Nỗi xấu hổ của ngành tư pháp

  • Bởi Admin
    27/06/2017
    2 phản hồi

    Bạch Hoàn


    Nguyễn Đức Thùy Dung và Trương Hồ Phương Nga trước tòa.

    Vụ án giữa hoa hậu Trương Hồ Phương Nga, Nguyễn Đức Thuỳ Dung (bạn của Nga) và Cao Toàn Mỹ ngày càng lộ ra nhiều điểm ly kỳ. Diễn biến mới nhất, Lữ Minh Nghĩa, người sống chung với Nguyễn Đức Thuỳ Dung 4 năm, đã phản cung, khẳng định Nga – Mỹ có quan hệ tình cảm, mọi lời khai trước đây tại cơ quan điều tra đều theo kịch bản của Nguyễn Mai Phương. Sáng nay, Lữ Minh Nghĩa đã nộp bằng chứng thông cung là 5 lá thư viết trên nilon gửi ra ngoài trại giam và giám thị trại giam là người chuyển thư. Theo Lữ Minh Nghĩa, Nguyễn Mai Phương còn giữ một số thư.

    Hiện đã có các dấu hiệu không thể rõ ràng hơn về hành vi nguỵ tạo chứng cứ, thông cung, mớm cung, nhằm vu khống Trương Hồ Phương Nga. Toà án nhân dân TP.HCM đã triệu tập Nguyễn Mai Phương. Tuy nhiên, cần thiết phải triệu tập thêm điều tra viên – người đã ghi lời khai giống hệt giữa Cao Toàn Mỹ và Trương Hồ Phương Nga, có lợi cho Cao Toàn Mỹ. Giám thị trại giam – người chuyển thư cũng phải bị triệu tập. Thậm chí, còn phải làm rõ có hay không sự cấu kết giữa Cao Toàn Mỹ và nữ kiểm sát viên - đại diện cho cơ quan kiểm sát giữ quyền công tố tại toà, với dấu hiệu “nhắc bài” cho Cao Toàn Mỹ ngay tại toà án.

    Đến giờ, đây không còn đơn thuần là một vụ án tình – tiền, hay vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản như cáo buộc của Viện Kiểm sát Nhân dân TP.HCM. Đây là một vụ án điển hình cho thực trạng tồi tàn của ngành tư pháp VN, khiến người dân không còn tin vào cơ quan điều tra và ngày càng mất niềm tin vào công lý.

    Tôi không khai vì tôi sợ cơ quan điều tra huỷ hết chứng cứ…

    Tôi không khai vì tôi không tin tưởng cơ quan điều tra, viện kiểm sát…

    Những câu nói như thế chẳng khác nào cái tát vào mặt ngành tư pháp. Thật xấu hổ và nhục nhã.

    Không biết bao nhiêu vụ việc người dân đã kêu bị ép cung, bị ép ký vào biên bản lời khai, không biết bao nhiêu tiếng kêu oan khuất của người dân rơi vào vô vọng, không biết bao nhiêu án oan đã xảy ra, không biết bao nhiêu tự do đã bị cướp mất và những người vô tội lâm vào cảnh tù đày… Thử hỏi, bây giờ còn bao nhiêu người dân đặt niềm tin vững chắc vào các cơ quan thực thi pháp luật ở đất nước này?

    Tiền, tất nhiên rất quan trọng. Nhưng liệu những đồng tiền bẩn thỉu, những đồng tiền có được từ việc cướp đi quyền được sống bình thường, những đồng tiền có được từ hành vi có thể coi là tội ác, thì những đồng tiền ấy có thể giúp họ sống một cuộc đời như một con người được không? Khi có tiền bằng việc chà đạp mầm thiện và gieo trồng cái ác, thì chính những con người ấy, dù đang đang có trong tay quyền lực, cũng bị cầm tù bởi lương tâm của một con người. Trừ trường hợp, họ không còn là một con người…

    Tôi hi vọng, những đắng cay ấy sẽ không là kết cục của vụ án mà tôi nói bên trên. Bởi, nếu đến như vậy mà người ta vẫn bất chấp, thì còn gì? Xã hội này chẳng còn gì nếu như niềm tin sụp đổ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Phản hồi: 

    Dân Luận cần tuyển chọn bài để đăng kỹ hơn, dựa nhiều hơn vào các yếu tố kỹ thuật: mạch lạc, có luận điểm rõ ràng, có sắp xếp, dùng từ ngữ không gây hiểu lầm... Gần đây một số bài có chủ đề đáng quan tâm nhưng những cách viết có vấn đề khiến người đọc thay vì muốn tham gia bình luận về các vấn đề trong bài thì lại xoay sang tranh cãi với người viết.

    Phản hồi: 

    Đây này: "... hai người bạn trai lớn tuổi, đã có gia đình, có ĐỊA VỊ RẤT CAO, nhờ tôi làm bình phong cho quan hệ của họ với Nga ..." (lời cung của Cao Toàn Mỹ trước tòa).
    Vậy, hai người này là ai? và Nguyễn Mai Phương là ai mà được quyền giấu mặt ở tòa án?