Tại sao bạn cần quan tâm?

  • Bởi Admin
    19/08/2018
    3 phản hồi

    Đoàn Bảo Châu

    Có một số người nghĩ cứ làm việc của mình cho tốt là được và việc xấu ngoài xã hội sẽ không ảnh hưởng đến mình. Sở dĩ những người ấy nghĩ như vậy là bởi họ còn đang may mắn, nhưng ở đời ít ai dựa vào sự may mắn được mãi.

    Khi bầu không khí ô nhiễm, ai cũng phải hít vào phổi, khi thực phẩm bẩn, ai cũng ăn vào bụng, khi giao thông lộn xộn ai cũng có thể bị tai nạn, khi mặt bằng văn hoá công chức, quan chức thấp ai cũng có thể bị công an giao thông bắt nạt, khi kinh doanh ai cũng có thể bị gây khó dễ để vòi tiền.

    Các bạn chắc hẳn còn nhớ một cậu tên là Đại Dương gì đấy, một người rất hay chửi bới những người đấu tranh dân chủ và hết lòng ca ngợi chính quyền. Một ngày cậu ấy gặp đám tang của một người nhà làm công an, va chạm giao thông và cậu ấy bị đám công an ở đám tang đánh cho lên bờ xuống ruộng.

    Một võ sinh của tôi khi đã đeo lon trung tá công an, được công an giao thông chỉ đi vào đường một chiều bởi chắn đường, xuống xe là bị công an của phường sở tại đè nghiến ra đánh, vợ phải thét lên “chồng tao là cấp trên của chúng mày đấy” thì chúng mới buông ra. Sự việc rồi cũng hoà cả làng, lại theo cái kiểu ù xoẹ “anh em với nhau cả ấy mà.”

    Nếu cứ sống co mình, cốt cho sự an toàn của gia đình mình mà không dám mở mồm lên án những sự bất công của xã hội thì một ngày những sự lạm quyền, sự bẩn thỉu hèn hạ sẽ gõ cửa nhà bạn.

    Sự việc công an thành phố Hồ Chí Minh vào phá đám một buổi sinh hoạt âm nhạc phòng trà, đánh đập ca sỹ và khách đến xem, 6 thằng đàn ông mạt hạng đánh đập một người phụ nữ đã tàn tật bởi đòn thù trước đấy nói lên rằng chính quyền thành phố Hồ Chí Minh đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng, đã chà đạp lên sự yên bình của cuộc sống người dân.

    Đành rằng ca sỹ là người hay xuống đường biểu tình và khách mời như Phạm Đoan Trang là một người bất đồng chính kiến nhưng việc nào ra việc nấy. Không thể dùng đấy như một cái cớ để đàn áp mọi lúc, mọi nơi một cách hèn hạ bẩn bựa như thế được.

    Sở dĩ chính quyền thành phố Hồ Chí Minh như vậy bởi người dân ở đấy cho phép họ như vậy và nói rộng ra là những bất công trong xã hội này xảy ra là bởi người dân Việt Nam cho phép điều ấy xẩy ra.

    Đừng ngạc nhiên khi tôi nói vậy, bởi chính sự im lặng giả vờ câm, giả vờ điếc của các vị là một sự cho phép ngấm ngầm đấy. Đừng làm người“ngôn khoan” một cách đáng khinh bỉ như thế. Ở đây tôi không kêu gọi một điều gì xa xôi to lớn, tôi chỉ đơn giản muốn mọi người lên tiếng tố cáo sự ác độc, bất công, sự vô pháp trong xã hội này.

    Chính quyền thì đương nhiên phải bảo vệ quyền lực của họ nhưng bảo vệ theo pháp luật chứ không được phép lạm quyền và hành xử như một lũ côn đồ mọi rợ, đầy chất lưu manh hạ đẳng như vậy.

    Tôi buồn bởi đây là môi trường tôi đang sống và đáng buồn hơn nữa là môi trường mà các con tôi đang và sẽ sống lâu dài. Chẳng lẽ tôi cũng lại phải lo cho chúng sống ở nước ngoài? Sống như thế là trốn chạy và khi đã trốn chạy thì làm sao hạnh phúc được.

    Nhưng sống ở đây, khi sự vô pháp tràn lan trong chính quyền, khi người bị bắt vào đồn sau một đêm có thể thành thây ma thì liệu có hạnh phúc được không?

    Đống rác hôi thối đang nằm thù lù trên đường. Ai đi qua cũng bịt mũi, khạc nhổ và bước qua cho nhanh nhưng nó vẫn luôn ở đấy trừ khi mỗi người cùng góp sức dọn một vài mảnh rác.

    Tôi xin các bạn hãy dẹp bở sự “khôn ngoan” đáng khinh bỉ ấy và lên tiếng góp cuộc sống này tốt đẹp hơn.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Ng
    ò dan thì ai cũng myoons sống yên bình làm ăn, nhiều khi còn tự nhủ nhủ "ngu si hưởng thái bình". Thế nhưng muốn sống lương thiện yên bình cũn không được. Đó là do cái môi trường xã hội không cho người ta được sống như vậy, biết bao những bất công diên ra hầng ngày mang đến cho người ta những ngang trái, kể ra thì nhiều lắm như tự nhiên có kẻ đến cướp nhà của mình, hoặc mất tiền oan khi phải đống các loại thuế này thuế nọ, hoặc đi vài km lại phải đóng phí hàng chục km, vì trạm thu phí đặt sai vị trí, có khi là đã đóng bảo hiển y tế rồi nhưng vào bệnh viện vẫn phả nộp khoản nà khoản no, có khi phải đóng tiền giáy vệ sinh khi mà bệnh viện không hề phát giấy vệ sinh, rồi học trường công mà vãn phải nộp học phí đưới dạng góp quỹ nọ quỹ kia. kể ra thì nhièu vô kể nhưỡng điều vô lý mà người dân thấp cổ bé họng phải chịu. Kêu thì chẳng biết kêu ai, mà kêu đúng địa chỉ thì người ta cũng cứ ỉm đi cho qua chuyện...
    Đối lại thì chính quyền có cách hành xử phổ biến trong mọi tình huống là "già đòn non nhẽ đáng khoẻ phải chừa".,bất chấp lẽ phả,i,bất chấp luật pháp, bất chấp công lý và đạo lý. Có khi kẻ cướp trrừng trị người lương thiện, có lẽ đó là do cái triết lý của Mao "súng đẻ ra chính quyền".
    Đều đau xóp là những giá trị chân chính nhân văn của cha ông đê lại hàng nghìn năm đã bị mất đi chứ không được vun đắp cho hoàn hảo để lại cho các thế hệ sau. Lý do vì sao thì có lẽ nhiều người đã biết, nhưng người ta biết để đau đầu hơn khi không được phép nói ra. Các nước quanh ta và trên toàn càu thì người ta đặt vấn đề con người là trung tâm, còn nước thì đặt vấn đề gì là trung tâm? Chỉ quyết tâm xây dựng và củng cố thực hiện vấn đề ấy cho hoàn hảo hơn. Nhưng cái mất đi thì dễ thấy vì nó hiện ra trước mắt, còn cái cố làm thì cũng bộcj lộ ngày càng xấu đi.

    Tên tác giả viết:
    Sở dĩ chính quyền thành phố Hồ Chí Minh như vậy bởi người dân ở đấy cho phép họ như vậy và nói rộng ra là những bất công trong xã hội này xảy ra là bởi người dân Việt Nam cho phép điều ấy xẩy ra.

    Đúng vậy.

    Không chỉ trong Chính trị, Quyền lực mà trong tất cả mọi vấn đề của Xã hội, của Gia đình.

    Một điều gì đó xảy ra luôn có it nhất 2 thành phần "tham dự" : Người làm và người chấp nhận điều người kia làm, mà không phản đối. Chấp nhận một lần sẽ xảy ra lần thứ hai, thứ ba...tạo thành "thói quen" cho cả 2 bên.

    Tục ngữ VN có một câu mà tôi cho là sai: "Một sự nhịn chín sự lành". Trong rất nhiều vấn đề của cuộc sống, nhịn sẽ đem lại rất nhiều hệ luỵ khó lường trước.

    Phản đối không có nghĩa là phải xử dụng bạo lực. Phản đối điều nào đó cần có niềm tin, cương quyết và nghị lực.
    Niềm tin, cương quyết, nghị lực không phải là tặng phẩm của Thượng đế mà cần phải rèn luyện từ thuở bé.

    Nguyễn Jung

    Nguyễn Jung

    https://ethongluan.org/index.php/doc-bai-luu-tru/1994-toi-da-thoat-kh-i-cai-b-y-will-nguyen

    TÔI ĐÃ THOÁT KHỎI CÁI BẪY

    (WILL NGUYEN)

    “…Tôi muốn đền ơn tiếp - đấy là cách tốt nhất mà tôi thấy, để đáp lại món nợ khổng lồ mà tôi đã nợ thế giới, dùng quyền tự do mà tôi vừa mới tìm lại được đây để giúp người khác lấy lại tự do của mình…”

    Một copy của tuyên bố công khai đầu tiên của tôi ngày 16, tháng 8 với sự có mặt của Dân biểu Jimmy Gomez. Ông là người dẫn đầu cả hai đảng trong chiến dịch viết thư. Một bức thư gửi Quốc hội (Hạ nghị viện) đã được gửi tới Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao Pompeo và Tổng thống Trump. Vô cùng cám ơn nỗ lực của Dân biểu Jimmy Gomez và thật sự hân hạnh được bắt tay ông và các nhân viên của ông ngày hôm nay!

    Tôi vẫn luôn tin rằng nếu bạn đủ may mắn để được sinh ra trong một xã hội phát triển, được sống một cuộc sống trong tự do và được hưởng các đặc ân, thì bạn sẽ sử dụng điều đó để giúp đỡ những người xung quanh trên khắp địa cầu cùng đạt được điều đó. Các giá trị đang vượt qua cả hệ thống quy ước độc đoán là các đường biên giữa các quốc gia. Và vượt lên tất cả là (sự cao quý của) nhân phẩm con người.

    Tôi đã một mình tham gia cuộc biểu tình, không liên quan đến bất kỳ tổ chức nào, bởi tôi tin vào sức mạnh của từng cá nhân. Đó là một giá trị to lớn khi một người đóng góp tiếng nói của mình, dấn thân mình chống lại lớp rào cản tưởng chừng không thể xuyên qua của chủ nghĩa độc tài. Khi một giàn đồng ca được hợp thành, như đã diễn ra tại Việt nam trong ngày 10/6/2018, thì nó đủ để tạo nên các vết nứt mang tính sống còn trong chế độ đó.

    Chế độ độc tài đã động chạm đến tôi bởi một số lý do. Lý do thứ nhất, tiền đề của chế độ này là một tư tưởng vô cùng tiêu cực rằng người dân không thể tự lãnh đạo mình - và là điều dẫn đến lý do thứ hai của tôi: để dự kiến chính trị này lâu bền, anh phải kiểm soát thông tin mà người dân tiếp nhận - nghĩa là, làm méo mó các nhìn nhận thực tế của người dân bằng cách reo rắc nỗi sợ hãi hoặc sự thờ ơ, để kìm giữ người ta trong sự bất an hoặc mất khả năng tổ chức đến độ phải chịu sự đô hộ của người khác.

    Tôi thấy cả hai lý do này đều là một sự tấn công đáng kinh tởm nhằm vào khả năng tư duy của con người.

    Và đây chính là những gì tôi đã đứng lên phản đối trong cuộc biểu tình ngày 10/6. Bên cạnh điều luật về Đặc khu Kinh tế đã được Quốc hội Việt nam xem xét, đó còn là cả điều luật về An ninh mạng, điều luật này sẽ cho phép chính phủ Việt nam có được sự kiểm soát lớn hơn trong không gian mạng, bịt miệng những người không đồng tình với sự lãnh đạo độc đảng, theo hình mẫu của Trung quốc.

    Dưới cái cớ an ninh quốc gia, chính phủ độc tài Việt nam đang tích cực từng bước tiếp đàn áp sự bất đồng và kìm giữ người dân trong tình trạng tăm tối.

    Trong bản tuyên ngôn độc lập của mình năm 1945, khi liệt kê các khiếu nại của ông đối với nước Pháp, Hồ Chí Minh đã nhắc đến việc họ thi hành "chính sách ngu dân". Ông cáo buộc người Pháp thông qua điều luật kìm giữ người dân trong ngu dốt. Có vẻ Đảng cộng sản Việt nam không biết thế nào là trớ trêu.

    Vì cùng đứng với người Việt chống lại các dự thảo Luật nói trên, tôi đã bị tống vào khám Chí Hòa khét tiếng của Việt Nam.

    Được xây từ thời thuộc địa, khám này được thiết kế theo hình tám cạnh đầy tính tôn giáo được biết tới với tên gọi Bát quái, hoặc ”Ba gua” trong tiếng Hán. Truyền thuyết nói rằng nhà tù được thiết kế như một cái bẫy cho cả người sống và người chết.

    Nhưng nhờ các nỗ lực không mệt mỏi của bè bạn, gia đình, các đồng môn, các nghị sĩ, các dân biểu, đông đảo thành viên trong cộng đồng Việt, và thậm chí của cả những người chưa hề quen biết trên mạng xã hội - và ở đây tôi muốn đặc biệt cảm ơn:

    * Em gái tôi Victoria Nguyễn, mẹ Vicky của tôi, Cô Năm, va Dì Thu.
    * Các bạn tôi từ trường Yale Mary-Alice Daniel, Kevin Webb, Benjamín González, Mark Ro Beyersdorf, Melissa Campos, Juan Castillo, giáo sư QP Van, và các thành viên trong Hội sinh viên Việt nam.
    * Các bạn từ trường Đại học: Fadhil Daud, Megha Janakiraman, Inkar Aitkuzhina, Azira Aziz
    * Các bạn từ trường trung học: Crystal Celeste, Paige Şensoy, Rachel Salinas Vinson
    * Các bạn người Việt tại Washington DC
    * Các nghị sĩ Quốc hội Hoa kỳ, những người đã tập hợp với nhau trong một nỗ lực từ cả hai Đảng, để viết thư gửi tới Đại sứ Việt nam, Ngài Pompeo và cả chính Tổng thống đã thúc đẩy để đi tới các hành động.
    * Bộ Ngoại giao Hoa kỳ, kể cả Frank và Theresa và các nhân viên đã chăm sóc tôi tại thành phố Hồ chí Minh
    * Đông đảo các nhà tài trợ trên Gofundme, những người đã giúp tôi thoát ra khỏi các khoản kinh phí trong toàn bộ cuộc thử thách này.

    Tôi đã được thoát khỏi cái bẫy cả trong nghĩa nguyên và nghĩa bóng sau 40 ngày.

    Những người khác không được may mắn như vậy. Tôi sẽ dành phần đời phía trước của mình để viết dưới mọi hình thức và để trả lại tự do cho các nhà bất đồng chính kiến người Việt, những người không có chiếc vỏ công dân Hoa kỳ bảo vệ cho họ.

    Tôi muốn đền ơn tiếp - đấy là cách tốt nhất mà tôi thấy, để đáp lại món nợ khổng lồ mà tôi đã nợ thế giới, dùng quyền tự do mà tôi vừa mới tìm lại được đây để giúp người khác lấy lại tự do của mình.

    Tôi cho rằng, tất cả chúng ta đều là nạn nhân của một tư tưởng rằng nếu "điều gì không ảnh hưởng đến tôi, thì tôi không cần quan tâm". Nhưng tôi ngờ là, khi thế giới đang toàn cầu hóa ngày càng rộng rãi, nhân loại cũng ngày càng nối kết với nhau hơn, thì cách suy nghĩ này cũng sẽ dần trở nên cũ kỹ.

    Điều này đặc biệt đúng với thế hệ chúng tôi, những người vừa siêu kết nối trên internet và vừa siêu ý thức về nhiều các vấn đề đang vây bủa loài người chúng ta.

    Tự do hội họp, tự do trong suy nghĩ, và tự do trong việc bất đồng là các nguyên tắc mà tất cả chúng ta cần quan tâm gìn giữ. "Sự ổn định và trật tự" lâu bền của thế giới loài người phụ thuộc vào nền dân chủ. Và mặc dù kinh nghiệm vừa qua đã để lại cho tôi một chút trầy trụa và sẹo, tình yêu với nước Việt trong tôi - và lòng tin vào tình người trong tôi - vẫn không hề bị thương tổn.

    Will Nguyen

    Người dịch: Thanh Mai Nguyen

    Nguồn: facebook.com/willanhnguyen/posts/10102098505340274