Hãy thôi thương cảm!

  • Bởi Admin
    24/03/2018
    1 phản hồi

    Nguyễn Thị Bích Ngà


    Bàn tay lính cứu hỏa tòa nhà Carina khiến nhiều người xót xa.

    Không nhớ năm ngoái hay năm kia, báo chí và mạng xã hội rần rần khen ngợi một anh lính cứu hoả bị bỏng vì tay không xông vào chữa lửa ở một cây xăng bị cháy. Anh được ngợi khen là dũng cảm, dám hi sinh.

    Hôm qua đến nay, trong vụ cháy chung cư cao cấp ở Sài Gòn, bàn tay bị bỏng cháy tuột da của một anh lính cứu hoả khác cũng được báo chí và mạng xã hội đăng tải, ca ngợi, cảm ơn và xót xa thương cảm vì anh dám hi sinh, dũng cảm cứu người.

    Rõ ràng, không ai có thể phủ nhận tinh thần của các anh. Nhưng tôi không thể đồng cảm với các anh cũng như với những người khen ngợi các anh.

    Tôi xin các bạn hãy thôi thương cảm cho họ. Tôi xin các anh, là người lính làm những công việc nguy hiểm cứu người, tất cả hãy biết tự tôn trọng lấy sinh mạng của chính mình và người khác. Hãy yêu thương đúng cách. Và dũng cảm, hi sinh đúng cách.

    Nhìn bộ đồ các anh khoác trên người, nhìn cái nón cối các anh đội, rồi nhìn lại trang phục của lính cứu hoả các nước khác tôi bỗng phẫn nộ. Tính mạng của chính các anh không hề được xem trọng qua trang phục sơ sài. Đã thế, có những anh còn không thèm sử dụng đầy đủ để hạn chế tổn thương cho chính mình. Không coi trọng sinh mạnh mình thì sao có thể cứu người? Sự hi sinh, nếu có, là vô nghĩa, nếu không muốn nói là ngu ngốc.

    Các anh phải đòi cho được quân trang, thiết bị cho chính mình, phải đòi cho được những đợt huấn luyện đạt tiêu chuẩn, hãy đòi cho được những chỉ huy giỏi cho đơn vị mình vì sự sống của các anh đều phụ thuộc vào đó cả.

    Trong xã hội, bất kỳ nơi nào có đám cháy lớn đều cậy nhờ vào lực lượng lính cứu hoả. Sinh mạng, tài sản của quốc gia, của người dân đều trông cậy vào những người lính cứu hoả khi xẩy ra cháy nổ. Những thương vong trong công việc nguy hiểm này là điều không thể tránh khỏi. Nhưng, nếu sự thương vong đó là bởi trang phục, bởi tác phong không chuyên nghiệp thì thay vì ca ngợi, thương cảm, chúng ta hãy biết phẫn nộ và giúp họ đòi lấy những điều kiện để làm việc tốt hơn, ít tổn thất.

    Chính phủ luôn ngoạc mồm bảo nghèo khổ và không có tiền trang bị quân trang chuyên dụng cho lính các loại. Nhưng lại có tiền xây tượng đài, xây trụ sở cấp uỷ, uỷ ban to đẹp, các vụ án tham nhũng toàn trăm, nghìn tỷ. Lãnh đạo có coi sinh mạng người lính và sinh mạng dân ra gì đâu.

    Khi chúng ta không chịu nhìn ra vấn đề và không đòi hỏi đồng tiền thuế phải được sử dụng đúng cách, không đòi hỏi sự chuyên nghiệp trong tác phong, công việc của lính thì những việc thương tâm, những hi sinh vô ích sẽ còn xảy ra.

    Hãy thôi đừng thương cảm nữa, hãy biết chửi mắng chính phủ và đòi những điều thiết thực cho lính, những người bảo vệ chúng ta, cũng như đòi cho chính mình.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Nguyễn Thị Bích Ngà viết:
    Khi chúng ta không chịu nhìn ra vấn đề và không đòi hỏi đồng tiền thuế phải được sử dụng đúng cách, không đòi hỏi sự chuyên nghiệp trong tác phong, công việc của lính thì những việc thương tâm, những hi sinh vô ích sẽ còn xảy ra.

    Nếu nhìn ra vấn đề, người Việt Nam trước tiên nên đòi hỏi "quyền được đòi hỏi". Đó là nói nôm na. Còn chính xác hơn một chút thì để đòi hỏi điều tác giả nói ở trên, người dân phải được lên tiếng (có tự do ngôn luận), phải được theo dõi ngân sách (có sự tham gia quản trị xã hội), và tiếng nói của họ phải được những người đại diện cho họ trong chính quyên lắng nghe (có sự tham gia chính trị và cơ chế dân chủ là thực chất chứ không phải quốc hội phường chèo).

    Và khi tiếng nói của người dân về vấn đề này có kết quả, thì kết quả này nên được nhìn nhận như khởi đi từ hệ thống giá trị của xã hội, chứ không phải là ơn mưa móc của đảng cầm quyền -- kiểu chín mươi năm "đời ta có đảng" nên lính cứu hỏa được trang bị tốt hơn!