Gay cấn hơn phim

  • Bởi Admin
    22/09/2017
    2 phản hồi

    Nguyễn Vạn Phú

    Xung đột giữa chủ mới của Hãng phim truyện Việt Nam (VFS) và các đạo diễn, diễn viên đang diễn ra như kịch bản một bộ phim gay cấn. Nhưng giả thử kịch bản này được viết lại ngay từ đầu thì nút thắt nên được tháo gỡ như thế nào? Và nếu cuộc đời không như kịch bản vậy xung đột này phải giải quyết làm sao?

    Trước hết, nên nhìn lại quá trình cổ phần hóa VFS một cách cặn kẽ để nắm được các mâu thuẫn. Theo các tài liệu cổ phần hóa, VFS được chuyển đổi mô hình thành công ty TNHH một thành viên từ năm 2011 và trong nhiều năm qua, cứ lỗ triền miên. Tổng cộng VFS lỗ lũy kế đến 39,6 tỉ đồng, nợ tiền thuê đất 5,7 tỉ đồng. Doanh thu ba năm trước khi cổ phần hóa có xu hướng giảm dần: 66,4 tỉ (2012), 56,9 tỉ (2013) và 33,6 tỉ (2014); số lỗ lại cao, năm 2012 lỗ 3,5 tỉ, năm 2013 lỗ 1,3 tỉ và chín tháng đầu năm 2014 lại tăng lỗ lên 3,7 tỉ đồng.

    Ngân sách nhà nước sao lại gánh lỗ cho một hãng phim vì vậy cổ phần hóa VFS là chuyện phải làm. Nhưng cổ phần hóa một hãng phim sao cho VFS vẫn làm phim chứ không dùng đất rồi kinh doanh bất động sản là một yêu cầu Nhà nước đặt ra. Vì thế điều kiện cổ phần hóa có bao gồm nhà đầu tư không chuyển nhượng cổ phần trong vòng năm năm, tuân thủ phương án sử dụng đất phục vụ việc sản xuất điện ảnh, cam kết 90% doanh thu phải đến từ hoạt động điện ảnh…

    Bên cạnh đó, Nhà nước cũng nhấn mạnh đất của VFS đang sử dụng (gồm trụ sở ở số 4 Thụy Khê rộng hơn 5.400 mét vuông, khu đất ở Hoàng Hoa Thám rộng hơn 900 mét vuông, trường quay ở Đông Anh rộng trên 6.300 mét vuông, một khu đất đắc địa ở đường Thái Văn Lung, TPHCM rộng trên 1.200 mét vuông) là đất thuê, không tính vào giá trị tài sản của hãng và nếu sử dụng sai mục đích có thể bị lấy lại.

    Với thực trạng như thế, khi cổ phần hóa VFS lẽ ra Nhà nước nên kêu gọi các nghệ sĩ từng gắn bó với hãng phim bỏ tiền ra mua lại để cùng nhau vực dậy một thương hiệu lâu năm. Nếu các nghệ sĩ thật sự nghĩ bán VFS với giá 50 tỷ đồng là quá rẻ, tiềm năng thương hiệu lớn thì họ cứ tham gia đấu giá để mua, kể cả liên kết với các công ty tư nhân khác cùng ngành nghề. Nếu họ có tầm nhìn xa, biết đâu họ sẽ xin Nhà nước nợ khoản tiền mua ban đầu, chịu đựng làm việc không lương vài ba năm rồi đến lúc giá trị VFS tăng gấp 10 lần họ sẽ vừa được làm phim, vừa có những khoản thu nhập nhờ đầu tư đúng chỗ.

    Đáng tiếc kịch bản này đã không xảy ra vì thực tế lúc nào cũng khó hơn kỳ vọng. Các nghệ sĩ đã không muốn đánh cược với một tương lai khó đoán định.

    Nay cổ phần hóa đã xong, Tổng công ty Vận tải thủy (Vivaso) là chủ sở hữu 65% cổ phần VFS, đắt hay rẻ cũng là chuyện đã rồi, không thể bàn lại được nữa. Vấn đề là làm sao giúp VFS tiếp tục làm phim như mong muốn ban đầu khi đưa ra chủ trương cổ phần hóa.

    Vai trò của các cơ quan quản lý nhà nước ở đây phải rất tế nhị, phải đối xử với VFS như hàng ngàn công ty đã được cổ phần hóa khác, trong đó Nhà nước chỉ còn giữ 20% cổ phần. Đó là giám sát để chủ đầu tư mới làm đúng theo những cam kết khá chặt chẽ như không dùng các địa điểm đắt địa này để kinh doanh như kiểu mở nhà hàng, cho thuê mặt bằng, 90% doanh thu phải đến từ hoạt động điện ảnh… Đó là giám sát để chủ đầu tư thực hiện đúng cam kết, nếu có, với nhân viên; còn chuyện không cam kết thì cứ để chủ mới của hãng toàn quyền quyết định, kể cả sa thải những người không làm việc. Còn lại không thể để các ý kiến chủ quan của các đạo diễn hay diễn viên lung lạc rồi đi đến những quyết định không đúng với quy trình cổ phần hóa.

    Bởi đây sẽ là tiền lệ cho việc cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước và các đơn vị sự nghiệp có thu hoạt động trong các lĩnh vực văn hóa, giải trí, thể thao... Một VFS thì Bộ Văn hóa-Thể thao & Du lịch có thể họp ngay để giải quyết nhưng mười hay một trăm trường hợp cổ phần hóa khác trong tương lai thì sao?

    _________________________________

    Kính Chiếu Yêu - Lùm xùm hãng Phim truyện Việt Nam

    Mấy hôm nay rộn ràng chuyện lùm xùm quanh vụ cổ phần hóa hãng Phim chuyện Việt Nam. Các nghệ sĩ của Hãng Phim truyện Việt Nam (VFS) có đơn kêu cứu sau gần ba tháng không lương (7,8,9/2017); nghi ngờ sử dụng đất sai mục đích; định giá bèo khi bán tài sản quốc gia...

    Diễn biến nóng và xấu đã buộc ban lãnh đạo mới (Tổng Công ty Vận tải thủy - Vivaco) đối thoại với các nghệ sĩ hãng phim truyện vào chiều ngày 19/9 trong bầu không khí căng thẳng, gay gắt. Hôm 20/9, Bộ Văn hóa -Thể thao - Du lịch lại phải xuất hiện đối thoại với nghệ sỹ, rồi họp báo...

    Cổ phần VFS diễn ra hồi tháng 4 năm ngoái với 3,25 triệu cổ phần (65% vốn điều lệ) được bán cho Vivaso với giá 32,5 tỷ đồng. Trước đó, VFS rơi vào cảnh thua lỗ triền miên với con số lỗ lũy kế tính đến tháng 9/2014 là gần 47 tỷ đồng trong khi tổng tài sản tại thời điểm đó chỉ đạt 78,7 tỷ đồng.

    Dư luận nghi ngờ toan tính của Vivaco mua lại VFS không phải là để vực lại phim truyện mà là nhằm vào những khu đất vàng mà VFS đang sử dụng. 3 khu ở Hà Nội là số 4 Thụy Khuê (quận Tây Hồ) có diện tích sử dụng gần 5.500 m2, khu 905m2 trên phố Hoàng Hoa Thám (quận Ba Đình) và khu đất rộng 6.382 m2 tại Đông Anh. Ở TP Hồ Chí Mình là khu đất rộng hơn 1.200m2 tại Thái Văn Lung.

    Về những bất động sản do VFS quản lý, Thứ trưởng Bộ Văn hoá, Thể thao & Du lịch - Huỳnh Vĩnh Ái khẳng định các khu đất trên đều là đất thuê, không có quyền sở hữu nên không tính giá trong cổ phần hóa. Còn Vivaso cho rằng thương hiệu XFS được đánh giá là 0 đồng là do 5 năm liền VFS thua lỗ.

    Tại cuộc họp hôm 20/9, Bộ trưởng Bộ VHTTDL Nguyễn Ngọc Thiện nhấn mạnh, trước hết là trả lương cho anh em nghệ sĩ tháng 7,8,9-2017 như thời điểm trước cổ phần hóa và phải hoàn tất ngay trong tuần này. Việc sửa chữa cơ sở vật chất, sắp xếp nhân sự phải thông báo để mọi người cũng hiểu rõ chủ trương minh bạch, công khai, thấu tình đạt lý. Tuyệt đối không cho thuê mặt bằng.

    Ông Nguyễn Thuỷ Nguyên, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng Công ty Vận tải thuỷ (chủ sở hữu mới của Hãng phim truyện Việt Nam) tiếp tục khẳng định việc sửa sang lại nhà xưởng tại số 4 Thụy Khuê là để phục vụ sản xuất phim, hoàn toàn không có chuyện cho thuê mặt bằng.

    Mọi vấn đề coi như đã rõ nhưng câu chuyện tương lai của VFS cùng đội ngũ văn nghệ sỹ VFS thì vẫn nóng. Lo ngại về một ông chủ mới chuyên nghề vận tải có làm được phim truyện; số phận thương hiệu từng vang bóng một thời có bị mất; đội ngũ văn nghệ sỹ gạo cội có thất nghiệp...?

    Rõ khổ, với lối tư duy ấy thì còn lâu mới khá lên được. Trong lúc ai cũng nói cổ phần hóa là cần thiết, là đúng nhưng đến khi có người mua thì sợ mất thương hiệu, mất việc làm, mất đủ thứ, vẫn tiếc cái bầu sữa ít ỏi đã cạn kiệt của nhà nước. Vẫn thói quen chờ nhà nước rót cho ít vốn làm phim, làm xong cất vào kho. Trong lúc các hãng phim tư nhân đang chiếm lĩnh thị trường!

    Trong lúc nhiều nghệ sỹ tài năng nhận cát sê hậu hĩnh từ các hãng phim tư nhân thì vẫn còn những nghệ sỹ thích được nhận những đồng lương còm ăn khoán chờ ngày nhận sổ hưu ở VFS. Phim hay thì phải có kịch bản hay, diễn viên giỏi, phim trường hấp dẫn, kỹ xảo tốt mà những thứ hay, giỏi, tốt ấy phải có đầu tư tốt. Muốn có đầu tư tốt thì phải có doanh nghiệp mạnh. Dẫu đó là doanh nghiệp vận tải hay là gì gì mà có đầu óc làm ăn thì đều có lời. Khối anh doanh nghiệp mạnh đang làm bóng đá.

    Chính VFS đã làm mất thương hiệu của mình vì chỉ làm phim dở, lỗ nặng chứ đâu phải là Vivaso. Thương hiệu sẽ không mất nếu đội ngũ biên kịch, đạo diễn, diễn viên tài năng của VFS (với đồng tiền của Vivaso) làm ra phim hay, bán chạy.

    Dẫu là cổ phần hóa thì cổ đông nhà nước vẫn còn đó để bảo vệ quyền lợi cho lao động nghệ thuật. Song cũng cần hiểu lao động nghệ thuật dẫu là "đặc biệt" thì cũng là người làm công ăn lương, nếu giỏi thì tồn tại, được trả thù lao cao còn nếu kém thì bị thải loại theo quy luật chung của doanh nghiệp mà thôi.

    Hãy tự cứu lấy mình trước khi trời cứu, không ra được phim hay thì chết đói, thì đi làm thuê. Chẳng phải chỉ có hãng phim mà rồi đây hàng chục đoàn nghệ thuật của các ngành, các địa phương cũng sẽ như vậy.

    Theo blog Mõ Làng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Giả bài toán xưởng phim truyện Việt Nam chỉ có hai cách: một là bán, hai là không bán.
    Trước hết in nói về việc bán, bán thì phải có lãi, tối thiểu cũng phải hòa vốn. Còn nếu bán mà được không đồng thì thà vứt đi còn hơn. Tức là không bán.
    Vậy không bán thì để làm gì. Cái xưởng, phim này ra đời là con đẻ của thời kỳ bao cấp, làm ăn chẳng ra làm sao vẫn cứ được nhà nước( nhân dân) nuôi. Có thể vào cái thười kỳ ấy xưởng phim này cũng đạt được một số thành tích. Nhưng thị hiếu con gười mỗi thời kỳ một khác. Nay chuyển sang thời kỳ @ thế giới phẳng, phim nước ngoài tràn vào, kinh tế thay đổi, nhưng nghệ thuật nhà nước chưa thay đổi mà cứ làm ăn theo lỗi cũ thì chết. Máy năm liền thua lỗ là minh chứng cho điều này.
    Nay xưởng phim chỉ còn ký ức cái thời hoàn kim đáng tự hào dã lùi vào dĩ vãng. Không thể mài thương hiệu ra mà ăn được. "Vang bóng một thời" dã qua rồi. Có thể ví xưởng phim này với mọt cô gái, thời kỳ 18, đôi mươi cái xuân xanh thì cô gái là hoa hậu và đã trở thành thương hiệu. Nay thời gian đã làm co cô hoa hậu thành bà già trên 70 tuổi, sắc đẹp tàn phai rồi, không thể ngồi mà tự xứng cái thời kỳ mười tám đôi mươi được. Bà già trên 70 tuổi thì tương lai là nghĩa trang Văn Điển.
    Nay cái xưởng phim không làm được gì mà cứ khư khư giơ cái thương hiệu ra thì liệu có nuôi sống được sáu bẩy chục con người thành tích tự hào lùi váo quá khứ hay không? Thời buổi kinh tế thị trường, mọi việc đều được hạch toán, không thẻ ngồi chơi xơi nước mà mỗi tháng cứ lĩnh đồng lương bao cấp được.
    Vậy không bán thì xin các nhan tài xưởng phim thừa hưởng cái cơ ngơi bao cấp tìm cách kiếm tiền nuôi nhau. Nếu không nuôi được nhau thì giải thể, chuyển sang làm việc khác.Người nào mạnh thì tìm được việc, người nào không đáp ứng yêu càu thì về hưu non. Không thể mài thương hiệu bằng khen giấy khen trong nước và quốc tế ra mà ăn được. Bay giờ mà còn cứ tự hào thành tích trong thời bao cấp là lố bịch. Hãy xem bao người có huân chương huy chương thời kỳ "chống Mỹ cứu nước" nay sống ra làm sao? Một học sinh thời đi học thì được thưởng bao nhiêu bàng khen giấy khen, nhưng khi đã ra đời thì không thể đem cái thành tích trong nhà trường ra làm thương hiệu được, ở mỗi môi trường một khác, ở mỗi thời kỳ một khác là điều hiển nhiên. Nay không bán thì liệu những văn nghệ sĩ của xưởng phim có làm được những phim đáp ứng thị hiếu để đem bán lấy tiền nuôi nhau được không?
    Chắc là cái còm này lại phải đưa vào diện kiểm duyệt đây??

    "Nếu họ có tầm nhìn xa, biết đâu họ sẽ xin Nhà nước nợ khoản tiền mua ban đầu, chịu đựng làm việc không lương vài ba năm rồi đến lúc giá trị VFS tăng gấp 10 lần họ sẽ vừa được làm phim, vừa có những khoản thu nhập nhờ đầu tư đúng chỗ."
    Xin mời tác giả của bài viết câu này về làm cố vấn cho cả hãng phim và cả hãng vận tải thủy để thực hiện cái tầm nhìn xa "tăng gấp 10 lần họ sẽ vừa được làm phim, vừa có những khoản thu nhập nhờ đầu tư đúng chỗ."
    Có "nhân tài" như thế mà không mời thì làm sao có phim hay bàn về cái sự đời dở hơi, để thì làm ăn thua lỗ, bán thì lại "đem con bỏ chợ". Đằng nào cũng chết.
    Chẳng biết đem bán phim cho anh chủ vận tải biển thì có đem tiền đổ xuống biển hay không? Chỉ biết rằng hãng phim thì lấy mục đích làm kinh tế kiếm tiền (tức là làm tiền) hay làm nghệ thuật? Hay lại diễn cái trò nghệ thuật kiếm tiền?