Vì sao nên phi bạo lực?

  • Bởi Admin
    28/12/2017
    3 phản hồi

    Đoan Trang

    Không bàn chuyện đạo đức ở đây: Dưới đây là các lý do cực kỳ thực dụng để giải thích vì sao nên phi bạo lực khi chọn cách đấu tranh – theo Srdja Popovic, chuyên gia về đấu tranh phi bạo lực người Serbia.

    1. KHẢ NĂNG THÀNH CÔNG CAO HƠN

    Lý do thứ nhất, đơn giản là vì theo thống kê, trong tất cả 323 chính biến từ năm 1900 đến năm 2006 trên toàn thế giới, các phong trào phản kháng phi bạo lực có tỷ lệ thắng lợi (hoàn toàn hoặc một phần) cao gần gấp đôi những trận chiến bạo lực: 53% so với 26%.

    Popovic trích dẫn thống kê của hai học giả Mỹ, Erica Chenoweth và Maria J. Stephan, và thống kê chỉ tính đến năm 2006. Nếu muộn hơn thì không thể không kể đến những trường hợp bi thảm: Ai Cập, Lybia, Syria. Chế độ độc tài cũ đã bị lật đổ, máu đã chảy, người đã chết, nhưng dân chủ, tự do vẫn không đến với những xứ sở này và không biết bao giờ mới đến.

    2. THU HÚT ĐƯỢC NHIỀU NGƯỜI HƠN

    Số người tham gia phản kháng phi bạo lực luôn luôn đông hơn hẳn số tham gia vào xung đột vũ trang, kể cả khi đó là những cuộc khởi nghĩa hoàn toàn chính đáng và anh hùng. Đó là bởi vì những người sẵn sàng lên núi hay vào rừng lập chiến khu, chịu đựng đủ mọi gian khổ, tích cóp vũ khí để chiến đấu không thể nào nhiều bằng những người hào hứng góp mặt trong các phong trào hay chiến dịch phản kháng đầy tính sáng tạo, thậm chí hài hước, vui nhộn. Tổn thất tất nhiên là phải có, song ít khi đến mức mất mạng.

    Vì vậy, thay vì chỉ có một nhóm nhỏ dùng biện pháp đương đầu trực tiếp, sinh tử, một mất một còn với chế độ độc tài, những người đấu tranh hãy nên tìm cách kéo những người dân bình thường về phía mình, tách khỏi phía kẻ độc tài. Hãy cố gắng để có họ, mà cách đầu tiên là đừng làm họ sợ hãi. Song song với đó, có các hoạt động bào mòn tính chính danh của nhà cầm quyền độc tài, gây hao tổn nguồn lực của chúng, thay vì gài mìn, ném bom xăng, v.v.

    3. TẠO ĐIỀU KIỆN CHO DÂN CHỦ

    Đây sẽ là một lý do cực kỳ thuyết phục: Tại các nước thay đổi nhờ phản kháng ôn hòa, phi bạo lực, có tới 40% xác suất họ xây dựng hoặc duy trì được một nền dân chủ sau 5 năm. Với các nước thay đổi nhờ đấu tranh vũ trang, xác suất xác lập được dân chủ sau 5 năm chỉ là 5%.

    Các nước chuyển đổi ôn hòa thì có 28% khả năng rơi vào nội chiến sau một thập kỷ. Với những nước lỡ chọn hoặc chẳng may phải chọn con đường đấu tranh vũ trang, sử dụng bạo lực để lật đổ độc tài, thì khả năng đó lên tới 43%.

    Có nghĩa là, nếu chúng ta muốn xây dựng một nền dân chủ ổn vững sau khi lật đổ ách độc tài, thì rất, rất nên kiên trì với đường lối đấu tranh phi bạo lực, thu hút đông đảo quần chúng tham gia, sao cho ai cũng cảm thấy họ là một phần của sự thay đổi, họ tạo nên sự thay đổi. Thay đổi xã hội không thể là cuộc chơi chỉ của một nhóm nhỏ, càng không thể là trò đảo chính cung đình của một phe phái nào đó trong chế độ nhằm cướp quyền lực về tay mình và mặc xác dân chúng.

    Nói theo ngôn ngữ thời thượng là, chúng ta cần những cuộc cách mạng nhân dân, cách mạng quần chúng, chứ không cần những đảo chính cung đình trong đó người dân bị gạt ra rìa cuộc chơi quyền lực.

    4. “OAN OAN TƯƠNG BÁO, BAO GIỜ MỚI DỨT?”

    Một lý do nữa để không nên theo đuổi đường lối bạo lực, là việc bạo lực chắc chắn sẽ kéo theo bạo lực, tạo thành một cái vòng luẩn quẩn và tới lúc đó thì rất khó phân biệt đâu là tấn công, đâu là tự vệ chính đáng, cũng như rất khó xác định được bên nào là bên chính nghĩa.

    Thế giới văn minh – lực lượng lớn nhất ủng hộ cho dân chủ và nhân quyền – cũng không ủng hộ bạo lực. Nói chung, đã qua rồi cái thời một nhóm người lên núi lập chiến khu, dùng súng đạn tiêu diệt quân thù trên chiến trường hay gài mìn đánh bom giết chúng ở “vùng tạm chiếm”. Cứ cho là mục đích chính đáng, hành động ấy vẫn có thể bị coi là khủng bố, nhất là nếu thiệt hại mà nó gây ra lan cả đến những dân thường vô tội.

    Trong nhiều trường hợp, bạo lực đẻ ra bạo lực, khiến cuối cùng chẳng còn biết chính nghĩa thuộc về ai. Syria là một ví dụ: Đến giờ thì cộng đồng quốc tế, trong đó có cả chúng ta ở Việt Nam, chẳng hiểu vấn đề nằm ở đâu và nên ủng hộ ai nữa.

    Vì thế, khi đi vận động quốc tế, nhất thiết bạn phải thể hiện rõ chủ trương thay đổi ôn hòa, phi bạo lực, nếu không sẽ chỉ phản tác dụng.

    * * *

    NHƯNG TÔN TRỌNG NHỮNG NGƯỜI CHỦ TRƯƠNG “NỢ MÁU TRẢ BẰNG MÁU”

    Như trên đã nói, thế giới văn minh không ủng hộ bạo lực; cái thời làm cách mạng bằng vũ khí đã qua. Như vậy có nghĩa là cũng đã có những thời kỳ mà bạo lực, sức mạnh, đấu tranh vũ trang là một con đường đúng đắn.

    Và vì thế, chúng ta có thể hiểu được thế hệ những con người đã ở lại Việt Nam sau năm 1975 để chiến đấu tới cùng chống cộng sản, chứ không tìm đường đào thoát ra nước ngoài. Những người đã vượt biên trở về nước cho những trận chiến mà họ biết là gần như vô vọng, chiến thắng là không thể, chỉ mong gây một tiếng vang nhằm thức tỉnh đồng bào. Những người đã chấp nhận hy sinh tuổi xuân, tự do và cả sinh mạng của họ để chiến đấu trực tiếp với độc tài.

    Họ có thể thất bại, đường lối đấu tranh của họ có thể không còn hợp thời. Nhưng họ xứng đáng được tôn trọng, lòng can đảm của họ xứng đáng được tôn vinh, bởi họ dám sống và dám chết cho lý tưởng dân chủ tự do của mình.

    Ý thức được rằng thời nay là thời của đấu tranh ôn hòa, phi bạo lực, chúng ta cũng không nên quên rằng có những lúc, bạo lực là không thể tránh khỏi. Lại có nhiều khi, đó chính là ý đồ của kẻ cầm quyền. Thường xuyên, chính lực lượng an ninh mới là bên khiêu khích và châm ngòi cho bạo lực, để làm mất tính chính danh, chính nghĩa của những người đấu tranh.

    Thật khó có cách đối phó thống nhất trong những trường hợp đó; tuy vậy, bạn có thể coi việc sử dụng bạo lực như một chiến thuật, nghĩa là chỉ sử dụng ngắn hạn, tức thời, tùy hoàn cảnh cụ thể, và nhất là: MỤC TIÊU PHẢI CỤ THỂ, CÓ GIỚI HẠN, VÀ CHỈ NHẰM VÀO MỤC TIÊU ĐÓ THÔI, KHÔNG ĐỂ LIÊN LỤY NGƯỜI KHÁC, ĐẶC BIỆT LÀ DÂN THƯỜNG.

    Hy sinh dù chỉ một người dân để trừ khử một kẻ ác cầm quyền cũng là tội ác.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Trumpet viết:
    Nguyên tắc của ĐT BBĐ là không chống trả trong mọi tình huống dù phải bỏ mạng, và điều này đã xảy ra ở nhiều nơi. Vấn đề là người VN có đủ nghị lực và hy sinh để tuân theo "kỷ luật" này hay không. Chứ cụ thể người Ấn Độ họ có niềm tin tôn giáo và được lãnh đạo sáng suốt, uy tín.

    Người VN có tình yêu nước cao, nhưng khó tưởng tượng họ (chuyên chống xâm lược) bị đánh mà không đánh lại. Và chắc rằng phía chính quyền biết điều này nên họ sẽ đánh nhằm kích động bạo lực để có cớ đàn áp mạnh tay.

    Đúng vậy.

    Nguyễn Jung

    Đấu tranh phi bạo lực có dẫn đến chết người không? Câu trả lời là có, như trong vụ chính quyền thuộc địa Anh thảm sát, giết hàng loạt những người theo ông Gandhi biểu tình bất bạo động. Và bởi vì những người đó không chống trả, ví dụ nhào tới giật súng của phía bên kia, nên số thương vong rất cao.

    Nói như tác giả thì cứ nằm nhà "bất động" mới tránh được chết chóc và tội ác. Nghĩa là nói sai bét.

    Nguyên tắc của ĐT BBĐ là không chống trả trong mọi tình huống dù phải bỏ mạng, và điều này đã xảy ra ở nhiều nơi. Vấn đề là người VN có đủ nghị lực và hy sinh để tuân theo "kỷ luật" này hay không. Chứ cụ thể người Ấn Độ họ có niềm tin tôn giáo và được lãnh đạo sáng suốt, uy tín.

    Người VN có tình yêu nước cao, nhưng khó tưởng tượng họ (chuyên chống xâm lược) bị đánh mà không đánh lại. Và chắc rằng phía chính quyền biết điều này nên họ sẽ đánh nhằm kích động bạo lực để có cớ đàn áp mạnh tay.

    Trong mấy năm gần đây đã có nhiều vụ người dân dùng súng, dùng dao "trừ khử" một " kẻ cầm quyền" rồi tự sát (hoặc đã chấp nhận trước sẽ bị tử hình). Tác giả nhận thức thế nào về hành động của những người này? Họ bạo động? Họ không biết đấu tranh "phi bạo lực"? Hành động của họ là "tội ác"?

    Trước đây có anh em Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, gần đây có đồng bào ở Đồng Tâm, tác giả cho rằng hành động của những người này là bạo động sai trái?

    Đặc biệt với những người cho rằng giết cán bộ rồi tự sát là hành động cực đoan, thiếu suy xét, đấu tranh với sai trái phải dựa vào luật pháp ....tôi gọi những người này là tín đồ của chủ nghĩa "phò chính thống" mù quáng. Mù quáng vì họ không thấy chính luật pháp đã dồn nén sức chịu đựng của con người quá mức khiến hành động cực đoan phải bật ra.

    Nói rộng ra, cứ nhìn vào trường hơp Do Thái và Palestine, không nơi nào trên thế giới bạo động đẫm máu bằng khu vực này. Nhưng trong 70 năm cứ bạo động lắng xuống tình trạng bên này lấn qua bên kia lấn lại tăng lên, tranh chấp trầm trọng hơn. Ở đây chỉ bạo động mới giữ được thăng bằng ổn định cho cả hai phía.

    Mặt khác, cũng phải chú ý đến đợt sóng từ bỏ phương pháp đấu tranh bạo lực diễn ra ngay sau khi chiến tranh lạnh chấm dứt vào đầu thập niên 90. Các tổ chức đấu tranh bằng bạo lực nổi tiếng lúc đó như "Ngọn Giáo Quốc Gia" (The Spear of the Nation) chống phân biệt chủng tộc ở Nam Phi, Đạo Quân Cộng Hòa Ái Nhĩ Lan đòi độc lập ở UK, Hổ Tamil chủ trương ly khai ở Sri Lanka đồng loạt từ bỏ phương pháp bạo động. Đợt sóng này cho thấy chủ trương dùng phương pháp bạo động không phải là việc có thể tự quyết định.

    Bạo động hay bất bạo động phải tùy vào giai đoạn và tình huống cụ thể, không thể nói chung chung được.

    Còn nếu nói bất bạo động để có sự ủng hộ của "thế giới văn minh" và sau đó có tương lai dân chủ tôi ao ước có chuyên gia nào đó chỉ cho tôi thấy trường hợp vài "nhà dân chủ" mũ cao áo dài, hội họp triền miên với "nhân quyền quốc tế", nhận được sự ủng hộ lớn từ nước ngoài rồi sau đó thay đổi được chế độ độc tài thành dân chủ. Chỉ cho tôi thấy một trường hợp cũng được.

    Trích dẫn:
    Hy sinh dù chỉ một người dân để trừ khử một kẻ ác cầm quyền cũng là tội ác.

    Câu hỏi: Nếu hy sinh những kẻ ác (trong hệ thống cầm quyền) để trừ khử cái hệ thống độc hại đó thì có phải tội ác không?