Nguyễn Phú Trọng chà đạp lên hiến pháp

  • Bởi Hồ Gươm
    06/01/2018
    2 phản hồi

    Blogger Người Buôn Gió (Bùi Thanh Hiếu)

    Quy định 105 do tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thay mặt Bộ Chính Trị đảng CSVN ban hành, không những trái với những quy định trước đó về nhân sự do trung ương nhất trí, mà nó còn trái với cả hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam.

    Điều kỳ lạ là từ quốc hội, ban chấp hành trung ương đảng CSVN và cả người dân, các cơ quan truyền thông không một ai bày tỏ sự phản dối việc làm vi hiến này của Nguyễn Phú Trọng.

    http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/bo-chinh-tri-quyet-dinh-viec-thang-quan-ham-dai-tuong-421074.html

    Theo như quyết định mới mà Nguyễn Phú Trọng ban hành, thì mọi quyền hành đều thuộc về đảng. Việc phong hàm đại tướng, thượng tướng, đô đốc sẽ do Bộ Chính Trị quyết định. Không chỉ về việc phong hàm này mà nhiều chức danh khác cũng do BCT quyết định, từ các chức danh của quốc hội, mặt trận, chủ tịch thành phố lớn là HCM và HN....đều thuộc BCT quyết định.

    Các cấp trung tướng, thiếu tướng và chủ tịch các thành phố khác do Ban Bí Thư quyết định.

    Hiến pháp Việt Nam trước năm 2013 quy định:

    - hàm thiếu tướng, trung tướng do Thủ tướng phong. Hàm thượng tướng, đại tướng do Chủ tịch nước phong.

    Hiến pháp Việt Nam 2013 quy định trong điều 86 đến 93 rằng:

    - Chủ tịch nước thống lĩnh lực lượng vũ trang nhân dân, giữ chức Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh, quyết định phong, thăng, giáng, tước quân hàm cấp tướng, chuẩn đô đốc (thiếu tướng - PV), phó đô đốc (trung tướng - PV), đô đốc hải quân (thượng tướng- PV). Chủ tịch nước bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức tổng tham mưu trưởng, chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam.

    Hiến pháp 2013 được cộng sản Việt Nam ca ngợi là tiến bộ khi lấy ý kiến rộng rãi người dân trước đó.

    Bây giờ thì không cần hiến pháp, chỉ bằng một quy định do tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ban hành đã thay thế luôn những điều quan trọng trong Hiến pháp. Quyền lực của quốc hội và nhà nước đã về tay một đảng dễ dàng, mọi quyết định các chức vụ thuộc nhà nước đều do Bộ Chính Trị quyết định.

    Đây là bước lùi xa dân chủ lớn nhất trong lịch sử cộng sản Việt Nam.

    Việc tập trung quyền lực về Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư thực ra là tập trung quyền lực vào tay Tổng Bí thư. Ở Bộ Chính Trị thì Tổng Bí thư là người đứng đầu, ở Ban Bí Thư thì Tổng Bí thư đứng thứ hai, nhưng Ban Bí Thư là ban giúp việc cho Bộ Chính Trị, nghiễm nhiên như thế Tổng Bí thư cũng là người đứng đầu Ban Bí Thư chỉ khác về hình thức.

    Từ giờ đến đại hội đảng khoá 13 còn một thời gian khá dài, hơn một nửa thời gian. Quy định này tạo cho Tổng Bí thư, ban bí thư một lợi thế lớn là có điều kiện tuyển chọn tay chân trung thành cho mình qua việc bổ nhiệm.

    Để buộc các uỷ viên trung ương, đại biểu quốc hội và các quan chức trong bộ máy chế độ phải chấp nhận quy định trái khoáy này, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã dùng đến uỷ ban kiểm tra trung ương, tổng cục tình báo quân đội, tổng cục an ninh đe doạ những ai phản đối sẽ bị trừng trị bằng mọi cách, kể cả chụp mũ, quy tội. Trong tháng 12 có bốn vị tướng công an bị khám xét nhà, nhưng thông tin không tiết lộ cho báo chí và một số uỷ viên trung ương bị cách chức hoặc bắt phải xin về hưu trước tuổi.

    Thượng tướng công an về hưu Nguyễn Văn Hưởng có một bài viết được trên báo chí có tiêu đề:

    Sự Trỗi Dậy Của Chủ Nghĩa Dân Tuý.

    Nguyễn Văn Hưởng là viên tướng công an quyền lực nghiêng ngả một thời, Hưởng cũng chính là người đã bị Nguyễn Phú Trọng hất khỏi bộ máy quyền lực. Trong bài viết của mình, tướng Hưởng viết về chủ nghĩa dân tuý trên thế giới phát triển. Trong bài viết có đoạn:

    - Thứ nhất, các nhà lãnh đạo dân tuý được bầu nhờ hứa hẹn và theo đuổi những chính sách “được lòng” dân chúng trong ngắn hạn nhưng không hợp lý, không thực tế trong dài hạn, thậm chí không thể làm được hoặc gây nhiều hậu quả nếu áp dụng. Thứ hai, các nhà lãnh đạo dân tuý lấy cơ sở ủng hộ là một nhóm chủng tộc, sắc tộc nào đó chiếm ưu thế, trong khi có xu hướng phân biệt chủng tộc với các nhóm bản sắc dân tộc khác. Thứ ba, các nhà lãnh đạo dân tuý thường đề cao quyền lực cá nhân, coi thường các thiết chế chính trị truyền thống như Đảng phái, Quốc hội, Tòa án, Báo chí.

    http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/media/tuong-huong-du-bao-2018-tiem-an-nhieu-bat-on-va-xung-dot-420909.html

    Người đọc sẽ nghĩ rằng tướng Hưởng đang viết về thế giới, nhưng nếu nhìn ở góc độ khác so sánh với những diễn biến Việt Nam xảy ra gần đây. Bài viết của tướng Hưởng nếu nói rằng nhằm đến hiện trạng của Việt Nam cũng không sai. Đặc biệt là nhằm vào những hành động của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

    Nguyễn Phú Trọng có những điểm tương đồng những điểm mà tướng Hưởng nêu ra, như hứa hẹn việc chống tham nhũng để lấy lòng dân ngắn hạn, nhưng không thực tế trong dài hạn vì vẫn theo đuổi mô hình đảng trị, một mô hình đẻ ra tham nhũng. Thứ hai Nguyễn Phú Trọng cũng tận dụng nhóm vùng miền tập trung phần lớn ở Nghệ An, Thanh Hoá, Hà Tĩnh và các tỉnh miền núi phía Bắc vốn mang nặng bảo thủ CNXH, nhóm này đang chiếm ưu thế trong trung ương để đối chọi với nhóm tư bản thân hữu và nhóm miền Nam. Thứ ba Trọng cũng đề cao quyền lực cá nhân, coi thường các thiết chế chính trị truyền thống, thậm chí không những coi thường mà Trọng còn qúa coi thương khi chà đạp lên mọi thứ bằng những quy định mà Trọng đặt ra như quy định 105 đang nói ở đây, cũng như nhiều quy định và thiết chế khác chẳng hạn như Hiến pháp.

    Nguyễn Phú Trọng dồn hết sức để tăng cường quyền lực cho mình trong 3 năm tới, thời gian của nhiệm kỳ Trọng làm tổng bí thư. Ở tuổi 74 Trọng sẽ trở thành một ông vua quyền lực tuyệt đối trong đảng và trên đất nước. Nhưng không hẳn vì 3 năm quyền lực âý mà Trọng chà đạp lên cả Hiến pháp, có lẽ Nguyễn Phú Trọng còn tính những nước dự phòng sâu xa hơn. Chẳng hạn như tiến đến nhiệm kỳ tổng bí thư thứ ba, một xu hướng mà các nước độc tài có dấu ấn cộng sản còn tồn tại ngày nay đang thực hiện. Như Cuba, Bắc Hàn, Nga, Trung Cộng, I Ran và một số nước độc tài khác.

    Nếu như không đạt được mục tiêu ấy, Trọng cũng dựng lại một chế độ mà đảng CS toàn trị độc tài, quyền lực tập trung vào người kế cận mà Trọng lựa chọn. Trong những năm cuối đời, nếu không được làm vua thì Trọng sẽ làm Thái Thượng Hoàng thực thụ đầy quyền uy.

    Cuộc đua tranh để làm vị vua kế vị Trọng đã bắt đầu trước đây một năm, nhưng sau quy định 105 này, cuộc đua tranh sẽ xảy ra còn quyết liệt hơn giữa những ứng cử viên kế vị. Hai ứng cử viên khả năng nhất hiện giờ là Nguyễn Xuân Phúc và Trần Quốc Vượng. Mỗi ứng cử viên đều có thế mạnh riêng, như Nguyễn Xuân Phúc có nhiều sân sau giàu có hậu thuẫn, Trần Quốc Vượng không nhiều sân sau bằng Phúc, nhưng lại có những chuyên môn tương đồng với Trọng, cái mà Phúc không có. Còn nhiều những điểm mạnh, yếu giữa hai ứng cử viên này nếu cân đong đo đếm khá tương đồng nhau. Chính vì sự tương quan này của các ứng cử viên, quyền lực của Trọng càng mạnh bởi y sẽ là người quyết định ai là ứng cử viên khi hai ứng cử viên bằng phiếu nhau.

    Những âm mưu quyền lực của lãnh đạo cộng sản khoá 12 sẽ còn diễn ra nhiều gay cấn, nhưng điều quan trọng nhất những người dân chớ mải mê dõi theo mà quên mất một điều. Cộng sản Việt Nam đang chà đạp lên Hiến pháp, Quốc hội bằng những quy định của đảng trưởng đảng CSVN.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Tác giả viết: "Theo như quyết định mới mà Nguyễn Phú Trọng ban hành, thì mọi quyền hành đều thuộc về đảng." Câu này này đúng như ý của cụ Hồ đã viết trước đay hồi Đại hội III :"Đảng ta là đảng cầm quyền". Đến đây ta lại thấy sự đánh tráo khái niệm ở tất cả những nước theo CNCS, đó là nhàm lẫn giữa nhà nước , Tổ quốc, đất nước và Đảng CS. Nay ta thử xet xem cái cau "Trung với Đảng" thực chất nó như thế nào> Trước kia thì có khảu hiệu cho những người lính: "Quân đội ta trung với nước".Đâts nước ta có tren 4.000 năm, nhưng mới có Đảng chưa đầy 100 năm, bất kể người Việt Nam là ai cũng phải để cái khẩu hiệu "Trung với nước lên hàng đầu". Như vậy đảng phái chỉ là một phần nhỏ trong dân tộc, Nay CS để cái Dảng cảu mình lên trên tất cả nên rát nhiều người đấu tranh cho dan chủ, cho quyền lợi của dan tộc (như chống tham nhũng...) đều bị kết án oan. Nếu ở cá nước dân chủ tam quyền phân lập thì đảng nọ chống đảng kia là chuyện bình thường, người dân cũng có quyền chống Đảng CS.
    Vậy "Trung với Đảng" là "Trung" với ai? Tổ chứa Đảng CS có cao nhát là Bộ Chính trị, sau đén Ban bí thư, sau nữa là các cáp dưới có các đảng bộ, có các bí thư đứng đầu, như vậy "Trung với Đảng" là "trung " với Bộ Chính trị có ông Nguyễn Phú Trọng đứng đầu, cũing là "Trung" với ông Nguyễn Phú Trọng đã có nhiều cái lú. Trước đây ông Đinh La Thăng cũng ở Bộ Chính trị thì "trung với Đảng" cũng chính là "trung" với ông Đinh La Thăng.. Nay ông NPT muốn mọi người trung với ông và chống ông Thăng. Phức tạp quá. Cả n'ước có trên 94 triệu dân nhưng chỉ có hơn 4 triiệu đảng viên Đảng CS. Như vậy là trên 90 triệu người phải trung với một thiểu số trên 4 triệu đảng viên CS. Ông Trong muốn mình là ông thánh đòi hỏi tấ cả mọi người trong dân tộc phải trung với ông hay phải đứng về phe ông, thật khó nghe quá, Độc tài quá. Đảng theo chủ nghiã tạp thể nên mấy ngày qua, tòa án cùng xét xử cả một tập thể đảng viên sai phạm, thế là trên 4 triệu quân phe phái ông Trọng đã tổn thất mấy chục người đang ra trước tòa. Biết đến bao giờ mới bù đắp được số đảng viên đã được bồi dưỡng đào tạo để lên đến ủy viên Bộ chính trị rồi lại vào tù.?
    Cái còm này của tôi viết rối rắm quá vì bản thân cái vấn đề này quá rối rắm, phức tạp, khác hẳn những vấn đề khác, nhưng nó là vấn đề cốt lõi của việc độc tài ở nước ta do Đảng CS tạo ra. Quốc hội là của toàn dân lại cũng do Đảng CS chỉ đạo giật dây. Cũng cần nói thêm một chi tiết nữa là nội bộ vấn đề của Đảng ta không do Đảng ta và dân ta quyết định mà lại do Bắc Kinh cbỉ đạo từ xa và núp trong bóng tối.
    Đáng lẽ cần phải coi Đảng này đảng nọ là chuyện bình thường, đéo cần tôn vinh và trung thành, vấn đề thể chế chính trị cũng thế thôi, không theo CNCS thì theo chủ nghiã khác, nhưng phải giữ vấn đề cốt lõi là đất nước có phát triển lên không, đời sống người dân có khá lên hay không? Các nước Asean thì xây dựng chú trọng đến người dân, còn nước ta thì toàn chú ý đến quyền lợi của Đảng. "Quốc dĩ dân vi bản" là chân lý muôn thuở và toàn cầu, chỉ có 3 nước và hai nửa nước theo CNCS thì để Đngr len vế thượng tôn, chẳng coi ra cái đéo gì.
    Ông Nguyễn Xuan Phú hô hào kiếm người tài, nhưng liệu ông thủ tướng này có dám đưa người ngoài Đảng vào chức phó thủ tướng hay Bộ trưởng hay không mới là vấn đề. Bao giờ bỏ Đảng CS, mọi người dân Việt Nam đều như nhau thì sẽ chấm dứt những vấn đề rối rắm như tôi vừa nêu, đỡ tốn giấy mực mà để công sức vào bàn việc khác hữu ích hơn.

    Có thể nói hiến pháp không phải của người dân cho nên không ai quan tâm và bảo vệ. Nhưng cũng nên nghiệm ra rằng việc bảo vệ hiến pháp phải thường trực và nên được giao cho các cơ chế chính thức -- đó là trong một thời hậu cộng sản. Thời này không nói chuyện cơ chế gì được, vì cộng sản tự hào đã nghĩ ra mọi cơ chế cần thiết cho trời và đất.