Một cơn gió bụi

  • Bởi Admin
    27/06/2017
    7 phản hồi

    Mạnh Kim


    Lệ Thần Trần Trọng Kim.

    Lại thêm một quyển sử bị cấm phát hành. Lần này là “Một cơn gió bụi” của học giả Trần Trọng Kim. Không chỉ là “một cơn gió bụi”, hồi ký của Lệ Thần Trần Trọng Kim, một tượng đài văn hóa Việt Nam thế kỷ 20, thật ra là một “cơn bão” xét dưới góc độ kiểm duyệt hiện hành. Nó tiết lộ các chi tiết về “một góc đời thường” Hồ Chí Minh, về vai trò rất ít được biết của Võ Nguyên Giáp, về những ngày tranh giành quyền lực và triệt hạ nhau giữa Việt Minh với các đảng phái đối thủ mà Việt Minh có khi không ngần ngại dùng “mền trùm đầu rồi bắt đi mất tích”. Việt Minh, theo miêu tả trong “Một cơn gió bụi”, là tổ chức có thủ đoạn chính trị quỷ quyệt bậc nhất giai đoạn lịch sử thập niên 1940.

    “Một cơn gió bụi” cũng cho thấy những chi tiết trong vấn đề xây dựng quan hệ Việt Minh và Trung Cộng (dẫn đến tình trạng “phức tạp” mà đến nay tiếp tục gánh chịu như một hậu quả lịch sử). “Một cơn gió bụi” nhìn lại một giai đoạn biến động tranh tối tranh sáng và nó cũng đúc kết vài nhận định. Bất luận những nhận định này có chủ quan hay không, dưới góc nhìn một chứng nhân lịch sử khả tín như cụ Trần, thì hồi ký “Một cơn gió bụi” cũng cần được đọc lại, không chỉ bằng nhãn quan lịch sử mà còn bằng lăng kính đương đại, để hiểu quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại như thế nào, và cũng để thấy một nghịch lý nực cười rằng, đôi khi giữa quá khứ với hiện tại không hề tồn tại khoảng cách hay chiều dài thời gian như một yếu tố thường dẫn đến khác biệt hoặc thay đổi, khi nói đến cái gọi là “bản chất”.

    Trong một nhận xét, cụ Trần Trọng Kim viết:

    “Cộng sản đảng, theo cách tổ chức và hành động của họ, là một thứ tôn giáo mới, giống như các tôn giáo cũ cốt lấy sự mê tín mà tin, chứ không hoài nghi hay đi lệch ra ngoài (…). “Về đường thực tế, cái đặc sắc của cộng sản là không nhận có luân thường đạo lý, không biết có nhân nghĩa đạo đức như người ta vẫn tin tưởng (...). Vì có tư tưởng như thế, cho nên cha con, anh em, bè bạn không có tình nghĩa gì cả, chỉ biết tôn trọng chủ nghĩa của cộng sản và phục tòng những người cầm quyền của đảng, ngoại giả, giết hại lẫn nhau, lừa đảo nhau: hễ ai làm những việc mà lợi cho đảng là người giỏi, người tốt. Gia đình, xã hội, phong tục, chế độ cũ đều bỏ hết, bỏ đến tận cội rễ, để thành lập xã hội mới. Cái xã hội mới ấy không tranh đấu cho quốc gia hay cho dân tộc. Dù có nói tranh đấu cho quốc gia hay cho dân tộc nữa, cũng chỉ là cái phương pháp dùng tạm thời trong một cơ hội nào để cho được việc mà thôi” (…).

    “Người cộng sản, khi đã hành động, hay dùng đến chữ giải phóng. Theo việc làm của họ, tôi vẫn chưa hiểu rõ nghĩa hai chữ ấy. Có phải trước kia có cái cũi giam người, bây giờ họ đem cái cũi kiểu mới đến bên cạnh rồi bảo người ta chạy sang cái cũi mới ấy, thế gọi là giải phóng không? Nếu cái nghĩa giải phóng là thế, thì cũi cũ hay cũi mới cũng vẫn là cái cũi, chứ có hơn gì? Cứ như ý tôi, thì giải phóng phải theo đúng cái lẽ công bằng, làm cho người ta được ung dung thư thái, được hành động trong một cái khuôn khổ rộng rãi, ai nấy biết trọng quyền lợi của mọi người theo pháp luật đã định, không bị đàn áp và lừa dối, không bị bắt bớ và giết hại một cách ám muội, oan ức”.

    “Ðàng này tôi thấy chế độ các nước cộng sản giống nhau như in cái chế độ chuyên chế thuở xưa. Người nào nói xấu hay công kích những người cầm quyền của đảng là phải tội bị đày, bị giết. Ai không sốt sắng theo mình thì bị tình nghi, phải chịu mọi điều phiền khổ. Nhân dân trong nước vẫn bị đàn áp lầm than khổ sở, riêng có một số ít người có địa vị to lớn là được sung sướng. Như thế thì giải phóng ở đâu? Giải phóng gì mà cả chính thể một nước phải nương cậy ở những đội trinh thám để đi rình mò và tố cáo hết thảy mọi người. Hễ ai vô ý nói lỡ một câu là bị tình nghi có khi bị bắt, bị đày v...v... thành ra nhân dân trong xã hội ấy lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, không biết ai là bạn là thù, mất hẳn sinh thú ở đời, thật trái với lời nói thiên đường ở cõi trần”.

    “Trong những lời tuyên truyền của Việt Minh, thấy luôn luôn nói nào là hạnh phúc, nào là tự do, bình đẳng, mà sự thật thì trái ngược tất cả. Những lối họ dùng là nói dối, đánh lừa cướp bóc, giết hại tàn phá, không kiêng dè gì cả, miễn làm cho người ta mắc lừa hay sợ mà theo mình là được. Xem như lúc đầu Việt Minh tuyên truyền rầm rĩ lên rằng: “Nước Việt Nam đã được các nước đồng minh cho hoàn toàn độc lập, và dân được tha hết các thứ thuế”. Thôi thì chỗ dân gian nghe nói thế chạy ùa ùa theo. Sau chẳng thấy độc lập đâu cả và dân lại phải đóng góp nặng hơn trước. Khi Việt Minh đã nắm quyền binh rồi, lại định các ngạch thuế, có người hỏi họ: “Sao trước kia các ông bảo tha hết các thứ thuế rồi kia mà?”. Họ trả lời: “Ấy trước nói tha thuế, nhưng bây giờ chính phủ cần có thuế để làm mọi việc”. Nói thế thì uy tín của chính phủ để đâu?”

    “Cái thủ đoạn của Việt Minh là dùng mọi cách bạo ngược, tàn nhẫn, giả dối, lừa đảo để cho được việc trong một lúc. Ngay như họ đối với Việt Nam Quốc dân đảng nay nói là đoàn kết, mai nói đoàn kết, nhưng họ vẫn đánh úp, vẫn bao vây cho tuyệt lương thực. Khi họ đánh được thì giết phá, đánh không được thì lại đoàn kết, rồi cách ngày lại đánh phá. Dân tình thấy thế thật là ngao ngán chán nản, nhưng chỉ ngấm ngầm trong bụng mà không dám nói ra. Nên dân gian thường có câu “nói như Vẹm”. Vẹm là do hai chữ Việt Minh viết tắt V M, đọc nhanh mà thành ra”.

    Nhân tiện đọc “Một cơn gió bụi”, nếu các bạn có thời giờ, cũng nên đọc “Gọng kiềm lịch sử” của cụ Bùi Diễm và “Bên giòng lịch sử 1940-1965” của Linh mục Cao Văn Luận, để xem lại rất nhiều chi tiết về giai đoạn thập niên 1940-1950 và có thêm cái nhìn về việc bằng cách nào mà Việt Minh đi lên quyền lực.

    _____________

    Có nhiều link để tải “Một cơn gió bụi”:

    * http://cothommagazine.com/CoThompdf/MotConGioBui-TranTrongKim.pdf
    * http://giaocam.saigonline.com/…/TranTrongKimBKMotConGioBui.…
    * http://tusachtiengviet.com/a537/mot-con-gio-bui (đây là bản scan từ bản gốc, không phải bản đánh máy, nên có độ tin cậy cao hơn cả)

    CỤ TRẦN TRỌNG KIM VẪN TRONG "CƠN GIÓ BỤI"

    Lý do chính để Cục xuất bản ra lệnh thu hồi Một Cơn Gió Bụi của học giả Trần Trọng Kim là vì "cuốn sách có nhiều chi tiết, đánh giá không phù hợp, không khách quan hoặc chưa được kiểm chứng". Một cơn gió bụi (Kiến văn lục) là cuốn hồi ký của học giả Trần Trọng Kim (1882-1953), từng được NXB Vĩnh Sơn phát hành năm 1969. Đầu năm 2017 sách được NXB Hội nhà văn và Phương Nam Books phát hành.

    Sự thật lịch sử là một khối đa diện, không ai có thể tiếp cận hết mọi tiết diện. Nếu sách có những chi tiết "không phù hợp, không khách quan hoặc chưa được kiểm chứng" thì hãy để các nhà sử học khác kiểm chứng, chỉ ra cái sai. Điều quan trọng là những gì cụ Trần Trọng Kim viết trong Một Cơn Gió Bụi đã phải là sự thật hay chưa. Nếu đã là sự thật thì nó luôn phù hợp ở mọi thời đại, chế độ nào thấy một sự thật không phù hợp với mình thì chế độ đó... không phù hợp với thời đại nào của loài người cả.

    PS: Tôi cực lực phê phán việc biên tập sách nhưng tôi cũng khuyến cáo Cục Xuất bản rằng, lệnh cấm này sẽ khiến người đọc trẻ tìm tới bản in không bị kiểm duyệt của NXB Vĩnh Sơn, bản in mà trong đó có nhiều đoạn rất nhạy cảm đã bị NXB Hội Nhà Văn biên tập. Ví dụ: Trang 75 bản Vĩnh Sơn 1969 có đoạn "Trong số 22 người ấy có một nữ đảng viên tên Đỗ Thị Lạc là người sau này có đứa con gái với Hồ Chí Minh. Vể sau người ta nói khi về đến địa hạt Bắc Giang, có ba đảng viên trong 22 người ấy bị giết vì không chịu theo cộng sản". đoạn này đã bị cắt ở bản Phương Nam in 2017 (trang 80).

    Theo FB Trương Huy San

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Đàm "phun châu nhả ngọc" :"Đảng Cộng sản Đông Dương (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam) không phải như Trần Trọng Kim nghĩ và viết, mà là một Đảng cách mạng chân chính. Mục đích của Đảng là cùng với nhân dân chiến đấu để giành độc lập, tự do cho Tổ quốc, mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân; giải phóng giai cấp, giải phóng xã hội khỏi ách thống trị của thực dân, phong kiến; thực hiện độc lập dân tộc gắn với chủ nghĩa xã hội, dân tộc gắn với thời đại. Điều này đã được thể hiện trong các nghị quyết của Đảng và đã được chứng minh trong cuộc sống của nhân dân ta ngày hôm nay. Nhân dân ta đã biết rõ điều đó, cho nên đã theo Đảng làm cách mạng, xây dựng đất nước giàu mạnh, dân chủ, văn hóa, văn minh, tiến lên chủ nghĩa xã hội. Tuy nhiên, trong quá trình lãnh đạo cách mạng, Đảng cũng phạm một số sai lầm, nhưng Đảng đã thành thật sửa chữa những sai lầm đó, khắc phục hậu quả, đưa đất nước phát triển."

    Đàm ơi là Đàm, viết cái con mịa gì thì cũng ráng mà dấu cái đuôi DLV nhá, cố mà động não nhá, chớ có nhai cái điệp khúc nhà sản vưỡn ngày đêm nhai đi nhai lại y chang con Bò, thuộc loài nhai lại nhá.
    Mịa, cắm đầu cắm cổ nhai lại đêk biết đang nhai lại cái giống gì. Cbn

    SỰ THẬT VỀ CUỐN HỒI KÝ “MỘT CƠN GIÓ BỤI” CỦA TRẦN TRỌNG KIM
    Gần đây, trên các trang mạng làm rùm beng lên về cuốn Hồi ký “Một cơn gió bụi” của Trần Trọng Kim. Họ tâng bốc cuốn sách và ca ngợi Trần Trọng Kim lên tận mây xanh. Theo các trang mạng, thì sách “Một cơn gió bụi” do Nhà Xuất bản Hội Nhà văn và Phương Nam Book tái bản và bị Cục Xuất bản – In và phát hành, Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam, thu hồi. Họ “ngạc nhiên” về sự thu hồi đó. Bài của Tuấn Khanh (Theo RFA Blog), viết: “Thời đại đang thay đổi. Hôm nay, nếu bạo chúa Tần Thủy Hoàng có sống lại và đốt, chôn mọi thứ văn hóa tự do và sự thật của người Việt Nam, thì cũng vô ích. Internet đang cứu rỗi mọi thứ. Trong khi kẻ thống trị tìm mọi cách để xây dựng một hệ thống công an hùng hậu, dùi cui, súng đạn, án tù,… thì nhân loại đã trao cho nhau món quà vĩ đại, đó là khả năng lưu giữ vô tận quyền được biết về sự thật. Khi mọi rào cản được dựng “nên”, con người lại càng khao khát hơn nữa sự thật và tri thức về tự do của mình, của thế hệ mình”. “Ngăn cấm giờ đây dễ bộc lộ gương mặt trơ trẽn của kẻ thống trị, và nhanh chóng tạo quyền lực nhận thức cho kẻ bị trị”, vân vân và vân vân. Rõ ràng, họ đang tìm mọi cách vu cáo đủ điều và âm mưu lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
    Hồi ký “Một cơn gió bụi” của Trần Trọng Kim, xuất bản lần đầu đầu tại Nhà Xuất bản Vĩnh Sơn, Sài Gòn, 1969. Trần Trọng Kim, tác giả cuốn Hồi ký này, chính là Tổng trưởng Nội các năm 1945 của Triều đình Huế.
    Trong cuốn Hồi kỳ này, Trần Trọng Kim ra sức thanh minh về Nội các của mình không phải do phát xít Nhật ở Đông Dương lúc ấy dựng lên, mà Nội các sau khi ra đời, thì người Nhật ở Đông Dương mới biết. Trần Trọng Kim viết: “Chừng 10 giờ sáng ngày 17-4-1945, tôi đem danh sách ấy vào trình vua Bảo Đại. Vào đến nơi, tôi thấy ông Yokohama, cố vấn tối cao của Nhật, đã ngồi đó rồi. Ông thấy tôi vào liền hỏi: Cụ đã lập thành Chính phủ rồi à? Tôi nói: Vâng, hôm nay tôi đem danh sách các bộ trưởng vào tâu trình Hoàng thượng để ngài chuẩn y”. Sự thực thì phátxít Nhật lúc ấy bám riết, khống chế Trần Trọng Kim, buộc Trần Trọng Kim phải làm theo ý của người Nhật ở Đông Dương. Trần Trọng Kim có ít nhiều đóng góp về mặt sử học trong sách “Việt Nam Sử lược”, nhưng về mặt chính trị, Ông là người rất chông chênh, không có chính kiến rõ ràng, không có bản lĩnh của một nhà chính trị, luôn luôn phụ thuộc vào người nước ngoài.
    Trong Hồi ký, Trần Trọng Kim ca ngợi Vua Bảo Đại là người sáng suốt. Ông viết trong Hồi ký: “Tôi thấy Vua Bảo Đại thông minh và am hiểu tình thế”. Sự thật, thì Vua Bảo Đại chẳng qua cũng chi là con bài của Pháp, rồi đến Nhật mà thôi. Ông ta chẳng có giải pháp gì để cứu vãn đất nước trong cảnh “nước sâu lửa nóng”, “chỉ mành treo chuông” lúc bấy giờ. Ông ta hết phụ thuộc vào Pháp lại phụ thuộc vào Nhật xâm lược Đông Dương.
    Trong Hồi ký “Một cơn gió bụi”, Trần Trọng Kim viết: “Từ đó, bọn ông Hồ Chí Minh bỏ danh hiệu “Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội” (Việt Cách) mà dùng danh hiệu cũ là “Việt Nam Độc lập Đồng Minh” tức Việt Minh, và dùng cờ đỏ sao vàng của cộng sản”. Trần Trọng Kim đã nhầm. Sự thật, thì không phải Hồ Chí Minh thay cái tên Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội (Việt Cách) bằng cái tên Việt Nam Độc lập Đồng minh (Việt Minh), mà tại Hội nghị Trung ương 8 của Đảng Cộng sản Đông Dương họp từ ngày 10 đến ngày 19-5-1941, tại rừng Khuổi Nậm, thôn Pác Bó, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng, do Nguyễn Ái Quốc (về nước từ ngày 28-1-1941), thay mặt Quốc tế Cộng sản, chủ trì, đã nhất trí thành lập Việt Minh, nhằm thực hiện cuộc cách mạng giải phóng dân tộc Việt Nam, tiến tới tổng khởi nghĩa giành chính quyền về tay nhân dân. Việt Minh là một tổ chức mới hoàn toàn do Đảng Cộng sản Đông Dương lãnh đạo, chứ không phải là sự đổi tên từ Việt Cách sang Việt Minh. Việt Cách là một tổ chức sau đó đã trở thành một tổ chức phản động.
    Trong Hồi ký “Một cơn gió bụi”, Trần Trọng Kim viết: “Theo chính sách của Việt Minh, lập ra một chính phủ, đem những người các đảng phái hay không đảng phái vào làm bộ trưởng là cốt làm cái bình phong che mắt người ngoài, chứ không có thực quyền làm được việc gì cả”. Sự thật thì không phải như vậy. Đảng Cộng sản Đông Dương và lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc lúc ấy thật sự cầu tài, muồn có nhiều người tài giỏi ra giúp nước, không phân biệt đảng phái, tôn giáo, miễn là người đó có tấm lòng thành với nước, với dân và có khả năng cứu nước, chứ không phải Việt Minh coi họ là “tấm bình phong” như Trần Trọng Kim đã viết. Trên thực tế, Việt Minh đã lôi kéo được nhiều nhân sĩ, trí thức ra giúp nước, có người đã là Phó Chủ tịch nước như cụ Huỳnh Thúc Kháng, nhiều vị là trí thức trong Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
    Trong Chương 7 của cuốn Hồi ký “Một cơn gió bụi”, ngòi bút của Trần Trọng Kim viết méo mó, lệch lạc về Đảng Cộng sản Đông Dương. Ông viết: “Cộng sản Đảng, theo cách tổ chức và hành động của họ, là một thứ tôn giáo mới, giống như các tôn giáo cũ cốt lấy sự mê tín mà tin, chứ không hoài nghi hay đi trệch ra ngoài”. Một đoạn khác, Trần Trọng Kim viết: “Về đường thực tế, các đặc sắc của cộng sản là không nhận có luân thường đạo lý, không biết có nhân nghĩa đạo đức như người ta vẫn tin tưởng. Người cộng sản cho cái điều đó là hủ tục của xã hội phong kiến thời xưa, đặt ra để lừa dối dân chúng, nên họ tìm cách xóa bỏ hết. Ai tin chỗ ấy là người sáng suốt, là người giác ngộ, ai không tin là người mờ tối, là người mê muội. Vì có tư tưởng như thế, cho nên cha con, anh em, bè bạn không có tình nghĩa gì cả, chỉ biết tôn trọng chủ nghĩa cộng sản và phục tòng những người cầm quyền của Đảng, ngoại giả, giết hại lẫn nhau, lừa đảo nhau; hễ ai làm những việc mà lợi cho đảng là người giỏi, người tốt. Gia đình, xã hội, phong tục, chế độ cũ đều bỏ hết, bỏ đến tận cội rễ, để thành lập xã hội mới. Cái xã hội ấy, không tranh đấu cho quốc gia hay cho dân tộc”. “Trong những lời tuyên truyền của Việt Minh, thấy luôn luôn nói nào là hạnh phúc, nào là tự do, bình đẳng, mà sự thật thì trái ngược hết cả. Những lối họ dùng là nói dối, đánh lừa, cướp bóc, giết hại tàn phá, không kiêng dè gì cả, miễn làm cho người ta mắc lừa hay sợ mà theo mình là được”. “Cái thủ đoạn của Việt Minh là dùng mọi cách bạo ngược, tàn nhẫn, giả dối, lừa đảo để cho được việc trong một lúc”… Toàn là những lời lẽ vu cáo, dựng đứng, sai sự thật.
    Đảng Cộng sản Đông Dương (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam) không phải như Trần Trọng Kim nghĩ và viết, mà là một Đảng cách mạng chân chính. Mục đích của Đảng là cùng với nhân dân chiến đấu để giành độc lập, tự do cho Tổ quốc, mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân; giải phóng giai cấp, giải phóng xã hội khỏi ách thống trị của thực dân, phong kiến; thực hiện độc lập dân tộc gắn với chủ nghĩa xã hội, dân tộc gắn với thời đại. Điều này đã được thể hiện trong các nghị quyết của Đảng và đã được chứng minh trong cuộc sống của nhân dân ta ngày hôm nay. Nhân dân ta đã biết rõ điều đó, cho nên đã theo Đảng làm cách mạng, xây dựng đất nước giàu mạnh, dân chủ, văn hóa, văn minh, tiến lên chủ nghĩa xã hội. Tuy nhiên, trong quá trình lãnh đạo cách mạng, Đảng cũng phạm một số sai lầm, nhưng Đảng đã thành thật sửa chữa những sai lầm đó, khắc phục hậu quả, đưa đất nước phát triển.
    Trong Hồi ký “Một cơn gió bụi”, Trần Trọng Kim đã viết sai nhiều thuật ngữ, đem “râu ông nọ cắm cằm bà kia”, như viết bí danh của Võ Nguyên Giáp là Lâm Bá Kiệt là không đúng. Lâm Bá Kiệt là bí danh của Phạm Văn Đồng. Viết “Hà Bá Cang nhất danh là Quận Thọt, người Hưng Yên”. Sự thực, Hạ Bá Cang (chứ không phải Hà Bá Cang) tức Hoàng Quốc Việt, Ủy viên Thường vụ Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương, người Bắc Ninh, chứ không phải người Hưng Yên…
    Có thể nói Hồi ký “Một cơn gió bụi” của Trần Trọng Kim là một cuốn hồi ký viết sai nhiều sự thật lịch sử, cần phải phê phán. Những người cố tình tâng bốc Trần Trọng Kim và cuốn Hồi ký “Một cơn gió bụi” của ông cũng là kẻ bồi bút, đi theo vết xe đổ của những phần tử chống đối, cũng cần phải được phê phán.

    Tên tác giả viết:
    Theo ông Nguyễn Đắc Xuân tài liệu trên ngưỡng thời gian này thì 'phải trái gì cũng phải được công bố' và ông nói tiếp quan niệm của mình về tư liệu dưới góc độ sử liệu:

    "Sau 50 không thuận lợi cho chính quyền thì anh chưa phổ biến, còn trên 50 năm rồi, không nên cấm. Cấm như vậy chứng tỏ mình cửa quyền..."

    "Trong những tài liệu đó có những cái không phàu hợp với chủ trương lãnh đạo của Cách mạng tháng Tám của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nhưng lúc đó, thời đó là hợp."

    Và ông Nguyễn Đắc Xuân đưa ra lời bình luận thêm với BBC: "Tốt thì khoe, xấu thì che, làm sao còn lịch sử nữa?"

    http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-40431962
    Đọc ở trang BBC Vietnamese lời phát biểu trên của người được gọi là "nhà nghiên cứu" Nguyễn Đắc Xuân mà chết cười. Vì BBC Vietnamese không có phần ý kiến bạn đọc nên xin được có ý kiến ở DL.

    Tại sao chưa tới 50 năm mà không thuận lợi cho chính quyền thì không phổ biến? Theo quan điểm nghiên cứu đã gọi là lịch sử thì xấu tốt gì cũng phải khách quan mà phổ biến, tại sao lại có con số 50 năm và vấn đề thuận lợi hay không thuận lợi cho chính quyền?

    Có lẽ "nhà nghiên cứu" Nguyễn Đắc Xuân muốn nói đến "classified information." Ở Mỹ có nhiều thông tin được xếp vào dạng classified, và chỉ được công bố sau 10-30 năm. NHƯNG lý do của classified information là vấn đề AN NINH QUỐC GIA (national security) chứ không phải QUYỀN LỢI CỦA CHÍNH QUYỀN (government interests). Ở đây "nhà nghiên cứu" Nguyễn Đắc Xuân đã có sự lầm lẫn giữa CHÍNH QUYỀN (tạm thời) và QUỐC GIA (vĩnh viễn).

    Có thể "nhà nghiên cứu" Nguyển Đắc Xuân đã thấm nhuần (internalize) lời dạy của đảng (CSVN) coi đảng (CSVN)/ chính quyền và quốc gia là một. Lời phát biểu của "nhà nghiên cứu" cũng cho thấy "nhà nghiên cứu" đồng ý với việc bảo vệ quyền lơi của bạo quyền do đảng CSVN lãnh đạo. Là "nhà nghiên cứu" mà mắc phải lầm lẫn sơ đẳng như vậy đồng thời lại muốn bảo vệ bạo quyền thì thật là nguy hiểm cho các công trình do "nhà nghiên cứu" này làm ra.

    Trích :
    “Cộng sản đảng, theo cách tổ chức và hành động của họ, là một thứ tôn giáo mới, giống như các tôn giáo cũ cốt lấy sự mê tín mà tin, chứ không hoài nghi hay đi lệch ra ngoài (…).

    Tôi nghe nói Karl Marx đả phá tôn giáo, cho rằng tôn giáo là thuốc phiện của người dân !
    Cộng sản đảng, theo cách tổ chức và hành động của họ, là một thứ tôn giáo mới, có trái ý của Karl Marx hay không ?

    Trích :
    " Lý do chính để Cục xuất bản ra lệnh thu hồi Một Cơn Gió Bụi của học giả Trần Trọng Kim là vì "cuốn sách có nhiều chi tiết, đánh giá không phù hợp, không khách quan hoặc chưa được kiểm chứng" "

    Tôi đòng ý với Trương Huy San là :

    " Sự thật lịch sử là một khối đa diện, không ai có thể tiếp cận hết mọi tiết diện. Nếu sách có những chi tiết "không phù hợp, không khách quan hoặc chưa được kiểm chứng" thì hãy để các nhà sử học khác kiểm chứng, chỉ ra cái sai. Điều quan trọng là những gì cụ Trần Trọng Kim viết trong Một Cơn Gió Bụi đã phải là sự thật hay chưa. Nếu đã là sự thật thì nó luôn phù hợp ở mọi thời đại, chế độ nào thấy một sự thật không phù hợp với mình thì chế độ đó... không phù hợp với thời đại nào của loài người cả. "

    Chế độ cs luôn sợ sự thật, luôn bóp méo sự kiện lịch sử

    Cám ơn bác Admin Dl và bác TQ. Tôi đã lưu lại để đọc từ từ.
    Đúng như nhà báo Huy San nói, càng cấm càng khêu gợi trí tò mò, chắng cứ gì người trẻ.

    Nguyễn Jung

    Xem lại comment trước thấy sai quan trọng: Lệ Thần Trần Trọng Kim, không phải "Lệ Trần". (Xin bác Admin DL sửa giùm, nếu được xin đừng post comment nầy!).

    Cám ơn và hoan nghênh bác Admin DL đã cho đăng bài nầy trên Dân Luận.

    "Một Cơn Gió Buội" là một Hồi Ký của học giả Lệ Thần Trần Trọng Kim. Hồi ký, tức là một "bản" ghi lại những sự kiện (lịch sử) đã diễn ra. Tác giả Lệ Trần Trần Trọng Kim là một học giả, một nhà văn hoá, không phải là một sử gia, càng không phải là một "chính trị gia" nên những gì ông đã ghi ra được xem là những sự thật mà ông đã cảm nhận, không có sự "méo mó", bịa đặt hay thêu dệt như CSVN đã làm.

    Như Huy Đức (Trương Huy San) đã nói "Tôi cực lực phê phán việc biên tập sách nhưng tôi cũng khuyến cáo Cục Xuất bản rằng, lệnh cấm này sẽ khiến người đọc trẻ tìm tới bản in không bị kiểm duyệt của NXB Vĩnh Sơn" (in năm 1969 tại Sài Gòn).

    Đây là bản scan từ bản gốc, không phải bản đánh máy, nên có độ tin cậy cao hơn cả (theo link dưới đây):

    http://www.tusachtiengviet.com/images/file/JIqCLGit1AgQACxO/mot-con-gio-bui.pdf