Một trăm năm Cách mạng Nga: Ba sai lầm chết người và một lời hứa vô căn cứ của Karl Marx (3)

  • Bởi Admin
    12/11/2017
    2 phản hồi

    Phạm Nguyên Trường

    4. LÀM THEO NĂNG LỰC HƯỞNG THEO NHU CẦU

    Nói đấy là lời hứa vô trách nhiệm vì 2 lí do sau đây:

    1. Con người, cho đến nay, là sinh vật duy lí và tư lợi, muốn thỏa mãn một cách cao nhất những nhu cầu của mình với ít đau khổ nhất, hay nói nôm na là muốn ăn mà không muốn làm. Chính vì thế người ta mới lừa dối nhau, tranh giành nhau, chém giết nhau; các quốc gia thì gây chiến tranh hao người tốn của với nhau để tranh giành đất đai, tài nguyên thiên nhiên. Nếu được LÀM THEO NĂNG LỰC mà lại được HƯỞNG THEO NHU CẦU bạn có thức khuya dậy sớm, có cố gằng học cho bằng được một kĩ năng hay một môn ngoại ngữ nào hay không? Bạn có bắt con, em mình đi học thêm đến mụ người như hiện nay hay không? Và nói chung là có cố gắng tiết kiệm, cố gắng làm bất cứ chuyện gì hay không? Câu trả lới tất nhiên là KHÔNG.

    Khi mọi người đều không cố gắng làm bất cứ chuyện gì thì lấy đâu ra mà HƯỞNG THỤ? Đấy là chưa nói HƯỞNG THEO NHU CẨU, ngày nào cũng tôm hùm, trứng cá hồi đen, thịt bò Úc, rượu vang Pháp, whisky Scotland… Cá nhân tôi, nếu được hưởng theo nhu cầu thì không những chỉ ăn những món ngon như thế mà thìa dĩa cũng phải bằng bạc nguyên chất, bồn tắm mạ vàng, mỗi năm phải đi Hawaii tắm biển vài lần..v.v. Và làm sao đáp ứng được cái nhu cầu khủng khiếp như thế của tất cả mọi người?

    2. Đây là lúc chúng ta bàn về nguồn lực. Nói chung, tất cả các nguồn lực, kể cả thời gian sống của một con người, đều là của hiếm và có giới hạn. Hiện nay mới chỉ có đa số người dân ở các nước Bắc Mỹ, Tây Âu, Nhật, Australia, New Zealand và một phần dân chúng ở một số nước khác là có cuộc sống xứng đáng với đời sống của con người mà thôi. 3 tỷ người hiện sống với thu nhập chưa tới 2 USD một ngày, trong đó 1,2 tỷ người có thu nhập chưa bằng nửa số đó; 2 tỷ người sống thiếu điện, 1,5 tỷ người thiếu nước sạch. Thế mà tài nguyên thiên nhiên đã cạn kiệt, nước và không khí đã bị ô nhiễm trầm trọng. Chỉ cần hơn một tỉ dân Trung Quốc và hơn một tỉ dân Ấn Độ được hưởng mức sống như người dân Tây Âu thì thế giới chắc chắn sẽ mất cân bằng thật sự, thậm chí là cạn kiệt tài nguyên và loài người có thể bị diệt vong.

    Như vậy là, LÀM THEO NĂNG LỰC HƯỞNG THEO NHU CẦU là lời hứa vô trách nhiệm, quá nhẩm nhí, một cái utopia, không thể nào xứng đáng với một người tự nhận hay vẫn được coi là triết gia biện chứng số 1. Nhưng tác hại và di hại của nó thì vô cùng khủng khiếp. Những nước mắc phải cái bả utopia này đã phải gánh chịu biết bao nhiêu đau thương, cà về người, về của, lẫn đạo đức, phong tục.

    5. VĨ THANH

    1. Lịch sử nhân loại là lịch sử của quá trình vươn tới tự do, vươn tới tình trạng ngày càng tự do hơn. Không cần đọc lịch sử, cũng chẳng cần đọc triết học cũng có thể cảm nhận được điều này. Có thể nói, hiện nay những người trên bốn mươi tuổi ở nước ta đều cảm thấy chân trời tự do ngày càng mở rộng ngay trước mắt mình, làn gió tự do đang mơn man ngay trên da thịt mình, tuy chân trời tự do chưa thật rộng và làn gió tư do chưa đủ mạnh như một số người mong muốn. Nhưng, có thể nói, bằng tuyên bố “những người cộng sản có thể tóm tắt lý luận của mình thành một luận điểm duy nhất này là: xoá bỏ chế độ tư hữu”, Marx và các đồ đệ của ông ta muốn đưa nhân loại vào chế độ nô lệ toàn triệt chưa từng có trong lịch sử nhân loại. Bởi vì, như lịch sử thành văn đã cho thấy, ngay cả thời của các pharaoh, trong các chế độ nô lệ hay các bạo chúa khủng khiếp nhất vẫn có những người giữ được khoảng cách nhất định với nhà nước, giữ được quyền tự kiếm sống. Khi nhà nước nắm tất cả phương tiện sản xuất thì không có cá nhân nào còn được độc lập với nhà nước nữa. Trotsky, một trong những lãnh tụ của cuộc Cách mạng Tháng mười Nga từng nói: “Ở đất nước mà nhà nước là người sử dụng lao động duy nhất thì đối lập nghĩa là chết đói một cách từ từ. Nguyên tắc cũ: Không làm việc thì không được ăn, đã được thay bằng nguyên tắc mới: Không vâng lời thì không được ăn”. Xã hội loài người, nếu thực hiện triệt để nguyên tắc này của Tuyên ngôn cộng sản, sẽ trở thành một tổ mối vĩ đại với những con người chẳng còn chút nhân tính nào, tức là trở thành những con vật vẫn đi bằng hai chân, nhưng không phải giống người trong quan niệm của chúng ta hiện nay.

    2. Lý thuyết về giá trị lao động và công thức tính giá trị thặng dư là hoàn toàn sai, còn lời hứa về “làm theo năng lực, hưởng theo lao động” là hoàn toàn vô căn cứ. Nhưng đây lại là những khẩu hiệu tuyên truyền, kích động, là động lực của “đấu tranh này là trận cuối cùng”. Giai cấp công nhân, được những đồ đệ của Marx - thực ra đều là những người chỉ biết lí thuyết suông, chưa từng sản xuất hay kinh doanh bất cứ thứ gì - kích động, đã làm được những cuộc cách mạng bạo lực long trời lở đất và đã thiết lập được các chế độ chuyên chính vô sản với kinh tế tập thể là chủ đạo. Nhưng hóa ra kinh tế tập thể và kế hoạch hóa, không sử dụng cơ chế thị trường, không thể phân bố một cách hiệu quả các nguồn lực (tức là chẳng biết trồng cây gì nuôi con gì cho hiệu quả). Xã hội lâm vào khủng hoảng thiếu triền miên. Tình trạng khủng hoảng kinh tế thường trực như thế sẽ dẫn đến những lời kêu gọi kế hoạch hóa nhiều hơn nữa. Nhưng kế hoạch hóa kinh tế thù địch với tự do. Vì trong xã hội tự do, người ta không thể đồng ý với nhau về một kế hoạch duy nhất, việc tập trung hoá quá trình ra quyết định về kinh tế phải song hành với tập trung hóa quyền lực chính trị vào tay một nhóm nhỏ. Cuối cùng, thất bại của kế hoạch hóa tập trung trở thành hiện tượng không thể nào phủ nhận được, các chế độ toàn trị thường bịt miệng những người bất đồng chính kiến - đôi khi bằng những vụ giết người hàng loạt. Đàn áp và dối trá gia tăng. Còn thiếu thốn thì tạo ra nạn ăn cắp, móc ngoặc và hối lộ. Thiệt hại lớn nhất mà chủ nghĩa xã hội gây ra không phải là kinh tế mà là tinh thần.

    3. Cuối cùng, tất cả các nước từng đi theo con đường mà Marx và các đồ đệ của ông ta vẽ ra đều phải quay trở về với chế độ dân chủ và kinh tế thị trường tự do. Nhưng, do con người trong những xã hội đó đã quen với lối sống tùy tiện, vô đạo đức, hối lộ, móc ngoặc, coi thường pháp luật, cho nên ở các quốc gia đó người ta thường thấy chế độ độc tài và nền kinh tế tư bản hoang dã cực kì vô liêm xỉ. Có thể nói, chủ nghĩa xã hội chính là con đường rất dài và đầy đau khổ để đi từ chủ nghĩa tư bản có trật tự sang chủ nghĩa tư bản hoang dã. Nghe đồn rằng cách đây 40-50 năm người ta đã thấy trên bàn sinh viên trong trường đại học ở Đức có câu: “Vô sản toàn thế giới hãy tha tội cho tôi!”.

    HẾT.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Tờ thấy bài này xứng đáng được DL ấp lao, nó lôi ra những sai lầm của mác để những kẻ tôn thờ mác nhận ra một chân lí là đêk phải ai cũng cận thị.
    Ở nhà sản xứ lừa và mấy xứ giẫy chết còn lắm đứa đội mác lên đầu, sẵn sàng tuyên chiến mí những đứa chê mác. Hehe.

    Your comment has been posted.
    ??
    Nếu muốn nói về Đảng CS thì nên nói nó là một tổ chức quần chúng, không người này lập ra thì người khác lập ra. chẳng viện vì phải thần thánh hóa nó, không việc gì phải tôn thờ nó, giống như tôn giáo, anh theo tôn giáo của anh, tôi theo tôn giáo của tôi, anh lạp ra Đảng CS của anh thì tôi lạp ra đảng nào đó của tôi. Hiện nay Hiến Pháp chưa có điều nào cám người ta lạp ra đảng phái khác. Anh lạp ra đảng của anh thì được, tôi lạp ra đảng của tôi thì anh cấm và bỏ tù là đièu vô lý, đéo còn công bằng, bình đẳng. Phải để các đảng phái bình đảng với nhau, đảng nào phản động thì dẹp và bỏ tù.

    Phàn sai cua Mác thì cả thế agi[ía đã vứt vào sọt rác rồi. Chính bản thân Mác cũng thừa nhận những lý thuyết Mác đưa ra là sai lầm và Mác phủ nhận trước khi Mác chết 6 năm, còn cái phần tinh túy của Mác thì các nước Bắc Âu đang theo. Mác không còn sống để cãi cọ với mấy ông đại lại như tác giả bài này. Sản phẩm của Mác tạo ra là đảng CS thì hàu như nước nào cũng có, Mỹ có Đảng CS, Canada có hai đảng CS, Ấn độ cũng có hai Đảng CS, Pháp . Đức , Ý, Nhật... đều có Đảng CS. Nhưng Đảng CS lên cầm quyền ,tức là nhà nước theo Đảng CS thì thực chất chẳng có nước nào cả. ngay cả ta cũng vậy thôi.
    Nếu muốn phe phán Đảng CS thì tốt nhát là nên liên hệ trực tiếp tới hoàn cảnh nước mình. Nhiều cụ CM lão thành còn đang mơ hồ về CNCS nen cứ tôn thờ cái Đảng của ông Nguyễn Phú Trọng.
    Đó ai biết tiêu chuẩn của một nước[ CS là phải có những gì? Tiêu chuẩn của một Đảng CS là phải có những gì? Nước ta theo chủ nghiã Mác Lê nin là theo cái đéo gì?
    Những điều thiết thực thì không nói mà toàn nói những điều viển vông xa với kiểu tự mình cãi nhau với mình như tác giả bài này thì quá nhiều mà chỉ làm mất thời giờ đọc. Hay là vì thiếu bài nên mới đưa bài này vào?