Nguy cơ chưa giàu đã già

  • Bởi Admin
    11/10/2017
    2 phản hồi

    Trương Nhân Tuấn

    Hội nghị TƯ 6 của đảng CSVN bàn luận về 5 nội dung, trong đó nội dung thứ ba: “Nguy cơ chưa giàu đã già”, theo tôi là quan trọng hơn hết.

    Ý kiến này ám ảnh tôi từ nhiều ngày qua. Đây không phải là một “nguy cơ” mà là một “thực tế”. VN đang là một nước “nghèo”, về đủ mặt, so với mức trung bình của thế giới.

    Đây là một điều hết sức phi lý. VN được thiên nhiên ưu đãi mưa thuận gió hòa, có ruộng đất phì nhiêu, có biển, có rừng, có đủ thứ tài nguyên, quặng mỏ… VN lại là một quốc gia thuộc vùng trung tâm của phát triển kinh tế thế giới. Con người VN vừa cần cù siêng năng, vừa thông minh, ham học.

    Nhưng VN là một quốc gia ngoại lệ không chịu phát triển. Nói trắng ra VN là một quốc gia không thể làm giàu.

    Nếu so sánh với một đời người, quốc gia gọi là cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN đã đi sắp hết cuộc đời mà vẫn nghèo.

    Đến bây giờ ông TBT Nguyễn Phú Trọng mới nhận thức rằng VN “chưa giàu đã già”, mặc dầu là lời thú tội chân thành, nhưng đã quá trễ.

    (Dầu vậy lời thú tội này cũng rất hữu dụng để trả lời cho những tên bồi bút nâng bi vô liêm sỉ kiểu : đất nước thay da đổi thịt, ngày một tốt hơn.)

    Thiên nhiên đã không còn ưu đãi. Đồng bằng sông Cửu Long, kho lương thực của cả nước (và thế giới) đe dọa bị ngập mặn. Kế hoạch “sống chung với lũ” của chính phủ Nguyễn Xuân Phúc mới đề ra hồi tháng rồi được áp dụng. Thực tế đó là sự “buông tay” của nhà nước, bỏ mặc người dân “sống chết mặc bây” trước đe dọa của thiên nhiên. Từ nay đảng và nhà nước không có “kế hoạch”, không có ban bệ tư vấn nào nữa cho ĐBSCL để chống lại với thiên nhiên.

    Rõ ràng đảng và nhà nước (thấy không còn ăn được nữa) nên bỏ cuộc.

    Nhưng không chừng lại là một điều may. Họa trung hữu phúc. Nhờ thiên thiên đe dọa mà dân miền Nam thoát khỏi cái ách “tư vấn của đảng” và “ban bệ nhà nước”. Vì thiên nhiên không phải lúc nào cũng tàn bạo và bóc lột (như đảng và nhà nước).

    Trong khi rừng đã hết, vì đảng đã “ăn” vào nhiên nhiên không để lại một thứ gì. Những mỏ than, mỏ dầu khí… cái nào khai thác được thì đã khai thác cạn kiệt. Những mỏ dầu xa bờ thì bị TQ tranh giành. Còn “biển đã chết” từ lâu vì ô nhiễm.

    Nhưng điều tôi cho là tai họa của dân tộc này là giải pháp về “nhân số” của ông Trọng.

    Sắp tới đảng có thể cho phép dân VN mỗi gia đình có thể có ba hoặc bốn đứa con. Mục đích là “trẻ hóa” dân số.

    Nhưng “trẻ hóa” để làm gì, nếu không có một chính sách phát triển đúng đắn?

    Loại trừ vài triệu người giàu có chiếm hữu tất cả tiện ích của xã hội, một khối dân chúng 90 triệu người nghèo hèn còn lại chen chúc trên một dãi đất eo hẹp. VN đã bước vào khổ nạn “dân mãn”. Người càng đông, càng sống chụp giựt ở các thành phố lớn.

    Đảng và nhà nước luôn xem lao động rẻ như là một “điểm mạnh” của VN để thu hút tư bản nước ngoài đầu tư.

    Với tư duy như vậy thì có đẻ ra thêm vài chục triệu lao động nữa, đất nước này vẫn không thể giàu.

    Nhưng đảng và nhà nước có chính sách xuất khẩu lao động để lấy ngoại tệ. Lao động miền Bắc thì ưu tiên được đi các nước Châu Âu (như Đức) hay Nhật, Nam Hàn... Miền Trung (Thanh, Nghệ, Tĩnh) thì ưu tiên làm lao động ở Nhật, Nam Hàn, Đài loan… Bởi vì lao động này có “tay nghề”.

    Còn miền Nam?

    Về Sài gòn ta không khỏi ngạc nhiên khi thấy một lượng đông đảo thanh niên, tráng niên làm nghề “bảo vệ”, mặc áo xanh đứng ngồi ở các vỉa hè, bên ngoài các cơ sở, công ty. Đây dĩ nhiên không phải là một “nghề”, mà là “ăn không ngồi rồi”.

    Về miền Nam, có làng hầu hết con gái đều đi lấy “chồng ngoại”, phần lớn là Đài loan. Trong khi đỉ điếm đứng đường ở các vỉa hè Mã Lai, Indonesia, Thái Lan, thậm chí Cam Bốt… là gái miền Nam.

    Đây là một thảm trạng của dân miền Nam mà ít ai thấy. Dân miền Nam vừa ít học vì nhà nước không đầu tư vào giáo dục. Đây cũng là vùng đất bị bỏ quên, từ hạ tầng cơ sở đường xá, điện nước cho tới những vấn đề xã hội, con người. Mà không có cơ sở hạ tầng thì không có công kỹ nghệ đầu tư. Đàn ông ở đây, không làm ruộng thì đi làm công. Phụ nữ, nếu không tìm chồng nước ngoài thì làm đĩ. Ngoài các thứ đó còn có gì làm để sống?

    Theo tôi VN không “quá già” để không thể làm giàu được nữa. Có những quốc gia như Nhật, Thụy Sĩ… không được thiên nhiên ưu đãi như VN, nhưng đây là các quốc gia “già” nhưng rất giàu. Càng già họ càng giàu. Không chỉ giàu về vật chất mà còn cực kỳ giàu về văn hóa.

    Chủ trương tăng nhân số, “trẻ hóa nhân số” không phải là một giải pháp để VN “làm giàu”. Có thể việc này sẽ giúp cho đảng hốt thêm một mớ ngoại tệ (nhờ vào xuất khẩu lao động). Nhưng nhà nghèo đông con, thêm miệng ăn, thì gánh nặng càng thêm nặng.

    Cho con đi ở đợ, làm đĩ, không phải là phương pháp làm giàu.

    Mô hình chính trị là nguyên nhân khiến cho VN là một nước không chịu phát triển. Nhân sự đảng CSVN là một gánh nặng, như con đỉa hút máu, “ăn của dân không từ một thứ gì”. Thử đưa đảng này sang Nhật, Mỹ, Đức… lãnh đạo. Tôi chắc chắn là 10 năm sau các quốc gia này sẽ phá sản, sau đó xuống hàng chó ngựa không khác VN.

    “Chưa giàu”, không thể giàu là tại đảng chớ không phải chớ không phải tại dân số “già”.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Cái nguy cơ "chưa giàu đã già" thì hiện hữu trước mắt, nhưng còn cái nguy cơ nữa nguy hiểm hơn và cũng là nguyên nhân của cái nguy cơ "Chưa giầu đã già". Đó là chưa già đã lú lẫn. Dẫn chứng cả trong suy nghĩ và cả việc làm cũng nhiều. Nói thì toàn những điều không có trong hiện thực như "kinh tế thị trường định hướng XHCN", kèm theo đó là nhập hàng nghìn tấn rác từ Cămpuchia về rồi đem chôn, nhập thuốc giả hay kém phẩm chất về chữa bệnh cho dân ốm thêm rồi tăng viện phí để nhà nước có thêm thu nhập nhằm có tiền trả nước ngoài và để cán bộ có điều kiện tham nhũng.

    Bài này viết không nhất quán, tiền hậu bất nhất, chỗ thì nói : "Đây là một điều hết sức phi lý. VN được thiên nhiên ưu đãi mưa thuận gió hòa, có ruộng đất phì nhiêu, có biển, có rừng, có đủ thứ tài nguyên, quặng mỏ…" Có lé tác giả đang nằm ngủ trong chăn bông nên mới không biết tình hình lũ lụt xẩy ra khắp nơi, chết người mất của. Đoạn dưới thì mới nêu được vài nét thiệt hại do thiên tai ở đồng bằng sông Cửu Long.
    Vấn đề dân số là vấn đề quan trọng, có liên quan tới sự phồn vinh của đất nước.
    Tác giả chỉ nêu lên một vài hiện tượng xẩy ra trước mắt chứ không thấy được một quy luật là nếu tỷ lệ tăng dân số không thích hợp với tỷ lệ tăng kinh tế và khoa học kỹ thuật thì đất nước chỉ có nghèo đi. Trên toàn thế giới những nước có tỷ lệ dân số tăng thấp thì lại tăng trưởng về kinh tế.
    Ta hãy thử so sánh ta và nước Pháp thì thấy rất rõ. Nước Pháp có diện tích rộng gấp đôi nước ta, hồi giữa thế kỷ XIX, khi Pháp sang xâm lược nước ta thì dân số Pháp là 40 triệu, ta là 17 triệu. Với diện tích nước ta "tam sơn tứ hải nhất phần điền" (3 phần là núi, 4 phần là biển , chỉ có một phần là ruộng đất). Đến năm 1954 khi đất nước ta chia đôi thì cả nước có 45 triệu. Hiện nay thì dân số tăng vọt lên hơn 90 triệu, trong khi đó số dân ở Pháp kể cả dân nhập cư thì chỉ khoảng 67; 68 triệu. Về kinh tế thì Pháp phát triển nhanh, còn ta thì là một nước nghèo trong những nước nghèo nhất nhì thế giới. Vậy mà các nhà lãnh đạo còn định mở rộng cho sự "phát triển dân số" thì là chuyện lạ, thiếu tính toán, hay là đề cấp đén vấn đề này để quên vấn đề khác?? Hiện nay dân số trên 90 triệu người mà chưa nuôi được, phải coi dân như một tài nguyên đem đi xuất khẩu làm nô lệ cho dân tộc khác, vậy mà nhà nước còn định trong vài năm nữa sẽ tăng dân số lên 104 triệu để bù cho sức lao động !!!
    Có mấy nguyên nhân cụ thể làm cho đất nước ta nghèo, ngoài chế độ chính trị độc tài theo CNCS thì còn do chi phí cho quốc phòng quá cao, lực lượng vũ trang chiếm trên 1% dân số làm cho kinh tế mất cân dối, hai là do nạn tham nhũng và tỷ lệ sinh cao, bên cạnh đó còn nạn lãng phí và số người phi lao động gián tiếp cũng quá nhiều.
    Chỉ riêng số người bị ảnh hưởng do chất độc màu da cam quái thai dị dạng mất sức lao động mà phải nuôi cũng gần bằng dân số cả nước Singapore cũng là gánh nặng cho nền kinh tế. Có người bị nhiễm chất độc da cam đã đr 3 lần không nuôi được mà còn đẻ tới lần thứ tư, con ra đời lại bị dị dạng và thiểu năng trí tuệ. Để con là lẽ thường tình của cặp vợ chồng và còn là hạnh phúc của gia đình, nếu cấm đẻ là điều không thể được. Nhưng hãy thử xem những gia đình khó khăn mà cc]s để nhiều để rồi đứa trẻ ra đời bị khổ, làm cả gia đình khổ theo và xã hội cũng gánh thêm nỗi khó khăn. Vậy hãy để các gia đình khó khăn cần nhắc có nên đẻ nhiều hay không? Trước khi đẻ thì hãy cân nhắc xem bố mẹ có mang lại tương lai tươi sáng cho đứa con của mình hay không?
    Trong chiến tranh, người dân mình đã là lính đánh thuê, trong hòa bình thì lại là thứ hàng xuất khẩu đem ngoại tệ về cho đất nước và nuôi gia đình. Đã không nuôi được dân mình mà còn có chủ trương đẻ nhiều để có nguồn xuất khẩu thì là bài tính luẩn quẩn.