Đấu tranh dân chủ năm 2018

  • Bởi Admin
    23/01/2018
    4 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Năm 2018 sẽ là năm đánh dấu sự suy giảm của truyền thông tự do tại Việt Nam. Những người đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận, quyền con người ở Việt Nam ngày càng vắng bóng trên không gian mạng. Những bài viết hay tin tức có chất lượng phản biện lại chính sách và đường lối của ĐCSVN ngày càng ít đi và suy giảm về độ mạnh mẽ.

    Một số Facebook nhanh nhạy chuyển hướng sang ủng hộ cuộc đấu tranh chống tham nhũng của đảng, bằng cách nhằm vào những đối tượng bị đảng xử lý để công kích. Cách này an toàn vì nó hỗ trợ dư luận cho phe đứng ra thanh trừng, nhưng vẫn được tiếng là công kích quan tham nhũng trong chế độ cộng sản.

    Ví dụ trong trường hợp phản đối việc thu phí BOT, lúc đầu họ thấy việc này được Nguyễn Xuân Phúc bật đèn xanh, nên họ tham gia công kích việc thu phí BOT rất hăng hái. Nhưng khi Nguyễn Xuân Phúc thoả hiệp với đám thái tử đảng sở hữu BOT và ra quyết định bảo vệ an toàn cho các trạm BOT, cũng như kiên quyết xử lý việc phản đối trạm thu phí BOT. Những Facebook kia lập tức ngừng nhắc đến việc thu phí BOT và chuyển sang bàn đến các việc khác.

    Một phần trong đám này là dư luận viên cấp cao trá hình là người đấu tranh dân chủ để định hướng dư luận. Phần còn lại là những người nương sóng qua sông, cố tồn tại qua thời kỳ thanh trừng khủng bố dã man của chế độ.

    Những năm trước đây truyền thông lề trái nở rộ, những trang tin tức như Basam, Chú Tễu, Bọ Lập, Xuân Việt Nam, Thanh Niên Công Giáo, Cầu Nhật Tân, Quan Làm Báo, Chân Dung Quyền Lực....nhiều vô kể, cung cấp cho người đọc những nguồn thông tin đồ sộ trái chiều với luồng thông tin của báo chí đảng. Nhưng mọi sự thay đổi từ sau khi đại hội đảng 12 kết thúc và bầu ra một lứa mới, trong đó có tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp tục ở lại, Nguyễn Phú Trọng là người từng được báo chí quốc tế gọi là kẻ thù của tự do ngôn luận.

    Có 4 kẻ hăng hái trấn áp tự do ngôn luận nhất ở Việt Nam hiện nay, đầu tiên tất nhiên là Nguyễn Phú Trọng kẻ đưa ra ý đồ. Ba kẻ còn lại là Nguyễn Xuân Phúc, Trương Minh Tuấn và Tô Lâm, chúng là những những kẻ thực hiện ý đồ của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Bộ trưởng Tô Lâm từ lúc làm bộ trưởng công an đến giờ, việc duy nhất ông ta làm là cố soạn ra luật An Ninh Mạng một cách nhanh nhất để đưa ra quốc hội, làm căn cứ trấn áp tự do ngôn luận. Bộ trưởng Trương Minh Tuấn thì nỗ lực làm việc với Facebook, Google để ép buộc các nhà cung cấp này phải theo yêu cầu kiểm soát thông tin mà Việt Nam đưa ra. Còn thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thành lập Bộ tư lệnh tác chiến không gian mạng. Nhưng ít ai biết rằng chính Nguyễn Xuân Phúc là người chỉ đạo miệng xuống cho cơ quan an ninh điều tra xử lý từng Facebook, có nhiều trường hợp bị bắt do thủ tướng yêu cầu đích danh với A92.

    Chưa bao giờ lực lượng đấu tranh trên truyền thông cộng sản lại tung ra nhiều như hiện nay. Ngoài cục an ninh mạng của Bộ Công An còn có Bộ Tư lệnh tác chiến không gian mạng của quân đội, chưa kể đội 47 có 10 ngàn người và đội tuyên truyền viên của ban tuyên giáo, thành uỷ các tỉnh thành. Riêng ở Hà Nội ban tuyên giáo thành uỷ đã từng công bố họ có hơn 900 dư luận viên và đội ngũ báo chí, thành lập 19 trang website chửi bới những người đấu tranh dân chủ , biểu tình chống Trung Quốc như các trang Tre Làng, Loa Phường, Thăng Long, Việt Nam Ngày về...và 400 tài khoản Facebook tham gia bút chiến bảo vệ lợi ích của đảng CSVN. Nếu như theo lời ông trưởng ban tuyên giáo thì Hà Nội có ngần ấy dư luận viên, thì ban tuyên giáo của các tỉnh khác chỉ cần bằng 1 phần 3 Hà Nội, nhân với 63 tỉnh thành thì con số đến 20 ngàn người.

    Từng ấy nhân lực đổ ra thì việc áp đảo được truyền thông tự do là điều dễ dàng, chưa kể những tay trong trà trộn vào người đấu tranh để kẻ tung, người hứng dẫn dắt và định hướng làn sóng lề trái theo ý mà ban tuyên giáo muốn. Những cây viết bình luận trong nước trong giới đấu tranh khó lòng mà tạo cho dư luận chú ý vào những chính sách phản động của đảng CSVN, bởi với từng ấy nhân lực tung ra, đảng CSVN dễ dàng kéo sự tập trung của dư luận sang hướng khác. Như chẳng hạn bây giờ Việt Nam ra tăng tốc độ thần phục Trung Quốc ngày một nhanh hơn mà những phản đối của truyền thông lề trái rất khiêm tốn, nếu trước kia một động thái nhỏ với Trung Quốc đều bị dư luận soi xét tạo thành làn sóng lên án mạnh mẽ, thì bây giờ những hợp tác lớn đến mấy với Trung Quốc đều dễ dàng vượt mặt dư luận, bởi dư luận bị cuốn theo những việc khác mà đảng đưa ra.

    Bị áp đảo về số lượng, những người làm truyền thông tự do còn bị đối mặt với những bắt bớ, đánh đập. Gần 40 người làm truyền thông tự do bị bắt từ khi đại hội 12 kết thúc đến nay, dã man nhất là trong đó có những phụ nữ đơn thân, nuôi con nhỏ bị kết với mức án khủng khiếp 9 đến 10 năm tù giam. Nhưng khó khăn như vậy chưa phải là hết, các Facebook đấu tranh dân chủ còn gặp phải vấn đề bị đọi ngũ dư luận viên báo cáo xuyên tạc Facebook, khiến cho tài khoản của họ bị khoá liên miên, thậm chí là mất tích. Cuối cùng là vấn đề đời sống , công việc khó khăn. Cùng với những tranh cãi, chỉ trích giữa những người đấu tranh với nhau....truyền thông lề trái trên các mạng xã hội dần dần mất đi sức mạnh tập trung họ có trước đây. Thay vào đó là sự tản mạn, tuỳ theo mỗi cá nhân hứng thú với vấn đề nào, họ đề cập đến vấn đề đó.

    Giới đấu tranh dân chủ Việt Nam từ những năm trước đấu tranh trên những mặt trận như biểu tình đường phố, khai dân trí trên mạng và vận động quốc tế. Đến nay thì cả ba mặt trận này khí thế đều sút giảm, nguyên nhân không chỉ là do giới đấu tranh yếu đi , cộng sản bắt bớ, đàn áp tăng cường hơn. Nguyên nhân còn do quan điểm đối nội, đối ngoại trong đảng CSVN có thay đổi, những kẻ độc tài với xu hướng chạy theo những nước độc tài như Nga, Trung trong đảng CSVN áp đảo nhiều hơn, tất dẫn đến chính sách đàn áp khốc liệt hơn.

    Trước tình hình cộng sản VN tung ra lực lượng lớn để áp đảo mặt trận truyền thông, cùng với việc bắt bớ đàn áp mạnh. Những nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam nên chấp nhận nhìn thẳng vào sự thật để có đối sách hợp lý, chẳng hạn là trong năm 2018 nên tập trung việc kêu gọi giúp đỡ tài chính, vận động quốc tế cho những bạn bè đang bị cầm tù thì thiết thực hơn. Những việc như tổ chức biểu tình, hội họp, viết bài chỉ trích đảng CSVN lúc này không những chẳng hiệu quả vì bị phân tán, vì dư luận viên quá đông, hàng ngũ nội bộ bị trà trộn định hướng....mà còn làm mồi cho lũ cộng sản Việt Nam đang khát máu.

    Trong lịch sử của cộng sản Việt Nam, cũng rất nhiều lần họ phải rút chạy, nằm im hoặc thay đổi như trường hợp cướp trộm được chính quyền tháng 8 năm 45 ở Hà Nội, thì một năm sau phải chạy biến lên rừng trú ẩn tính kế kháng chiến trường kỳ, hay lúc lập chính phủ tháng 11 năm 1945 phải giả vờ giải tán đảng cộng sản để đánh lừa dân chúng.

    Đấu tranh chính trị việc tiến lùi tuỳ theo diễn biến tình hình là điều không có gì lạ, lúc không thể đấu tranh trực tiếp, có thể chọn nhiều cách đấu tranh tuyên truyền gián tiếp hoặc tạm thời tìm hiểu, nghiên cứu kiến thức, suy niệm về những kinh nghiệm trải qua, đánh giá và tổng kết để có hữu ích cho thời gian sau này.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    https://www.rfa.org/vietnamese/news/blog/student-for-democracy-01312018124130.html

    Trò chuyện với Hội Sinh viên Nhân quyền: “Xã hội này đã đến lúc cần thay đổi”

    Tuấn Khanh 2018-01-31

    Đối thoại với những người trẻ là một điều thú vị, vì đó là hành trình để nhận biết xem tương lai của một quốc gia rồi sẽ như thế nào.

    Thật may mắn khi có được một cuộc đối thoại như vậy với Ngọc Kim, thư ký phân ban hải ngoại của Hội Sinh viên Nhân quyền (Hội SVNQ). Kim sinh năm 1992 và đang sống ở Anh Quốc, nơi có rất nhiều người trẻ tuổi ở miền Bắc Việt Nam đến du học.

    Chỉ đến khi sinh viên Trần Hoàng Phúc bị bắt và áp vào cáo trạng “tuyên truyền chống Nhà nước” theo điều 88 BLHS, thì hình ảnh của Hội SVNQ mới xuất hiện rõ trong công chúng ở VN. Bằng một giọng Bắc nhỏ nhẹ và thận trọng, nhưng Ngọc Kim cũng không thể giấu được sự phấn khích của mình khi nói về Hội SVNQ và những ước mơ cho tương lai – ước mơ không phải cho riêng các bạn của Hội, mà ước mơ cho một Việt Nam cần-thay-đổi.

    So với các bàn thắng bóng đá hay bữa tiệc bikini trên máy bay, thì bản ghi chép này thật nhàm chán. Nhưng nếu những nhà lãnh đạo Việt Nam dành chút thời gian để đọc và chân thành hiểu được những gì tuổi trẻ Việt Nam đang nghĩ, thì có lẽ họ cũng sẽ sớm nhận ra rằng khi một đất nước miệt mài với những cuộc vui và chỉ số hạnh phúc, cũng vô cùng giả tạo và nhàm chán, như chính bản thân họ vậy.

    ----------------------------------------------------------------------

    Tuấn Khanh: Hội Sinh viên Nhân Quyền (Hội SVNQ) của các bạn dường như còn khá mới mẻ đối với công chúng ở Việt Nam. Bạn có thể nói sơ qua về Hội của mình, cũng như cho biết Trần Hoàng Phúc đóng vai trò như thế nào đối với Hội?

    Ngọc Kim: Vâng, ý tưởng thành lập một hội sinh viên độc lập thì đã có từ năm 2014. Khi đó, một bạn sinh viên tìm đến gặp một giáo sư vật lý và trình bày về ý tưởng thành lập một Hội sinh viên độc lập, và được vị giáo sư ủng hộ. Tuy nhiên ông không tiện ra mặt công khai vận động, mà chỉ âm thầm ủng hộ các bạn trẻ. Rồi các bạn sinh viên cùng chí hướng cũng đã âm thầm liên kết với nhau. Trong nhóm lúc đó, mỗi người có một khả năng nhưng thiếu người am hiểu về pháp luật. Cơ duyên đến khi sinh viên luật Trần Hoàng Phúc đến với nhóm.

    Từ lâu, Phúc cũng có ý tưởng thành lập một Hội sinh viên độc lập như thế rồi, cho nên các bạn trong nhóm rất dễ làm việc với nhau. Từ đó Phúc là người lo cho Hội về phương diện pháp luật và phương pháp tổ chức hội đoàn, lập kế hoạch cho Hội hoạt động lâu dài. Ở thời điểm Phúc đang bị gán ghép những tội danh bất lợi, phía Hội chỉ có thể tiết lộ được đôi điều như vậy về Phúc mà thôi ạ.

    Tuấn Khanh: Vì sao các bạn chọn cố vấn cho Hội SVNQ là bác sĩ Nguyễn Đan Quế? Việc mời một nhân vật hoạt động chính trị - đặc biệt là bị sự giám sát rất ngặt nghèo từ phía chính quyền, là ý tưởng như thế nào?

    Ngọc Kim: Ý kiến chung của các bạn khi mời bác sĩ Nguyễn Đan Quế, không phải với tư cách ông là một nhà đối lập chính trị, mà là trong tư cách một nhà khoa học. Bác sỹ Nguyễn Đan Quế là một sinh viên xuất sắc dưới thời Việt Nam Cộng Hòa. Khi mới tốt nghiệp trường y, bác sỹ Quế được Liên Hợp Quốc trao học bổng đi tu nghiệp về ngành Y khoa Nội tiết (Endocrinology). Khi về nước, ông giữ chức Giám đốc Khu Nội khoa Bệnh viện Chợ Rẫy bệnh viện Chợ Rẫy. Ông cũng làm giảng viên tại đại học Y-Dược TP.HCM, với mục tiêu lớn là cải cách nền học thuật Việt Nam. Hội SVNQ đã rất vinh dự khi đã mời nhà khoa học lớn này về làm cố vấn cho mình. Ngoài ra, tất cả các bạn trong Hội SVNQ đều tin rằng việc bác sĩ Nguyễn Đan Quế, một trí thức đối lập có tên tuổi tham gia cố vấn, còn làm tăng thêm uy tín của Hội sinh viên nhân quyền.

    Hiện tại, Hội còn có một vị cố vấn đặc biệt nữa, đó là giáo sư quốc tế Nguyễn Đăng Hưng. Ông là giáo sư thực thụ tại đại học Liège, vương quốc Bỉ, được hoàng gia Bỉ trao tặng danh hiệu hiệp sĩ cho những đóng góp to lớn cho đất nước này. GS.Nguyễn Đăng Hưng được báo chí Bỉ vinh danh là 1 trong số 10 người làm thay đổi nước Bỉ, ông đã về nước và giúp nhà nước Việt Nam đào tạo ra nhiều nhân tài về cơ học, trong đó kể đến tiến sĩ Nguyễn Xuân Hùng. Hiện Gs .Hưng là cố vấn đặc biệt cho chuyên mục Cải cách học thuật .

    Chính sách của Hội SVNQ là mời gọi nhiều nhân tài khoa học và những nhân tài trên nhiều lĩnh vực. Hội SVNQ luôn mở cửa chào đón những sinh viên có thực tài và có mong ước tốt đẹp cho xã hội và đề xuất được các chương trình để cải tạo đất nước

    Tuấn Khanh: Thêm một điều tò mò nữa, nhờ các bạn giải thích là vì sao Hội SVNQ lại gắn với ý nghĩa “nhân quyền”. Theo nhận định của các bạn đời sống đại học và sinh viên hiện nay như thế nào, khiến có sự ra đời của Hội?

    Ngọc Kim: Vâng, khi chọn danh từ “nhân quyền” như trong tên gọi, Hội SVNQ đã lường trước được nội hàm ý nghĩa rất rộng của từ “nhân quyền”. Nhân quyền, hay gọi cách khác là quyền con người, thì ai cũng có và cũng cần được trân trọng. Nhưng cách hiểu về nhân quyền của mỗi người khác nhau. Ví dụ, cách hiểu về nhân quyền của người phương Đông khác với người phương Tây, và cách hiểu về nhân quyền của giai cấp bị trị chắc chắn khác biệt cách hiểu của giai cấp thống trị. Trong bất kỳ xã hội nào, ai cũng muốn bảo vệ quyền-con-người của mình, cho nên luôn luôn có những xung đột về vấn đề nhân quyền. Do đó lý tưởng hoạt động vì nhân quyền của Hội SVNQ sẽ là một chặng đường rất dài.

    Tuấn Khanh: Điều gì khiến cho các bạn tin rằng sinh viên Việt Nam hiện nay cần suy tư, và quan tâm đến nhân quyền?

    Ngọc Kim: Tình hình nhân quyền ở Việt Nam hết sức phức tạp. Nhiều mảnh đời bất công trong xã hội không được ai bênh vực, hỏi nhà nước thì nhà nước lắc đầu làm ngơ không trả lời, hỏi người nước ngoài, thì người ta ở xa làm sao can thiệp kịp? Do đó, cần có những tổ chức bảo vệ nhân quyền thiết thực ở trong lòng xã hội, và tổ chức đó phải độc lập. Sinh viên Việt Nam là một thành tố quan trọng trong ý nghĩa đó. Sinh viên Việt Nam cần quan tâm đến nhân quyền bởi vì tất cả sinh viên đều là con người, thậm chí những con người đó chuẩn bị ảnh hưởng rất lớn làm thay đổi xã hội. Nếu quyền của một sinh viên bị xâm phạm thì cũng tức là quyền của cả một xã hội đang bị xâm phạm. Bằng cách này hay cách khác, sinh viên nào quan tâm đến nhân quyền đều có thể tác động thay đổi vận mệnh dân tộc.

    Tuấn Khanh: Có vẻ như các bạn đang đi tìm một tính độc lập của khối đại học, cũng như tinh thần độc lập của giới sinh viên so với sự thực tế giáo dục hiện nay. Các bạn có lưu tâm về vấn đề lịch sử và so sánh sự khác biệt tinh thần đại học hiện nay, so với trước năm 1975?

    Ngọc Kim: Hiện nay, thời xã hội chủ nghĩa, có thể nói sinh viên đa số không có được tinh thần độc lập như các sinh viên thời Việt Nam Cộng Hòa trước 1975. Sinh viên trước 1975 độc lập trong suy nghĩ hơn và có nhiều sáng tạo hơn, trình độ cao hơn, khả năng ngoại ngữ vượt trội hơn. Thời Việt Nam Cộng Hòa, từ khi còn là học sinh các bạn đã được hưởng một nền giáo dục khai phóng và nhân bản, đến khi lên đại học thì các bạn sinh viên đã là những người giỏi giang, là tài sản của quốc gia. Còn bây giờ, kể từ sau 1975, nền giáo dục trói buộc con người, áp đặt học sinh phải nghĩ theo một con đường định sẵn, cho nên học sinh và sinh viên mái trường xã hội chủ nghĩa như bị rối loạn nhân cách, bằng chứng là rất nhiều người khó hòa nhập được với trào lưu chung của sinh viên quốc tế.

    Phải nói thêm rằng giáo sư, giảng viên của khối đại học sau 1975 cũng không được như trước 1975. Không có tự do ngôn luận nên nhiều giáo sư, giảng viên đại học thời nay không có tư tưởng, cho nên đào tạo ra những sinh viên không có tư tưởng. Khi không có tư tưởng thì một người lao động chỉ là công nhân, khi có tư tưởng rồi thì anh mới là nhà báo, nhà văn, nhà chính trị... Nhưng nói cho cùng, cũng không thể trách là các thầy cô hèn nhát được, vì bất kỳ thầy cô nào suy nghĩ độc lập và dạy học sinh tư duy phản biện thì sẽ bị trù dập, thậm chí phải đối diện nhà tù. Không được các giáo sư khích lệ nên sinh viên cứ tư duy theo lối mòn, không dám độc lập suy nghĩ.

    Sinh viên của hai giai đoạn này khác biệt nhau rất nhiều. Sự khác biệt lớn nhất nằm ở tư tưởng. Theo quan điểm của Hội, sinh viên thời chính quyền Sài Gòn - Việt Nam Cộng Hòa có tư tưởng và dám đấu tranh cho lý tưởng, nhưng sau năm 1975, tỉ lệ này trong sinh viên chỉ chưa đầy 1%.

    Chính vì vậy khi thấy giáo sư Nguyễn Đăng Hưng là một con người tự do vào làm cố vấn, đã có không ít bạn trẻ nộp đơn để được tham gia Hội Sinh viên Nhân quyền. Tụi em rất vui và tin rằng nhiều bạn trẻ sẽ nhìn ra được rằng xã hội này đã đến lúc cần thay đổi.

    Tuấn Khanh: Được biết các bạn là một Hội sinh viên sinh hoạt về các quyền và giá trị con người, theo cách của giới trí thức ôn hòa và bình thường theo hiến pháp/luật pháp, nhưng tại sao hiện nay các thành viên của các bạn phải đánh số như mật danh?

    Ngọc Kim: Lý do là trải qua 6 tháng hoạt động đầu tiên, bị cơ quan an ninh điều tra theo dõi nên Hội phải áp dụng phương thức thay tên bằng mã số để đảm bảo an toàn cho các Hội viên. Nay thời gian nửa năm đã trôi qua, Hội đã lớn mạnh và mới đây đã dần xóa bỏ mã số cho tất cả các hội viên và chính thức sử dụng tên. Dĩ nhiên, tên này có thể là tên thật hoặc bí danh. Một khi Việt Nam sớm có luật tự do lập hội đoàn, thì tất cả các hội viên Hội sinh viên nhân quyền sẽ cùng thể hiện tên thật và công khai thực hiện các chương trình tái thiết đất nước của mình.

    Tuấn Khanh: Cũng liên quan về việc sinh hoạt các quan điểm xã hội, cũng như ứng dụng tri thức căn bản truyền thông trong đời sống, nhưng một thành viên của các bạn là sinh viên Trần Hoàng Phúc đã bị kết tội theo điều 88 tức "tuyên truyền chống nhà nước". Các bạn nhận định như thế nào về điều này?

    Ngọc Kim: Cần nói rõ bạn Trần Hoàng Phúc là một sinh viên vô cùng năng động. Bạn Phúc có mặt bao quát trên nhiều lĩnh vực, giúp đỡ cho nhiều hội đoàn. Tháng 7 năm 2017, nhà cầm quyền dùng luật điều 88 để bắt Phúc, với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”. Nhưng đây là một tội danh hết sức mơ hồ. Nếu một điều nói thật mà nhà nước coi là chống nhà nước, thì nhà nước nên lại xem lại, là tại sao chỗ nào cũng có người chống nhà nước? Đó là vì nhà nước làm việc không theo sự thật. Bởi không có sự thật trong nhà nước cho nên nhà nước phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác và sẽ có những người bất mãn dùng truyền thông để nói lên sự khác biệt. Trường hợp Trần Hoàng Phúc, theo như Ngọc Kim được biết, thì Phúc muốn dùng truyền thông để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn.

    Một đất nước văn minh phải có năm cột trụ: tam quyền phân lập, tức là lập pháp-tư pháp-hành pháp độc lập với nhau, cột trụ thứ tư là tự do báo chí, cột trụ thứ năm là công đoàn độc lập. Nhà nước muốn đập bỏ cột trụ thứ tư thì tức là đang đập bỏ một phần của nền văn minh nhân loại. Tất nhiên Hội SVNQ không nghĩ rằng mọi thành phần của nhà nước đều phản văn minh như vậy, mà rõ ràng, một phía bảo thủ nào đó, có lợi thế cầm quyền đang muốn ngăn cản quyền tự do báo chí mà thôi. Trần Hoàng Phúc đấu tranh cho cột trụ thứ 4 của một nước văn minh là tự do báo chí, cho nên bạn ấy tất nhiên bị phía lực lượng phản văn minh muốn bỏ tù.

    Tuấn Khanh: Tương tự như Hoàng Chí Phong ở Hồng Kông, Phan Kim Khánh hay Trần Hoàng Phúc đều là những sinh viên trẻ, có hoạt động phản biện và chủ trương ước mơ cho đất nước được thay đổi tốt đẹp hơn. Kim Khánh đã có một bản án, và Phúc cũng vậy và bị đặt ở phía kẻ có tội, các bạn nghĩa sao về điều này?

    Ngọc Kim: Cùng bị kết tội chống đối chính quyền, nhưng Hoàng Chi Phong ở Hồng Kông có điều kiện dễ dàng hơn Phan Kim Khánh và Trần Hoàng Phúc ở Việt Nam. Hồng Kông có tự do ngôn luận và thượng tôn pháp luật, đặc trưng của các nước thuộc địa Anh quốc. Giới trẻ Hồng Kông hết thảy đều biết về Hoàng Chi Phong và ủng hộ Hoàng Chi Phong, cho nên Trung Quốc cũng không dám bỏ tù Hoàng Chi Phong với án nặng. Nhưng ở Việt Nam, báo in bị nhà nước kiểm soát gắt gao, họ muốn bưng bít về giới sinh viên bất đồng chính kiến, nên trong nước vẫn chưa nhiều người biết đến Trần Hoàng Phúc và Phan Kim Khánh, Ngọc Kim nghĩ rằng hiện chỉ mới khoảng 20% dân số biết đến những việc làm của hai sinh viên này mà thôi.

    Tại Hồng Kông, ít nhất cũng khoảng 95% dân số nước này biết đến Hoàng Chí Phong. Sự ngưỡng mộ của dân chúng đối với Hoàng Chí Phong có ở mọi con phố ở Hồng Kông, làm cho nhà cầm quyền chỉ dám giam giữ người sinh viên này vài tháng đến nửa năm. Còn như Phan Kim Khánh, vì xã hội còn ít người biết đến cho nên tòa án độc tài bỏ tù anh đến 6 năm. Nhưng từ ngày 31/01, Trần Hoàng Phúc ra tòa, tình hình có thể sẽ khác bởi thông tin ngày càng lan tỏa, và hiện đã có nhiều người hơn, trên khắp cả nước biết đến Phúc. Bản án đặt lên Trần Hoàng Phúc có thể tạo những cột mốc mới đối với tình hình chính trị Việt Nam.

    Và Ngọc Kim tin rằng, dù ở Hồng Kông hay Việt Nam, nếu Hoàng Chi Phong hay Phan Kim Khánh, Trần Hoàng Phúc bị kết tội thì cho thấy một điều rằng, ở mọi quốc gia, sinh viên độc lập là lực lượng mạnh mẽ nhất có thể thay đổi xã hội .

    Tuấn Khanh: Cám ơn sự bộc bạch của các bạn, và xin hỏi một câu cuối, là khi chọn một sự khác biệt với nhà nước, đồng nghĩa với chọn đối diện áp lực. Lúc này áp lực mà các bạn đang đối diện thì như thế nào? Các bạn có ước mơ gì cho tương lai?

    Ngọc Kim: Dạ, Hội chúng em bị an ninh nhà nước kiểm soát liên tục. Một bạn sinh viên chỉ like và share một status của fanpage Hội thôi mà đã bị công an tỉnh mời lên rồi đe dọa. Có bạn hội viên bị công an đến quấy nhiễu công ăn việc làm. Một bạn khác bị tình nghi tham gia Hội thôi mà đã bị tin tặc tổ chức cướp mất mật khẩu Icloud. Một bạn khác bị phá tài khoản Facebook và Gmail nhưng cuối cùng may mắn vẫn giữ được. Như em thì gia đình cũng bị ảnh hưởng và liên lụy, nhưng vì Kim tin việc Kim làm không có gì sai trái nên vẫn không thay đổi.

    Không phải riêng Kim, mà tất cả các bạn đều mơ ước Hội sinh viên nhân quyền sẽ là Tổ chức độc lập của sinh viên Việt Nam: Tập hợp của những sinh viên có mong muốn cải cách học thuật, minh bạch giảng đường và thúc đẩy các giá trị nhân quyền trong giới sinh viên. Với một lý tưởng như vậy, chắc mọi người quan tâm có thể hình dung được phần nào diện mạo của Hội SVNQ trong tương lai.

    * Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

    Bọn Tây nó làm cho dân ta xa đoạ, dzưng đêk bằng một góc nhà sản hô biến thần dân xứ lừa thành Lừa, xa đoạ đỉnh điểm, đêk quan tâm đến cái gì sất , ngòai bóng đá, nhậu nhẹt, sao nì sao kia
    cbn

    Dân chủ,nhân quyền,tự do ...chẳng là cái gì với lớp người rường cột của nước Việt Nam ta bây giờ cả vì nhận thức tư duy của họ chưa bao giờ trưởng thành .
    Họ thì chỉ hết mình với bóng đá,nhậu nhoẹt,chơi bời,khoe mẽ...họ có thể chết vì sự hão huyền nhưng lại thờ ơ thụ động với nhân quyền thực tại vì đấy là chuyện của "người lớn ".
    Họ khí thế xuống đường vì bóng đá và hôn ghế thần tượng,nhưng sẽ chẳng có cuộc xuống đường nào theo kiểu những cuộc cách mạng hoa hoét gì đấy đòi lẽ phải như công dân ở các nước trưởng thành làm con người .
    Và họ cũng chẳng bao giờ xuống đường đòi lại biển đảo vì chuyện ấy quá xa vời ,họ ngĩ không tới .
    Trong đầu óc thiển cận của họ thì thắng lợi của đội bóng còn quan trọng hơn đánh thắng (đuổi )quân cướp đất ra khỏi lãnh thổ .
    Hò hét cổ vũ hết mình ,tự hào cho bóng đá quan trọng hơn sự tự hào là con người có nhân quyền toàn vẹn .
    Dân chủ chẳng là cái gì với lớp trẻ hôm nay,cứ cho họ hò hét vui chơi,cổ vũ bóng đá và nhậu nhoẹt họ hài lòng .
    Xem ra thành quả giáo dục con người của nhà nước ta đã thành công tuyệt đối theo chuẩn ý ,sẽ chẳng có trở ngại gì cho sự tại vị của nhà cầm quyền trong tương lai lâu dài .
    Hãy đầu tư nhiều hơn cho bóng đá để củng cố sự tồn tại của chính đảng.

    Hơi buồn là Gió không biết rằng có khi những nguời tử tế có hiểu biết người ta lẳng lặng rời khỏi cuộc đấu tranh dân chủ vì chính những chiến sĩ như Gió. Khi mà nhà đấu tranh dân chủ nổi tiếng Người Buôn Gió là bạn thân chí cốt của những tù tham nhũng chung thân cỡ Trịnh Xuân Thanh thì hẳn những người còn suy nghĩ tất phải xa lánh cuộc đấu tranh thôi. Đấy là chưa kể Gió còn không ngại tung tin đồn nhảm, rồi chưa kể không khí nặng nề bạo lực chửi bới của đám đông cccd. Đấu tranh dân chủ đi về đâu hỡi Gió?