Không còn đường lùi, nhưng chưa biết tiến đi đâu

  • Bởi Admin
    07/10/2017
    1 phản hồi

    Nguyễn Anh Tuấn

    Tình thế lưỡng nan mà Đảng Cộng sản đang đối mặt đến từ chính công thức cầm quyền của họ vài thập niên gần đây. Để đảm bảo vị trí độc tôn của mình, trong bối cảnh lý tưởng đại đồng cộng sản đã hết sức sống, đảng chỉ còn biết dùng lợi ích vật chất để mua sự trung thành của nhiều người nhất có thể.

    Hệ thống chính trị từ trung ương đến địa phương cũng vì thế mà phình ra không ngừng. Có thời điểm người ta tính được có tới 11 triệu người hưởng lương ngân sách. Chỉ cần nhẩm tính mỗi lao động hưởng lương ngân sách lại nuôi 2-3 người phụ thuộc sẽ thấy đảng đã xây dựng được một nền tảng ủng hộ làm bệ đỡ quyền lực rộng lớn đến mức nào trong lòng xã hội với một đám đông có cảm giác "đồng hội đồng thuyền" về lợi ích với đảng.

    Và quả tình, dưới cái bóng của hệ thống chính trị khổng lồ này, mọi phản kháng ngay cả ở mức độ dân sự cũng rất dễ bị đè bẹp trong giai đoạn trứng nước, chỉ cần đảng hô câu hiệu lệnh quen thuộc "huy động toàn hệ thống chính trị vào cuộc"

    Tuy nhiên, nuôi được bộ máy cồng kềnh này chẳng hề đơn giản. Lời giải của đảng đối với bài toán này cho tới nay gồm hai phần chính sau:

    Một, dành một khoản chi lớn (gần 3/4 tổng chi ngân sách) chỉ để nuôi bộ máy - đồng nghĩa với việc phải bớt chi cho đầu tư phát triển, điện, đường, trường, trạm - tức những khoản chi nâng cao tiêu chuẩn đời sống cho toàn xã hội. Nợ công vì thế mà phải chạm trần, tài nguyên bởi vậy mà phải cạn kiệt, để nuôi bộ máy cứ ngày một phình to suốt vài thập kỷ vừa qua.

    Hai, dẫu có dành phần lớn tổng chi ngân sách để nuôi bộ máy nhưng vì nó quá lớn nên tính ra lương cho đầu người vẫn thấp, không đáp ứng được cuộc sống. Một cách tự nhiên đảng nhanh chóng đạt được đồng thuận nhắm mắt "mạnh ai nấy ăn" để bù đắp phần thiếu hụt. Nhưng ăn vào đâu? Còn đâu khác ngoài người dân và doanh nghiệp. Đây chính là gốc rễ của tình trạng tham nhũng có hệ thống ở Việt Nam, phơi bày trong đời sống hàng ngày của chúng ta, thông qua đủ loại tệ nạn, nào là "giấy phép con", "thanh kiểm tra", "mãi lộ", "BOT", "lạm thu", "thư vận động đóng góp", "chạy việc", "chạy trường"...

    Giá mà có thể duy trì giải pháp trên thì những người lãnh đạo đảng có thể yên tâm kê cao gối mà ngủ. Tuy nhiên, nay thì nợ công đã chạm trần, tài nguyên khoảng sản cũng đã cạn kiệt, mô hình tăng trưởng lạc hậu vẫn chưa được chuyển đổi, lợi tức tạo ra không tương xứng với độ phình của bộ máy.

    Tệ hơn, người dân và doanh nghiệp - nền tảng kinh tế của quốc gia - một khi không chịu nổi áp lực "kiếm chác" từ hệ thống chính trị khổng lồ này sẽ dần mất đi động lực; nhiều người tài năng và tự trọng thâm chí còn tìm cách ra đi. Kết quả là kinh tế đình đốn, nguồn thu ngân sách vì thế sẽ sụt giảm theo, khiến chỉ riêng việc nuôi bộ máy với mức độ như hiện tại đã khó, đừng nói tới việc trả lương cao hơn.

    Thế thì đúng là như cựu TBT Phiêu nói, quả là không còn đường lùi, và giải pháp duy nhất là giảm biên chế. Nhưng bộ phận nào trong hệ thống chính trị bị nhắm tới đầu tiên? Hội nghị Trung ương 6 lựa chọn "các tổ chức sự nghiệp công lập", có lẽ là vì đây là nhóm ít quyền lực nhất - đồng nghĩa là khả năng phản đối thấp nhất. Đây cũng là lý do mà cách đây vài tháng Bộ Giáo dục Đào tạo thăm dò việc bỏ biên chế giáo viên.

    Tuy nhiên, nếu chỉ tập trung giảm biên chế mỗi khu vực sự nghiệp thì chỉ là cách trì hoãn chứ không phải là giải pháp toàn diện cho vấn đề. Toàn bộ hệ thống cần phải được tinh gọn ở mức độ cao thì mới có thể giảm áp lực chi thường xuyên và bớt được phiền hà cho người dân, doanh nghiệp một cách căn cơ, từ đó mới khôi phục được động lực làm ăn, kinh tế mới phát triển để tăng được nguồn thu cho ngân sách.

    Thế nhưng, một khi không còn trong tay hệ thống chính trị khổng lồ như hiện nay nữa, đảng có gì để trấn áp những phản kháng trong xã hội để đảm bảo quyền lực độc tôn của mình?

    Chọn một thôi, không thể có cả hai đâu các ông.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    (Bài chủ ) ….Thế thì đúng là như cựu TBT Phiêu nói, quả là không còn đường lùi, và giải pháp duy nhất là giảm biên chế. Nhưng bộ phận nào trong hệ thống chính trị bị nhắm tới đầu tiên? Hội nghị Trung ương 6 lựa chọn "các tổ chức sự nghiệp công lập", có lẽ là vì đây là nhóm ít quyền lực nhất - đồng nghĩa là khả năng phản đối thấp nhất….
    ---------
    Theo tôi thì , dù thế nào Việt cộng củng chẳng hề “bí đường” đâu , bác tác giả ạ ! Hic ! Hơn ai hết, Việt cộng biết rõ họ muốn gì ! Mục tiêu tối thượng của Việt cộng vẫn như từ khi nó ra đời ,cho đến khi buộc phải đối diện với sự tan rã , sụp đổ vẫn là : “Duy trì & củng cố độc tài toàn trị bằng mọi giá” .Điều đó, chưa từng và sẽ không bao giờ thay đổi !
    Việc “bác Phiêu một cựu TBT đảng” nói với cái ý “không còn đường lùi, phải cải cách thật mạnh…vv” –chỉ có thể xem như là lời nhắn nhủ, là một loại “ám ngữ “ dành cho bọn Trọng và đầu nậu của Đoảng ta” trong ĐH 6 này : Ngụ ý nên hết sức cẩn thận với bất kỳ xu hướng phân chia quyền lực nào, chứ không chỉ “dân chủ đa nguyên” mà thôi- Mục tiêu chính của Tập/ Phiêu/ Trọng…vv, hiện tại , là thúc đẩy cái gọi là “ nhất thể hóa” ! Đó cũng là điều duy nhất đáng lưu ý trong ĐH 6 của lũ cướp cạn

    Thiển nghĩ, vấn đề “nhất thể hóa” nhắm đến những mục tiêu thâm sâu hơn chỉ là vì “nhân sự cồng kềnh”( như dòng trích dẫn trên) ! Nói cách khác, “Bộ máy cồng kềnh" chỉ là một cái cớ bên ngoà, i vì nó đã thế từ lâu lắm rồi và chính Việt cộng chủ động “nhắm mắt làm ngơ, làm cho nó thêm cồng kềnh vì nhiều mục đích Chính trị - Xã hội của mỗi giai đoạn...nào phải họ không biết.

    Vậy, bản chất thực của trò “nhất thể hóa” là gì ?
    Ta thấy, vừa qua, xu hướng tách dần Đảng , Chính phủ, Nhà nước ra , dù là đảng viên và đảng ủy vẫn là những yếu tố quyết định trong bản chất của thứ“Chính phủ” hay “Nhà nước” ấy, nhưng thế nào thì bản chất của quyền lực vẫn cứ tạo ra những thay đổi nhất định , thậm chí còn mang đến cả những tác động xã hội tích cực tiến bộ nữa !! Nó đã giúp thai nghén nên một “đối trọng quyền lực” dù là mờ mờ trong lòng một Thể chế độc tài ! Và một trận đấu, thay vì xưa kia vừa đá bóng vừa thổi còi chỉ một người , thì nay có đến hai người cùng thổi còi ( dù còi Chính phủ kêu nhỏ hơn tí …) .

    Trong thực tế, “quyền lực cai trị” vì thế mà dần dần bị chia ra. Trong chính trị, việc hình thành thêm một xu hướng quyền lực đối trọng với “quyền lực độc tôn của đảng ta” khiến thế giới “thực quan” lập tức phân cực và rối loạn, nháo nhào. Chốn “quan trường” lập tức xuất hiện nhiều xác chết “thực quan” của cả hai bên.

    “Tam quyền phân lập” là nhầm phân chia cân đối để kiểm soát quyền lực, nên về bản chất hoàn toàn trái ngược với Độc quyền “tự lập” của Việt công. Sẽ vô cùng khó xuất hiện bên trong bàn tay sắt đẫm máu của Việt cộng , Vì thế, trong xã hội độc tài toàn trị, muốn dành Quyền lực thì con đường “lấn sân” như nói trên- mà đại diện là Dũng X- quả thật là một tuyệt chiêu, rất chi là …không tệ !

    Nhưng điều ấy, trong mắt Đảng CS VN/ CSTQ (tức trong con mắt các Đại trại chủ như NPTrọng / TCBình ) tất nhiên là một “đại tổn thất”. Về mặt “tâm lý cầm quyền” thì đó là một sự “xúc phạm”, là âm mưu “tiếm quyền”…là bọn sâu, lũ chuột, là“ thù nghịch phản động”…vv ! Hoàn toàn không thể chấp nhận được…,phải thẳng tay tiêu diệt, thà lầm không thà sót !

    Ta thấy, lần đầu ra quân, “Đại trại chủ” Lú thất bại, bật khóc tấm tức sau khi tung ra hơn 300 trang “tội trạng” mà Dũng X vẫn “phây phây”, miệng cười toe toét ngay trên thềm lăng …Boác !

    Lần này , sau một đợt vung múa “cẩu đầu đao” loạn sát từ Nam ra Bắc , ngay lập tức Lú đại chiếm được tiên cơ. Địch thủ giàu tiền nhưng mất thế đâm ra tan tác, nhốn nháo… các cơ sở kinh tài bị Trong phá sập , bọn đầu lĩnh lần lược sa lưới thãm bại. ĐH 6 này trở thành sân khấu để Tập/ Trọng ca khúc khải hoàn . Thắng rồi, bọn Tập & Lú còn phải lo hậu sự, tránh lập lại nguy cơ toát mồ hôi như một thời Dũng X chi phối mém mất mạng . Cả hai đang lén lút PR “ Nhất Thể Hóa” , lấy những nguyên cớ vô hại để lừa phỉnh dư luận , nói những là do việc phình to của bộ máy Đảng, do ngân sách eo hẹp, nợ nầng chồng chất …vv !- Mục tiêu chính là để đưa Quyền lực về lại cho “Đảng…của Tập Cận Bình” , đưa Tài Lợi tập trung về một đầu mối, bàn tay đánh chuột của Lú đại tổng quản !
    --------
    Nhưng , nếu nhìn ngược lại vài năm trước, chính “bọn Chính phủ “ cũng từng ủng hộ “Nhất thể hóa” ?! ( Đã bàn thảo nhiều lần ,trong các ĐH trước của bọn cướp cạn Việt cộng). Vì sao thế ? Vì khi ấy, trong mắt bọn Dũng X , đó cũng là một “cơ hội”…cần tận dụng, dùng mưu nó đánh nó !

    Khi nhận thấy“nội lực“ đã khá đông & đủ mạnh, Dũng X và đồng bọn cũng muốn “nhất thể hóa”, có lẽ cho rằng, nếu không lấy tất, chiếm tất thì cũng tách ra làm chủ một phần lớn Quyền lực trong tay “Chính phủ“ chúng ta ! Dũng X đã mém thành công đấy !

    Quá trình tranh nhau “ nhất thể hóa” của “bọn Đảng” và “bọn Chính phủ” chúng ta đã được chứng kiến tận mắt các bãi chiến trường ! Tuy các đám “thực quan” của cả hai bọn họ , cùng tranh thủ “ thực” nhưng , nhưng vừa “thực” vừa canh chừng, cảnh giác, thủ sẵn “ dao kéo, đan dược“…trị nhau ! Đỉnh điểm là xác chết la liệt và...chất “phóng xạ” bị ...hút hàng , tiêu thụ ào ạt, đắt như tôm tươi !
    ----------
    Túm lại, “Nhất thể hóa” – dù bên nào thắng, vẫn là một chiến lược lấn tới của bọn Độc tài toàn trị, tìm cách để "duy ngã độc tôn" nắm trọn quyền lực - mà họ Kim ở BTT là mơ ước là hình mẫu hướng đến - để rồi thoải mái ra tay siết và siết chặc hơn nữa cái gông XHCN trên đầu cổ dân tộc VN. Bọn chủ nô đã quyết… không để bọn nô lệ thoát thân !
    Thế nên, đội trên đầu một, hai thằng chủ nô, hay nhiều thằng chủ nô khác nhau…đều không có gì “thú vị” đối với đám nô lệ !