Thư giãn chủ nhật: Bóng đá nhìn bằng con mắt cách mạng

  • Bởi Biên tập viên
    15/07/2018
    1 phản hồi

    Xuân Thọ

    Hồi trẻ tôi hiểu nhân loại được chia thành 3 thế giới: Thế giới thứ nhất gồm các nước tư bản phát triển, thế giới thứ hai gồm Liên Xô và các nước XHCN đông Âu đã công nghiệp hóa. Phần còn lại là thế giới thứ ba, hay còn gọi là các nước đang phát triển. Việt Nam nằm trong nhóm này và coi mình là ngọn cờ đầu của phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc.

    Ngây thơ và hiếu thắng, thằng bé chỉ thích nước mình nằm mãi ở nhóm đó để luôn được vác cờ đi đầu.

    Giờ đây tôi cũng chia bóng đá ra 3 thế giới. Thế giới thứ nhất gồm các nước châu Âu, chọi nhau với thế giới thứ hai là các nền bóng đá Nam Mỹ, tuy nghèo hơn, nhưng gấu hơn. Phần còn lại được tôi nhét vào thế giới thứ ba, những nước đang phát triển về bóng đá. Kể cả Úc và Mỹ, tuy trông như tây, nhưng đá cũng như ta . :-)

    Giải World Cup năm nay đã cho thấy, tư tưởng về „Ba dòng thác cách mạng“ vẫn nóng hổi. Thế giới thứ ba đang đuổi sát hai thế giới kia. Điều này không chỉ thể hiện qua bóng đá, mà còn qua số lượng cổ động viên của các nước nghèo đến Nga để cổ vũ đội nhà.

    Các đội Tunisia, Senegal, Marocco, Iran, Nigeria, Úc, v.v đã dạy cho các anh cả đỏ những bài học về sự khiêm tốn. Việc đội Nam Triều Tiên hạ gục xe tăng Đức hai bàn, bất chấp sự hơn trội về đẳng cấp và thể lực, là một minh chứng cho thắng lợi của phong trào „Giải phóng dân tộc“ trước các „ Đế quốc bóng đá“. :-)

    Nhiều người phê phán đội Nhật đá câu giờ trong trận Ba-Lan. Họ quên mất rằng thành viên G7 này xét về bóng đá cũng chỉ là một nước đang phát triển như ta. Trong cuộc đối đầu với bọn „thực dân sân cỏ“, việc sử dụng „chiến tranh du kích“ để „bảo toàn lực lượng“ là một tấm gương sáng cho phong trào „cách mạng (bóng đá) thế giới“. Nghe đâu, thủ tướng Nhật Abe đã lên tiếng xin lỗi cho hành động của đội nhà, chứ không cố biện hộ đá câu giờ là „đúng quy trình“.

    Điều đáng nói là nhiều kẻ luôn tìm cách “Bảo toàn lực lượng“, ẩn nấp trước mọi bất công, bất chính trong xã hội lại chê các cầu thủ Nhật không chịu „hy sinh“ để họ xem cho đã con mắt.

    Những kẻ coi "Chủ nghĩa Xã hội là hết thời", qua World Cup 2018 đã tỉnh ngộ. Ngoài đội Ba-Lan bị „bọn xấu“ Công đoàn Đoàn kết lôi kéo, nước Nga, thành viên của Liên Bang Cộng Hòa XHCN Xô Viết một thời, Croatia, ra đời từ sự tan rã của Liên bang XHCN Nam Tư cùng các nước XHCN Bắc Âu như Thụy Điển, Đan Mạch và Island đã chứng minh sức sống mãnh liệt của lý tưởng XHCN (trên sân cỏ).

    Đội Nga tuy yếu hơn Tây Ban Nha về kỹ thuật và chiến thuật, nhưng nhờ ý chí kiên quyết bảo vệ „An ninh chính trị“ ở tuyến sau, đã chứng minh sự đúng đắn của „đường lối quân sự công nông“. Thủ môn Akinfeev đã phát huy xứng đáng „truyền thống cách mạng“ của các bậc tiền bối Lew Yashin và Renat Dasayev.

    Trong trận đấu mệt mỏi giữa hai quốc gia tý hon, nền bóng đá được thử lửa qua chiến tranh du kích Nam-Tư của Croatia đã chiến thắng đội cầu từ xứ XHCN phi bạo lực Đan-Mạch.

    Berti Vogts, cựu huấn luyên trưởng đội tuyển Đức từ 1990-1998 là người đã đưa đội nhà đoạt chức địch châu Âu 1996. Trước khi vào giải này, ông đã cảnh báo: „Ngày nay không được coi đội nào là yếu, kể cả các nước nhỏ!“. Sau khi đội nhà bị loại, báo chí Đức đua nhau trích lời ông Vogts để chữa thẹn.

    Người Đức bỗng ca lên: Mất mùa thì tại Bec-ti (Berti Vogts), được mùa thì tại thiên tài Jo-gi ! (Jogi = Joachim Löw).

    Thất bại của đội Đức, theo tôi, đã bắt đầu từ khi đội FC-Köln nhà tôi bị cho xuống hạng một cách „đúng quy trình“. Bất công ở chỗ, trung tâm VAR (trọng tài video) đóng ngay tại trường Đại học Thể thao Đức (1), cách nhà tôi 300m. Hình ảnh từ các sân đều được truyền về đây. Mấy ông trọng tài điện tử, toàn ăn cơm Köln mòn mồm mà không chịu bênh đội nhà. :-)

    Thực ra, Berti Vogts cũng chỉ nói đại. Ông ta không chịu nhìn sang Việt Nam. Ở đó có một nền bóng đá không chịu lớn.

    Chắc họ cũng nghĩ như tôi hồi trẻ, thích ở lại dưới đó để luôn được nắm ngọn cờ lãnh đạo cách mạng (bóng đá). :-)

    Köln 02.07.2018

    Chủ đề: Thế giới, Thư giãn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    http://ethongluan.org/index.php/doc-bai-luu-tru/1820-phi-thuye-n-bo-ng-da-tu-ng-nang-ti-n

    PHI THUYỀN & BÓNG ĐÁ

    (TƯỞNG NĂNG TIẾN)

    …Vỡ oà khoảnh khắc lá cờ Việt Nam tung bay khi Ronaldo ăn mừng bàn thắng khiến cả dân tộc tự hào’ là cái tít báo ngu ngốc và hài hước nhất mà tui đọc được trong đời…”

    Biết nhục không phải là điều đáng sợ, trái lại, khi nói về dân tộc mình, không hiểu sao tôi cứ rùng mình ghê sợ trước một thái độ hơn hớn tự đắc (Hà Sĩ Phu)

    Tôi không rõ năm sinh hay ngày qua đời của thi sĩ Bùi Giáng nhưng vẫn nhớ hoài hai câu thơ (ngơ ngác) mà ông viết từ cuối thế kỷ trước, sau khi tầu vũ trụ Soyuz 37 được phóng lên không gian, vào hôm 23 tháng 7 năm 1980:

    Hoan hô đồng chí Phạm Tuân
    Khi không anh bỗng nhẩy tưng lên trời!

    Đây là một cú “nhẩy” lịch sử, được chuẩn bị rất kỹ càng và chu đáo, chớ đâu phải chuyện (khi khổng) “khi không” – cha nội. Chỉ cần xem lại mớ hành trang rình rang mà Phạm Tuân mang theo cho chuyến đi (ké) này cũng đủ thấy “ớn chè đậu” rồi:

    “Tôi mang theo quốc kỳ, quốc huy, chân dung của bác Hồ, bản tuyên ngôn độc lập do bác viết, di chúc bác để lại, cùng với một túi đất của quảng truờng Ba Ðình (nơi xây lăng của Hồ Chí Minh) và nhiều phù hiệu nữa…” – “I took several national flags, national emblems, portraits of Uncle Ho, his national independence proclamation, his testament, a small pack of soil from Ba Dinh Square [site of the Ho Chi Minh mausoleum] and many other badges.” (Vietnam Marks Anniversary Of Giant Leap – BBC 24 July, 2000).

    Vài năm sau, phóng viên Nguyễn Dũng Sĩ (báo Tuổi Trẻ, 17/01/2004) còn ngần ngại cho biết thêm rằng ngoài chân dung bác Hồ, Phạm Tuân còn mang theo “một tấm ảnh của Tổng Bí Thư Lê Duẩn” nữa cơ.

    Thiệt là quá đã, quá đáng, và … quá tải!

    Mớ hành lý lỉnh kỉnh vừa kể, tất nhiên, không phải do Phạm Tuân hay hiền mẫu (hoặc hiền thê) của ông sắp xếp. Đây hẳn phải là chủ trương của Đảng và Nhà Nước VN. Cũng như bao nhiêu chủ trương lớn khác, chủ trương này cũng hoàn toàn đúng đắn nhưng không đúng được lâu.

    Ba ngày sau, sau khi phi thuyền con thoi Atlantis của Hoa Kỳ hạ cánh, Gerard De Groot (tác giả của cuốn Dark Side of the Moon: The Magnificent Madness of the American Lunar Quest) kết luận: “Cho dù với tất cả phấn khích, bi kịch và thảm kịch, chúng ta vẫn chưa tiếp cận được câu trả lời là làm gì trong không gian”– Despite all the excitement, drama and tragedy, were no nearer an answer about what to do in space. (“The Shuttle: a journey through space and time that took us nowhere.” The Telegraph, 23 July 2011).

    Từ đó, thiên hạ không còn mấy hào hứng … “nhẩy tưng lên trời” như trước. Dân Việt, vì thế, mất hẳn cơ hội để ôm hình mấy bác – và cờ quạt – đu theo. Cũng kể từ đó, tháng 7 hằng năm không còn là dịp cho các cơ quan truyền thông của xứ sở này thi nhau xưng tụng thành tích (“chân dép lốp mà đi vào vũ trụ”) như xưa nữa.

    Buồn!

    May mà Nga không chỉ có phi thuyền mà lại còn có World Cup. Nhờ thế, tháng 7 năm nay dân Việt lại có cơ hội khiêng ảnh Bác và cờ quạt sang tận Mạc Tư Khoa:

    – Mỹ nhân Việt mang cờ đỏ sao vàng đến các SVĐ ở World Cup 2018

    – CĐV Việt Nam mang cờ đỏ sao vàng vào sân xem khai mạc World Cup

    – Vào giây phút Ronaldo ăn mừng hattrick vào lưới Tây Ban Nha, lá cờ Việt Nam lại tung bay một cách thần thánh

    – Vỡ òa khoảnh khắc lá cờ Việt nam tung bay khi Ronaldo ăn mừng bàn thắng khiến cả dân tộc tự hào

    FB Đỗ Duy Ngọc phàn nàn:

    “Ronaldo ăn mừng bàn thắng thì anh ấy tự hào, thân nhân anh í tự hào, dân tộc anh ấy tự hào chứ mắc mớ chi đến Việt Nam mà khiến cả dân tộc tự hào. Ăn ké kiểu này vô duyên thúi. Đi xem World Cup, có Việt Nam thi đấu đâu mà cũng mang quốc kỳ theo, buồn cười. Sao không mang hình cụ Hồ với tướng Giáp luôn cho nó đủ bộ. Câu: ‘Vỡ oà khoảnh khắc lá cờ Việt Nam tung bay khi Ronaldo ăn mừng bàn thắng khiến cả dân tộc tự hào’ là cái tít báo ngu ngốc và hài hước nhất mà tui đọc được trong đời. Tui đọc đi đọc lại, tui nghiền ngẫm rất lâu mà không hiểu tự hào cái cc chi?”

    FB Trung Quang càm ràm: “Sự tự hào ăn mày. Chừng nào còn tự hào, còn hy vọng với lá cờ này, dân tộc này còn bị đe dọa diệt vong.”

    FB Bùi Thanh Tuấn chửi thề: “Đi ăn giỗ nhà người ta mày mang theo hình thờ của cha mẹ mày theo để làm cái đéo gì???!!!”

    FB Đào Lê Công còn nặng lời hơn nữa: “Đây là một hiện tượng quái thai.” Nói thế, tôi e có hơi quá đáng. Những đứa trẻ trâu vác hình Hồ Chí Minh và cờ xí qua Nga, trong dịp WC vừa qua, không phải là đám “quái thai” hay “hoang thai” đâu. Chúng đến từ nước CHXHCNVN (Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc) đàng hoàng, và được thừa hưởng tràn đầy đủ truyền thống tự hào, tự mãn (và tự sướng) từ những bậc “phụ mẫu chi dân” của xứ sở này:

    – Nguyễn Minh Triết: “Ngày nay, chúng ta ngẩng cao đầu, sánh vai cùng cường quốc…”

    – Trương Tấn Sang: “Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của gần 30 năm đổi mới mà nhân dân ta đạt được khiến chúng ta hãnh diện và tự hào, bạn bè quốc tế ngưỡng mộ.”

    – Nguyễn Phú Trọng: “Đất nước có bao giờ được như thế này không?”

    – Nguyễn Xuân Phúc: “Chỉ số hạnh phúc của Việt Nam đứng thứ 5 thế giới.”

    – Nguyễn Thị Kim Ngân: “Đất nước này được như thế này, ngẩng mặt lên nhìn với bạn bè năm châu bốn biển như thế này, vai trò vị thế như thế này đó là do chúng ta duy trì được sự ổn định chính trị và trật tự an toàn trong cả nước.”

    Tất cả họ đều nói cùng một giọng, và làm chung một điệu – theo nhận xét của Huỳnh Ngọc Chênh:

    Ông Đinh Thế Huynh bị bệnh nặng phải qua Nhật chữa. Trước đó ông Phùng Quang Thanh thì đi Pháp, ông Nguyễn Bá Thanh thì bỏ cả tiền triệu đô la qua tận nước Mỹ để nhờ họ cứu mạng. Nghe nói hai ông Chung và Thưởng vừa rồi lâm bệnh cũng đi Nhật và Pháp điều trị.

    Trước đó nữa, ông Võ Văn Kiệt thì đi Singapore, ông Nguyễn Minh Triết đi Pháp rồi đi Sing chữa bệnh. Đó là hàng lãnh đạo đảng cao cấp được biết đến nhiều. Còn hàng cán bộ đảng trung trung khi bị bệnh, len lén đi các nước tư bản chữa trị nhiều lắm, nên ít ai biết đến ...

    Nhưng điều đáng nói ở đây là các bác trắng trợn lừa người dân. Các bác biết mấy nước cộng sản hoặc đã từng kinh qua cộng sản thân thiết ấy cũng giống như Việt Nam, trình độ y tế chẳng ra gì, dịch vụ tệ hại, lương tâm nghề nghiệp yếu kém, tình người thiếu vắng, nhưng các bác cứ hô lên là tốt đẹp để tuyên truyền cái định hướng XHCN là ưu việt.

    Các bác biết tỏng do cái gì làm ra sự tệ hại đó vì các bác đang nằm trong chăn cùng với các nước ấy. Cái gì làm cho nền y tế của Nga, của Trung cộng vĩ đại lại thua kém xa lắc nền y tế của một nước bé tí xíu là Singapore, đừng nói là so với Mỹ, Nhật, Châu Âu, các bác biết hết.

    Biết nhưng vẫn cố tình duy trì một nền y tế XHCN cho dân đen chịu đựng còn các bác và con cháu các bác thì thụ hưởng các dịch vụ y tế đỉnh cao của nhân loại không cộng sản.

    Tương tự như vậy, các bác xây dựng nên một nền giáo dục gọi là XHCN ưu việt cho con cháu dân đen thụ hưởng, còn phần lớn con cháu các bác thì đẩy hết qua các nước tư bản thù địch để bị nhồi sọ. Lừa đảo!

    Tưởng gì chớ lừa bịp thì là nghề của “các bác” ấy mà. Tổ quốc, nhân dân, chủ nghĩa … đều được mang ra dùng làm phương tiện (lừa gạt) ráo – mấy bức ảnh Bác hay mớ cờ quạt thì có ăn nhằm (ccc) gì mà cũng phải bận tâm.

    Tưởng Năng Tiến

    Nguồn: tuongnangtien.wordpress.com/2018/07/17/phi-thuyen-bong-da/

    Trích dẫn:
    Chắc họ cũng nghĩ như tôi hồi trẻ, thích ở lại dưới đó để luôn được nắm ngọn cờ lãnh đạo cách mạng (bóng đá). :-)

    Ha ha ha! Tác giả XT nên thêm một chữ vào câu này (với cả hai nghĩa đen và bóng)

    Chắc họ cũng nghĩ như tôi hồi trẻ, thích ở lại dưới đó để luôn được nắm ngọn cờ đỏ lãnh đạo cách mạng (bóng đá). :-)