Liệu giới trẻ Việt Nam có sẵn sàng vươn tới tự do trong nền chính trị bấp bênh này không?

  • Bởi Admin
    28/10/2017
    3 phản hồi

    Athena chuyển ngữ

    Trong thời đại của Trump, người tị nạn và mạng xã hội, nhiều thanh niên Việt Nam cho biết họ mất dần sự liên kết với thế giới nhưng một số khác lại sẵn sàng đón nhận những thay đổi.

    Vào một buổi tối thứ Năm có mưa nhẹ, Dương đã đồng gặp nhau tại một quán cà phê ở trung tâm Hà Nội. Đây là một trong hàng ngàn quán cà phê mọc lên giữa thủ đô, nơi mà sự rảnh rỗi và thiếu không gian công cộng đã tạo ra những cơ hội kinh doanh không mong muốn.

    Hiên Dương 26 tuổi và đang làm việc tại một trường đại học lớn ở Hà Nội từ 9h sáng đến 5h chiều. Cô thích dành thời gian cuối tuần để café với bạn bè. Các ngày còn lại thì chỉ là: đến cơ quan, về nhà, rồi đi ngủ.

    Sáng ngày hôm đó, Dương đã tham gia kỳ thi tuyển công chức. Trong khu vực công, vượt qua bài thi này cũng có nghĩa là cô sẽ không bao giờ bị đuổi việc. Quan trọng hơn là, cô biết rằng dù thế nào thì mình cũng sẽ đỗ.

    Đối với những người trẻ Việt Nam thích hưởng lương nhà nước, thì những kỳ thi tuyển như thế chỉ đơn giản là hình thức, chứ không phải là thử thách gì cả. Đối với Dương, nó cũng tương tự như khi cô quyết định nhận việc tại trường đại học: cô không thể nghĩ ra phương án nào khác dễ dàng hơn, nhanh hơn hay khá khẩm hơn.

    Chỉ số Hiệu quả Quản trị và Hành chính công được công bố vào năm ngoái đã xác nhận rằng nạn ưu tiên người thân trong gia đình và tham nhũng trong khu vực công ở Việt Nam là “một vấn nạn mang tính hệ thống”, và mối quan hệ cũng như hối lộ là điều tối quan trọng với những ai muốn trở thành công chức.

    Gia cảnh giàu có, học vấn cao, có quan hệ, sự nghiệp ổn định là những thứ mô tả tầng lớp trung lưu ở Việt Nam. Và Dương, vốn sinh ra trong một gia đình danh giá, sở hữu tất cả những thứ đó. Cô bảo “Khi mọi thứ đã được sắp sẵn cho cậu, thì cậu chẳng cần nghĩ ngày mai sẽ ra sao đâu. Mọi thứ cũng chỉ như nhau cả thôi.”

    Vô cảm là một căn bệnh

    Ở Việt Nam, Đoàn Thanh niên Cộng sản, tổ chức thanh thiếu niên lớn nhất đất nước, vẫn tích cực tiếp cận với thanh niên để truyền bá đường lối của Đảng. Tuy nhiên, những người đứng đầu tổ chức này đang ngày càng gặp nhiều khó khăn trong việc truyền tải thông điệp đến một thế hệ được sử dụng thoải mái Internet, Facebook và điện thoại thông minh.

    Các chuyên gia nói rằng nhiều chiến dịch lôi kéo thanh niên tham gia các hoạt động công cộng vẫn thiên về hình thức hơn là các hành động cụ thể. Mặc dù có nhiều nỗ lực dành cho giới trẻ, nhưng sự vô cảm chính trị của thế hệ này dường như đã quá rõ ràng.

    Bản khảo sát Thanh niên Việt Nam Hội nhập, ban hành năm 2015 và thực hiện bởi tổ chức Hướng tới Minh bạch – đầu mối của tổ chức Minh bạch Quốc tế - thu thập câu trả lời của 1100 thanh niên Việt Nam từ 15 đến 30 tuôi thì thấy có đến 74% số đố hiểu rất ít hoặc không hiểu gì về phòng chống tham nhũng, và 45% số thanh niên có học thức trả lời rằng hành vi tham nhũng không giúp ích được gì trong mọi trường hợp.

    Theo ước tính của Liên Hợp Quốc vào năm 2015, với gần một nửa dân số dưới 30 tuổi, Việt Nam đứng thứ hai xếp hạng quốc gia tham nhũng nhất ở châu Á, trong một bản khảo sát được thực hiện bởi tổ chức Minh bạch Quốc tế, thì xem chừng số liệu trên cũng có vẻ hợp lý.

    Dương thừa nhận là cô chẳng biết gì về hệ thống chính trị ở Việt Nam và cũng chẳng quan tâm nguyên thủ quốc gia là ai. Mỗi lần đi bầu cử ở địa phương là cô lại chọn bừa ai đó.

    Cô cũng cho biết cô không quan tâm đến nạn tham nhũng tràn lan, các sự kiện quan trọng như APEC, các vụ tranh chấp đất đai gần đây của Hà Nội hay thậm chí các vấn đề quốc tế như Trump (cô có nghe tên của ông nhưng không biết ông ấy làm gì ). "Tại sao tôi phải quan tâm chứ?" Cô hỏi lại. "Một khi cậu có đặc quyền không phải suy nghĩ, thì cứ kệ mọi chuyện đi."

    Dương chia sẻ rằng, không chỉ cô mà ngay cả các đồng nghiệp ở trường đại học cũng như vậy, mọi người chỉ liên tục học tập nghiên cứu để trở thành giáo sư. “Chúng tôi có cập nhật tin tức nếu nó xuất hiện trên Facebook hoặc thời sự, nhưng chỉ để tán phét thôi. Những tin đó sẽ được quên ngay lập tức khi có tin khác xuất hiện.”

    “Chưa kể đến việc còn rất nhiều mối quan tâm khác. Như tôi chẳng hạn, tôi phải suy nghĩ xem làm thế nào để chi tiêu hợp lý trong khi tôi chỉ kiếm được 3 triệu mỗi tháng nhưng lại tiêu gấp đôi.”

    Một nghiên cứu về tầng lớp thanh niên trung lưu ở Việt Nam giai đoạn hậu đổi mới bởi Victor T.King và cộng sự, xuất bản năm 2008 trên Modern Asian Studies, đã kết luận rằng người dân thành thị ở Việt Nam có rất ít hiểu biết về chính trị, họ quan tâm hơn đến việc mua sắm, thú vui, và giành địa vị xã hội hơn.

    Bản báo cáo cho biết, mối quan hệ giữa nhà nước và tầng lớp người giàu mới nổi ở Việt Nam kể từ thời kỳ Đổi Mới đã khiến họ mắc kẹt giữa ý thức hệ cộng sản của nhà nước và các chính sách hướng đến chủ nghĩa tư bản toàn cầu.

    Và thế hệ thanh thiếu niên Việt Nam chỉ đơn giản là sản phẩm của cuộc chuyển dịch đó chứ không phải là nhân tố thay đổi chính trị và xã hội. Vì vậy họ tự xa rời bối cảnh chính trị của nước nhà hay các sự kiện gần đây bởi họ lớn lên trong hệ thống mà hướng họ đến sự ổn định và những thú vui khác.

    Thể hiện sự phản đối trên Facebook vì tương lai

    Khi mới 18 tuổi, Hoàng Đức Minh đã trở thành giám đốc chương trình của một dự án nâng cao nhận thức về biến đổi khí hậu. Sau đó, cậu lập ra Wake it Up, một doanh nghiệp khởi nghiệp với mục tiêu là cung cấp các giải pháp để nâng cao việc trao quyền thông qua các hoạt động xã hội. Minh cũng tham gia vào chiến dịch bảo vệ 6700 cây xanh khỏi bị chặt để xây dựng hạ tầng cơ sở tại Hà Nội. Thỉnh nguyện thư đã thu hút hàng trăm người tham gia tuần hành trên phố để phản đối quyết định của chính quyền thành phố.

    Minh cho biết “Tham gia các hoạt động xã hội không chỉ là sở thích mà nó còn cho tôi cơ hội được phát triển các kỹ năng của bản thân. Điều quan trọng là tìm được những tiếng nói đủ sức ảnh hưởng để bắt đầu hợp tác cùng nhau.”

    Việc công luận giận dữ và phong trào bảo vệ 6700 cây xanh đã đánh một bước thay đổi đặc biệt đối với sự tham gia vào các vấn đề dân sự tại Việt Nam, bởi nó cho thấy sức ảnh hưởng tiềm năng của việc huy động người dân thông qua các sự kiện được tổ chức bởi giới trẻ trên mạng xã hội.

    Khi mà nền tảng tin tức truyền thống đang dần thất thế, các trang mạng xã hội như Facebook sẽ nhanh chóng trở thành nguồn tin chính thống. Theo hãng thông tấn Reuters, Việt Nam là một trong 10 quốc gia đứng đầu về lượng người sử dụng Facebook với hơn 52 triệu tài khoản.

    Sự nổi lên của Facebook tại Việt Nam đã được chứng minh qua việc đóng góp vào công cuộc thay đổi xã hội đến mức hồi đầu năm nay Bộ Thông tin và Truyền thông đã yêu cầu Facebook, Google và Youtube phải gỡ bỏ và chặn các nội dung mà chính quyền cho là “độc hại”.

    Giống như Wake it Up, nhiều sáng kiến xã hội khởi xướng bởi các tổ chức phi chính phủ như Live and Learn, ISEE và Viet Pride cũng sử dụng Facebook để tiếp cận giới trẻ. Sự gia tăng của các mạng xã hội ở Việt Nam ám chỉ rằng người trẻ muốn được lắng nghe bởi không có một phương tiện chính thức nào để họ làm điều đó. Nhưng giống như bất cứ điều gì khác dựa vào các mạng lưới xã hội để phát triển tiếp, mối đe dọa từ việc ảo hóa hoạt động xã hội là biến nó thành "chủ nghĩa lạc quan", làm giảm chất lượng các phong trào chính trị và xã hội và trở thành các phong trào chỉ được marketing ở trên mạng.

    Bùi Trà My, giáo viên dạy môn văn hóa và truyền thông tại hệ thống trường Olympia, đã viết một vài nghiên cứu về sự tham gia của giới trẻ trên mạng xã hội. Cô tin rằng mạng xã hội đã làm thay đổi cách tiếp nhận thông tin và hoạt động xã hội của giới trẻ. "Bạn có thể đăng chữ ký trực tuyến của bản thân lên petitiononline.com và cảm thấy yên tâm rằng bạn đã hoàn thành trách nhiệm công dân của mình. Tương tự cũng rất dễ dàng khi chỉ cần nhấp chuột và tham gia các nhóm trên Facebook.”

    Cô nói thêm “Nhưng quan tâm đến các vấn đề chính trị và xã hội không phải là trách nhiệm, mà là một nhu cầu. Chỉ khi nào mọi người nhận thức rằng những vấn đề đó ảnh hưởng trực tiếp đến họ thì họ mới hành động.”

    Đồng thời, sự phổ biến của các hoạt động về môi trường và cộng đồng LGBTQ đối với những vấn đề như tham nhũng, giới tính, quyền của các dân tộc thiểu số, hoặc tự do ngôn luận, cũng khiến người khác phải suy nghĩ. Jean Munro, cựu cố vấn kỹ thuật cao cấp của Chương trình Phát triển LHQ tại Việt Nam cho biết, có thể vì những vấn đề này được coi là vấn đề cá nhân ở Việt Nam, nên nó rất nhạy cảm.

    Một thế hệ mắc kẹt trong sự chuyển đổi

    Có rất nhiều lý do giải thích vì sao giới trẻ Việt Nam không quan tâm đến chính trị. Tri Phương, một nghiên cứu viên tại đại học Yale, chuyên nghiên cứu về văn hóa giới trẻ và sự tham gia của giới trẻ trên mạng xã hội ở Việt Nam, cho biết hệ thống giáo dục hiện tại không phục vụ nhu cầu của giới trẻ hay khuyến khích họ tham gia vào các hoạt động dân sự. Có thể họ nhận thức được các vấn đề xã hội, nhưng không cam kết là sẽ giải quyết nó bởi họ không cảm thấy họ là một phần của các cuộc thảo luận.

    “Giới trẻ chỉ vùng lên khi họ cảm thấy quyền lợi của họ bị từ chối. Điều đó rõ ràng đã xảy ra ví dụ phong trào chiếm khu trung tâm hay Mùa Xuân Ả rập, nhưng trong những trường hợp đó là đã có đàn áp nặng nề hoặc giới trẻ cảm thấy họ bị loại khỏi hệ thống xã hội. Chính vì vậy họ đã hành động theo hướng chính trị bởi họ tức giận và họ không còn lựa chọn nào khác.”

    Trong khi đó ở Việt Nam, tôi nghĩ rằng chừng nào giới trẻ còn có lựa chọn khác để làm xao nhãng chính họ, thì họ còn thờ ơ với chính trị. Giới trẻ Việt Nam không quan tâm đến chính trị đon giản là vì chính trị chẳng có ý nghĩa gì với cuộc sống của họ cả.”

    Cả ba người Dương, Minh và My đều ngang ngang tuổi nhau với profile cũng tương tự nhau: trẻ tuổi, sống ở thành phố, và được ăn học đầy đủ. Nhưng thái độ khác nhau với các vấn đề xã hội của họ cho thấy rõ sự phức tạp và có phân tầng trong tầng lớp trung lưu ở Việt Nam.

    My chia sẻ “Tôi sinh ra vào thời kỳ nền kinh tế có sự chuyển biến, chứng kiến biết bao thăng trầm của các tổ chức xã hội, sự phục hồi của nhiều giá trị và sự ảnh hưởng của các nền văn hóa đương đại lên thế hệ trẻ chúng tôi. Chính vì bị mắc kẹt trong những biến chuyển đó nên tôi mới cảm thấy cần phải biết nhiều hơn và nghiên cứu nhiều hơn về phát triển xã hội.”

    Ngược lại với My, Minh rất lạc quan về sự đóng góp của thế hệ trẻ cho xã hội. “Trong vòng 7 năm qua, đã có rất nhiều thay đổi đáng kể ở giới trẻ. Tôi vẫn nghĩ rằng giới trẻ thành thị đóng một vai trò quan trọng trong các hoạt động xã hội ở Việt Nam. Trong bối cảnh nước ta hiện nay, khi xem xét đến chất lượng giáo dục cũng như tình hình kinh tế chính trị, thì việc người trẻ dành ít thời gian cho các vấn đề xã hội và dành nhiều thời gian hơn cho chuyện khác cũng là điều dễ hiểu. Công việc của những nhà hoạt động xã hội cũng giống như nhân viên bán hàng vậy. Họ cần phải làm thế nào để mọi người cảm thấy là cần thực hiện trách nhiệm công dân. Chứ không thể cứ ngồi đó rồi kỳ vọng xã hội sẽ tự tốt lên, hoặc đợi giới trẻ tự chủ động hơn.”

    Trở lại với buổi café cùng Dương, một giảng viên tương lai, cô cho biết cô chưa bao giờ nghe đến phong trào bảo vệ 6700 cây xanh ở Hà Nội hay bất kỳ các hoạt động xã hội tương tự nào. “Tôi không tin các hoạt động xã hội trên Facebook bởi có rất nhiều sự kiện giả được lập ra để câu like.”

    Khi được hỏi về nghề nghiệp mơ ước của mình, Dương chỉ ngồi im lặng. “Tôi cảm thấy bất an với mọi thứ. Có rất nhiều lần thôi nghĩ đến chuyện bỏ việc bởi tôi sẽ trở thành giảng viên, và điều đó sẽ ảnh hưởng đến các sinh viên của tôi. Nhưng tôi vốn sống quá phụ thuộc vào bố mẹ và tôi không nghĩ là mình có đủ can đảm để thay đổi.”

    Nguồn: "Growing up in a political bubble: Are Vietnamese millennials ready to burst free?", VnExpress (Bài đã bị gỡ bỏ sau đó)

    Từ khóa: Athena, thanh niên

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    NJ viết:
    “…hay "dũng cảm" lắm thì chỉ đi tới của lồng nhìn ra ngoài.... cho vui.

    ----------

    Hì hì,
    Bác làm tôi phải bật cười !
    Những gì đã qua quen thuộc và đã trở nên bình thường, nó đều có tác dụng khiến người ta”lưu luyến” không muốn rời xa ! Quả là có cái thứ "Tâm thế" đáng thương đó thật bác NJ ạ ! Nó như một thuộc tính tự thích nghi mà thiên nhiền ban cho mọi loài , cả vật chất lẫn tinh thần đều có khả năng tự thích nghị đáng thương như thế !

    Tôi nhớ có lần cũng đã còm đâu đó, một vài ý trùng với ý này của bác NJ ?!.
    Chẳng hạn , sống vài thế hệ trong thân phận nô lệ , người da đen thời Lincoln tự “mặc định” cho chủng tộc mình là “sinh ra để làm nô lệ” ! Được giải phóng, một thế giới tự do ập đến đột ngột, không phải sự mừng rỡ ,hả hê tung mũ nón lên trời…như phim Holywood, mà trong thực tế, trước hết nó làm cho hầu hết nô lệ da đen ở Mỹ bị shock nặng !
    Họ cảm thấy bức rứt khó chịu vì điều ấy quá xa lạ ! Rất có thể, phần đông đã thực sự nuối tiếc “một cuộc đời nô lệ bình an” của mình . Họ đã bật khóc đau đớn khi được “chủ trả tự do” , vì nghĩ rằng mình và gia đình đã làm gì đó nên “bị chủ ghét bỏ”? Họ xin lỗi, họ thề nguyền , họ cam kết…,họ cố gắng chứng minh mình rất khỏe mạnh, hãy còn hữu ích, họ năn nỉ mọi kiểu … chỉ để hy vọng thấy lại được “cuộc đời nô lệ hạnh phúc” ngày xưa. Thấy lại thời “nô lệ thơ ấu”, khi họ được “nô lệ ông nội ẳm bồng”, được “nô lệ bố” chăm sóc, được “nô lệ mẹ” yêu thương…! Họ chân thành van nài rằng, hãy cứ “nhốt biệt lập họ dưới hầm tối” , hãy cứ “dùng roi đòn thật nặng” với họ…hãy đánh đập và trừng phạt họ, nhưng hãy đừng xua đuổi họ, hãy ban cho họ cái mong ước dược trở lại với “cuộc đời” ấy !

    Xin chớ lấy làm lạ, điều ta thấy ở tuổi trẻ VN- miền Bắc đã vài thế hệ- miền Nam cũng đã hơn 40 năm …và cả ở các lứa tuổi khác , đang là một dạng “tâm thế thích nghi” đáng thương như nói trên ! VN XHCN , là một môi trường đã liên tục 85 năm chìm đắm , chịu đựng một nền Độc Tài Toàn Trị, được thực thị một cách tinh vi tàn nhẫn và thường xuyên , thông qua Dối trá, Bạo lực phi nhân tính . Đó là một môi trường XHCN ấy vô cùng độc hại và khắc nghiệt, không thua kém môi trường của “ chế độ nô lệ “ ! Có những “đặc trưng riêng “ hiếm bắt gặp ở một số quốc gia khác , dù nơi khác ấy chịu cùng một loại đại nạn CS hay thãm họa độc tài trên thế giới. Mội trường đặc biệt ấy, tất nhiên sinh ra những nạn nhân cũng đặc biệt của riêng nó !
    Tuổi trẻ nơi ấy sợ “ Nhân quyền, Dân quyền và cả …Tự do” nữa . Họ hãi hùng trước viễn cảnh ấy và ủng hộ tất cả những gì giúp họ củng cố nỗi sợ ấy,họ hoàn toàn không tin có gì là “tươi sáng, tốt đẹp” …họ chỉ muốn được như cũ, cái thế giới “thần tiên quen thuộc” của họ, họ muốn nghe tin tức qua chiếc “loa phường quen thuộc”, buổi sáng quen thuộc nghe bài nhạc quen thuộc, cách đọc tin ( không phải nội dung) quen thuộc, đúng giờ …Mức độ “nô lệ hóa xã hội” không đến mức như xã hội BTT, nhưng cái Tâm thế hướng đến nó ,thì từa tựa nhau ! – Và họ đang chân thành gọi đó là “quê hương” …!

    Có lẽ bác NJ sẽ đồng ý, rằng, không chỉ tuổi trẻ hay những nạn nhân đã sống qua vài thế hệ do Việt cộng cai trị mà cả “tâm thế” của tần lớp gọi là “ Quan chức chính phủ” cũng thế …chẳng hạn, bầu không khí trong QH Việt cộng,qua nhiều thế hệ đã rất “bình yên, đồng thuận” ,không tranh luận cãi vả nhau bao giờ, chỉ có phát biểu lắng nghe và vỗ tay …năm này qua năm khác …êm đềm và luôn “thành công rực rỡ”. Các Tham dự viên ở tòa nhà to ấy ( tức “Nghị sĩ QH XHCN” ), quen thuộc và thành thạo mọi thủ tục, mọi diễn biến …họ quen thuộc giọng đọc ( không phải nội dung ) đều đều, nhớ mãi giai điệu êm ả bình an ấy của QH , họ rất nhạy bén với những “thay đổi âm giai, tiết tấu” …trước khi vỗ tay, hay khi thay đổi “giọng ru hời” bởi một người khác ( hầu như bạn sẽ không bao giờ bắt gặp một đại biểu QH nào vỗ tay sai thời điểm hoặc tần số…, họ rất chuyên nghiệp ! ) Và họ đặc biệt nhạy bén với những âm nhấn, những tiếng xí xào khi bắt đầu kết thúc , đứng lên chuẩn bị ra về…vv.

    “Nô lệ đại biểu” cũng có những kỷ niệm của “ông nội, ông bố”…vì từ lâu nó đã là như vậy ! Họp QH ngày nay, họ không còn gặp những “ ông Đồ già” của riêng họ nữa. Có lẽ họ rất buồn khổ ?! Nếu thấy họ cất tiếng nài nỉ “ông chủ độc tài đảng trị”, như những người nô lệ da đen kia, thì cũng không quá khó hiểu !

    Và ta hãy nói thêm một ít về cái “ tâm thức này” của các con chim “ trí thức” đã ra đến cửa lồng – Sorry vì sẽ có vài vị không cùng quan điểm , nhưng có lẽ theo EFG tôi, vừa rồi bác Tương Lai là một đại diện như thế chăng ? Người trí thức XHCN cũng có những tâm thế “ ông Đồ già” của riêng họ ! Họ biết nhiều, hiểu rộng và hiểu sâu, họ thấy được cả cái …“thế sự du du…” nữa, nhưng ở một vài người, tất cả những kiến giải và tri thức ấy đều không thể giúp họ thoát được cái câu trích dẫn ở trên của bác NJ , rất nhiều…Các bác ấy, chỉ đủ “dung cảm” đứng nép sát vào cạnh cửa lồng …”nhìn ra ngoài …cho vui” !

    Hãy thử hỏi , cái gì khiến bác Tương Lai chỉ muốn trở về với “ đảng của bác Hồ” ? Những gì ngày nay đã biết lẽ nào bác Tương Lai không biết ? Chẳng hạn về “bản chất đảng Lao động” ấy ? về bản thân Hồ với CCRĐ, Giáp với thanh toán ám sát Quốc dân Đảng…, thời ấy không chỉ chết chóc oan khuất, đói khát, khói lửa và còn có cả nạn bị chi phối, khống chế nặng nề bởi lũ giặc Mao , kẻ thù truyền kiếp …XHCN nó đã thế từ HỒ chứ có phải đợi đến Lú ngày nay , thời nào lại không phải làm nô tài cho chúng ? Thời Hồ còn nặng nề sâu xa hơn nữa ….
    Di họa nặng nề của Mac-Lê-Mao-Hồ , của “ độc tài XHCN”…lẽ nào người như bác Tương lai không hiểu rõ vì đâu ? - Gốc của CS là lý thuyết Mác Lê đầy bạo lực phi nhân, đã tàn hại biết bao quốc gia dân tộc …sự thật sờ sờ, nhưng bác Tương Lai vẫn không nỡ dứt khoát từ bỏ nó, không dám nhìn thẳng vào Sự thật. dù đã quyết định đứng vào tư thế tự do chọn lựa …? Dù…dù….”đã tới cạnh cửa lồng rồi ! “.

    Tất nhiên , quyền chọn lựa cá nhân ấy cần phải được tôn trọng. Nhưng người ta không hề phê phán quyết định tách mình ra khỏi bọn tổng Lú của bác Tương Lai, mà đúng ra chỉ phê phán việc bác ấy bỏ một cái ác nhỏ , để mong được quay trở về với các ác lớn. Phê phán chuyện bác ấy ráng tìm lại với….cái ác khởi nguồn ! Chứng tỏ, bác ấy đã không suy xét lẽ Thiện –Ác cho thật phân minh . Hơn nữa, cũng khá chua xót cho cái tâm trạng “ ngưỡng mong Thánh đế hồi tâm” của vị “quan Ngự Sử Tương lai”, muốn dùng cái chết để can gián lũ bạo chúa …

    Thật đáng buồn khi lại nhận ra tâm thế ông Đồ già” lẫn khuất đâu đây trong cái quyết định ấy !

    Túm lại, những ai đã tự do, hãy thẳng tay phá nát cái lồng ấy đi thôi, các “ông Đồ già” sẽ không còn nơi ẩn trú nào….ngoài”thư viện quốc gia “

    Tôi đã đọc được ở đâu đó nói là, một con chim bị nhốt trong lồng quá lâu, khi cánh cửa lồng đã mở ra, nó sẽ không thể, không muốn bay ra ngoài, vươn đến bầu trờii bao la bên ngoài chiếc lồng vì .....sợ.
    Những nỗi sợ này khác với những nỗi sợ khi sống trong lồng.
    Dù có thể, không hài lòng lắm về cuộc sống bị giam hãm trong lồng, khi cửa lồng mở ra, nó chỉ phần phật đôi cánh..... rồi thôi... hay "dũng cảm" lắm thì chỉ đi tới của lồng nhìn ra ngoài.... cho vui.
    Chỉ khi nào, nó nhìn thấy trong bầu trời tự do, bao la đó, có hàng trăm, hàng ngàn những con chim khác đang bay lượn.... thì có thể để "bằng chị bằng em" nó sẽ vỗ đôi cánh lần nữa và có thể sẽ bay ra khỏi lồng..

    Điều này có thể đúng với một thành phần không nhỏ những người trẻ sống ở VN, đã quá quen với những hưởng thụ, những ràng buộc, cấm đoán của Luật pháp- như những điều luật 88, 79..., của và vì gia đình.... họ sẽ không biết "xử dụng" tự do ngoài khuôn khổ.

    Nguyễn Jung

    lược trích viết:
    “… không quan tâm đến nạn tham nhũng tràn lan, các sự kiện quan trọng như APEC, các vụ tranh chấp đất đai gần đây của Hà Nội hay thậm chí các vấn đề quốc tế như Trump … "Tại sao tôi phải quan tâm chứ?...có đặc quyền không phải suy nghĩ, thì cứ kệ mọi chuyện đi."… “ cập nhật tin tức … nhưng chỉ để tán phét thôi…chưa kể đến việc còn rất nhiều mối quan tâm khác…” – “…chưa bao giờ nghe đến phong trào bảo vệ 6700 cây xanh ..Tôi không tin…được lập ra để câu like.”…
    Về mơ ước của mình, Dương chỉ ngồi im lặng. “Tôi cảm thấy bất an với mọi thứ…tôi không nghĩ là mình có đủ can đảm để thay đổi.”

    --------
    Cô Dương ấy nói không quan tâm nhưng lại biết khá nhiều…, nhiều hơn cả tôi ?! Tuy tỏ vẻ “hoàn toàn thờ ơ” nhưng dường như đã có sẵn rất nhiều câu” biện minh đóng gói” để trả lời vì sao mình không quan tâm…? Hè hè ! Do đó, trong thực tế, cô ta có lẽ “đang rất quan tâm” ! Hơn nữa , khi đề cập đến tương lai hay “mơ ước” thì , “Dương im lặng rồi thố lộ…cảm thấy bất an” ( ?) , lại càng chứng minh nhận định trên là đúng !!

    Tuy ta thường gặp một số bạn trẻ có vẻ như cố gắng thuyết phục người khác ,rằng mình không hề quan tâm đến chính trị…,vì nhiều lý do rất thuyết phục ! Nhưng không phải các“nhân vật trẻ“ ấy sống giả dối ! Vì thái độ ấy cũng dễ hiểu : Người Việt, nhất là giới trẻ, được “chủng ngừa chính trị từ rất sớm”, về bản chất thật sự của chế độ và về vấn đề an toàn, hầu hết đều đang nghĩ rằng , khôn ngoan nhất là không bao giờ nên thổ lộ suy nghĩ thật của mình về chính trị …cho đến một lúc thích hợp nào đó ! Sự “chủng ngừa” này đến từ hai phía : một, từ “chủ trương “của bọn “đảng ta” và một, từ gia đình ! Nói cách khác, cái này sinh ra cái kia, và cùng tạo nên một biểu hiện bên ngoài giống nhau tuy cả nội dung và mục đích đều khác nhau .

    Mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó. Do đó, thiển nghĩ các biểu hiện thấy được ở lớp vỏ ngoài của người trẻ, chỉ dùng để quan sát, không nên và cũng không thể dùng để “ kết luận” về thái độ của tuổi trẻ về chính trị ! Vừa rồi, lại thêm một người trẻ - sinh viên Pham Kim Khánh , đã chứng minh như thế. Những thế hệ đi trước, luôn phán xét những người trẻ bằng con mắt của kẻ trưởng thành, giàu vốn sống , nhưng lại luôn quên rằng chính mình cũng đã một thời tuổi trẻ thường bị “người lớn chê trách” !

    Thông điệp của bọn “ đảng ta” thì rất rõ : “ Mọi việc “đã có đảng và nhà nước lo”, nếu biết tránh xa chính trị thì cả nhà và mọi việc đều sẽ ổn ! Nếu quan tâm đến chính trị sẽ gặp rất nhiều tai họa rất khó lường ! Riêng ban Tuyên giáo còn nghiên cứu rất kỹ các thủ đoạn, các biện pháp “ngu dân” khác nhau , để tạo thêm những lớp giáp che chắn cho “độc tài đảng trị”. Theo đó, việc “giữ cho dân tránh xa chính trị “vẫn là hạ sách, thượng sách là làm thế nào để , không cần phải nói gì làm gì mà người dân đều sợ hãi và nhắc nhở nhau tự bịt mắt lại trước các vấn đề chính trị !- Họ thành công đến gần hai thế hệ !

    Tiếc rằng, mọi việc nay đã khác, vì với internet, thông tin tự đến với người ta vừa nhanh, rộng , vừa đa chiều và dồn dập …thế nên, trong môi trường ấy, các chữ “không quan tâm” có vẻ …rất không chính xác! Hi hi ! - Đúng ra, tuổi trẻ thời internet đang bị …”quá tải thông tin” , và kẻ có năng lực xử lý thông tin yếu, sẽ cảm thấy bất an vì bơ vơ, mất phương hướng ...Không chỉ riêng tuổi trẻ VN !
    -------------

    Và với internet, quan niệm về “tự do” ngày nay cũng thế, có vẻ nó đang cần được định nghĩa lại ?! Vì “nhận thức về tự do” của thời internet đã không còn giống như trước nữa ! Bỏ máy tính hoặc bỏ điện thoại cầm tay ra, sẽ không làm con người (nhất là giới trẻ) thời internet cảm thấy được “tự do” hơn (dù quả thật, theo logic thì phải đúng là như thế) ! “Tự do” thời internet, có nghĩa là “tự do làm nô lệ của thông tin” ! (Hãy thử lấy đi “handphone” , hãy thử cấm con em bạn lên mạng. hoặc hạn chế “chat”…vv, bạn sẽ thấy họ như đang phải chịu đựng một dạng tù tội ! Thậm chí, chẳng cần cấm, chỉ cần “quan sát” hoặc “góp ý” vào thế giới “teen” của chúng, chúng cũng đã cảm thấy khó chịu vì …”mất tự do”.)

    Dù rằng, chúng ta càng lúc càng thấy rõ, thế giới ngày nay “dày đặt, ngồn ngộn thông tin” nhưng về một mặt nào đó, cũng gần như “không có thông tin” ?! Qua thế giới internet , sự hòa trộn của vô vàn những quan niệm, định kiến , văn hóa …khác nhau của mỗi cá nhân, nhóm người trên khắp thế giới , đã mâu thuẩn và ảnh hưởng nặng nề với bản chất "cần thời gian tiêu hóa" của “niềm tin”. Và cái kết quả “không biết phải tin cái gì” , khiến dường như tâm lý bất an trước “fake news” trở nên áp đảo…!

    Tuy thế, thông tin và sự quá tải thông tin lại cũng có thể …“gây nghiện” ! Vâng ! Tư do ngày nay là một cơn nghiện, nghiện sự lo lắng bất an - tức tự do để được là “nô lệ của thông tin” !
    Putin là kẻ nhanh tay lẹ mặt- đã là người đầu tiên tóm và tận dụng ngay những tên “nô lệ tội nghiệp” ấy !