Nén nhang tưởng nhớ lão nhạc sĩ Tô Hải

  • Bởi Admin
    23/09/2018
    0 phản hồi

    Mường Thanh


    Cố nhạc sĩ Tô Hải.

    Cuộc biểu tình chống Tàu Cộng ở công viên 30/4 Quận 1 Sài Gòn, khu vực bên hông cơ sở Thành Đoàn TP. HCM ngày 16/12/ 2007, nếu không nhầm là cuộc xuống đường chống Tàu Cộng diễn ra lần thứ hai kể từ sau năm 1975 (lần đầu là cuộc biểu tình xảy ra trước đó 1 tuần). Còn đối với cá nhân tôi ấy là lần đầu tiên trong đời tham gia một hoạt động có ý nghĩa chính trị là phản đối TQ, bảo vệ biển đảo của Việt Nam.

    Sáng hôm đó không nhớ chính xác là thứ 7 hay CN chỉ nhớ đó là ngày cuối tuần nên đựơc nghỉ làm. Tôi có hẹn một người bạn ở cà phê Trung Nguyên ở đường Nguyễn Văn Chiêm quận 1. Ly cà phê mang ra ngồi chưa ấm ghế thì nghe nhiều tiếng hô to "Đá đảo TQ", "HS TS là của VN"... Nhìn ra ngoài thì thấy từng đoàn người khí thế hừng hừng. Vì thằng bạn chưa tới, tôi nhắn tin cancel, gọi tính tiền rồi lao ra đường. Ngay góc công viên 30/4 hình ảnh đập vào mắt tôi là một Ông già dáng hơi cao gầy râu tóc bạc gần hết tay chống gậy, ngoại hình khá giống với người ông của tôi mất cách đó ít lâu khiến tôi đặt nhiều chú ý (về sau đọc tin tức trên mạng mới biết chính là lão NS Tô Hải).

    Ngoài ra tại đây tôi cũng gặp những nhân vật mà sau này xem tivi đọc báo mới biết họ là những "hồng phúc của dân tộc" như Nguyễn Thị Quyết Tâm, Nguyễn Thị Dung, Lê Trương Hải Hiếu, các đương kim Chủ tịch HĐND, Phó Bí Thơ Thành Ủy và Chủ tịch UBND Q. 12 tp. HCM. Xin mở ngoặc là có rất nhiều em gái tre trẻ nhưng một bộ phận kha khá trong họ là thành phần "chim mồi", anh nào đi biểu tình mà "háu gái" thì dễ bị "dính đòn". Những lần biểu tình về sau tôi từng là nạn nhân của mấy em "tre trẻ có vẻ sinh viên" này (có dịp sẽ kể hầu bạn đọc sau).

    Cảm nhận đầu tiên của tôi là hình như Ông già có bệnh tim mạch và đang rất xúc động... ai đó đã dìu Ông ngồi xuống ghế đá. Nhưng, theo một câu nói đang thời thượng: "Quan trọng là thần thái" thì thần thái của nhạc sĩ Tô Hải lúc đó không chê vào đâu được! Mặc dầu tuổi cao đang mệt vì ho nhiều nhưng nét mặt quắt thước, dáng vẻ oai phong tự tin, lý luận bẻ gãy mọi ý kiến của những cán bộ dân vận.

    Bà QT nói "bác lớn rồi thì khuyên con cháu"... thì liền được ông đáp trả: "tôi đang khuyên bảo con cháu về lòng yêu nước"... làm Bà QT cụp mặt, chuồn. Có một chị cỡ tuổi U40 dáng người đậm, hơi be tới khuyên lơn: "Bác lớn tuổi rồi không nên đi biểu tình" vân vân mây mây... Ông nói: "cô nhà báo này là hàng xóm tôi đây, làm báo SGGP, cô nghĩ sao thanh niên yêu nước đi biểu tình bảo vệ biển đảo thì lại bị bắt, bắt bớ chiếu theo cái luật lệ nào? Có bắt thì bắt tôi đây này, tôi sẳn sàng chết ngay tại chỗ này nhưng phải thả những thanh niên yêu nước đó ra"... vừa nói ông vừa dậm rất mạnh cây gậy đang cầm trên tay xuống đất làm cô nhà báo chạy mất dép.

    Tôi rụt rè đến gần: "Thưa ông tụi con hiểu tấm lòng của ông với quê hương đất nước rồi nhưng con nhìn ông đang mệt và xúc động quá... thôi họ nói gì kệ họ ông không cần trả lời, ông ngồi thở nghỉ mệt chút"... Ông nhìn tôi ánh nhìn dò xét nhưng có chút niềm tin. Tôi quay ra mua chai nước suối vô mời ông uống. Ông nói: "Cậu là người đi biểu tình, không phải là người của họ tới làm tư tưởng tôi đấy chứ"? Tôi cười: "con cũng bị họ dí te tua nảy giờ đây chơ..." Nhận thấy ông ngồi khá yên lại có những người "biểu tình xịn" đến gần quạt, chăm sóc... tôi lại quay ra điểm nóng.

    Một clip lưu tuyền trên mạng xã hội, nhạc sĩ Tô Hải đã chỉ đích danh bà Quyết Tâm chỉ điểm cho công an bắt người biểu tình. Tôi không có điều kiện kiểm chứng nhưng tôi tường thuật lại hoàn cảnh của tôi tùy mọi người nhận định. Tôi với bà QT có tranh luận tay đôi vài phút (ghi lại theo trí nhớ)

    Bà QT: Em làm nghề gì?

    Tôi: Dạ, làm quản lý trong một doanh nghiệp FDI

    Bà QT: Doanh nghiệp cần ổn định chính trị để lo làm ăn chứ sao ra đây biểu tình?

    Tôi: Chúng tôi "Bị bắt ổn định" thì đúng hơn, ổn định thì phải để người dân cất tiếng nói, TQ họ chiếm biển đảo được thì chiếm nước được, nước mà mất thì doanh nghiệp sao còn... Đám đông vỗ tay làm bà QT quê mặt quay lưng đi.

    Sau đó vài phút tình huống đẩy đưa thế nào tôi lại giáp mặt với các lãnh đạo Đại học gồm các ông Võ Văn Sen, Phan Như Lệ, Vũ Tình (nguyên hiệu trưởng, Bí Thư Đảng bộ, Phó Hiệu trưởng kiêm Chủ nhiệm khoa Triết Mác Lê của ĐH KHXH & NV) và các giảng viên ĐH đi theo với họ.

    Tôi chào và bắt tay ông VVS, người tôi có cảm tình hơn cả trong các nhà trí thức trên. Tôi nói với ông Sen: "tôi chia sẻ quan điểm "tuyên chiến xe máy của thầy phát biểu hôm họp HĐND nhưng tôi không chia sẻ việc các thầy ra đây khuyên học sinh sinh viên không đi biểu tình chống TQ xâm lược. Trường Đại học Nhân văn dạy cái gì nếu không phải là chuyển tải lòng yêu nước cho thế hệ trẻ!? Hôm nay cuối tuần các em không đi lo chuyện yêu đương, đua xe, đánh bài mà ra đây biểu tỏ lòng yêu nước trước tình hình biển đão TS HS bị chiếm, cớ sao các thầy ra khuyên về? Ai biểu các thầy làm cái việc trái ngược ấy..." ? Tôi nói một thiên một hồi khá hùng hồn khiến xung quanh rất nhiều người há hốc...

    Ông Sen khá sốc nhưng vẫn có vẻ bình tĩnh bắt tay tôi rồi hỏi ngược lại "anh là ai"? Tôi nói là một sinh viên cũ của trường... Từ đâu một ông trung tuổi xưng danh là thương binh xen vào thái độ xất xược đòi "xử" tôi, ông bảo: "tao là thương binh trong người còn mấy mảnh đạn mà tao chưa nói gì, mày ra đây làm loạn vậy chơ có chiến tranh với TQ thì mày bỏ chạy trước"...

    Tôi nói, "cái đó thì chưa nói trước được, nhưng cũng không hẳn cứ ôm cái xác không não ra chiến trường là vỗ ngực xưng danh được đâu"... Ông liền lao đến túm cổ áo tôi định ra tay thì được ông VVS ngăn lại... Ông Sen nói: ở đây có chính quyền, công an, có việc gì báo công an chứ không việc gì đánh người... Trong lúc ông Sen quàng vai dẫn tay "thương binh" ra xa thì quay về phía tôi nháy mắt. Tôi cảm nhận được ý nghĩa của cái nháy mắt nên rút qua Diamond đứng nhìn. Sau đó bắt bớ diễn ra căng thẳng nên tôi lẫn vào đám đông rút về "chiến khu" an toàn...

    Tôi hàm ơn Ông Sen nhưng việc tôi "đụng" các nhà lý luận tầm cỡ của thành phố và anh "thương binh" tại điểm nóng hôm đó là tình cờ hay có sự "bắn tin" của ai đó cũng là điều cần chiêm nghiệm để rút kinh nghiệm. Rất may ông VVS đã ra tay can ngăn, nếu không chắc chắn tôi đã bị "tóm", no đòn... Qua đây cũng nhận ra thế khó, những "xung đột bên trong"... của những nhà trí thức "ăn cơm chúa múa tối ngày"!

    Thưa NS Tô Hải, ngay lần đầu gặp mặt tôi thấy ở ông một sự cương quyết, biểu hiện qua thái độ lời nói, thậm chí đòi chết ngay tại công viên 30/4 để những thanh niên bị bắt được thả... Người có "tư tưởng ba rọi" như tôi xuất hiện một thoáng suy nghĩ "ông hơi hướng cực đoan". Nhưng theo dõi ông suốt hơn 10 năm qua, đọc nhiều bài viết, tác phẩm của ông và qua theo dỏi thực tế diễn tiến tình hình đất nước... tôi nhận ra một sự dứt khoát về mặt tư tưởng của con người giàu trải nghiệm. Ông chấp nhận hy sinh danh tiếng và bổng lộc tung hô đổi lại hoàn cảnh sống bị quấy nhiễu bất an, những vu vạ đê tiện... để nói lên tiếng nói của lương tâm đạo đức! Là tác giả của "Nhật ký của một thằng hèn" nhưng ông là một con người dũng cảm, là một nhạc sĩ chân chính, một nhân cách lớn!

    Mường Thanh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi