Tâm lý phản chiến

  • Bởi Admin
    07/10/2017
    6 phản hồi

    Trần Trung Đạo

    Tôi không coi phim The Vietnam War của PBS. Vài người bạn rủ đi dự buổi chiếu giới thiệu ở một đài PBS địa phương, tôi suy nghĩ và cuối cùng không đi.

    Nhưng điều đó không có nghĩa tôi chống lại việc coi phim Vietnam War. Thế hệ trẻ sinh ra và lớn lên sau cuộc chiến, nhất là các em ở trong nước có cơ hội nhìn vài góc cạnh mà đảng CS từng che giấu.


    Cựu chiến binh Mỹ phản đối chiến tranh Việt Nam.

    Dù không gian rất hẹp, thời lượng rất ngắn, hình ảnh thiếu khách quan cũng giúp cho các em suy nghĩ, nghi ngờ các khẩu hiệu tuyên truyền của đảng và tự mình tìm hiểu thêm. Đường còn dài, một bộ phim 18 giờ không nhất thời có thể làm thay đổi một nhận thức đã bị nhiều năm nhào nặn trong nền giáo dục một chiều nhưng đâu đó trong ý thức của các em sẽ vang lên một vài câu hỏi mà trước đó các em chưa từng nghĩ đến.

    Một trong những khẩu hiệu quen thuộc mà các em thường nghe, cuộc chiến Việt Nam là cuộc chiến “chống Thực dân mới Đế quốc Mỹ”. Suốt hơn nửa thế kỷ, “Thực dân mới Đế quốc Mỹ” đồng nghĩa với tất cả xấu xa, tội ác trên đời, nhưng bao nhiêu em sinh viên, học sinh Việt Nam thật sự hiểu khẩu hiệu đó có nghĩa gì?

    Tinh thần của Hiến chương Đại Tây Dương do TT Franklin Roosevelt soạn thảo kêu gọi tôn trọng quyền tự quyết dân tộc, sau Thế chiến Thứ Hai được thay bằng chủ thuyết Truman với các biện pháp cứng rắn nhằm ngăn chận sự bành trướng của chủ nghĩa CS.

    Nam Hàn, Nhật Bản, Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ, Tây Đức và hàng loạt các nước Châu Âu khác nằm trong ảnh hưởng của chủ thuyết Truman sau Thế chiến Thứ Hai và ngày nay chẳng những không bị “thực dân mới hóa” mà đều trở thành cường quốc kinh tế.

    Có gì sai trong chủ trương của TT Truman nhằm ngăn chận Trung Cộng chiếm đoạt và đồng hóa cả Việt Nam?

    Một người có nhận thức chính trị căn bản và biết căm phẫn khi một phần lãnh thổ chiến lược về kinh tế và quân sự của Việt Nam đang bị Trung Cộng chiếm đoạt đều hiểu chính sách của TT Harry Truman là cần thiết.

    Tuổi trẻ Việt Nam đến tuổi biết đọc đều chỉ đọc những câu trả lời có sẵn, đây là lúc để các em đặt câu hỏi cho mình và sau đó đặt ra cho đảng CSVN.

    Tôi không xem vì tôi tin mình đã đọc, hiểu và tiếp xúc đủ với cách nhìn về cuộc chiến Việt Nam qua lăng kính của Mỹ.

    Các bình luận từ phía truyền thông Mỹ cũng như các phản ứng từ cộng đồng Việt Nam sau đó cho tôi thấy quyết định không xem phim của mình là đúng.

    Tôi không muốn ám chỉ trực tiếp đến những người làm phim nhưng rõ ràng phần đông những người Mỹ hoạt động tích cực sau chiến tranh Việt Nam là những người trước đây cũng tích cực trong các phong trào phản chiến. Tương tự, những người Mỹ đã và đang nỗ lực để “hòa giải” với kẻ thù, “hàn gắn” những vết thương do chiến tranh gây ra cũng là những người trước đây hoạt động tích cực trong các phong trào phản chiến Mỹ.

    Nhớ lại vào hai mùa hè năm 1999 và năm 2000, tôi được Tổ Chức Cộng Đồng Việt Nam Massachusetts đề cử cùng một số nhà văn khác ở hải ngoại tham dự các buổi hội luận về chiến tranh và hậu quả xã hội tại University of Massachusetts at Boston. Qua những buổi thảo luận đó tôi có cơ hội lắng nghe quan điểm của nhiều nhà văn, nhà thơ Mỹ. Phần đông trong số họ là những người có quan điểm phản chiến và đã từng sinh hoạt trong các phong trào phản chiến tại Mỹ trước năm 1975. Tâm lý phản chiến, vì thế, cũng phản ảnh sâu đậm trong thơ văn của họ.

    Một đặc điểm của tâm lý phản chiến là chọn đứng về phía kẻ thù thay vì phía bạn. Những người phản chiến luôn ca ngợi hòa bình, tình nhân ái, lòng bao dung, tinh thần hòa giải nhưng thường dành cảm tình cho những kẻ gây ra tội ác hơn là cho phía nạn nhân.

    Khi nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam họ chỉ dựa trên hai quan điểm, quan điểm của người Mỹ và quan điểm của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, trong khi đó, gần như hoàn toàn bỏ quên quan điểm thứ ba, cũng không kém phần quan trọng, đó là quan điểm từ phía Việt Nam Cộng Hòa. Thái độ đó phản ảnh mặc cảm bại trận, thiếu khách quan về điều kiện chính trị xã hội tại Việt Nam và thiếu đạo đức đối với những người đã một thời cùng chiến đấu với họ.

    Khi mời các nhà thơ, nhà văn mang được nhà cầm quyền Cộng Sản chỉ định hay cho phép sang tham dự hàng năm, họ không biết rằng, những ngưòi họ thật sự cần hòa giải là những thương phế binh đang vá xe nuôi một bầy con ở góc đường Hà Nội, là những "cô gái Trường Sơn" ngồi khóc tuổi thanh xuân không bao giờ trở lại trong căn nhà tập thể chật hẹp ở Thanh Hóa, Hải Phòng.

    Khi chọn đứng về phía những người bên kia chiến tuyến, họ hoàn toàn không quan tâm đến những người đã từng nằm chung trong một căn hầm, dựa lưng nhau trên từng bao cát, cõng họ vượt qua vùng lửa đạn, sớt chia họ họ từng giọt nước. Có bao giờ họ hỏi những người đó bây giờ ở đâu, còn sống hay đã chết? Gác qua một bên các mục tiêu chính trị, ai đúng ai sai, nếu không có những người lính VNCH đó, liệu họ còn sống để lên máy bay về với gia đình chăng?

    Buổi chiều mùa hè năm 1999 tại Boston, những người phản chiến Mỹ ngạc nhiêu khi tôi giới thiệu những người đang ngồi trước mặt họ trong căn phòng ở đại học UMASS-Boston là những người đã nhiều năm bị đày đọa trong những nhà tù CS, và cũng là những người từng sát cánh bên họ trong những đoạn đường sinh tử.

    Khi nghiên cứu một cuộc chiến cũng giống như những bồi thẩm đoàn đang tìm hiểu một tội ác, tiếng nói quan trọng nhất ảnh hưởng đến quyết định của bồi thẩm đoàn, ảnh hưởng đến phán xét của bồi thẩm đoàn, không phải là tiếng nói của bị can, cũng không phải do lời kết tội hùng hồn của biện lý mà là từ nỗi đau, sự thiệt hại và bằng chứng từ phía nạn nhân. Nạn nhân của chiến tranh Việt Nam là ai nếu không phải chính nhân dân Việt Nam, nhất là nhân dân miền Nam Việt Nam bởi vì nơi đó là trận địa.

    Phong trào phản chiến ở Mỹ trước 1975 cũng lan rộng sang các nước Châu Âu. Lãnh tụ các phong trào phản chiến Châu Âu ca ngợi Cộng Sản Việt Nam bằng giọng điệu gần như rập khuôn theo bộ máy tuyên truyền CS. Một nhà thơ Châu Âu nào đó từng mơ ước sáng mai thức dậy trở thành người Việt Nam và câu nói đó đã được phát tới phát lui mỗi sáng trên loa đầu phố.

    Hành động nhân đạo bao giờ cũng cần được khuyến khích nhưng hành động đó phải phát xuất từ tình người chân thật thay vì từ mặc cảm cá nhân hay ganh tỵ quốc gia như các phong trào phản chiến châu Âu đối với chính quyền Mỹ.

    Thái độ của những người phản chiến Châu Âu đối với chiến tranh tại Việt Nam trước đây không khác gì đối với chiến tranh tại Iraq mới đây.

    Chính những phong trào được mệnh danh hòa bình này đã vận động người sang Iraq làm thành những vòng chắn người (Human shields) để bảo vệ cho chế độ Saddam Hussein khi liên quân Anh Mỹ chuẩn bị dội bom Baghdad. Các lãnh tụ hòa bình, phản chiến đó ở đâu khi tên đồ tể Saddam Hussein và tập đoàn tàn sát hàng trăm ngàn người dân Kurds, kể cả trẻ em vừa mới ra đời, bằng những phương tiện vô cùng phi nhân như hơi ngạt và vũ khí vi khuẩn.

    Chiến tranh tại Việt Nam là một cuộc chiến đầy ngộ nhận và được nhìn từ những lăng kính khác nhau. Bộ phim Vietnam War của PBS cũng thế. Bộ phim lần này có thể khác với bộ phim ba chục năm trước nhờ kỹ thuật và tiếp cận với các nguồn thông tin, nhưng về quan điểm, vẫn còn quá sớm để giới sử học Mỹ có cái nhìn sâu xa, khách quan và toàn diện về cuộc chiến. Ai cũng có thể viết, có thể nhìn về một cuộc chiến tranh nhưng lịch sử đích thực của một dân tộc, trong trường hợp này là Việt Nam, cuối cùng, vẫn phải do chính dân tộc Việt Nam viết.

    Trần Trung Đạo

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Đôi khi muốn xem bọn Ken Burns và Lynn Novick như loại trí thức lưu manh. Nhưng nghĩ lại chắc họ cũng là những nạn nhân của giới truyền thông thiên tả đàn anh.

    Trong các lời bình trên mạng, tôi nghĩ Beth Nguyen có ý hay nhất.
    “American pain and suffering is something I feel is important to discuss and think about, but it should not come at the expense of Vietnamese pain and suffering, which is what usually happens.”

    Tạm dịch: Sự đau khổ của người Mỹ là điều tôi cảm thấy rất quan trọng để thảo luận và suy nghĩ, nhưng nó không nên được thực hiện qua việc lợi dụng sự đau khổ của người Việt Nam, mà đó lại là điều thường xảy ra.

    Tôi không trách các người tham gia phản chiến -- nhưng go đổ thừa cho VNCH là ly do cho sự thất bại của cuoc chiến VN là 1 hành động hèn hạ và vô trách nhiệm - những người tham gia phản chiến đã đóng 1 vai trò rat quan trọng cho sự sụp đổ của VNCH (lẽ dỉ nhiên sự xâm lăng của bọn CSVN là nguyen do chính) và họ hảy nhận sai lam đó 1 cach can đảm - tìm cách đổ thừa cho VNCH là không lường thiện, phong trào phản chiến chống chien tranh VN nợ nguoi dân miêǹ Nam Viet Nam một món nợ máu -- họ nên chủ mủi dùi vào bọn chủ mưu -- đảng CSVN

    Thiết nghĩ nguồn gốc của tâm lý phản chiến nơi dân Mỹ (xin nói cho rõ: phản đối cuộc chiến ở VN - Vietnam War, chứ không phải mọi cuộc chiến) đến từ tinh thần công chính trong đa số của dân tộc này.

    Họ "thấy" (hay bị dẫn dắt, mê hoặc để "thấy") điều gì sai trái, đi ngược lại với đạo đức công chính của con người trong thế giới nhân văn thì họ chống hết mình. Có thể chứng nhận điều đó qua việc họ dẹp bỏ chế độ nô lệ với cuộc nội chiến Nam Bắc tàn khốc thời xưa, qua sự tham dự của Mỹ vào hai cuộc thế chiến, và gần đây là các cuộc biểu tình chống bọn Tân Quốc Xã ở Charlottesville, VA và Boston MA, và lời của một tướng Hải quân Nhật khi vừa hoàn tất trận tấn công vào Pearl Harbor (có quay lại trong phim Tora, Tora, Tora):

    Admiral Isoroku Yamamoto: Finally, gentlemen... many misinformed Japanese believe that America is a nation divided... isolationist... and that Americans are only interested in enjoying a life of luxury, and are spiritually and morally corrupt. But that is a great mistake. If war becomes inevitable, America would be the most formidable foe that we have ever fought. I've lived in Washington and studied at Harvard, so I know that the Americans are a proud and just people.

    Trong cuộc chiến VN, họ đã bị dẫn dắt bởi giới truyền thông thiên tả (có lẽ bị ảnh hưởng/chi phối/chỉ đạo của cộng sản Liên Xô thời chiến tranh lạnh) rằng VN War là xấu xa. Ngay cả trong cuốn phim vừa qua tôi chỉ xem tập đầu (chỉ 1 tập rồi thôi) đã thấy đạo diễn sắp xếp xen kẽ những hình ảnh của hai thời Pháp thuộc (dĩ nhiên là xấu xa) và thời Mỹ can dự, có lẽ với dụng ý cho người xem "thấy" cả hai thời đều giống nhau, về mục đích cũng như cách ứng xử.

    Đa số người Việt mang tâm lý trách người, kể cả tác giả bài này. Sao chúng ta không tự đặt câu hỏi lý do nào mà họ, những người, tổ chức phản chiến lại dễ bị cộng sản lèo lái? Để rồi lịch sử cuộc chiến này “bị” họ diễn giải theo DUY NIỆM của một cuộc nội chiến nhằm giải thích cho nhận định chủ quan rằng Hoa Kỳ đã mắc sai lầm khi tham chiến tại Việt Nam.

    Chúng ta, những người dân, người lính VNCH, là nạn nhân chính của cuộc chiến này như lời tác giả nhận định, đã cất lên tiếng nói chính thức của mình trước công luận thế giới hay chưa, để vạch trần những góc tối che dấu sự thật của cuộc chiến tàn bạo đó?

    Có lẽ, trước lúc tròn 50 năm từ ngày Sài Gòn thất thủ, những người có lòng, có khả năng như tác giả Trần Trung Đạo, và những người dân bình thường như tôi, chúng ta phải VIẾT ra một phần lịch sử đầy cay đắng, tủi nhục nhưng cũng rất hào hùng cho chính mình và cho các thế hệ mai sau.

    Hãy làm một bộ phim tài liệu CHIẾN TRANH VIỆT NAM: MỘT DÂN TỘC BỊ BỨC TỬ

    Tên tác giả viết:
    Ai cũng có thể viết, có thể nhìn về một cuộc chiến tranh nhưng lịch sử đích thực của một dân tộc, trong trường hợp này là Việt Nam, cuối cùng, vẫn phải do chính dân tộc Việt Nam viết.

    Hoàn toàn đúng.
    Mời các bác đọc bài: "Ai có quyền viết Lịch sử Việt Nam" cũng của Tg bài chủ.

    Tên tác giả viết:
    Đối với Nguyễn Phú Trọng, chính bí thư thứ nhất đảng Lao Động (CS) Lê Duẩn, trong tác phẩm Dưới Lá Cờ Vẻ Vang Của Đảng đã xác định cuộc chiến từ sau 1954 đến 1975 là chiến tranh của đảng Cộng Sản. Trong diễn văn đọc tại Sài Gòn đầu tháng 5, 1975 Lê Duẩn khẳng định “Vinh quang này thuộc về đảng Lao Động Việt Nam quang vinh, người tổ chức và lãnh đạo mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam.” Lê Duẩn không che dấu mục đích của đảng CSVN từ khi thành lập vào năm 1930 cho đến nay, tuy khác nhau về chiến lược của mỗi thời kỳ và hoạt động dưới nhiều tên gọi nhưng hoàn toàn nhất quán về tư tưởng và mục đích chính trị: Chiếm Việt Nam bằng bạo lực và cai trị Việt Nam bằng sắt máu

    Tuy nhiên, nếu bạn tìm được cách vào tù để hỏi Trần Huỳnh Duy Thức có thể anh sẽ trả lời khác. Cuộc chiến giành độc lập và tự do cho dân tộc Việt Nam bắt đầu vào ngày 1 tháng 9, 1858, khi quân Pháp dưới quyền Đô Đốc Charles Rigault de Genouilly tấn công Đà Nẵng chính thức mở đầu cuộc chiến tranh vì độc lập tự do và cuộc chiến đó vẫn còn đang tiếp diễn cho đến hôm nay.

    ....

    Và hôm nay, một trăm năm mươi chín năm từ buổi sáng ngày 1 tháng 9, 1858 ở Đà Nẵng những Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga v.v.. lại tiếp tục con đường Phạm Hồng Thái, Lương Ngọc Quyến, Tôn Thất Thiệp đã đi, để viết nên trang sử độc lập tự do cho mỗi người Việt Nam và cho dân tộc Việt Nam.

    Không ai có quyền viết sử Việt Nam ngoài chính dân tộc Việt Nam đang chịu đựng dưới ách độc tài CS. Con đường có thể còn xa nhưng là con đường chính sử. Chuyến xe có thể phải chậm vì chạy bằng máu của chính mình nhưng là chuyến xe tự chủ, không nô lệ cho bất cứ một ngoại bang nào

    http://www.trantrungdao.com/?p=4140#comments

    Nguyễn Jung

    Tác giả Trần Trung Đạo đã nói rất đúng về hiện tượng phản chiến và tâm lý của những người phản chiến. Tuy nhiên, lý do tại sao đưa đến phản chiến chưa được bài viết cũng như bộ phim "The Vietnam War" bàn đến.

    Theo ý tôi, vấn đề phản chiến trong chiến tranh VN cần được hiểu trong khung cảnh xã hội của nó. Phong trào phản chiến xảy ra trong khung cảnh của phong trào civil rights ở Mỹ khi nhiều người dân cảm thấy nghi ngờ chính sách của chính quyền nói chung (anti-establishment) và tích cực đấu tranh cho dân chủ và công bằng xã hội. Phải nói phong trào civil rights và không khí đấu có ảnh hưởng rất nhiều đến các lãnh vực khác trong xã hội, kể cả Tối Cao Pháp Viện và các tù nhân trong nhà giam. Tối Cao Pháp Viện đã trở nên cấp tiến (liberal) khi đưa hàng hàng loạt các quyết định để cải tổ ngành hình sự tư pháp theo khuynh hướng tôn trọng luật pháp và công bình (due process revolution). Và đương nhiên, phong trào civil rights cũng không từ bỏ các chính sách của Mỹ đối với cuộc chiến đang xảy ra ở VN.

    Trong không khí của phong trào civil rights, báo chí tích cực tham gia việc điều tra, tìm hiểu sự thật từ các hành vi của chính quyền đối với cuộc chiến. Những thông tin từ báo chí đã tập trung vào sự sai trái và dối trá của chính quyền Mỹ đương thời, trong khi chính sách của Mỹ làm cho báo chí xem thường VN và coi chính quyền ở VN như bù nhìn. Lúc đó (và ngay cả sau này) nhiều người Mỹ vẩn không biết VN ở đâu trên bản đồ.

    Đứng trên quan điểm của người Mỹ và với những thông tin mà họ được tiếp cận, phản chiến là hiểu được. Những người yêu tự do và dân chủ thấy họ cần phản đối chính sách hiếu chiến của Hoa Kỳ và họ coi bắc VN là nạn nhân (Mỹ đơn phuơng ném bom miền bắc). Họ cũng quan niệm xung đột chính trị ở VN nên để cho người Việt giải quyết (có tin trước đây Ngô Đình Nhu đã tìm cách liên lạc với Hồ chí Minh để thương thảo nhằm tránh sự can thiệp bằng chiến tranh của Mỹ, và có thể Mỹ đã sát hại anh em nhà họ Ngô vì lý do này).

    Sau chiến tranh, với các tin tức được giải mật, nhiều người Mỹ lại càng cảm thấy cuộc chiến mà họ tham gia không phải là để bảo vệ tự do và dân chủ cho miền Nam. Tâm lý tội lỗi đã khiến nhiều cựu chiến binh Mỹ tìm về VN và tìm cách hoà giải.

    Tôi không trách các người tham gia phản chiến vì sau này, khi được tiếp cân nhiều thông tin về chính sách của Mỹ đối vối chiến tranh VN phần Nam Viêt Nam, tôi nghĩ nếu tôi sống ỡ Mỹ lúc đó, tôi cũng tham gia phản chiến. Số phân miền Nam đã không may khi đứng về phía Mỹ nhưng lại bị các chính quyền Mỹ khi đó lợi dụng để thực hiện ý đố riêng của họ, chứ không liên quan gì đến tự do dân chủ cho VN.