Lê Công Định - Thư ngỏ gửi “người khuất mặt khuất mày”

  • Bởi Admin
    20/11/2018
    5 phản hồi

    Lê Công Định

    Hôm nay một vài bạn hữu gửi đến tôi đường dẫn bài viết công kích cá nhân tôi trên báo Nhân Dân. Tác giả tên Vũ Hợp Lân, có lẽ là bút danh của một người không dám lộ diện công khai. Vậy tôi xin mạn phép trò chuyện với “người khuất mặt khuất mày” ở đây.

    Nội dung chính của bài viết nhằm chỉ trích việc tôi bày tỏ lòng kính trọng đối với các chính khách và quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, cụ thể là cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam. Quả thật, tôi vô cùng kính trọng hai nhân vật lịch sử anh hùng đã ngã xuống vì quốc gia ấy. Nếu so sánh họ với các nguyên thủ và tướng lĩnh ngày nay trước mối đe dọa và hành vi xâm lấn của ngoại bang đối với lãnh thổ mà tổ tiên chúng ta để lại, thì lời ca ngợi của tôi dành cho hai vị e rằng chưa diễn đạt hết niềm cảm phục pha lẫn tiếc thương của tôi. Sự đời vẫn vậy, những người đáng sống thì lại chẳng may qua đời quá sớm!

    Tướng Nguyễn Khoa Nam lúc quyết định tuẫn tiết, do không làm tròn bổn phận của một quân nhân, ắt hẳn đã không đến nỗi quá “tâm tư” vì không được thăng cấp bậc Trung Tướng trước khi xả thân bảo vệ lãnh thổ mà mình mang trọng trách. Một vị danh tướng không màng đến địa vị và bổng lộc, đã chọn cái chết oai hùng, không đáng để nhiều người trong đó có tôi kính trọng sao? Việc tôi “đứng về phía nào” chẳng lẽ cũng phải xin phép ai? Yêu ghét một con người, một nhân vật lịch sử, lẽ nào cũng phải theo “định hướng”? Luật pháp nào quy định thế? Thưa ông Vũ Hợp Lân, xã hội này có thể còn thiếu tự do, nhưng tôi không cho phép mình mất tự do trong tư tưởng của chính mình, vì tôi là Con Người! Ông có quyền trung thành với ai đó, nên dù vẫn tôn trọng ông, tôi không nhất thiết phải giống ông. Tôi khác.

    Bày tỏ lòng kính trọng đối với cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, không có nghĩa là muốn tái lập trong tương lai một thể chế của quá khứ. Cũng tương tự, ngưỡng mộ Đức Thánh Trần Hưng Đạo và chiến công vĩ đại của ngài, không đồng nghĩa với ý định thiết lập một vương triều quân chủ đời nhà Trần vào Việt Nam ở thế kỷ 21 này. Và nếu tôi tôn trọng cụ Hồ trong tư cách một nhân vật lịch sử, như tôi vẫn luôn bày tỏ bất kể ai phiền muộn, thì trừ phi tôi bị tâm thần mới có ý mong muốn chế độ mà cụ Hồ thiết lập từ năm 1945 mãi trường tồn cùng với bao vấn nạn tham nhũng và vi phạm nhân quyền thế này! Viết như vậy đã dễ hiểu chưa ông Vũ Hợp Lân? Suy nghĩ theo cách ấy liệu sẽ bị suy diễn là có ý đồ chống và lật đổ chế độ chăng? Thú thật, nếu ông cố tình suy diễn theo hướng đó, thì không việc gì tôi phải e ngại hay sợ ông cả.

    Dù sao cũng phải cám ơn ông Vũ Hợp Lân đã trích đăng công khai những câu chính trong các bài viết của tôi, vì điều đó vô hình chung quảng bá suy nghĩ của tôi đến một số độc giả mà tôi không có dịp tiếp cận. Chỉ tiếc là tờ báo ông dùng để đăng ít người đọc quá! Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, hồi ở tù tôi rất thường đọc báo Nhân Dân, vì không một tờ báo nào khác được phép phổ biến trong khuôn khổ các trại giam ở Việt Nam dù là Thanh Niên hay Tuổi Trẻ của chính nhà nước này. Đọc để mỉm cười vui vẻ, thay vì xem hài kịch vốn không thể có trong tù.

    Tôi chưa bao giờ tự xưng am tường sử học, vì đó là một lĩnh vực sâu rộng đòi hỏi nhiều năng lực và thời gian nghiên cứu, mà tôi thì chỉ dừng lại ở sự say mê học hỏi từ lịch sử cho riêng mình thôi. Tuy nhiên, có hồ đồ lắm không khi một “người khuất mặt khuất mày” viết vài ba dòng “vỗ mông ngựa” (mượn chữ của tác giả Kim Dung trong tác phẩm “Lộc Đỉnh Ký”) trên một tờ báo chuyên về tuyên truyền, chứ không chuyên ngành sử học, lại nhận định tôi “kém hiểu biết lịch sử” hoặc “xuyên tạc lịch sử”?

    Để tránh tình trạng chụp mũ bừa bãi vô ích, tôi đề nghị ông Vũ Hợp Lân sớm tổ chức một mục đàm luận công khai và dân chủ với tôi về các vấn đề lịch sử Việt Nam hiện đại trên chính tờ báo Nhân Dân để độc giả rộng đường nhận định. Đây không phải là lời thách thức, mà là việc làm cần thiết để tránh tiếng “cả vú lấp miệng em” vốn thường dành cho những tay bồi bút, và cũng giúp tờ báo của ông nâng lên một tầm cao mới, thu hút thêm nhiều độc giả có đầu óc hơn. Ông đồng ý nhé?

    Trân trọng,
    Lê Công Định

    Từ khóa: Lê Công Định

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Lê Công Định viết:
    Để tránh tình trạng chụp mũ bừa bãi vô ích, tôi đề nghị ông Vũ Hợp Lân sớm tổ chức một mục đàm luận công khai và dân chủ với tôi về các vấn đề lịch sử Việt Nam hiện đại trên chính tờ báo Nhân Dân để độc giả rộng đường nhận định. Đây không phải là lời thách thức, mà là việc làm cần thiết để tránh tiếng “cả vú lấp miệng em” vốn thường dành cho những tay bồi bút, và cũng giúp tờ báo của ông nâng lên một tầm cao mới, thu hút thêm nhiều độc giả có đầu óc hơn. Ông đồng ý nhé?
    Ỵ Vô viết:
    Xin lỗi trước
    Nơi nào đăng bài đả kích người ta mà lại không cho người bị đả kích nói lại trên chính cái nơi ấy... thì tôi coi đó là cái cầu tiêu.
    Tôi ỉa vào nơi ấy.

    Tớ hới bị dốt tiếng Việt, nên đêk hiểu nhà anh ỵ vô nói Tờ Nhân Dân hay nói anh Định?
    Có biết muốn dô FB còm thì mần dzư thía nầu hông hử?
    cbn

    NGUYỄN THỌ viết:
    Tuyệt tuyệt tuyệt.... khái niệm cái cầu tiêu.
    Ỉa xong lấy giấy báo sẵn đó chùi đít luôn.

    Chỉ thích hợp với đồng quê VN thui ông Thọ ơi bởi bởi hầm cầu là cái lỗ sau vườn, tất cả chôn cho tiện, nhà cầm quyền VN mà được chôn như thế khi đầy thì tiện biết mấy, tốt cho môi trường.

    Sống thành phố VN, thứ giấy này lại phải để riêng sau khi chùi, thối hắc cái bồn cầu thành phố.

    Sống xứ Mỹ xứ Tây, tất cả chỉ một đông tác giật nước, nhưng với cái thứ giấy báo Nhân Dân, nó không tan và chảy được bác Thọ ơi, đường ống hầm cầu sẽ bị tắc nghẽn, ở xứ Việt Bosa Mỹ, gọi thợ thông ống, chém 100 đô mỗi lần dịch vụ thông cống đấy.

    Cũng một tờ giấy chùi đít, Ta khác Tây khác. Tư tưởng cũng thế, cứ tưởng là cấp tiến, nhưng thật khó thay dù đã hội nhập Đông và Tây, nhưng vẫn cần phải biết phân biệt, tất cả không là một mối bởi tờ giấy chùi đít cũng còn phải phân biệt cơ mà.

    Lê Công Định viết:
    Chỉ tiếc là tờ báo ông dùng để đăng ít người đọc quá! Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, hồi ở tù tôi rất thường đọc báo Nhân Dân, vì không một tờ báo nào khác được phép phổ biến trong khuôn khổ các trại giam ở Việt Nam dù là Thanh Niên hay Tuổi Trẻ của chính nhà nước này. Đọc để mỉm cười vui vẻ, thay vì xem hài kịch vốn không thể có trong tù.

    Dưới đây là ý kiến của một người có đầu óc khai phóng khác cũng đọc báo Nhân Dân trong tù.

    Will Nguyễn viết:
    Tờ báo này được xem là một trong những cái loa chính của đảng, nhưng nó yếu kém về mặt báo chí và những bài bình luận được viết để biện minh cho các quyết định về chính sách của chính phủ (như luật an ninh mạng) không đứng vững được trước những tư duy phản biện. Việc đọc báo đảng cho tôi một nhận thức sâu sắc về sự tụt hậu của Việt Nam, về mặt giáo dục, về mặt giao tiếp, và quan trọng nhất là về sự liêm chính của chính phủ.

    (Trích BBC: "Will Nguyễn và những ngày trong khám Chí Hòa")

    Cách đây ít lâu, tôi có đọc trên tờ Nhân Dân một bài miệt thị cộng đồng Việt ở Little Saigon, Nam Cali, chỉ vì họ biểu tình chống ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Bài này nay dường như đã bị gỡ xuống, nhưng tôi tin rằng ấn tượng về những lời nhục mạ người Việt cao niên xa xứ vẫn còn nơi bất cứ một người nào đã lỡ đọc. Thật khó tin nổi là ban biên tập của một cơ quan ngôn luận chính yếu của đảng đương quyền đã để cho một bài như vậy xuất hiện.

    Một bài nhận định tuyệt vời của L/S Định ! Nhưng tiếc rằng những bộ óc trong hàng ngũ cầm quyền tại VN không có tên nào có đủ trí khôn để làm học trò của L/S Định ! Than ôi !

    Xin lỗi trước
    Nơi nào đăng bài đả kích người ta mà lại không cho người bị đả kích nói lại trên chính cái nơi ấy... thì tôi coi đó là cái cầu tiêu.
    Tôi ỉa vào nơi ấy.