Phan Bội Châu

  • Bởi Admin
    27/12/2017
    56 phản hồi

    Hy Văn

    Thật tình cờ, ngày 26/12/2017, TAND Tp HCM đưa ra xét xử 15 thành phần bị cho là khủng bố sân bay TSN để làm bạo lực cách mạng cũng là kỷ niệm 150 năm ngày sinh của Phan Bội Châu (1867-2017). Tất cả các hệ thống báo chí từ lề phải đến lề trái đều lãng quên ngày này, nó cũng cho thấy phương pháp đấu tranh của Phan đã không còn hợp với thời đại, đương nhiên vị trí và vai trò của Phan đã là dĩ vãng. Nhưng lịch sử là một dòng chảy, ở đó, bài học xương máu của tiền nhân là kinh nghiệm cho hôm nay và mai sau.

    Yêu nước, bạo lực cách mạng

    Phan Bội Châu có lẽ là người thống thiết lòng yêu nước bậc nhất lịch sử Việt Nam, mỗi hành động, mỗi quãng đường Phan đi là ở đó cháy lên tinh thần vị quốc thương dân mà không ai sánh kịp. Đọc văn chương của Phan, nó giống như những ngọn sóng xô đẩy hàng chục triệu con người ra biển lửa. Vì yêu nước cháy bỏng nhưng lại không thấm cái đạo yêu nước, Phan đã đẩy cả một dân tộc vào khúc quanh bi tráng "bạo lực cách mạng". Tiếng bom Sa Diện, đầu độc Hà Thành, khởi nghĩa Thái Nguyên, khởi nghĩa Yên Bái,... đều từ những học trò nhiệt huyết nhất của Phan mà ra. Máu chảy, đầu rơi, đất nước chìm trong tăm tối, nó có sức ám ảnh làm lu mờ các trào lưu ái quốc khác lúc bấy giờ, phần nào đó đã đẩy con đường cứu nước sáng suốt của Phan Chu Trinh đi vào ngõ cụt.

    Phan Bội Châu dù là một nhà nho học, ông điên cuồng làm cách mạng, từ chỗ dựng lên những huyền thoại như rửa nước bằng máu để thiết lập lực lượng văn thân - phong kiến cứu nước, rồi sau lại ảnh hưởng cách mạng Tân Hợi lại lập Việt Nam Quang phục hội theo cách mạng 'tư sản dân quyền', Tâm Tâm Xã,... Ông ủng hộ mọi trào lưu cách mạng, từ cộng sản cho đến tư sản, từ phong kiến cho đến dân nghèo. Nếu chúng ta đặt vào hoàn cảnh, tấm lòng của ông thì việc ông ủng hộ cả ông Diệm, ông Hồ, ông Thái Học,... không có gì mà lạ. Vậy nên mới có nhiều trường hợp nói Phan ca ngợi người này người kia rồi kéo Phan vào phe mình nhằm tạo thêm thanh thế cho các lập luận.

    Khác với phong trào cộng sản sau này, Phan hoạt động cách mạng từ nguồn tài chính trong nước, chủ yếu là người dân Nam Kỳ. Phan tổ chức cầu viện Nhật Bản để nhờ huấn luyện lực lượng, cung cấp vũ khí nhưng bất thành. Phong đào Đông Du, cầu học thực ra hoàn toàn bị động, đó là nhờ sự tham vấn của Lương Khải Siêu và các chính trị gia rất có ảnh hưởng của Nhật bấy giờ (sau khi họ khước từ đề nghị giúp đỡ của Phan). Chúng ta chưa thấy được bất cứ thỏa ước nào mà Phan ký hoặc có ý định để có thể biết được ông 'rước beo cửa sau' hay không. Nhưng hành động cầu viện là hoàn toàn hiểu được, bởi lẽ đã xác định bạo lực cách mạng thì phải có sức mạnh bạo lực tương ứng, bằng không sẽ chuốc lấy thất bại nhanh chóng. Lúc đó ngoài Nhật ra, Phan rõ ràng không tìm được ở đâu khác có tiềm lực quân sự để hỗ trợ. Trong thế kỷ 20, các tổ chức tiến hành bạo lực cách mạng thì 100% đều có sự giúp đỡ của ngoại bang, quốc gia xuất khẩu vũ khí và đào tạo cách mạng nhất là Liên Xô. Vậy nên, cần xem xét lại cái gọi là "đuổi hổ cửa trước, rước beo cửa sau", áp nó cho Phan là sự bất công, phiến diện.

    Tổ chức

    Di sản lớn nhất của Phan để lại cho hậu thế, có giá trị hôm nay và mai sau là khả năng tổ chức lực lượng. Phan là người giỏi nhất có khả năng xây dựng lực lượng cách mạng, trong cảnh bị đàn áp, khủng bố, lùng sục khắp mọi miền đất nước nhưng ông lại tổ chức được những đảng phái, hội nhóm có chiều sâu khát khao. Để hình dung tài năng xuất chúng này của Phan về vấn đề này, hãy xem thực tại xã hội Việt Nam bây giờ, môi trường có nhiều thuận lơi hơn nhưng để gây dựng được tổ chức mạnh thì gần như trống vắng.

    Chúng ta thử so sánh tài năng này của Sào Nam với Tây Hồ, thì rõ ràng Phan Chu Trinh dù học cao hiểu rộng hơn mấy lần nhưng về tổ chức chính trị là một trời một vực. Lịch sử nhân loại cũng chứng minh, những đầu óc tư tưởng vĩ đại có sức soi đường, nhưng đó không phải là cái lớn nhất mà xã hội loài người cần. Xã hội loài người vốn phân rã thiếu tính kết nối, chỉ khi nào được tổ chức lại thì khi đó nền văn minh mới ra đời, các bước tiến cũng lộ ra.

    Rất ít người biết rằng lực lượng Cộng sản VN, vốn tiền thân từ những tổ chức do Phan Bội Châu gây dựng, các đảng viên sáng lập đảng, trung kiên như Hồ Tùng Mậu, Phạm Hồng Sơn,... từ Tâm Tâm Xã mà ra. Khả năng tập hợp tổ chức và tạo nên sức mạnh của đảng CSVN thì sách vở, đào tạo, huấn luyện sau này đều do Nga Sô và Trung Quốc. Trong khi đó Phan thiếu vắng sự giúp đỡ và đào tạo, ông đã tự mày mò, tự tổ chức. Còn muốn hiểu cách tổ chức lực lượng của Phan hay dở chỗ nào, vì sao lại làm được chắc chắn còn chờ nhiều nghiên cứu chuyên sâu hơn nữa.

    Mấy năm qua thật sự vui mừng khi thấy tinh thần Phan Chu Trinh được cổ vũ, nhưng lại thấy rất buồn vì người ta lại hời hợt với Phan Bội Châu. Đấu tranh không cần những cá nhân tỏa sáng, đấu tranh là tổ chức, chính trị là tổ chức. Nếu anh chưa hiểu được điều đó hoặc cố tình lảng tránh nó, thực ra cũng chỉ là dạng cưỡi ngựa xem hoa, học thức hời hợt. Nói thế để hiểu rằng, tôi thà tôn vinh đảng CSVN lãnh đạo hơn là những tập hợp thiếu tính tổ chức dù tất cả họ đều là thánh nhân...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    56 phản hồi

    MỞ MIỆNG viết:
    Việc phổ biến nhận thức về Nhân quyền bác Ngự cho rằng nên "ôn cố tri tân", học theo cách làm của người cộng sản, tôi thấy ở đây có nhiều chỗ phải nói rõ hơn. Trao đổi sẽ làm sáng tỏ thêm vấn đề đang thảo luận.

    Thưa bác Mở Miêng, "ôn cố tri tân" không có nghĩa là bắt chước người xưa. Thành ngữ này chỉ có nghĩa là nhìn/xem lại kinh nghiệm của nguời xưa để hiểu việc ngày nay. Trong còm trước, tôi nói về việc làm sao cho có đông người tham gia vào việc phát triển dân chủ. Khi tôi nói nhìn lại kinh nghiệm của những người CS thì không có nghĩa là bắt chước theo họ. Cái tôi muốn nói là có sự khác biệt trong việc quần chúng tham gia phong trào chống Pháp thời đó và quần chúng tham gia phong trào xây dựng dân chủ ngày nay; sự khác biệt đó là gì và tại sao có sự khác biệt đó. Tìm hiểu vấn đề này sẽ giúp cho những người lãnh đạo phong trào dân chủ hiểu được cái gì nên làm và cái gì nên tránh.

    MỞ MIỆNG viết:
    Trong đoạn này trước hết tôi muốn bàn về 2 chữ "tuyên truyền". Theo tôi biết "tuyên truyền" (propaganda) là hoạt động đưa ra những thông tin đã bị sửa đổi, đã bị làm sai lệch và chỉ hướng tới kẻ thù. Ở VN vào thời chống Pháp, những người cộng sản đã áp dụng tuyên truyền nhưng không phải với kẻ thù mà là với nhân dân và họ đã thành công. Vào thời "chống Mỹ" họ cũng áp dụng tuyên truyền (nhìn thấy được qua cơn "vỡ mộng" của những người bộ đội miền Bắc trong những ngày đầu chứng kiến cuộc sống của người miền Nam) và họ cũng thành công. Theo ý của bác Ngự thì ngày nay ta cũng áp dụng tuyên truyền để thành công trong việc quảng bá Nhân quyền đến người dân chăng?

    Như đã viết trong phần trước, khi tôi nói "ôn cố tri tân" thì không có nghĩa là "bắt chước" người xưa. Đối với tôi, không thể phát triển dân chủ bắng đường lối phản dân chủ, trong đó có mị dân, lừa dối.

    MỞ MIỆNG viết:
    Tiếp theo là "ý thức chính trị", "yêu nước", và "kháng chiến chống Pháp". Theo ý của bác Ngự đây là một chuỗi liên kết có tính "nhân quả" (cause and effect) mà qua tuyên truyền người cộng sản đã tạo ra được. Tôi thấy thực tế không phải như vậy. Người VN kháng chiến chống Pháp vì sự dã man của thực dân Pháp mà cao điểm cụ thể là việc đánh thuế thân. Chính sách này của thực dân Pháp gây ra trong xã gội VN một áp lực quá sức chịu đựng; nó đặt người Việt vào vị thế không thể tiếp tục sống, vì vậy không thể nào không chống Pháp. Yêu nước chỉ là ngôn từ làm đẹp một cách hợp lý hoạt động đánh Pháp, kỳ thật người chống Pháp không hẳn là người yêu nước. Nếu kháng chiến chống Pháp là yêu nước thì sẽ có câu hỏi là: yêu nước sao lại giết dân? Hoặc nước là gì? Các bộ phận cấu thành của nó gồm có những gì? Hình tướng của nó như thế nào? Làm sáng tỏ những câu hỏi này sẽ thấy trong việc kháng chiến chống Pháp nhiều người đã ngộ nhận hoặc không có mấy ai thật sự yêu nước.

    Có nhiều quan điểm về lý do đưa đến người dân tham gia chống Pháp. Bác Mở Miệng cứ việc giữ quan điểm của bác. Cá nhân tôi được biết có nhiều người tham gia chống Pháp không phải do CS tuyên truyền, cũng không phải là do bị áp bức quá mức chịu đựng. Đó là bố tôi, các chú bác cô dì bên nội và các bạn bè của bố tôi. Đó là những người sống ở Hanoi, hưởng nền giáo dục của Pháp, làm việc cho chính phủ bảo hộ, và cuối cùng vất bỏ tất cả để đi kháng chiến. Còn những người ở các vùng quê tham gia chống Pháp thì tôi cho là do tuyên truyền.

    MỞ MIỆNG viết:
    Còn về "ý thức chính trị rất cao", thì đâu phải cầm súng bắn vào người khác, dù đó là thực dân hay quân xâm lược, là biểu hiện của "ý thức chính trị cao". Biểu tình rầm rộ cũng chưa đủ để nói có "ý thức chính trị cao". Lịch sử VN đã có nhiều bài học cho thấy sự tai hại của những kết luận hời hợt này. Ý thức chính trị vào thời đại này phải được nhìn thấy qua câu hỏi công khai: trên một đất nước mọi người chung sống với nhau dựa trên những căn bản hay nguyên tắc nào? Và từ câu trả lời, cũng công khai, được đa số đồng thuận sẽ thấy ý thức chính trị của xã hội cao hay thấp. Dưới chế độ cộng sản, ở VN từ thời Pháp thuộc đến nay câu hỏi loại này chưa bao giờ được đặt ra, vì vậy rất khó để nói rằng đã có "ý thức chính trị cao".

    Mỗi người có một quan điểm về "ý thức chính trị cao." Theo quan điểm của tôi, người có "có ý thức chính trị" là người biết được quyền lợi cũng như bổn phận của mình với tư cách công dân. Thí dụ biết mình có quyền cũng như có bổn phận tham gia vào việc quản lý đất nước, biết nhận xét những việc sai trái trong xã hội và có bổn lên tiếng phản đối những điều sai trái, tham gia vào việc sửa đổi xã hội cho tốt hơn.

    Trao đổi thêm với bác TRẦN THỊ NGỰ.

    TRẦN THỊ NGỰ. viết:
    Làm sao để người dân có ý thức về vấn đề nhân quyền? Đây không phải là vấn đề đơn giản nhưng không có nghĩa là không làm được. Để bàn về vấn đề này, tôi nghĩ chúng ta nên "ôn cố tri tân," nhìn lại kinh nghiệm của Hồ chí Minh và Phong Trào Giải Phóng Miền Nam trước đây để xem họ vận động người dân tham gia kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ như thế nào.

    Dân Việt Nam cách đây hơn nửa thế kỷ còn lạc hậu và học vấn cũng thấp hơn nhiều so với ngày nay. Thế nhưng ý thức chính trị (qua tuyên truyền của phe cộng sản) rất cao. Người dân VN hiện nay cũng có lòng yêu nước không kém, tinh thần chống bành trường Bác Kinh cũng rất cao. Vấn đề là phải có cách vận động hữu hiệu (ngoài việc khai dân trí nói chung đang xảy ra dưới nhiều hình thức, nhưng còn chậm) để hướng lòng yêu nước vào hành động cụ thể.

    Trong đoạn này trước hết tôi muốn bàn về 2 chữ "tuyên truyền". Theo tôi biết "tuyên truyền" (propaganda) là hoạt động đưa ra những thông tin đã bị sửa đổi, đã bị làm sai lệch và chỉ hướng tới kẻ thù. Ở VN vào thời chống Pháp, những người cộng sản đã áp dụng tuyên truyền nhưng không phải với kẻ thù mà là với nhân dân và họ đã thành công. Vào thời "chống Mỹ" họ cũng áp dụng tuyên truyền (nhìn thấy được qua cơn "vỡ mộng" của những người bộ đội miền Bắc trong những ngày đầu chứng kiến cuộc sống của người miền Nam) và họ cũng thành công. Theo ý của bác Ngự thì ngày nay ta cũng áp dụng tuyên truyền để thành công trong việc quảng bá Nhân quyền đến người dân chăng?

    Tiếp theo là "ý thức chính trị", "yêu nước", và "kháng chiến chống Pháp". Theo ý của bác Ngự đây là một chuỗi liên kết có tính "nhân quả" (cause and effect) mà qua tuyên truyền người cộng sản đã tạo ra được. Tôi thấy thực tế không phải như vậy. Người VN kháng chiến chống Pháp vì sự dã man của thực dân Pháp mà cao điểm cụ thể là việc đánh thuế thân. Chính sách này của thực dân Pháp gây ra trong xã gội VN một áp lực quá sức chịu đựng; nó đặt người Việt vào vị thế không thể tiếp tục sống, vì vậy không thể nào không chống Pháp. Yêu nước chỉ là ngôn từ làm đẹp một cách hợp lý hoạt động đánh Pháp, kỳ thật người chống Pháp không hẳn là người yêu nước. Nếu kháng chiến chống Pháp là yêu nước thì sẽ có câu hỏi là: yêu nước sao lại giết dân? Hoặc nước là gì? Các bộ phận cấu thành của nó gồm có những gì? Hình tướng của nó như thế nào? Làm sáng tỏ những câu hỏi này sẽ thấy trong việc kháng chiến chống Pháp nhiều người đã ngộ nhận hoặc không có mấy ai thật sự yêu nước.

    Còn về "ý thức chính trị rất cao", thì đâu phải cầm súng bắn vào người khác, dù đó là thực dân hay quân xâm lược, là biểu hiện của "ý thức chính trị cao". Biểu tình rầm rộ cũng chưa đủ để nói có "ý thức chính trị cao". Lịch sử VN đã có nhiều bài học cho thấy sự tai hại của những kết luận hời hợt này. Ý thức chính trị vào thời đại này phải được nhìn thấy qua câu hỏi công khai: trên một đất nước mọi người chung sống với nhau dựa trên những căn bản hay nguyên tắc nào? Và từ câu trả lời, cũng công khai, được đa số đồng thuận sẽ thấy ý thức chính trị của xã hội cao hay thấp. Dưới chế độ cộng sản, ở VN từ thời Pháp thuộc đến nay câu hỏi loại này chưa bao giờ được đặt ra, vì vậy rất khó để nói rằng đã có "ý thức chính trị cao".

    Việc phổ biến nhận thức về Nhân quyền bác Ngự cho rằng nên "ôn cố tri tân", học theo cách làm của người cộng sản, tôi thấy ở đây có nhiều chỗ phải nói rõ hơn. Trao đổi sẽ làm sáng tỏ thêm vấn đề đang thảo luận.

    TRẦN H. CÁCH viết:
    Người mà bác Trần Thi Ngự nói tới là nhà báo Trần Đăng Tuấn. Đây là một ví dụ điển hình về người tốt và có trình độ thì bị đảng và nhà nước cho ra rìa.

    Tôi nghĩ dù có nhiều người tốt và có trình độ vẫn chưa đủ, phải có nhiều người tốt, có trình độ và "bị đảng và nhà nước cho ra rìa" thì xã hội VN mới khá lên được.

    Thái độ coi trọng việc bị "đảng và nhà nước cho ra rìa" cho thấy đại đa số người Việt vẫn mang rất nặng tinh thần "phò chính thống" dù hoàn toàn không biết cái chính thống ấy nó như thế nào! Nhận thức của đại đa số dân Việt vẫn ở mức cho rằng làm quan chức chính quyền là danh giá, trong khi nhận thức chung của nhân loại đã tới làm mức quan chức chính quyền là danh giá, đúng, nhưng chỉ danh giá khi có sự uỷ quyền. Không có sự uỷ thác mà cầm quyền quyết định những việc liên quan tới đời sống của hàng chục triệu người khác là rất thiếu tự trọng nếu không nói là vô học và đê tiện. Ở mặt bằng hiểu biết ngày nay không có một căn bản lý lẽ nào để một người hay nột nhóm người đưa ra quyết định về đời sống của nhiều người khác mà không có sự uỷ quyền của họ.

    Tôi nghĩ xã hội VN cần có nhiều người thoải mái, không quan tâm khi "bị đảng và nhà nước cho ra rìa" hơn nữa. Hay tốt hơn là ngày càng có nhiều người tự mình đứng "ra rìa", tự đặt ra tiêu chí sống "bên lề", sống phi, phản chính thống, sống theo phong cách escentric. Đây là một trong những điểm chính cần có nếu muốn VN khá hơn.

    Người mà bác Trần Thi Ngự nói tới là nhà báo Trần Đăng Tuấn. Đây là một ví dụ điển hình về người tốt và có trình độ thì bị đảng và nhà nước cho ra rìa.

    Trước hết xin gởi lời chúc mừng năm mới tới tất cả bạn đọc.
    Sau là xin lỗi bác MỞ MIỆNG vì mắc bận nên đã không trả lời kịp thời câu hỏi sau đây của bác.

    MỞ MIỆNG viết:
    Với nguyên tắc hoạt động "cách mạng chuyên nghiệp" (nguyên tắc này là yếu tố chính đưa đến thành công của người công sản) tôi nêu ra ở trên bác Ngự thấy có thể bắt chước cách hoạt động này để phổ biến thành công Nhân quyền đến người dân VN vào lúc này không?

    Trước hết, xin minh định là vấn đề "ôn cố tri tân" tôi nêu ra trong một còm lần trước liên quan đến việc làm sao thu hút hay vận động được đông đảo quần chúng vào các hoạt động có tính cách phát triển dân chủ (theo nghĩa rộng). Còn việc "làm cách mạng chuyên nghiệp" như kiểu CS (Liên Sô, Tàu, VN thời kháng chiến chống Pháp) thì không nhất thiết đưa đến thành công trong việc thu hút cảm tình của quần chúng. Theo tôi nghĩ, vấn đề là chính của việc "thu hút quần chúng" là do cách thức vận động chứ không phải do hình thức "cách mạng chuyên nghiệp" hay không chuyên nghiệp.

    Tôi cũng cho rằng hình thức "cách mạng chuyên nghiệp" như bác giải thích chỉ phù hợp với khung cảnh quốc tế thời đó (thực dân, phong kiến, kỹ nghệ chưa phát triển, ý thức dân chủ trên thế giới nói chung còn thấp). Những người CS ngày nay, dù vẩn "chuyên nghiệp," nhưng không còn phải "thoát ly" và "cống hiến suốt đời" cho đảng.

    Ngoài ra, trong hiện tình thế giới ngày nay, việc thay đổi thể chế qua các cuộc cách mạng (revolutions) khó xảy ra. Trái lại, thay đổi thường diễn ra một cách ôn hoà và chậm chạp, cho nên không cần kiểu làm "cách mạng chuyên nghiệp" như thời trước. Thay vào đó, chúng ta cần có những người làm "chính trị chuyên nghiệp" có uy tín cho người dân đi theo và hướng dẫn người dân tham gia các hoạt động dân chủ (theo nghĩa rộng).

    Ý thức dân chủ được nâng cao không phải chỉ qua đọc sách, tức là lý thuyết. Có một mối tương quan hỗ tương (dynamics) giữa ý thức dân chủ và việc thực hành dân chủ. Ý thức dân chủ sẽ dẫn đến việc thực hành dân chủ, đồng thời việc thục hành dân chủ cũng sẽ nâng cao thêm ý thức dân chủ. Thí dụ, cùng tham gia những việc nhỏ nhặt như giữ gìn vệ sinh khu phố, hay lên tiếng phản đối những người vứt rác bừa bãi sẽ nâng cao ý thức làm chủ môi trường sinh sống.

    Khi người dân đã quen vối việc "làm chủ" một số lãnh vực trong cuộc sống (mà không bị coi là đe doạ đến vai trò lãnh đạo của đảng CSVN), họ sẽ không còn cảm thấy sợ hãi hay xa lạ với việc "làm chủ" những lãnh vực khác trong cuộc sống, như "làm chủ" đất nước.

    Cách đây hơn 10 năm tôi có dịp đến thăm viện Smithsonian ở Washington DC.

    Trước đó thì cũng được biết sơ là cơ quan này rất có uy tín và có phạm vi hoạt động rất rộng, có thể nói cao và rộng thuộc loại hàng đầu thế giới, chỉ biết sơ thế thôi. Đến nơi, sau 45 phút được giới thiệu, mới biết sự ra đời của viện này là một câu chuyện nhiều kịch tính, và quá trình tồn tại của nó là một bài học đặc biệt lớn cho những ai quan tâm đến vấn đề "khai dân trí".

    img_0916a.jpg
    Quách đựng di cốt của James Smithson ở nên trái hành lang từ ngoài vào.

    Hảo tâm của "kẻ cựu thù"

    Smithsonian là đặt theo tên một khoa học gia "bán quý tộc" giàu có người Anh, James Smithson. Qua đời vào năm 1829 ông này để lại di chúc hiến gia tài trị giá nửa triệu đô với điều kiện thành lập trên đất Mỹ một cơ quan mang tên ông và có chức năng "nâng cao và phổ biến kiến thức cho mọi người".

    Vào lúc dư âm của cuộc chiến giành độc lập vẫn còn sâu đậm (Tiểu bang sau cùng thông qua Hiến pháp Mỹ là vào năm 1791), nhận được tin về bản di chúc chính phủ Mỹ đã tỏ nghi ngờ vì cho rằng dù là thiện chí thì đây cũng là tài sản của "một tay quý tộc cựu thù". Phải mất nhiều tháng tranh cãi chính phủ Mỹ mới đồng ý nhận tài sản và thực hiện di chúc.

    Một viên chức chính phủ được phái sang Anh, 2 năm sau ông này mang về một "bao bố" đồng tiền vàng.

    Nhận tiền thì dễ rồi nhưng làm sao thực hiện theo di chúc khi mà điều kiện đưa ra quá mơ hồ: "nâng cao và phổ biến kiến thức cho mọi người"?

    Phải mất 8 năm bàn cãi nữa chính phủ Mỹ mới vạch ra được kế hoạch thực hiện.

    Đến nay viện Smithsonian điều hành 19 nhà bảo tàng, một công viên quốc gia, chín trung tâm nghiên cứu và liên kết hoạt động với hơn 160 đại học trên khắp thế giới. Năm trong số 19 nhà bảo tàng nằm trên khu đất (national mall) giữa toà nhà Quốc hội và lăng mộ TT Washington.

    Sau 45 phút được giới thiệu tôi thấy rất thú vị với nhân vật James Smithson, đồng thời cũng rất háo hức muốn biết người Mỹ đã làm thế nào để thực hiện đúng ý muốn mà ai cũng phải thừa nhận là rất mơ hồ này.

    Toà nhà chính của viện Smithsonian không lớn, chỉ xem vòng vòng 2 tiếng là hết. Sau 2 tiếng tôi sang Bảo Tàng Tự Nhiên ở phía đối diện. Liên tục xem hiện vật suốt 5 tiếng, nhìn vào sơ đồ tôi thấy mình chỉ mới tham quan được 2/3 toà nhà.

    Bước ra khỏi Bảo Tàng Tự Nhiên tôi tự hỏi mình đã "nâng cao" hiểu biết được bao nhiêu. Tôi thấy khó nói là được bao nhiêu chỉ biết mình đã thu thập một khối lượng thông tin rất lớn. Mà không chỉ là thông tin mới, khi xem các hiện vật tôi còn khám phá vài điều về chính bản thân mình.

    Từ lâu tôi biết George Washington là Tổng thống đầu tiên của Mỹ, là Tổng tư lệnh quân đội trong cuộc chiến giành độc lập. Trước nữa thì ông là một đại điền chủ, có điền trang mênh mông và sở hữu nhiều nô lệ. Với những "hiểu biết" như vậy khi nghe tới G. Was. trong đầu tôi hiện ra ngay một người có đời sống với tiện nghi sang trọng như những hình ảnh thường thấy trong giới giàu có phương tây. Và dù trong chiến tranh nhưng ông là Tổng tư lệnh thì ắt phải có tuỳ viên phục vụ với những vật dụng không quá đơn giản so với cái ông thường dùng hàng ngày. Hơn nữa tôi cũng "biết" cấp tướng trong quân đội có chuẩn ăn "tiểu táo" tức là có chế độ phục vụ riêng. Với hiểu biết như vậy tôi bị bất ngờ khi thấy các vật dụng G. Was mang theo trong lúc chỉ huy quân đội.

    vatdung01.jpg
    vatdung02.jpg
    Vật dụng cá nhân của George Washington Tổng tư lệnh quân đội Mỹ trong cuộc chiến giành độc lập

    Hoá ra những thứ TT Mỹ dùng khác xa với những gì tôi hình dung. Từ đây tôi nghiệm ra người ta thường nhận thức một vấn đề trên căn bản những thông tin đã có trước trong đầu, mà đôi khi những thông tin này lại không chính xác. Vì vậy khi tiếp cận một vấn đề phải giữ đầu óc rộng mở và sẵn sàng lắng nghe. Đây là bài học tôi rút ra cho bản thân.

    Trong 5 (hay 7) nhà bảo tàng thuộc Smithsonian Institution trong khu vực National Mall tôi chỉ mới tham quan được 2/3 Bảo Tàng Tự Nhiên, nhưng với bấy nhiêu tôi cũng nghiệm ra được cách người Mỹ thực hiện một ý muốn mơ hồ. Đó là xác định chính xác ý nghĩa của ngôn từ, đặt mục tiêu nhất quán và rõ ràng, chọn nhân sự đúng tầm, và tinh thần hợp tác làm việc chặt chẽ.

    Gẫm từ câu chuyện của viện Smithsonian tôi rút ra bài học trong vấn đề "khai dân trí" và vai trò của nhóm sau đây ở VN.

    - 235 đại học (2017)
    - 37 viện nghiên cứu đào tạo tiến sĩ.
    - 16 514 tiến sĩ và 43 065 thạc sĩ đang giảng dạy tại các đại học.

    (mai nói tiếp)

    Tạm thời cho qua cái khâu register to vote, nay nói về khâu đơn xin gia nhập để là đảng viên,

    Đơn xin gia nhập đảng viên lại quá nhanh chóng và dễ dàng, tất cả đều trên mạng (online), chỉ cần ít thông tin về cá nhân như cái website xin gia nhập là đảng viên Công Hoà dưới đây

    https://www.gop.com/activate-your-membership/

    Tại sao lại quá dễ dàng, bởi đơn xin gia nhập đảng Mỹ không thể nói dối được vì không có chuyện đổi tên từ thằng Cống ra thằng Mười, từ thằng Cung ra thằng Minh, chỉ với cái tên xin gia nhập đảng và ít thông tin, thì lí lịch sẽ được truy và kiểm chứng từ khâu "register to vote".

    Nhưng chuyên đáng bàn trong khâu xin gia nhập đảng là không phải nộp lệ phí nhưng lại phải "donation" (cúng) hay còn gọi (quà) "gift", mà cách tặng quà hay cúng không là tiền mặt mà phải là Visa hay Master card )

    Không phải khai lý lich 3 đời như VN, nhưng là một công dân Mỹ ở tiểu bang Oregon, chỉ để được đi bầu (register to vote) thôi (party afilliation, chưa là đảng viên) mà dữ kiện cá nhân đã phải khai không thiếu một chút gì, có khác gì lí lịch cá nhân.

    Một thí dụ, Nhấn vào đây website của đảng bộ Cộng Hoà Oregon, dù ghi danh (register to vote) trên mang hay điền vào giấy và gởi đi.

    Thao tác một, nhấn vào đây
    https://oregon.gop/register-republican

    Thao tác hai, nhấn hàng chử đỏ: "register on line now" hay "download register form"
    https://sos.oregon.gov/elections/Documents/SEL500.pdf

    Nói tiếp chuyện "nước Mỹ không có đảng viên của bà Ngự"

    Sơ đồ hành chánh nước Mỹ từ trên xuống là 1/ Liên bang (federal) 2/ Tiểu bang (state) 3/ Quận (county) 4/ Thành phố (city), nước Mỹ có 50 tiểu bang, một tiểu bang có rất nhiều quận, một quận có rất nhiều thành phố, thành phố thì có nhiều dân số như New York cả triệu người và có những thành phố chỉ vài ngàn người.

    Cách tổ chức đảng phái Mỹ cũng theo cái sơ đồ hành chánh ở phần trên, từ trung ương đến địa phương, trung ương đảng CH Mỹ có RNC ( Republican National Committee) còn đảng DC có DNC (DEMOCRATIC NATIONAL COMMITTEE)

    Tham khảo tổ chức đảng ở Mỹ, nhấn vào đây:

    https://courses.lumenlearning.com/americangovernment/chapter/the-shape-of-modern-political-parties/

    Trong cái website trên có một câu rất quan trọng "Party affiliation is not quite the same thing as party membership" dịch "Liên kết đảng không hoàn toàn giống như đảng viên".

    Ai là người liên kết đảng ? chính là công dân Mỹ chỉ ghi danh đi bầu " register to vote" còn ai là đảng viên ? chính là những người có membership.

    Bà Ngự đã thừa nhận là một membership (đảng viên) của đảng DC Mỹ, như thế, chính bà đã mâu thuẩn với câu nói của bà "nước Mỹ không có đảng viên" , tụi Mỹ có câu " put your foot to your mouth" " tự đặt chân vào miệng", chính bà Ngự đã làm việc này.

    Tui sẽ nói tiếp cái thẻ đảng viên của Bà Ngư, ngày mai.

    Gởi thêm còm sĩ Ngự website về luật lệ và nội qui của chi bộ đảng Dân Chủ địa phuơng tiểu bang New York để chị nghiên cứu, thành phố New York là nơi có anh tỷ phú cựu thị trưởng tên Mike Bloomberg, anh này thay đổi đảng phái như kỳ nhông đổi màu.

    https://static1.squarespace.com/static/58efcafa20099e952ff83c6b/t/5936cb17c534a54eef41fc75/1496763160580/NYSDC-party-rules-9-19-16.pdf

    Còm sĩ Ngự đã trả lời 4 phần của tui dưới đây. Chuyện "nước Mỹ không có đảng viên" là một câu chuyện dài và tốn giấy mực, nó không thể hời hợt như một cái câu ngắn gọn kia và có thể gây ngộ nhận, để tranh luận về những điểm này không thể gom tất cả vào một lời còm mà phải đi vào từng điểm.

    Trước khi đi vào từng điểm, tui có minh định và cùng đồng thuận với còm sĩ Ngự, tui đã có một thread này nhưng đã bị huỷ trong thời gian tui bị kiểm duyệt thời gian gần đây, nay thì còm thoải mái.

    - Register to vote, ghi danh đi bầu là khâu đòi hỏi bởi luật pháp Mỹ, chọn lựa đảng phái cho vòng bầu sơ bộ (primary) tổng thống Mỹ là phải có, để chỉ chọn lựa một người cao phiếu nhất đại diên đảng ra tranh cử vòng cuối cùng.

    - Công dân Mỹ khi chọn lựa đảng phái khi register to vote không có nghĩa họ là đảng viên của một đảng phái.

    - Gia nhập đảng phái Mỹ, không tuyên thệ, không lý lịch 3 đời, và có thể từ bỏ hay gia nhập đảng phái khác dễ dàng như thay tả.

    - Một đảng viên đúng nghĩa dù là của đảng Dân Chủ hay Cộng Hoà sẽ được thảo luân sau.

    Ngoài chủ đề ngôn từ: Xứ Mỹ, bạn có thể lập một hội (club) tên "các chị xồn xồn" có đăng kí đàng hoàng và cũng có nội qui dành cho các thành viên (membership), hội viên (member) chắc chắn khi gia nhập hội là phải theo qui tắc của hội, nếu hội có qui tắc là quí chị phải là không chồng, thì các hội viên phải tuân thủ.

    Nhưng khi nói về đảng phái Mỹ, từ membership tiếng Việt phải dịch là "đảng viên" là đúng nghĩa nhất.

    Và chuyện họp hành của đảng bộ Mỹ ở từng địa phương, ta có thể tạm thời thống nhất là từ họp "chi bộ" cho dễ phân biệt.

    Gởi còm sĩ Ngự cái website của đảng cộng hoà ở tiểu bang Arkansas với luật lệ hay nội qui (Rule), chuyện được làm hay không được của đảng, mong chị tham khảo để ta hiểu được vấn đề và sau đó ta sẽ đi sâu vào vấn đề này mà chị đã từng tuyên bố như đinh " đảng Mỹ, không có luât"

    http://www.arkansasgop.org/uploads/1/0/5/0/105070189/rpa_rules_v_2017.pdf

    Còn tiếp..., nhiều chuyện còn phải tám.

    MỞ MIỆNG viết:
    Tôi lấy làm lạ, bạn BA LÚA đã có nhiều góp ý trên DL này. Nhưng có vẻ không bạn biết mình đang nói ở chỗ công cộng! Bạn có biết bạn đang nói ở đâu không? Chỗ công cộng và nhất là với người không quen mà bạn nói lời lẽ như nói với con của bạn! Bạn có con không? Nếu không có thì những lời ở đây có lẽ quá tầm của bạn rồi! Bạn biết nói tiếng Việt, bạn biết gõ bàn phím, nhưng bạn chưa có được hiểu biết tối thiểu trong việc phát ngôn nơi công cộng. Bạn cần học cái này trước.
    TUAN344 viết:
    @ Mở Miệng
    Ba Lúa đã đánh phủ đầu trước là "đừng ghép tôi vào diện tấn công cá nhân nhé", he he he, rồi sau đó chị ta làm đúng chuyện ấy: mỉa mai và nhạo báng. Cái tật thứ nhì của Ba Lúa là chuyên dở chiêu sử dụng "lập luận người rơm": xén bỏ hết các điểm tế nhị trong một lời bình, để dễ phản bác khi muốn tranh cãi về chuyện ấy.

    Ở chỗ công chúng, có người có ta, người biết ta, ta biết người, rất nhiều chuyện phiền phức nên "kính nhi viễn chi" khó mà có một cuộc tranh luận đúng ý nghĩa nếu theo văn hoá VN

    Tụi Mỹ thì khác, ngày anh Trump và chị Clinton tranh luận tiền bầu cử thổng thống Mỹ, Trump nói nếu thắng sẽ cho chị Clinton vào tù vụ email vv... Chẳng nể chẳng nang.

    Mà DL là mạng, ai biết ai ? chẳng thế mà khi trích cái câu "Cám ơn bác Ngự! Như vậy đã rõ" tui đã nghi ngờ và để trống "tên tác giả viết" bởi câu này có thể từ một thằng MỞ MỒM nào đó thọc gậy bánh xe và thối mồm.

    Nay thấy còm sĩ MỞ MIỆNG lên tiếng thành chuyện cha con vì câu này, thì theo văn hoá người việt, còm sĩ cho em được kính nhi viễn chi ạ

    Ôn cố chuyện Mỹ chuyện Việt

    Chị Clinton viết một cuốn sách "It takes a village to raise a child." dịch " phải cần một làng để nuôi dưỡng một đứa trẻ"

    Chị Ngự thì phán như đinh như thần và cả làng DL đã lắng nghe câu này trước đây cả năm " đi bầu xứ Mỹ không cần ghi danh, "register to vote". Tui đã tốn không biết bao thời gian tranh luận cho vấn đề này và có lúc còn gần như bị bề hội đồng, nhưng tui không sao, bởi quen rồi vì điếc không sợ súng.

    Nếu đọc những lời còm dưới đây của chị Ngự, thì có lẽ chị đã hiểu ra vấn đề và đã xác định là để được cầm lá phiếu đi bầu để thực thi cái quyền là công dân Mỹ thì đều phải qua khâu register to vote trước, còn những chuyện linh tinh khác như cách bầu (kín hay mở), bằng thư hay đến phòng phiếu, chuyện thay đổi đảng phái ngay tại phòng phiếu ..vv. Những điều này khẳng định rằng, uỷ ban tổ chức bầu cử ở từng đia phương nước Mỹ họ đã có danh sách nhân thân của người đi bầu, khác với cái chuyện Thuý Kiều đi đường mắc tè chạy đại vào bụi cây nào đó, chuyện Thuý Kiều nó cũng như chuyện chị Ngự đã phán ngày bầu cử xứ Mỹ cứ vào đại một phòng phiếu nào đó mà thi hành quyền công dân, nhưng có tiểu bang Mỹ không phòng phiếu mà chỉ bầu qua thư tín, trường hợp này Thuý Kiều có biết thủ cái chai để mà còn gởi quà bầu cho quan ?

    Nay chuyện Tri tân "Nước Mỹ không có đảng viên", mai nói tiếp

    Cái lạ của diễn đàn DL là cứ chuyện gì ở xứ Mỹ là kêu chị Ngự, mà cách chị hành xử thì cứ như chuyên gia nhưng khi một ai chỉ ra điểm sai hay khác quan điểm trong cùng vấn đề là chị dãy đành đạch, có những vấn đề xứ Mỹ cần thảo luận cả trang sách, nhưng chị rất nhanh nhậy trong hai con chữ như "Mỹ không có đảng viên"

    Chị Ngự biết Ang lê, thì chị hãy tham khảo website dưới đây đi, rồi tui còn tiếp chị câu chuyện "Mỹ không có đảng viên"

    https://www.wikihow.com/Join-The-Republican-Party

    Phần "ôn cố" của bác Mở Miệng :
    " ... những đảng viên sống cuộc đời hoàn toàn dành cho đảng. "

    Tôi có thắc mắc : người ta chiến đấu, đấu tranh vì cái gì ?
    Tại sao lại hoàn toàn dành cho đảng cs ?
    Tốt nhất là hãy vì "các giá trị" mà chúng ta là hiện thân và cố gắng áp dụng trong cuộc sống hàng ngày.
    "Các giá trị" có thể thực hiện thông qua những người khác nhau, các đảng khác nhau.
    "Các giá trị" này cần phải cụ thể hóa, có thể đánh giá việc thực hiện theo thời gian

    Cách mạng chuyên nghiệp ...công tác đảng hay phục vụ dân...và từ chức

    NGT viết:
    Đảng cs lãnh đạo tất cả nhưng không hề có văn bản chính thức cụ thể nào chỉ rõ quyền hạn và trách nhiệm pháp lý của việc đảng lãnh đạo
    Như vậy theo thứ tự, họ đang làm công tác của đảng cộng sản

    Lịch sử cho thấy phong trào cộng sản, từ cộng sản Nga đến cộng sản Tàu đến cộng sản VN, đã đặt ra một thể loại hoạt động chính trị gọi là cách mạng chuyên nghiệp. Tính chất nổi bật của cách mạng chuyên nghiệpthoát ly gia đình, tức là nếu đã có gia đình thì phải cắt đứt, phải rời bỏ vợ/chồng, con, để cống hiến hoàn toành đời sống bản thân cho hoạt động cách mạng. Nếu chưa có gia đình thì nhu cầu kết hôn sẽ được xem xét qua quá trình hoạt động và thực hiện bên trong tổ chức cách mạng, tức là đảng cộng sản. Người cách mạng chuyên nghiệp là người dành toàn bộ đời sống của mình vào hoạt động phục vụ mục tiêu của đảng, hoạt động có khi được gọi là làm cách mạng, có khi gọi là công tác.

    Nghe nói đây là sáng kiến của Lenin và là nguyên tắc quan trọng nhất mà người cộng sản phải tuân thủ khi muốn mưu tìm thắng lợi. Ví dụ về những người cách mạng chuyện nghiệp gần gũi nhất với VN thời kỳ manh nha cộng sản có thể thấy qua Borodin và Hồ Chí Minh.

    Du nhập vào VN nguyên tắc cách mạng chuyên nghiệp được áp dụng triệt để. Những lứa cộng sản thời kỳ đầu như Hồng Phong, Minh Khai, Huy Tập ....vv, đều có chất cách mạng chuyên nghiệp. Lứa tiếp theo như Lê Duẩn, Lê Đức Thọ .....vv, cũng đầy chất chuyên nghiệp này.

    Du nhập vào VN, cho đến năm 1954 hầu như toàn bộ đảng viên là những "nhà" cách mạng chuyên nghiệp. Sau 1954, ở miền Bắc trừ một số ít là viên chức chính quyền, ở miền Nam trừ một số ít hoạt động bí mật (dù vẫn sống với gia đình nhưng luôn luôn sẵn sàng thoát ly khi đảng yêu cầu), số còn lại là những đảng viên sống cuộc đời hoàn toàn dành cho đảng.

    Chính nguyên tắc cách mạng chuyên nghiệp làm người cộng sản có ưu thế vượt trội trước đối thủ miền Nam và đưa họ đến chiến thắng 1975.

    Sau 1975 và nhất là trong 3 thập niên gần đây trong ngôn ngữ của đảng cụm từ cách mạng đã dần dần biến mất, nhưng nguyên tắc "công tác" của người đảng viên thì vẫn còn. Tuy không nhất thiết phải rời bỏ gia đình (có thể mang theo) nhưng đảng viên nhất định phải chấp hành nguyên tắc luân chuyển cán bộ.

    Hôm trước là Bộ trưởng làm việc ở Hà Nội hôm sau là Bí thư thành ủy làm việc ở Sài Gòn. Hôm trước là giám đốc công ty nhà nước hôm sau là phó CT tỉnh ở miền Tây. Lý do của việc luân chuyển này người dân không được biết. Công việc của chức vụ mới đòi hỏi những gì, năng lực của người được luân chuyển đến ở mức nào là những thứ hoàn toàn do ban tổ chức trung ương xem xét và quyết định, người dân không có chút can dự nào trong việc này. Vậy thì khi người cán bộ tham nhũng, hoặc có sai trái nghiêm trọng với dân, người dân có tư thế đủ hợp tình hợp lý để yêu cầu người đó từ chức không? (Có thể đặt ra vấn đề trách nhiệm, hậu quả, lòng tự trọng...vv. để yêu cầu từ chức) Đây là câu hỏi tiếp cho bác NGT ( và các bạn đọc khác).

    Trên đây là một chút trong phần "ôn cố", bây giờ tới "tri tân"

    TRẦN THỊ NGỰ viết:
    Làm sao để người dân có ý thức về vấn đề nhân quyền? Đây không phải là vấn đề đơn giản nhưng không có nghĩa là không làm được. Để bàn về vấn đề này, tôi nghĩ chúng ta nên "ôn cố tri tân," nhìn lại kinh nghiệm của Hồ chí Minh và Phong Trào Giải Phóng Miền Nam trước đây để xem họ vận động người dân tham gia kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ như thế nào.

    Dân Việt Nam cách đây hơn nửa thế kỷ còn lạc hậu và học vấn cũng thấp hơn nhiều so với ngày nay. Thế nhưng ý thức chính trị (qua tuyên truyền của phe cộng sản) rất cao. Người dân VN hiện nay cũng có lòng yêu nước không kém, tinh thần chống bành trường Bác Kinh cũng rất cao. Vấn đề là phải có cách vận động hữu hiệu (ngoài việc khai dân trí nói chung đang xảy ra dưới nhiều hình thức, nhưng còn chậm) để hướng lòng yêu nước vào hành động cụ thể.

    Với nguyên tắc hoạt động "cách mạng chuyên nghiệp" (nguyên tắc này là yếu tố chính đưa đến thành công của người công sản) tôi nêu ra ở trên bác Ngự thấy có thể bắt chước cách hoạt động này để phổ biến thành công Nhân quyền đến người dân VN vào lúc này không?

    @ Mở Miệng

    Ba Lúa đã đánh phủ đầu trước là "đừng ghép tôi vào diện tấn công cá nhân nhé", he he he, rồi sau đó chị ta làm đúng chuyện ấy: mỉa mai và nhạo báng. Cái tật thứ nhì của Ba Lúa là chuyên dở chiêu sử dụng "lập luận người rơm": xén bỏ hết các điểm tế nhị trong một lời bình, để dễ phản bác khi muốn tranh cãi về chuyện ấy.

    Cách ghi danh vào một đảng chính trị thay đổi tùy theo đảng, theo thời gian. Những điều lệ của hôm nay, có thể sẽ khác trong tương lai

    Ví dụ Pháp 2006, có đảng bắt đóng đảng phí tùy theo mức thu nhập.
    Đảng UMP, rất dễ gia nhập, gởi sms, via internet (2006). Bây giờ là đảng Les Républicains.
    LCR (C = communiste, cộng sản) khó hơn, bắt phải tham gia họp, phải có liên lạc với một thành viên của đảng
    Đảng Xanh : mỗi vùng có quyền quyết định cách lựa chọn thành viên
    ...

    https://www.lemonde.fr/vous/article/2006/03/22/adherer-a-un-parti-mode-d-emploi_753441_3238.html

    Adhérer à un parti, mode d'emploi

    BA LÚA viết:
    Mỹ,
    1/ Không đơn xin vào đảng, nhưng cũng phải qua những khâu "register to vote" ở cái thuở ban đầu lưu luyến đảng, với chứng minh thư ID, chỗ ở, là công dân Mỹ...và cái chọn lựa đảng phái hay trung dung...có khác chi đơn xin.

    Có vẻ như còm sĩ BA LÚA lẩn lộn giữa chuyện ghi danh đi bầu (Voting registration) và chuyện chọn đảng (declare party) để tham dự primary. Ai cũng phải ghi danh (register) để tham gia bầu cử, và những người ghi danh đi bầu có thể tham gia primary election (bầu cử sơ bộ) và general election. Chỉ những người tham gia primary election mối phải declare party.

    Chọn lựa đảng phái (declare party) để tham dự bầu cử sơ bộ (primary election) về bản chất hoàn toàn không giống việc nộp đơn xin vào đảng CSVN. Tại nhiều tiểu bang, cũng như chỗ tôi ở, người ta chỉ cần declare với nhân viên phòng phiếu (chứ không phải tổ chức đảng). Không phải khai lý lịch với tổ chức của đảng, không phải khai và bị điều tra lý lịch ba đời, không cần phải đợi được chấp thuận việc declare party mới được tham dự primary election.

    Nói chung, đảng phái ở Mỹ đặt nặng quan điểm chính trị để người dân lựa chọn khuynh hướng phát triển quốc gia dựa trên nguyên tắc mọi người dân đều có quyền tham gia quản trị đất nước. Vì người ta có có thể thay đổi quan điểm chính trị bất cứ lúc nào, việc lựa chọn một khuynh hướng chính trị của toàn dân ở Mỹ goi là "political affialition" (liên hệ đàng phái) chứ không gọi là "đảng viên" (tức là trực thuôc một tổ chức đảng phái, vốn có tính cách chọn lọc và chặt chẽ).

    BA LÚA viết:
    2/ Không niên liễm, nhưng phải cúng qua quyên góp "donation" để là thành viên của đảng và được membership, có khác chi thẻ đảng.

    Dù không có membership người ta vẫn có quyền declare party để tham dự primary. Vậy thì cái membership dùng để làm gì nếu không phải là một cách để chiêu dụ donation. Tôi bắt đầu tham gia đi bầu từ khi Clinton tái ứng cử, nhưng chỉ donate cho Obama trong cả hai kỳ bầu cử. Khi biết tôi đã đóng góp cho Obama, Democratic National Committee liên tục gởi thơ xin tiền cho các ứng viên Dân chủ khác, "nhắc nhở" là membership sắp hết hạn, nhưng tôi vẫn phớt lờ, đến kỳ bầu cử tôi vẩn hiên ngang đi bầu primary cho đảng Dân Chủ. Sau gần 10 năm tôi không đóng góp cho đảng dân chủ, hàng năm tôi vẩn nhận được thơ nhắc nhở "membership" sắp hết hạn, trong khi tôi không hề biết cái "membership" nó méo tròn ra sao, và chừng nào nó mới thực sự hết hạn, hi hi hi.

    Nói túm lại, cái "thẻ đảng" của đảng CSVN mang tính nghĩa vụ đồng thời với quyền lợi. Cái "membership" của các đảng phái ở Mỹ không hề mang tính nghĩa vụ cũng chẳng mang lại quyền lợi gì ráo.

    BA LÚA viết:
    3/ Đảng nào mà không có nội qui, nội qui của đảng Mỹ lại càng chặt chẽ vì phải theo luật pháp quốc gia Mỹ.

    Mặc dù cái "membership" của tôi chưa hết hạn (mới "sắp hết hạn" như ghi trong thư xin tiền, he he he), tôi không hề biết "nội qui" của đảng Dân chủ là gì.

    Đảng Dân Chủ (cũng như đảng Cộng Hoà) có một uỷ ban toàn quốc (Democratic National Committee) có mục đích hỗ trợ cho các ứng viên tranh cử với danh hiệu của đảng và tổ chức đại hội đảng (convention) bốn năm một lần để chọn ứng cử viên đại diện cho đảng ra tranh cử chức vụ tổng thống. Chỉ có "nội qui" (rules) hay "chỉ đạo" (resolutions) cho các hoạt động hay các cuộc họp của Uỷ ban toàn quốc. Chỉ những người tham dự các hoạt động của uỷ ban toàn quốc mới phải tuân theo. Còn những người như tui, dù có declare party mà còm sĩ BA LÚA ví như "nộp đơn xin gia nhập đảng"(hi hi hi) thì cóc cần biết mấy cái rules and resolutions đó là gì.

    BA LÚA viết:
    4/ Không hội không họp đảng là thành phần công dân chỉ ghi danh để đi bầu, nhưng khi là thành viên đảng và muốn làm quan đi lên từ đảng, phải họp hành từ chi bộ đia phương.

    Ý trong phần quote ở trên trái ngược với ý trong phần quote #1. Nếu cho ghi danh đi bầu (thật sự phải viết là chọn đảng để bầu primary) là tương đương với "nộp đơn xin vào đảng" thì những người declare party phải là "đảng viên" rồi. Mà đã là "đảng viên" thì tại sao lai không phải "đi họp" như các đảng viên đảng CSVN?

    Trời đất quỉ thần ơi, tui chưa hề biết là "làm quan" ở Mỹ đi lên từ đảng. Đồng chí BA LÚA làm ơn giải thích đề xem các "quan" ở Mỹ đi lên từ đảng như thế nào (trừ việc được đảng hỗ trợ khi ra tranh cử, mà việc này rất khác với việc "cơ cấu" các chức vụ của đảng CSVN)? Thí dụ "quan" đứng đầu triều đình Donald Trump đi lên từ đảng Cộng Hoà ra sao, và họp ở "chi bộ" nào? Tỷ phú Blumberg (cựu thị trương New York) hiện đang thuộc đảng Cộng Hoà nhưng tuyên bố có ý định ra tranh cử tổng thống 2020 với bảng hiệu Dân Chủ. Nếu Blumberg thật sự tranh cử với bảng hiệu Dân Chủ, con đường "đi lên" của Blumberg trong đảng Dân Chủ sẽ như thế nào đây?

    Nói túm lại, đảng phái ở Mỹ thễ hiện quan điểm chính trị để người dân lựa chọn khuynh hướng quản trị và phát triển quốc gia dựa trên nguyên tắc mọi người dân đều có quyền tham gia quản trị đất nước.

    BA LÚA viết:
    Đừng quá mù quáng tưởng mình biết hơn thiên hạ nên mới phán như thần "Như vậy đã rõ, chẳng có đảng viên nào ở bên Mỹ cả".

    Tôi lấy làm lạ, bạn BA LÚA đã có nhiều góp ý trên DL này. Nhưng có vẻ không bạn biết mình đang nói ở chỗ công cộng! Bạn có biết bạn đang nói ở đâu không? Chỗ công cộng và nhất là với người không quen mà bạn nói lời lẽ như nói với con của bạn! Bạn có con không? Nếu không có thì những lời ở đây có lẽ quá tầm của bạn rồi! Bạn biết nói tiếng Việt, bạn biết gõ bàn phím, nhưng bạn chưa có được hiểu biết tối thiểu trong việc phát ngôn nơi công cộng. Bạn cần học cái này trước.

    Tên tác giả viết:
    Cám ơn bác Ngự! Như vậy đã rõ, chẳng có đảng viên nào ở bên Mỹ cả. Có party line, partisan, bipartisan ...nhưng không có đảng viên.

    Hôm nay đọc lại còm chủ đề này, thử còm phát nữa nếu được còm và niêm yết (post) ngay.

    "Đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu" cổ nhân thì nói thế, nhưng câu nói bôi đậm ở trên thì có khác chi yêu nhau nhưng đang hại nhau, nhai cơm gặp sạn thì phải nhổ ngay, nhưng trường hợp này, gặp sạn nhưng vẫn nhai vẫn nuốt !

    Đừng quá mù quáng tưởng mình biết hơn thiên hạ nên mới phán như thần "Như vậy đã rõ, chẳng có đảng viên nào ở bên Mỹ cả".

    Đừng ghép tui diện tấn công cá nhân nhé, hãy thuyết phục tui và cộng đồng DL là tụi Mỹ không có đảng viên, không thẻ đảng viên, không gia nhập đảng và thành đồng chí, không nội qui đảng, và không họp hành đảng bộ vv....

    " Câu hỏi thứ hai là một người cán bộ ở VN, như bộ trưởng chẳng hạn, công việc của người đó là đang phục vụ dân hay đang làm công tác của đảng cộng sản? "

    Theo điều lệ đảng cs, các đảng viên cán bộ như bộ trưởng, phải tuyệt đối trung thành với đảng.
    Đảng cs lãnh đạo tất cả nhưng không hề có văn bản chính thức cụ thể nào chỉ rõ quyền hạn và trách nhiệm pháp lý của việc đảng lãnh đạo
    Như vậy theo thứ tự, họ đang làm công tác của đảng cộng sản

    https://www.danluan.org/tin-tuc/20190112/tu-loc-hung-den-mot-nen-bao-chi-tu-do

    Sự kiện Lộc Hưng đã phơi bày bản chất của nền báo chí ở Việt Nam, là một nền báo chí hoạt động theo chỉ đạo, và hoàn toàn không hề có bất cứ một chút tự do nào.

    Cám ơn bác Ngự! Như vậy đã rõ, chẳng có đảng viên nào ở bên Mỹ cả. Có party line, partisan, bipartisan ...nhưng không có đảng viên.

    "I am democrat but I love John McCain", đó là câu mở đầu của cựu phó TT Joe Biden trong tang lễ cố TNS John McCain, đưa ra đây cho chắc không những trong text mà cả trong verbal người Mỹ hầu như không có chút khái niệm nào về "đảng viên".

    Tiếp theo tôi có câu hỏi bác Ngự và các bạn nghĩ xem tại sao.

    Tại sao truyền thông cũng như chính khách Mỹ (tương tự như người Anh, người Pháp .... vv), không nói "...Mỹ thắng Iraq..." (the US wins/won Iraq)? Hay "... nhân dân Mỹ thắng Iraq..." (the American people win/won Iraq)? Hay "...nhân dân ta thắng Iraq..." (...our people Americans win/won Iraq..."? Trong khi ở VN truyền thông và 100% viên chức từ trên xuống dưới đều nói "VN thắng Mỹ" (Pháp, Nhật ....etc), hoặc "nhân dân VN thắng Mỹ", hoặc "nhân dân ta thắng Mỹ".

    Câu hỏi thứ hai là một người cán bộ ở VN, như bộ trưởng chẳng hạn, công việc của người đó là đang phục vụ dân hay đang làm công tác của đảng cộng sản?

    TRAN THI NGỰ viết:
    Trước hết, ở Hoa Kỳ hai đảng Cộng Hoà và Dân chủ, tuy mang danh là đảng chính trị (political parties) nhưng không có đảng viên như Đảng Cộng Sàn ở VN. Đảng CSVN đòi hỏi phải có đơn xin gia nhập, phải tuyên thệ khi "vào đảng," phải đóng lệ phí thường niên, phải có thẻ đảng, phải đi họp theo định kỳ, phải tôn trọng nội qui và phải bị kỷ luật nếu vi phạm nội qui.

    Chuyên gia Thi Ngự lại tào lao như ở phần trên.

    Mỹ,
    1/ Không đơn xin vào đảng, nhưng cũng phải qua những khâu "register to vote" ở cái thuở ban đầu lưu luyến đảng, với chứng minh thư ID, chỗ ở, là công dân Mỹ...và cái chọn lựa đảng phái hay trung dung...có khác chi đơn xin.
    2/ Không niên liễm, nhưng phải cúng qua quyên góp "donation" để là thành viên của đảng và được membership, có khác chi thẻ đảng.
    3/ Đảng nào mà không có nội qui, nội qui của đảng Mỹ lại càng chặt chẽ vì phải theo luật pháp quốc gia Mỹ.
    4/ Không hội không họp đảng là thành phần công dân chỉ ghi danh để đi bầu, nhưng khi là thành viên đảng và muốn làm quan đi lên từ đảng, phải họp hành từ chi bộ đia phương.

    Tham khảo về đảng Công Hoà Mỹ viết:
    Ai là thành viên của Ủy ban Quốc gia Cộng hòa?
    The Republican National Committee (RNC), Ủy ban Quốc gia Cộng hòa (RNC) là một ủy ban chính trị Hoa Kỳ cung cấp sự lãnh đạo quốc gia cho Đảng Cộng hòa Hoa Kỳ. Nó chịu trách nhiệm phát triển và thúc đẩy nền tảng chính trị của đảng Cộng hòa, cũng như phối hợp chiến lược gây quỹ và bầu cử.

    Làm thế nào để tôi trở thành thành viên của Đảng Cộng hòa?

    Tham dự các cuộc họp đảng địa phương. Thị trấn hoặc quận của bạn nên có một ủy ban Đảng Cộng hòa và bạn nên tham dự các cuộc họp của họ. ...
    Khuyến khích người khác tham gia. ...
    Tình nguyện. ...
    Gây quỹ cho Đảng Cộng hòa. ...
    Trở thành đại biểu. ...
    Làm việc ở văn phòng đảng.

    Tham Khảo, rất chi tiết nhưng tiếng Anh, để trở thành một đồng chí trong đảng CH, có thể ra ứng cử là người của đảng hay thành một đại biểu của đảng, lệ phí đóng ngập trời, nothing is free
    https://www.wikihow.com/Join-The-Republican-Party

    Ai nói Mỹ không có thẻ đảng, nhấn vào đây, https://www.ebay.com/i/142046468135?chn=ps

    Bác Ngự còm :
    " Trước hết, ở Hoa Kỳ hai đảng Cộng Hoà và Dân chủ, tuy mang danh là đảng chính trị (political parties) nhưng không có đảng viên như Đảng Cộng Sàn ở VN. Đảng CSVN đòi hỏi phải có đơn xin gia nhập, phải tuyên thệ khi "vào đảng," phải đóng lệ phí thường niên, phải có thẻ đảng, phải đi họp theo định kỳ, phải tôn trọng nội qui và phải bị kỷ luật nếu vi phạm nội qui. "

    Ở Pháp, tham gia một vài đảng chính trị rất nhanh, via internet vài phút, dễ ợt và free. Không bị đè đầu, đè cổ tuyên thệ, ... như đảng cs VN

    https://www.ouest-france.fr/politique/politique-combien-les-partis-comptent-ils-vraiment-d-adherents-5391798

    Combien les partis comptent-ils vraiment d'adhérents ?
    Quelques clics suffisent pour adhérer à LREM ou LFI

    Seulement, le processus d’adhésion est différent des autres formations politiques. Pour faire partie du parti présidentiel, il suffit de quelques clics, quelques secondes et surtout, c’est gratuit.

    MỞ MIỆNG viết:
    Có thời gian rảnh nhờ bác Ngự (hoặc bạn đọc nào khác) chỉ ra dùm những chỗ sai khi khái niệm "đảng viên" trong tiếng Việt được diễn dịch theo tiếng Anh như thế này.

    Theo tôi nghĩ dịch từ "Democrats" hay "Republicans" (thí dụ: House Democrats hay Pres. Obama and his Democrats, Pres. Trump and his Republicans) thành "đảng viên Đảng Dân Chủ" hay "đảng viên Đảng Cộng Hoà" tuy chính xác về ngôn từ nhưng không chính xác về thực tế (chính trị). Khái niệm đảng viên trong bối cảnh chính trị và xã hội ở VN hoàn toàn khác với khái niệm "Democrats" hay "Republicans" (người theo quan điểm của Đảng Dân Chủ hay người theo quan điểm của Đảng Cộng Hoà) ở Hoa Kỳ.

    Trước hết, ở Hoa Kỳ hai đảng Cộng Hoà và Dân chủ, tuy mang danh là đảng chính trị (political parties) nhưng không có đảng viên như Đảng Cộng Sàn ở VN. Đảng CSVN đòi hỏi phải có đơn xin gia nhập, phải tuyên thệ khi "vào đảng," phải đóng lệ phí thường niên, phải có thẻ đảng, phải đi họp theo định kỳ, phải tôn trọng nội qui và phải bị kỷ luật nếu vi phạm nội qui.

    Ở Hoa Kỳ, không ai làm đơn xin gia nhập dảng Dân Chủ hay đảng Cộng Hoà, nhưng ai cũng có thể ủng hộ các đảng này (bằng cách bỏ phiếu cho ứng viên theo quan điểm của đảng hay ủng hộ bằng tiền bạc). Những người ủng hộ hai đảng này thường được gọi là Democrats hay Republicans, nhưng không ai có "thẻ đảng."

    Ngoài ra, đảng CSVN có một tổ chức nhân sự chặt chẽ từ trung ương đến địa phương, cũng như việc giám sát các đàng viên và sinh hoạt đảng của họ. Đảng có nội qui, đảng viên phải đóng niên liễm, phải đi họp theo đinh kỳ, phải tôn trọng nội qui (nếu không sẽ bị kỷ luật) và muốn ra khỏi đảng thì phài . . . làm đơn xin.

    Trái lại, Republicans và Democrats ở Mỹ không ai phải đóng niên liễm, không ai buộc phải đi họp, không có nội qui để theo, và ai cũng có thể thay đổi đảng mà mình muốn ủng hộ bất cư lúc nào (mà không cần . . . thông báo, hi hi hi).

    Dựa vào khác biệt trong thực tế chính trị của hai nước Viet Nam và Hoa Kỳ, "House Demoncrats" nên được dịch là "các dân biểu thuộc đảng Dân Chủ" (thay vì đảng viên đảng Dân chủ).

    Bác Mở Miệng còm :
    " Không có tổ chức thì sẽ không có sức mạnh, đấu tranh sẽ thất bại. Nhưng muốn có một tổ chức thì điều kiện đầu tiên là những người tham gia phải có nhận thức chung. Tổ chức chính trị là tổ chức làm việc nước. Để thành công trước khi bắt tay tổ chức làm phải có nhận thức chung. Vậy thì nhận thức chung về việc nước là nhận thức về điều gì? "

    Phong trào Gilets jaunes tự phát, hình thành qua mạng xã hội, hình như đầu tiên là phản đối việc tăng thuế xăng dầu. Sau đó các đòì hỏi tăng dần qua các lãnh vực xã hội khác.

    Tôi nghĩ việc đầu tiên là các công dân VN phải có cá tính mạnh mẽ trong việc nêu ý kiến, đòì hỏi các việc liên quan đến cuộc sống của bản thân, xã hội. Biết biểu hiện sự tức giận ... Từ đó dần dần tập hợp những ngườì có chung ý kiến.

    Phải chăng, VN mình, rất khó tự mình biểu hiện sự tức giận về các bất công xã hội ? Gì cũng cườì (Nguyễn Văn Vĩnh, Đông Dương Tạp chí, năm 1914)

    Phong trào Gilets jaunes phản ánh thành phần xã hội mà chúng ta đang sống : cánh tả cực đoan, phát xít, kỳ thị chủng tộc, môi trường xanh, tư bản, ...

    @Bác Mở Miệng:
    Tôi thấy trong phần bài dịch, các từ "đảng viên" (quệt mực vàng) được dịch như vậy là khá chính xác, theo sát nghĩa của bài gốc, nhưng đọc qua nghe thấy nặng nề như nhai phải sạn làm răng cắn lốp cốp, cứ lập đi lập lại cái chữ đảng viên ấy, như thể nhắc nhở ta là nếu VN mà có 4 triệu đảng viên thì đấy là chuyện bình thường, ở Mỹ cũng có khối gì đảng viên! (viết diễu thôi, chứ tôi không nghĩ người dịch có ý định ấy).

    Admin viết:
    Thread này bình luận xôm tụ quá :D Nhân dịp này xin được gửi ké lời chúc mừng năm mới tới các bác!

    Chào ông chủ :-), chúc DL đến cuối 2019 sẽ có gì đó khác xa với cuối 2018 hén!

    Pages