Những ngày đen tối của đảng

  • Bởi Admin
    06/07/2017
    1 phản hồi

    Mạnh Kim

    Ngay cả những đảng viên nòng cốt và trung thành nhất, tôi tin họ cũng đang run sợ từng ngày trước sự đổ nát toàn diện của đất nước. Kinh tế, xã hội, chính trị… đều đang trong tình trạng hỗn độn chưa từng có. Chưa bao giờ sự “quang vinh” của đảng lu mờ bằng lúc này và khả năng lãnh đạo đất nước của đảng bị mất niềm tin tuyệt đối bằng lúc này.

    Dân chúng không còn ngờ vực. Họ đã có thể khẳng định: đảng là một tổ chức bất toàn và ngày càng bất lực. Hệ thống báo chí tuyên truyền trở nên tuyệt vọng trong việc truyền tải những thông điệp mị dân. Sự tẩy não của hệ thống tuyên truyền đang bị phá sản.

    Người dân trở thành nạn nhân của đảng và đảng cũng trở thành nạn nhân của chính họ. Cái xã hội mà những người cộng sản ban đầu nỗ lực tạo ra, bằng cách gieo cấy lòng “căm thù giai cấp”, giờ đây đầy dẫy oán thù. Luật nhân quả đang thể hiện rõ rệt.

    Khi bạo lực được sử dụng và được dung dưỡng thì bạo lực được đáp trả bằng bạo lực. Trấn áp chỉ dẫn đến phản kháng. Trấn áp hoặc bỏ tù một người đang dẫn đến phản kháng lan rộng xã hội. Bài học này, cộng sản từng áp dụng để đi lên quyền lực, đáng lý không nên được sử dụng khi cộng sản đã nắm quyền lực trong tay.

    Đảng đang cô độc. Họ tự cô lập với phần còn lại của đất nước. Mâu thuẫn giữa “đảng lãnh đạo” và “nhân dân làm chủ” đã trở thành khoảng cách không thể lấp được. Ranh giới được vạch ra giữa hai “chiến tuyến” là một sự thù địch. Làm sao đảng có thể dẫn dắt đất nước khi mà con đường của đảng khác với con đường của người dân? Đảng đang dò tìm một con đường để đi đến “xã hội chủ nghĩa”, người dân đang khám phá con đường của tự do và biểu đạt tự do.

    Trong số các bạn trẻ đấu tranh mà tôi từng tiếp xúc, chẳng ai muốn “lật đổ chế độ” cả. Họ không “phản động” như cái mũ mà họ bị chụp lên đầu. Nói chuyện với tôi, họ bày tỏ khao khát muốn xây dựng lại xã hội, muốn mang lại ánh sáng tri thức, muốn chặn lại đà tụt dốc ghê rợn của suy thoái đạo đức. Họ muốn xây chứ không phải đập. Thế nhưng, tiếng nói và nguyện vọng của họ chưa bao giờ được lắng nghe một cách chân thành. Sự “đối thoại” dành cho họ là những nắm đấm tóe máu.

    Thật ra “đối thoại” với chính quyền là một điều bất khả. Trong khi chính quyền muốn xây dựng một khuôn khổ dựa vào “lý thuyết”, “tư tưởng” và “đạo đức” của “một người”, những người trẻ tuổi nhiệt tâm lại muốn xây dựng một xã hội nhân bản mà nhân loại đang xem như những giá trị phổ quát. Trong xã hội đó, pháp quyền không đồng nghĩa với cường quyền.

    Nếu đảng cầm quyền vẫn tự tin rằng họ không bao giờ có thể bị lật đổ thì đảng phải hiểu rằng, dân không hề cần đảng, mà là ngược lại. Đó là một sự thật tối giản. Đảng vẫn ở vị trí độc tôn. Dù vậy, sự độc quyền của đảng chỉ có thể duy trì nếu đảng không trao sức mạnh đối kháng cho người dân bằng việc khước từ những phẩm giá mà người dân đáng phải có. Sự độc quyền của đảng thời điểm hiện tại chỉ là bề mặt. Đảng đang “phân quyền” bởi các cuộc tranh giành nội bộ gay gắt và công khai. Sẽ không quá lời nếu nói rằng đảng đang tự làm họ phân rã. Nếu đảng vẫn cho rằng họ là tổ chức duy nhất có thể quyết định số phận quốc gia, thì họ cũng nên hiểu rằng số phận chính họ đang rất mong manh như thế nào.

    Người dân đang tự hỏi, liệu đảng có còn đủ sức mạnh để bảo vệ chủ quyền quốc gia không, trong khi họ đang khủng hoảng trong việc bảo vệ chế độ và tính chính danh của đảng cai trị?

    Người dân đang tự hỏi, liệu đảng cai trị có thể bảo vệ được dân tộc không, khi mà nền chính trị và chính sách cai trị còn chưa thoát khỏi cái bóng Trung Quốc?

    Đảng đang ở một thời khắc sống còn. Số phận quốc gia đang ở một giai đoạn sống còn. Đảng không thể sống trong một quốc gia đang chết, trong một dân tộc đang chết, trong một xã hội đang chết.

    Chẳng ai có thể lật đổ cộng sản, trừ chính họ. Cũng chẳng ai cứu được cộng sản, trừ chính họ, bằng sự thay đổi, bằng sự tái nhận thức lại con đường chính trị lẫn chính sách cai trị, và bằng sự dứt khoát đoạn tuyệt cái ách “xã hội chủ nghĩa” mà họ tròng vào mình và tròng vào cổ nhân dân.

    Mạnh Kim

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Tác giả viết: "Đảng đang dò tìm một con đường để đi đến “xã hội chủ nghĩa”, người dân đang khám phá con đường của tự do và biểu đạt tự do."
    Ý này sai rồi bác Mạnh Kim ơi. Bác có biết vì đã được học về CNXH thời bao cấp không? Nay thì cụ TBT Nguyexn Phú Trọng đã đưa ra nhận định rất SÁNG SUỐT: " Đến hết thế kỷ này chưa chắc CNXH đã hoàn thiện ở nước ta."
    Thế thì CNXH là cái gì? Nếu bác đã được học CNXH thời bao cấp mà bây giờ quên vì không còn ai nhắc lại nữa vì nhắc lại thì bị coi là ngu lâu, không chịu diễn biến, không chịu chuyển hóa. Trước kia Lê nin định nghiã "CNXH là chính quyền xô viết cộng với điẹn khí hóa toàn quốc". Nay đã là thời kỳ tự động hóa , số hóa rồi đang bước vào thời kỳ cách mạng khoa học 4.0. Nay ở nước ta cũng làm gì có chính quyền xô viết, chính quyền CS đang bị tư bản hóa đấy thôi, mọi thứ đều tính ra tiền, kể cả sinh mạng chính trị của các quan chức CS cũng tính ra tiền đấy. Bác có thấy nạn mua quan bán chức diễn ra trong các kỳ đại hội bầu bán nội bộ Đảng CS không? Pháp luật, giáo dục, văn hóa ta đều mời chuyên gia các nước tư bản dẫy chết đến dạy cho. Rồi con cái các quan chức đều cho sang các nước tư bản học tập, đào tạo để về "xây dựng CNXH" đấy thôi. Có "xây dựng CNXH" thì các quan chức CS mới có các dinh thự khủng chứ, mới có tiền triệu tiền tỷ đô la gửi các ngân hàng nước ngoài đấy thôi.
    Về bản chất thì cái Đảng CS dã chết mẹ nó từ lau rồi. Nay chỉ có cái ĐẢNG TÀO VI (VÌ TAO) DÁN MÁC CS thôi. Nếu còn CNXH thì còn LIÊN NINH CÔNG NÔNG, nay bác không thấy chính quyền CS giả hiệu đem quân đội và công an đi cướp ruộng đất của bà con nông dân hay sao? Rõ ràng đó là hành động đàn áp kiểu phát xít.
    Bọn trẻ bây giờ có nhiều cái thông minh hơn ta, giỏi hơn ta, tài hơn ta đấy. Bác xem lại xem bọn trẻ ngày nay có sùng bái Đảng như ta một thời không? Chúng chưa có gan lẬt đổ vì sợ đội quan của Đảng được trang bị vũ khí hiện đại đéo phải để đánh giặc mà là để đánh dân, mặt khác cũng chưa thấy xuất hiện lá cờ đầu tập hợp bọn trẻ.
    Người ta chỉ muốn Đảng CS đừng lãnh đạo và có sụp đổ cũng đừng đổ máu thôi.

    Trích đoạn của tg bài viết :"Ngay cả những đảng viên nòng cốt và trung thành nhất, tôi tin họ cũng đang run sợ từng ngày trước sự đổ nát toàn diện của đất nước. Kinh tế, xã hội, chính trị…".
    Có thật không đây ?và tg có mơ ngủ không đây ?
    đảng viên hoang mang vì con đường danh lợi của họ lung lay khi đảng của họ không còn nắm đầu ngồi xổm trên cả quê hương dân tộc,chứ sự đổ nát của đất nước ăn thua gì tới họ.
    Họ và đảng độc tài chuyên quyền của họ mới chính là thủ phạm đã và đang hè nhau đưa cái đất nước này tới tình trạng này đấy.
    Chính vì thấy được sự sụp đổ trong tương lai không xa nên họ mới tranh thủ vơ vét trong thời gian này càng nhiều càng tốt để khi có cơ sự thì họ biến mất cùng họ hàng hang hốc .
    Vì đang trong tâm lí hoang mang vội dành ăn nên cái quaá trình vơ vét chụp dựt của các quan mới mất hết cả tính kín đáo mà hầu như công khai . Họ không còn xếp hàng mà đang chen lấn đấy thủ trưởng ạ.
    Cái gọi là đảng CS VN nay chỉ là tấm bình phong,cái mặt nạ để họ núp bóng tư lợi chứ có ma nào trăn trở cho đất nước thật sự,họ lo cho cái túi của họ đấy.
    tg viết thế thì cũng như gọi các phần tử và bè phái tham quan làm ....anh hùng chăng ? ý gì đấy ?tg tìm cách chuyển hướng dư luận à .
    (ps: tg vuốt đuôi đánh bóng lại cái lí tưởng đã lu mờ mà không biết "nó " đã tự diễn biến hay chuyển hoá sất sần sật . )