Sử và những góc khuất

  • Bởi Admin
    28/10/2018
    4 phản hồi

    Nguyễn Thông

    - Khi đảng tiến hành cuộc cải cách ruộng đất "long trời lở đất" (1953-1956), người của đảng đều khẳng định đó là cuộc cách mạng vĩ đại, sáng suốt, đúng đắn, không thể đảo ngược.

    Chỉ 1 năm sau, chính đảng phải thừa nhận đã phạm sai lầm, tiến hành sửa sai, phải cử người đứng ra sụt sùi khóc lóc, kỷ luật người này người khác, cách chức tổng bí thư của ông Trường Chinh...

    Lúc tiến hành cải cách ruộng đất, ai cưỡng lại bị cho là thành phần chống đối, thậm chí bắn bỏ. Đảng không cho phép ai chê đảng sai, dù sau này họ thừa nhận rất sai.

    - Để bịt mồm văn nghệ sĩ, dập tắt khát vọng tự do trong cuộc sống cũng như trong văn nghệ, đảng khởi động cuộc đấu tranh chống nhóm phá hoại Nhân văn giai phẩm (1956-1958), trừng trị oan sai biết bao nhiêu người chân chính, tài năng văn nghệ, đàn áp khốc liệt tư tưởng và tâm hồn con người, "đem bục công an đặt giữa trái tim người". Khi đó, ai phản đối chủ trương đàn áp của đảng đều bị quy kết là chống đối, bị ông Tố Hữu và đảng của ông ta gộp chung vào nhóm Nhân văn giai phẩm, kẻ thù của cách mạng, gọi họ là đĩ điếm, ma cô. Nhiều nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ, nhà văn hóa bị kết án, đi tù. Đảng tuyên bố đó là chủ trương đúng đắn để làm trong sạch văn nghệ dân tộc.

    Nhiều năm sau, lại cũng chính đảng nhận ra sai lầm nhưng cố tình không đứng ra nhận lỗi, xin lỗi những người bị oan sai, chỉ lặng lẽ hồi phục phần nào quyền lợi cho những Nguyễn Hữu Đang, Phan Khôi, Trần Dần, Lê Đạt, Phùng Quán, Hoàng Cầm, Đặng Đình Hưng..., thí cho họ mấy tấm huân chương này nọ, coi như xong. Lúc đảng thực hiện chống Nhân văn giai phẩm, chả ai dám lên tiếng bảo đảng sai, sẽ bị gô cổ ngay.

    - Để dập tắt những tư tưởng, quan điểm khác với đường lối của đảng, đảng đã làm cuộc đàn áp man rợ, vô pháp vô luân đối với những ai đảng không vừa ý, gọi họ là bọn xét lại chống đảng (1966-1968). Nhiều bậc lão thành cách mạng có công lao hãn mã, vào sinh ra tử, lập công trạng với dân với nước đã bị đảng bắt bớ, đày ải, bỏ tù, vu cáo, bôi xấu. Những Võ Nguyên Giáp, Chu Văn Tấn, Vũ Đình Huỳnh, Hoàng Minh Chính, Lê Liêm, Đặng Kim Giang, Lê Trọng Nghĩa, Bùi Ngọc Tấn, Vũ Thư Hiên, Ung Văn Khiêm... đã gánh chịu số phận bi thảm dưới bàn tay sắt của đảng. Khi ấy, bộ máy của đảng rêu rao tuyên truyền đảng đang làm trong sạch vững mạnh nội bộ, vì nước vì dân, đảng chỉ đúng chứ không sai. Ai phản đối cũng đều bị liên lụy.

    Không lâu sau đó, đảng phải thừa nhận sai lầm, dần dần phục hồi quyền lợi cho những người bị kết án, bị trù dập.

    - Để thực hiện đường lối kinh tế tập trung quan liêu bao cấp, đảng đã ra lệnh cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, ngăn sông cấm chợ kéo dài nhiều năm ở miền Nam (1975-1986). Họ khẳng định đó là chủ trương đúng, sáng suốt, con đường duy nhất để tiến lên chủ nghĩa xã hội. Không ai được chống lại. Họ đã phá nát nền kinh tế đất nước, đẩy cả dân tộc tới bờ vực thẳm, tàn hại biết bao nhiêu gia đình, số phận, đẩy hàng triệu người phải lưu vong, vùi thân trên biển cả.

    Những năm sau, họ thừa nhận sai lầm, ra chủ trương đổi mới, nhưng trước đó ai cãi lại họ chỉ có chết.

    - Giờ họ lại giở ngón nghề cũ, trừng trị những người mà họ cho là chống đối. Việc họ làm, khi tiến hành họ luôn cho là đúng, ai phản đối thì họ kỷ luật, bắt bớ, tù đày. Chỉ có trải qua thời gian kiểm chứng họ mới thừa nhận sai. Đó là thói xấu, cực kỳ tệ hại của những kẻ nắm quyền chỉ sử dụng quyền hành vào việc phục vụ cho chính địa vị độc tôn của mình.

    Thời đại ngày nay đã thay đổi, không cho phép kẻ nắm quyền luôn tự nhận mình là đúng, người khác biệt là sai. Không cho phép cứ phải trải qua thời gian dài mới phân biệt đúng sai. Đó là sự hiểu biết quy luật cuộc sống để tồn tại.

    Đừng tưởng cứ như ngày xưa. Cưỡng lại quy luật sẽ bị quy luật, bị bánh xe lịch sử nghiền nát.

    Nguyễn Thông

    Từ khóa: Nguyễn Thông

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Trang web có nhiều bài hay nhưng phần bình luận có ông @Quang Dinh như ông tâm thần, thơ ko ra thơ văn ko ra văn làm hỏng sự nghiêm túc của tờ báo

    NGT viết:
    Đúng ra Trường Chinh không được phép nắm bất kỳ chức vụ nào của nhà nước, phải ra tòa và có án

    Nếu chỉ trừng phạt một mình Trường Chinh thì kể ra cũng hơi oan vì các chính sách của đảng đều do tập thể (bộ chính trị) quyết định. Do đó, phải trừng phạt toàn thể bộ chính trị mới đúng, he he he.

    Lãnh đạo cộng sản luôn nói " tinh thần tiến công cách mạng là dám làm, cứ làm, sai tới đâu sửa tới đó " Đây là một chủ trương vừa ngu dốt, vừa tàn nhẩn, " tối phản động ", chỉ có ở bọn độc tài, chuyên chế cực độ thời phong kiến và thời cộng sản. Bọn chúng có một điểm chung tự cho mình là vua, cá nhân, hay tập thể, để coi việc cai trị đất nước, sinh mạng người dân, tương lai dân tộc, chủ quyền Tổ quốc.....chỉ là một hình thức thử nghiệm trình độ đỉnh cao trí tuệ của nó, sai thì sửa, nhiều khi chẳng cần sửa, bất kể hậu quả do việc chúng làm đem lại hậu quả như thế nào cho kẻ bị trị và cho đất nước bị chúng nắm quyền cai trị. Do đó việc cộng sản Vietnam dấm giúi thừa nhận, hay sửa sai, chỉ thuần túy là một hành vi lưu manh để bảo vệ việc tiếp tục nắm giữ quyền lực, không hề có một chút thực tâm, mà cũng chẳng hề cần thiết, nên chẳng cần liệt kê ra ( để bào chửa và coi đó là thiện chí à ). No way. Ở xứ văn minh, lãnh đạo sai lầm thì từ chức. Ở xứ mọi rợ, kẻ độc tài cai trị sai lầm, thì người dân phải đứng lên để kéo cổ nó xuống.

    Chỉ 1 năm sau, chính đảng phải thừa nhận đã phạm sai lầm, tiến hành sửa sai, phải cử người đứng ra sụt sùi khóc lóc, kỷ luật người này người khác, cách chức tổng bí thư của ông Trường Chinh...

    Trường Chinh mất chức tổng bí thư đảng, nhưng hắn lại nhảy qua làm chủ tịch QH, chức vụ đại diện nhân dân, kể cả những nông dân bị hắn ra tay giết chết. Thật là mỉa mai vì được Hồ Chí Minh giúp.

    Đúng ra Trường Chinh không được phép nắm bất kỳ chức vụ nào của nhà nước, phải ra tòa và có án