Chủ nhật buồn, trò chuyện với anh Trương

  • Bởi Admin
    03/09/2018
    1 phản hồi

    Nguyễn Khắc Mai

    Anh Trương ở đây, không phải chàng Trương ở quê của chị Doan, nổi tiếng trong bài thơ của Lê Thánh Tông, mà là Trương Tấn Sang. Anh Sang này thì ai cũng biết, tôi khỏi giới thiệu. Nguyên do là hôm nay Chủ nhật 2-9, trời thì mưa lất phất, u ám, đường làng ngõ xóm vắng vẻ. Nguyễn Du bảo “Người buồn, cảnh có vui đâu bao giờ”. Quả có thế thật, lòng mình đang sầu muộn, thành ra trời đất cũng buồn theo. Đang ngồi gặm nhấm nỗi buồn mênh mang mà không hề vô lối của minh, chợt người đưa báo quen, đem đến cho một tập, có Hà Nội mới do Thành uỷ lấy ngân sách mua tặng, co Tuổi trẻ… Giở ra xem thấy có bài của anh Trương, bèn chăm chú đọc.

    Bài báo có cái tít do Toà soạn đặt: “Thời gian và cơ hội không chờ chúng ta”. Bài báo chủ yếu nêu vấn đề: quyền lực trách nhiệm người lãnh đạo và niềm tin của nhân dân. Trước hết, anh đưa ra bốn người lãnh đạo ở bốn quốc gia Đông Nam Á: Lý Quang Diệu - Singapore; Suharto - Indonesia; Park Chung Hee - Hàn quốc và Ferdinand Marcos - Philippines. Hai Ông Quang Diệu và Chung Hee là hai anh hùng của đất nước họ. Còn Suharto và Marcos là hai kẻ gian hùng, chung quanh mình lúc nhúc một bầy sâu. Có điều anh Sang không nói, khi nhân dân Phi và In đã mất niềm tin vào những tên lãnh đạo, thể chế đã cho phép họ đứng lên lật đổ “triều đình” của hai tên phản dân hại nước ấy! (Bây giờ, mấy người bạn của tôi vừa đi Indo về, ca ngợi hết lời đất nước của ba nghìn đảo). Tôi hiểu ý anh Sang là muốn nói dến hai nhân tố quan trọng của giới cầm quyền: Có được niềm tin của nhân dân và nhân cách trong sạch quyết chống tham nhũng. Bởi bàn về sự thành công của những quốc gia này, phải tính đến những nhân tố tổng hợp: đường lối chính xác, triết lý cầm quyền đúng đắn phù hợp thời đại, thể chế và thiết chế dân chủ đủ để cho phép ngăn ngừa tham nhũng và độc quyền, mở rộng tài trí của xã hội, đội ngũ quản trị quốc gia và xã hội tài năng, trong sáng được giám sát bởi luật pháp và xã hội.

    Về niềm tin của nhân dân, anh Sang dẫn lời Lý Quang Diệu: “Tài sản lớn nhất của chúng tôi là sự tín nhiệm và lòng tin của nhân dân. Chúng tôi cẩn thận không để lãng phí niềm tin vừa mới giành được này do cai trị tồi và tham nhũng”. Về nhân cách người lãnh đạo, anh Sang hạ một câu về Chung Hee, mà cũng là nói về Quang Diệu, sau khi họ chết: “người ta không tìm thấy một tài sản có gíá trị nào được cất giấu, ngoại trừ một Hàn quốc đứng trong hàng ngũ những quốc gia phát triển. Về hai điều này, anh Sang nói đúng, niềm tin và tín nhiệm của nhân dân với người cầm quyền chỉ có được khi người cầm quyền có chính sách đúng và nhân cách trong sáng. Chứ như bộ máy lãnh đạo và cầm quyền ở nước ta là “một bầy sâu”, “cái gì cũng ăn”, “hèn với giặc, ác với dân”, “hành dân là chính”, phe nhóm, cánh hẩu, đồng loã chứ không đồng chí, lãnh đạo kêu gọi mà không dám làm gương, có gương nào bể gương ấy… thử hỏi làm sao xây dựng được niềm tin và tín nhiệm của nhân dân. Ngay cả anh Tư kêu gọi thế viết bài hay thế mà có dám nêu gương minh bạch tài sản của mình không. Nói chung chung thì được mà có dám lên tiếng tố cáo công an tàn ác với dân, chính quyền hùa với phe nhóm lợi ích cướp đất cuớp tài sản của dân? Tôi cho đó là “nhân cách vị” tựa như kim bản vị làm nền cho giá trị đồng tiền vậy. Tuy nhiên tôi nhắc lại, chỉ với một thể chế đúng, tốt và lành mạnh, văn minh may ra mới phát huy được nhân tố con người, nhất là con người gắn với quyền lực. Thể chế xấu chọn con người xấu để thi hành. Con người xấu càng làm thể chế ngày càng sa đoạ, xấu thêm.

    Anh định đưa những gương sáng của mấy nước cận kề để kêu gọi đạo đức. Tôi cho là không nhằm. Những kẻ trí tuệ thì lú lẫn, nhân cách thì tham lam, quyền lực thì độc ác, họ làm sao có cơ sở tâm thế để nghe anh được.

    Tôi thấy khi đề cập dến chúng ta, anh đã nêu lên được ba điều cay đắng và bi kịch.

    Một là, “cũng phải nhìn nhận rằng có những lúc chúng ta đã phung phí thời gian và cơ hội, tai hại hơn là đã phung phí niềm tin”.

    Hai là, “Việt Nam sẽ bứt phá đi lên, đứng vào hàng ngũ các quốc gia phát triển, hay an bài, tự thoả mãn để rốt cuộc chỉ thấy nợ nần và lệ thuộc”.

    Ba là, “phải đặt sang một bên những do dự và ngại ngần, quyết liệt và không chậm trễ trong việc loại trừ những nhân tố gây phương hại đến niềm tin của nhân dân, cản trở sự phát triển của đất nước”.

    Không chỉ phung phí, mà sự thật là đảng mà anh Tư từng lãnh đạo, đã vò xé, chà đạp niềm của nhân dân. Cay đắng và bi kịch!

    Điều thứ ba mà anh nêu ra, thì cần huỵch toẹt rằng đám lãnh đạo già nua lú lẫn, bạc nhược, tham lam, độc đoán chính là nhân tố phương hại đến niềm tin của nhân dân, cản trở sự phát triển của đất nước. Ai sẽ loại trừ những nhân tố tai hại ấy đây. Anh Tư không làm được, đám già như tôi cũng không làm được. Chỉ phải trông cậy vào nhân dân trong đó có giới trẻ có tâm huyết, có tầm nhìn xa rộng, có khí phách, có ý chí và một nhân cách dân chủ mới làm được. Cũng không loại trừ nhân tố của những người trẻ trung, có tâm, có tầm trong nội bộ đảng, trong nhà nước, cả trong quân đội. Cả anh cả tôi nữa chúng ta sẽ thúc đẩy cho sự hình thành và xuất hiện cái xung lực mới phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân. Mong thay.

    Tôi hoan nghênh anh nhân 2-9 nói lên vài khía cạnh đắng lòng và bi kịch của cuộc khởi nghĩa cướp chính quyền Tháng Tám nhưng đã không tạo ra được một chính quyền tử tế thực sự vì dân vì nước như mấy người ở mấy nước mà anh nhắc đến. Càng biết họ càng thấy mình xấu hổ, nhục nhã. Tự nhiên tôi nhớ lại ông Mác nói về xấu hổ khi nghĩ đến sự lạc hậu của nước Đức hồi thế kỹ XIX: “Xấu hổ là một tình cảm cách mạng. Một dân tộc biết xấu hổ sẽ như con sư tử đang co mình lại để chồm lên”.

    Hãy co mình lại để chồm lên!

    N.K.M.
    Tác giả gửi BVN

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Bài này ngắn gọn, có một số ý hay. Nên xét cả hai nhân vật trong bài này: một là ông Trương một thời làm chủ tịch nước, hai là chính tác giả Nguyễn Khắc Mai là người viết bài này.
    Về ông Trương thì sao hồi đương chức đương quyền ông không thực hiện chính những điều bây giờ ông mới nói ? Hay là ông sợ làm những điều ấy thì lại không lợi cho chính bản thân ông? Thử xem bây giờ ông có tạo ra cho nước, cho dân dấu ấn gì đậm nét không hay ông chỉ tạo ra được cơ ngơi tài sản kếch sù của gia đình ông thôi?
    Còn về cụ Nguyễn Khắc Mai thì chính cụ đã sống cái thời cụ Hồ cướp chính quyền của vua Bảo Đại và lập nên nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á. Cụ chỉ thấy hình thức là những gì diễn ra trước măt rồi cụ trách móc "đã không tạo ra được một chính quyền tử tế thực sự vì dân vì nước như mấy người ở mấy nước mà anh nhắc đến" Cụ không cắt nghĩa được tại sao các nước quanh ta thì họ không giống ta. Cụ Hồ và cả chính quyền của cụ cho là mình có công lao đánh Pháp đuổi Nhật để thành lập ra nhà nước "Việt Nam Dân chủ cộng hòa". Cu Mai có thấy mình thiếu sót gì không? Thưa cụ, cụ quên một điều là hàng trăm năm nay dân tộc ta không có bản lĩnh làm chủ dân tộc mình mà dân tộc mình toàn bị yếu tố nước ngoài chi phối. Nếu cụ không xét tới yếu tố nước ngoài thì cụ cứ tin những điều gì CS vãn thường tuyên truyền vào tai cụ cũng như vào đầu não hàng chục triệu người dân Việt Nam. Sở dĩ ta không được như những nước quanh ta vì ta bị sự chi phối của phe CS như vài nước khác và cũng rơi vào tình trạng độc tài thiếu dân chủ như vài nước CS trên trái đất này.
    Tôi nhắc lại để mọi người cũng như cụ Khắc Mai nhớ lại xem: sau chiến tranh thế giới II thì nhờ Liên hiệp quốc can thiêp, các nước đế quốc đã trả độc lập cho những nước thuộc địa chứ chả có công lao gì của cụ Hồ và Đảng CS như ta thường nghe tuyên truyền. Anh trả độc lập cho Ấn Độ vảo năm 1947, Mỹ trả độc lập cho Philippin. Hà Lan trả độc lạp cho Indonexia. Còn Pháp trả độc lập cho các nước Đông Dương trong đó có nước ta vào năm 1949. Từ năm 1949 nhà nước của vua Bảo Đại nầm trong khối Liên hiêp Pháp như Úc nằm trong khối Liên hiêp Anh. Cụ Hồ Chí Minh được Liên xô chỉ đạo và còn được cả CS Tàu giúp sức đã dùng chiến tranh xương máu đẻ muốn nhuộm đỏ nước ta và cả Đông Dương rồi sau ra cả Đông Nam Á , rồi có thể mở rộng cờ búa liềm ra nhiều hơn. Sách của CS là tuyên truyền và dùng xương máu đồng bào để giải quyết mọi vấn đề. Nước nào theo CNCS mà chẳng như thế.. Nói ra sự thật này thì người dân trong nước CS bị kết tội rất nặng, Nhưng lịch sử thế giới bóc mẽ cả rồi, CS có trừng trị được công dân các nước khác ngoài công dân nước mình đâu.
    Nói chung và tóm lai chỉ nhắc cụ Mai hay những người viết sử nước ta là khi xét đến tình hình nước mình thì phải mở rộng tầm mắt nhìn ra cả thế giới, không phải bây giờ thế giới mới phẳng mà nước ta là nước nhược tiểu, từ hàng trăm nam qua, dân tộc mình chỉ là quân cờ do nước khác chi phối. Nước ta chỉ được độc lập một thời gian ngắn là nhờ ơn Liên xô sụp đổ, sau đó ta lại bị cuốn vào vòng xoáy của các cường quốc. Nếu ta không theo CNCS thì vận mệnh nước ta cũng giống như những nước quanh ta, tức là tránh được cuộc nội chiến tàn khốc có yếu tố nước ngoài. Mở mắt ra nhìn Ấn Độ , Philippin và Thái Lan, Indonexia… thì rõ. Ta tuyên truyền là ta ghê gớm lắm, thế nhưng nếu người nước ngoài nhìn vào ta, họ vạch ra ta toàn bị Tàu Cộng lấn áp thì ta nghĩ sao?
    Đã hai lần trong bài cụ Mai nhắc đến "thể chế" : "Thể chế xấu chọn con người xấu để thi hành. Con người xấu càng làm thể chế ngày càng sa đoạ, xấu thêm."
    Sao cụ không dám nói toạc móng heo ra là thể chế nước ta là nưỡc CSCN? Thay đổi thế chế thì phải thay đổi chế độ độc tài sang chế độ dân chủ. Trên toàn thế giới chỉ có một điều duy nhất: nếu theo chủ nghĩa độc tài (độc đảng) thì không dân chủ, nếu theo dân chủ thì không độc tài. Các quan chức của ta đều nhận thức được điều này, nhưng họ né tránh, cấm kỵ nhắc đến, ai đòi dân chủ thì bị quy kết là chống Đảng đấy, là bị bắt đi tù đấy. Toàn dân nước Nga và những nước Đông Âu, họ đều chống Đảng CS hoặc không theo nhưng họ có sao đâu? Sức mạnh quần chúng đấy. Ở các nước khác họ chỉ trừng trị những kẻ phản quốc, bán nước thôi, còn chuyện đảng phái thì không sao, một nước có hàng chục đảng phái thì biết theo đảng nào? Chống Đảng nào?
    Cụ lại còn hy vọng vào lớp trẻ ư? Cụ hãy xem trên Dân luạn thì thấy có những bài đề cập đến vấn đề trọng đại liên quan đến việc nước thì có mấy ai quan tâm, viết còm đâu, trình độ dân trí mình quá thấp, chỉ ném đá những vấn đề vụn vặt thôi, kể cả dân trong nước cũng như dân ngoài nước. Nói lên điều này thì chưa chắc còm đã được đăng, mà được đăng thì hãy chờ người ta ném đá vỡ mặt.