Tình người nơi đâu?

  • Bởi Admin
    21/06/2018
    1 phản hồi

    Đinh Thị Thu Thủy

    Để biết tình người ở đâu bạn nên đi biểu tình ôn hòa 1 lần, hoặc đi xem biểu tình hay chỉ cần lảng vãng khu vực được cho là “nhạy cảm” một cách rất vô tư thì bạn sẽ hiểu ngay. Hiểu thấm thía.

    Ngày 17- 6 vừa rồi. Vẫn là kí ức quá kinh hoàng với tôi. Và tôi chắc là với cả 200 người có mặt ở nhà thi đấu oan nghiệt đó. Những người ngày hôm sau và hôm sau nữa vào đó để đánh cầu chơi bóng liệu có tưởng tượng nổi việc gì, những cảnh tượng gì đã xảy ra chỉ mới vài tiếng đồng hồ trước đó không?

    Tôi bị bắt vào đó từ 8h30 nhưng có lẽ nó đã bắt đầu từ rất sớm vì khi tôi đến đã có hơn trăm người hỗn độn trong cảnh điên cuồng. Hơn 20 giờ đồng hồ tại nơi đây (kết thúc lúc hơn 3h sáng) sẽ cho bạn một thế giới khác, khác đến nỗi bạn sẽ quyết định dành cả cuộc đời kể cả hy sinh tính mạng cho việc chống lại những gì bạn đã trải qua…

    Ôm bó hoa thật lớn tôi và các bạn hào hứng chạy xe đến nhà thờ Đức Bà. Trung tâm thành phố sẽ là điểm xuất phát và tâm điểm cho cuộc biểu tình hôm nay. Những cánh hoa này tôi hy vọng nó sẽ làm giảm đi căng thẳng và nhắc nhớ mọi người về hành động của mình - Hãy vì điều tốt đẹp. Tôi muốn dành tặng cho người đi chung lối và cả cho các anh sẽ chĩa dùi cui vào chúng tôi. Tôi hồi hộp từ chiều qua, cuối cùng mình cũng quyết định góp sức làm nên điều gì đó cho cuộc sống, mà trước hết là cho đứa con thương yêu. Nó và những đứa trẻ khác sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn, môi trường trong lành, thực phẩm an toàn, giáo dục đạt chuẩn, con người sống nhân ái với nhau….tất cả phải bắt đầu từ việc con người được biểu thị quyền tự do của mình.

    TÔI ĐI BIỂU TÌNH :)

    Đến nơi thấy bạn mình là Lụa vẫn còn cầu kinh tại chân tượng Đức Mẹ Hòa Bình. Xung quanh vắng người kính lễ quá. Nhìn từ xa chỉ thấy đông nghịt công an vây toàn bộ vỉa hè. Cảnh tượng cũng thật lạ lẫm vì chỉ hơn chục người cầu kinh loanh quanh khuôn viên nhà thờ được hàng trăm cảnh sát cơ động, cảnh sát an ninh, cảnh sát giao thông ngó quanh quẩn nhưng vẫn chăm chăm vào điểm duy nhất là chân tượng.

    Dân hoa tượng Đức mẹ xong tôi ra ngoài uống chút nước chờ các bạn đến. Lòng dạ nôn nóng mong mọi việc sớm bắt đầu. Cảnh Lụa áo dài thướt tha xoay lưng cầu kinh dưới chân tượng, cúi đầu tôn kính, bồ câu bay lượn xung quanh gợi tôi một cảm giác thanh bình. Cô nàng sẽ bất ngờ với những bức ảnh tôi ghi lại thời điểm này sau khi biểu tình xong tôi sẽ khoe với cô nàng cái lưng ong trong khung cảnh thật đẹp nao lòng.

    Rút điện thoại ghi được 2 cảnh gần tôi bước hơi xa chút để được cảnh toàn diện hơn…Mải mê ngắm khung ảnh, chẳng thấy cho đến khi từ đâu áp sát người gần chục tên cao to cơ bắp đội nón kết ghé sát mặt nói “ Mời chị theo tôi làm việc” và nắm cổ tay tôi lôi đi. Chưa kịp định thần thì tên khác nắm luôn cổ tay còn lại và tước lấy điện thoại của tôi lôi đi luôn thể.

    Trong trường hợp đó, giây phút đó bạn kịp nghĩ gì làm gì? Tim đập loạn cào cào máu như đóng băng cả người tôi hét lớn: Các anh là ai, yêu cầu các anh bỏ tôi ra không thì tôi la lớn. Và họ vẫn coi như không nên tôi la lớn: Bớ người ta ăn cướp ăn cướp….

    Liền ngay 1 tên trợn trừng chỉ vào mặt tôi nghiến răng: Mày im có im ngay không? Im ngay!

    Bản năng sinh tồn không cho phép tôi im lặng. Trong đầu tôi quyết định cho dù họ là công an chìm nổi gì đó thì cũng không được phép hành xử với tôi kiểu này. Không một ai được phép đối xử với tôi thế này. Tôi vẫn hét lớn: Ăn cướp ăn cướp….và giẫy giụa hòng ai đó thấy ai đó nghe được… Kết quả của việc này là tên chỉ tay vào mặt tôi ngay như cắt siết cổ tôi vào cánh tay và bịt miệng tôi bằng tay còn lại. Có lẽ tôi quẫy dữ quá nên hắn không phân biệt nổi đâu miệng đâu mũi mà bịt luôn cả mũi tôi. Lần đầu tiên tôi nếm mùi bạo lực ra hồn bởi 1 tên to như con gấu đè lên cuống họng tôi nghẹt thở, mắt tôi trợn ngược vì cả cuống họng lẫn miệng mũi bị bóp nghẹt kín mít không còn chỗ thở…Lúc này tôi chẳng quan tâm gì nữa ngoài việc mình cần được thở. Tên khốn nạn này nó khốn nạn kiểu gì thây kệ nó miễng được thở cái đã, mình không thể chết vô duyên vậy được. Định bụng há họng cắn thật đau cho hắn bỏ ra nhưng lóe trong đầu hắn thụi 1 quả vào bụng chắc toi công. Hay là xỉu? Nhưng mọi người có thấy tôi bị bắt chưa? Nếu bị bắt âm thầm không ai biết thì chuyện gì đến với mình? Lấy hết bình sinh tôi lấy tay lôi tay hắn xuống được cái mũi tôi hước hước thở như con cá thiếu oxy. Hắn quăng tôi lên xe 1 honda, 1 phụ nữ ngồi sau nắm tay tôi ngoặc ra sau rồi xe chạy đi cùng 1 chiếc giao thông chạy cùng. Tôi được mở miệng không ngớt la hét: Các người là ai, tại sao các người bắt tôi, ai cho phép các người làm việc như vậy, các người đang vi phạm pháp luật xúc phạm tới thân thể người khác vv….Liền ngay tôi được 1 cú vả như trời giáng vào má phải đến chiếc xe phải lạng đi! Giằng co liên tục được 1 lúc tôi tiếp tục bị thụi vào hông phải 2 quả làm tôi phải nín thở vì đau.

    Họ lôi tôi xuống 1 sân banh đến 1 căn nhà bằng tol rất lớn. Vào đó là cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy, số công an mặc đồ xanh đông ngang ngửa người mặc đồ thường. Phần lớn là 1 người ngồi đối diện với 2 công an áo xanh. Nổi bật từ ngoài là tiếng la hét, tiếng chửi rủa, người giẫy dụa, người lôi xềch xệch hay cả những người mếu máo người thất thần. Dầu sao cũng chỗ đông người. An tâm hơn.

    Tôi bị lôi ra sau ấn xuống ngồi là 2 cô mặc thường phục sấn tới giọng cục súc: Chị tên gì sanh năm mấy…?

    Tôi tiếp tục hỏi: chuyện gì đang xảy ra? Tại sao tôi tới đây? Ai cho phép các người đánh tôi? Thì tôi nhận được cái nhăn mặt của cô gái trẻ măng mặc áo thun xanh có hình Adias trước ngực gằn giọng quát: Nói tên gì nhà ở đâu?

    Tôi quát lại: Các người không nói rõ ràng còn đánh người, luật pháp đất nước này không cho phép ai được đánh người khác ngay cả tội phạm. Tôi chưa biết mình vì sao bị bắt thì tôi khai để làm gì? Cô gái đứng phắt lên lạnh ngắt phang vào mặt tôi 2 cái tát bằng tất cả sức mạnh của con ả

    Tim và máu tôi như bốc ra cả da lập tức nhào vào cô ả thì không ngờ vai bị 2 đứa khác nắm giữ lại ấn xuống nghế. Tôi gào lên: Công an côn đồ bớ người ta công an đánh người!!!

    Vậy là con bé thun xanh nó lại nhào vào, lúc đó tôi mới nhận ra nó mang cái găng tay màu xanh ở tay đánh tôi. Nó trẻ măng khoảng 23 tuổi, tóc dài cột cao, mặt xinh trắng như cô Thư Kỳ tôi còn nhớ rõ. Nó tống cho tôi 1 thoi vào bụng trong lúc tôi bị 2 người khác nắm giữ. May cho tôi nó là con gái mảnh mai nên dù đau đến lịm người nhưng quả thoi này không đủ làm tôi thương tích.

    Cái đau làm tôi im lặng không nói nên lời. Con bé thun xanh quát liên tục: Đem nó vô trong kia cho tao, đem nó vô trong kia! (Một chốc nữa tôi mới biết “trong kia” là cái gì. Nơi kinh khủng nhất mà không ai muốn vào).

    Đám lộn xộn tôi được chú ý nên có vài tên công an chạy tới cản con bé thun xanh làm nó bỏ đi. 1 đứa khác giở giọng ngọt ngào: Chị cứ bình tĩnh bình tĩnh!

    Thật sự tôi muốn quát vô mặt nó: Đm bọn mày đánh người ta rồi bảo người ta bình tĩnh. Nhưng cái đau làm tôi không trả lời được. Trấn tĩnh lại 1 lúc tôi quan sát thấy rất nhiều người đang trao đổi với công an. Họ căng thẳng nhưng vẫn cố gắng làm việc khai thông tin cá nhân, lăn tay, chụp hình…một cách ngoan ngoãn thì không vấn đề gì xảy ra. Hễ có ai phản ứng lại sự quát nạt của công an sẽ có ngay 1 tên đầu gấu làm mặt dữ tợn đến đe dọa. Chúng trợn trừng cung tay như sắp sửa đấm vào người đối diện. Có tên thì cầm cả ghế inox nắm chặc trong tay như sẵn sàng vung vào đầu lúc tôi cự cãi với thằng cha hỏi tôi bằng giọng mất dạy. Chúng mất dạy từ cung cách hỏi han đến cả nội dung hỏi. Hách dịch và láo lếu không chừa một ai. Từ già đến trẻ đều bị chúng nạt nộ như súc vật. Chúng gọi những người bị bắt bằng áo xanh áo vàng áo đỏ kia, bà tên gì, ở đâu không 1 từ anh chị nhẹ nhàng. Thật sự đến giờ tôi vẫn không hiểu vì sao, chúng nó hiểu gì về những người bị bắt ra sao mà mở miệng coi chúng tôi như loài hạ tiện. Nhớ lại lúc bên đồn công an thứ 2 khi tôi bị chuyển đến. Có 1 tên đã điên tiết chỉ vào mặt tôi quát “Mày vào đây mà còn đòi hỏi hả? Vô đây là coi như không còn quyền gì nữa nghen mậy. Thứ mày mà còn tư cách nói hả?”( Lúc đó tôi chỉ hắn cái bảng Cấm hút thuốc khi hắn phì phèo trong phòng và nói trong phòng có 2 bạn nữ). Hắn chưa từng gặp tôi chưa hề nói chuyện với tôi sao biết tôi tội gì mà coi tôi như súc sanh không còn quyền mở mồm tiếng nào. Sẵn tiện kể luôn là tôi chưa thấy đồn công an nào chửi thề kinh khiếp như ở đây. Có lẽ họ đã quá căng thẳng với những thành phần cứng đầu (dân đấu tranh dân chủ toàn người cứng đầu) họ Đ má Đ mẹ liên tục vì những rắc rối do chính những nghiệp vụ yếu kém của mình, vì những cù nhằng do những người bị bắt cứng cỏi gây ra (xin đi tiểu liên tục, nói liên tục vào tai họ về việc môi trường, thực phẩm bẩn, an ninh quốc tế trong nước, TQ bách hại Pháp Luân Công, giáo dục y tế nước ta tồi tệ ra sao…) làm bọn công an phát điên và buộc họ im miệng.

    Sau khi khai báo thông tin cá nhân, lăn tay, chụp hình, lấy lời khai chúng dồn mọi người vào cuối phòng đứng ngồi lểnh nghểnh. Về lời khai cũng rất buồn cười. Họ hỏi tôi đã nhận tiền của ai chưa, ra đây để làm gì, cười khinh khỉnh như tôi đã làm gì đáng khinh bỉ lắm vậy. Quát nạt tôi nên tôi quát lại anh không có quyền quát tôi thì ngay liền 1 chị (vừa mập vừa lùn đeo kính đội nón kết áo khoác sọc trắng đen) gầm gừ bên tai “Muốn gì đây muốn gì hả?” vừa áp sát thân phì lủ vào cái xác 1m50 nặng 41kg của tôi. Cỡ cô đó mà làm 1 bạt tai tôi chỉ có nước nằm tại chỗ nên cũng im lặng là vàng.

    (Xin lỗi mình mệt quá! Còn rất dài)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Message-of-the-roses-exchanging-love-for-brutal-violence-06262018124906.html?searchterm:utf8:ustring=tao+%C4%91%C3%A0n

    Thông điệp của Hoa hồng: ‘Đem yêu thương vào nơi oán thù’


    (Nguyễn Ngọc Lụa, một trong những nạn nhân bị đàn áp ngày 17/6 ở Sài Gòn đang gắn hoa hồng lên hàng rào kẽm gai)

    Tao Đàn ngày 17 tháng 6

    “Sài Gòn hôm nay không khác gì Sài Gòn giờ giới nghiêm”, một người quan sát diễn biến sự việc từ sáng sớm ngày 17 tháng 6 chia sẻ dòng trạng thái trên mạng xã hội Facebook.

    “Sài Gòn những ngày này như trong tình trạng thiết quân luật”, một chia sẻ khác cũng trên Facebook cho biết như thế.

    Sáng Chủ Nhật hôm đó, Sài Gòn dày đặt lực lượng an ninh. Hàng rào kẽm gai, cảnh sát cơ động, an ninh chìm, nổi, lực lượng dân phòng, và theo những nhân chứng kể lại, có cả “côn đồ” được sử dụng tung ra khắp đường phố, tập trung ở khu vực thuộc vào “điểm nóng” như Hoàng Văn Thụ, Nhà thờ Đức Bà, phố đi bộ.

    Theo con số thống kê từ các nhà hoạt động xã hội đưa ra, cũng như chính từ những người bị bắt giam hôm 17 tháng 6 cho biết, có gần 300 người vô cớ bị “mời” lên xe cảnh sát đưa về sân vận động Tao Đàn.

    Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn cho biết không khí ở Sài Gòn từ sau cuộc tổng biểu tình của cả nước vào Chủ nhật 10/6 là rất căng thẳng. Nhiều hình thức sử dụng bạo lực một cách “có hệ thống” được nhà cầm quyền dốc toàn lực để thực hiện, và đỉnh điểm là cuộc bố ráp, giam giữ và đánh đập người dân ở khu vực sân vận động Tao Đàn sáng Chủ nhật 17/6.

    Từ đó, anh chia sẻ những gì anh cảm nhận từ hình ảnh những bông hoa hồng trên hàng rào kẽm gai.

    “Nó thể hiện ra với tất cả các bên liên quan đó là những người biểu tình thì họ mong muốn những điều tốt đẹp hơn. Người ta hoàn toàn không thù địch. Người ta thật sự là những người ôn hoà. Người ta muốn cái đẹp, cái ôn hoà đó sẽ vượt lên bạo lực. Kẽm gai là biểu trưng của bố ráp, bạo lực. Hoa hồng thì biểu trưng cho lòng yêu thương, cho sự ôn hoà.”

    Thêm vào đó, theo anh, khi những cánh hoa hồng được đặt lên hàng rào kẽm gai thì sẽ còn có hiệu quả khác, đó là ngụ ý nói lên những cáo buộc mà bên phía chính quyền cho người biểu tình là kích động bạo lực sẽ trở nên lố bịch, nhất là với những người biểu tình ở Sài Gòn, Hà Nội và các thành phố khác.

    Thông điệp của những hoa hồng

    Hình ảnh đầu tiên về những cánh hoa hồng đặt trên hàng rào kẽm gai dựa sát vào một gốc cây to ở khu vực sân vận động Tao Đàn vào ngày 19 tháng 6 nhanh chóng lan toả khắp mạng xã hội.

    Ý kiến và sự đón nhận của dư luận đối với việc làm này cũng có nhiều góc độ khác nhau. Nhưng trước hết, hãy nghe chia sẻ từ chính những bàn tay đã đặt những cánh hoa hồng lên hàng rào kẽm gai đó. Vì sự an toàn, chúng tôi được đề nghị không nêu tên, và trích lại chia sẻ từ tin nhắn của các bạn ấy khi nói về thông điệp của những hoa hồng.

    “Thông điệp đầu tiên muốn gửi đến những người bị bắt, bị đánh đập trong những ngày qua. Cảm ơn họ với tình yêu thương và lòng cảm thông sâu sắc. Mong những nỗi đau đớn đánh đập của họ mau chữa lành. Nhóm đã cắm rất nhiều hoa ở hàng rào kẽm gai khu vực công viên Tao Đàn và hàng rào sau lưng khu vực những người bị bắt giữ.

    Thông điệp thứ hai là muốn gửi đến nhà cầm quyền rằng hàng rào kẽm gai cũng không thể ngăn cản chúng tôi bày tỏ chính kiến ôn hoà vì đất nước của mình.”

    Với các bạn trẻ, tác giả của những cánh hoa hồng kia, thì “mỗi nguời xuống đuờng là một bông hoa đang tô thắm cho một xã hội Việt Nam đang u ám.”

    Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn chia sẻ về cảm nhận của anh.

    “Việc dùng hoa để phủ lên kẽm gai, về phương diện thông điệp thì rất tốt, nó khiến cho không khí bạo lực nó bớt căng thẳng. Nếu mình nhìn rộng ra hơn thì nó cũng gián tiếp thể hiện rằng nguyên 1 phong trào, cũng như hành động xuống đường diễn ra ở các thành phố thời gian vừa qua, chủ đạo vẫn là ôn hoà, văn minh. Nó không tỏ bất kỳ ý định thù địch nào đối với chính quyền nói chung cũng như là với người có trách nhiệm giữ trật tự nói riêng, là lực lượng an ninh.”

    Bên cạnh sự hưởng ứng và chia sẻ của rất nhiều người đối với việc làm của nhóm bạn trẻ này, cũng có những ý kiến cho rằng đó là hành động thuần “chủ nghĩa cải lương” hoặc “lãng mạn không hiệu quả”, một phong trào mà nếu chạy theo chỉ “thiệt thân”.

    Chúng tôi ghi nhận ý kiến trích dẫn từ trang Facebook Phuong Le, nói về những người đi gắn hoa hồng như sau:

    “Các bạn đi gắn hoa hồng lên hàng rào, các bạn phóng tác chuyện diễm tình trên hình ảnh đó , các bạn ngây thơ (hoặc giả bộ ngây thơ) rồi.

    Các bạn không hiểu (hoặc làm bộ không hiểu) gì cả về họ!

    Đây không phải là Myanmar, với gã cảnh sát canh giữ bà Aung Suu Kyi nghe piano mà nghệch mặt ra.

    Đây không phải là Đảng Cộng sản Hungary, nghe công nhân lắc chìa khoá phản đối mà giải tán.

    Đây không phải là cảnh sát Hồng Kong, tiếp nước cho người biểu tình.

    Đây là máu, là lệ, là cải cách ruộng đất, là Mậu Thân, là cải tạo, thuyền nhân, là Thiên An Môn, là Nhân văn giai phẩm…

    Đây là ngoại hạng, vô đối, có một không hai!

    Lãng mạn hay làm bộ lãng mạn?”

    Trả lời cho câu hỏi của những người chưa tán thành với việc dùng hoa hồng để nói thay cho tình yêu thương và lòng cảm thông, nhóm bạn trẻ cho biết:

    “Hiệu quả hay không thì tuỳ ở mỗi người cảm nhận. Nhưng nhóm có đọc được phản hồi trên Facebook thì thấy có những phản hồi rất tích cực đặc biệt là có những người từng bị bắt cũng nhận xét là cảm thấy được quan tâm và chia sẻ hơn.”

    Một trong những nạn nhân của cuộc khủng bố ngày 17/6 là cô Nguyễn Ngọc Lụa đã đăng tải hình ảnh cô đang đặt một cánh hoa hồng lên hàng rào kẽm gai cùng với lời nhắn nhủ cô gọi là “Đem yêu thương vào nơi oán thù”:

    “Nếu có dịp ngang qua đây, xin hãy dừng lại để lại trên những hàng rào kẽm gai những bông hoa với thông điệp muốn nói của mình, và có thể lưu giữ nó bằng những hình ảnh đẹp, để ai đó muốn bắt bớ ngăn cản chúng ta xuống đường cũng ý thức một điều rằng, chính là những bông hoa màu nhiệm chứ không phải điều gì khác, mới hồi phục lại một xã hội văn minh tình thương.”

    Theo quy luật thì những bông hoa hồng ấy rồi sẽ phải tàn. Nhưng với thông điệp mà nhóm bạn trẻ đã gắn những bông hoa ấy chia sẻ, thì quyền bày tỏ chính kiến của họ sẽ không bao giờ héo tàn. Và như anh Nguyễn Anh Tuấn đã nói, hình ảnh hoa phủ lên hàng kẽm gai thì có nghĩa là cuối cùng, sự ôn hoà và lòng yêu thương sẽ vượt lên bạo lực và hận thù.