Cuộc sống của chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bên Mỹ sắp tới sẽ ra sao?

  • Bởi Admin
    19/10/2018
    0 phản hồi

    Nguyễn Dân

    Vậy là 11 giờ trưa nay (11 giờ đêm bên Mỹ) chị Quỳnh cùng mẹ và 2 con nhỏ sẽ đến Houston bang Texas, thành phố nhiều người Việt thứ 2 tại Mỹ . Sau những buổi tiếp đón ban đầu, chị Quỳnh sẽ đối diện với cuộc sống mưu sinh bên Mỹ. Vậy chị Quỳnh sẽ đối diện với nó như thế nào?

    Từ hơn chục năm nay, bang Texas đứng đầu trong việc thu nhận dân diện tị nạn chính trị (chiếm hơn 10% tổng số dân tị nạn vào Mỹ). Lý do là tỷ lệ thất nghiệp rất thấp, kinh tế mạnh, đa sắc thái, các cơ sở cung cấp dịch vụ định cư của chính phủ hoàn chỉnh, nhà cửa rẻ, thức ăn đa dạng…

    Đầu tiên gia đình chị Quỳnh phải đối mặt về khó khăn ngôn ngữ và khác biệt văn hoá. Gia đình chị sẽ phải học tiếng Anh (Dân Luận: Quỳnh, bà Tuyết Lan và các cháu đều có vốn tiếng Anh nhất định, đây có lẽ không phải trở ngại chính của gia đình). Có thể chị sẽ học tại các chương trình hỗ trợ dành cho người Việt mới qua, hoặc người quen nào đó sẽ dạy chị, đưa chị đi khắp nơi (đi siêu thị, làm giấy tờ, tập đi xe bus...) để chị quen với giao tiếp bằng tiếng Anh. Quá trình này sẽ diễn ra vài tháng, tuỳ thuộc vào chị, miễn chị đừng chỉ giao thiệp trong cộng đồng người Việt. Khi ở Mỹ, tôi đã gặp rất nhiều người dù qua Mỹ hàng chục năm nhưng vẫn không thể giao tiếp được tiếng Anh thông dụng, vì suốt thời gian đó, họ toàn ở trong cộng đồng người Việt, làm những việc đơn giản cho người Việt, đi chợ Việt Nam, ăn đồ Việt Nam, sinh hoạt không khác gì khi ở Việt Nam.

    Việc thứ 2 là chị phải tập lái xe. Ở Mỹ không nói được tiếng Anh coi như câm, không lái xe được coi như mất đôi chân. Chị sẽ rất khó làm mọi việc nếu không thể lái xe. Còn trong thời gian đó, chị phải đi xe bus.

    Với diện là tị nạn chính trị, gia đình chị lúc đầu sẽ được trợ cấp từ quỹ của Liên Bang (khác với trợ cấp dân thường vốn ở cấp Tiểu Bang). Trợ cấp gồm: tiền mặt + thực phẩm + y tế + giáo dục trong thời gian đầu khoảng 8 tháng đến năm rưỡi. Liên Bang sẽ cấp cho chị tiền mặt (tùy Bang ở, giá cả khác nhau... Cali thì cao nhất, nhưng ở đó sinh hoạt phí, nhà cửa thuê đắt). Vì chị ở Houston, Texas mọi chi phí sẽ rẻ hơn nhiều. Gia đình chị sẽ được lãnh 1500-2000 usd/tháng , để trang trải sinh hoạt (thuê nhà lúc đầu, tiền sinh hoạt)... thêm vào mấy trăm đô tiền tem phiếu (Foods Stamps), và nhất là được bao toàn bộ chi phí Y tế (ở Mỹ rất đắt, nếu là người dân thường phải trả): khám+chữa trị bệnh +mắt…

    Sau thời gian đó thì hết. Lúc đó, nếu còn... nghèo (theo chuẩn Mỹ: có mẹ già + 2 con nhỏ, mà khả năng lớn đến lúc đó, sẽ vẫn xếp vào diện nghèo với 4 miệng ăn chị sẽ được hưởng qui chế ở cấp Tiểu Bang, rồi cấp Thành Phố nữa… mẹ chị, khoảng 65 tuổi sẽ được hưởng bảo hiểm y tế toàn bộ và được trợ cấp khoảng 700-800 usd/tháng + thực phẩm... 2 con nhỏ sẽ được học đến hêt trung học miễn phí + trợ cấp thực phẩm đến 18 tuổi. Riêng chị, gần 40 tuổi thì không được huởng như người già hay con nhỏ, nên chị sẽ đi làm, lúc đầu đi học nghề sẽ được nhà nước chi trả tiền học nghề. Chắc chắn cuộc sống mới sẽ thật sự bận rộn và nhiều thứ để phải toan tính. Thời gian nhiều năm qua chị đã hy sinh quá đủ rồi. Good-bye Vietnam - thiên đường XHCN!

    Phương Lê: Tôi coi live stream lúc gia đình Quỳnh vừa ra khỏi sân bay, có một bác sồn sồn cầm micro của một hãng tin nào đó, nhanh chóng chĩa micro hỏi một câu đầu tiên đại để như vầy:

    - Nhiều người tranh đấu dân chủ trong nước nói rất mạnh. Qua đây lại im re. Vậy cô qua đây, cô sẽ im như họ hay tiếp tục lên tiếng?

    Xin lỗi các bạn, cho tôi mắng một phát: hỏi ngu như bò! Dừng hay tiếp tục tranh đấu là một lựa chọn cá nhân. Tranh đấu không phải là một nghĩa vụ bắt buộc của một cá nhân nào cả. Từ đó, quyết định ngừng tranh đấu không phải là một lỗi lầm để có thể chất vấn, hạch hỏi. Nhất là khi người ta vừa ra khỏi lao tù CS, mới chui ra khỏi máy bay.

    Mà phải coi lại mình, cộng đồng mình ăn ở thế nào, có đủ tử tế, đoàn kết với nhau để hỗ trợ cuộc tranh đấu chung hay không? Cấu xé nhau tàn tệ đến cỡ nào mà người trong nước qua đành chọn cách làm thinh cho yên phận?

    Câu hỏi đã ngu ngốc, mà còn phản ánh cái tâm thế muốn người khác đóng vai anh hùng, trong khi mình ngồi trong bóng râm khoan khoái quan sát, chỉ trích như đi coi võ sĩ giác đấu. Về VN chỉ cần an ninh sân bay trừng mắt một cái là tè m nó ra quần.

    Không ai, không một ai qua clip tôi coi hỏi được một câu ân cần về sức khoẻ của Quỳnh, về kế hoạch định cư của gia đình Quỳnh, chỉ nhăm nhăm trút gánh nặng đấu tranh cho người phụ nữ này mà thôi. WTF?

    Đó là cái tâm thế làm anh hùng không nổi, bèn trút hết mọi ẩn ức yếm thế cho người khác làm thay, không vừa ý thì vu vạ, chụp mũ, chửi rủa. WTF?

    Quỳnh đã làm đủ phần mình. Không ai có quyền đòi hỏi điều gì khác hơn. Hãy nghỉ ngơi và tận hưởng cuộc sống an lành bên hai con đi, Quỳnh ạ!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi