Helmut Kohl, nỗi cô đơn của một chính khách.

  • Bởi Biên tập viên
    03/07/2017
    4 phản hồi

    Xuân Thọ

    Từ mấy tuần nay, cả thế giới xúc động về cái chết của cựu thủ trướng Đức Helmut Kohl, người có công lớn cho việc thống nhất nước Đức trong hòa bình, cho quá trình hình thành liên minh châu Âu và sự ra đời của đồng Euro.

    Đối với những người Việt tự hào về thành tích chiến tranh thống nhất giang sơn hoặc về sự nghiệp cải tạo XHCN thì công cuộc thống nhất nước Đức không tốn xương máu, không có trả thù là điều rất đáng suy nghĩ.

    Đối với hàng chục ngàn người Việt lao động ở CHDC Đức, thống nhất nước Đức đã giải phóng họ ra khỏi các Ghetto như khu nhà cao tầng ở Rhinstrasse mà năm 1994 tôi đã phải bịt mũi khi đi trong hành lang ẩm ướt. sặc mùi lòng lợn, mắm tôm và thuốc lá Marlboro.

    Thời gian này có thể coi là cuộc khủng hoảng tỵ nạn lần thứ nhất ở Đức, bởi hơn 250.000 người tràn vào Đức mỗi năm. Giữa sự hỗn loạn đó, các cuộc thanh trừng lẫn nhau giữa các băng đảng Mafia thuốc lá người Việt (Zigarettenmafia) đã gây phẫn nộ trong dư luận Đức. Helmut Kohl đã không sử dụng biện pháp cứng rắn mà đảng CDU đề nghị. Năm 1995 ông dẫn đầu một phái đoàn kinh tế đi thăm Việt Nam, đề nghị giúp Việt Nam 100 triêu DM để Việt Nam xây dựng các cơ sở tái hội nhập cho công dân của mình từ Đức trở về.(1)

    Báo chí quốc tế đồng thanh ca ngợi công lao của nhà chính trị Helmut Kohl, kể cả báo chí Việt Nam từ mọi phía. Công lao của ông đối với nước Đức, với châu Âu đã vượt qua biên giới địa lý và tư tưởng.

    Helmut Kohl là chính khách đầu tiên trong lịch sử được an táng bởi một tang lễ cao hơn cả quốc tang: Tang lễ Châu Âu tại Strassbourg, do Liên minh EU tổ chức. Tất cả các chính khách, bạn bè ông khắp thế giới đã nghiêng mình trước linh cữu phủ cờ xanh EU. Tang lễ trọng thể trải qua 2 lãnh thổ Pháp và Đức đã kéo dài từ 11 giờ sáng đến tám giờ tối hôm 01.07.2017.


    Tang lễ châu Âu với linh cữu phủ cờ EU

    Tôi suy nghĩ nhiều về con người này và sau khi ông đã yên nghỉ, mới dám viết vài dòng về cuộc đời đầy bi kịch của ông và gia đình.

    Có lẽ những dư chấn của chiến tranh, của giết chóc mà cậu bé Helmut đã cảm nhận khi phải cầm súng cho quân đội Quốc xã vào tuổi 14 đã khiến nhà chính trị sau này luôn xa lánh các biện pháp bạo lực, đề cao hòa giải: từ chính sách Đông Âu (Ostpolitik), Hòa giải Pháp-Đức, đến thống nhất nước Đức và ngay cả cách đưa người Việt tỵ nạn về nước trên đây.


    Helmut Kohl cùng bà Hannelore và hai con trai Peter, Walter.

    Nhưng Helmut Kohl đã không có một cuộc sống gia đình yên ấm như các chính sách của ông. Với người đã khuất, tôi không dám phê phán hay ca ngợi ông „đã hy sinh hạnh phúc gia đình vì sự nghiệp“. Chỉ biết rằng cả hai con trai , Walter và Peter Kohl đều không được hưởng đầy đủ tình thương của cha. Walter thậm chí còn viết một cuốn sách về gia đình, trong đó ông Helmut Kohl đã được mô tả như một người cha ít quan tâm đến vợ con. (2)

    Người chịu nhiều đau khổ nhất trong gia đình Kohl phải nói là bà Hannelore Kohl, từng 16 năm liền là đệ nhất phu nhân nước Đức (1982-1998).

    Bà Hannelore cũng có số phận của một người tỵ nạn. Khi Hồng quân Liên xô công phá Berlin năm 1945, bà Hannelore 12 tuổi, trên đường chạy loạn, đã bị binh lính Liên Xô hãm hiếp đến ngất xỉu. Tưởng bà chết, chúng ném bà qua cửa sổ như một cái xác, khiến bà bị gãy khá nhiều xương mà hậu quả có thể là các bệnh mãn tính đã hành hạ bà suốt mấy chục năm sau(3). Cũng có thể chính vì thế mà bà đã lập ra „Quỹ bảo trợ các bệnh nhân bị chấn thương sọ não“.Thành công lớn nhất của quỹ này là cùng hãng Siemens Nixdorf tìm ra giao diện máy tính để giúp người bệnh giao tiếp với xã hội.

    Tuy bà ít khi để lộ ra ngoài những bất hòa trong gia đình như cậu con trai kể lại sau khi bà qua đời, nhưng cái chết của bà đã để lại nhiều câu hỏi cho người đời. Theo báo chí, bà bị chứng bệnh dị ứng ánh sáng hành hạ nhiều năm ròng và ba năm sau khi ông Kohl về hưu, ngày 05.07.2001 bà đã tự sát tại nhà riêng vào lúc ông Kohl đi vắng. Bà đã yên nghỉ trong nghĩa địa ở Ludwigshafen, bên cạnh bố mẹ chồng, với hy vọng đươc sum họp với ông sau này.

    Nhưng nhà chính trị lỗi lạc Helmut Kohl đã vấp không ít sai lầm khiến ông và gia đình phải trả giá đắt.

    Sau khi thua Gerhard Schöder trong cuộc bầu cử năm 1998 buộc đảng CDU phải quay về ghế đối lập, ông Kohl vẫn cố giữ chức chủ tịch danh dự của Đảng, ngay cả khi vụ bê bối về "tiền quyên góp" cho đảng bị phanh phui, gây bức xúc cho dư luận Đức. Để bảo vệ danh tiếng của đảng, tổng bí thư Angela Merkel, học trò cưng của ông Kohl đã buộc phải dùng các thủ thuật để hạ bệ ông. Vụ này đã để lại tiếng xấu cho cả hai chính khách lớn của nước Đức.


    Sau thống nhất nước Đức, nền kinh tế XHCN của miền Đông Đức sụp đổ kéo theo hàng triệu người thất nghiệp. Năm 1991, Ông Kohl đến Halle kỷ niệm 1 năm thống nhất đất nước bị dân chúng la ó ném trứng và cà chua. Ông vẫn kiên nhẫn đứng lại đối thoại với dân bất chấp can ngăn của vệ sỹ.

    Trong vụ tai tiếng về“ tiền quyên góp cho đảng“ (Parteispendenaffair), ông Kohl không tham ô một xu. Ông chỉ lập quỹ đen để quyên góp tiền từ giới tài phiệt cho đảng ông vận động tranh cử. Luật Đức không cấm ai quyên góp cho các đảng phái, chỉ yêu cầu công khai. Một số doanh nhân to đầu lo ngại cánh tả lên cầm quyền nên đã quyên góp cho ông Kohl, nghe đâu là sáu triệu D-Mark. Họ muốn ông dấu tên vì vẫn muốn tiếp tục hưởng các ân huệ nhà nước nếu cánh tả lên cầm quyền, vì vậy nên thành quỹ đen.

    Tài phiệt đâu cũng vậy, muốn „làm tình“ với mọi giới chính trị, miễn là giúp mình kiếm tiền.

    Nhưng đảng CDU không bị thất cử vì thiếu tiền, mà vì quá say sưa với „chiến thắng kẻ thù giai cấp“, với công cuộc thống nhất đất nước nên đã để đất nước bị trì trệ về kinh tế và xã hội. Nước Đức sau thống nhất không còn là nước Đức của chiến tranh lạnh. Ông Kohl đã không kịp xử lý diễn biến hòa bình này.

    Nhờ đó cánh tả, tuy không có giới tài phiệt đỡ lưng, vẫn thắng cử áp đảo. Điều trớ trêu của lịch sử là chính đảng cánh tả SPD của Schröder đã đưa ra một loạt cải cách chính trị, cắt giảm phúc lợi xã hội để biến nước Đức từ chỗ „xã hội chủ nghĩa hơn cả CHXH“ dưới thời cánh hữu thành một xã hội tư bản cạnh tranh mà kết quả là nước Đức đã giảm tỷ lệ thất nghiệp từ 11% xuống 5,5% và liên tục tăng trưởng từ 2009 đến nay, kỹ nghệ thì xuất siêu đến mức bị Trump chửi suốt ngày.

    Họa vô đơn chí. Ông Kohl chưa dọn xong văn phòng ở phủ thủ tướng thì vụ bê bối về „ quỹ đen“ bị phanh phui mà ông là nhân vật trung tâm. Ủy ban điều tra quốc hội do phe tả cầm đầu chỉ muốn dùng vụ này để xát muối vào mặt bọn tỷ phú đã chơi xấu họ. Nhưng Helmut Kohl đã coi lời hứa của mình cao hơn luật pháp nước Đức và cho đến ngày qua đời, ông vẫn giữ lời hứa, không tiết lộ danh tính đám tài phiệt kia.

    Hành động này đã làm cho đảng CDU mất uy tín nặng trong xã hội, báo chí phê phán ông Kohl không trung thành với hiến pháp. Tuy đánh giá cao thái độ thượng tôn lời hứa của ông Kohl, tôi vẫn thầm nghĩ, liệu sự trung thành của ông có được đền đáp xứng đáng? Có thể những kẻ được ông che đỡ đã quay sang ve vãn chính phủ cánh tả từ lâu rồi.

    Những sai lầm trên của Helmut Kohl chỉ làm sây xước chút ít hình ảnh của một ông thủ tướng gần dân, của một chính khách biết dùng tình bạn cá nhân để giải quyết các vấn đề của dân tộc. Dân chúng không vì những khuyết điểm đó mà quên việc ông đã kết bạn „mày tao chí tớ“ với Gorbachow, với Mitterand trong những ngày đàm phán để họ chấp nhận thống nhất nước Đức. Rồi ông cũng trở thành bạn rượu với Jelzin, khi bỏ ra hàng chục tỷ D-Mark để đổi lấy việc Nga rút 400.000 quân đồn trú ra khỏi Đức vào năm 1994.


    Bà Maike Kohl-Richter, vợ sau của ông là người quyết định hoàn toàn mọi quan hệ của ông với thế giới bên ngoài.

    Nhưng việc ông đi bước nữa với bà Maike Kohl-Richter, trẻ hơn ông hơn 30 tuổi, đã khiến gia đình ông ly tán. Bà Maike đã tìm mọi cách để nắm quyền quản lý toàn bộ di sản của ông. Bà đã tách ông ra khỏi con cái, ra khỏi những người thân cận nhất như ông Seeber, tài xế trung thành của ông. Kể cả nhiều chi tiết trong đám tang của ông hôm nay cũng do bà quyết định(4). Con cháu ông Kohl không được phép ra vào căn nhà họ đã gắn bó mấy chục năm. Khi chôn cất ông, các con ông cũng không có mặt.


    Ngôi mộ của ông Kohl trong nghĩa trang của giáo phận Speyer, bình dị như của một người dân trung lưu Đức.

    Ông Kohl đã không được nằm bên cạnh bà Hannelore, người vợ thân yêu, người bạn đời của ông từ thủa niên thiếu, như hai người đã thề thốt. (5)

    --------------------------
    (1) http://www.spiegel.de/spiegel/print/d-8694438.html
    (2) https://www.welt.de/politik/deutschland/article12324711/Kohls-Sohn-ueber-das-zerruettete-Verhaeltnis-zum-Vater.html
    (3)https://de.wikipedia.org/wiki/Hannelore_Kohl
    (4)http://www.t-online.de/nachrichten/id_81453786/dunkle-schatten-die-bekle...
    (5) Bà yên nghỉ ở nghĩa trang gia đình ở Oggersheim (Ludwigshafen), bên cạnh bố mẹ ông Kohl. Ông được mai táng ở nghĩa trang giáo phận Speyer, chỉ dành cho các yếu nhân.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Xuân Thọ viết:
    Giờ nói ra thì dễ, nhưng đúng là phải xử lý các mâu thuẩn nội bộ và ý đồ chống phá bên ngoài, không đơn giản chút nào.

    Hì hì, đúng vậy. Tôi đâu có quên công của H. Kohl.

    NJ viết:
    Không ai phủ nhận những đóng góp của cố TT H. Kohl sau khi bức tường Berlin sụp đổ

    Tôi nghĩ, Oskar Lafontaine ngủm thì đảng die Linke- hậu duệ của SED và PDS- sẽ ngủm theo, ít nhất là ở Saarland. Số phiếu cho đảng Die Linke (của Oskar Lafontaine) trong kỳ bầu cử Qh vừa rồi ở Saarland đã tụt dốc rõ rệt. Một đảng chỉ có thể ở trong (và không vượt qua được) tư thế Oppotion- chuyên nghề phản biện, từ chối các chính sách của đảng cầm quyền- tốt, xấu còn tuỳ vào nội dung phản biện, lý do từ chối.

    https://de.wikipedia.org/wiki/Die_Linke

    Hôm nay thứ Năm, gần cuối tuần, chúc bác và gia đình một cuối tuần vui khoẻ.

    Nguyễn Jung

    Bác Jung,

    Không ai ca ngợi ông Kohl có công trong việc phá bỏ bức tường Berlin cũng như quá trình chuyển đổi dân chủ, xóa bỏ chế độ toàn trị ở CHDC Đức. Đó là công lao cua nhân dân CHDC Đức. Người ta chỉ nói đến công lao của ông trong việc thống nhất nước Đức và việc này không phải là tự nhiên sẽ đến sau khi bức tường đổ

    - Tất cả các chính đảng đối lập ở CHDC Đức chỉ muốn xây dựng một nước DDR dân chủ và tự do nên sau khi bức tường đổ, quốc hội DDR không có chủ trương thống nhất. Họ còn lo sợ một cú sốc kinh tế và một cú sốc tiền tệ, Lúc đó 1 Mark DDR tương đương 1/8 và thậm chí 1/10 D-Mark. Kohl và Waigel chủ trương đổi 1/1 và 1/2 đã tháo được 1 gánh nặng tâm lý cho dân chúng miền đông.

    - Kohl đã thuyết phục được cả 4 cường quốc Mỹ Anh Pháp và Liên Xô cho phép hội nghi 4+2. Để có được lá phiếu của Gorbachow là rất nhiều chuyến đi qua lại, tạo lòng tin và hai người ngồi nói chuyện thâu đêm ở Datsa của Gorbachow về vấn đề viện trợ cho Liên Xô đang ngắc ngoải.

    - Cả hai nước Anh và Pháp đều chống lại ý đồ của Kohl về việc thống nhất nước Đức. Duy chỉ có Mỹ là không chống lại, nhưng chờ thái độ của châu Âu. Ông Kohl đã thuyết phục được Mitterand và Thatcher (trước khi bà này thôi thủ tướng).

    - Helmut Kohl còn tiến hành một loạt biện pháp củng cố lòng tin của các đồng minh cũ của DDR là Ba-Lan, Tiệp Khắc và Hungary, rót rất nhiều tín dụng không lấy lãi cho họ. Để làm những việc này ông đã phải chiến đấu với La Fontain, tay hai mặt luôn phá ngầm.

    - Thống nhất xong nhưng mối lo về 200000 lính Nga + gia binh + hậu cần tức là khoảng 400.000 công dân Nga ở Đức còn nguyên như 1 trái bom nổ chậm. Kohl lại tìm cách lấy lòng tin Jelzin mấy năm liền cho đến lúc hai người lại mày tao chí tớ với nhau. Kết cục Nga đồng ý đổi viện trợ lấy rút quân dưới chiêu bài: Xây cất căn cứ cho mấy chuc sư đoàn và nhà ở cho gia binh + cơ sở vật chất cho tái hội nhập (có xây hay không chẳng ai biết). Vụ đó cũng vài chục tỷ bác ạ.

    Giờ nói ra thì dễ, nhưng đúng là phải xử lý các mâu thuẩn nội bộ và ý đồ chống phá bên ngoài, không đơn giản chút nào.

    Tang lễ của cố TT H. Kohl đã không được người dân quan tâm lắm.
    Khi chiếc tàu đưa quan tài ông cập bến Ludwighafen chỉ dăm chục người dân đứng đợi, cũng như khi xe chở quan tài ông chạy trong thành phố quê ông, chỉ có khoảng 300 người đứng đợi để chia tay với ông.

    Trước nguy cơ liên minh châu Âu tan vỡ, theo đó là đồng Euro, liên minh châu Âu và
    Cq nước Đức đã (dành) tổ chức tang lễ này, dù bà goá phụ Kohl- Richter chỉ muốn làm tang lễ cho ông tại Đức.

    Không ai phủ nhận những đóng góp của cố TT H. Kohl sau khi bức tường Berlin sụp đổ, nhưng công đầu tiên và lớn nhất trong quá trình làm sụp đổ bức tường Berlin, đưa đến thống nhất nước Đức là của đa số người dân Cộng Hoà Dân chủ Đức, đứng thứ hai là Roland Reagan- cựu TT nước Mỹ - người đã kêu gọi Michail Gorbatschow phá bỏ bức tường Berlin và Michail Gorbatschow, người đã thúc đẩy quá trình Dân Chủ hoá tại Liên bang Xô Viết cũng như ở các nước "anh em" thuộc khối Cộng Sản.

    Cố TT Helmutth Kohl đã góp phần, hay đúng hơn, ông là TT khi bức tường Berlin sụp đổ bởi sức mạnh của hàng trăm ngàn người dân Đông Đức- tràn ra ra đường- tiến về bức tường Berlin. Cố TT H. Kohl - hay một TT khác trong thời điểm này cũng đã làm như vậy.

    Trong tang lễ cố TT H. Kohl đã thiếu 2 nhân vật này vì 2 nhân vận này đã không được mời.
    Đã có những tiếng nói phê bình từ người dân, lẽ ra phải mời R. Reagan, chứ không mời cựu TT Bill Clinton - bị cho là một "diễn viên " của Holywood trong tang lễ cố TT H. Kohl.

    Tên tác giả viết:
    Sicher ist jedenfalls, dass zum Beispiel seine im Ostblock durch Radio Free Europe bekannt gewordenen Reden Menschen mit einer neuen Hoffnung auf Änderung erfüllten. Reagan wird dort bis heute von vielen verehrt.
    .....

    Am 12. Juni 1987 hielt Reagan von einem Holzgerüst, welches vor den Sperranlagen der Berliner Mauer am Brandenburger Tor aufgebaut worden war, eine Rede, in welcher er Gorbatschow aufforderte, die Mauer niederzureißen: „Come here to this gate! Mr. Gorbachev, open this gate! Mr. Gorbachev, tear down this wall!“.[24] [25] Er wurde am 9. November 1992 – genau drei Jahre nach dem Fall der Berliner Mauer – zum Ehrenbürger von Berlin ernannt.[26]

    Tên tác giả viết:
    Die Berliner Mauer wurde am Abend des 9. November 1989 im Zuge der politischen Wende geöffnet. Diese wurde unter dem wachsenden Druck der mehr Freiheit fordernden DDR-Bevölkerung vollzogen. Der Mauerfall ebnete den Weg, der innerhalb eines Jahres zum Zusammenbruch der SED-Diktatur, zur Auflösung der DDR und gleichzeitig zur staatlichen Einheit Deutschlands führte.

    https://de.wikipedia.org/wiki/Berliner_Mauer

    Tên tác giả viết:
    Diese grundlegenden Veränderungen in der DDR, die unter Betonung der von Teilen der DDR-Bevölkerung ausgehenden gewaltfreien Initiativen, Proteste und Demonstrationserfolge auch als friedliche Revolution bezeichnet werden, fielen mit ihren wichtigsten Stationen in den Zeitraum zwischen den Kommunalwahlen im Mai 1989 und der einzigen tatsächlich freien Wahl zur Volkskammer im März 1990.

    https://de.wikipedia.org/wiki/Wende_und_friedliche_Revolution_in_der_DDR

    Tên tác giả viết:
    Im Januar 1987 kritisierte er in einer programmatischen Rede die Fehler der KPdSU und forderte eine demokratische Umgestaltung von Partei und Gesellschaft. Entscheidend dabei war die Aufhebung der "Breschnew- Doktrin". Damit sicherte Gorbatschow den Ostblock-Staaten außerhalb der UdSSR zu, deren Eigenständigkeit zu achten sowie in keinem Fall militärisch einzugreifen und öffnete faktisch den Weg zur Demokratisierung dieser Staaten. Als erste Staaten führten Polen und Ungarn politische Reformen durch.

    Der 9. Oktober 1989 galt als "Tag der Entscheidung" in Leipzig. 70.000 Menschen demonstrierten friedlich für Reformen. Die DDR-Sicherheitsbehörden griffen nicht ein. Die unerwartet große Zahl der Demonstranten brach den Handlungswillen der Sicherheitsorgane.

    Bei einer Kundgebung auf dem Alexanderplatz in Ost-Berlin am 4. November 1989 demonstrierten zwischen 500.000 und einer Million Menschen für demokratische Reformen und gegen das Machtmonopol der SED in der DDR. Das Fernsehen hatte die Abschlußveranstaltungen auf dem Alexanderplatz direkt und unangekündigt übertragen.

    https://www.lpb-bw.de/gruende_mauerfall.html