Nhà xuất bản Tri Thức - Một tình yêu, một nỗi buồn

  • Bởi Admin
    27/10/2018
    1 phản hồi

    Nguyễn Danh Lam

    Ngày rời Việt Nam, mình để lại mấy tủ sách, với khoảng 3 ngàn cuốn. Từng cộng tác mục điểm sách trên nhiều tờ báo, mình đọc và “bám” mảng sách, cũng như xuất bản khá kỹ. Một trong số ít nhà xuất bản có sách đáng để đọc, chính là Nhà xuất bản Tri Thức- một nhà xuất bản khá non trẻ, nhưng sách ra cuốn nào cũng thuộc dạng "phải có". Trong kệ sách của mình, ở mảng sách tư tưởng, triết học, giáo dục… hầu như chỉ có những cuốn xuất bản trước 1975 và sách của nhà xuất bản Tri Thức sau này.

    Tôn chỉ ngay từ những ngày đầu xuất bản sách, Nhà xuất bản Tri Thức đã đi theo mô hình mà Minh Trị Thiên Hoàng từng áp dụng để bắt đầu xây dựng một đất nước Nhật Bản hiện đại. Việc đầu tiên, Minh Trị cho dịch khoảng 1 ngàn đầu sách quan trọng nhất của tư tưởng Tây phương, phổ biến (và cả ép) toàn dân đọc- đó là cái nền, cái khởi đầu quan trọng nhất để có đất nước Nhật Bản hiện nay.

    Và Nhà xuất bản Tri Thức đã lặng lẽ, quyết liệt, “lì lợm”, cho ra đời rất nhiều những ấn phẩm “gồ ghề”. Trong đó có thể kể đến các tác phẩm như: Bàn về tự do, Chính thể đại diện (John Stuart Mill); Đường về nô lệ (Friedrich Hayek), Chủ nghĩa tự do của Hayek (Gilles Dostaler); Nền dân trị Mỹ (Tocqueville); Nền đạo đức tin lành và tinh thần của chủ nghĩa tư bản (Max Weber); Dân chủ và Giáo dục (John Dewey)... còn rất nhiều đầu sách khác rất đáng để kể ra ở đây. Trong đó có những cuốn chỉ nghe nhan đề đã thấy… giật mình, với bối cảnh xuất bản trong nước.

    Mình hay viết bài điểm sách, nên thấy những cuốn sách này bao giờ cũng háo hức và muốn càng có nhiều người đọc chúng càng tốt, nên sách ra là chộp liền, đọc ngày đọc đêm để kịp viết bài gởi báo. Tuy nhiên có rất nhiều cuốn, khi bài gởi đi, liền được biên tập phản hồi: Cuốn này vừa có lệnh (miệng) từ trên, không được giới thiệu vì… có vấn đề.

    Và những cuốn “có vấn đề” thường bao giờ cũng là những cuốn hay nhất, có ích cho sự phát triển nhất- nhìn vào bằng chứng Minh Trị Thiên Hoàng xây nền đất nước Nhật Bản thì thấy… Và anh em trong giới nhìn nhau, có thể thấy cái “án” dành cho Nhà xuất bản Tri Thức treo lơ lửng trên đầu, sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào!

    Và sáng nay đọc báo bên nhà, thấy cái tin: Ủy ban kiểm tra TW đảng CSVN đề nghị kỷ luật ông Chu Hảo, giám đốc Nhà xuất bản Tri Thức vì đã “tự chuyển hóa”. Với cương vị giám đốc NXB Tri Thức, ông Chu Hảo đã cho xuất bản một số cuốn sách có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của đảng, nhà nước, vi phạm luật xuất bản, bị cơ quan chức năng xử lý, thu hồi và tiêu hủy…

    Một nỗi buồn mênh mông, giờ càng thêm thăm thẳm… Ở một đất nước dân đã lười đọc sách, tỉ lệ người đọc được những những cuốn đáng đọc vô cùng hiếm hoi. Và để có được những cuốn sách đáng đọc ấy lại càng… tuyệt vọng hơn nữa.

    Người ta đang nói ra rả về “công nghiệp 4.0”, về “đô thị thông minh”, về “trí tuệ nhân tạo”... khi toàn dân đua nhau đọc… ngôn tình, báo lá cải. Sự nghiệp đọc sách của nhiều người ngoảnh lại chỉ có… Đô Rê Môn, Thám tử Cô Nan…

    Có khi nào đất nước biến thành cây thông, cây sồi… khi chỉ gieo toàn cỏ dại và chặt đi bất cứ cái mầm nào lớn quá một gang tay?


    Ông Chu Hảo- giám đốc NXB Tri Thức cùng cuốn “Dân chủ và Giáo dục” của John Dewey- Ảnh: Dinh Hoang Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Đọc bài này tức anh ách vì viết sơ sài, nói nửa chừng, nhiều nét giống hệt cách nói của CS, chỉ nói chung chung, thiếu dẫn chứng, cái người ta cần biết thì không nói, kiểu dứ quà cho trẻ con. " Trong đó có những cuốn chỉ nghe nhan đề đã thấy… giật mình, với bối cảnh xuất bản trong nước.
    Mình hay viết bài điểm sách, nên thấy những cuốn sách này bao giờ cũng háo hức và muốn càng có nhiều người đọc chúng càng tốt, nên sách ra là chộp liền, đọc ngày đọc đêm để kịp viết bài gởi báo. Tuy nhiên có rất nhiều cuốn, khi bài gởi đi, liền được biên tập phản hồi: Cuốn này vừa có lệnh (miệng) từ trên, không được giới thiệu vì… có vấn đề.
    Và những cuốn “có vấn đề” thường bao giờ cũng là những cuốn hay nhất, có ích cho sự phát triển nhất-
    ông Chu Hảo đã cho xuất bản một số cuốn sách có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của đảng, nhà nước, vi phạm luật xuất bản, bị cơ quan chức năng xử lý, thu hồi và tiêu hủy…"
    Đó là những cuốn sách nào thì sao tác giả không nói cụ thể ra cho mọi người biết tìm đọc mà chỉ nói chung chung, chắc là tác gải bài này cũng chưa đọc nên phát biểu liều thì phải? Tác giả lại còn khoe mình viết báo "nên sách ra là chộp liền, đọc ngày đọc đêm để kịp viết bài gởi báo" tác giả viết cái gì hay nói khoác?
    Tôi chưa hề độc một quyển sách nào của NXB Tri thức nên không dám bàn , nhưng Tri thức nêu chủ trương khai dân trí thì thấy NXB này hay chính GS Chu Hảo nên xem lại vấn đề (nói lên điều này thì chưa chắc còm đã được đăng). Khai dân trí cần phổ biến cho nhiều người biết nhưng thấy số sách ra mỗi quyển chỉ có vài trăm thì làm sao phổ biến rộng rãi được, lại còn bàn về những vấn đề hàn lâm, chỉ có một lượng độc giả đếm trên đầu ngón tay.
    Điều khác quan trong nhất là người muốn khai dân trí cho người khác thì bản thân mình phảir có trình độ dân trí cao. Nếu có trình độ dân trí cao thì chẳng ai coi cái đảng này ra cái cái gì, vì đảng chỉ là một đoàn thể quần chúng, không người này lập ra thì người khác lập ra. GS Chu Hảo chắc là còn cho đảng CS là cái gì ghê gớm lắm, thiêng liêng lắm, còn sùng bái cá nhân thì trình độ dân trí còn thấp.
    Nếu xem các còm trong Dân luận (kể cả người trong nước và người ngoài nước) và theo dõi các cuộc họp, hội nghị của nhà nước thì thấy trình độ dân trí minh quá thấp. Trong bài này có một câu hay nhất, đó là "Một nỗi buồn mênh mông, giờ càng thêm thăm thẳm… Ở một đất nước dân đã lười đọc sách, tỉ lệ người đọc được những những cuốn đáng đọc vô cùng hiếm hoi. Và để có được những cuốn sách đáng đọc ấy lại càng… tuyệt vọng hơn nữa." Buồn thật trình độ dân trí mình (cả trong và ngoài nước) thế này thì bao giờ mình mới phấn đấu để thành nước dân chủ gấp vạn làn các nước tư bản dân chủ. Nhưng cái biện pháp khai dân trí thì có ai chiụ tìm ra đâu, cũng chưa hề thấy có cuộc hội thảo nào bàn về vấn đề này, trong khi đó nhưng kẻ càng ít học càng nhiều mưu mô chước quỷ thủ đoạn lừa đảo cả những người học cao tít mây xanh. Trình độ dân trí thấp nên ai lừa cũng được. Mình toàn bị nước ngoài lừa, nhưng bản thân nước mình thì lại biến thành đại cường quốc lừa đảo, toàn lừa dân mình thôi.