Khủng bố nhân dân

  • Bởi Admin
    19/06/2018
    10 phản hồi

    Đoan Trang

    Đây là câu chuyện của một bạn trẻ bị bắt giữ tuỳ tiện và bị công an đánh hội đồng - thực chất là tra tấn - suốt từ 2h chiều đến 7-8h tối chủ nhật, 17/6, ở sân vận động công viên Tao Đàn (quận 1, TP. HCM). Vì bạn còn rất trẻ, không phải người hoạt động dân chủ-nhân quyền, cũng không hề có nhu cầu được “nổi tiếng” theo cách nghĩ thường lệ của dư luận viên và an ninh, nên trong câu chuyện, bạn xin giấu mọi thông tin về nhân thân.

    Khi em mở mắt ra thì thấy mình đã nằm trên giường bệnh. Xung quanh không còn bóng an ninh nào. Một cô bé y tá đi đến, em hỏi mới biết đây là phòng cấp cứu bệnh viện Bộ Công an, và lúc đó là khoảng 12h đêm. Thế nghĩa là chúng đã đánh em liên tục từ 2h chiều cho tới khi em bất tỉnh thì quẳng em vào đây và... chuồn mất để khỏi phải chịu trách nhiệm gì. Nhưng cũng rất có thể là chúng còn canh gác đâu đó phía dưới sảnh.

    Bệnh viện đòi viện phí 2 triệu. Em sờ lại người thì may quá, chúng để lại cái bóp với hơn 100.000 đồng. Ngoài ra chẳng còn gì. Điện thoại đã bị lấy mất. Số liên lạc của gia đình nằm trong điện thoại. Đến đôi giày cũng mất tiêu - chúng đã lột giày em ra và dùng chính đôi giày ấy táng hàng trăm cái vào đầu, cũng như dùng dùi cui liên tục giã nát hai bàn chân em. Khắp người em đầy vết thâm tím, vết rách, chỉ cựa nhẹ cũng đã thấy đau.

    Em nói em muốn về nhà. Bác sĩ không cho, bảo là cần phải xem em có bị tụ huyết trong não, chấn thương sọ não không (không biết vì ông sợ bệnh nhân gặp chuyện gì hay vì sợ mấy bạn công an có thể đâu đó ngoài kia). “Cậu về mà chết giữa đường là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy”. Nhưng em cũng làm gì có đủ tiền mà nộp viện phí. Đầu em đau nhức, váng vất. “Em không sao đâu. Em chỉ muốn về nhà, muốn ngủ thôi, với lại cũng phải báo cho người thân yên tâm”. Em nói vậy. Nhìn bộ dạng em với khuôn mặt phù, mắt tím bầm như gấu trúc, môi rách và sưng phù lên như trái cà, cô bé y tá có lẽ cũng thương nên thì thào: “Thôi anh đi đi. Coi như anh trốn viện”. Cô ấy dẫn em qua một cửa nhỏ, theo một lối đi riêng, kín đáo ra khỏi bệnh viện.

    Em lết từ taxi về tới cổng nhà rồi ngồi sụp luôn trước cửa. Lúc đó khoảng 1h sáng.

    * * *

    Cách đó nửa ngày, vào khoảng 1h chiều chủ nhật 17/6, em rời nhà ra quận 1 chơi. Khu trung tâm Sài Gòn chưa bao giờ đông công an và dân phòng như thế. Vỉa hè, quán cafe đầy nghẹt những tốp công an áo xanh, dân phòng đeo băng đỏ, và những thanh niên cao to, mặt mày hung dữ. Họ bắt người liên tục; gần như cứ thấy ai cầm điện thoại đi ngang là xông vào bắt. Thậm chí họ vào tận quán cafe để khám xét giấy tờ và lôi khách ra ngoài, bắt đem đi. Không khí ngột ngạt, căng thẳng. Chưa bao giờ em thấy Sài Gòn căng thẳng như thế. Như thời chiến, với toàn xã hội là một trại lính, công an trộn lẫn với dân và có thể toàn quyền chặn bắt, khám xét giấy tờ, hốt về đồn bất kỳ ai.

    Em ghé quán cafe mua một ly đem đi, rồi vào phố sách. Đường sách hôm nay hình như không hoạt động. Em đi được vài mét thì bị một nhóm công an chặn lại; có lẽ họ đã “tia” được em từ lúc nào không hay. Họ hỏi giấy tờ. Xui cho em là em chỉ tính đi cafe nên không mang giấy tờ gì theo. Họ quát bảo em gọi người thân mang giấy đến. Em cầm điện thoại gọi về nhà, chỉ vừa nói được câu “con bị bắt”, thì một người đã chộp lấy và giật tung điện thoại khỏi tay em. Em kêu lên, nhưng cả đám đẩy em vào xe, phóng đi.

    Chúng đưa em vào một khu nhà tập ở sân Tao Đàn. Xung quanh la liệt người, già trẻ nam nữ, có cả mấy cô gái áo dài, chắc là hướng dẫn viên du lịch. Sau này em mới biết, hôm đó công an Thành phố đã bắt tới 179 người, gom về Tao Đàn. Trong số đó, có cả khách du lịch, hướng dẫn viên, và những bác già đi tập thể dục. Tất cả đều bị bắt, và kinh khủng hơn, đều bị đánh.

    Chúng đưa em vào một căn phòng, moi điện thoại em ra, hất hàm: “Mật khẩu”. Em đáp: “Sao các anh lấy điện thoại của tôi?”. “Bộp” - câu trả lời là một cú đấm thẳng vào mặt em. Sau đó là liên tiếp những cái tát. Em vẫn không đưa mật khẩu. Chúng nắm tóc, dúi đầu em xuống mặt bàn, đấm tới tấp vào hai mang tai. Rồi chúng bảo nhau rằng thằng này bướng, mang nó qua phòng kia.

    Thì ra cả phòng em chỉ có mình em không khai mật khẩu điện thoại cho chúng, nên chúng “sàng lọc”, đưa đối tượng cứng đầu sang phòng riêng để tiện bề tra khảo.

    Ngay sau đó, khi đưa em sang một căn buồng khác, chỉ còn mình em, chúng xông vào ra đòn ngay. Hai chục thanh niên cao to, cả sắc phục và thường phục, vây lấy em, đánh hội đồng bằng dùi cui, gậy và tất nhiên, chân tay. Em ngồi bệt trên sàn, co người lại, hai tay ôm đầu. Hai thằng bèn bẻ tay em ra sau, để cho đám còn lại đấm như mưa vào mặt. “Đù má, lì hả mày” - chúng vừa đánh vừa chửi.

    Chúng cho gọi mấy kỹ thuật viên vào phá password. Trong lúc kỹ thuật viên làm việc, khoảng 15-20 phút, chúng đánh em không ngơi tay. Có mấy an ninh nữ rất xinh gái cũng bạt tai em liên tục đến độ em chỉ còn thấy trước mắt một màu nhờ nhờ trắng. Một lão an ninh già, khoảng ngoài 60 tuổi, vụt dùi cui rất dữ. Nghĩa là đánh em có đủ thành phần an ninh, nam phụ lão ấu.

    Rồi kỹ thuật viên cũng phá được khoá máy (iPhone 5s), và đám an ninh hả hê: “Đù, mày tưởng ngon hả, tưởng tụi tao không mở được điện thoại mày hả?”. Chúng còng tay em lại, đánh em càng dữ hơn, vừa đánh vừa “điều tra” về từng người trong contacts của em. “Thằng này là thằng nào?”. “Là bạn Facebook của tôi”. “Mày gặp nó chưa? Làm gì?”. “Tôi gặp uống cafe”. “Gặp đâu, hồi nào?”. “Tôi không nhớ”. “Đù má, không nhớ này. Không nhớ này”.

    Cứ mỗi từ “không nhớ” hay “không biết” mà em nói, chúng lại lấy gậy sắt dộng mạnh vào hai bàn chân em. Mu bàn chân em sưng phồng lên, mặt em chắc cũng vậy. Một thằng túm tóc kéo giật đầu em ra, và chúng phun nước miếng vào mặt em. “Tao ghét cái từ không biết hay không nhớ lắm nha. Mày còn nói mấy từ đó nữa, tao còn đánh”.

    “Con này con nào?”. “Bạn tôi”. “Bồ mày hả? Mày chịch nó chưa? Bú l. nó chưa mày?”. Không còn một từ gì tục tĩu nhất mà chúng không dám phun ra miệng.

    Chúng tháo giày em ra và cầm luôn đôi giày đó quật vào mặt em. “Dạng chân ra” - chúng quát. Em sợ bị đánh vào hạ bộ nên càng co người lại. Nhưng may thay chúng không đánh vào chỗ đó, chỉ lột áo quần em ra đấm đá vào bụng, ngực, và rít lên: “Mày có tin là bọn tao có thể treo mày lên mà đánh như đánh một con chó không?”.

    Một lát, chúng nghỉ. Em bò lết lên tấm nệm mút đặt sẵn ở đó (trong phòng tập, cho vận động viên). Một thằng quát: “Đù. Mày đòi được nằm nệm ấy hả?”. Rồi chúng nắm chân em lôi xuống sàn, tiếp tục đánh hội đồng, giẫm đạp. Cứ như thế.

    Rất lâu sau, có lẽ khi trời đã xế chiều, chúng vẫn chưa ngừng còn em thì đã không mở được mắt ra nữa. Khi trời tối hẳn thì em bắt đầu rơi vào trạng thái lơ mơ. Chúng nắm tóc, kéo tay, thảy em ra ngoài nằm chung giữa một đám người. Em chỉ nghe tiếng lao xao, và sau đó là tiếng la khóc. Rất nhiều người khóc, không hiểu khóc cái gì. Em cố mở mắt, và nhận ra là mọi người khóc vì em. Quanh em la liệt người, có lẽ ai cũng bị đánh vì nhiều người mặt sưng húp. Mấy bác già cũng bị đánh. Nhưng ai cũng nhìn em, khóc như mưa. Họ bảo nhau: “Lấy đồ che cho thằng bé đi”. Thế là một loạt áo được truyền tới, đắp phủ lên mình em.

    Sao mà giống cảnh tù Côn Đảo - như trong văn học và lịch sử “cách mạng” viết quá vậy? Nhưng khác hẳn ở một điểm, là ở đây, đám công an con cháu của thế hệ “cách mạng” chống “Mỹ ngụy” năm xưa giờ đã hiện nguyên hình là một lũ ác ôn, thẳng tay khủng bố dân để bảo vệ đảng độc tài phản quốc. Ác ôn cộng sản.

    Có một cô lớn tuổi bước đến, gối đầu em lên đùi cô, xoa dầu lên trán em, nắm tay em và khóc rưng rức. Em không sao mở to nổi mắt để nhìn rõ mặt cô, chỉ thấy nhờ nhờ. Em cố mấp máy đôi môi đã sưng vều: “Cô. Cô đừng khóc nữa. Cô khóc con khóc theo đó”. Em muốn nói thêm, “mà con không muốn tụi nó thấy mình khóc”, nhưng không thở được nữa nên không nói nổi.

    Nghe loáng thoáng mọi người nói: “Sao chúng nó đánh thằng nhỏ dữ vậy trời?”. Thấy không khí căng quá, ai cũng thương em, sợ mọi người “nổi loạn”, đám công an lại sầm sập chạy lại, kéo em ra. Cô lớn tuổi đang xoa dầu cho em khóc rất nhiều và la: “Mấy người còng tay tôi đi, tha cho thằng nhỏ, đánh nó chết rồi sao?”.

    Em cố mở mắt ra để nhìn và nhớ gương mặt cô. Nhưng hoàn toàn không thể, lúc đó đầu óc em đã mụ mị rồi. Đám công an ném em lên xe, về sau em mới biết là chúng đưa em đi bệnh viện cấp cứu. Mọi người giữ em lại, chúng giằng ra. Có mấy người che cho em để khỏi bị đánh tiếp. Mặc, chúng vẫn lôi em đi. Cô lớn tuổi kia chạy theo em ra xe, nhưng chúng bịt miệng, kéo cô ra ngoài. Cửa xe sập lại. Em nghe một thằng chửi vọng: “Đù má thằng này. Mày diễn hay lắm. Mày diễn cho cả đám tụi nó khóc hả?”.

    Sau đó em không biết gì nữa. Khi tỉnh lại, em đã ở trong bệnh viện, nhưng cũng chưa được điều trị gì vì... chưa đóng viện phí.

    * * *

    Đêm đó em nằm li bì. Sáng sớm hôm sau em vào viện khám lần nữa. Quá may mắn, em chỉ bị công an đánh cho đến đa chấn thương thôi chứ chưa bị chấn thương sọ não. Và hai ngày nay, liên miên anh em, bạn bè đến thăm em. Ai cũng thương em, cho tiền, cho quà bánh rất nhiều.

    Nhưng em vẫn nhớ những người đã ôm lấy em, che đòn cho em, và cởi áo phủ lên em vào ngày chủ nhật ấy. Nhất là cô đã đặt em gối đầu lên chân cô - như đứa con với mẹ - và xoa dầu cho em, và cầm tay em, và khóc. Em muốn ghi nhớ nét mặt cô mà không nhìn được nên không nhớ nổi. Đến tên cô, em cũng chẳng biết. Em chẳng nhận ra được ai trong số những người bị đánh hôm đó, những người đã che chở, bảo vệ, động viên em trong những giờ phút kinh khủng nhất, cùng chia sẻ với nhau nỗi đau đớn của những người dân vô tội, bị công an giam giữ vô luật và đánh như đánh kẻ thù.

    Trong lúc bị đòn hội đồng, em không nhớ nổi gương mặt ác quỷ nào, nhưng cũng kịp nhìn thấy một phù hiệu trên ngực áo của một công an, ghi tên Nguyễn Lương Minh. Chúng không hề biết em là ai, chỉ vì em không khai password điện thoại mà chúng còn đánh em như vậy; không hiểu những người bị chúng coi là “biểu tình viên”, “nhà hoạt động dân chủ-nhân quyền”, “nhà bất đồng chính kiến”, thì nếu vào tay chúng, chúng còn hành hạ họ tới mức nào. Và còn hàng trăm người bị bắt bừa bãi hôm đó nữa, cả những bác già, những sinh viên trẻ măng, tinh khôi, những hướng dẫn viên du lịch áo dài...

    Qua đây em cũng muốn hỏi thông tin về cô - người phụ nữ đã khóc rất nhiều vì em hôm ấy. Lúc đó là khoảng 7-8h tối chủ nhật 17/6, ở một căn phòng nào đó trên sân vận động công viên Tao Đàn.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Đọc bài báo mà muốn khóc, thương và phục em lắm. Hãy xin giấy chứng thương, chụp hình làm bằng chứng kiện ra tòa VN, quốc tế như các bạn gợi ý. Nếu em chỉ đi cho biết thì em đã biết tường tận sự dã man côn đồ của chính quyền CS và khi đã biết tin rằng em sẽ bước tiếp con đường mình đã chọn!!!

    Việc người dân biẻu tình (nhà nước gọi là "tụ tập đông người")thì cả toàn dan và nhà nước (bao gồn Đảng CS, quốc hội và chính phủ cũng như các đoàn thể khác như Mặt trạn Tổ quốc ) đều biết rõ cả rôi. Nhà nước (bà chut tích quốc hội và ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc... ) cũng đã biết rất rõ và bảo là do người dan "hiểu lầm".Thês nhưng khônbg biết người dan hiểu đúng thì phải là như thế nào? Nhà nước biết dan "hiểu làm" nhưng không giải thichí cho dan hiểu đúng mà cứ thấy dân biểu tình là hco lực lượng công an và côn đồ, bọn
    giá áo túi cơm đàn áp đánh đạp rát dã man.
    Vừa còm được một đoạn tôi vội phải gửi ngay, sợ tí nữa thì bị máy sập cắt ngay, có thể gõ sai. Mọi người thông cảm và hiểu cho. Hiện nay đẫ có hiện tượng một số FB bị ngăn cản rồi

    Đọc qua là thấy hư cấu rồi. Đoan Trang đang học cộng sản viết láo vì lý tưởng của mình à?
    Tự nhiên bắt một người vớ vẩn, hùa vào đánh, tra khảo mà không biết tra khảo gì, rồi thả người lãng xẹt? An ninh Việt Nam mà dốt nát ngu xuẩn thế thì chế độ này đã sập từ lâu rồi.
    Cá nhân tôi không ưa mọi đám đông làm cách mạng ngoài đường. Đối với những người đó trở thành anh hùng chỉ nhờ liều mạng hơn người, dễ bị kích động hơn người, và dám phá phách hơn người.
    Còn đó bao nhiêu không gian để từng cá nhân tự hoàn thiện mình, trở nên giỏi hơn, làm ra nhiều của cải hơn, sáng tạo ra nhiều thứ tốt hơn cho cuộc sống. Hãy làm tốt hơn chứ đừng đổ lỗi cho chế độ vì những gì chưa có được. Đặc biệt đùng tôn sùng những kẻ liều mình phá phách như anh hùng. Có quá nhiều kẻ phá phách có thể hủy hoại cả chế độ _ nhưng cuộc sống chỉ trở nên tốt đẹp hơn nếu có nhiều người chăm chỉ gìn giữ xây dựng và bảo vệ mọi thành quả có được.

    Một việc nữa có thể làm đối với những kẻ đàn áp dân chúng bằng bạo lực là báo cáo hành vi của chúng cho bộ phận nhân quyền và truy tố đặc biệt ở Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ (Human Rights and Special Prosecutions Section, US Department of Justice). Bộ phận này được thành lập năm 2009 để (1) điều tra, bắt giữ và truy tố những kẻ vi phạm nhân quyền ở các nước ngoài Hoa Kỳ và đang trốn ở Hoa Kỳ; (2) ngăn càn không cho nhửng kẻ này nhập cảnh Hoa Kỳ. Xem thêm ở đây: https://www.justice.gov/criminal-hrsp; https://www.justice.gov/criminal-hrsp/how-report-human-rights-violator.

    Hiện nay nhiều lãnh đạo và cán bộ nhà nước ở VN đã chuẩn bị tìm nơi "hạ cánh an toàn" ở nước ngoài. Báo cáo những việc làm vi phạm nhân quyền của chúng cho quốc tế để chúng không còn nơi trốn chạy.

    Ý kiến hay!

    Chế độ ở VN ngồi xốm trên luật của chính họ đưa ra là chuyện đã rõ từ lâu.

    Góp ý thêm:: các tổ chức người Việt ở châu Âu nên tập hợp các chứng cứ, hồ sơ để trình cho quốc hội châu Âu, chính phủ các nước thuộc EU, yêu cầu hoãn biểu quyết thỏa thuận EFTA (EU-Vietnam Free Trade Agreement), đến khi nào chế độ này có những động thái tôn trọng nhân quyền (xét xử công an tra tấn người, xin lỗi, đền bù thiệt hại cho nạn nhân...).

    Việc thả LS Nguyễn Văn Đài, tin về nhân nhượng trong vụ Trinh Xuân Thanh, cho thấy nhà cầm quyền đang rất cần EFTA nên gây áp lực ở đây có thể có hiệu quả.

    Dân Việt Và Rợ Hồ

    Ông cụ dê xồm lấy cháu con
    Sinh ra một đám trẻ cô hồn
    Không cha không mẹ vô thừa nhận
    Dòng máu ma đầu đại ác ôn.

    Bọn trẻ lớn dần theo tháng năm
    Đứa làm đĩ điếm, đứa lưu manh
    Đâm thuê chém mướn ga Hàng Cỏ
    Đá cá lăn dưa chợ Bến Thành.

    Ông cụ chuyên nghề đi mánh mung
    Lập ra một đảng cướp anh khùng
    Được phường quốc tế hà hơi sức
    Lập lão lên làm chủ nước non.

    Đàn con lũ cháu được vinh thân
    Nhảy phóc ngay lên ghế đại thần
    Ngất ngưởng quyền uy trùm cả nước
    Đè đầu cỡi cổ triệu muôn dân.

    Quen thói côn đồ lại bất nhân
    Chúng dùng bạo lực để hù dân
    Khủng bố tù đày và giết chóc
    Dữ dằn như ác quỉ xa tăng.

    Người dân sợ hãi sống cầu an
    Phó mặc non sông đảng bạo tàn
    Khi nào dân Việt không còn sợ
    Là lúc rợ Hồ phải nát tan.

    https://fdfvn.wordpress.com

    Theo các bài tường thuật của một số người bị bắt trong mấy ngày vừa qua về cách họ bị bắt cũng như cách bị đối xử khi bị bắt thì rõ ràng việc làm trái phép (bắt người không lý do chính đáng, xâm phạm tài sàn và thông tin cá nhân trái phép), vi phạm luật pháp (vi phạm quyền biểu tình trong hiến pháp), và vi phạm nhân quyền (tra tấn, đánh đập người bị bắt giam) của công an ở VN là có hệ thống (hành động theo huấn luyện hay chỉ thị từ trên).

    Chăc chắn phong trào dân chủ ở VN sẽ tìm cách đối phó với tình trạng kể trên, tôi chỉ xin gợi mấy ý sau đây:
    1. Lập danh sách tất cả những người bị bắt vì lý do "tụ tập trái phép" gời cho Uỷ Ban Nhân Quyền LHQ, tổ chức Ân Xá Quốc Tế, và tổ chức Human Rights Watch để làm bằng cớ cho việc vi phạm tuyên ngôn nhân quyền của nhà cầm quyền ở VN.

    2. Kêu gọi những người bị bắt cùng làm đơn kiện tất cả các cá nhân (công an) có các hành vi xâm phạm tài sản và thông tin cá nhân và các cá nhân (công an) có hành vi tra tấn người bị bắt. Hiện nay đã có nhiều luật sư ở VN đứng về phía nhân quyền, và hy vọng những luật sư này sẽ hết lòng giúp đỡ nhưng người làm đơn kiện. Có thể toà án ở VN sẽ bỏ lơ những đơn kiện, nhưng vẫn cừ làm để có bằng chứng thực hiện bước kế tiếp.

    3. Nếu toà án ờ VN bỏ lơ những đơn tố cáo thì đưa vụ việc ra trước quốc tế theo qui chế thầm quyền toàn diện (Universal Jurisdiction), có ghi rõ đã làm đơn kiện ở toà án VN nhưng không được cứu xét. Hiện nay có một số quốc gia, như Đức, Tây Ban Nha, Canada và Anh quốc, nhận các đơn tố cáo các vi phạm nhân quyền có hệ thống xảy ra trên khắp thế giới. Việc này cần có sự tham gia của các luật sư có chuyên môn về luật quốc tế (như LS Lê Công Định). Ngoài ra phong trào dân chủ cho VN có thề xin hỗ trợ từ những luật sư chuyên về nhân quyền ở nước ngoài. LS Nguyễn Văn Đài hiện đang tỵ nạn tại Đức có thể rất hữu ích cho việc này. Xem thêm về Universal Jurisdiction ở đây: https://en.wikipedia.org/wiki/Universal_jurisdiction#Particular_states_invoking_universal_jurisdiction

    Việc kiện tụng có thể sẽ không khiến cho những kẻ vi phạm nhân quyền bị bắt hay bị kết án nhưng sẽ làm cho quốc tế biết rõ việc vi phạm nhân quyền có hệ thống ở VN. Việc này cũng để cho những kẻ cầm quyền biết người dân có phản ứng chứ không cứ mãi cúi đầu im lặng.

    Một cách thông thường ở cách nước bình thường, khi ngườì dân biểu tình, các đại biểu quốc hội tìm hiểu lý do biểu tình, chất vấn chính phủ tìm cách giải quyết vấn đề, đối thoại với dân, sửa lỗi của chính phủ, ...

    Trái lại, ở các nước độc tài như VN, TQ, bọn đại biểu quốc hội, chính phủ lại ra tay đàn áp, khủng bố trắng ngườì dân. Rõ ràng BCT và TƯ đảng cs VN là lực lượng ác ôn khiêu khích công dân VN, khủng bố xã hội, tàn bạo với dân VN, chiếm đóng trái phép hệ thống nhà nước VN.

    Cần truy tố BCT và TƯ đảng cs VN trước pháp luật quốc tế

    Xã hội Việt Nam cần luật lệ để kiềm chế những viên chức chính quyền tha hồ bùng nổ thú tính ác ôn? Hay là thêm ngày càng nhiều luật lệ nữa để siết chặt kiểm soát người dân?

    Vấn đề cũng ở chỗ ai đang làm ra luật? Và luật đó để phục vụ ai?

    Rõ ràng đảng cộng sản đang là một thế lực chiếm đóng trên đất Việt Nam. Và mọi luật lệ, làm ra bởi chế độ do nó thiết đặt, là để bảo vệ nó.