Tướng

  • Bởi Admin
    02/07/2018
    4 phản hồi

    Nguyễn Thông

    Nhân chuyện thượng tướng Phương Minh Hòa bán đất quốc phòng (may mà chưa bán nước) lại giật mình về những ông tướng.

    Hồi nhỏ đọc sử, cứ nghe tới những tướng như thượng tướng Trần Quang Khải, tướng Trần Khánh Dư, Trần Nhật Duật (nhà Trần), Nguyễn Chích, Trần Nguyên Hãn, Lê Sát... (nhà Lê), tướng Hoàng Kế Viêm, Nguyễn Hữu Chỉnh (Tây Sơn, Nguyễn)... là mình say luôn, phục lăn. Còn bé tí, còi xương nhưng cứ mơ sau này nhớn lên làm tướng. Thày mình bảo muốn làm tướng thì trước hết phải đi học, chăm học, chứ không chịu học chỉ có về đi cày. Mình nghe lời, học thẳng một mạch, kiếm được cái bằng cử nhân nhưng giấc mơ làm tướng vẫn là mơ.

    Làm tướng trên đời không khác gì ngôi sao trên trời, sáng lấp lánh. Tướng mà đạt mức "chết giữa sa trường, da ngựa bọc thây" thì được dựng tượng trong lòng nhiều thế hệ.

    Nói chung, tướng hiếm lắm. Tướng đồng nghĩa với đẹp, kính nể.

    Ấy là chuyện ngày xưa. Càng về sau, tướng càng nhạt, thậm chí biến thành tướng trong quân bài tam cúc, vô tác dụng, gọi là tướng đi ỉa. Hầu hết tướng thời hiện đại chết trong váy đàn bà, quẩn quanh chốn xôi thịt, không còn khái niệm sa trường lẫn da ngựa như xưa nữa.

    Rồi tới cái thời mua sao bán vạch, tướng thành món hàng theo giá thị trường. Tranh nhau quyền bán tướng, thủ tướng vớ bẫm, rồi chủ tịch nước cũng vội giành, mạnh ai nấy phong, mạnh ai nấy bán. Một nước nhỏ, lại sống hòa bình nhưng tướng nhiều như lợn con. Có lúc người ta thống kê, cả công an lẫn quân đội ngót nghét nghìn ông tướng. Không phải đi đánh nhau, chỉ ngồi phòng lạnh ngắm nhau cũng đủ mệt.

    Đã lắm tướng nhưng lại còn phải con gà hơn nhau tiếng gáy. Thiếu tướng chả là gì, cứ phải leo lên trung tướng, thượng tướng mới oai. Có một dạo, đại tướng nhung nhúc. Có ông chả đánh nhau trận nào, chưa qua binh nhì, chưa từng quân ngũ, thậm chí không biết bắn, nhảy một phát lên hẳn đại tướng. May mà xứ này chưa có nguyên soái chứ nếu có chắc lại phải làm khung kính cho vài chục ông. Rất kinh.

    Trong cuộc đấu đá nhau, làm sạch nội bộ vốn rất bẩn (được gọi là chống tham nhũng, tự gột rửa), họ thỉnh thoảng lại lôi ra được vài ông tướng. Lâu nay, quân đội và công an là vùng cấm, đụng đến hơi ngài ngại nên các tướng nhà ta cứ tự tung tự tác, coi trời bằng vung, "anh hùng làng này cóc thằng nào bằng ta", "súng đẻ ra chính quyền". Nói thế để thấy rằng khi tướng cũng bị lôi ra xử có thể coi là một bước tiến. Nhưng cũng chả ăn thua gì, phần lớn mới chỉ dám mon men chạm tới "nguyên tướng", tướng về hưu hoặc tướng bét dem như Phan Văn Vĩnh, Phương Minh Hòa, Nguyễn Văn Thanh, Nguyễn Thanh Hóa, chứ loại tướng đang đeo súng lục thét ra lửa dường như vẫn ngoài vòng pháp luật.

    Dưới mắt dân bây giờ, càng tướng, càng tướng to thì càng đáng khinh, không hơn gì lũ xôi thịt "cưỡi ngựa một mình chẳng phải vịn ai". Nuôi đám tướng ấy chỉ chết dân.

    Từ khóa: Nguyễn Thông

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Đất Quốc Phòng

    Đảng kia thổ phỉ Bắc Hà
    Đất đai là của quê nhà Lạc Long
    Tân Sơn Nhất của Sài Gòn
    Phải đâu là đất quốc phòng của mi
    Chẳng qua cái lũ Bắc kỳ
    Tụi bay lươn lẹo lấy về chia nhau
    Gọi là để thưởng công đầu
    Cho quân cướp cạn đồng bào Miền Nam
    Một bầy tướng tá gian tham
    Đâm thuê chém mướn mua hàm công khanh
    Nay còn ngang ngược lộng hành
    Chiếm nhà cướp đất xây thành sân gôn
    Chúng là quân đội nhân zân
    Không lo giữ nước chống quân chệt Tàu
    Lại chuyên phe phẩy làm giàu
    Trên xương máu lính, trên đầu người dân
    Phải chăng vì đảng bạo tần
    Cô đơn yếu thế nên cần đến quân
    Để mà đàn áp cản ngăn
    Nhân dân vùng dậy đạp phăng bạo quyền?
    Hay là vì đảng chính chuyên
    Sợ bầy tướng tá nổi điên nổi khùng
    Quay nòng súng bắn lung tung
    Làm cuộc đảo chánh là xong cuộc đời?
    Thôi thì chín bỏ làm mười
    Mặc cho chúng nó coi trời bằng vung
    Miễn là đảng được ung dung
    Giàu sang phú quí một vùng đế vương.

    https://fdfvn.wordpress.com

    Tướng, bây giờ mà có bị chui ( như tác giả bảo là đi ỉa ), thì đã có đô thị mả xây tốn hàng ngàn tỉ dành sẵn cho rồi, chứ có đâu cần đến da ngựa bọc thây.
    Nói dại, thây ai chứ mấy cái ông tướng nung núc ấy muốn dùng da ngựa mà táng thì phải bao nhiêu con mới đủ.
    Cũng phiền lắm đấy.

    Tác giả viết: "Nói chung, tướng hiếm lắm. Tướng đồng nghĩa với đẹp, kính nể."
    Vậy thế tướng cướp thì có "dẹp, kính nể" không? Bây giờ có rất nhiều tướng cướp, cướp ngày cướp đêm đều có đủ.
    Người đứng đầu các tướng là thủ tướng còn chẳng ra cái quái gì thì tướng có ra gì đâu. Chẳng qua chỉ là "để thì là cục đất, nặn thì là ông bụt" mà thôi.