Nghe tin Vũ Nhôm bị bắt, tôi khóc vì từ nay tôi đã được... "giải thoát"

  • Bởi Admin
    23/12/2017
    2 phản hồi

    Dương Hằng Nga

    GỬI LỜI CHÀO ANH VŨ NHÔM,

    Tôi và anh ko hề quen biết nhau, chưa bao giờ chạm mặt nhau. Trước khi tôi đặt bút viết 8 kỳ báo đầu tiên phanh phui ra những sai phạm của anh để có "cái kết" của ngày hôm nay, tôi đã ko tránh khỏi những... ngần ngừ. Bạn bè, đồng nghiệp của tôi ngày ấy ái ngại: "Nga một mình chống lại mafia rồi. Nó có thế lực chống lưng mạnh lắm. Gan Nga bằng gì vậy? Nó là ông trùm khét tiếng đấy. Ko ai dám động đến nó. Ko ai dám làm gì nó cả. Người ta sợ nó lắm". Ai cũng lo cho tôi và khuyên nhủ tôi: đừng nữa, dừng đi.

    Khi tôi vừa mới đăng bài thứ nhất, anh đã nhắn tin xin gặp tôi để... "thỏa thuận". Tôi ko hề trả lời lại anh. Khi tôi tiếp tục đăng bài thứ 2, bài thứ 3; anh đã "triệu tập" những người quen biết tôi, bạn bè, đồng nghiệp tôi; nhờ ai có thể kết nối được với tôi để cho anh gặp tôi. Và thời gian đó, tôi đã từ chối hết mọi lời mời. Tôi nhất quyết ko gặp anh. Với đủ mọi cách ko gặp tôi được, anh quay sang dọa dẫm tôi.

    Tôi lắng nghe và ghi nhận hết tất thảy những lời can ngăn. Có những đêm tôi ko tài nào nhắm mắt được khi nhìn hai đứa con thơ ngủ vùi nồng say. Nhưng rồi, bằng trách nhiệm người cầm bút, tôi tiếp tục đăng đàn bóc trần những sai phạm của anh- người được cho là "lừng danh" bờ cõi Đà thành.

    Rồi từ những sai phạm của anh, liên đới nhiều thứ khiến cựu Bí thư Nguyễn Xuân Anh đã phải ngậm ngùi "ra đi". Và giờ đây, anh đã bị... sờ gáy.

    Cuộc đời đúng nhân- quả rõ ràng. Mới ngày nào anh còn ở... trên cao, anh đã dùng tiền để khiến tôi lao đao mấy bận. Anh kiện tôi ra tận Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Công an, Bộ Thông tin Truyền thông, Cục Quản lý báo chí..., anh cao giọng sẽ rút thẻ nhà báo của tôi, cho tôi về vườn nuôi gà. Bao phen khổ sở, tôi một thân một mình thân gái dặm trường, ôm một đống tài liệu ra làm việc với các Ban, ngành Trung ương. Phải thức trắng đêm, phải chạy ra sân bay lúc 4h sáng để bay chuyến sớm nhất (đi giờ đó để tránh ko cho ai thấy, ko cho ai hay, để giữ an toàn). Nhờ sự giúp sức, hậu thuẫn đủ đầy của Tổng biên tập tôi, của tất cả anh em Tòa soạn ngoài Hà Nội, tôi đã mang "chiến thắng" trở về sau nguyên 1 tuần làm việc với tất cả những nơi mà anh đâm đơn.

    Ko kiện được tôi với các Bộ ngành Trung ương, ko rút được thẻ nhà báo của tôi như anh đã từng đắc chí; anh quay sang kiện tôi ra Tòa án địa phương, anh yêu cầu Công an Đà Nẵng phải xử tôi vào tội hình sự, anh đòi phải bắt giam tôi, tống cổ tôi vào ngồi tù bóc lịch. Đó là sự hả hê của anh, nhưng ông trời có mắt, anh đã ko làm được điều đó. Chính nghĩa đã thắng phi nghĩa. Bài học để cho anh thấy rằng, lưới trời lồng lộng, đồng tiền ko thể mua được tất cả. Luật bất thành văn của giới "trùm" như anh là “Cái gì ko mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền" đã ko còn đúng nữa.

    Anh Vũ nhôm à, cuộc đời đều có cái giá của nó. Chiều hôm qua, nhận được tin anh đã bị xộ khám, tôi đã lăn giọt nước mắt đầu tiên... với anh.

    Tôi khóc vì từ nay tôi đã được... "giải thoát". Tôi khóc vì sự tức tưởi tôi bị cấm xuất cảnh. Tôi khóc vì tôi đã có thể chạy về nhà nói với ba chồng tôi đang bị bạo bệnh rằng "Ba ơi! Con dâu của ba ko phải là kẻ phạm tội để mà bị Công an Đà Nẵng vào truy xét tại tận chân giường bệnh nơi ba chữa trị căn bệnh hiểm nghèo ở Bệnh viện Chợ Rẫy (TP HCM) mà lúc đó con đang xin nghỉ việc cả tháng để vào chăm sóc ba. Ba yên tâm, con ko phải là tội phạm cố tình lẩn trốn vào bệnh viện bằng hình thức đi chăm ba khiến cả bệnh viện Chợ Rẫy ngày đó xôn xao, lầm tưởng, rúng động”. Tôi khóc là vì, đứa con trai đầu của tôi học lớp 6, tối hôm qua vô tình đọc báo biết tin Bộ Công an vào khám xét nhà anh, nó đã rơm rớm "Mẹ ơi, rứa là bữa ni trở đi, con tha hồ được chạy đi chơi, tung tẩy với bạn bè giữa sân trường rồi hè". Tôi khóc là vì đứa con gái thứ hai học lớp 4 của tôi hồn nhiên reo lên "aaa..., rứa từ nay ai cho con kẹo mút là con được ăn rồi mẹ hỉ"...

    Bao khó khăn, trở ngại ; bao nhằn nhọc, đắng đót; bao nghiệt ngã, ê chề mà anh đã cho tôi nếm đủ trong suốt gần 1 năm qua, từ nay xin gửi lại anh.

    XIN GỬI LỜI CHÀO ANH BỞI ĐÃ TRẢ LẠI TÊN CHO EM.

    DẪU MUÔN ĐỜI, PHẬN ĐÀN BÀ NHƯ TÔI VẪN ĐÁI KO QUA NGỌN CỎ NÊN DÙ KHI ANH "CÓ ĐƯỢC" NGỒI TRONG NHÀ ĐÁ BÓC LỊCH THÌ MONG RẰNG ANH CŨNG HÃY HIỂU CHO LÀ NHƯ THẾ NHÉ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Cẩn thận với em này, trên facebook mọi người đang bóc mẻ em này, vì một chút hồ hởi, em khoe của, đọc còm dưới đây của em, mọi người phán em là cánh tay của Thơ, chủ tịch Đà Nẵng, đang cùng nhau đập Nhôm để bán ve chai.

    Về Nhôm, đọc Người Buôn Gió (Nhà Văn) còn thấy một chút tin tưởng, Gió thấy sao viết vậy, không phe cánh.

    Dương Hằng Nga viết:
    Nghiêu Đoàn chính xác A. Chuẩn bị tổng động viên rồi. Bác cả Trọng và Thủ tướng Phúc làm cách mạng thì ko còn gì phải bàn cãi nữa, dân tin tưởng lắm và tấm tắc khen: tuyệt! Qua đây, lòng dân càng gửi trọn niềm tin vào Đảng và Chính phủ. Sự trông chờ của nhân dân Đà thành sắp có “đáp án” thỏa đáng, A ạ.

    bọn côn an này là tận cùng của sự khốn nạn rồi .
    Mọi sự phân tích, so sánh đều vô nghĩa với chúng . Chỉ phí lời .

    Tác giả viết:
    Bạn bè, đồng nghiệp của tôi ngày ấy ái ngại: "Nga một mình chống lại mafia rồi. Nó có thế lực chống lưng mạnh lắm. Gan Nga bằng gì vậy?
    ..............

    Tôi khóc vì từ nay tôi đã được... "giải thoát". Tôi khóc vì sự tức tưởi tôi bị cấm xuất cảnh. Tôi khóc vì tôi đã có thể chạy về nhà nói với ba chồng tôi đang bị bạo bệnh rằng "Ba ơi! Con dâu của ba ko phải là kẻ phạm tội để mà bị Công an Đà Nẵng vào truy xét tại tận chân giường bệnh nơi ba chữa trị căn bệnh hiểm nghèo ở Bệnh viện Chợ Rẫy
    ........................

    Tôi khóc là vì, đứa con trai đầu của tôi học lớp 6, tối hôm qua vô tình đọc báo biết tin Bộ Công an vào khám xét nhà anh, nó đã rơm rớm "Mẹ ơi, rứa là bữa ni trở đi, con tha hồ được chạy đi chơi, tung tẩy với bạn bè giữa sân trường rồi hè". Tôi khóc là vì đứa con gái thứ hai học lớp 4 của tôi hồn nhiên reo lên "aaa..., rứa từ nay ai cho con kẹo mút là con được ăn rồi mẹ hỉ".

    Thật ra so với mafia cách hành xử của giới du côn và của công an VN tồi hơn nhiều. Mafia tàn bạo, đẫm máu, nhưng chỉ với đương sự, không bao giờ đụng chạm tới người thân dưới bất cứ hình thức nào. Mafia cần hạ thủ càng sớm càng tốt nhưng vẫn kiên nhẫn đợi nạn nhân ra khỏi nhà, khuất tầm mắt của người thân. Mafia khuất phục đối thủ bằng tiền, bằng mạng sống, nhưng nếu không khuất phục được thì chấp nhận mình bị đối thủ khuất phục. Không bao giờ mafia uy hiếp cha mẹ anh chị em vợ chồng con cháu để làm áp lực khuất phục đối thủ.

    Khác biệt này cũng là điểm tồi tệ, ghê tởm nhất trong triết lý điều tra - khống chế của công an và hệ thống pháp luật VN.