Sự nguy hiểm của Trung Quốc

  • Bởi Admin
    16/09/2017
    5 phản hồi

    Luân Lê

    Nếu nghiên cứu kỹ lịch sử về quốc tế các quốc gia khu vực châu Á, đặc biệt liên quan đến Nhật Bản, Triều Tiên, Trung Quốc và Việt Nam, chúng ta sẽ thấy vị trí bao trùm của nền văn hoá, chính trị và cả kinh tế Trung Quốc trên khu vực địa lý rộng lớn nhưng đầy chậm rãi này.

    Như Henry Kissinger đã nói (trong On the China - Bàn về Trung Quốc), việc tiếp nhận văn hoá, ngôn ngữ và mô hình chính trị là bước đầu tiên trong tiến trình sáp nhập vào đế chế Trung Hoa. Điều này cũng tương đồng với nhận định của Fukuzawa thời Minh Trị đã nhận định trong Thoát Á Luận (và cả Khuyến Học). Luật sư da màu Barrack Obama trong cuốn sách nói về Trung Quốc của mình ở thời điểm này cũng với một góc nhìn bằng ảnh hưởng của chính trị, văn hoá nhưng nhấn mạnh hơn về mặt kinh tế (đặc biệt là hàng hải). Về vấn đề thương mại, có thể tìm hiểu sự nguy hiểm của Trung Quốc thông qua Death by China của Peter Navarro mới đây đã được nhắc đến, đó là thông qua mục đích đầu tư, họ thâm nhập văn hoá và cài đặt mạng lưới nằm vùng để đánh cắp thông tin, công nghệ, chi phối và phá vỡ các cấu trúc kinh tế của những nơi họ đóng đô.

    Nhật Bản, trong lịch sử cũng là một quốc gia bị ảnh hưởng sâu sắc của Trung Quốc, đã phải đau đớn Thoát Á bằng việc từ chối sự ảnh hưởng và giao du với Trung Quốc (và Triều Tiên), quốc gia láng giềng sát nách để giao du với nền văn minh phương Tây - khi đó các đế quốc ở châu Âu đang đi chinh phạt thế giới và Trung Quốc cũng trở thành một quốc gia bị kiềm toả và kiểm soát bởi các nước này - khiến Nhật bừng tỉnh và nhận ra rằng Trung Hoa cũng là một quốc gia dễ bị đánh bại, yếu kém và từ đó là cả nền văn minh châu Á đều cần phải được xem xét lại so với thực lực các quốc gia Tây phương đang hiện diện.

    Nhật Bản vì không muốn chịu chung số phận với các nước châu Á nhược tiểu, cổ hủ vì những giáo điều bằng văn hoá Nho giáo, chính trị phong kiến và kinh tế lạc hậu, nên đã tuyên bố một cách dứt khoát trong việc xác định lại vị trí của mình trên "bề mặt văn minh Tây phương" khi nó xâm nhập và phá vỡ kiến trúc chính trị và kinh tế châu Á thời bấy giờ (đầu thế kỷ 17).

    Nhật Bản hoà mình vào nền văn minh có tính khai sáng ấy, tuy khá lâu khoảng 200 năm, đã trở nên là một quốc gia độc lập, tự cường và gần như đoạn tuyệt với Trung Quốc, xây dựng lại hệ giá trị "hiện đại" của mình. Và trong cuộc chiến với Bắc Kinh sau này, Nhật đã làm bẽ mặt Mao bằng một thoả thuận về việc chiếm lĩnh Đài Loan và một phần quần đảo Senkaku. Đồng thời với đó là ảnh hưởng lên Triều Tiên, lấy Triều Tiên là quân bài để làm đối trọng với Trung Quốc trong các quyết sách ngoại giao và làm thế cân bằng với nước này.

    Triều Tiên phụ thuộc khá nhiều vào Trung Quốc trong suốt chiều dài lịch sử, tuy có giai đoạn bị cai trị bởi Nhật Bản mà sau này, khi kết thúc chiến tranh thế giới thứ hai, đã bị tách thành hai quốc gia độc lập là Bắc Triều Tiên và Nam Hàn như ngày nay chúng ta đang thấy. Triều Tiên đã luôn là một con cờ mặc cả của Trung Quốc trước Nhật Bản (từng được Bắc Kinh, đại diện là Lý Hồng Chương, gợi ý hãy nhận sự bảo trợ của phương Tây, đặc biệt là Mỹ, để tránh sự ảnh hưởng và bị chi phối bởi Nhật Bản khi quốc gia này trỗi dậy trở thành một cường quốc với giấc mộng Đại Đông Á). Tuy nhiên, Triều Tiên đã thoát Trung về mặt văn hoá và cả tư tưởng chính trị sau thời của Kim Nhật Thành với Thuyết chủ thể - coi quân đội là lực lượng cách mạng nòng cốt và vì thế phải đầu tư vũ khí, thiết bị, quân dụng để xây dựng được lực lượng phòng vệ quốc gia. Triều Tiên không chịu kiểm soát của Trung Quốc, nhưng sẵn sàng chạy đua vũ trang để tự mình đưa ra những yêu sách và mặc cả với tất cả các quốc gia khác. Bởi thế, Trung Quốc vừa rồi tại cuộc họp khẩn của LHQ đã bỏ phiếu trừng phạt Bình Nhưỡng là vì lý do Triều Tiên trở thành mối nguy hiểm và đe doạ tiềm tàng cũng như thường trực đến an ninh của chính Trung Quốc khi không thể "thọc tay" vào túi quần Triều Tiên được như thời kỳ của Mao nữa.

    Chúng ta nằm đâu trong sự vận động của nửa Đông châu Á này? Chúng ta ngày càng phụ thuộc vào kinh tế Trung Quốc (nhìn vào tổng kim ngạch xuất nhập khẩu với quốc gia này trong 10 năm trở lại đây, nhìn vào các dự án quan trọng của Việt Nam với TQ), văn hoá và hệ thống chính trị (cả giáo dục) gần như du nhập của Trung Hoa từ xa xưa. Và vì thế chúng ta chưa xác định được vị trí và hướng đi của mình trong guồng quay xu thế thời đại.

    Nhật Bản (và sau là Hàn Quốc) là (hai) quốc gia thoát Á sớm nhất và họ định danh được vị thế của mình bằng cách phát huy nội lực nội quốc, cùng với đó là du nhập một cách chủ động nền văn minh phương Tây, đặc biệt về lĩnh vực khoa học, công nghệ, chính trị, triết học, kinh tế và luật pháp. Từ đây tạo ra nền văn hoá hiện đại riêng của Nhật Bản.

    Nếu không thoát ra được tư tưởng dựa dẫm và quanh quẩn với nền văn minh cổ hủ và lạc hậu châu Á của mình, chúng ta sẽ bị chi phối và đương nhiên là sẽ bị kiểm soát sâu sắc, không phải về mặt quân sự, mà dựa trên sự ảnh hưởng của những nền tảng cơ bản của một quốc gia bởi một quốc gia (thường là lớn mạnh) khác. Và như thế vận mệnh quốc gia cũng sẽ được và bị quyết định phần lớn bởi những tác nhân bên ngoài chứ không phải bởi những thành tố của nội quốc.
    Và mới đây, người đại diện ngoại giao cấp cao của Nhà Trắng, Banon, đã nhận định xác đáng rằng, nếu không kìm chế, Trung Quốc sẽ thành một Đức quốc xã thứ hai. Nó không phải để khẳng định sức mạnh thực sự của một quốc gia, mà là nhấn mạnh lên sự hung hãn và (tiềm thức) tàn ác của quốc tộc này dưới sự cầm quyền của Đảng cộng sản Trung Quốc (những sự kiện chấn động thế giới như thảm sát Thiên An Môn và Pháp Luân Công; những cái chết bi thảm và hàng loạt dưới thời Đại nhảy vọt của Mao Trạch Đông; những bất chấp để đánh chiếm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thời Mao và Đặng, chiến tranh (dằn mặt) ác nghiệt biên giới vùng Tây Bắc kéo dài 10 năm mới chính thức kết thúc).

    Thủ tướng Pháp, Paul Reynaud, đã từng nói với Mỹ và Liên Xô: nếu các ông không kìm chế Bắc Kinh, không sớm thì muộn, một tỷ dân Trung Quốc sẽ đè nát chúng ta.

    Đó chính là sự nguy hiểm của Trung Quốc.

    Chủ đề: Thế giới
    Từ khóa: Luân Lê, Trung Quốc

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    EFG viết:
    khả năng con heo ấy, tự hắn làm được những “thành tựu khoa hoc kỹ thuật” kinh thiên động địa như vừa rồi, chỉ chiếm chưa đến 5% . Và toàn bộ 95% kia là từ hai thằng đàn anh to đầu .

    Lâu lắm mới đọc được những lời bình của bác EFG.
    Dù cách viết bỡn cợt, nhưng những nhận xét về " thằng nhóc tên lửa" cũng như 2 thằng anh to đầu- Nga, Trung Cộng - đúng.
    BTT không thể có "nhân tài" cho vũ khí hạt nhân.
    Nga và Trung Cộng không thể đường đường chính chính, ra mặt chơi vũ khí hạt nhân nên xử dụng Ủn cho chính sách "kềm" Mỹ của họ.

    Nguyễn Jung

    Đọc Đông chu liệt quốc,Tam quốc chí..., và xét về cái “lịch sử chính trị quân chủ tan hợp ” đầy những mưu lược, đấu đá tàn nhẫn , xã hội đẫm máu của hơn 4000 năm của Tàu, thì nếu lũ con cháu họ không thâm hiểm, mới thật là quái lạ ? – Rõ hơn thì…”tán chơi” cuối tuần, chuyện thời sự thế giới gần nhất cho vui :

    Về mặt Địa –Chính tri , theo đúng logic thì, khi Bắc Triều Tiên phát triển vũ khi hạt nhân khủng,thì trong các quốc gia cần phải lo sợ đề phòng nhất, trước hết phải là Trung cộng và Nga ( những thế lực hạt nhân đối thủ, sát biên giới, và nằm hoàn toàn trong bán kính tàn phá, “ phạm vi phủ sống…phóng xạ” ngay cả khi họ không trực tiếp tham chiến…). Thế nhưng , ta lại thấy hai cường quộc hạt nhân to đầu ấy , gần như không hề lo lắng tí nào ?! Ngược lại, lại có vẻ như luôn che chắn và ỡm ờ bảo kê, bênh vực BTT Vì sao thế ?

    Chỉ có một cách lý giải duy nhất : Bọn họ có thái độ như thế là vì họ đã tự biết, họ có thể “khống chế hoàn toàn” đại nạn này từ BTT !

    Nếu vậy, câu hỏi tiếp theo sẽ là : Muốn khống chế hoàn toàn một thằng điên có vũ khí nhiệt hạch như con heo Ủn này, cần đến những gì ?- Cũng theo logic, có hai biện pháp tối ưu, để một “thế lực nào đó” có thể khiến cu Ủn không thể …nhúc nhích :
    1) Nếu thế lực ấy nắm giữ trong tay nó, tính mạng thể chế và sự an nguy của toàn bộ gia sản, gia tộc tên Ủn – Và
    2) Nếu mọi thứ tên lữa, nguồn phóng xạ, bom.A, bom H …vv, đều là do chính “ thế lực ấy” làm chủ và cung cấp cho Ủn theo một thỏa thuận ngầm về chiến lược ( Tất nhiên sẽ là cung cấp có giới hạn,tùy theo từng giai đoạn mục tiêu- đồng thời chính người của “thế lực ấy” sẽ trực tiếp quản lý, từ quá trình vận chuyển, lưu giữ…đến bắn thử, kích nổ thử….vv)

    Bây giờ, xét đến “thằng nhóc tên lửa” ấy, tuy cá nhân y sống sung sướng trong nhung lụa , nhưng quốc gia y thì mạt rệp , đến mức , hết tài của trợ cấp nên dân chúng và cả binh sĩ yếu ớt, thể chất bạc nhược …lâu lâu lại có nạn chết đói…. Trong khi CN Quốc phòng cần ngốn năng lượng các loại, tiêu thụ điện vào loại cực khủng , nhưng lâu nay, các” thành phố Ma” ở BTT chỉ có điện 4 giờ trong tuần ! Ban đêm ở Bình Nhưỡng chỉ dùng điện chiếu sáng hình lãnh tụ Bố, lãnh tụ Nội ở quảng trường…vv, thế nên , khả năng con heo ấy, tự hắn làm được những “thành tựu khoa hoc kỹ thuật” kinh thiên động địa như vừa rồi, chỉ chiếm chưa đến 5% . Và toàn bộ 95% kia là từ hai thằng đàn anh to đầu .

    Vậy, cu Ủn lấy cái gì để đạt đến một thỏa thuận với bọn “thế lực “ ấy, nhằm đổi lấy “95% hổ trợ…cho không ” kia ?- Chắc chắn phải là “thứ” mà hai thằng kia không thể có !
    Sự thật, ‘thư” y có ,mà Nga / TQ không thể có , chính là …25 triệu mạng sống và một bản chất ác quỷ, sẵn sàng thiêu sống toàn bộ 25 triệu mạng người trong DNA của dòng họ Kim! Putin và Tập cận Bình rất cần các “thứ ấy” từ Kim Ủn. Dùng “thứ ấy” để nói thách cái giá trên trời với Mỹ , Nhật ….tương tự như ngày xưa, bọn Stalin, Mao cần những “thứ ấy” từ Hồ, từ Polpot …vậy thôi.
    ( Nói chung, bọn “độc tài nhược tiểu” thì chỉ có thể tham gia “chính trường thế giới “ bằng sinh mạng cả dân tộc của chúng- thứ “vốn tư có” bất hạnh và thê thãm như thế mà thôi ! Hic ! )

    Vụ này như thế nên không dễ nuốt cho Mỹ - ngay cả đối với một lãnh đạo thông sáng, tài năng và giàu kinh nghiệm chính trường quốc tế hơn Trump , huống chi tay lãnh đạo trọc phú dốt nát, thô lỗ , to mồm…! Hố hô ! “Thằng nhóc Tên lửa” Kim văn Ủn - vừa mới trả đũa, gọi Trump là “ Thằng già lú lẩn, loạn trí“ !
    ( Người ta nói từ tiếng Anh “dotard”, như là cổ ngữ, xuất hiện lần đầu trong “Kẻ đố kỵ” của Thomas Randolph năm 1632..có nghĩa như tam tam , tâm thần , bất bình thường…, có cả trong các tác phẩm của W.Shakespeare…Nhưng hiểu theo văn hóa dân Hàn thì gần như để chỉ loại người bị lão suy, lú lẩn…Hì hì, chắc Trump muốn cướp cái “mỹ hiệu Lú” của NP Trọng ở Việt Nam chăng ?)

    Tính đến nay, Trump gây sự với…không chừa ai hay chổ nào hết ! Cả bên trong lẫn bên ngoài nước Mỹ ! ( Vừa gây sự với đám cầu thủ bầu dục xong…), đủ thấy “bản lĩnh” khiêu khích, châm chọc, chửi mắng thiên hạ của D. Trump đã đạt đến mức kho ai sánh bằng. Do đó, Trump đã làm “Thằng nhóc Tên lửa” kia , đến nay vẫn đang còn rất cay cú…Gần như hơn 50 % dư luận trên thế giới đểu ngầm …thích thú , háo hức quan sát cái “võ đài” vừa nguy hiểm vừa buồn cười , với hai võ sĩ hàng tôm hàng cá này .
    ---------------

    Ở VN, trước các thãm trạng CT-XH ngày nay, người ta thường bảo “ chung quy cũng tại vua Hùng…sinh ra một lũ vừa khùng, vừa điên” …Thế nhưng, ngẫm lại thấy hổng đúng lắm…Hè hè ,Bởi Bắc Triều Tiên và USA đâu có vua Hùng, mà sao cũng có một tên Điên, một tên Khùng ? Hay …hổng lẽ thời đó, vua Hùng của VN ta đã từng …”thả dê” xa quê đến thế sao ?

    Mua bán hàng Tàu liên lục địa, nhập hàng với địa chỉ ma ... và trong thời gian chưa tìm ra được công ty ma này, hàng hóa Tàu dần dần bốc hơi, không trả thuế VAT.
    Đây là một trong những trò gian lận của hàng nhập khẩu Tàu, cạnh tranh lưu manh

    https://publications.europa.eu/en/publication-detail/-/publication/74ca4992-5248-4cb9-bd3d-71638ca203e6

    Does the control of customs procedure 42 prevent and detect VAT evasion?

    Customs procedure 42 is the regime an importer uses in order to obtain a VAT exemption when the imported goods will be transported to another Member State. In the absence of proper control, goods risk remaining in the Member State of importation without payment of VAT or being consumed in the Member State of destination without VAT being charged there.

    Trọng, Phúc, Lịch, ... đang sung sướng nằm trong vòng tay nham nhở của TC Bình và đồng bọn Tàu.
    Vấn đề là hai bọn cs mafia này cố nắm đầu dân VN theo chúng nó

    http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-41313953

    Đảng Cộng sản tại hai nước có "chung số phận", một quan chức cao cấp của Trung Quốc nói trong chuyến thăm Việt Nam.

    Ông Lưu Vân Sơn, Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Bí thư Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, trong ngày thứ hai chuyến công du hai ngày nói với Thủ tướng nước chủ nhà Nguyễn Xuân Phúc rằng hai đảng "tạo thành một cộng đồng có chung vận mệnh", Tân Hoa Xã tường thuật.

    "Sự phát triển tốt đẹp và ổn định các mối quan hệ song phương sẽ giúp củng cố vị trí lãnh đạo của hai đảng, vì lợi ích của hai Đảng và nhân dân hai nước," ông Lưu được Tân Hoa Xã dẫn lời.

    Hai nền kinh tế có tiềm năng hợp tác vô cùng to lớn trên thực tiễn, nhân vật được cho là đứng thứ 5 trong Bộ Chính trị của ĐCS Trung Quốc nói thêm.

    Tên tác giả viết:
    Chúng ta nằm đâu trong sự vận động của nửa Đông châu Á này? Chúng ta ngày càng phụ thuộc vào kinh tế Trung Quốc (nhìn vào tổng kim ngạch xuất nhập khẩu với quốc gia này trong 10 năm trở lại đây, nhìn vào các dự án quan trọng của Việt Nam với TQ), văn hoá và hệ thống chính trị (cả giáo dục) gần như du nhập của Trung Hoa từ xa xưa. Và vì thế chúng ta chưa xác định được vị trí và hướng đi của mình trong guồng quay xu thế thời đại.

    Đây chính là những "vướng mắc trong tư duy" của các đầy tớ nhân dân nước CHXHCNVN.

    Nguyễn Jung

    Tên tác giả viết:
    Nếu không thoát ra được tư tưởng dựa dẫm và quanh quẩn với nền văn minh cổ hủ và lạc hậu châu Á của mình, chúng ta sẽ bị chi phối và đương nhiên là sẽ bị kiểm soát sâu sắc, không phải về mặt quân sự, mà dựa trên sự ảnh hưởng của những nền tảng cơ bản của một quốc gia bởi một quốc gia (thường là lớn mạnh) khác. Và như thế vận mệnh quốc gia cũng sẽ được và bị quyết định phần lớn bởi những tác nhân bên ngoài chứ không phải bởi những thành tố của nội quốc.

    Đúng vậy. Không chỉ " dựa dẫm và quanh quẩn với nền văn minh cổ hủ và lạc hậu châu Á của mình" mà còn vấn đề học tập "Tư tưởng Hồ Chí Minh".
    Nếu không thoát được cái gọi là "Tư tưởng Hồ Chí Minh" hay "đảng ông Hồ" thì vận mệnh Qg sẽ luôn bị chi phối bởi các Qg khác, đặc biệt là Tq, đã đang nuốt trọn VN.

    Nguyễn Jung