Trương Duy Nhất - Loạn tướng

  • Bởi Admin
    07/11/2018
    4 phản hồi

    Trương Duy Nhất

    Loạn tướng. Phải gọi đúng thế.

    Kết thúc chiến tranh, sau 1975, Việt Nam chỉ vỏn vẹn 36 tướng. Nay, quân đội đã tăng đến 415 tướng (3 đại tướng, 18 thượng tướng, 81 trung tướng, 313 thiếu tướng[1].

    Cộng thêm 205 tướng bên công an[2].

    Chỉ tính 8 năm từ 2006 đến 2014, riêng quân đội đã có 231 sỹ quan cấp tướng được thụ phong, gồm 10 thượng tướng, 65 trung tướng và 157 thiếu tướng, gấp 20 lần số tướng trong kháng chiến chống Pháp và hơn 4 lần số tướng trong kháng chiến chống Mỹ.

    Chưa kể một lượng khá khủng “thiếu tướng chìm”. Gọi nôm na là “đại tá nhô”, tức sỹ quan cấp đại tá không được phong hàm tướng nhưng lại hưởng lương tướng[3].

    Trong chiến tranh, tướng chỉ để phong cho những chỉ huy thực tài và có chiến công hiển hách. Thời bình, nhiều sỹ quan văn phòng, giáo dục, y tế, bán buôn… cũng đeo hàm tướng.

    Loạn từ đấy.

    Đến một quân nhân hàm vụ trưởng kinh tài, tức chuyên bấm bàn tính chia lương cho lính cũng tướng. Bác sỹ bệnh viện cũng tướng. Một lão giảng viên, trưởng khoa Mác Lê cũng tướng. Một cậu quân nhân chuyên chuyện bán buôn như ông cựu Chủ tịch tập đoàn viễn thông Viettel Nguyễn Mạnh Hùng (nay là Bộ trưởng Thông tin truyền thông) cũng tướng. Một gã làm báo viết văn lăng nhăng như Hữu Ước cũng tướng, trung tướng mới tởm!

    Tướng phong rất vớ vẩn. Phong vì cả nể. Không loại trừ khả năng chạy chọt. Dư luận, ngay cả trên báo chí chính thống cũng từng có thời đặt nghi vấn về “thị trường sao vạch” này.

    Cực kỳ khôi hài, thậm chí là lố bịch khi vị đại tướng cựu Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh trước đây có lần tha thiết xin quốc hội đừng cắt giảm quân số tướng, vì “không phong tướng thì anh em rất tâm tư”.

    Rồi ngay chiều qua 6/11, khi quốc hội thảo luận sửa đổi luật công an nhân dân, thượng tướng Nguyễn Văn Được, Chủ tịch hội cựu chiến binh, cựu Thứ trưởng quốc phòng cũng “tâm tư” khi so bì định khung chuẩn cho tướng giữa ngành công an với quân đội:

    “Việc phong hàm cho các đồng chí công an cũng là đáng mừng, nhưng nếu hai bên không công bằng thì sẽ thấy “tủi thân”. Giờ ngồi họp như nhau, một bên tướng, một bên tá thì cũng không vui lắm… Làm thế này, bên quân đội buồn, tủi thân”[4].

    Ý ông, muốn so việc qui định giám đốc công an tỉnh thành được phong hàm tướng, trong khi chỉ huy trưởng quân sự các tỉnh thành lại chỉ được hàm đại tá.

    So bì “anh ít tôi nhiều, anh được sao tôi không” trong việc phong tướng giữa quân đội và công an, nhiều khi nghe cứ như chuyện tị nạnh của bọn trẻ nít.

    Nhớ hồi ông Hữu Ước còn Tổng Biên tập báo công an, khi đó mới mang hàm đại tá. Khi nghe tin ông làm thủ tục “xin” hàm tướng, cũng có lời ra tiếng vào. Ông nghe được, cười rằng: nhiều người như tôi, thậm chí thua tôi, vẫn tướng. So với qui định khung, tôi thừa chuẩn, vậy tại sao lại không? Họ tướng thì tôi cũng tướng chứ!

    Đại loại thế, quá lâu rồi, tôi không nhớ chính xác từng câu chữ ông nói, nhưng cơ bản nội dung vậy.

    Rồi ông lên tướng thật. Thiếu tướng, rồi trung tướng mới kinh!

    Trước đây, hồi tôi còn ở công an. Nhớ qui định chỉ giám đốc công an Hà Nội với Sài Gòn mới được phong hàm tướng, cũng chỉ kịch trần thiếu tướng. Khi đó tướng ít lắm, nghe là giật mình. Ngay cấp Bộ cũng cực ít. Ông Lê Thế Tiệm, năm 1990 ra ngồi ghế Tổng cục trưởng cảnh sát cũng chỉ hàm đại tá. Giờ, tất tật giám đốc công an các tỉnh thành đa phần đều tướng. Có nơi như Hà Nội, Sài Gòn, đến mấy tướng.

    Thế nên, dân tình nhạo "tướng nhiều như lợn con” cũng chẳng oan gì. Chưa bao giờ, cái danh "tướng" lại mỉa mai và ê chề đến thế.

    Sửa luật, phải trên tinh thần dẹp tan loạn tướng này. Tướng là cấp hàm, không phải chức vụ. Luật, nên qui định đúng tinh thần đó. Không phải cứ bộ trưởng thì đại tướng, thứ trưởng thì thượng tướng, hay giám đốc công an tỉnh/thành thì thiếu tướng. Phong tướng, vì họ xứng hàm tướng, có tài năng và chiến công hiển hách. Không phải phong tướng vì họ là giám đốc, thứ, bộ trưởng…

    (1): https://vi.wikipedia.org/wiki/Tướng_lĩnh_Quân_đội_nhân_dân_Việt_Nam
    (2): https://vi.wikipedia.org/wiki/Tướng_lĩnh_Công_an_nhân_dân_Việt_Nam
    (3): https://www.bbc.com/vietnamese/forum/2014/12/141221_nguyendangquang_vn
    (4): http://www.baogiaothong.vn/phong-tuong-cong-an-khong-cong-bang-quan-doi-se-tui-than-d277996.html

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    "Nhất tướng danh thành vạn cốt khô"

    Câu này cho thấy từ xa xưa đã có người nhận ra rằng khi có một người được phong hàm tướng phải có hàng vạn người phơi xương ngoài chiến địa. Ngụ ý ở đây là để có một viên tướng thành danh phải trả giá bằng hàng vạn sinh mạng binh lính. Nhận thức về cái giá của một hàm tướng như vậy, đúng, nhưng chưa đủ.

    Người lính chết trên chiến địa đâu phải trúng đạn gục ngã là chết ngay! Trúng đạn gục ngã rồi chết ngay là thứ chỉ có trong phim, thực tế không phải như vậy. Thực tế người lính trúng đạn, ngã xuống, phải lăn lộn trong đau đớn hàng giờ, hàng nhiều giờ, rồi mới từ từ lịm dần tới cái chết! Đa số là như vậy. Và thực tế này làm cho cái giá của một hàm tướng còn cao hơn hàng vạn sinh mạng.

    Ai sống tới tuổi trưởng thành đều có ít nhất một lần đứt tay và biết nó đau như thế nào. Ai rủi ro bị gãy tay, gãy chân ắt đã biết những cơn đau "té đái". Trên chiến địa người lính trúng bom, trúng đạn, đứt lìa tay lìa chân, cơn đau mà người lính chịu đựng trước khi chết là một sự đau đớn ngoài sức tưởng tượng. Nói ngoài sức tưởng tượng là nói theo nghĩa văn học. Còn nói theo nghĩa sinh học thì đau đớn đã lên tới mức không thể chịu đựng, tới mức làm rối loạn hệ thần kinh khiến toàn thân con người phải rơi vào cơn co giật.

    Có bao nhiêu người lính chết ngoài chiến trường là có bấy nhiêu đau đớn tột cùng. Và từ nỗi đau này người ta nhận ra rằng chiến tranh là điên rồ, đầy đau đớn và vô cùng độc ác!

    Người làm tướng, trước hết, phải là người hiểu rõ chiến tranh.

    Làm tướng trong phe thắng trận ắt được vỗ tay nhiều. Nhưng được lưu danh muôn thuở và được người người kính phục thì không cần phải là tướng chiến thắng.

    Người làm tướng là người chỉ huy binh lính với tinh thần phải liều chết để giữ cơ đồ. Vậy thì khi cơ đồ không giữ được, người làm tướng phải biết tự chỉ huy mình đúng với tinh thần đã chỉ huy binh lính. Danh tướng được sinh ra từ tinh thần này.

    Võ Tánh, Ngô Tùng Châu, Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương, Phan Thanh Giản, Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ ....đây mới thật sự là những danh tướng lẫm liệt.

    Một ông tướng chỉ huy 30 năm chiến tranh, kết cục toàn thắng, tên tuổi được sùng bái tới mức "huyền thoại" nhưng không thẩm thấu được giá trị của "Nỗi Buồn Chiến Tranh"! Một quân đội mà tứ cấp đại tá bỏ ra 400 triệu sẽ được thăng thiếu tướng! Có thể nói một cách hết sức công bằng rằng tướng ấy, quân đội ấy là một tập hợp của những người không nhận thức được sự khác biệt giữa thối và thơm.

    Còn một xã hội cứ nghe tới tướng là ngưỡng mộ, sùng bái mà không cần biết hàm tướng ấy từ đâu mà có thì xã hội đó cũng không phân biệt được thối với thơm.

    Thằng ngu cũng biết như vậy, nhưng nguyên nhân chính chỉ vì CA là lực lượng nòng cốt để tiến đến "thống nhất sơn hà, muôn năm trường trị" của Lú

    Phải gọi bọn công an là côn ăn , côn = đồ, ăn = ăn hối lộ, ăn bẩn, ăn cướp . Nói lái là căn ôn : căn nguyên ôn dịch !
    Trích dẫn :
    "205 tướng bên côn ăn"
    "dân tình nhạo "tướng nhiều như lợn con” cũng chẳng oan gì. Chưa bao giờ, cái danh "tướng" lại mỉa mai và ê chề đến thế."
    "Một gã làm báo viết văn lăng nhăng như Hữu Ước cũng tướng, trung tướng mới tởm!"

    Lưu ý : Hầu hết mấy tên côn an bị ở tù hay sắp ra tòa đều bệnh nặng (thường chúng khỏe như trâu). Xem ra chúng còn hèn hạ và thô bỉ không kém những con ruồi đang bu vào thức ăn cù̉a các bạn yêu nước đang bị giam cầm hay bức hại.