Tại sao không nghiêm trị?

  • Bởi Admin
    27/03/2018
    1 phản hồi

    Thanh Hồ

    Dưới thời vua Lê - chúa Trịnh, do chính quyền ưu ái binh lính gốc Thanh – Nghệ nên xảy ra nạn kiêu binh. Binh lính Thanh - Nghệ cậy có nhiều công lao trong chiến đấu, lại được vua chúa nuông chiều nên sinh ra thói kiêu căng, coi thường pháp luật gây ra nhiều tai ương cho đất nước, khiến dân chúng bất bình. Theo sách Việt sử tân biên (quyển 3), thì nạn kiêu binh này là một trong những nguyên nhân khiến cơ nghiệp Lê - Trịnh ở Việt Nam mau đổ nát:

    "Riêng nạn kiêu binh lộng hành; ngai vàng, sự nghiệp của vua Lê chúa Trịnh cũng đủ đổ, huống hồ vua chúa và quan lại cũng hư hèn. Buổi đầu, kiêu binh có chút công lao phò tá, nhưng sau này vì vua chúa không biết điều khiển họ, để họ lợi dụng lạm dụng quyền thế để làm bậy bạ khiến họ Lê, họ Trịnh đều phải đổ vỡ. Tới khi binh Tây Sơn ra Thăng Long, thì đội quân này như một cơn lốc làm ngã ngay cái cây đã bị sâu mọt đục nát...

    Gia chính cũng như quốc chính, một khi có lũ con cưng đó, tất nhiên phải đưa thiên hạ đến chỗ đại loạn. Lịch sử không chỉ trách kiêu binh, mà còn phải qui trách nhiệm cho những người cầm đầu dân tộc đã vụng suy dại nghĩ."

    Kể lại điển tích lịch sử để thấy rằng, khi một nhóm người, một thành phần xã hội, một lực lượng nào đó được ưu ái, có những đặc quyền đặc lợi, đứng trên luật pháp thì tất sẽ sinh ra những ảnh hưởng tiêu cực, nguồn gốc của bất công, mâu thuẩn, loạn lạc và nhiều thứ tệ nạn xã hội khác.

    Công an, hiện đang là một lực lượng như vậy. Được ví là thanh kiếm bảo vệ chế độ, họ được giao quá nhiều quyền lực, đặc lợi và lại không được kiểm soát nên dẫn đến vấn đề lạm quyền, tiêu cực: Công an giao thông nhận tiền mãi lộ, công an khu vực tiếp tay bảo kê, công an trật tự đánh người bán hàng dong, công an kinh tế liên quan đên buôn lậu, công an môi trường nhận hối lộ của doanh nghiệp, công an chống đánh bạc bảo kê đánh bạc, công an hình sự đánh nhà báo, cảnh sát PCCC thì nhận phong bì khi đi kiểm tra an toàn cháy nổ… Và khi họ vi phạm pháp luật thì lại được ưu ái, bao che, xử nhẹ. Điều này khiến người dân không phục.

    Đã có biết bao nhiêu cái chết của dân thường do công an gây ra, bao nhiêu vụ án oan thế kỷ do công an gây ra, rồi những tiêu cực hàng ngày đang diễn mà không được trừng trị theo đúng luật thì xin hỏi sự tôn nghiêm của pháp luật ở đâu?

    Dẫn chứng thì có rất nhiều, nhưng tôi chỉ lấy một vài ví dụ gần đây nhất để chúng ta thấy rõ điều đó.

    Vụ Trưởng Công an xã bị tố dẫn côn đồ đến nhà đánh dân (Thiếu tá Tạ Thanh Hòa, trưởng Công an xã Ngọc Tố, huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng) nhưng chỉ bị đình chỉ công tác. Phải chăng đó không phải là sự việc nghiêm trọng ? Giả sử, nếu ngược lại thì sao ? Hẳn chúng ta vẫn còn nhớ vụ cô gái tát viên Cảnh sát giao thông (2011, ở TP.HCM) bị phạt 9 tháng tù, trong khi Trung tá Công an đánh nữ công nhân bầm dập phải nhập viện (vì nghi ăn trộm điện thoại ở Trảng Bàng, Tây Ninh) lại không bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Công bằng pháp luật ở đâu ?

    Vụ CSGT (Đồng Nai) bắn chết người do mâu thuẩn cá nhân được giải thích là cầm súng đánh vào má làm súng nổ, đạn xuyên vào đầu nạn nhân. Và tất nhiên sẽ bị truy tố tội vô ý làm chết người, tội nhẹ hơn nhiều so với việc giết người.

    Việc một CSGT Đội Cát Lái ăn nói xấc xược với người vi phạm và hùng hồn tuyên bố "bằng lái xe quốc tế không có giá trị ở Việt Nam" được giải thích là áp lực công việc và thái độ của người vi phạm nên cán bộ CSGT có nóng nảy không kiềm chế dẫn đến lời lẽ thiếu tế nhị. Xin rút kinh nghiệm.

    Đặc biệt là vụ đường dây bán “logo xe vua” (trên địa bàn Đồng Nai, Bình Dương, TPHCM) vừa được TAND TPHCM hoàn tất hồ sơ chuẩn bị xét xử, kẻ cầm đầu đường dây khai với cơ quan điều tra rằng, hối lộ lực lượng cảnh sát giao thông số tiền hàng tỷ đồng. Thế nhưng lời khai đó không được coi là chứng cứ của vụ án. Cụ thể có 80 CSGT và Thanh tra giao thông liên quan đến đường dây bán "logo xe vua", họ bị triệu tập lấy lời khai nhưng không ai thừa nhận hành vi nhận hối lộ. Thế nên không một Cảnh sát giao thông nào bị truy tố tội nhận hối lộ - Đường dây mua bán “logo xe vua" hoạt động từ tháng 1/2014 đến tháng 8/2015 đã bán cho 15.000 lượt xe, thu lời bất chính gần 23 tỉ đồng.

    Đấy là tham nhũng, tham nhũng tập thể, tiền tỷ nhưng lại không bị điều tra tận gốc. Có hay không sự bao che, dung túng?

    Tại sao không nghiêm trị ? Chẳng phải chúng ta luôn nói rằng, trước pháp luật mọi người điều bình đẳng, vậy tại sao lại có sự ưu ái đó?

    Nhà nước pháp quyền được hiểu là không ai ngồi trên luật và đứng ngoài luật. Mọi mối quan hệ trong xã hội điều được pháp luật điều chỉnh. Bất cứ người nào, ở vị trí nào của xã hội cũng phải tuân thủ pháp luật, nhất là đội ngũ công, viên chức chính quyền thì phải làm gương. Thế nhưng qua những gì nêu trên đây, dẫu cá biệt nhưng cũng cho thấy rỏ ràng những vụ việc tiêu cực liên quan đến Công an bao giờ cũng xử nhẹ, bao che.

    Nếu không xử lý nghiêm khắc những tiêu cực hiện tại đó thì trong tương lai sẽ có những sai phạm, tiêu cực lớn hơn. Không loại thải được những con người sai phạm đó ra khỏi ngành sẽ rất có thể tiếp tục sai phạm, trở nên coi thường, không sợ pháp luật. Và nguy hại hơn nữa là nó âm thầm làm sói mòn niềm tin của người dân vào lực lược lượng bảo vệ an ninh. Và rồi, việc người dân sợ hải khi gặp công an đã và đang dần trở thành hiện thực.

    Thanh Hồ

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Vài phản hồi đến DLB:

    Minfy •
    Một bài dịch rất hay, cám ơn anh Việt !

    Phóthườngdân •
    Chúc các bạn phe ta trong DLB một mùa Phục Sinh vui vẻ.

    luumanhcongtu •
    Bây giờ ở VN chánh án Nô Cộng ra lệnh giết Chúa Giêsu luôn!

    Trần Lê •
    Chúc quý bạn & DLB một mùa Phục Sinh vui vẻ và an lành.

    Hai Saigon •
    Ba tên chánh án trong câu chuyện trên đây chính là hình ảnh của đám cộng sản Ba Đình hiện nay.

    Đạo boác hù •
    Ở nước Vietkong thì khác, thằng tổng bí (kiếm tí bổng) sẽ đưa miếng giấy xuống cho mấy thằng xử án (gọi là án bỏ túi) : kết nạp đảng vietkong cho ba thằng này, biên chế vào lực lượng cưỡng chế đất đai (cướp), giải tỏa chợ (đốt nhà), trấn áp bọn phản động (giết người)

    Hòn Nghê •
    Cảm ơn dịch giả Tràn Quốc Việt cho bài dịch "Chúa Giê-su và bọn cướp đường" có nội dung như một lời răng cho con người còn có tình đồng loại và tin vào điều làm lành tránh dữ!

    Xin trích "Họ sụp quỳ xuống xin Người ban phúc lành; và ngay lập tức Chúa Giê-su làm dấu thánh trên đầu họ, họ biến thành ba cây táo. Nhưng ba viên chánh án bị dân chúng đuổi ra khỏi làng."

    Tui cũng nghe trên thiên đường V-Kông gì đó có lãnh tù, í, lãnh tụ thiên tai, lộn, "thiên tài"; "thần quan" nó cũng phong nó là thánh mang lên bàn thờ chưng và cũng gọi là "Người" như xứ đười sau khi chém 172 nghìn người xứ Bắc, hơn 6 nghìn người xứ thành kinh và hơn triệu sinh linh sau khi xém đốt hết dãy Trường Sơn!!!

    Sao chúng không "bị dân chúng đuổi ra khỏi làng." nhỉ?

    Lọa, chuyện không phải April Fool mà có thiệt!

    dân vỉa hè •
    Nếu Chúa Giê-su và Thánh Phê-rô đến Việt Nam bây giờ thì họ sẽ bị móc túi từ ngoài đường đến cơ quan chính quyền trong sự thờ ơ vô cảm của người dân địa phương vốn sợ hãi bạo quyền cộng sản. Hậu quả là dân Việt trong nước chịu cảnh khốn khổ gia truyền mà không biết đường thoát.

    Bison •
    Bọn cướp đường bây giờ không còn ở trong rừng, chánh án là tội phạm. Chúa Giêsu không còn cất bước trên đường. Ngài giao nhiệm vụ cho trấn thế.

    Tội phạm gia nhập xã hội, bổn phận của người dân là lên án tội phạm.

    Dân chúng với trái tim dân chủ cần phải đứng lên làm nhiệm vụ trời cao, chọn lựa lãnh đạo cho công lý trong xã hội.

    Chúc Mừng Phục Sinh.

    Thanh Hiền Nguyễn •
    Ý đồ của tác giả là quá rõ ràng khi mượn câu chuyện này để bịa đặt nói xấu các cơ quan nhà nước ta. Từ một câu chuyện bình thường nhưng qua ngòi bút của tác giả đưa người đọc đến những suy nghĩ tiêu cực về đã hội. Điều đó là không thể chấp nhân được với tư cách của một nhà văn. Hãy để câu chuyện thật bình thường chứ đừng thêm muối thêm mắm như vậy.

    http://danlambaovn.blogspot.com/2018/04/chua-gie-su-va-bon-cuop-uong.html#more

    Chúa Giê-su và bọn cướp đường

    K.P. Tetmajer * Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - (Truyện dân gian điển hình sau rút ra từ tuyển tập những truyện ngắn tựa đề Na Skalnem Podhalu, xuất bản ở Warsaw vào năm 1920.)

    Ngày xưa Chúa Giê-su đi cùng với Thánh Phê-rô ngang qua một khu rừng rậm-ở đâu đó trong vùng núi chúng ta gần Liptó hay nơi nào đấy-và bất ngờ gặp một toán cướp đường.

    "Xin chúc tụng Thiên Chúa," Chúa Giê-su nói thay lời chào,và giở mũ ra.

    "Chúc tụng Người đến muôn thưở muôn đời. Amen" tướng cướp chào lại, và rồi hỏi, "Các ông đi đâu?"

    Chúa Giê-su muốn trả lời thì Thánh Phê-rô đã nói trước ông, "Chúng tôi đi xin của bố thí."

    Dĩ nhiên, họ không đi xin của bố thí. Tuy là Thánh, nhưng vốn con nhà nghèo,Thánh Phê-rô có tật thấy cái gì cũng muốn có. Ông để ý đến những túi dết lớn bọn cướp mang theo.

    Tướng cướp cẩn thận nhìn họ từ đầu đến chân và nói, "Hãy đi với chúng tôi." Rồi, quay sang đồng bọn, hắn nói: "Ông già chắc còn mang túi và chẻ củi được, còn người trẻ này thì lo chuyện bếp núc và ăn uống. Vậy," hắn hỏi họ, "các ông có đi theo không?"

    Thánh Phê-rô rồi hiểu ra những kẻ này là bọn cướp đường, vì họ có vũ khí và súng; vả lại Thánh đi chung với lũ trộm cướp thì chắc chắn chẳng còn ra thể thống gì-chứ đừng nói đi chung với Chúa Giê-su. Ông bắt đầu gãi đầu ở phía sau lỗ tai, hoàn toàn không biết tính sao. Nhưng ông không gãi lâu, vì ông sợ bọn cướp, và ông nhìn Chúa Giê-su như thể muốn hỏi: Tính sao thầy?

    Nhưng Chúa Giê-su gật đầu nói: "Vâng."

    Thánh Phê-rô rất kinh ngạc nhưng ông không dám trái lời. Trước tiên, ông sợ bọn cướp, và rồi ông có bổn phận phải vâng lời Chúa. Chúng lập tức trao cho ông cái bao nặng để vác trên lưng, còn Chúa Giê-su chỉ nhận trông coi một túi bánh mỳ nhỏ; vì bọn cướp cũng chẳng còn nhiều lương thực sau chặng đường dài.

    Thế rồi họ đi hoài đi mãi không nghỉ, cho tới lúc trời quá nóng thì đi không được nữa. Bọn cướp nằm xuống ngủ.

    "Thầy trò mình liệu mà trốn đi ngay," Thánh Phê-rô nói với Chúa Giê-su, "vì đi chung với chúng tất sẽ rước họa vào người!"

    Nhưng Chúa Giê-su đáp, "Không."

    Bọn cướp thức dậy rồi đi tiếp. Tuy nhiên vào xế chiều lương thực chẳng còn đủ, vì Chúa Giê-su cũng phải ăn, còn Thánh Phê-rô chưa bao giờ phải nhịn đói chỉ vì không có đủ lương thực cho tất cả mọi người. Bọn cướp có ba người, thế rồi cả năm người cảm thấy đói cồn cào.

    Bất ngờ họ nhìn thấy một người rất già nằm dưới gốc cây.

    "Ông bị sao vậy?" tướng cướp hỏi ông già,

    "Tôi đói quá," ông đáp. Nghe vậy tướng cướp cho ông ta miếng bánh mì cuối cùng mà hắn đã cất riêng cho mình.

    Sau một ít lâu, khi họ đi băng qua cánh đồng thì trời bắt đầu đổ mưa đá lớn nên rất lạnh. Một lát sau họ thấy một đứa bé khóc trong đám cỏ. Một tên cướp hỏi đứa bé tại sao khóc, và nhận được câu trả lời: "Con lạnh quá,"

    Tên cướp ngay lập tức phủ áo khoác của mình lên người đứa bé rồi bước đi tiếp, lạnh rùng mình dưới tấm áo phong phanh.

    Họ thấy ở đằng trước hơi xa một ngôi nhà đang bốc cháy và nghe tiếng trẻ con kêu khóc nức nở: "Mẹ ơi! Mẹ ơi!"

    Tên cướp thứ ba lao vào nhà mang người mẹ của bọn trẻ ra ngoài, cho dù lửa cháy mạnh đến mức gần như đốt sạch tóc y.

    Khi trời tối họ ghé vào một lữ quán để ở lại qua đêm. Nhưng người chủ quán nhận ra bọn cướp liền cho gọi cảnh sát. Trong nháy mắt người của cảnh sát đã có mặt, rồi bọn cướp bị trói tay chân, cũng như Chúa Giê-su và Thánh Phê-rô. Rồi họ nhốt mọi người qua đêm rồi bỏ đi.

    Thánh Phê-rô bắt đầu khóc.

    "Con đã thưa với thầy rồi," ông nói thầm với Chúa Giê-su, "chúng ta sẽ rước họa vào thân nếu cứ đi với bọn bất lương này? Bây giờ rốt cuộc phải lâm vào cảnh này. Chúng ta giờ làm sao đây?"

    Nhưng Chúa Giê-su không trả lời gì mà chỉ lấy ngón tay viết trên cát.

    Ngày hôm sau cảnh sát đến đưa những người tù ra tòa. Sen đầm và lính Hung bao quanh họ tứ phía và giải họ vào tòa án có ba chánh án xét xử.

    "Các ngươi có ăn cướp không?" một chánh án hỏi bọn cướp.

    "Có."

    "Các ngươi có đốt nhà không?" chánh án khác hỏi.

    "Có."

    "Các ngươi có giết người không?" chánh án thứ ba hỏi.

    "Có."

    Họ không mất công hỏi đến Chúa Giê-su và Thánh Phê-rô, vì bọn cướp trước đấy đã khai hai người chỉ là những kẻ bị bắt buộc đi chung với chúng.

    "Chúng ta xử chúng thế nào đây?" chánh án thứ nhất hỏi hai chánh án kia.

    "Tử hình chúng!" chánh án thứ hai chẳng suy nghĩ đến một phút trả lời. Còn chánh án thứ ba, khi được hỏi ý kiến, cũng nói như vậy.

    "Cả bọn ba người bọn mày sẽ bị treo cổ," chánh án lớn tuổi nhất nói với những tên cướp đường. "Còn hai gã này thì cho về nhà," ông quay sang Chúa Giê-su và Thánh Phê-rô nói.

    Thánh Phê-rô đứng phắt dậy sẵn sàng bước đi; nhưng Chúa Giê-su vẫn ngồi yên và lấy ngón tay viết trên nền nhà

    "Mày viết gì thế?" chánh án lớn tuổi nhất hỏi. Không ai nhận ra Chúa.

    "Ta đang viết bản án của các ngươi." Chúa Giê-su đáp.

    "Làm sao có chuyện đó được?" các chánh án cực kỳ kinh ngạc hỏi. "Bản án của chúng tôi! Viết bằng ngón tay trên nền nhà!"

    Nhưng Chúa Giê-su gật đầu và hỏi các chánh án: "Hôm qua các ngươi làm gì?"

    Tất cả cả ba người họ mặt mày đều trở nên tái mét như xác chết, và Chúa Giê-su nói tiếp: "Các ngươi đã đuổi một người đói lả ra khỏi cửa. Rồi các ngươi đánh đập một đứa bé. Các ngươi còn đuổi mẹ mình ra khỏi nhà."

    Mọi người im lặng.

    "Ta hãy đi khỏi đây," Chúa Giê-su nói với Thánh Phê-rô. Một vầng hào quang sáng bắt đầu cháy trên đầu Người và những người đầu tiên nhận ra Người là những kẻ cướp. Họ sụp quỳ xuống xin Người ban phúc lành; và ngay lập tức Chúa Giê-su làm dấu thánh trên đầu họ, họ biến thành ba cây táo. Nhưng ba viên chánh án bị dân chúng đuổi ra khỏi làng.

    Thời ấy nhưng chuyện như thế đã xảy ra. Còn bây giờ chúng ta không có bọn cướp đường ở trong rừng, Chúa Giê-su cũng không cất bước đi trên thế gian.

    Nguồn:

    Dịch từ tạp chí Mỹ The Living Age, số ra ngày 7 tháng Mười , 1922, trang 54-55

    http://www.unz.com/print/LivingAge-1922oct07-00054/