Vũ Đức Đam và Mạng Xã Hội

  • Bởi Admin
    18/11/2017
    4 phản hồi

    Nhà báo Huy Đức

    Dữ liệu rất quan trọng cho công tác nghiên cứu và hoạch định chính sách. Nhưng sử dụng các số liệu từ Đức, Hàn Quốc... thậm chí từ Trung Quốc để so sánh với Việt Nam cũng giống như so sánh hai số hạng không cùng đại lượng (mét so với kg).

    Người Đức, người Mỹ... sử dụng MXH đôi khi chỉ để đáp ứng những nhu cầu bạn bè trong từng group nhỏ. Người Việt Nam sử dụng MXH ngoài những nhu cầu thông thường, còn là để thực hiện các quyền Hiến định - quyền tự do ngôn luận, bày tỏ chính kiến; quyền làm công tác từ thiện, giúp đỡ người yếu thế. Những quyền mà báo chí nhà nước và không gian chính trị của Việt Nam không có khả năng cung cấp.

    Tự do biểu đạt chính kiến quan trọng đến nỗi, tổng thống của một quốc gia tự do như D. Trump cũng phải sử dụng MXH để tuyên ngôn khi ông không còn tin báo chí. Đừng so với Trung Quốc, chỉ trong một quốc gia mà việc người dân chỉ trích lãnh đạo, chỉ trích chính quyền được coi là "văn hoá" thì quốc gia đó mới có cơ may được coi là văn minh, chính quyền của quốc gia đó mới được coi là chính quyền mạnh.

    Với những tiến sỹ rừng như ông Trương Minh Tuấn thì tôi không chấp, tôi rất tiếc khi nghe phát biểu của PTT Vũ Đức Đam. Ông có một trí nhớ tuyệt vời, một khả năng diễn thuyết rất thuyết phục, nhưng ông đã mơn trớn các đại biểu có chức có quyền trong quốc hội thay vì giúp phần lớn trong họ nắm được MXH là môi trường sống của thế giới ngày nay. Nó chứa chấp đủ thứ dịch bệnh của loài người nhưng nó cũng giúp chính loài người từng bước loại bỏ các dịch bệnh đó và nuôi nấng từng mầm tích cực.

    Chỉ từ khi có internet, Việt Nam mới tốt lên như vậy và chính quyền mới mạnh như vậy (dù bị chỉ trích nhiều hơn, dù nhiều người chỉ trích chính quyền không muốn thế).

    Dân trí của Việt Nam như ông nói, chưa bằng Thái và tất nhiên là chưa bằng Đức. Nhưng vì sao. Chưa có một quốc gia nào (tôi không tính Trung Quốc và Bắc Hàn) mà Bộ Luật Hình Sự chứa đựng nhiều điều luật để đe doạ người sử dụng MXH như Việt Nam. Tuy nhiên, các công cụ này chủ yếu nhắm vào những người sử dụng MXH để "nói xấu lãnh đạo và tuyên truyền chống chế độ". Danh dự, nhân phẩm và bí mật đời tư của thường dân, trong thi hành luật, chưa bao giờ được ưu tiên bảo vệ.

    Đừng lẫn lộn các khái niệm trong an ninh mạng. Những gì thuộc về bí mật quốc gia phải thuộc trách nhiệm của những người được giao nắm giữ nó. Có thể vận đông ý thức của công dân trừ những vụ việc nhân danh bí mật quốc gia để lén lút chia chác tài sản của dân. Trong thời đại ngày này, quốc gia nào cũng phải có ý thức lập nhiều tầng dữ liệu (cái gì local, cái gì international). Còn thông tin cá nhân thì kể từ khi ta mua vé máy bay, mua hàng trên Alibaba, xin visa... từng cá nhân đã chấp nhận tiết lộ bí mật đời tư của mình, đừng đổ hết cho MXH.

    Cũng không nên dùng con số doanh thu quảng cáo 300 triệu USD (như anh Đam nói) hay 100 triệu (như anh Tuấn nói) để kích thích dạ dày quốc hội. Facebook, Google không kinh doanh ở VN, họ kinh doanh toàn cầu. Ngay cả các cường quốc cũng vẫn còn đang phải tranh cãi việc đánh thuế như thế nào. Các nhà cung cấp dịch vụ internet phải tuân thủ luật thương mại điện tử nhưng các quốc gia cũng phải tuân thủ các cam kết "tránh đánh thuế hai lần".

    Đành rằng, thu được đồng thuế nào từ con số 300 triệu đó đều tốt. Nhưng chỉ chăm bẵm vào những con số đó là đã để lá che mất rừng. Thử tính, nếu người dân Việt đã bỏ ra 300 triệu USD quảng cáo trên MXH toàn cầu thì doanh thu có đóng thuế cho ngân khố quốc gia phải tăng lên đến nhường nào.

    Đành rằng, để MXH phát triển thì việc nhũng nhiễu dân sẽ không còn như chỗ không người nữa; việc đưa con đàn cháu đống vào bộ máy quyền lực sẽ bị săm soi; công trình nghìn tỷ đắp chiếu sẽ không thể che mắt dân cho đến khi mục nát... Nhưng, cầm quyền thì phải nhận ra rằng, MXH không chỉ đang chỉ trích chính quyền - giúp Chính phủ tu sửa để rồi vừa có quyền vừa có dân - mà còn đang chỉ trích những thói hư tật xấu trong xã hội, đang "khai dân trí và chấn dân khí" chứ không chỉ mắng nhiếc nhau. Hãy vì lợi ích bền lâu của Việt Nam, đừng vì những mục tiêu ngắn hạn.

    PS: Những ai hay lấy Đức ra làm ví dụ thì nên đoc kỹ cái này:

    https://www.bmjv.de/SharedDocs/Gesetzgebungsverfahren/Dokumente/NetzDG_engl.pdf?__blob=publicationFile&v=2

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Chui được vào làm đầu lĩnh sơn trại Ba đình , chắc chắn Vũ Đức Đam phải là học trò xuất sắc của bacho đại ca rồi .

    Tôi rất thích đọc những bài viết của bác Tưởng Năng Tiến.
    Mạn phép bác TNT đem bài mới nhất "Loa và Net" về trang DL.

    Tên tác giả viết:

    Đất nước sẽ an bình và ổn định (Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc) như xưa, cứ y như là chưa bao giờ có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra ráo trọi.
    Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc dự đoán:

    “Ngày ấy sẽ không xa! Học viện KHXH sẽ đóng cửa; chủ nhân các biệt phủ sẽ ăn ngon ngủ yên; các quan anh sẽ tha hồ có bồ nhí; các trạm BOT sẽ có mặt khắp hang cùng hẽm cụt; lãnh đạo sẽ tha hồ cho trái đâm ra từ rễ cây; đày tớ sẽ thoải mái đá xô chậu, chặn xe đám cưới thu tiền …”

    Từ trong hang đá chui ra
    Vươn vai một cái rồi ta chui vào…cho nó an toàn!

    Nguyễn Jung

    https://tuongnangtien.wordpress.com/2017/11/15/loa-net/

    2 nhận xét của bác EFG về MXH hoàn toàn đúng.
    Về Vũ Đức Đam, có một câu nói khá nổi tiếng- không rõ ai đã nói:
    Người ta có thể mang con Khỉ ra khỏi rừng, nhưng không chắc sẽ mang được (đặc) khu (tính) rừng (rú) ra khỏi con Khỉ.

    Nguyễn Jung

    Bài này Huy Đức viết khá tâm huyết –Cám ơn một bài viết có nội dung đáng trân trọng.
    (Nhưng ngôn từ thẳng thắng, mạnh mẽ như thế , sẽ luôn đi kèm với nhiều …risk ?! Khi một nhà báo XHCN bắt đầu đi dần đến “trọng tâm của vấn đề” thì tác dụng “khai dân trí” của nó tăng “tỉ lệ thuận với những trò bẩn của độc tài” , diễn ra xung quanh tác giả !)
    ---------

    Huy Đức viết:
    ”…Nhưng, cầm quyền thì phải nhận ra rằng, MXH không chỉ đang chỉ trích chính quyền ….mà còn đang chỉ trích những thói hư tật xấu trong xã hội, đang "khai dân trí và chấn dân khí"…

    Hic, tác giả ui ! Chính vì MXH có tác dụng “khai dân trí và chấn dân khí” quá mạnh nên Độc tài toàn trị mới “nuốt không trôi sự có mặt của MXH đấy ( Đành rằng, vì có MXH mà “ Bên thắng cuộc” mới được phổ biến rộng nhanh và …làm “đảng ta” rất …tâm tư ! Hè hè !) . Hitler từng chắc lưỡi hít hà : “ Thật tuyệt vời biết bao nếu được cai trị một đám dân dốt nát” -

    Có 02 ý nữa về MXH :

    1/ Sự dụng và quản lý MXH không nằm trong năng lực của các G$/ T$ xây dựng đảng vì nó đòi hỏi một sự hiểu biết và kiến thức chân thực. Các khoảng kinh phí 12,000 tỉ dùng sản xuất 9000 mặt hàng T$ XHCN …sẽ không thể giúp đỡ gì “đảng ta” trong chuyện này- Vì đám T$ và các luận án “siêu lạc hậu cổ hủ” của đám T$ bụng ỏng đít phèn chỉ phù hợp với thời kỳ đồ đá của nhân loại mà thôi !

    2/ Việt cộng sẽ thấy MXH là có ích , chỉ khi xét theo bản chất “Mặt dày, Dối trá Lừa bịp” quanh năm suốt tháng của “đảng ta” nếu đủ năng lực – Tuy nhiên ngày nay, nó là con dao hai lưỡi, mang tầm quốc tế :
    Điều này lý thú, xin phép nói rõ thêm. Trong cuốn, The Origins of Totalitarianism (1951), nhà triết học chính trị, Hannah Arendt viết: “Các đối tượng lý tưởng của sự cai trị độc tài không phải là người theo phát xít hay theo cộng sản, nhưng là người dân mà sự phân biệt giữa thực tế và hư cấu và sự phân biệt giữa đúng và sai không còn tồn tại…

    Về “những người dân bơ vơ, ngơ ngác làm con mồi cho sự cai trị độc tài , có lần còm về chiến lược của Putin , nhằm tạo ra “Một xã hội có tự do thông tin nhưng gần như …không có thông tin” - Có nghĩa là :
    Có một ( hoặc một vài ) bàn tay lông lá, thò vào để control nội dung thông tin ,một cách có chủ ý, sao cho, duy trì sự phân vân ngờ vực ở tất cả các bên …, ngoại trừ chính những kẻ gây ra điều ấy. Và chúng sẽ chủ động duy trì tình trạng “hai chiều bấp bênh” của thông tin như thế, để người ta không thể tự mình quyết định ngay được chủ ý !
    Một thông tin tích cực, chúng can thiệp vào bằng một thông tin tiêu cực , và ngược lại ! Khi có quá nhiều thông tin trái chiều (dường như có cùng giá trị khả tín) , thì sự phán xét của mỗi cá nhân trong xã hội , đều sẽ luôn bị thử thách , thử thách một cách khó chịu ghê gớm gây nên bởi“trò đùa thâm hiểm” này. Mọi thông tin đều xuất hiện gần như chỉ để phủ định lẫn nhau , do đó mà nói tình trạng này là , tuy “… có tự do thông tin nhưng…gần như không có thông tin”

    Khi tất cả đã mệt mỏi và bơ vơ, người ta tự phát sinh nhu cầu một cách “chủ động”, tức là cần tìm đến một ai đó, đưa ra giúp cho họ giải pháp, mồi chài một chọn lựa !
    Bọn tung tin chờ đợi chính là thời điểm ấy - đến lúc xét thấy thích hợp, chúng sẽ tung ra dồn dập các thông tin cần thiết được ẩn kín trước đó một cách có chủ đích.Lập tức tạo bước ngoặc quyết định, bẻ hướng các luồng dư luận và sự ủng hộ , sang nơi đâu có lợi nhất cho các mục tiêu ngắn hoặc dài hạn mà chúng đã tính trước.

    Trước cuộc CM thông tin toàn cầu, điều này đòi hỏi sự nổ lực của một hệ thống gián điệp ngầm quy mô…Nhưng ngày nay, chúng chỉ cần chọn lọc, chọn thời điểm và tung tin, bằng những nhóm hacker chuyên nghiệp ! Trò này có tác dụng với tất cả mọi người, mọi dân tộc…
    Và buồn cười, có thể tác động ngay cả với những kẻ chủ động tung tin ! Hố hố hố !