Giải mã các khái niệm bị đánh tráo

  • Bởi Admin
    11/10/2017
    10 phản hồi

    Nguyễn Hữu Đổng

    Khái niệm bị đánh tráo là hiện tượng ngôn từ được con người sử dụng chưa khoa học, xét cả về mặt hình thức (mục tiêu, học thuật), nội dung (phương pháp, nghệ thuật) hay bản chất (nguyên tắc, sự thật). Trên thế giới không hiếm trường hợp các nhà hoạt động chính trị, xã hội sử dụng khái niệm bị đánh tráo một cách có chủ ý, hoặc không chủ ý do nhận thức chưa sâu sắc, chưa khoa học. Đặc biệt, những người có quan điểm tôn thờ “chủ nghĩa”, dạng theo chủ nghĩa “duy tâm”, hay chủ nghĩa “duy vật” như một số người có quan điểm mác-xít, hoặc những người mắc các căn bệnh “mù chữ”, “giáo điều”, “ấu trĩ”, “kiêu ngạo” có thể được coi là những nhà lý luận, thực tiễn chính trị điển hình về sử dụng các khái niệm liên quan đến chính trị bị đánh tráo.

    Thế nào là khái niệm bị đánh tráo?

    Khái niệm (hiện tượng) là sự vật tồn tại ở dạng “phi vật thể” (phi vật chất) - hiện tượng mang tính “đối lập” với “vật thể” (vật chất). Nhiều nhà khoa học trên thế giới ngay từ thời cổ đại đã nêu ra các mặt đối lập của sự vật, hiện tượng. C. Mác đã từng viết rằng: “ở trong thời đại chúng ta, mọi sự vật đều tựa hồ như bao hàm mặt đối lập của nó” [1]. Các mặt đối lập cơ bản của mọi sự vật, hiện tượng đều có cấu trúc theo mô hình: “vật thể” - “phi vật thể” - “thực thể” (mặt đứng ở “giữa” - sự thật).

    Hiện tượng mang tính đối lập được hiểu là các tư tưởng hay quan điểm, quan niệm tồn tại “ở phía đối ngược lại” [2] với tư tưởng, quan điểm, quan niệm kia. Hiện tượng đối lập mang tính vật thể là muốn nói đến “vật chất” (hình thức - mục tiêu), tức sự vật mà con người có thể nhìn, cảm thấy được bằng giác quan thường; chẳng hạn, con người có thể nhìn thấy cái nhà, vật dụng, hay thể trạng con người. Hiện tượng đối lập mang tính phi vật thể là muốn nói đến “phi vật chất” (nội dung - phương pháp), tức hiện tượng mà con người khó có thể nhìn, cảm thấy được bằng giác quan thường; chẳng hạn, con người khó có thể nhìn thấy âm thanh, quan niệm, hay khái niệm. Hiện tượng đối lập mang tính thực thể là muốn nói đến “bản chất” (thực chất - nguyên tắc), tức sự vật, hiện tượng mà con người có thể hoặc không có thể nhìn, cảm thấy được bằng giác quan thường; chẳng hạn, con người có thể nhìn thấy “tượng Phật”, nhưng khó có thể nhìn thấy “Phật”; hoặc con người có thể nhận biết về hình thức, nội dung của khái niệm “xã hội chủ nghĩa”, nhưng khó có thể nhận thấy bản chất đã bị đánh tráo của khái niệm này.

    Khái niệm hay hiện tượng mang tính đối lập được hình thành bởi “vòng quay đối lập” của Trái Đất tự quay xung quanh nó và quay xung quanh Mặt Trời [3]. Hiện tượng đối lập tồn tại ở dạng “hoàn hảo” (đầy đủ) và chưa hoàn hảo. Hiện tượng đối lập hoàn hảo được hiểu là vòng quay của Trái Đất tự quay xung quanh nó trọn một ngày đêm (24 tiếng), hoặc Trái Đất tự quay xung quanh Mặt Trời trọn một năm (365 ngày).

    Trong ngôn ngữ tiếng Việt, khái niệm hoàn hảo là muốn nói tới một “danh từ” hoặc cụm danh từ, tức khái niệm đó phải bao hàm mặt đối lập. Chẳng hạn, khái niệm phải bao hàm “mục tiêu” (nói), “phương pháp” (làm) và nguyên tắc (nói và làm). Nếu không bao hàm mặt đối lập, khái niệm sẽ chưa hoàn hảo, tức nó chưa “chính danh” (chưa khoa học); điều đó cũng tương tự như con người chỉ nói mà chưa làm, hay chính sách mới chỉ có mục tiêu mà chưa có phương pháp, nguyên tắc thực hiện. Không chính danh thì ngôn (ngôn từ) không thuận, tức khái niệm đã bị đánh tráo.

    Khái niệm bị đánh tráo được thể hiện ở rất nhiều vẻ, do có sự đa dạng của ngôn ngữ, hay đa dạng của các chữ số, các số. Chẳng hạn, về hình thức, chữ số 2 nếu được quay ngược đầu trên xuống dưới sẽ thành chữ số 5; chữ số 6 quay ngược trên dưới, phải trái sẽ thành chữ số 9; xếp chữ số 1 trong số 17 sang phía sau chữ số 7 thì số 17 sẽ biến thành số 71; xếp chữ số 0 trong số 10 sang phía trước chữ số 1 thì số 10 sẽ trở thành chữ số 1; chuyển chữ số dương ở bên trái phương trình đại số sang bên phải thì chữ số dương đó sẽ biến thành chữ số âm; viết thêm một chữ số lớn hơn 0 vào trước “phân số” thì phân số sẽ trở thành “hỗn số”; hoặc xếp chữ số 2 trong phân số ½ vào tử số thì phân số đó trở thành vô nghĩa;..v..v..

    Theo đó, khái niệm bị đánh tráo là xuất phát bởi nhiều nguyên nhân, như có thể do chủ ý hay không chủ ý, do yếu kém về nhận thức, hiểu biết, hay do “nghệ thuật”, tính “thiển cận”, hoặc “thủ đoạn” khi sử dụng ngôn từ, như sắp xếp, thay đổi, thêm, bớt không khoa học vị trí, vai trò của các thuật ngữ, khái niệm trong cụm từ hoặc câu. Việc sử dụng khái niệm bị đánh tráo của các nhà hoạt động chính trị, tức trong tư tưởng, đạo đức và hành động của họ không bảo đảm mục tiêu công bằng, bình đẳng về giá trị (độc lập, tự do, học thuật,…), quyền lợi (quyền lực, quyền uy, lợi ích,…) hoặc tinh thần (hạnh phúc, niềm tin, công lý,…) giữa các cá nhân, nhóm, cộng đồng, có thể được coi là sử dụng khái niệm chưa khoa học (chưa chân thật - giả dối).

    Trong thực tế, các nhà lý luận, thực tiễn chính trị khi sử dụng khái niệm bị đánh tráo do kém hiểu biết lại thường hay có các lập luận theo lối “ngụy biện” để bảo vệ các quan điểm, tư tưởng, hành vi sai trái, lệch lạc của mình. Đây được coi là “rào cản” nguy hiểm của “ý thức” hệ (phi vật chất) đối với sự phát triển của mỗi quốc gia, xuất phát từ các căn bệnh “sùng bái chủ nghĩa”, “tham quyền”, “tham tiền”, “tham danh”, vì quyền lợi của cá nhân và của “nhóm” (đảng phái) chứ không vì quyền lợi chung của cộng đồng quốc gia.

    Các khái niệm bị đánh tráo điển hình trong hoạt động chính trị

    1) Khái niệm bị đánh tráo điển hình nhất trong hoạt động chính trị là khi các nhà lý luận, thực tiễn chính trị sử dụng khái niệm gắn với cụm từ “xã hội chủ nghĩa”. Khái niệm xã hội chủ nghĩa được ghép lại bởi hai danh từ là “xã hội” và “chủ nghĩa”. Xã hội là muốn nói đến cộng đồng người (nhiều nhóm) đối lập với cá nhân (nhóm); còn chủ nghĩa là muốn nói đến “lý luận cơ bản hướng dẫn mọi mặt hoạt động” [4]. Tuy nhiên, xã hội chủ nghĩa lại chỉ là một tính từ, bởi danh từ chủ nghĩa chỉ là yếu tố “ghép sau để cấu tạo tính từ” [5]. Điều đó có nghĩa, khi xếp khái niệm chủ nghĩa trong cụm danh từ “chủ nghĩa xã hội” sang phía sau khái niệm xã hội, thì khái niệm mới (xã hội chủ nghĩa) đã bị đánh tráo thành khái niệm không rõ nghĩa (vô nghĩa), tương tự sau khi lấy toàn bộ các chữ số ở mẫu số của một phân số ghép vào tử số, thì số mới biến thành một số vô nghĩa như đã được phân tích ở phần trên. Còn trong thực tế, con người cũng chỉ xây dựng được xã hội thịnh vượng, dân chủ, công bằng, văn minh, chứ không thể xây dựng được xã hội chủ nghĩa. So sánh một cách hình ảnh với vòng quay đối lập hoàn hảo nêu ở trên thì khái niệm xã hội chủ nghĩa là không hoàn hảo (không khoa học), tương tự Trái Đất mới chỉ quay được ½ vòng xung quanh nó hay ½ vòng xung quanh Mặt Trời.

    Điều đó cho thấy, các khái niệm có đuôi ‘xã hội chủ nghĩa’ là đều không khoa học, xét về mặt học thuật. Chẳng hạn, các khái niệm sau đây đang sử dụng rộng rãi ở Việt Nam được coi là các danh từ, cụm danh từ không khoa học, tức chưa chính danh về ngôn từ (chưa rõ nghĩa), đó là:

    Tên nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam gắn với sự “mong muốn” của các nhà hoạt động chính trị kiên định theo lập trường của “chủ nghĩa xã hội khoa học” (năm hình thái kinh tế - xã hội), tức theo quan điểm chính trị mác-xít, là xây dựng một nước Việt Nam có xã hội công bằng, bình đẳng (không còn người bóc lột người), xã hội văn minh hơn các xã hội “tư bản chủ nghĩa” - khái niệm cũng thuộc loại bị đánh tráo như khái niệm xã hội xã hội chủ nghĩa đã được phân tích. Do đó, cụm danh từ cộng hòa xã hội chủ nghĩa là không rõ nghĩa, tức không khoa học - bị đánh tráo.

    Nền dân chủ xã hội chủ nghĩa gắn với sự mong muốn của các nhà chính trị mác-xít, là xây dựng một chế độ “dân chủ vô sản” (đa số), tiến bộ hơn nhiều lần “dân chủ tư sản” (thiểu số) - các khái niệm cũng thuộc loại bị đánh tráo. Bởi vì khái niệm dân chủ là khoa học, nhưng sau khi xếp thêm khái niệm vô sản hoặc tư sản vào đằng sau nó thì bản thân khái niệm dân chủ đó lại trở thành không khoa học. Điều đó có nghĩa, dân chủ vô sản hay dân chủ tư sản đều chỉ là các khái niệm bị đánh tráo từ dân chủ là khoa học thành dân chủ không khoa học, tức dân chủ “một chiều” không có đối lập.

    Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa gắn với sự mong muốn của các nhà chính trị mác-xít, là xây dựng một nhà nước “vô sản” (nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân) khác với nhà nước “tư sản” (nhà nước của giai cấp tư sản). Nhưng nhân dân lại gồm “bốn giai cấp công, nông, tiểu tư sản, tư sản dân tộc và những phần tử khác yêu nước” [6], tức nhân dân bao gồm nhiều nhóm mang tính chất đối lập, như Cụ Hồ (Hồ Chí Minh) đã từng nói. Do vậy, nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa về thực chất, chỉ là nhà nước dân chủ có một nửa (nửa vời), nhà nước chỉ riêng của “giai cấp vô sản” - khái niệm phản khoa học, tức khái niệm vô nghĩa (bị đánh tráo).

    Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa gắn với sự mong muốn của các nhà chính trị mác-xít, là phát triển nền kinh tế thị trường nhưng không hướng tới xã hội “tư bản chủ nghĩa” - xã hội có khái niệm bị đánh tráo như xã hội xã hội chủ nghĩa đã được phân tích ở trên. Về thực chất, kinh tế thị trường ở quốc gia nào cũng đều muốn hướng tới xã hội tiến bộ, công bằng, dân chủ và giàu mạnh. Tức mọi khái niệm gắn với xã hội chủ nghĩa trong nhiều trường hợp khác, như chế độ xã hội chủ nghĩa, tổ quốc xã hội chủ nghĩa, cách mạng xã hội chủ nghĩa, thi đua xã hội chủ nghĩa, yêu nước xã hội chủ nghĩa, văn hóa xã hội chủ nghĩa… đều chỉ là các khái niệm không khoa học - vô nghĩa (bị đánh tráo).

    Các danh từ có gắn với khái niệm xã hội chủ nghĩa nêu trên đều dựa trên cơ sở lập trường, quan điểm theo thiên hướng “chủ nghĩa”, tức “chủ nghĩa xã hội” - chủ nghĩa gắn với sự mong muốn đạt được các mục tiêu xã hội tốt đẹp. Do vậy, về thực chất, tên nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là muốn nói đến thể chế cộng hòa “có tính chất của chủ nghĩa xã hội” [7], hay thể chế cộng hòa theo quan điểm chủ nghĩa xã hội. Chủ nghĩa xã hội là một danh từ, tức tồn tại hiện tượng đối lập giữa mục tiêu và phương pháp. Tuy nhiên, thực tế cho thấy, nội dung (phương pháp), bản chất (nguyên tắc) của thể chế trong chủ nghĩa xã hội chuyên chính (một đảng cầm quyền) lại không muốn áp dụng nguyên tắc “pháp quyền” (nguyên tắc bảo đảm công bằng, bình đẳng về giá trị, quyền lợi, tinh thần cho các tầng lớp nhân dân) và không muốn áp dụng thiết chế nhà nước dân chủ “kiểu tư sản” [8] như Lênin đã từng nhận ra điều sai lầm này, tức những người theo chủ nghĩa xã hội chuyên chính là không muốn áp dụng thể chế nhà nước “tam quyền phân lập”.

    Điều đó có nghĩa, thể chế cộng hòa xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam hiện nay là mới chỉ đề cập đến mục tiêu tốt đẹp, chứ không thật sự đề cập đến việc sử dụng phương pháp dân chủ, nguyên tắc pháp quyền, tức không sử dụng “thần linh pháp quyền” [9] một cách thật sự để bảo đảm giá trị, quyền lợi, tinh thần cho các tầng lớp nhân dân trong quốc gia như Cụ Hồ đã từng nêu trong bản Yêu sách của nhân dân An Nam gửi tới trưởng đoàn các nước tham dự Hội nghị Vécxây cách đây gần một thế kỷ.

    Tức về thực chất, thể chế quốc gia cộng hòa xã hội chủ nghĩa gắn với hình thức chuyên chính (một đảng) ở Việt Nam hiện nay là thuộc về thể chế quân chủ (phi dân chủ) của một “nhóm” (Vua tập thể) [10] đảng viên bảo thủ (giáo điều) trong Đảng cộng sản, tức thể chế “không dựa vào pháp luật” [11] để quản trị quốc gia, mà dựa vào “sức mạnh” của chính quyền nhà nước như Lênin đã từng áp dụng vào thời kỳ đầu cầm quyền của mình - thời kỳ có nhiều “sai lầm của chúng ta” [12]. Do vậy, có thể thấy rằng, thể chế cộng hòa xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam là thiếu dân chủ, tức dân chủ mới chỉ ở mục tiêu (lời nói) - dân chủ “một nửa”.

    2) Các khái niệm bị đánh tráo khá điển hình trong hoạt động chính trị là khi các nhà lý luận, thực tiễn chính trị theo quan điểm chủ nghĩa “duy vật” mác-xít, như ở Trung Quốc, Việt Nam, đã sử dụng một số khái niệm chưa khoa học, như “diễn biến hòa bình”, “quân đội làm kinh tế”, “bộ chính trị”, hay “đảng lãnh đạo nhà nước”. Các khái niệm này về thực chất chỉ là con đẻ của khái niệm xã hội chủ nghĩa bị đánh tráo.

    Trong khái niệm diễn biến hòa bình, diễn biến là muốn nói đến phát triển theo một chiều hướng nào đó, như bằng bạo lực, chiến tranh hay hòa bình, theo con đường xã hội chủ nghĩa hay chệch hướng sang tư bản chủ nghĩa. Tuy nhiên, xã hội chủ nghĩa hay tư bản chủ nghĩa đều chỉ là các khái niệm bị đánh tráo; tức diễn biến hòa bình là khái niệm không rõ nghĩa, ẩn chứa điều giả dối. Khi chuyển cụm từ diễn biến trong khái niệm diễn biến hòa bình sang phía sau cụm từ hòa bình, thì khái niệm mới (hòa bình diễn biến) lại biểu hiện tính chất nhân văn của con người. Bởi hòa bình là muốn nói đến phát triển trong “hài hòa”, “thanh bình” không có chiến tranh; tức con người mong muốn có hòa bình diễn ra trong xã hội luôn có những mâu thuẫn, biến động khách quan. Trong thực tế, không ai muốn chiến tranh diễn ra suốt hàng ngàn năm nay trên thế giới, hay người Việt Nam chẳng ai muốn chiến tranh cứ diễn ra mãi cho đến tận ngày nay vẫn chưa chấm dứt - đó là chiến tranh “ý thức” hệ giữa những người đi theo tư tưởng xã hội chủ nghĩa và những người không đi theo xã hội chủ nghĩa. Đây thực sự đang là một bi kịch, thảm họa cho Dân tộc Việt Nam mà nguyên nhân dẫn đến chính là chủ nghĩa xã hội (chủ nghĩa cộng sản) chuyên chính (một đảng) - xã hội trong đó không tồn tại các lực lượng, chính kiến mang tính đối lập khách quan, đồng thời pháp luật không được tôn trọng trong xây dựng và thực thi.

    Trong khái niệm quân đội làm kinh tế, thuật ngữ quân đội là muốn nói đến những người cùng một đội ngũ của “quân vương” (nhóm - nhà nước) trong quốc gia, có chức năng bảo vệ đất nước, chứ không phải làm “kinh tế” - hoạt động kinh doanh kiếm lợi nhuận. Do vậy, bản chất quân đội là không được làm kinh tế, mà chỉ có thể tham gia sản xuất phi lợi nhuận; hơn nữa, quân đội chỉ có thể “trung với nước” (quốc gia - nhiều nhóm) chứ không phải trung với đảng chính trị (một nhóm) trong quốc gia. Nhìn nhận một cách hình ảnh quân đội và kinh tế trong các chữ số nguyên hay quốc gia cho thấy, quân đội tương tự như các chữ số “âm và dương” (nhiều nhóm - quốc gia), còn kinh tế như chữ số “0” (nhóm trong quốc gia); các chữ số âm, dương không thể làm thay chức năng chữ số 0 - chữ số trung gian; tương tự, quân đội không thể làm chức năng kinh tế. Thực tế hiện nay, quân đội ở Việt Nam làm cả chức năng kinh tế, đã và đang dẫn đến tình trạng quân đội “bóc lột” sức lao động của nhân dân, tức “nhà nước - quân đội” đã trở thành lực lượng cấu kết với nhau thống trị xã hội.

    Trong khái niệm bộ chính trị, thì thuật ngữ “bộ” về thực chất là muốn nói đến cơ quan có chức năng quản trị của nhà nước chứ không phải của đảng phái; “chính trị” là muốn nói đến chính sách và cách thức quản trị quốc gia như thế nào để nhằm đạt được phúc lợi chung cho cồng đồng. Điều đó có nghĩa, chính trị là hiện tượng bao hàm mặt đối lập như Mác đã nêu ra, nhưng khi thêm thuật ngữ “bộ” trước khái niệm chính trị, thì cụm từ bộ chính trị lại không có đối lập rõ ràng (công khai); tức bộ chính trị là khái niệm không khoa học (không hoàn hảo) - biểu tượng của sự độc đoán về quyền lực trong xã hội có đối lập khách quan, nhưng bị bộ này “trấn áp” (không cho tồn tại). Nhìn nhận một cách hình ảnh khái niệm chính trị tương tự như một phân số cho thấy, khi thêm một chữ số vào trước phân số đó thì nó đã biến thành “hỗn số”, tức phi chính trị (không khoa học); hay nói cách khác, hiện tượng chính trị như vậy đã trở thành “thủ đoạn”, vì lúc này chính trị đã không còn “bao hàm mặt đối lập” một cách công khai, khách quan như Mác đã nêu ra. Khái niệm bộ chính trị về thực chất là muốn nói tới cơ quan của nhà nước - quốc gia chứ không phải cơ quan riêng của đảng phái chính trị. Trên thế giới, các đảng chính trị trong quốc gia tồn tại xã hội dân chủ, chỉ lập ra ban chấp hành trung ương chứ không lập ra bộ chính trị. Tức khái niệm bộ chính trị trong đảng phái ở các nước theo chủ nghĩa xã hội chuyên chính đã được sử dụng không khoa học về vị trí, chức năng, hay đã bị đánh tráo trong quá trình sử dụng từ ngữ.

    Trong khái niệm đảng lãnh đạo nhà nước, cụm từ “lãnh đạo” bao hàm các thuật ngữ “lãnh” và “đạo”. Lãnh là muốn nói tới sự đảm nhận một công việc nào đó của chủ thể, đồng thời chủ thể phải có trách nhiệm với việc đó, tức là nói đến “lệ”, “luật”; còn đạo là muốn nói tới đường lối mà chủ thể phải thực hiện theo những nguyên tắc, đạo đức nhất định. Lãnh đạo được hiểu là chủ thể lãnh đạo phải biết kết hợp sử dụng 3 công cụ quyền lực cơ bản: kết hợp giữa quyền lực “mềm” là pháp luật (hiến pháp, các đạo luật), tức dùng “tài trí” thông qua “bộ não” của mình với sử dụng quyền lực “cứng” là bạo lực (nhà tù, cưỡng chế) và quyền lực “thông minh” là uy tín (uy quyền, sự tín nhiệm), tức dùng “đức độ” và “công tâm” thông qua “dạ dày”, “trái tim” của mình. Sự kết hợp này được thể hiện ở các kỹ năng lãnh đạo chủ yếu như: có tầm nhìn để ra các quyết định, giải quyết các vấn đề; có trách nhiệm, chính trực, tự tin, biết quyết đoán; có kỹ năng tương tác như giao việc, ủy quyền cho người khác, biết dùng uy tín của mình về trí tuệ, đạo đức, sự công tâm để tạo động lực trong nhóm, cộng đồng thực hiện các chính sách, mục tiêu đặt ra. Tức khái niệm lãnh đạo được nhìn nhận vừa là “danh từ”, vừa là “động từ”.

    Khi khái niệm lãnh đạo được ghép sau vào một danh từ thì sẽ xảy ra hai trường hợp: khái niệm mới sẽ là danh từ hoặc là động từ. Chẳng hạn, đảng lãnh đạo sẽ có thể là danh từ hoặc động từ.

    Trong trường hợp là danh từ, thì đảng lãnh đạo được hiểu là đảng phải đạt được hai tiêu chí cơ bản: 1) đảng “tiên phong” (đi đầu, gương mẫu) về đạo đức, lối sống của các cá nhân đảng viên (người lãnh đạo); 2) đảng tiên phong (đúng đắn) về cương lĩnh, chính sách của đảng do các cá nhân đảng viên cùng nhau xây dựng nên trong các đại hội đảng, trong nghị viện. Trong các trường hợp này, đảng hoặc các đảng viên sẽ có thể là lãnh đạo, nhưng cũng có thể là “bị lãnh đạo” khi không có vai trò tiên phong trong tư tưởng, đạo đức lối sống, hay đưa ra các đường lối, chính sách không khoa học; tức với tư cách là danh từ, đảng hay những người lãnh đạo không có vai trò tiên phong đã biến thành “phản” lãnh đạo - khái niệm gắn với uy tín của đảng, đảng viên đã bị mất trong xã hội.

    Trong trường hợp là động từ, thì đảng lãnh đạo được hiểu là cá nhân các đảng viên có chức trách thực hiện công việc “lãnh đạo - quản lý” trong nội bộ của đảng, hoặc trong cơ quan hành pháp của bộ máy nhà nước - quốc gia, khi đảng đó trở thành đảng cầm quyền. Trong các trường hợp này, đảng hoặc các đảng viên sẽ có thể giữ vị trí cầm quyền “chính đáng”, nhưng cũng có thể là “tiếm quyền” (cầm quyền không chính đáng) khi không có vai trò tiên phong trong tư tưởng và hành động; tức với tư cách là động từ, các nhà chính trị thực tiễn không tiên phong đã biến thành “bị” lãnh đạo - khái niệm gắn với uy quyền (cầm quyền hay quyền lãnh đạo) của đảng, đảng viên đã bị mất trong xã hội.

    Điều đó có nghĩa, trong cả hai trường hợp, đảng lãnh đạo là muốn nói đến hoạt động không sử dụng quyền lực của các cá nhân đảng viên trong xây dựng và thực hiện các đường lối, chính sách. Tuy nhiên, trong thực tế nhiều năm ở Việt Nam, các nhà cầm quyền của quốc gia (Đảng Cộng sản) lại sử dụng chưa minh bạch, rõ ràng khái niệm lãnh đạo - quản lý (chỉ đạo) trong cụm từ “Đảng lãnh đạo Nhà nước” (Đảng phục vụ Nhà nước), tức tập thể đảng (Bộ chính trị, Ban chấp hành trung ương) chưa rõ chức năng của mình là chỉ đạo hay lãnh đạo (phục vụ) nhà nước, tương tự như sử dụng sai lầm cụm từ “chính trị phục vụ bộ máy” [13] nhà nước trong thời kỳ ngay sau Cách mạng tháng Mười Nga (1917). Cụm từ “đảng lãnh đạo nhà nước” (chính trị phục vụ bộ máy) được Lênin nêu ra, và sau đó chính Cụ đã nhận thấy cụm từ này chưa khoa học (thiếu tính học thuật), nhưng chưa kịp sửa sai. Điều đó có nghĩa, các nhà cầm quyền ở Việt Nam hiện đang sử dụng khái niệm bị đánh tráo nhưng đã không nhận ra, hay do “bảo thủ” mà không dám nhìn thẳng vào sự thật này. Về thực chất, Đảng lãnh đạo ở Việt Nam do áp dụng phương pháp chuyên chính (quản lý, chỉ đạo - dùng quyền lực của một đảng) nên đã ngày càng thoái hóa dần, trở thành “bị lãnh đạo”, tức không có vai trò lãnh đạo. Cụm từ Đảng lãnh đạo Nhà nước (bắt đầu đưa vào Hiến pháp năm 1980) đang sử dụng trong các văn bản nghị quyết của Đảng, Hiến pháp năm 2013, về cả hình thức và nội dung đều cho thấy rằng, những người tiên phong (tiến bộ) trong nhân dân lại đang phải “làm đầy tớ” (phục vụ) nhà nước (chính phủ), chứ không đúng theo quan điểm “chính phủ phải là đầy tớ”, và “nhân dân là ông chủ nắm chính quyền” như Cụ Hồ đã từng nói đến [14], [15]. Nói cách khác, hiện nay Đảng cộng sản là không xứng đáng giữ vai trò lãnh đạo, và đang cầm quyền không chính đáng (chính danh) ở Việt Nam.

    Do vậy, thể chế cộng hòa xã hội chủ nghĩa gắn với mô hình Đảng lãnh đạo Nhà nước là thiếu dân chủ. Về thực chất, thể chế này là mô hình độc đoán của “tập thể” (nhóm) trong việc thống trị cộng đồng (quốc gia), đang làm chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, không chỉ dẫn đến đất nước bị xâm lược “mềm” từ giặc ngoại xâm, tức bị quốc gia khác xâm chiếm vùng biển, đảo, khoảng “không gian” (phi vật thể), con người Việt Nam bị “bóc lột” kiểu mới một cách kín đáo bởi quốc nạn tham nhũng, lãng phí, mà còn dẫn đến đất nước bị đồng nhất về văn hóa bởi “chủ nghĩa bá quyền” ý thức hệ tư tưởng trái với trào lưu tiến bộ xã hội loài người. Lúc sinh thời, Cụ Hồ đã từng có lần cảnh báo rằng: “Lúc nào dân ta đoàn kết muôn người như một thì nước ta độc lập, tự do. Trái lại lúc nào dân ta không đoàn kết thì bị nước ngoài xâm lấn” [16]. Mất đoàn kết trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam hiện nay chính là do xuất phát từ thể chế mang tính độc đoán của Đảng cộng sản - tiêu biểu của ý thức hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa - tư tưởng phản khoa học (bị đánh tráo). Và do đó, khái niệm “suy thoái tư tưởng”, “thế lực thù địch”, hay “lực lượng phản động”… mà Bộ chính trị, Ban chấp hành trung ương Đảng nêu ra, về thực chất, lại chính là nói đến những đảng viên cao cấp trong các cơ quan này đang có tư tưởng suy thoái hay “thoái bộ” [17] (bảo thủ, không muốn tiếp thu ý kiến phê bình, phản biện), trở thành những phần tử có các quan điểm phản động (phản tiến bộ) đối với Dân tộc Việt Nam.

    Thay cho lời kết

    Sử dụng khái niệm bị đánh tráo thường gắn với thực tế hoạt động của các nhà lý luận, thực tiễn chính trị thiếu tư duy sáng suốt và sáng tạo, mắc căn bệnh “quan liêu” bắt nguồn từ các quan điểm, ý thức hệ tư tưởng mang tính phi vật chất, như “ấu trĩ”, “giáo điều”, “dốt nát”, “bảo thủ”, “kiêu ngạo”; điều đó tạo nên các hoạt động, hành vi mang tính vật chất, như “cách mạng” bạo lực, “thù hằn” và “đấu tranh” giai cấp trong nội bộ cộng đồng dân tộc, dẫn đến tác hại vô cùng lớn cho tổ quốc và nhân dân. Tác giả bài viết này nhận thấy rằng, việc sử dụng các khái niệm bị đánh tráo ở Việt Nam hiện nay là cực kỳ nghiêm trọng, nhưng không hẳn là do chủ ý. Đây chủ yếu là do nguyên nhân xuất phát từ “kẻ thù nguy hiểm” bởi “tính kiêu ngạo cộng sản chủ nghĩa” [18] như Lênin đã nhận ra sau những sai lầm trong thời gian cầm quyền của mình, do nạn “mù chữ” (giặc dốt) chưa bị đẩy lùi như các Cụ Hồ (Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh), Cụ Phan (Phan Châu Trinh) đã từng nêu ra cách đây gần một thế kỷ [19]. Do vậy, các nhà khoa học còn có lương tri, đại biểu Quốc hội, các nhà cầm quyền của quốc gia hiện nay cần phải thật sự “tỉnh táo”, nhận thức rõ thể chế xã hội chủ nghĩa là thiếu dân chủ, và vô cùng nguy hiểm cho Dân tộc Việt Nam; hãy sáng suốt, và dám nhìn thẳng vào sự thật sai lầm như cách đây 30 năm, khi bắt đầu “đổi mới” (sửa sai) về kinh tế, cần tiếp tục đổi mới thật sự cả về kinh tế, chính trị và văn hóa, tức loại bỏ hệ tư tưởng giáo điều, chưa khoa học của chủ nghĩa xã hội chuyên chính có một đảng “toàn trị”, xây dựng chủ nghĩa xã hội dân chủ của nhiều đảng “quản trị” đất nước thông qua phát triển nền kinh tế thị trường hiện đại, hoàn thiện nhà nước pháp quyền của dân, do dân, vì dân và xã hội dân chủ thật sự - xã hội trong đó, có các đảng phái, tổ chức hội được tự do thành lập, hoạt động, đồng thời biết tôn trọng và hợp tác, đoàn kết với nhau, đưa Việt Nam sánh vai cùng với các nước dân chủ trên thế giới hướng tới các mục tiêu quốc gia thịnh vượng, dân chủ, công bằng và văn minh trong xã hội loài người.

    … ……….

    [1] C. Mác và Ph. Ăngghen (1993), Toàn tập, Tập 12, Nxb CTQG, Hà Nội, tr.40.

    [2], [4], [5], [7] Viện Ngôn ngữ học (2005), Từ điển Tiếng Việt, NXB Đà Nẵng - Trung tâm Từ điển học, Hà Nội - Đà Nẵng, tr. 1049, 174, 174, 1140.

    [3] Xem: http://kienthuc.net.vn

    [6], [15] Hồ Chí Minh, Toàn tập, t. 7, Nxb CTQG, Hà Nội, 1995, tr. 219, 218-219.

    [8] V.I.Lênin, Toàn tập, t. 33, Nxb Tiến bộ, M, 1977, tr. 121.

    [9] Hồ Chí Minh, Sđd, t. 1, tr. 438.

    [10] Xem: http://www.chungta.com/nd/tu-lieu-tra-cuu/hoc_gia_viet_nam_sup_do_lien_xo_tien_do_chu_nghia_xa_hoi-2.html

    [11] V.I. Lênin, Sđd, t. 41, tr. 446.

    [12], [18] V.I. Lênin, Sđd, t. 44, tr. 196, 217.

    [13] V.I.Lênin, Sđd, t. 43, tr. 87, 447.

    [14] Hồ Chí Minh, Sđd, t. 12, tr. 222.

    [16] Hồ Chí Minh, Sđd, t. 3, tr. 217.

    [17] Hồ Chí Minh, Sđd, t. 9, tr. 290.

    [19] Xem: http://www.chungta.com

    Tác giả gửi cho viet-studies ngày 10-10-17

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    Đồng ý nội dung bài này không mạch lạc, dẫn chứng ít thuyết phục và có phần rối rắm. Nhưng tôi cho rằng đây là một đề tài quan trọng, cần ủng hộ và rất muốn tác giả tiếp tục.

    Vừa rồi bên Văn Việt thấy thông báo có nhóm bạn đang chuẩn bị mở ra một diễn đàn mạng gọi là "Tiếng nước tôi" để thảo luận nhằm làm rõ nghĩa và trong sáng tiếng Việt; cũng như đề tài ở đây tôi thấy sáng kiến này rất hay và mong khi diễn đàn này hình thành sẽ có nhiều người tham gia.

    Làm rõ nghĩa và trong sáng tiếng Việt lúc này là rất cần thiết vì tôi quan sát thấy người Việt đa số rất mơ hồ trong nhận thức về ngôn từ, cả trong nhận thức về ý nghĩa lẫn nhận thức về tầm quan trọng.

    Hãy nghĩ xem có phải thế giới ngày nay tồn tại và phát triển dựa trên căn bản là các quan hệ được xác định bỡi ngôn từ?

    Hiến pháp là gì nếu không phải là những trang giấy chứa đầy ngôn từ (bước nhận thức đầu tiên)? Rồi Luật là gì? Hiệp ước là gì? Hiệp định là gì? Biên bản là gi ....v.v.? Tất cả là những văn bản mà giá trị lệ thuộc vào độ chính xác trong nhận thức ý nghĩa của ngôn từ và tinh thần tôn trọng những ý nghĩa ấy của các thành phần liên quan.

    Đồng ý với bác Mở Miệng.
    Tôi thuộc thế hệ U 60, sinh trưởng ở miền Nam- VNCH- đã có nhiều cơ hội đọc sách báo và sách dịch của nhiều Tg ở miền Nam.
    Sau ngày 30.4.1975, tôi cũng có nhiều cơ hội đọc sách báo, sách dịch của miền Bắc. Phải thú thật là tôi rất ngỡ ngàng - chính xác hơn là sốc - về phong văn - Ở đây, phong là cách xử dụng, chứ không phải là gió :)
    Bây giờ, tôi còn bị sốc nặng hơn khi đọc những lời đối thọai - đặc biệt là của những người trẻ- Không còn là tiếng Việt mà tôi đã học, đã đọc.
    Tôi đã thật sự cấm các cháu nhà tôi KHÔNG được học loại văn phong này.

    Tiếng Việt, ngôn ngữ Việt có quan hệ mật thiết với tiếng Trung Hoa vì vậy hiểu tiếng Tàu tốt cũng là một cách làm cho tiếng Việt phong phú hơn.Rất khó để tách rời hẳn tiếng (thuần)Tàu, tiếng, chữ Nôm- "dịch" từ tiếng Tàu- tiếng và chữ (thuần) Việt.

    Bác đã phân tích, nhận định rất đúng về - những thí dụ- như uỷ nhiệm, uỷ thác, thông qua, vĩ đại.....

    Tôi cũng đã từng nói, đảng CSVN và 2 nhà nước của nó rất biết chơi chữ, lợi dụng chữ nghĩa, ngôn từ. Lợi dụng chữ nghĩa, ngôn từ là gì? Nếu không là đánh tráo khái niệm? Để làm gì? để lừa bịp người dân cho mục đích của "đảng ta".

    Cám ơn bác đã nói đến diễn đàn "Tiếng nước tôi" bên Văn Việt. Tôi sẽ tham dự thảo luận trên diễn đàn này.

    Nguyễn Jung

    Đồng ý nội dung bài này không mạch lạc, dẫn chứng ít thuyết phục và có phần rối rắm. Nhưng tôi cho rằng đây là một đề tài quan trọng, cần ủng hộ và rất muốn tác giả tiếp tục.

    Vừa rồi bên Văn Việt thấy thông báo có nhóm bạn đang chuẩn bị mở ra một diễn đàn mạng gọi là "Tiếng nước tôi" để thảo luận nhằm làm rõ nghĩa và trong sáng tiếng Việt; cũng như đề tài ở đây tôi thấy sáng kiến này rất hay và mong khi diễn đàn này hình thành sẽ có nhiều người tham gia.

    Làm rõ nghĩa và trong sáng tiếng Việt lúc này là rất cần thiết vì tôi quan sát thấy người Việt đa số rất mơ hồ trong nhận thức về ngôn từ, cả trong nhận thức về ý nghĩa lẫn nhận thức về tầm quan trọng.

    Hãy nghĩ xem có phải thế giới ngày nay tồn tại và phát triển dựa trên căn bản là các quan hệ được xác định bỡi ngôn từ?

    Hiến pháp là gì nếu không phải là những trang giấy chứa đầy ngôn từ (bước nhận thức đầu tiên)? Rồi Luật là gì? Hiệp ước là gì? Hiệp định là gì? Biên bản là gi ....v.v.? Tất cả là những văn bản mà giá trị lệ thuộc vào độ chính xác trong nhận thức ý nghĩa của ngôn từ và tinh thần tôn trọng những ý nghĩa ấy của các thành phần liên quan.

    Ví dụ, Điều 30 trong Hiến pháp VNCH 1967

    hpvnch1967.jpg

    Và Điều 6 trong Hiến pháp CHXHCN Việt Nam 2013 ( cũng như trong HP các năm 1959,1980,1992, 2001)

    hp1992_sd_2013c.jpg

    Thoạt nhìn "uỷ nhiệm" "thông qua" dường như có ý nghĩa và vai trò giống nhau. Nhưng xét kỹ sẽ thấy nghĩa của "uỷ nhiệm" rất chặt chẽ, ngược lại "thông qua" có nghĩa khá lỏng lẻo.

    "Quyền Lập pháp được quốc dân uỷ nhiệm cho Quốc hội" có nghĩa quyền Lập pháp là của quốc dân và quốc dân chỉ tạm giao cái quyền ấy cho Quốc hội. Chỉ có một cách hiểu, không có cách nào khác.

    "Nhân dân sử dụng quyền lực Nhà nước bằng dân chủ trực tiếp, bằng dân chủ đại diện thông qua Quốc hội, Hội đồng nhân dân và các cơ quan khác của nhà nước." có nghĩa là nhân dân sử dụng quyền lực nhà nước qua đại diện hay qua trung gian là Quốc hội. Nhưng qua đại diện hay qua trung gian nghĩa là thế nào? Nghĩa là quyền của nhân dân, nhân dân chỉ tạm giao cho Quốc hội sử dụng? Hay quyền là của Quốc hội và Quốc hội sử dụng cái quyền ấy thay cho nhân dân?

    Nếu căn cứ vào điểm 2 điều 2 "...tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân..." để nói rằng cái quyền ấy là của nhân dân thì Quốc hội cũng là nhân dân. Không có gì mâu thuẫn ở đây cả.

    Dùng thông qua thay thế cho uỷ nhiệm, uỷ thác hay uỷ quyền, nếu là vô tình, đây là trường hợp nhân thúc ý nghĩa của ngôn từ bị khiếm khuyết. Nếu là cố tình đây là thủ đoạn lắt léo, tạo kẽ hở để diễn giải ý nghĩa trong văn bản theo ý mình.

    Căn cứ vào đoạn văn tiếp theo trong điều 6, điều 2 và các phần tương tự trong các Hiến Pháp trước tôi thấy đây là trường hợp cố tình.

    Chỉ với một điểm nhỏ đã thấy cần thiết phải cảnh giác trong việc nhân thức ý nghĩa và sử dụng ngôn từ.

    Sẽ nói tiếp sau. Cũng mong là sẽ có thêm nhiều bạn đọc góp ý kiến.

    BÀI NÀY VIẾT KÉM CHẤT LƯỢNG, không giải thích được ván đè chính nêu ra là "đánh tráo khái niệm" thế nhưng vẫn được đưng, trong khi đó tôi đã gửi còm nêu tỷ mỉ các thủ đoạn dùng từ ngữ của CS thì còm lại không được hiển thị, tôi chẳng hiểu Dân luận mở rộng công luận cho mọi người được lên tiếng là như thế nào? Phải chăng Dân luận cũng giống như báo chí lề Đảng, chỉ đăng những ý kiến phù hợp với mình?
    Nếu như còm của tôi sai thì cứ đăng để cho mọi người phán xét, nếu không đúng thì quần chúng có quyền ném đá, có sao đâu.

    TỐ HĨU viết:
    một trong những khái niệm bị đánh tráo nhiều nhất là "vĩ đại".
    nghĩa của nó là " đuôi to " nhưng lại được cho là một tính từ thật ghê gớm đi sau một danh từ nhằm nâng bi danh từ đó..
    thật là báng bổ .

    "Quân xử thần tử (1), thần bất tử (1) bất trung. Phụ xử tử (2) vong, tử (2) bất vong bất hiếu"

    Tôi không rành tiếng Tàu, chỉ biết hai câu trên nếu thuần Hán tử (1)tử (2) là hai từ được viết khác nhau và có nghĩa khác nhau: tử (1)chếttử (2)con. Nhưng khi phiên sang tiếng Việt cà hai đều là "tử". Khi phiên âm từ Hán sang Việt có rất nhiều trường hợp tương tự. Vì vậy ngày xưa người Việt biết chữ Hán nếu chỉ nghe chứ không đọc thì phải theo mạch văn mà đoán nghĩa. Trong trường hợp này hai từ trong chữ Hán viết khác và có nghĩa khác, nhưng phiên qua tiếng Việt thì viết giống và đọc giống.

    "Sinh Tinh Châu sự Dự Châu. Chiến Từ Châu thủ Kinh Châu". Ở đây sự cũng có nghĩa là chết (tương tự như "hậu sự"). Trong chữ Hán sựtử (1) viết giống nhau, nhưng sang tiếng Việt thì viết khác và đọc khác.

    Hai ví dụ trên cho thấy không thể chỉ đơn giản căn cứ vào chữ viết hoặc cách phát âm để xác định nghĩa của một từ Hán-Việt. Nếu không phải là một từ đã phổ biến rộng rãi phải truy về nguồn gốc trong chữ Hán xem nó được viết như thế nào.

    Nếu "vĩ đại" mà bạn TỐ HĩU cho rằng có nghĩa là "đuôi to" thì vĩ nhân có nghĩa là đuôi người ?! Và như vậy trong tiếng Việt có câu: Chúa Giê-su, Phật Thích Ca là những bậc... đuôi người ?!!

    Rồi "một công trình kỳ vĩ" có nghĩa là một công trình đuôi phi thường ?! "Kinh tế mô" là kinh tế phạm vi đuôi ?!

    Không chỉ "vĩ" có nghĩa là đuôi, cũng có nghĩa là đuôi. Và như vậy " hòa vi quí" có nghĩa là đuôi hiền thì tốt ?!

    Có vẻ người báng bổ không phải là ai khác.

    Bài này đề cập đến vấn đề hay, thế nhưng tác giả trình bày không thoát ý, không thanh thoát, trình độ (dân trí) người đọc cũng thấp nên không biết còm ra sao và quá ít ý kiến về bài này.
    Ngay một số còm sĩ nổi tiếng và quen thuộc trên Dân luận cũng không thấy lên tiếng. Nếu làm rõ vấn đề cho mọi người biết thì dân mình đỡ bị CS lừa đảo huyễn hoặc.
    Cái trò sử dụng ngôn ngữ lắt léo, ẩm ương thì là sở trường và truyền thống của CS, cái tâm không trong sáng thì ngôn từ lắt léo thiếu trong sáng là chuyện bình thường. "Lý luận với những ngôn không xác định cũng như cân đo với một quả cân sai" (A. Mourios). Hiện tượng phổ biến từ trước đến nay với CS là cùng một khái niệm nhưng dùng những ngôn từ khác nhau để đánh lừa sự thật.
    Một điển hinh điến ra trước mắt ai cũng thấy nhưng lại chưa thấy ai vạch ra cái trò xảo trá ngôn từ của CS, đó là hiện nay những người dán mác CS đã từ bỏ chế độ CS mà theo chủ nghiã tư bản, giai cấp các nhà tư bản mọc lên như nấm trong cái nhầ nước CS này. Giai cấp tư sản mọc lên lại được nhà nước CS bào hộ và tuyên dương, ghi công, thế nhưng nói thẳng chân tướng tư bản đang xuất hiện ngày càng đông thì CS ê mặt nên thay từ "giai câp tư bản" bằng từ "doanh nhân". Tư bản hay doanh nhân dịch ra tiếng Anh hay Pháp đều là "entrepreneur", hoặc từ "độc tài" hay "chuyên chính" cũng có nghiã như nhau. CS thường nói "chuyên chính vô sản" thì nghe được, nhưng cũng có nghĩa là "độc tài vô sản".
    Trước đây thời bao cấp cửa hàng mậu dịch bán gạo cho dân thì không có gạo phải thay bằng tấm thì người nào đó đã sáng tạo ra cái từ "gạo gẫy" để thay cho từ "tấm". Thời kỳ ấy gọi hiện tượng "thất nghiệp" là "thiếu việc làm", theo họ thì hiện tượng thất nghiệp chỉ xẩy ra ở những nước tư bản bóc lột, còn trong nhà nước XHCN thì không có hiên tượng thất nghiệp. Ngày nay phát huy cái "truyền thống" đó , chính quyền CS đã gọi hiện tượng quan chức ăn cắp của công bằng mỹ từ "tham nhũng", gọi biểu tình là "tập trung người trái pháp luật".
    Ngày nay cái hiện tượng dùng từ kiểu này còn phức tạp hơn (do tình hình trong nước và thế giới cũng phức tạp hơn), có trường hợp dùng từ này thì phải hiểu theo nghĩa khác, còn nếu diễn tả đúng theo ý nghĩa của từ thì lại rơi vào tình trạng "nhậy cảm", ví dụ CS thường nói "chống âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch"; trên thế giới thì chỉ xảy ra một trong hai trường hợp, hoặc là hòa bình hoặc chiến tranh, hòa bình là điều tốt, cả thế giới đều muốn hòa bình, vậy tại sao CS lại phải "chống diễn biến hòa bình", chống hòa binh thì chắc là thích chiến tranh hay sao??
    Thực ra ý CS muốn nói "chống âm mưu lật đổ chế độ", nhưng nói thế sợ người ta hiểu tình hình căng thẳng, nặng nề quá, thành ra phải nói là "chống âm nưu diễn biến hòa bình". Nếu có suy nghĩ , hỏi lại thế âm mưu DIỄN BIẾN HÒA BÌNH LÀ NHƯ THẾ NÀO? CÁCH CHỐNG LÀ NHƯ THẾ NÀO? thì đến bố CS cũng không biết giải thích ra sao!!!
    Nói chung CS chỉ biết nói chứ không biết giải thích những câu mình nói vì nhiều khi nói có lời mà không có nghĩa, hoặc có khi nói sai logic, ví dụ nói "kinh tế thị trường định hướng XHCN", làm gì có mô hình kinh tế nào như thế này, nếu đây là phát kiến của CS thì đã được thưởng giải Nobel. Lại có có thứ nhà nước độc đảng (do hiến pháp quy định) nhưng lại phát huy quyền dan chủ của nhân dân. Đã dân chủ thì mọi người đều bình đẳng và công bằng, anh lập ra đảng của anh, thì tôi lập ra đảng của tôi, còn anh lập ra đảng của anh thì được, tôi lập ra đảng của tôi thì anh bỏ tù, thế là độc tài. bất bình đẳng, và không công bằng.
    Tất cả những điều trình bầy ở trên chỉ là những thủ đoạn lừa dân của CS chứ chưa phải là đánh tráo khái niệm.
    Ngay việc CS coi CNXH và Đảng CS là thứ thiêng liêng cũng chưa phải là "đánh tráo khái niệm", đó chỉ là thứ quan niệm ngược chiều do ngu dốt, lừa dân thôi. Cả thế giới nay chỉ còn vài ba nước theo CNCS độc tài phát xít. Ở nước ta thì những ai được vào Đảng thì phải "rèn luyện phấn đấu" và coi như một vinh dự, trong khi đó những người nước ngoài vào ta làm ăn, lập ra các công ty thì họ sợ đảng viên CS như sợ hủi, họ không nhận những đảng viên vào làm. Đảng CS đưa ra khẩu hiệu "quân đội trung với Đảng" đây là quan niệm của họ chứ chưa phải là đánh tráo khái niệm, mặc dù họ coi cái tầm thường là cái thiêng liêng, là cái phải thờ phụng.
    Vậy "đánh tráo khái niệm" thể hiện như thế nào? Nhà nước ta là nhà nước đảng trị, tức là nhà nước nắm mọi quyền lực trong việc cai trị dân, CS coi người dân chống Đảng là chống nhà nước, đây chính là biểu hiện của "đánh tráo khái niệm". Nhà nước là nhà nước, đảng là đảng, ở các nước dân chủ có nhiều đảng thì đảng nọ chống đảng kia là chuyện bình thường, người dân có quyền biểu tình chống đảng này, đảng nọ, nhưng họ không bị kết tội là chống nhà nước. Vì nhà nước là của dân, các đảng phái phải hoạt động trong khuôn khổ pháp luật do quốc hội đề ra, quốc hội là cơ quan đại diện cho dân chúng.
    Nhưng ở ta cứ ai chống Đảng CS thì bị vu cho tội chống nhà nước XHCN, chính quyền, nhà nước là của mọi người dân, chính quyền phải bảo hộ quyền lợi cho toàn thể nhân dân chứ sao lại bảo hộ quyền lợi cho một nhóm người gọi là đảng.
    Hiện nay trên thế giới thì hầu như ai cũng chống cộng hoặc không ưa chính quyền CS, như vậy có thế nói toàn thế giới đều chống cộng, nhưng khốn khổ cho người dân Việt Nam, chính quyền CS chỉ bỏ tù những người Việt Nam chống cộng ở trên mảnh đất hình chữ S mà thôi, còn CS không thể bỏ tù tất cả những người CS trên toàn thế giới, trong đó có những người Việt Nam định cư ở nước ngoài.
    CS đã đánh tráo khải niệm Đảng với nhà nước làm cho rất nhiều người yêu nước bị bỏ tù oan.
    Cần làm cho mọi người dân hiểu rõ điều này để đấu tranh có lý với CS. Rõ ràng CS đuối lý thì dùng vũ lực đàn áp bắt bớ bỏ tù người dân chống CS.
    Thế nhưng vẫn phải làm cho người dân giác ngộ chính trị dần dần và biết đấu tranh bằng ngôn luận trên phạm vi thế giới. Ngày nay thời đại @, thế giới phẳng, ta chỉ đấu tranh trong phạm vi nước ta mà không biết lợi dụng yếu tố nước ngoài thì chỉ có thất bại và chuốc họa vào thân.
    Cũng cần hiểu rõ là đấu tranh với CS để đất nước tiến lên, người dân được hưởng tự do hạnh phúc, chứ không phải đấu tranh đề đất nước mất ổn định và thụt lùi.

    một trong những khái niệm bị đánh tráo nhiều nhất là "vĩ đại".
    nghĩa của nó là " đuôi to " nhưng lại được cho là một tính từ thật ghê gớm đi sau một danh từ nhằm nâng bi danh từ đó..
    thật là báng bổ .

    Nếu nói khái niệm bị đánh tráo thì ngắn gọn nhất, dễ nhận ra nhất và phổ biến nhất là học tập trong "học tập cải tạo", việc mà nhiều người ở miền Nam phải trải qua sau 1975.

    Cũng ngắn gọn và dễ nhận ra, thêm nữa là dân chủ trong "dân chủ vạn lần hơn..." hay trong "dân chủ đến thế là cùng".

    Trong trường hợp học tập, khái niệm bị đánh tráo một cách cố tình bỡi những người nhận thức rõ việc họ làm (đánh tráo) và họ có bảo hiểm mạnh mẽ. Nghĩa là nếu có người nào chỉ ra việc khái niệm học tập đã bị đánh tráo người đó hầu như chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.

    Trường hợp dân chủ có phần khác. Có thể nó bị cố tình đánh tráo mà cũng có thể là vô tình vì người diễn ngôn có nhận thức nhầm lẫn, lệch lạc hoặc khiếm khuyết. Mức độ bảo hiểm cũng không tuyệt đối mạnh mẽ như trong trường hợp học tập.

    Nếu bao gồm cả vô tình và cố ý, cách mạng là khái niệm bị đánh tráo nhiều nhất và sâu rộng nhất.

    Bài này viết linh ta linh tinh, là một bài kém chất lượng trong những bài kém chất lượng nhất. Không hiểu vì sao đã có gần 2.400 lượt người đọc nhưng mới chỉ có một cái còm duy nhất, những còm sĩ nổi tiếng không thấy tên tuổi còm bài này, ngay cả những lời đối thoại nhau trong còm sĩ cũng không thấy. Khen không thấy, chê cũng không, hóa ra người ta đồng tình với cái bài kém chất lượng này ư?
    Tuy tác giả có liể kê hàng loạt tác phẩm tác giả đã đọc để viết bài này, nhưng thực ra chỉ đẻ lòe thiên hạ thôi, chứ có thấy tác giả trích dẫn câu nào trong các tác phẩm đó đâu.
    Cái kém của bài này là ở chỗ chính tác giả cũng không hiểu điều mà mình đặt ra. Hãy thử xem cái tít là "Giải mã các khái niệm bị đánh tráo", thế nhưng xem cả bài dài lê thê, nhưng có thấy chỗ nào là "khái niệm bị đánh tráo" đâu?
    Chỗ thì tác giả giải thích cái bản chất chế độ CS độc tài này, khác hẳn chế độ dan chủ tam quyền phân lập, mà điều này thì đến nay người ta hiểu cả rồi, do đã có ý kiến về vấn đề này trên Dân luận từ lâu, chẳng có gì mới cả, chỗ thì hầu như nói chuyện ngôn ngữ (linguistic) như bàn về từ nguyên (ethymologie). Hãy xem tác giả viết như sau: "Trong khái niệm đảng lãnh đạo nhà nước, cụm từ “lãnh đạo” bao hàm các thuật ngữ “lãnh” và “đạo”. Lãnh là muốn nói tới sự đảm nhận một công việc nào đó của chủ thể, đồng thời chủ thể phải có trách nhiệm với việc đó, tức là nói đến “lệ”, “luật”; còn đạo là muốn nói tới đường lối mà chủ thể phải thực hiện theo những nguyên tắc, đạo đức nhất định…"
    Tác giả nói những cái người ta biết từ lâu cả rồi, còn những cái người ta cần biết thì tác giả không nói (vì chính tác giả cũng không biết) đó là đánh tráo khái niệm nào?
    Có thể tóm tắt đánh giá bài viết nầy như sau: để đánh giá công sức lao động gõ máy được bài này thì cho 10 điểm trên 10, còn giá trị bài này về kiến thức thì được 2 điểm trừ, tức là chỉ trên 1 điểm thôi.
    Ai có ý kiến gì về bài này thì cứ lên tiếng, còn chê tác giả bài này thì chưa chắc bài dã hiển thị mà còn chờ xét duyệt nữa kia.
    Chẳng cứ gì ở ta mới có hiện tượng chính quyền giả dối, đánh là dân, nói một đằng làm một nẻo, đàn áp dân (chứ không phải đánh tráo gì cả) mà trong thế giới CS thì
    "Quan san muôn dặm một nhà
    Bốn phương vô sản đều là"... lưu manh

    Bài này viết dài lê thê, con cà con kê, lý thuyết suông vô bổ nhiều quá, lý giải vòng vo Tam quốc, làm cho bài viết rối rắm, khó hiểu, có dấu hiệu lẩm cẩm vì chẻ sợi tóc ra làm tư, giải thích tỉ mỉ những điều không cần giải thích, đã thế còn có chỗ viết sai ngay cả cách dùng từ cũng nhầm lẫn.
    Xin trích dẫn vài đoạn sau để thấy tác giả dùng sai từ loại:
    - "… nội dung của khái niệm “xã hội chủ nghĩa”, nhưng khó có thể nhận thấy bản chất đã bị đánh tráo của khái niệm này.
    - "… Khái niệm bị đánh tráo điển hình nhất trong hoạt động chính trị là khi các nhà lý luận, thực tiễn chính trị sử dụng khái niệm gắn với cụm từ “xã hội chủ nghĩa”.
    Phải viết là khái niệm CHỦ NGHĨA XÃ HỘI mới đúng, Vì CHỦ NGHĨA XÃ HỘI là danh từ, còn “xã hội chủ nghĩa” là tính từ.
    Tác giả viết: "Tác giả bài viết này nhận thấy rằng, việc sử dụng các khái niệm bị đánh tráo ở Việt Nam hiện nay là cực kỳ nghiêm trọng, nhưng không hẳn là do chủ ý."
    Cũng chẳng biết "việc sử dụng các khái niệm bị đánh tráo ở Việt Nam hiện nay là cực kỳ nghiêm trọng" thì CỰC KỲ NGHIÊM TRỌNG ở chỗ nào, chỉ biết rằng từ khi thành lập nhà nước CHXHCN Việt Nam THÌ ĐIỀU ĐÓ ĐÃ DIỄN RA TỪ LÂU MÀ CÓ LÀM SAO ĐÂU.
    Một trong những điều đánh tráo khái niệm là do hiện tượng THOÁI HÓA TƯ DUY, tức là nói những điều phi lô gic, chỉ có trên lời nói hoặc văn bản mà không có trong thực tiễn như "kinh tế thị trường định hướng XHCN", SAI NHƯNG KHÔNG CHO NGƯỜI TA PHẢN BIỆN MÀ ÉP NGƯỜI TA PHẢI THEO, dẫn đến lối mòn suy nghĩ, điều này thì có nhiều lắm, hiến pháp ghi rõ là nước ta theo chủ nghĩa Mac Lê nin, nhưng chẳng ai biết theo chủ nghiã Mác Lê nin là theo cái gì, không biết theo cái gì mà chỉ biết nói thế thôi.
    Mặt khác nói nhà nước ta là nhà nước XHCN nhưng cũng chẳng ai biết một nhà nước XHCN thì phải có những tiêu chí nào, nó khác nhà nước TBCN ở chỗ nào? Tác gải có giải thích được không?
    Tác giả viết: "Nền dân chủ xã hội chủ nghĩa gắn với sự mong muốn của các nhà chính trị mác-xít, là xây dựng một chế độ “dân chủ vô sản” (đa số), tiến bộ hơn nhiều lần “dân chủ tư sản” (thiểu số) - các khái niệm cũng thuộc loại bị đánh tráo. Bởi vì khái niệm dân chủ là khoa học, nhưng sau khi xếp thêm khái niệm vô sản hoặc tư sản vào đằng sau nó thì bản thân khái niệm dân chủ đó lại trở thành không khoa học. Điều đó có nghĩa, dân chủ vô sản hay dân chủ tư sản đều chỉ là các khái niệm bị đánh tráo từ dân chủ là khoa học thành dân chủ không khoa học, tức dân chủ “một chiều” không có đối lập."
    Rõ ràng khi viết điều này thì tác giả chỉ nhìn thấy nhà nước XHCN ở ta, tức là theo CNXH Mác đề ra trong thời kỳ Mác còn trẻ mà sau này chính Mác đã phủ nhận vì sai lầm. Còn các nước Bắc Âu thì đang theo CNXH như Mác nêu ra khi Mác đã già, tức là CNXH DÂN CHỦ, làm cho xã hội tiến bộ và văn minh, quyền con người được thực thi, một xã hội chấp nhận các quan điểm đối lập, đa nguyên đa đảng, con người hoàn toàn tự do đưa ra những chính kiến của mình, không có độc tài.
    Có lẽ thay cho những lý thuyết dài dòng rối rắm thì tác giả nên nêu ra từng trường hợp "đánh tráo khái niệm" cụ thể thì hơn, như thế làm cho người đọc dễ hiểu. Thế nhưng bản thân tác giả chỉ căn cứ vào những điều đã viết trong sách mà chinh tác giả cũng không hiểu thì làm sao cắt nghĩa cho người khác hiểu được.
    Chắc là cái còm này lại phải đưa vào diện kiểm duyệt hoặc không được hiển thị vì dám phê phán một "học giả".
    Bài này có tới 1969 lượt người đọc nhưng chẳng có ai còm cả.