân sử dụng quyền tự do ngôn luận bày tỏ chính kiến khác với luận điệu của nhà nước cộng sản những ngày này.

    Thiếu trí tuệ trở thành nô lệ của những tín điều cộng sản mất tính người, giữa nền văn minh tin học, đảng cộng sản cầm quyền đang duy trì một hình thái nô lệ hiện đại với dân tộc Việt Nam, nô lệ cộng sản.

    Thiếu trí tuệ, tăm tối trong cuồng tín giáo điều, từ nô lệ ý thức hệ cộng sản chỉ có giai cấp, không có dân tộc đến bán nước chỉ còn là vấn đề thời gian. Và lịch sử Việt Nam đã phải ghi dấu mốc bán nước ô nhục của đảng cộng sản Việt Nam, nỗi ô nhục lớn nhất trong lịch sử Việt Nam. Chỉ khi đã thất thế, không còn quyền lực, chỉ là một cá thể trên đường trốn chạy, Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống mới rước giặc về cướp nước. Đảng cộng sản Việt Nam đương cầm quyền đã kéo cả bầy đàn chóp bu đứng đầu đảng sang tận đất giặc kí giao kèo bán nước ở Thành Đô 3.9.1990. Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống chỉ là những cá thể lẻ loi bán nước. Cả một đảng cầm quyền bán nước, nỗi ô nhục lớn đó chỉ đến thời cộng sản, thời giai cấp thống trị dân tộc mới có trong lịch sử Việt Nam.

    Những dấu mốc ghi nhận đảng cộng sản Việt Nam cướp nước và bán nước là: 9.1945, cướp được chính quyền 10.1954, chiếm được nửa lãnh thổ, cướp dân quyền của dân cư ở phía Bắc Việt Nam 4.1975, chiếm được cả lãnh thổ Việt Nam, cướp dân quyền của dân cư cả nước. Chỉ 15 năm sau khi có được cả nước, đảng cộng sản Việt Nam liền kí giao kèo Thành Đô 9.1990 bán nước.

    3. ỦY BAM KIỂM TRA TRUNG ƯƠNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VÀ TÒA ÁN DỊ GIÁO CỦA GIÁO HỘI

    Trượt dài trong sai lầm về lí luận, thực chất là trí tuệ thấp kém và lí tưởng thẩm mĩ tồi tệ, méo mó, bệnh hoạn, đảng cộng sản Việt Nam cầm quyền đã dấn sâu vào con đường tội ác chống lại nhân dân, chống lại đất nước, chống lại dòng chảy tiến hóa của loài người, đưa dân tộc Việt Nam vào đêm tối độc tài trung cổ. Để áp đặt và duy trì được sự thống trị độc tài đầy tội ác với dân, đảng cộng sản đã triệt để thực hiện chính sách ngu dân.

    Giáo dục ngu dân. Học sinh và tuổi trẻ phải mất quá nhiều thời gian học thứ “khoa học” đã bị loài người văn minh vất vào sọt rác là chủ nghĩa xã hội “khoa học”, càng học càng mụ mị, tăm tối rồi trở thành những tín đồ cuồng tín, ngu trung của một thứ tôn giáo của tội ác: tôn giáo Mác Lê.

    Tín đồ cấp thấp trở thành công cụ bạo lực của nhà nước cộng sản như những công an còn đảng còn mình xông vào đoàn dân biểu tình chống Tàu Cộng xâm lược, đánh hộc máu phụ nữ, đánh chấn thương sọ não thanh niên. Như những dư luận viên mặc áo màu máu, màu cờ đảng, xông vào phá buổi lễ linh thiêng người dân Hà Nội, người dân Sài Gòn tưởng niệm chiến sĩ và đồng bào đã hi sinh trong cuộc chiến giữ đất biên giới phía Bắc năm 1979, giữ quần đảo Hoàng Sa năm 1974, giữ đảo Gac Ma năm 1988. Như những hội viên hội Cờ Đỏ ở Nghệ An xông vào nhà giáo dân đã tham gia biểu tình phản đối Formosa đầu độc biển Việt Nam, đập phá tài sản của dân, xông vào nhà thờ đập phá tượng Chúa. Tín đồ cấp cao thì thành công cụ tư tưởng, thành những giáo sĩ đi rao giảng, truyền đạo Mác Lê, thành những Sơn Đông mãi võ đi bán dạo món thuốc cao đơn hoàn tán gia truyền chủ nghĩa xã hội khoa học và thành những ông từ coi giữ ngôi đền lịch sử đảng như giáo sĩ Hoàng Chí Bảo, giáo sĩ Nguyễn Trọng Phúc, những chiếc bình vôi cóc cáy, lăn lóc ở hội đồng Lí luận trung ương, ở viện Lịch sử đảng.

    Các tôn giáo chân chính đều gieo mầm yêu thương, hướng con người tới yêu thương, bao dung, vị tha, kiến tạo một thế giới hòa bình, trước hết là sự bình an, thư thái ở trong tâm hồn. Chỉ có yêu thương tính nhân đạo, giá trị nhân văn trong mỗi con người mới được nhân lên. Chỉ có hòa bình, trí tuệ con người, sức sáng tạo của con người mới được khai thác, phát huy cao nhất. Coi đấu tranh giai cấp là động lực phát triển xã hội, tôn giáo Mác Lê nuôi dưỡng, kích động hận thù giai cấp trong từng con người, biến con người thành những ác thú.

    Coi hận thù là lập trường giai cấp, là phẩm chất cộng sản, các đảng cộng sản đều chọn con đường cách mạng bạo lực đẫm máu để đi tới mục tiêu xã hội chủ nghĩa ảo ảnh mà cả trăm năm sau cũng không biết có hay không. Chọn con đường cách mạng bạo lực, các đảng cộng sản Mác xít Lê nin nít đều dìm đất nước mình, giống nòi của mình vào cuộc nội chiến thanh toán giai cấp đẫm máu và đều xuất khẩu cách mạng bạo lực, xuất khẩu súng đạn, dìm cả thế giới vào chiến tranh, đói nghèo, lạc hậu và tăm tối.

    Tuyên truyền ngu dân. Tuyên truyền lừa bịp, dối trá, bưng bít sự thật. Cả ngàn cơ quan truyền thông nhà nước cộng sản câm miệng hến, không có một dòng tin khách quan trung thực về những đợt sóng dân cả nước sôi sục biểu tình phản đối dự luật đặc khu, dự luật An Ninh Mạng. Nhưng nhiều tờ báo lớn, đài truyền hình quốc gia của đảng cầm quyền lại đăng bài, phát phóng sự tầm thường hóa lòng yêu nước của người dân khi vu khống người dân nhận tiền của nước ngoài đi biểu tình thuê cho các thế lực chính trị thù địch của đảng cộng sản.

    Luật pháp ngu dân. Nhà nước cộng sản xây dựng hàng loạt đạo luật ngu dân, tước đoạt quyền con người, quyền công dân của người dân. Điển hình của luật pháp ngu dân là điều 4 Hiến pháp và luật An Ninh Mạng.

    Ngu dân, trói tay, bịt mắt người dân để đảng cộng sản tròng thêm vào cổ người dân Việt Nam ách nô lệ Bắc thuộc. Từ 1.4.1960, Liên Hợp Quốc đã ra nghị quyết 1514, đòi hỏi các nước có thuộc địa phải trả độc lập cho thuộc địa. Ngược dòng tiến hóa của loài người, ba mươi năm sau nghị quyết 1514 của Liên Hợp Quốc, ngày 3.9.1990 ở Thành Đô trên đất Tàu Cộng, nhóm lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam cầm quyền đã kí giao kèo với nhóm lãnh đạo đảng Tàu Cộng đưa giống nòi Việt Nam vào thân phận thuộc địa kiểu mới của Tàu Cộng.

    Trong đêm tối của hai lần nô lệ, nô lệ cộng sản và nô lệ Bắc thuộc, trong thể chế độc tài cai trị bằng lừa dối, bạo lực và ngu dân mà lại có một tâm hồn thơm thảo với dân với nước, một trí sáng tiếp nhận được triết học khai sáng và một khí phách “thà làm ma nước Nam, quyết không làm vương hầu cho phương Bắc” dám hiên ngang lập một nhà xuất bản và liên tiếp đưa vào đời sống văn hóa đất nước những cuốn sách kinh điển mang trí tuệ nhân loại, mang ánh sáng dân chủ, tự do, mang sứ mệnh khai dân trí, chấn dân khí, mang đòi hỏi của thời đại giải phóng sức sáng tạo của con người, thời đại đưa những con người bình thường trở thành những người khổng lồ Goliath.

    Cũng như thời trung cổ châu Âu dưới sự thống trị về tinh thần và tư tưởng của giáo hội Thiên Chúa, giáo lí nhà thờ dạy giáo dân niềm tin trái đất là trung tâm vũ trụ, mặt trời quay quanh trái đất thì nhà khoa học Galileo, chiên lành của Chúa người Italia nhưng với tư duy khoa học, với thiên tài sáng tạo ra ống kính thiên văn quan sát vũ trụ đã khẳng định ngược lại với nhà thờ rằng mặt trời là trung tâm của một vũ trụ nhỏ trong thiên hà và trái đất quay quanh mặt trời. Phát hiện ra chân lí khoa học trái với giáo lí nhà thờ, Galileo bị tòa án Giáo hội kết tội dị giáo, bị quản thúc tại nhà và sách công bố công trình khám phá khoa học của ông bị cấm xuất bản.

    Nhà khoa học Chu Hảo, tín đồ cộng sản, giám đốc kiêm tổng biên tập nhà xuất bản Tri Thức đã tổ chức biên dịch và xuất bản những cuốn cách tinh hoa của tri thức nhân loại mang ánh sáng tự do, dân chủ thức tỉnh người dân nô lệ Việt Nam. Với tâm đẹp và trí sáng đó, nhà khoa học Chu Hảo và là tín đồ cộng sản đã bị Ủy ban Kiểm tra trung ương đảng của ông nghị tội là suy thoái tư tưởng. Nhà khoa học Chu Hảo suy thoái tư tưởng cũng như nhà thiên văn học Galileo dị giáo vậy. Thiếu trí tuệ, đảng cộng sản Việt Nam ở thế kỉ 21 của văn minh tin học mà vẫn như giáo hội La Mã thế kỉ 17 thời trung cổ và ủy ban Kiểm tra trung ương ra uy luận tội Chu Hảo cũng chỉ là tòa án dị giáo của Giáo hội mang thần quyền ra phán xét Galileo mà thôi.

    Nhờ phát hiện khoa học vĩ đại của Galileo, khám phá ra bản thể của vũ trụ, của trái đất nơi con người sinh sống mà loài người đã tiến một bước dài từ bóng tối thần quyền, bóng tối trung cổ ra ánh sáng khoa học để bước vào thời công nghiệp với liên tiếp những cuộc cách mạng khoa học kĩ thuật mà cuộc cách mạng mới nhất, kì diệu nhất là cuộc cách mạng tin học, đưa con người vào nền văn minh tin học, mỗi con người bình thường đều có sức mạnh và phép màu thần thánh. Những cuốn sách của nhà xuất bản Tri Thức do nhà khoa học Chu Hảo chủ trương xuất bản như: Triết Học Của Tự Do, Dân Chủ Và Giáo Dục, Khảo Luận Thứ Hai Về Chính Quyền, Đường Về Nô Lệ, Nền Dân Trị Mỹ . . . đã thức tỉnh người dân nô lệ Việt Nam về quyền con người, quyền sống, quyền làm chủ đất nước, làm chủ xã hội và trách nhiệm công dân của mình. Sự thức tỉnh đó chính là khai dân trí, chấn dân khí, trả lại cho người dân sức mạnh làm nên lịch sử, sức mạnh để giành lại quyền làm chủ vận mệnh đất nước.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Dân Quê viết:
    Trước khi qua đờì 6 năm (Mác chết năm1883) thì Mác đã phủ nhận tất cả những điều trong học thuyết đấu tranh giai cấp của mình.

    Hừm! Giả sử ta muốn biết về chi tiết đời tư của Hồ Chí Minh, hay là của Trần Đức Thảo, thì sách hay bài viết của vài người Việt nào đó có thể được dùng để dẫn chứng nhằm mục đích xác thực các điều ấy (mặc dù chưa chắc là các tài liệu này viết đúng sự thật).
    Karl Marx là nhà trí thức người Đức nổi tiếng trong lịch sử, như vậy phải có rất nhiều học giả quốc tế chuyên nghiên cứu về Marx và chủ nghĩa Mác Xít. Ta không cần phải tra cứu tài liệu của hai ông Tống hay Tòng gì đó.
    Dân Quê đã tuyên bố một chuyện động trời, tương tự như ta nói là "Darwin đã nhận tất cả phủ nhận tất cả những điều trong học thuyết tiến hoá bằng chọn lọc tự nhiên", hay là "Giáo Hoàng John Paul II phủ nhận tất cả giáo lý của đạo công giáo".

    Ấy thế mà lạ thật! Không thấy Wikipedia, Bách Khoa Britanica, Politifact, New York Times, hay là ngay cả FB, Twitter, Reagan, Thatcher, Chomsky, Fukuyama vv. viết hay nói một câu gì giống như lời tuyên bố của Dân Quê cả.
    Lỡ nói xạo thì cứ thú nhận đi, chứ cứ lập lờ, ỡm ờ như vậy thì "quê" lắm đấy ạ.

    Ôi, cái nhà bác tuan344 này phức tạp quá, tôi đã chỉ cho bác hàng kẹo, bác không chịu khó đi mua lại cứ nhằng nhẵng đòi tôi phải cho bác kẹo. Thế thì có lúc tôi lấy giáy gói kẹo bọc hòn sỏi rồi đưa cho bác vậy nhé, có đòi tôi phải xoa đầu nữa không? Bao giờ bác mới đủ nhớn? May mà hôm nay là chủ nhật, tôi có thời gian.

    TUAN344 viết:
    Chuyện xạo! Bác dẫn chứng ra giùm nhé!
    Ồ, giá như bác Tuan344 nổ phát còm đầu tiên về bài này thì hay biết mấy, thế nhưng vẫn cái chứng nào tật ấy, bác chỉ chuyên còm theo sau người khác. Vì trình độ của Tuan344 rất hạn chế do không chịu đọc, không chịu học lại lười suy nghĩ đặc biệt là thiếu độc lập tư duy. Nếu bác biết suy nghĩ thì dễ nói với bác hơn. Mác là người nổi tiếng , đi một bước là có người chú ý. Bác hãy tự tìm hiểu về Mác trên Google, nếu không thì nhớ lại những bài viết về Mác qua bài của Tống Văn Công và Trần Mạnh Hỏa ngay trên Interneet và cả ngay trên Dân Luận. Không còn chỗ nào để chê người thì ăn nói hàm hồ, bảo người ta là hũ "mắm thối" chỉ cốt mình có tên thôi.

    Ba lúa viết:
    Câu trích và bôi đậm dưới đây có thể là phủ không hay Marx cũng mù sờ tai voi và đổ tội cho diễn biến của lịch sữ.

    Nói lại cho rõ:

    "Câu trích và bôi đậm dưới đây có thể là phủ nhận không hay Marx cũng mù sờ tai voi và đổ tội thằng lịch sữ."

    TUAN344 viết:
    Chuyện xạo! Bác dẫn chứng ra giùm nhé!

    https://plato.stanford.edu/entries/marx/

    Câu trích và bôi đậm dưới đây có thể là phủ không hay Marx cũng mù sờ tai voi và đổ tội cho diễn biến của lịch sữ.

    ###########
    Karl Marx (1818–1883) được biết đến nhiều nhất không phải là một nhà triết học mà là một nhà cách mạng, có tác phẩm truyền cảm hứng cho nền tảng của nhiều chế độ cộng sản trong thế kỷ hai mươi. Thật khó để nghĩ về nhiều người đã có nhiều ảnh hưởng trong việc tạo ra thế giới hiện đại. Được đào tạo như một nhà triết học, Marx đã từ bỏ triết học vào giữa những năm hai mươi, hướng tới kinh tế và chính trị. Tuy nhiên, ngoài công việc đầu tiên triết học công khai của mình, các tác phẩm sau này của ông có nhiều điểm tiếp xúc với các cuộc tranh luận triết học đương đại, đặc biệt trong triết học lịch sử và khoa học xã hội, và trong triết học đạo đức và chính trị. Chủ nghĩa vật chất lịch sử - lý thuyết lịch sử của Marx - tập trung vào ý tưởng rằng các hình thức xã hội đang tăng và giảm khi chúng tiếp tục và cản trở sự phát triển của năng suất nhân lực. Marx thấy quá trình lịch sử đang tiến hành thông qua một loạt các phương thức sản xuất cần thiết, đặc trưng bởi cuộc đấu tranh cấp lớp, lên đến đỉnh điểm trong chủ nghĩa cộng sản. Phân tích kinh tế của chủ nghĩa tư bản của Marx dựa trên phiên bản lý thuyết về giá trị lao động của ông, và bao gồm việc phân tích lợi nhuận tư bản là việc khai thác giá trị thặng dư từ việc khai thác vô sản. Phân tích về lịch sử và kinh tế kết hợp với nhau trong dự đoán của Marx về sự phân chia kinh tế không thể tránh khỏi của chủ nghĩa tư bản, được thay thế bởi chủ nghĩa cộng sản. Tuy nhiên Marx đã từ chối suy đoán chi tiết về bản chất của chủ nghĩa cộng sản, lập luận rằng nó sẽ nảy sinh qua các quá trình lịch sử, và không phải là việc thực hiện một lý tưởng đạo đức được xác định trước.
    #############

    Dân Quê viết:
    Trước khi qua đờì 6 năm (Mác chết năm1883) thì Mác đã phủ nhận tất cả những điều trong học thuyết đấu tranh giai cấp của mình.

    Chuyện xạo! Bác dẫn chứng ra giùm nhé!

    NGT viết: "Bác Dân Quê nghĩ rằng BCT và TƯ Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Kim Ngân, ... tin hoàn toàn vào Mác, vào XHCN à ?"

    Chưa bao giờ tôi bảo những người CS VN tin vào CNXH, vào Mác Lê nin. Có bao giờ các vị ấy trích dẫn một lời nào đâu trong các sách của Mác Lênin. Các vị ấy có đọc đâu. Nhưng nên nhớ rằng K Mác là con người VĨ ĐẠI và cũng nên nhớ là các nước XHCN không có một thước ngọc khuôn vàng nào cả để các nước XHCN noi theo .Mỗi nước, mỗ thời thì mỗi nước XHCN có một logo khác nhau. CNXH Việt Nam thời HCM là CNXH tem phiếu, kế hoặch hóa. CNXH thời Nguyễn Phú Trọng là CNXH tham nhũng, CNXH thời Liên xô là chính quyền bành trướng dưới cờ búa liềm. Chủ nghĩa XH thời Mao là "súng đẻ ra chính quyền".. Các nướ nói đến các nhà nước CS là họ chỉ nói đến những quốc gia do người CS cầm quyền hay lãnh đạo toàn những tội ác.
    Còn nói đến CN CS là nói chung về một học thuyết, các nước Pháp Anh Mỹ Đức và cả Nga đề vẫn có các Đảng CS đấy thôi, và cái học thuyét XHCN của Mác thì vẫn được nhiều nước phương Tây đặc biệt là các nước Bắc Âu đang theo và họ gặt hái được nhiều thành tich lớn phục vụ cho đờì sống con người ngày càng hoàn hảo đấy thôi. Để phân biệt với các nước XHCN như quan niệm của ta thì gọi đó là "CNXH dân chủ". Điều này cũng do Mác đề cập đến đấy thôi. Để giải thích điều này thì phải dài dòng thêm những điều mà những người CS Việt Nam lo go HCM quan niệm. Trước khi qua đờì 6 năm (Mác chết năm1883) thì Mác đã phủ nhận tất cả những điều trong học thuyết đấu tranh giai cấp của mình. Mác bảo đó không phải là chủ nghĩa Mác. Còn những điều Mác đề ra sau này trước khi chết 6 năm chính là những điều một vài nước Bắc Âu đang theo như Thụy Điển, Đan Mạch, Phần Lan ...Đó là mô hình một xã hội dân chủ, không chiến tranh, có các nghiệp đoàn , đấu tranh ôn hòa kiểu nghị trường, con người được hoàn toàn tự do . Ta cũng có một số chiến sĩ CS như thế nổi nhất là Tạ Thu Thâu được thế giới ca ngợi đấy thôi, sai này bị Việt Minh càu HCM giết. Bản thân nhà triết học Trần Đức Thảo cũng là người mác xit. Ta nhiều khi nhầm giữa từ ngữ và khái niệm nên nhiều khi sai , lại thêm bị CSHCM xuyên tạc nên trắng hóa đen còn đen hóa trắng, đó là do trình độ dân trí, mặt khác tiếng ta lại dựa vào tiến g Trung quốc nên ta hiểu sai. Người Lào không có khái niệm "cộng sản" như ta (học từ Trung quốc) mà họ để nguyên khái niệm communisme (phát âm là com mi nít). Kiều CS của ta thì đúng là thời tư bản manh nha, thế giới tư bản văn minh gọi đó là tư bản lưu manh hay tư bản cao bồi Ta đang phản tiến bộ, đúng là phản động đấy, các cụ ạ. Ta đánh Ngụy xong thì trở thành Ngụy, một tầng lớp vô lại lên cầm quyền thành ra nước loạn cả lên, loạn giáo dục, loạn pháp luật, toạn quan loạn quân. Nhiều khi loạn từ trong nhà loạn ra. Trong cơ quan thì càng chí rõ hai loại người đó là đảng viên và người ngoài đảng. Càng quan to thì càng hiểu rõ bản chất của Đảng là cơ hội nhiều ĐÔ (đô la), thế thôi, chứ lý tưởng cái "con tự do", Những câu hát ngày trước chúng ta thường hát hàng ngày là "vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh..." nay thành "Vì đô la quên mình, vì đô la hy sinh. .." Vì tiền mà con người mất cả lương tri và lương tâm, chính đó là nguồn gốc diệt vong. Cái cây to không chết vì bị chặt phá mà chết vì sâu đục mục ruỗng từ trong mà ra.

    Trích Dân Quê :
    " ... nên uốn nắm lại cách làm cho thiết thực, giải đáp từng vấn đề, từng ý nghiã từ ngữ làm cho người dân binh thường ít học cũng hiểu và đừng mơ hồ, đừng tin vào CS, tốt hơn nữa là làm cho cả chính những người CS cũng nên sửa chữa lại để làm những điều ích quốc lợi dân. ... "

    Theo tôi, thật ra đa số người dân binh thường chả ai tin CS, kể cả bọn CS các cấp. CS ở đây tôi muốn nói đến các lý thuyết, chủ nghĩa CS.

    Bác Dân Quê nghĩ rằng BCT và TƯ Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Kim Ngân, ... tin hoàn toàn vào Mác, vào XHCN à ? Không đâu, họ, BCT và TƯ đang theo chủ nghiã phong kiến tư bản hoang sơ, bất bình đẳng xã hội, tham nhũng quyền lực, chà đạp công lý, ... từ rất lâu rồì.

    Mác (Karl Marx), Rosa Luxemburg, ... mà có sống lại, bi bô hô hào lý thuyết, thi cũng bị Nguyễn Phú Trọng và đồng bọn, chụp mũ suy thoái chính trị, tự diễn biến.

    Đa số người dân binh thường chả ai tin CS nhưng vấn đề là họ lại tin theo tư bản hoang sơ, tự do làm giàu bằng mọi cách, dễ dàng đưa đến hối lộ, ...

    Nói Đảng CS thiếu trí tuệ tức là nói một bộ phận người Việt Nam thiếu trí tuệ, vì Đẩng CS chỉ là một bộ phạn của dan tộc Việt Nam, đó là một tập hợp người lên kết lại với nhau tạo thành đảng, không do người này lập ra thì do người khác lập ra. Một nhà sử học người nước ngoài dã tổng kết các quá trình của Đảng CS như sau: "Ra đời trong nghèo khó, trưởng thành trong đấu tranh, tồn tại trong lừa dối và đàn áp, chết đi trong sự ngu dốt và bất lực". Chính K. Mác đã nói về sự kém cỏi của CS, đó l à "Năng suất lao động sẽ quyết định ai thắng ai". Thế giới đang bước vào kỷ nguyên khoa học 4.0 càng thấy rõ điều này. Trong khi người ta đua nhau cải tiến các công cụ lao động để phục vụ con người thì Đảng CS chỉ chăm chăm lo khư khư giữ chế độ XHCN lỗi thời mà chẳng biết mô hình nó như thế nào? Đến bao giờ thì Đảng CS của ông Trong mới chế tạo ra robot thay thế được đồng chí bí thư chi bộ suốt ngày giáo huấn cho dân nghị quyết này nghị quyết no? Đảng CS hô hào "đổi mới" nhưng khi có người đề xuất đổi mới thì CS lại lên án là biến chất, chuyển hóa, diễn biến. Các từ "đổi mới", "cải cách" hay "diễn biến"... cũng đều chỉ khái niệm vận động, chuyển từ cái nọ sang cái kia. Liên xô và các nước Đông Âu đã diễn biến bỏ chế độ CS chuyển sang chế độ dân chủ, Còn Đảng CS thì có chuyển biến về kinh tế, thế nhưng về tư tưởng thì vẫn khư khư chủ nghĩa Mác Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Chủ nghiã khác tư tưởng ở chỗ nào thì đéo ông cán bộ cao cấp tuyên giáo TƯ giải đáp được. CNXH làm gì có thị trường chứng khoán, CNXH làm gì có cổ phần hóa doanh nghiệp quốc doanh, cổ phần hóa tức là tư nhân hóa, tức là tư bản hóa, Ruộng đất thì công hữu hóa thuộc quyền quản lý của nhà nước còn doanh nghiệp quốc doanh thỉ lại chia nhỏ cho tư nhân, chẳng qua cái gì có lợi cho CS dẽ dàng cho thủ đoạn ăn cướp và làm giàu cho bản thân thì CS làm, thế thôi. Cái mô hình XHCN của ta đầu voi đuôi chuột chẳng có Mác Lênin nào cả. Chẳng qua CS tự vẽ ra để bịp bợm dân ta ngu muội, cả trí thức cũng vậy.
    Cái ý tưởng khai dân trí của GS Chu Hảo là tốt, là tiến bộ, điều này các vị tiền bối đã đề ra cách đây hàng trăm nam, như vậy bây giờ ta mới nêu ra là quá muộn, nhưng biện pháp cỉa GS Chu Hảo thì xem ra còn cần nhiều bàn thảo và quan tâm. nhưng có mấy ai quan tâm đâu. Các sách của nhà xuất bản trí tuệ, mỗi cuốn in ra vài trăm bản thấm thía gì với gần trăm triệu người dân , ngay nhân viên của NXB Trí tuệ cũng chưa chắc đã ai đọc , mà có đọc cũng chẳng hiểu những gì trong sách, toân những điều cao siêu, xa rời, chẳng ích gì trong cuộc sông ăn chẳng đủ no thì nghĩ những điều viển vông vô tích sự để làm gì. CS suốt ngày ca ngợi tôn sùng Đảng như thần như thánh nhưng có hiểu Đảng là cái đinh gì đâu. CS đề cao cái ngành tuyên giáo nhưng càng thấm nhuần những điều tuyên giáo reu rao thì càng ngu vì nền giáo dục CS là dạy làm cho người ta không hiểu, và không được hiểu. Ai vạch ra những điều đúng điều hay mà trái ý CS thì CS chụp cho cái mũ phản động và chống Đảng. Nhiều người chống Đảng nhưng không chống lại tổ quốc, không chống lại nhân dân, GS Chu Hảo và nhiều vị trí thức khác cũng vậy. Chỉ mong GS chu Hảo nếu còn tiếp tục ý tưởng của mình thì nên uốn nắm lại cách làm cho thiết thực, giải đáp từng vấn đề, từng ý nghiã từ ngữ làm cho người dân binh thường ít học cũng hiểu và đừng mơ hồ, đừng tin vào CS, tốt hơn nữa là làm cho cả chính những người CS cũng nên sửa chữa lại để làm những điều ích quốc lợi dân. CS chỉ càn đaet ván đề lợi ích dan tộc lên trên Đngr phái là nước ta tiến lên và không còn vavh ngăn giữa Đảng và dân. Nay Đảng baiò "dân trung với Đảng" thế Đảng trung với cái gì?