Điều 62 Luật Đất Đai, Tập đoàn FLC và nguy cơ mất nước!

  • Bởi Admin
    25/05/2018
    5 phản hồi

    Hoàng Hải Vân

    Quốc Hội Mỹ đã từng chặn một thương vụ Trung Quốc thâu tóm một cảng biển của Mỹ. Trong hồi ký của mình, cựu Chủ tịch FED Greenspan không tán thành việc ngăn cản trên, ông cho rằng làm như vậy là không cần thiết và có thể hạn chế tự do thương mại. Giữa Trung Quốc với Mỹ không có tranh chấp lãnh thổ, dù cho điều gì xảy ra thì Trung Quốc cũng không thể sử dụng phương tiện của họ trên đất Mỹ để gây hại cho an ninh quốc gia của Mỹ, nên có lẽ các chính trị gia Mỹ đã lo quá xa. Nhưng sự lo xa của họ không phải là không có lý do khi nhìn thấy Trung Quốc thâu tóm đất đai khắp nơi trên thế giới.

    Nước Mỹ còn lo xa như thế, còn nước ta thì sao ? Việt Nam và Trung Quốc đang tranh chấp lãnh thổ, nói trắng ra là Trung Quốc đang chiếm Hoàng Sa, một phần Trường Sa của Việt Nam và đang tiếp tục đe dọa chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông. Vì vậy, nước ta không những phải lo xa mà còn lo gần, vì nguy cơ mất đất mất biển đang hiện hữu.

    Nỗi lo đó không phải thể hiện ở việc “vô cùng quan ngại” hay “cực lực lên án”, mà ở chiến lược phòng thủ và khả năng sẵn sàng chiến đấu. Đa phương hóa vấn đề Biển Đông, tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế để kiềm chế tham vọng của Trung Quốc là một chuyện, nhưng chuyện quan trọng nhất là khả năng tự vệ, không những đối với thế hệ này mà phải bảo đảm khả năng tự vệ dài lâu cho con cháu, đến khi nào thế giới đại đồng thành một ngôi nhà hòa bình mới không còn nỗi lo đó nữa, nhưng chẳng bao giờ có một thế giới như vậy đâu.

    Tôi không biết các nhà lãnh đạo đất nước và các nhà lãnh đạo quân sự chiến lược nước ta nghĩ gì khi nhìn thấy đất đai khu vực dọc bờ biển từ Bắc Trung bộ đến Nam Trung bộ, cả những vị trí phòng thủ chiến lược trọng yếu, đã và đang đẩy dân đi để giao cho doanh nghiệp làm dự án kinh tế mà không hề có một động thái gì cho thấy việc triển khai các dự án kia nằm ngoài vành đai phòng thủ chiến lược bờ biển quốc gia. Những địa điểm phòng thủ quan trọng nhất trên bờ biển Đà Nẵng thực sự đã bị các doanh nghiệp Trung Quốc chiếm giữ. Còn các nơi khác thì như thế nào ?

    Xin dẫn trường hợp của FLC. Người ta không thể nào hình dung nổi tập đoàn bất động sản mới nổi này lấy tiền đâu mà chỉ trong một thời gian cực ngắn đã thâu tóm một diện tích đất đai khổng lồ dọc bờ biển từ Bắc Trung bộ đến Nam Trung bộ (chưa kể đất đai ở Quảng Ninh, Hải Phòng và các tỉnh khác). Thâu tóm thần tốc, thi công thần tốc, đó là những gì người ta nhìn thấy, kéo theo đó là những “công văn hỏa tốc” của chính quyền địa phương (như trường hợp của Quảng Ngãi) phục vụ cho sự “thần tốc” này. Tôi chưa nói đến những vi phạm pháp luật, chưa nói đến tình trạng dân oan ca thán khắp nơi xung quanh việc thu hồi đất, bài này chỉ giả định mọi thứ họ làm là hợp pháp.

    Bạn hãy hình dung : FLC là một công ty đại chúng niêm yết trên thị trường chứng khoán. Dù công ty này chưa nằm trong số các công ty được mở room 100% cho nhà đầu tư nước ngoài, nhưng tại một cuộc hội thảo diễn ra ở Nhật vào năm ngoái, Chủ tịch FLC Trịnh Văn Quyết tuyên bố, ngoài việc bán cổ phần, “FLC có thể chuyển nhượng cả dự án cho nhà đầu tư nước ngoài” (tinnhanhchungkhoan.vn, 7-9-2017). Nếu như các dự án của FLC được chuyển nhượng cho các nhà đầu tư Trung Quốc thì điều gì sẽ xảy ra ? Trung Quốc, thông qua các doanh nghiệp của họ, sẽ khống chế toàn bộ bờ biển Việt Nam. Họ có thể ém quân, đưa vũ khí khí tài, tổ chức các hoạt động thu thập thông tin tình báo và bí mật huấn luyện quân sự tại những cơ sở của họ dọc theo bờ biển của ta, nếu như họ có ý đồ. Và nếu như Trung Quốc ngang nhiên sử dụng vũ lực để uy hiếp chủ quyền của ta trên Biển Đông, đương nhiên chúng ta phải dùng vũ lực để đáp trả nhằm bảo vệ chủ quyền, khi ấy chiến tranh có thể lan rộng, Trung Quốc có thể đem hải quân tấn công vào bờ biển của ta với sự tiếp ứng của lực lượng tại chỗ trên bờ biển của ta mà họ chuẩn bị sẵn. Chúng ta sẽ dựa vào đâu để phòng thủ ?

    Khi ấy, nước sẽ mất. Chúng ta sẽ rút lên rừng, mà rừng thì nhiều nơi Trung Quốc cũng chiếm giữ theo một cách tương tự. Chúng ta sẽ sống trong nô lệ và sẽ âm thầm truy ra nguyên nhân sâu xa của tình trạng mất nước chính là Điều 62 của Luật Đất đai cho phép chính quyền địa phương thu hồi đất của dân giao cho doanh nghiệp để doanh nghiệp giao lại cho doanh nghiệp Trung Quốc khi ấy đã thành giặc. Và khi ấy, những người xây dựng và duy trì điều luật này, có thể sẽ tiếp tục làm quan cho Trung Quốc hoặc đã đủ tiền để chạy ra nước ngoài.

    Kịch bản trên có thể xảy ra không ? Không gì là không thể.

    Cách đây mấy ngày, cả Ban Thường vụ Tỉnh ủy và Thường trực UBND tỉnh Quảng Trị cùng ông Trịnh Văn Quyết đi khảo sát để chuẩn bị giao cho FLC 1000 ha khu vực bãi biển Cửa Việt của tỉnh này. Đây là thông tin mới nhất của quá trình thâu tóm thần tốc. Tại đây FLC dự kiến ngoài khu resort, sân golf, còn xây dựng một sân bay. Có khả năng Tập đoàn này sẽ lấp kín các bờ biển mà doanh nghiệp khác chưa chiếm cứ.

    Điều 62 Luật Đất đai với quy định cho phép chính quyền địa phương lấy đất của dân giao cho các doanh nghiệp làm dự án, ngoài những tác hại như tôi đã nói ở các bài trước, còn có thể dẫn đến nguy cơ mất nước. Trước mắt, điều khoản này đang biến một số chính quyền địa phương cấp tỉnh và cấp huyện từ công cụ phục vụ lợi ích của nhân dân thành công cụ của doanh nghiệp. Và không chỉ có mỗi một FLC.

    Điều nguy hiểm là, đã là luật rồi thì chính quyền địa phương cứ thế thi hành, không ai cản được. Cho dù Tổng Bí thư hay Thủ tướng có nhìn thấy nguy cơ cũng bó tay, nếu điều luật này không được sửa.

    HOÀNG HẢI VÂN

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Hoàng Hải Vân viết:
    Chúng ta cũng không thể hình dung với tiềm lực tài chính nói trên, họ làm sao có thể triển khai được các dự án, trong đó có các dư án nghỉ dưỡng khổng lồ phủ gần khắp các vùng ven biển miền trung.

    Vingroup có lẽ là nhà tài phiệt được chế độ ủy nhiệm. Khó hình dung được làm thế nào ông chủ Vingroup với đầu óc bình thường lại dám lao vào kỹ nghệ xe hơi nếu không có giàn đồng ca của đảng cộng sản hò hét những lời hứa hẹn phía sau lưng.

    THẾ LỰC NÀO ĐANG GIÚP FLC THÂU TÓM PHẦN LỚN BỜ BIỂN MIỀN TRUNG ?

    Theo thông tin trong bài viết kèm theo đây, chính xác là FLC đã hoặc sắp có dự án tại 11/14 tỉnh ven biển miền trung :
    https://cafeland.vn/…/tap-doan-flc-quyet-tam-co-du-an-nghi-…

    Tập đoàn FLC có vốn điều lệ : 6.800 tỷ (tính tròn), kết thúc phiên giao dịch ngày hôm qua 28-5, thị giá cổ phiếu FLC chỉ còn 4.530 đ, vốn hóa trên TTCK là 3.093 tỷ. Theo báo cáo tài chính quý 1-2018, FLC vay và thuê tài chính ngắn hạn 1259 tỷ, vay và thuê tài chính dài hạn 2.894 tỷ.

    Với quy mô và tiềm lực tài chính như vậy, không thể gọi FLC là một doanh nghiệp có tầm cỡ gì, nhưng họ đã triển khai hàng chục dự án, dự án nào cũng hàng ngàn tỷ đồng, họ còn ký hợp đồng ghi nhớ đặt mua 24 máy bay A321NEO của Airbus trị giá 3 tỷ đôla.

    Việc mua máy bay, họ có thể áp dụng mô hình “lấy mỡ nó rán nó”, tức là nhượng lại cho bên thứ ba để lấy tiền chênh lệch, rồi thuê lại chính những chiếc máy bay đó như hãng hàng không khác đã làm. Vấn đề là ai đứng đằng sau hậu thuẫn tài chính cho thương vụ tỷ đô này thì chúng ta không thể hình dung được.

    Chúng ta cũng không thể hình dung với tiềm lực tài chính nói trên, họ làm sao có thể triển khai được các dự án, trong đó có các dư án nghỉ dưỡng khổng lồ phủ gần khắp các vùng ven biển miền trung.

    Chúng ta cũng không thể biết, với tiềm lực tài chính nói trên, các chính quyền địa phương căn cứ vào cái gì mà giao đất, bình quân mỗi tỉnh lên đến hàng ngàn héc-ta cho họ. Chưa thấy một doanh nghiệp nào được chính quyền địa phương ưu ái, sốt sắng, hồ hỡi một cách bất bình thường như đối với FLC, chỗ nào cũng “tập thể Ban Thường vụ Tỉnh ủy và Thường trực UBND tỉnh” đồng thanh hưởng ứng. Chúng ta không hề thấy sức mạnh tài chính của doanh nghiệp này có thể giúp gì cho “dân giàu, tỉnh mạnh”, chúng ta chỉ có thể hình dung đằng sau sự hồ hỡi sốt sắng kia là một sức mạnh chính trị đang chi phối nhiều chính quyền cấp tỉnh.

    HOÀNG HẢI VÂN

    "Mất nước" xem ra cũng không làm các quan chức quan ngại vì nếu họ yêu nước thì họ đã có phản ứng từ lâu .
    Ở địa vị họ là giai cấp lãnh đạo đất nước thì họ cũng chẳng dốt đến nỗi không nhận ra nguy cơ ấy ,chỉ là thời đại bây giờ hì họ chỉ quan tâm đến quyền lợi bản thân và gia đình trong thời gian tại chức,sau đó hạ cánh an toàn ở một nơi kín đáo mà " sống chết mặc bay ", hoạc ở một quốc gia khác mà họ đã chọn để hưởng nhàn nếu thật sự mất nước .
    Vì sao ? Theo tình hình thì quan chức lãnh đạo chắc đã nhìn ra vấn đề là có chống cũng không được vì xem ra chẳng có quan nào muốn chống ,tâm lí đám đông nên tốt nhất là tìm đường lo cho mình .
    Họ rút kinh nghiệm qua thực tiễn lịch sử .
    Mà có mất nước đâu cơ chứ ? vì cho dù điều xấu xảy đến thì cái đất nước này vẫn tên là Việt Nam chứ có đổi tên tàu đâu mà quan ngại ,chỉ là bị lệ thuộc ( đô hộ ) bởi nước mẹ thôi .
    Lúc ấy có khi quan chức vẫn sống khoẻ ,có thể vẫn được tại chức và vẫn làm lãnh đạo bù nhìn .
    Thế nên hiện nay cho dù bọn tq có gây hấn cỡ nào đi nữa thì quan chức vẫn giả bộ hèn, ngậm miệng ăn tiền theo đúng cái quy trình mà họ vạch ra .
    Tóm lại,quan chức lờ tịt những gì dư luận phản ứng vì họ cố tình hèn , họ chỉ lo thu vén làm giàu cho nhanh nên không muốn có bất cứ chuyện gì ảnh hưởng con đường quan lộ,ngộ lỡ chiến tranh xảy ra thì kế hoạch làm giàu có thể bị gián đoạn .
    Mà nhà giàu thì lại sợ chết,có quan tham nào dám ra trận bây giờ đâu khi họ chẳng còn là giai cấp vô sản đúng nghĩa,họ thủ thân thủ thế và sẽ chạy trước .
    Các huyền thoại kiểu như :truyền thống yêu nước ,dân tộc anh hùng quật cường chống xâm lăng,quân đội bách chiến bách thắng ,hy sinh vì nước vì dân .....giờ chỉ còn là khẩu hiệu cho dân đen.
    Thời ấy qua rồi ,nay giặc đến nhà mà không dám đánh thì chỉ có lí do là sợ thua vì biết mình yếu có oánh cũng không lại nên chấp nhận là hèn để hưởng lợi .
    Hiện trạng đất nước bây giờ thì cho thấy lí do trên là đúng và đang theo đúng quy trình .
    Suy rộng thêm tí thì điều này cũng lí giải tại sao họ (giai cấp lãnh đạo ) vẫn ra sức đeo đuổi và xây dựng đất nước theo chủ nghĩa CS dù chủ nghĩa ấy không tưởng,vì hiện tại chỉ họ là những người trực tiếp hưởng lợi ,có thực lợi sau cái tấm bình phong CS.

    Chán cái ông Hoàng Hải Vân này quá, người ta đang thực hiện từng bước theo thỏa thuận Thành Đô 1990 mà ông lại cứ thọc gậy bánh xe như thế à?

    Đồng ý với còm của bac Ngự là đám quan chức cs và các đám lợi ích "Nghĩ đến túi tiền của họ. Đơn giản thế thôi."

    Một điểm khác, tôi có cảm tưởng nhóm chóp bu BCT tuy đầy quyền lực, nhưng hoàn toàn KHÔNG đủ khả năng :
    -kiểm soát những hành động của đàn em,
    -dự báo trước những hậu quả có thể gây ra
    ...

    Cái rất lo ngại là dường như nhiều việc quản lý chiến lược về kinh tế, quân sự, ... vượt ra ngoài tầm kiểm soát của đám chóp bu BCT và TƯ

    Toàn thể công dân cần tích cực đóng vai trò phản biện, quan tâm theo dõi và đóng góp mạnh mẽ tối đa vào mọi công việc quản lý đất nước trong mục đích bền vững và bình đẳng

    Giống như tập đoàn internet mất khả năng kiểm soát công ty :
    The Circle is a 2013 dystopian novel written by American author Dave Eggers. The novel chronicles tech worker Mae Holland as she joins a powerful Internet company. Her initially rewarding experience turns darker.

    https://en.wikipedia.org/wiki/The_Circle_(Eggers_novel)

    Hoàng Hải Vân viết:
    Tôi không biết các nhà lãnh đạo đất nước và các nhà lãnh đạo quân sự chiến lược nước ta nghĩ gì khi nhìn thấy đất đai khu vực dọc bờ biển từ Bắc Trung bộ đến Nam Trung bộ, cả những vị trí phòng thủ chiến lược trọng yếu, đã và đang đẩy dân đi để giao cho doanh nghiệp làm dự án kinh tế mà không hề có một động thái gì cho thấy việc triển khai các dự án kia nằm ngoài vành đai phòng thủ chiến lược bờ biển quốc gia. Những địa điểm phòng thủ quan trọng nhất trên bờ biển Đà Nẵng thực sự đã bị các doanh nghiệp Trung Quốc chiếm giữ. Còn các nơi khác thì như thế nào ?

    Nghĩ đến túi tiền của họ. Đơn giản thế thôi.

    Hoàng Hải Vân viết:
    Chúng ta sẽ sống trong nô lệ và sẽ âm thầm truy ra nguyên nhân sâu xa của tình trạng mất nước chính là Điều 62 của Luật Đất đai cho phép chính quyền địa phương thu hồi đất của dân giao cho doanh nghiệp để doanh nghiệp giao lại cho doanh nghiệp Trung Quốc khi ấy đã thành giặc. Và khi ấy, những người xây dựng và duy trì điều luật này, có thể sẽ tiếp tục làm quan cho Trung Quốc hoặc đã đủ tiền để chạy ra nước ngoài.

    Điều 62 của Luật Đất Đai có ra đời được cũng là do người dân VN đã không đứng lên phản đối hay ngăn chặn mà cứ để yên cho nó ra đời. Muốn thoát khỏi kiếp nô lệ, chính người dân phải biết đứng lên để bảo vệ quyền lợi của mình. Tự do và dân chủ không phải là quà biếu không.