Nhất thể hóa

  • Bởi Admin
    30/09/2018
    4 phản hồi

    Trương Huy San

    Tôi không bình luận nhân sự cụ thể. Nhưng nếu quyết định để Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước lần này trở thành tiền lệ thì cũng rất có ý nghĩa. Ít nhất "biên chế" sẽ chỉ còn là Bộ Tam thay vì Bộ Tứ.

    Nhất thể hoá tạo tính chính danh cho người đang thực sự nắm quyền lực tối cao ở Việt Nam. Từ thay đổi tưởng chỉ “cấu thành hình thức” này, trong quá trình vận hành, chắc chắn sẽ làm xuất hiện nhiều tình huống, gợi ý cho Việt Nam cải cách. Cho dù vẫn một đảng, về mặt lý thuyết, VN sẽ tiến gần hơn tới một nền cộng hoà bán tổng thống.

    Chủ tịch – nên là chức danh duy nhất được coi là nguyên thủ - thống lĩnh lực lượng vũ trang và đại diện Nhà nước trong các hoạt động đối ngoại. Đây là cái ghế mà chỉ ai thực sự là một chính trị gia hàng đầu mới nên ngồi vào.

    Trong khi đó, Thủ tướng chỉ nên là một nhà kỹ trị. Vai trò của Thủ tướng là thiết lập được một nền hành chính công chuyên nghiệp và đưa ra được các công cụ hành pháp kịp thời để phát triển kinh tế - xã hội. Không nên làm Thủ tướng mất thời gian vào các cuộc họp bàn chuyện bắt bớ hay các buổi tiếp tân hình thức.

    Tuy nhiên, nếu các chính sách của ông và nội các kinh tế có dấu hiệu phục vụ cho lợi ích nhóm thì ông và các thành viên mà ông chọn có thể phải đối diện với các cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm hay thậm chí bị bắt bớ. Vì, cơ quan điều tra có một vị trí độc lập hơn với “nội các".

    Tháng 9-1997, khi chuẩn bị rời nhiệm sở, ông Võ Văn Kiệt nói về người kế nhiệm, “Thủ tướng Phan Văn Khải là một nhà kinh tế hàng đầu của đất nước”. Trong khi ông Phan Văn Khải thừa nhận, “Về bản lĩnh chính trị tôi không thể nào so sách với đồng chí Võ Văn Kiệt”.

    Cho dù bị trì hãm trong cái kiềng “Tam Nhân”, ông Kiệt đã hành động như một nguyên thủ và ông Khải thực sự là người đứng đầu “nội các kinh tế”. Ông Khải là một nhà kỹ trị. Chính phủ của ông rất khác với Chính phủ Võ Văn Kiệt và càng rất khác với Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng. Và, cho dù dưới thời một Tổng bí thư như Tướng Lê Khả Phiêu hay như Nông Đức Mạnh, ông Khải vẫn điều hành “nội các kinh tế” (phần mà ông có thực quyền) một cách mực thước và để lại các di sản rất là quan trọng.

    Đừng sợ tập trung quyền lực vào một người. Nếu tôn trọng các nhánh quyền lực nhà nước theo thẩm quyền được ghi trong Hiến pháp thì không ai có thể lạm quyền dù họ là nguyên thủ. Nước cũng chỉ nên có một “vua”. Ai cũng muốn đứng đầu. Ai cũng làm chính trị mà thiếu một người kỹ trị thì chính trường rất dễ thành đất “quần ngư tranh thực”; thị trường chỉ là chợ đen; hành chính rối ren và xã hội không thể nào ổn định.

    Con đường để một quốc gia đi đến thịnh vượng còn rất dài. Nhưng với những gì vừa diễn ra chiều nay, nếu không phải để tập trung quyền lực mà nhằm mở ra một hướng đi thì thời gian không lúc nào là quá trễ để bàn một lộ trình đáng hy vọng hơn cho đất nước.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    http://danlambaovn.blogspot.com/2018/10/cong-hoa-xa-hoi-chu-nghia-viet-nam-co.html#more

    Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam có phải là quốc gia Cộng hòa?

    Thảo Dân (Danlambao) - Mới đây, trên FB cá nhân, ông Huy Đức viết: "Nhất thể hoá tạo tính chính danh cho người đang thực sự nắm quyền lực tối cao ở Việt Nam. Từ thay đổi tưởng chỉ “cấu thành hình thức” này, trong quá trình vận hành, chắc chắn sẽ làm xuất hiện nhiều tình huống, gợi ý cho Việt Nam cải cách. Cho dù vẫn một đảng, về mặt lý thuyết, VN sẽ tiến gần hơn tới một nền cộng hoà bán tổng thống."

    Có thể nào đúng như ông Huy Đức viết?

    Trước tiên, thiển nghĩ cần phân biệt chính thể và chính phủ, sau đó tìm hiểu các hình thức chính thể trên thế giới; soi rọi vào đấy để xác định thể chế chính trị của nước Việt Nam và trả lời cho câu hỏi Việt Nam có thể “tiến gần hơn tới nền Cộng hòa Bán Tổng thống”?

    Chính thể và Chính phủ

    Nhiều bạn trẻ - nhất là những người được giáo dục dưới mái trường Xã hội chủ nghĩa và cả người lớn tuổi (thí dụ ông Nguyễn Hùng Bá khi viết phê phán GS Nguyễn Đình Cống) đã nhầm lẫn giữa chính thể và chính phủ.

    Chính thể, hay thể chế chính trị, (còn gọi là chế độ): chế độ chính trị của một nước do quốc hội lập hiến quyết định: chính thể Cộng hòa, chính thể Đại nghị v.v...

    Chính phủ (còn gọi là chính quyền): cơ quan trung ương cầm quyền, trực tiếp cai trị đất nước gồm có nhiều bộ (Bộ Ngoại giao, Bộ Nội vụ, Bộ Quốc phòng, Bộ Y tế v.v...). Đứng đầu chính phủ là Tổng thống hoặc Thủ tướng.

    Như thế, gọi “chế độ Ngô Đình Diệm”, “chế độ Nguyễn Văn Thiệu” là sai; mà phải gọi là chính phủ Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, (tương tự chính phủ Barack Obama, chính phủ Donald Trump v.v...)

    Việc phân biệt rõ chính thể với chính phủ là cực kỳ quan trọng. Chính phủ tồn tại trong một quãng thời gian tương đối ngắn, thường được xác định; chính thể thì lâu dài, không được xác định và khó thay đổi (còn đất nước thì vĩnh viễn). Vì vậy, chống chính phủ không phải là chống chính thể, càng không phải là chống lại đất nước.

    Đồng hóa chính phủ với chính thể, với đất nước là thái độ không lương thiện, nguy hiểm.

    Chính sách của chính phủ, (thí dụ cấm vận, can thiệp vào nội bộ nước khác) và hành vi của người đứng đầu - Tổng thống hoặc Thủ tướng, (thí dụ tham nhũng, quấy rối tình dục) không liên quan đến chính thể. Một chính phủ có thể bị truất phế, lật đổ; tuy vậy chính thể vẫn đứng vững.

    Chính thể chỉ có thể thay đổi khi đại đa số người dân biểu quyết thay đổi hiến pháp, giải tán Chính phủ, Quốc hội, bầu ra một Quốc hội lập pháp mới. Trên thực tế việc ấy ít khi xảy ra trong các quốc gia theo thể chế Cộng hòa.

    Người lính trong quân lực Việt Nam Cộng Hòa không phải là lính của chính phủ Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu mà là lính của nước VNCH. Vì vậy họ chiến đấu chống lại quân CS không phải để bảo vệ chính phủ NĐD, NVT mà bảo vệ nền Cộng hòa, bảo vệ dân chủ, thể chế đa đảng, bầu cử tự do, tam quyền phân lập, kinh tế thị trường.

    Khi chính phủ Ngô Đình Diệm sụp đổ, nền Cộng hòa của miền Nam (VNCH) vẫn đứng vững.

    Sỡ dĩ chính phủ Nguyễn Văn Thiệu sụp đổ, kéo theo sự sụp đổ của chính thể Cọng hòa vì đảng, nhà nước Cộng sản sử dụng quân đội, tiến hành chiến tranh để xóa bỏ nền Cộng hòa, lập nên chế độ Chuyên chính vô sản.

    Các chính thể trên thế giới

    * Quân chủ chuyên quyền: Vua không do ai bầu mà do cha truyền con nối, là chủ sở hữu toàn quyền của đất nước, cai quản quốc gia, chăn dắt quốc dân.

    * Quân chủ lập hiến: Nhà Vua chỉ còn là nguyên thủ tượng trưng, biểu tượng cho chủ quyền quốc gia, sự toàn vẹn, thống nhất lãnh thổ. Dân bầu Quốc hội, Quốc hội nắm quyền Lập pháp, bầu ra Thủ tướng và các Bộ trưởng giử quyền Hành pháp.

    * Thể chế Cộng hòa: Dân trực tiếp hoặc gián tiếp bầu ra chính phủ.

    - Cộng hoà Tổng thống: Dân vừa bầu ra Tổng thổng giữ quyền Hành pháp vừa bầu ra Quốc hội giữ quyền Lập pháp.

    - Cộng hoà Bán Tổng thống: Dân bầu ra Tổng thổng và Thủ tướng giữ quyền Hành pháp, bầu ra Quốc hội giữ quyền Lập pháp.

    * Cộng hoà Đại nghị: Dân bầu ra Quốc hội; Quốc hội bầu ra Tổng thống và Thủ tướng; Tổng thống chỉ tượng trưng, quyền Hành pháp nằm trong tay Thủ tướng.

    * Bán Đại Nghị, còn gọi là Bán Tổng thống: Dân trực tiếp hoặc gián tiếp bầu ra Quốc hội; Quốc hội bầu ra Tổng thống và Thủ tướng, ra đời vừa nhằm ngăn chặn sự quá đà dẫn đến chuyên chế của Tổng thống vừa ngăn chặn xu hướng siêu quyền lực của Quốc hội. Đây là thể chế phức tạp.

    (Trích “Hành trình về dân chủ đa nguyên (Phần 7) - Lựa chọn chế độ chính trị” của tác giả Bùi Quang Vơm).

    Ngoài chính thể Phong kiến và Quân chủ chuyên quyền đã suy tàn, các hình thức Quân chủ lập hiến và Cộng hòa là thể chế dân chủ mà người dân có quyền trực tiếp hay gián tiếp bầu ra người thay mặt mình điều hành đất nước. Thể chế ấy gồm đa đảng, bầu cử tự do, tam quyền phân lập (Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp độc lập nhau), tôn trọng quyền tư hữu, theo kinh tế thị trường, tôn trọng các quyền tự do cá nhân (tự do tư tưởng, báo chí, lập hội, tôn giáo, cư trú v..v…)

    Các chính thể ấy có thể dẫn đến siêu quyền lực của cá nhân (Tổng thống) hoặc một tập thể (Quốc hội), có thể làm tê liệt chính phủ trong thời gian ngắn; thế nhưng vẫn là dân chủ thực sự vì do dân chọn, có nhiệm kỳ nhất định và giới hạn số năm một nhiệm kỳ. Nếu dân không còn tín nhiệm chính phủ, họ có thể lật đổ bằng biện pháp ôn hòa (không tiếp tục bầu ở nhiệm kỳ sau hoặc xuống đường biểu tình ôn hòa làm áp lực đòi chính phủ từ chức)

    Đa số các nước trên thế giới đều lựa chọn chế độ Cộng hòa.

    Các nước Cộng sản không nằm trong hệ thống kể trên.

    Các thể chế chính trị ở Việt Nam

    Ở nước ta, ngoài các thể chế Quân chủ mà triều đình cuối cùng là nhà Nguyễn đã suy tàn, “Quốc gia Việt Nam” và “Đế quốcViệt Nam” tồn tại trong một thời gian ngắn như là hình thức chuyển tiếp, các nhà nước cận đại được thành lập sau đó là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Việt Nam Cộng Hòa và Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Những chính thể ấy đều có danh xưng “Cộng hòa”, có thực sự là nhà nước Cộng hòa?

    Việt Nam Cộng Hòa được thành lập năm 1956, có nền kinh tế thị trường, nền chính trị đa đảng, tam quyền phân lập, Chính phủ và Quốc hội do dân bầu đều có nhiệm kỳ; đứng đầu Chính phủ Đệ nhất cộng hòa là Tổng thống; đứng đầu Chính phủ Đệ nhị cộng hòa là Tổng thống và Thủ tướng. Vì vậy Việt Nam Cộng Hòa là chế độ Cộng hòa Tổng thống và Bán Tổng thống.

    Còn Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa thành lập năm 1945 ở miền Bắc và Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thành lập năm 1976 có phải là quốc gia cộng hòa?

    Cấu trúc và sự hình thành của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (cả hai thực chất là một) có vẻ giống như Cộng hòa đại nghị: Dân bầu ra Quốc hội, Quốc hội chọn Chủ tịch nước và Thủ tướng.

    Nhưng sự thực không phải vậy, vì đảng Cộng sản giữ vị trí cao nhất, lãnh đạo toàn diện, đứng trên Chính phủ, Quốc hội. Cấu trúc này tương tự “Quân chủ chuyên quyền” chỉ khác ở đây đảng thay cho hoàng tộc.

    Đảng Cộng sản Việt Nam có trước khi có nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. (Đảng CSVN được thành lập năm 1930; nước VNDCCH thành lập năm 1945). Sau khi lập ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa; để chính danh, lẽ ra ông Hồ Chí Minh, đảng Cộng sản phải tổ chức trưng cầu dân ý dân miền Bắc để coi dân có tín nhiệm đảng lãnh đạo đất nước. Nhưng đảng không hề làm vậy.

    Sau khi thống nhất đất nước, lập ra nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, để chính danh, lẽ ra đảng phải tổ chức trưng cầu dân ý dân trên cả nước để coi dân có tín nhiệm mình lãnh đạo nước Việt Nam thống nhất không; nhưng đảng không hề làm vậy.

    Đảng là vua, là chủ sở hữu toàn quyền, đảng nắm quyền Hành pháp, Lập pháp, Tư pháp chẳng khác cha truyền con nối, đảng tự cho mình quyền lãnh đạo chứ dân không bầu.

    Đảng chọn ứng cử viên Quốc hội, dân chỉ bỏ phiếu tín nhiệm (90% đại biểu Quốc hội là đảng viên Cộng sản trong khi số đảng viên chỉ chiếm hơn 4% dân số (4.000.000/90.000.000)

    TS Nguyễn Quang A: nói gì về việc 'tôi bị loại?' 10 tháng 4, 2016

    Người tự ứng cử Đại biểu Quốc hội, Tiến sỹ Khoa học Nguyễn Quang A, bình luận về Hội nghị cử tri tại địa phương mà ông cư trú hôm thứ Bảy sau khi ông 'bị loại' với kết quả 6/75 phiếu ủng hộ.

    Nhà vận động cho xã hội dân sự nói với BBC hôm 10/4/2016: Nếu đấu tranh mạnh mẽ, thì có thể hy vọng rằng Luật Bầu cử nó phải thay đổi thì mới được, chứ Luật Bầu cử mà nó đã được thiết kế để cái việc Đảng (CSVN) quyết định, Đảng chọn dân bầu, thì sẽ không bao giờ có kết quả tốt cả.

    Ông Hồ Ngọc Nhuận - cựu dân biểu đối lập trong quốc hội VNCH phát biểu: “...Ngày xưa mấy anh gọi tụi tôi là bù nhìn, là ngụy còn bây giờ mấy anh là cái gì? Các anh chả có làm cái gì cho dân hết trọi thì mấy anh là cái gì? Tôi nói công khai nhưng dần dần họ không cho tôi nói nữa. Bây giờ đây tôi cũng hỏi tại làm sao quốc hội Sài gòn của chúng tôi ngày xưa, các đảng phái được vô, tôn giáo được vô còn bây giờ mấy anh bít hết chỉ có đảng của mấy anh thôi. Đó là đảng hội chứ quốc hội gì?” (Trích “Hồ Ngọc Nhuận: Một mình chống hai chế độ” của Mặc Lâm, biên tập viên RFA)

    Chế độ Cộng sản là thể chế từ trên xuống, là chế độ độc tài (tương tự chế độ Quân chủ). Chế độ này không thể gọi là là Cộng hòa cũng không phải là chế độ Dân chủ.

    (Xin đọc bài “Hành trình về dân chủ đa nguyên (Phần 7) - Lựa chọn chế độ chính trị” của Bùi Quang Vơm).

    Chế độ Cộng sản Việt Nam không phải là Quân chủ; cũng không phải Cộng hòa hay Đại nghị; vậy nó là chế độ gì?

    Đảng Cộng sản nhìn nhận nó là thể chế “chuyên chính vô sản”, có nghĩa là chế độ độc tài của giai cấp vô sản.

    Đã không phải là chính thể Cộng hòa, sao lại có thể là Cộng hòa bán Tổng thống?

    04.10.2018

    Thảo Dân
    danlambaovn.blogspot.com

    http://danlambaovn.blogspot.com/2018/09/ai-hoa-cho-viet-nam-neu-nguyen-phu.html

    Đại họa cho Việt Nam nếu Nguyễn Phú Trọng là Tổng Bí thư kiêm Chủ Tịch nước

    Vũ Đông Hà (Danlambao) - Để thôn tính Việt Nam, Bắc Kinh cần sự tiếp tay của tập đoàn thái thú Ba Đình. Để duy trì sự thống trị và bảo đảm được "tính chính thống" cho việc Việt Nam trở thành chư hầu hay 1 tỉnh của Tàu, Bắc Kinh đã và đang đẩy mạnh giai đoạn "hợp pháp hoá" những ký kết sang nhượng giữa Việt Nam và Tàu cộng. Trước đây, những văn kiện đa phần được ký kết giữa 2 đảng cộng sản. Những ký kết này có thể bị vô hiệu hoá nếu có sự thay đổi quyền lực chính trị ở Việt Nam nằm ngoài ý muốn của Bắc Kinh. Nhưng nếu luật hoá những ký kết, giao kèo như Luật Đặc khu và văn kiện được ký kết bởi người nhân danh nhà nước Việt Nam với nhà nước Tàu thì đó là cam kết giữa 2 quốc gia chứ không phải giữa 2 đảng.

    Nhất thể hoá 2 chức vụ Tổng Bí thư / Chủ tịch nước và ngồi vào chiếc ghế nhất thể hai ngôi này, Nguyễn Phú Trọng thực sự trở thành hoàng đế của Việt Nam, tổng thái thú của thiên triều và cùng với Bắc Kinh thực hiện được mục tiêu chiếm đoạt Việt Nam một cách êm thắm và hợp pháp.

    Trong vài trò Tổng Bí thư, trên nguyên tắc Nguyễn Phú Trọng chỉ có thẩm quyền ký các nghị quyết, quyết định, chỉ thị... của Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư. Ông ta có quyền ký mọi văn bản thuộc phạm vi tổ chức đảng như chuẩn y chức danh trong đảng, điều động, bổ nhiệm, miễn nhiệm, nghỉ hưu... đối với cán bộ của Ban chấp hành Trung ương đảng.

    Ngắn gọn, trên nguyên tắc về mặt pháp lý, mọi văn bản mang chữ ký TBT Nguyễn Phú Trọng chỉ có giá trị trong đảng CSVN và vô giá trị đối với nhà nước Việt Nam. Do đó, cũng trên nguyên tắc, nó vô giá trị đối với các quốc gia khác khi xảy ra những tranh cãi, tranh chấp, muốn hủy bỏ ký kết.

    Trong khi đó, nếu ngồi vào ghế Chủ tịch Nước thì CTN Nguyễn Phú Trọng có quyền nhân danh Nhà nước Việt Nam để ký điều ước quốc tế đồng thời có quyền quyết định việc Việt Nam đồng ý, gia nhập, hoặc Việt Nam chấm dứt hiệu lực đối với mọi điều ước quốc tế.

    Trong bối cảnh chính trị độc đảng, dù với những thẩm quyền quan trọng trên nhưng Chủ tịch Nước từ trước đến giờ chỉ là người bù nhìn vì chấp nhận sự thống trị toàn bộ của hệ thống đảng, đứng đầu là Tổng Bí thư.

    Có một cách nói khác - nếu muốn Chủ tịch Nước thực hiện những điều mà chỉ Chủ tịch Nước có thẩm quyền thì Bộ Chính trị hay Tổng Bí thư là nhân vật số một của bộ phận này, phải khống chế được Chủ tịch Nước.

    Hiện tượng Trần Đại Quang và sau đó Trần Đại Quang phải chết, cộng với tình trạng đấu đá nội bộ, chia phe rẽ phái trong những năm vừa qua cho thấy việc một Tổng Bí thư của phe này khống chế một Chủ tịch Nước của phe kia không còn là một điều chắc chắn 100% như trước. Đó là một hiện trạng mà Bắc Kinh không muốn, nhất là đang đi vào giai đoạn đánh nhanh, đánh mạnh, đánh tới tấp để Hán hóa Việt Nam.

    Do đó, với thế thượng phong đang có trong đảng nhờ vào sự chống lưng của thiên triều phương Bắc, với cái lò thanh trừng nội bộ nhưng dán nhãn hiệu chống tham nhũng đang say sưa cháy, với những con virus lạ và hiếm được tiếp tế từ bên kia biên giới, với nắm tay bắt ấn thần chú sẵn sàng tiêu diệt đối thủ đang ngồi ở ghế Chủ tịch nước cho đến lúc đã vào nằm trong quan tài đóng kín... Nguyễn Phú Trọng sẽ bằng mọi giá chiếm cho được được ngôi vị Chủ tịch Nước.

    Trong vai trò Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch Nước, đảng và nhà nước rơi trọn vào tay của một tên thái thú sẵn sàng làm thân nô lệ cho thiên triều và dâng hiến gia tài Việt Nam cho triều đình phương Bắc. Bất cứ lúc nào, trong bất kỳ một chuyến đi triều cống nào, sẽ có một văn bản ký kết hợp pháp giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và nước Cộng hòa Nhân Dân Trung Hoa, theo đúng quy định quốc tế giữa 2 quốc gia với chữ ký của Chủ tịch Nước Nguyễn Phú Trọng. Số phận của đất nước Việt Nam với hơn 90 triệu người không còn nằm trong một tập đoàn cai trị chia 5 xẻ 7, khác biệt ý kiến trong tranh chấp quyền và tiền. Nó nằm trong tay 1 tên duy nhất, kẻ trung thành nhất với thiên triều phương bắc.

    Hiểm họa cộng sản đã có mặt tại Việt Nam đã hơn 70 năm. Hiểm họa chồng chất hiểm họa và đất nước ngày càng điêu linh. Đại họa ngày hôm nay không chỉ còn là điêu tàn đất nước mà là không còn một đất nước để điêu linh!

    Xin đừng nghĩ tên cộng sản nào, nắm quyền chức gì cũng vậy. Có những thay đổi trong bộ máy quyền lực của tập đoàn cai trị sẽ làm cho 90 triệu người Việt Nam mau đến gần với số phận của người dân Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ. Nguyễn Phú Trọng là một Lê Chiêu Thống của thế kỷ 21. Nhưng là một tên việt gian bán nước trăm lần tồi tệ hơn Lê Chiêu Thống. Nếu nắm được cả 2 chức vụ TBT và CTN, không những Việt Nam sẽ nhanh chóng rơi vào tay Tàu cộng mà những nỗ lực để lấy lại chủ quyền, độc lập dân tộc của các thế hệ Việt Nam bị mất tổ quốc sau này sẽ muôn vàn khó khăn vì sự xâm lược, chiếm đóng, cai trị của Tàu cộng đã được "Việt Nam" đồng ý ký kết một cách hợp pháp dưới mắt nhìn của nhiều người, nhiều quốc gia trên thế giới.

    Đại hoạ này cần được xem là ưu tiên của công cuộc tranh đấu trước mặt. Không những chỉ đối với những công dân Việt Nam mà còn đối với những đảng viên, cán bộ, nhân viên đang phục vụ trong guồng máy đảng đang không chấp nhận sự nô lệ Bắc Kinh 100% của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

    29.09.2018

    Vũ Đông Hà
    danlambaovn.blogspot.com

    Trích lại tham khảo, cùng chủ đề còm bởi còm sĩ NGT.

    Nhân Tuấn Trương viết:
    Có người hỏi ý kiến của tôi về nhận định của ông Trương Huy San về việc “nhứt thế hóa” hai chức danh “tổng bí thư” và “chủ tịch nước”.

    Ý kiến của tôi là dè dặt trên những nhận định của nhà báo Trương Huy San. Những nhận định của nhà báo này về tính “chính danh”, về nền “cộng hòa”, về chế độ “bán tổng thống”... là chưa tương ứng với những định nghĩa thông thường.

    Trong các chế độ cộng hòa, quyền lực không có kế thừa và quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân. Tính chính danh của quyền lực được bảo đảm bằng sự chuẩn nhận của toàn dân, qua hình thức phổ thông đầu phiếu.

    Trên quan điểm này thì ở Việt Nam, tất cả các quan chức nắm quyền lực trong nhà nước không ai có “chính danh”. Chủ tịch nước, Thủ tướng… được Quốc hội bầu lên nhưng tất cả các đại biểu Quốc hội đều là người của đảng hay do đảng đề cử. Đây là nguyên tắc “dân chủ tập trung” của mô hình nhà nước Sô Viết mà VN (và TQ) áp dụng từ nhiều thập niên qua. Mọi quyền lực nhà nước đều nằm trong tay đảng.

    Nhưng nếu nhận định trên bản Hiến pháp của nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, “đảng là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội”. Thì người đứng đầu đảng, tức vị Tổng bí thư, là người lãnh đạo nhà nước và xã hội. Đây là tính “chính danh” của Tổng bí thư đảng, (theo mô hình tổ chức nhà nước Sô Viết).

    Vì vậy nói rằng “Nhất thể hoá tạo tính chính danh cho người đang thực sự nắm quyền lực tối cao ở Việt Nam” của Trương Huy San là không đúng.

    Ta có thí dụ là ông Nikita Khouchtchev ngày trước vốn là Tổng bí thư, chỉ nắm chức Chủ tịch Hội đồng bộ trưởng, tức Thủ tướng, trên nguyên tắc đứng hàng thứ ba trong hệ thống quyền lực Sô viết. Thực tế thì ông này mới là người đại diện cho Liên Xô, về mọi mặt đối nội lẫn đối ngoại.

    Ý kiến về “nền cộng hòa”, theo tôi, VN (và TQ) không phải là những nhà nước xây dựng trên nền tảng “cộng hòa” đúng thực chất.

    Nền “cộng hòa” được xây dựng lên nhằm đối lập với các chế độ phong kiến đế quyền. Quyền lực trong chế độ cộng hòa không có kế thừa (như trong chế độ phong kiến đế quyền).

    Quyền lực nhà nước ở các quốc gia như VN và TQ đều tập trung vào đảng. Đảng thể hiện như một “chân mạng thiên tử”, các đảng viên thế hệ này qua thế hệ khác cứ thay thế lẫn nhau tiếm quyền của nhân dân “thay trời hành đạo”. Tức là quyền lực nhà nước lại được “kế thừa” trong đảng, như dưới thời phong kiến đế quyền. Điều này trái ngược với khái niệm “cộng hòa”.

    Về chế độ “bán tổng thống”, đều này cần được nhà báo Trương Huy San định nghĩa rõ rệt. Bởi vì, nếu chế độ “bán tổng thống” có nghĩa như là “semi présidentiel” của Pháp. Theo đó chế độ này là chế độ hỗn hợp giữa mô hình “tổng thống chế” và “đại nghị chế”. Tổng thống được bầu theo thể thức trực tiếp và phổ thông. Tổng thống có đặc quyền riêng biệt và một nội các (chính phủ) chịu trách nhiệm trước quốc hội.

    Tức là việc “nhất thể hóa” hai chức danh “tổng bí thư” cà “chủ tịch nước” của VN (và TQ) không có chút quan hệ nào với chế độ “semi présidentiel” của Pháp hết cả.

    Ý kiến của tôi, việc “nhất thể hóa” hai chức vụ Tổng bí thư và Chủ tịch nước, nếu xảy ra trong thời gian tới, là một quá trình “logic” từng bước rập khuôn theo mô hình tổ chức nhà nước của Trung Quốc.

    VN luôn là “một bản sao không hoàn chỉnh” của TQ từ thời lập quốc cho tới nay (ngoại lệ với VNCH 1954-1975). Từ khi có cuộc chiến biên giới 1979, tâm lý người dân VN có nhiều “nhạy cảm” đối với TQ, mặc dầu quan hệ ngoại giao hai bên thiết lập lại với những cam kết của lãnh đạo cấp cao “4 tốt và 16 chữ vàng”. Vì vậy lãnh đạo CSVN cố ý “làm khác” với TQ để nhân dân không dị nghị, như duy trì nguyên tắc “tứ trụ”, quyền lực phân bổ đồng đều giữa 3 chức danh với ba miền. Vị tổng bí thư đóng vai trò “nhiếp chánh” kiểm soát và cân bằng quyền lực.

    Vì vậy tôi rất hoài nghi (sẽ trở thành hiện thực) các nhận định về khả năng “cải cách chế độ” của nhà báo Trương Huy San. Việc “nhất thể hóa” của TQ đến nay đã sinh ra một Tập Cận Bình, với quyền lực tập trung trong tay như một Mao Trạch Đông thứ hai. Quyền lực (và vị thế) của Tập Cận Bình đang bị thách thức.
    Cuộc chiến tranh thương mại do Mỹ khởi đầu có nguyên nhân đến từ sự “ngạo mạn” về một “TQ vượt qua Mỹ” của họ Tập.
    VN đi theo con đường TQ là “cải cách” ngược, là trở về thời “chống Mỹ” của Lê Duẩn.

    Cái cần thiết cho VN hiện nay (để cất cánh thành rồng) là “thoát Trung”, là dân chủ hóa chế độ, chớ không phải nhứt cử nhứt động đều rập khuôn theo TQ.

    Trích
    " Nhưng nếu quyết định để Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước lần này trở thành tiền lệ thì cũng rất có ý nghĩa. Ít nhất "biên chế" sẽ chỉ còn là Bộ Tam thay vì Bộ Tứ. "

    Tác giả Huy Đức bàn như rứa thì rõ ràng tg Huy Đức trắng trợn chà đạp hiến pháp chxhcn VN cho dù nó vốn chả có giá trị gì so với cương lĩnh đảng.

    Chủ tịch nước / tổng thống, thông thường do dân bầu trực tiếp hoặc gián tiếp, thông qua tranh cử giữa vài ứng cử viên.
    Làm gì có chuyện tào lao cà chớn "để Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước" !!

    Phải tách rời các chức vụ đảng ra khỏi chức vụ nhà nước ! Như vậy "biên chế" sẽ chỉ còn là Bộ Tam : chủ tịch nước, thủ tướng và chủ tịch quốc hội

    Phải để Quốc Hội lãnh đạo

    http://danlambaovn.blogspot.com/2018/09/huy-uc-nguoi-phu-quet-uong-cho-lo-trinh.html

    Huy Đức - Người phu quét đường cho lộ trình "nhất thể hóa" của Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch Nước Nguyễn Phú Trọng

    Vũ Đông Hà (Danlambao) - Sau khi một số "người phu quét đường" vung chổi khai quang con đường "nhất thể hóa" cho Nguyễn Phú Trọng (1), "công tác" dọn đường được chuyển từ một cơ quan truyền thông "độc lập" của nước ngoài sang một trang "Facebook cá nhân độc lập". Với nhan đề "Nhất thể hóa" (2), Huy Đức là người kế tiếp cầm chổi quét đường để góp phần làm thông thoáng lối đi cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng bước lên ghế Chủ tịch Nước.

    Điểm cần lưu ý là quyết định nhất thể hoá hoàn toàn nằm trong tay đảng độc tài, những người dân "làm chủ đất nước" không có một ảnh hưởng gì lên quyết định này. Do đó, đọc bài của Huy Đức cần phải "cảm nhận" từ vị trí của những đảng viên, cán bộ, uỷ viên TƯĐ - là những đối tượng mà Nguyễn Phú Trọng muốn thuyết phục - qua cái loa mang tên Huy Đức.

    Mở đầu bài viết ngắn trên FB cá nhân, Huy Đức viết:

    "Tôi không bình luận nhân sự cụ thể. Nhưng nếu quyết định để Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước lần này trở thành tiền lệ thì cũng rất có ý nghĩa. Ít nhất "biên chế" sẽ chỉ còn là Bộ Tam thay vì Bộ Tứ."

    Một câu ngắn nhưng có nhiều điều muốn thuyết phục các đối tượng nhắm đến:

    - Không nói về nhân sự, không viết tên người nhưng mọi đảng viên đều biết đó là Nguyễn Phú Trọng;

    - Làm "tinh gọn biên chế" cho đảng; và

    - Việc nhất thể hoá không phải chỉ làm một lần "cho" cá nhân Nguyễn Phú Trọng mà là tạo tiền lệ "rất có ý nghĩa" cho đảng sau này.

    Những điều trên không dễ thuyết phục người dân đứng ngoài đảng - vốn không phải là đối tượng mà Huy Đức nhắm đến. Tuy nhiên, với đảng viên, quan chức đắm mình trong "hệ suy nghĩ của đảng" - "đảng hệ", cho những ai "trung thành" với đảng, thì nó khá thuyết phục.

    Huy Đức viết tiếp:

    "Nhất thể hoá tạo tính chính danh cho người đang thực sự nắm quyền lực tối cao ở Việt Nam. Từ thay đổi tưởng chỉ “cấu thành hình thức” này, trong quá trình vận hành, chắc chắn sẽ làm xuất hiện nhiều tình huống, gợi ý cho Việt Nam cải cách. Cho dù vẫn một đảng, về mặt lý thuyết, VN sẽ tiến gần hơn tới một nền cộng hoà bán tổng thống."

    Huy Đức muốn đảng viên, quan chức đừng tưởng rằng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ cần tính chính danh, đừng nghĩ rằng nó chỉ cho có hình thức, mà còn là để cải cách Việt Nam thành một "nền cộng hòa bán (!?) tổng thống". Dĩ nhiên, Huy Đức không muốn tốn chỗ FB - vốn rất dư thừa - để viết thêm: một "nền cộng hoà bán tổng thống" do một đảng độc tài cai trị và mọi quyết định từ nhân sự lãnh đạo đến chính sách đều nằm trọn trong tay tổng bí thư kiêm chủ tịch nước.

    Một cách ngắn gọn, điều mà Huy Đức muốn gửi gắm, thuyết phục là cần có một Tổng thống Nguyễn Phú Trọng cho một nước "Bán Cộng hoà" Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

    Và Huy Đức tiếp tục làm người rao hàng, tiếp thị cho tham vọng một mình một chợ, làm vua cả nước, quyền lực đối nội, đối ngoại thu về một mối của Nguyễn Phú Trọng:

    "Chủ tịch - nên là chức danh duy nhất được coi là nguyên thủ - thống lĩnh lực lượng vũ trang và đại diện Nhà nước trong các hoạt động đối ngoại. Đây là cái ghế mà chỉ ai thực sự là một chính trị gia hàng đầu mới nên ngồi vào."

    Chính trị gia hàng đầu? Ai là người chấm điểm, quyết định để một chính trị gia ngồi vào vị trí hàng đầu đó? Trong thể chế thật sự dân chủ, chính trị gia hàng đầu là người đứng "hàng đầu" trong một cuộc bầu cử thật sự công bằng, minh bạch. Nhưng đối với Huy Đức, viết như vậy thì các đối tượng đảng viên mà Huy Đức muốn thuyết phục đương nhiên sẽ hiểu, sẽ biết (vì đó là điều duy nhất họ có thể hiểu, có thể biết: "chính trị gia hàng đầu" đương nhiên là tổng bí thư, người đứng hàng đầu của đảng. "Logic" đó rất là... logic, và không thể khác hơn: Chiếc ghế nguyên thủ đó, ghế chủ tịch nước đó chỉ có tổng bí thư "mới nên ngồi vào".

    Có nâng thì phải có... hạ. Nâng "chính trị gia hàng đầu" (của đảng) lên làm nguyên thủ của một nước cộng sản "bán" cộng hoà thì phải hạ những ngôi vị khác trong hệ thống quyền lực xuống . Do đó Huy Đức hạ - và đây là phát súng cảnh cáo nhắm vào những kẻ - cụ thể là Nguyễn Xuân Phúc - có ý đồ tranh giành, phá thối mộng đế vương hay không thuần phục hoàng đế tương lai:

    "Trong khi đó, Thủ tướng chỉ nên là một nhà kỹ trị. Vai trò của Thủ tướng là thiết lập được một nền hành chính công chuyên nghiệp và đưa ra được các công cụ hành pháp kịp thời để phát triển kinh tế - xã hội. Không nên làm Thủ tướng mất thời gian vào các cuộc họp bàn chuyện bắt bớ hay các buổi tiếp tân hình thức."

    Nói một cách khác, trong triều đình đã có vua Trọng thì chỉ có tể tướng Phúc, phục vụ vua và chỉ cúi đầu chăm chú lo việc triều đình theo chiếu chỉ của vua. Tể tướng không có quyền quyết định bắt ai; người chủ lò muốn ai vào lò chỉ có thể là vua; và nhất là tể tướng không được qua mặt vua trong những lễ tiếp tân trong nước lẫn ngoài nước với các nguyên thủ quốc gia khác.

    Cũng trong mối tương quan "vua" và "tể tướng", Huy Đức đi từ "hạ" sang con đường "diệt" nếu tể tướng không được lòng vua:

    "Tuy nhiên, nếu các chính sách của ông (thủ tướng) và nội các kinh tế có dấu hiệu phục vụ cho lợi ích nhóm thì ông và các thành viên mà ông chọn có thể phải đối diện với các cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm hay thậm chí bị bắt bớ. Vì, cơ quan điều tra có một vị trí độc lập hơn với “nội các"."

    Trong cú quét trên, người phu quét đường đã quét người dân và đại biểu quốc hội của họ (dù đây là một cơ chế bù nhìn, tay sai của đảng) xuống cống. Mọi quyết định trừng phạt đối với "tể tướng" và nội các "các bộ" của triều đình phải nằm trong tay vua Nguyễn Phú Trọng. Bỏ phiếu hay bỏ vào lò là quyền của vua vốn là người nắm đầu nắm cổ "cơ quan điều tra có một vị trí độc lập hơn với nội các". Xin lưu ý là chỉ "độc lập hơn..." chứ không phải là độc lập tuyệt đối theo đúng nghĩa của nó.

    Để thuyết phục quần chúng đảng viên, cán bộ quan chức mạnh hơn, Huy Đức lôi Võ Văn Kiệt - người được thành phần cộng sản miền Nam kính mến - cũng là thành phần có khuynh hướng chống "bắc kỳ có lý luận" Nguyễn Phú Trọng - để gián tiếp thuyết phục: Nguyễn Phú Trọng cũng giống như Võ Văn Kiệt. Huy Đức đã dùng lời nói của Võ Văn Kiệt - “Thủ tướng Phan Văn Khải là một nhà kinh tế hàng đầu của đất nước” và lời của Phan Văn Khải “về bản lĩnh chính trị tôi không thể nào so sách với đồng chí Võ Văn Kiệt” để xếp đặt thứ tự tôn ti giữa một "chính trị gia hàng đầu" và một "nhà kỹ trị", giữa một "nguyên thủ" và một "người đứng đầu "nội các kinh tế", hay nói cho đúng nghĩa triều đình phong kiến - giữa một ông vua và một tể tướng.

    Vì vậy, Huy Đức không ngần ngại viết: "Cho dù bị trì hãm trong cái kiềng “Tam Nhân”, ông Kiệt đã hành động như một nguyên thủ và ông Khải thực sự là người đứng đầu “nội các kinh tế”. Ông Khải là một nhà kỹ trị."

    Ông Kiệt chính là ông Trọng và ông Khải chính là hình ảnh của ông Phúc mà Huy Đức muốn các đảng viên miền Nam liên tưởng đến.

    Trong phần kết luận, Huy Đức gửi thông điệp... giùm cho Nguyễn Phú Trọng đến đảng viên:

    "Đừng sợ tập trung quyền lực vào một người. Nếu tôn trọng các nhánh quyền lực nhà nước theo thẩm quyền được ghi trong Hiến pháp thì không ai có thể lạm quyền dù họ là nguyên thủ. Nước cũng chỉ nên có một “vua”. Ai cũng muốn đứng đầu. Ai cũng làm chính trị mà thiếu một người kỹ trị thì chính trường rất dễ thành đất “quần ngư tranh thực”; thị trường chỉ là chợ đen; hành chính rối ren và xã hội không thể nào ổn định."

    Đó là lời hiệu triệu của người phu quét đường: Đừng sợ các đồng chí! Tam quyền phân lập đã được ghi trong hiến pháp của đảng! Đừng sợ tập trung, đừng sợ lạm quyền! Nước phải có một vua. Nước không thể để ai muốn đứng đầu là đòi đứng đầu! Vua phải là... hoàng thượng, tể tướng phải là tôi trung, triều đình không thể là một cái chợ đen mà cần một người - một mình một chợ đỏ.

    Và kết thúc là là lời kêu gọi, lời chào hàng cho cửa tiệm "Bán cộng hoà xã hội chủ nghĩa" của chủ tiệm Nguyễn Phú Trọng:

    "Con đường để một quốc gia đi đến thịnh vượng còn rất dài. Nhưng với những gì vừa diễn ra chiều nay, nếu không phải để tập trung quyền lực mà nhằm mở ra một hướng đi thì thời gian không lúc nào là quá trễ để bàn một lộ trình đáng hy vọng hơn cho đất nước."

    Lộ trình Nhất Thể Hoá với ông vua Nguyễn Phú Trọng cưởi con ngựa Tàu chính là "lộ trình đáng hy vọng" của Huy Đức - hay viết đúng người đúng việc: "lộ trình đáng hy vọng" của Nguyễn Phú Trọng.

    Sau Huy Đức, sẽ là đám quân "nguyên" tay cầm sổ hưu tay cầm chổi đại diện cho thành phần "lão thành cách mạng", sẽ là các "cử tri" đại diện cho nguyện vọng người dân, lần lượt xuống vỉa hè làm phu cho con đường mang tên Nhất Thể Hoá. Ở cuối con đường đó đã để sẵn một ngai vàng nhập cảng từ Bắc Kinh với hàng chữ mạ vàng "Tổng Thái thú Nguyễn Phú Trọng".

    Đối với các đảng viên - đối tượng mà Huy Đức nhắm đến, những người mà Nguyễn Phú Trọng muốn tranh thủ sự ủng hộ cho giấc mộng Lê Chiêu Thống của ông ta, đây là lúc mà họ cần đặt câu hỏi: Liệu họ có thể tiếp tục bảo vệ quyền lợi của mình qua sự trung thành với đảng nếu đảng CSVN rơi vào tay của một kẻ sẵn sàng phục vụ, làm nô lệ, tiếp tay cho thiên triều phương bắc để biến Việt Nam thành một tỉnh lỵ của Tàu? Quyền lợi của họ sẽ còn gì khi đảng Cộng sản Việt Nam chỉ là một chi bộ của đảng Cộng sản Tàu và dù là người mang thẻ đảng, họ cũng chỉ là một công dân hạng hai trong nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa?

    Chú thích:

    (1) http://danlambaovn.blogspot.com/2018/09/nhung-phat-bieu-don-uong-cho-nhat-hoa.html

    (2) https://www.facebook.com/Osinhuyduc/posts/1799540526747787

    30.09.2018

    Vũ Đông Hà
    danlambaovn.blogspot.com