Chỉ có con đường duy nhất cho phát triển giảo dục: Sự tự do

  • Bởi Admin
    09/09/2018
    4 phản hồi

    Mạnh Kim


    Tự do tư duy là chìa khóa thành công của giáo dục Mỹ.

    Mọi bàn cãi về cải cách giáo dục nước nhà đều ít nhiều vô nghĩa nếu giáo dục không được đặt trên nền tảng căn bản: sự tự do. Tư duy giáo dục phải được đặt trên yếu tố cốt lõi là xây dựng nguồn nhân lực vì tương lai quốc gia và chính sách giáo dục phải được thực hiện trên nguyên tắc đó. Giáo dục không thể bị biến thành công cụ phục vụ sự tồn tại của đảng cầm quyền. Điều đó chỉ có thể thực hiện khi mà nhà nước không thò tay vào sự vận hành của bộ máy giáo dục. Thử lấy mô hình Mỹ tham khảo.

    Chính phủ liên bang chỉ phác họa chính sách tổng quát và phần hành động và kế hoạch chi tiết luôn thuộc thẩm quyền Bộ Giáo dục (với không đến 4.000 nhân viên-viên chức, là cơ quan ít nhân sự nhất trong 15 bộ của Mỹ, dù ngân sách đứng hàng thứ ba với gần 70 tỷ USD, chỉ sau Bộ Quốc phòng và Bộ Y tế). Phần mình, các tiểu bang lại có đường hướng riêng mà Bộ Giáo dục gần như không can thiệp. Chức trách Bộ Giáo dục Hoa Kỳ là thực hiện sứ mạng mà họ cho rằng quan trọng nhất: làm thế nào để học sinh học tốt để có thể sẵn sàng giành chiến thắng trong sự cạnh tranh phát triển toàn cầu. Để thực hiện điều đó, tinh thần của chính sách giáo dục Mỹ, trong bất kỳ giai đoạn nào, cũng đặt yếu tố “tự do” làm trọng tâm.

    Có lẽ không quốc gia nào có chính sách giáo dục, xét về tổng thể, tự do như Mỹ. Các tiểu bang có toàn quyền xây dựng hệ thống và đường lối giáo dục riêng. Các học khu (school district) trong từng bang lại có cách thức dạy và học riêng. Mỗi đại học hay trường phổ thông trong từng học khu lại có mô hình riêng. Thậm chí giáo viên của từng khối lớp trong cùng một trường cũng có quyền sử dụng cách thức giảng dạy riêng. Giáo viên lớp 5 này có thể dạy khác giáo viên lớp 5 khác trong một trường. Ban giám hiệu không được can thiệp vì chỉ giáo viên đứng lớp trực tiếp mới biết năng lực của từng học trò và biết học trò mình cần gì…

    Chính sách tự do trong giáo dục Mỹ dựa vào triết lý căn bản: con người là những thực thể khác nhau, có khả năng khác nhau và tố chất khác nhau. Không có con đường nào là duy nhất để mang lại kiến thức và giáo dục con người. Không có phương pháp và mô hình nào duy nhất để xây dựng và phát triển con người. Thật ra cho đến thập niên 1960 chính phủ liên bang mới bắt đầu “can thiệp” bằng cách đưa ra chính sách chung cho giáo dục nhưng từ đó đến nay chính phủ vẫn không bao giờ kiểm soát tuyệt đối hệ thống vận hành của bộ máy giáo dục. Vai trò đáng chú ý nhất của chính phủ liên bang là tạo ra sự công bằng và bình đẳng trong hệ thống giáo dục; bảo vệ quyền hiến định của học sinh (safeguarding students' constitutional rights; chẳng hạn cấm phân biệt chủng tộc, giới tính, tôn giáo…); và bảo vệ quyền hiến định của giáo viên (giáo chức được bảo vệ khỏi sự ngược đãi nếu có...).

    Với giáo dục Mỹ, không ai có quyền thao túng, áp đặt và “chỉ đạo” chính sách giáo dục. Kết quả của sự tự do trong giáo dục Mỹ là họ tạo ra một môi trường cạnh tranh lành mạnh, giữa các bang, giữa các trường, giữa các giáo viên, giữa những nhà giáo dục học, giữa những người viết sách giáo khoa mà giáo viên có toàn quyền chọn để dạy, thậm chí giữa những nhà lập pháp các tiểu bang. Sự phát triển và thành công của giáo dục Mỹ đặt trên yếu tố thực chứng. Nó được phép thể hiện sự tự do nhiều nhất có thể, miễn nó mang lại kết quả tối ưu trong thực tế. Các mô hình giáo dục được phép thể hiện tự do, miễn cho thấy và chứng minh được mục đích cuối cùng là xây dựng thành công con người.

    Miền Nam trước 1975 từng có một nền giáo dục tự do như vậy. Giáo dục miền Nam không chỉ thụ hưởng tự do. Nó còn là nền giáo dục được xây dựng trên nguyên tắc bình đẳng. Trường ở Sài Gòn cũng không khác trường ở Vĩnh Long. Điều này tương phản với thực trạng gây ra bất công bởi cái gọi là “trường điểm” của hệ thống giáo dục ngày nay. Miền Nam trước 1975 không hề tồn tại hiện tượng gọi là “chạy trường” hoặc “học thêm”. Học sinh tiểu học chỉ học nửa buổi (nửa buổi còn lại tha hồ tắm sông hay nhảy dây!). Chỉ đến sau “giải phóng” thì dân miền Nam mới nghe đến những cụm từ quái dị chẳng hạn “bồi dưỡng giáo dục”, mở đầu cho vô số chuyện quái dị và khôi hài khác liên quan “sự nghiệp giáo dục XHCN” kéo dài bất tận đến giờ.

    Chừng nào Việt Nam có những ngôi trường được dùng sách giáo khoa riêng, phương pháp giảng dạy riêng và trường học có những lớp mà học sinh thích đứng hay ngồi tùy ý? Điều quan trọng bây giờ đối với “hệ sinh thái giáo dục Việt Nam”, như cách dùng từ của Bộ trưởng Nhạ, là sự cần thiết trả lại quyền tự do cho giáo dục. Chỉ bằng tự do cạnh tranh mới có thể mang lại sự đào thải những mô hình giáo dục kém hoàn thiện. Chỉ bằng cạnh tranh trên tinh thần tự do thì mới dẹp được nạn tham nhũng thối nát, từ chạy bằng cấp đến tình trạng độc quyền sách giáo khoa. Chỉ bằng tự do cạnh tranh, phương pháp đánh vần nào tốt hơn sẽ được xã hội đón nhận, không cần tốn thời gian tranh cãi.

    Trong bài “Giáo dục, xin cho tôi nói thẳng” viết năm 2009, giáo sư Hoàng Tụy đã chỉ ra ba vấn đề nghiêm trọng khiến giáo dục Việt Nam suy đồi: 1/ Giáo dục sa sút không phải vì thiếu tiền mà vì quản lý kém; 2/ Cần cải cách có hệ thống chứ không phải đổi mới vụn vặt; 3/ Giáo dục không phải là phòng thí nghiệm, càng không thể là nơi để học việc lãnh đạo. Trong bài báo, giáo sư Hoàng Tụy viết: “Căn nhà giáo dục đã cũ nát thảm hại nhưng cứ loay hoay nay cơi nới chỗ này, mai sửa chữa chỗ kia, rốt cuộc thành ra căn nhà dị dạng chẳng ai muốn ở…”.

    Gần 10 năm sau bài viết này, bức tranh giáo dục nước nhà ngày càng bệ rạc và dị dạng gấp nhiều lần. Có lẽ cần bổ sung và “nói thẳng” hơn cả “xin cho tôi nói thẳng”: vấn đề đặc biệt nghiêm trọng và là rào cản lớn nhất của phát triển giáo dục Việt Nam là đảng cầm quyền không ngừng tay bóp nghẹt tự do trong chính sách lẫn điều hành giáo dục. Tạp chí Tia Sáng đã bị đóng cửa vì bài viết nói trên của ông Hoàng Tụy. “Nói thẳng” đã không bao giờ có thể giúp nới ra được bàn tay “siết cổ” giáo dục. “Tự do nói thẳng” đã không có “giá trị” bằng những “nghị quyết đổi mới của Đảng về đổi mới giáo dục”. “Chức năng” giáo dục đã không được phép tách rời khỏi “nhiệm vụ chính trị” mà các nghị quyết Đảng đặt ra. Ở một góc độ nào đó có thể nói, Bộ Giáo dục không chỉ là công cụ. Nó còn là “con tin” của đảng cầm quyền. Muốn bàn về sự cởi trói những khó khăn của giáo dục, trước hết phải nhìn thấy được “mức độ cởi trói” của Đảng đối với giáo dục, để nó có thể tự do tìm kiếm con đường nào là tốt nhất nhằm thỏa mãn được các mục tiêu cốt lõi của bản chất giáo dục: “Giáo dục cho cái gì” và “Giáo dục cho ai”.


    Một lớp tiểu học Mỹ với mô hình “ngồi tùy ý” (flexible seating)

    Chỉ với một chữ “trò” dùng để xưng hô giữa giáo viên với học sinh (hay ngược lại) và giữa học sinh với học sinh, đã cho thấy một sự nghiêm cẩn của một nền giáo dục (ảnh: Học sinh miền Nam - Henk Hilterman chụp năm 1967)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Bà ấy nói đúng vì không tự do là bị kiểm duyệt, ai dám viết đúng sự thật như là Phan Rí bị ô nhiễm, dân đói, sách giáo khoa tiểu học là bây là sai ? Bạn dám nói Đảng cộng sản giết dân, ngu dân khong? Trích, "GS Minh Thái (nếu tôi nhớ không nhầm) thành một khẩu hiệu phát nhiều ngày trên ti vi "Không có tự do không có có sáng tạo.". Bà GS này phát biểu rất hăng và còn có vẻ đanh thép. Tôi thấy có ai cướp tự do của bà ấy hay ai đó trong giới văn nghệ sĩ đâu" hết tric'h.
    Sau 43 năm miền Nam rơi vào tay cộng sản, bịt miệng, vì kiểm duyệt, bắt bớ ở tù, làm sao có nhạc hay, văn hay, kịch hay đâu. Truyện Kiều ở Tàu là một câu chuyện về một nàng ca kỹ, còn cái hay của Truyện Kiều của Nguyễn Du không phải là câu chuyện, mà văn chương và thuyết Nhân Quả, ông dùng câu chuyện để nói về tâm trạng của một người sinh ra lỗi thời. Ông hoài Lê, mà làm việc cho nhà Nguyễn, theo thế hệ Nguyễn Du là Trung Quân Ái Quốc. Quân với ông là nhà Lê. Cái hay khác của Truyện Kiều với cái tên của nó là Đoạn Trường Tân Thanh và văn chương siêu thoát. Tiếng kêu đứt ruột...Cái hay văn chương, triết lý, luân lý đời sống "Gẫm hay muôn sự tại Trời, Trời kia đã bắt làm người có thân" hay
    Trăm năm trong cõi người ta
    Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau
    Trải qua một cuộc bể dâu
    Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.. Vây anh chị Người Dân muốn gì? anh chị muốn Phản Biện? Bật đèn xanh là gì? Vì đầu óc người dân bị nô lệ hoá, ví như gà nuôi trong ống tre, bỏ ra nó ngã đi không được...vậy thôi, đầu óc tối mò làm sao mà sáng tác....Bạn không học, không đọc Nguyễn công Trứ, Tản Đà...những bài Hát nói tuyệt vời của những người yêu nước....Bạn muốn nỗi loạn, vậy bạn ở VN dám viết hô hào Đả Đảo Cộng Sản Bán Nước Việt Nam không? Dám viết như bài "Bình Ngô Đại Cáo là bản tuyên cáo, cáo trạng cho Tàu...đấy!

    Dân Quê viết:
    Lại chuyện nữa, nhiều trí thức ... tầng lớp trí thức...sao cá trí thức không phát biểu...
    Thế thì trí thức cảu ta tự hỏi mình...trí thức... trí thức....

    "Trí thức" gì mà lắm thế? Ở đây chẳng có ai là trí thức đâu, chỉ có bác là trí thức đấy.

    Trong số những bài đang hiển thị thời điểm này có hai bài bàn về về giáo dục:
    - Bài "Giáo dục điều duy nhất phải làm: THAY ĐỔI" trước đây 2 ngày 19 giờ, có 1543 lượt đoc và chỉ có một còm duy nhất.
    - Bài này: Chỉ có con đường duy nhất cho phát triển giảo dục: Sự tự do" cách đẫy 4 ngày 19 giờ, chưa có còm nào chỉ có người duy nhất đang viết còm là tôi.
    Chẳng hiểu vì sao ai cũng nói "Giáo dục là quốc sách" thế nhưng tại sao chẳng có ai bàn về giáo dục?
    Bài trước thì côi đã nói lên ý kiến của mình rồi, trong bài này tôi xin bàn về đề tài TỰ DO trong giáo dục, Thời gian gian đây giới văn nghệ sĩ cũng đã nêu ván đề TỰ DO trong sáng tác, lại còn nêu câu nói của bà GS Minh Thái (nếu tôi nhớ không nhầm) thành một khẩu hiệu phát nhiều ngày trên ti vi "Không có tự do không có có sáng tạo.". Bà GS này phát biểu rất hăng và còn có vẻ đanh thép. Tôi thấy có ai cướp tự do của bà ấy hay ai đó trong giới văn nghệ sĩ đâu, mà có thấy ai sáng tạo được cái gì in dấu ấn đâu. Chính trong giới văn học của ta còn có người nói "Văn học của ta ngoài Truyện Kiều (Cốt là tác phẩm "Kim Vân kiều truyện" của Thanh Tâm Tài Nhân người Trung quốc) thì chẳng có cái gì"!!! Thế ra người ta đổ vấy đổ vá cho TƯ DO để che giấu cho sự yếu kém, thiếu sáng tạo của mình hay sao?
    Thời gian trước và cả bây giờ nhà nước đều bật đèn xanh cho việc PHẢN BIỆN, thế nhưng chẳng tháy ai phản biện cả, chỉ thấy nhiều người hô hào lợi ích và vai trò của phản biện đồng thời làm rõ khái niệm phản biện thôi.
    Lại chuyện nữa, nhiều trí thức kêu gọi nhà nước đối thoai, đúng là các quan chức nhà nước chư tổ chức một cuộc đối thoại nào với tầng lớp trí thức. Thế nhưng hiện nay các phương tiện thông tin đại chúng mở ra như nấm, không được phát biểu trên báo lề phải thì sao cá trí thức không phát biểu trên báo lề dân? Có ai cấm đâu? Kêu gào đối thoại nhưng cho đối thoại thì lại chẳng biết đối thoại cái gì?
    Thế thì trí thức cảu ta tự hỏi mình xem sao. Phê phán thì nhiều đấy, nhiều vô kể, thế nhưng bải đề xuất ý kiến xây dựng thì im như thóc, có ai lên tiếng đâu. Vậy thì lỗi do đâu? Tôi chưa dám nêu ý kiến một cách có hệ thống và hợp lý, nhưng nếu suy nghĩ thì có lẽ chính cái nền là trình độ dân trí của ta quá thấp, mặt khác thì cũng lại do nền giáo dục. Muốn cải cách giáo dục thì không thể chì thực hiện trong ngành giáo dục mà thôi, mà phải làm đồng bộ trong toàn xã hội, trong đó phải cải cách cả hệ thống chính trị mà các quan chức né tránh gọi là "cải cách cơ chế". Nếu cho đối thoại thì có vị trí thức nào dám nêu câu hỏi: "LIỆU ĐẢNG CÓ DÁM HY SINH MÌNH ĐỂ CỨU CẢ ĐÁT NƯỚC, ĐỂ CỨU CẢ DÂN TỘC HAY KHÔNG?" - "DÂN TRUNG VỚI ĐẢNG THÌ ĐẢNG TRUNG VỚI AI?"-
    Tôi cũng chẳng biết chỉ nêu ra những câu hỏi như vậy có bị gán cho tội gì không? Có làm sao không? Nếu bị kết tội thì là tội gì ? Theo điều luật nài? L:iệu có trí thức nào còn ý kiếm muốn đối thoại nữa không? Và Dân luận có post còm này lên không? Hay lại chờ duyệt? Dân mình luồ suy nghĩ lắm, lười đọc sách lắm, thế thì dân trí mở mang sao được.. Phải tạo ra phong trào mở mang dân trí cho toàn dân chứ không chỉ ở vài trường học nào đó của nhà nước.