Đây là những tác phẩm đoạt giải báo chí quốc gia ư?

  • Bởi Admin
    16/06/2017
    6 phản hồi

    Thịnh Babel

    Tôi cố gắng lựa chọn một từ để diễn đạt cảm giác khi đọc danh sách 7 tác phẩm đoạt giải A Giải báo chí Quốc gia 2017: Shock? Xấu hổ? Kỳ quái? Khôi hài? … nhưng có vẻ như đều không đúng, phải có một từ nào đó bao hàm ý của tất cả các từ trên, nhưng chưa tìm ra.

    Nếu gặp phải cái tít: “Phòng chống nguy cơ "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong Đảng - vấn đề sống còn của Đảng và chế độ ta” (Liên Chi hội Nhà báo Báo Quân đội Nhân dân); “Y tế Quảng Ninh - Đột phá trong đổi mới phương thức, nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của Đảng; thực hiện tinh giản bộ máy, biên chế” (Hội nhà báo tỉnh Quảng Ninh)… Xin hỏi thật, các bạn có muốn đọc tiếp không?

    Tôi đi học nhiều lớp, ta có, Tây có, cũng có đi dạy (mà tôi gọi là truyền nghề) ở 5 trường đại học, ấy là chưa kể các lớp tập huấn, lần nào, tôi cũng nói với sinh viên/học viên: Người làm báo sạch nước cản là làm sao để bạn đọc đọc hết bài báo của mình. Nếu không đọc hết thì dù anh có nói đằng trời, rằng tư tưởng tôi cao siêu lắm, đề tài tôi độc đáo lắm, định hướng tôi rõ ràng lắm, đúng đường lối lắm… tất cả đều vô ích.

    Tôi đã cố gắng đọc 4 trong số 7 tác phẩm nói trên và không thể đọc hết từ đầu đến cuối một tác phẩm nào. Các bạn không tin thì cứ tìm đọc đi, các bạn đọc hết được tôi gọi bằng sư tổ.

    Tôi cam đoan, chỉ có người viết và người duyệt bài may ra mới đọc hết mà thôi!

    Xét về cách đặt tít, 3 trong số 7 tác phẩm đã không đạt, nếu đây là bài tập của sinh viên tôi đều cho điểm dưới trung bình.

    Xét về cách thể hiện: Cách viết rất cũ, vô cùng cũ. Cách viết của những năm 60-70 của thế kỷ 20.

    Một tác phẩm tiêu biểu đoạt giải báo chí Quốc gia nó phải hội đủ nhiều yếu tố (vì dài quá không bàn) nhưng có một yếu tố quan trọng là nó có hơi thở thời đại, hơi thở đó không chỉ nằm ở đề tài mà trước hết là ở hình thức thể hiện nó. Cách viết của các tác phẩm đã dẫn là cách viết… tuyên giáo. Vì thế, nó không hề đại diện cho một nền báo chí đang phát triển, tiếp cận với xu hướng báo chí quốc tế mà nhiều tờ báo của nước ta đã làm, đang làm và làm được. Oái oăm thay, họ không có giải.

    Vì những điều trên, tôi thấy cần xem lại các thành viên trong Hội đồng chấm Giải Báo chí Quốc gia. Vì sao? Vì chấm giải như thế, tôi thấy, họ hoàn toàn không có chuyên môn về báo chí. Không thể để một bài báo ngay cả cách đặt tít cũng không đúng lại trúng giải báo chí.

    Trong làng báo, tôi không phải là người tài ba gì, có rất nhiều người tài đáng bậc thầy tôi. Tôi chỉ là người đi học khá nhiều về báo chí hiện đại (và cũng đã từng đoạt 3 giải Báo chí Quốc gia, nhưng đọc lại cái tít cũng không phải xấu hổ, ví dụ “Kỳ nhân đất Hương Khê”, “Một lão nông tài ngang… tiến sĩ”…), nhưng trước hết tôi là bạn đọc, một bạn đọc bỏ tiền ra mua báo, vì thế tôi có quyền đọc những gì xứng với đồng tiền bát gạo chứ đừng nói là giải Quốc gia.

    Có thể ai đó, cả đồng nghiệp có thể chửi, bảo tôi là thế này thế nọ, cứ việc ném đá vô tư, nhưng mà, những tác phẩm này mà đoạt giả Quốc gia thì tôi, à, tìm ra một từ rồi: Nhục!

    Còn chút may mắn là trong số tác giả nói trên không có ai là bạn tôi, em tôi, người quen tôi, học viên, sinh viên của tôi, nếu có, tôi bẻ bút, đập bàn phím, bỏ dạy!

    ___________________

    THAM KHẢO 7 TÁC PHẨM ĐOẠT GIẢI:

    1. Tác phẩm Chuyện như đùa ở Hải Dương - Liên Chi hội Nhà báo Báo Nhân Dân

    2. Tác phẩm Phòng chống nguy cơ "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong Đảng - vấn đề sống còn của Đảng và chế độ ta – Liên Chi hội Nhà báo Báo Quân đội Nhân dân;

    3. Tác phẩm Những con nợ của nền kinh tế – Liên Chi hội Nhà báo Báo Nhân Dân;

    4. Tác phẩm Nghị quyết Trung ương IV- Cách làm sáng tạo ở tỉnh Quảng Ngãi – Hội Nhà báo tỉnh Quảng Ngãi;

    5. Tác phẩm Y tế Quảng Ninh - Đột phá trong đổi mới phương thức, nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của Đảng; thực hiện tinh giản bộ máy, biên chế – Hội nhà báo tỉnh Quảng Ninh;

    6. Tác phẩm Hai đứa trẻ – Liên Chi hội Nhà báo Đài Truyền hình Việt Nam;

    7. Tác phẩm Quản lý giá biệt dược: Làm gì để thị trường thuốc không “nhảy múa”? – Liên Chi hội Nhà báo Thông tấn xã Việt Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Hdu:" Câu hỏi rất quê!"
    Đang tự nhiên đưa ra một câu nhận xét vu vơ mà không quote câu nói của ai. Ối tỉnh ơi là tỉnh!! Chê câu hỏi quê, vậy thì thế nào là tỉnh hãy nêu ra đi. Câu hỏi thì quê, nhưng liệu có trả lời được không? Nhắm mắt phán liều thì đúng là kiểu ngôn từ của DLV CS rồi.

    Tác giả bài này là ông thày dạy báo chí. Vậy tôi muốn hỏi ông một câu xem đúng có thật không: xin ông cho biết những ưu điểm và nhược điểm (tức là mặt tốt và mặt xấu) của các nhà báo hiện nay. Tùy ông có thể trả lời về nhà báo lề đảng và lề báo lề dân. Nếu ông trả lời được thì tôi tin ông là nhà báo, nếu ông không trả lời được thì là ông nhận vơ cho vẻ cao sang.

    Tên tác giả viết:
    Trước kia các nhà báo CS chỉ cần thuộc những câu khẩu hiệu rồi lắp ghép lại là thành bài báo. Nay viết thế thì chỉ có các ông ủy viên BCT và chó nó đọc thôi. Nay nhiều ông bà nhà báo vẫn còn viết kiểu ấy.

    Uý, ai đã đọc và giả nhời nhể!
    Mịa

    Đã lâu lắm rồi, tôi không đọc báo Nhân Dân và báo Quân Đội Nhân Dân, đơn giản là tôi không chịu đuợc việc họ mãi ra rả ngày này qua tháng nọ ‘tự diễn biến", "tự chuyển hóa" “diễn biến hòa bình" rất một chiều, lú lẫn như chưa từng lú lẫn. “diễn biến hòa bình" luôn hàm chứa phe “đang dẫy chết” mà không hề thấy, thậm chí còn che đậy thứ diễn tiến của một loại ung thư ngày càng xâm nhập và lan rộng trên cơ thể của quê hương, chuyện mà ai cũng thấy và cảm nhận rất rõ ràng là nó đến từ tên bạn tốt chỉ trên 16 chữ làm tuồng. Họ muốn chứng cớ? thằng con nít cũng có câu trả lời. Họ ra sức ngăn ‘tự diễn biến", "tự chuyển hóa" bằng cách tự biến mình thánh những con khỉ ba không (nghe, thấy, nhìn) không cần biết những gì đang vận động và xảy ra dưới quan điểm biện chứng mà chính họ tự xưng là kẻ mát xít lê nin nít. Hóa ra đó chỉ là kẻ “mát” gẩy gọn. Buồn cho dân tộc.

    "2. Tác phẩm Phòng chống nguy cơ "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong Đảng - vấn đề sống còn của Đảng và chế độ ta".
    Tay nhà báo nào đặt cái tít thế này là ngu và đéo hiểu gì về nghề báo chí cả. Nói đến báo chí thì phải nói đến thời sự chứ. Vạn vật đều chuyển động, nếu không chuyển hóa hay diễn biến thì là đứng ì một chỗ hay sao? Khốn nỗi cái Đảng ma xó này trước kia là Đảng CS thì nay chuyển hóa thành ĐẢNG TÀO VI (VÌ TAO). Nay Đảng này còn là Đảng của công nông nữa hay không? Tức là cái chính quyền này có còn là chính quyền công nông nữa hay không? Đố ai biết chính quyền công nông là chính quyền gì?
    Ông tác giả Babel này đã dạy ở nhiều trường đại học, thế sinh viên hỏi ông câu hỏi trên thì ông trả lời thế nào? Hay ông cũng không trả lời được?
    Bài viết này không phải là bài viết của nhà báo già dặn, phê người ta nhưng chỉ phê cái tít là chưa đủ độ thuyết phục. Không đọc hết bài thì làm sao mà phê được, bài người ta hay hoặc dở, nhưng khi mình phê thì mình phải đọc hết chứ. Mỗi bài lại theo một thể loại khác nhau lại phải xem viết thể loại nào có đạt không
    rồi hãy phê. Trước kia các nhà báo CS chỉ cần thuộc những câu khẩu hiệu rồi lắp ghép lại là thành bài báo. Nay viết thế thì chỉ có các ông ủy viên BCT và chó nó đọc thôi. Nay nhiều ông bà nhà báo vẫn còn viết kiểu ấy.
    Ông tác giả này viết: "Tôi chỉ là người đi học khá nhiều về báo chí hiện đại..."chẳng biết báo chí hiện dại thì nó như thế nào? Có phải là loại hình báo chí hay cách thể hiện?