Đồng Tâm lại phân tâm

  • Bởi Admin
    16/06/2017
    11 phản hồi

    Nguyễn Sĩ Dũng

    Mặc dù khởi tố điều tra chỉ là một công đoạn trong tố tụng hình sự, người dân Đồng Tâm có bị truy tố hay không là điều chưa thể khẳng định được vào lúc này, quyết định của Công an tp Hà Nội “khởi tố vụ án hình sự để điều tra hai tội danh bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật và hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản” đang làm rất nhiều người phải băn khoăn.

    Trước hết, người ta băn khoăn vì Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung đã cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự người dân Đồng Tâm. Cam kết của ông Chung là một cam kết nhân danh chính quyền. Nếu cam kết này chẳng có ý nghĩa gì, thì các cam kết khác của chính quyền nên được hiểu như thế nào?!

    Hai là, quyền phản kháng chống lại hành vi bắt giữ người trái pháp luật là một quyền được pháp luật của nhiều nước theo pháp quyền công nhận*. Người dân Đồng Tâm bắt giữ người của chính quyền, vì trước đó những người đại diện cho chính quyền đã bắt giữ cụ Kình và những người dân khác trái pháp luật. Đây quả thực là một sự phản kháng chống lại hành vi bắt người trái pháp luật.

    Người dân Đồng Tâm cũng như những người dân Việt nam khác cũng đang sống trong một nhà nước pháp quyền, vậy họ có quyền phản kháng chống lại việc bắt giữ người trái pháp luật hay không? Cho dù, pháp luật nước ta không ghi nhận quyền này (cũng như rất nhiều quyền khác) ở đâu cả, thì theo nguyên tắc của pháp quyền, người dân vẫn đương nhiên có quyền. Và quyền này chỉ có thể bị hạn chế bằng luật. Khi Hiến pháp đã trao cho tòa án trách nhiệm phải bảo vệ công lý, thì tòa án cũng bắt buộc phải áp dụng pháp luật sao cho quyền này được bảo vệ. Tòa án ở ta đã sẵn sàng làm điều này chưa?

    Cuối cùng, việc không truy cứu trách nhiệm hình sự người dân Đồng Tâm không chỉ không tạo ra tiền lệ xấu, mà còn thúc đẩy chính quyền phải luôn luôn hành xử hợp pháp. Không có việc bắt giữ người trái pháp luật trước, thì không có gì có thể biện hộ cho việc người dân bắt giữ người của chính quyền cả!

    --------------------------------------

    * Beginning with Magna Carta (15 June 1215), the governments of Britain and later the United States of America have recognized the right of the people to forcefully resist unlawful arrest by the governmental agents (including police), using deadly force if necessary. John-Henry Hill. M. D., PhD; The Right to Forcefully Resist Unlawful Arrest (using deadly force, if necessary).

    Đại hiến chương Magna Carta được Vua Anh John chấp thuận ngày 15 tháng 6 năm 1215. Đây được coi là văn bản đặt nền tảng cho pháp quyền.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    1. Thứ nhất, Nguyễn Đức Chung không phải “tượng” mà hắn đang sống.
    Cụ Hồ là người đã mất. Khi viết đến đây, lại nhớ câu Lão tử khuyên Khổng tử: Những người ông nói đến đều đã chết, chỉ còn lời nói của họ thôi.

    Nếu nói như thế thì giả sử ông Hồ còn sống thì chắc hẳn bác TL cũng tham gia đập đổ "hắn" (một cách lạc quan) nhỉ.

    3b. Tôi nhớ đến Từ Huy với chút xót xa. Có ý kiến đã nói thẳng: Chị bị “ném đá” vì nhắc đến quá khứ liên quan với CS của gia đình.

    Nên nhớ lại t/g Từ Huy đã "được" dũa kỹ ngay sau bài đầu tiên về Cờ Vàng, không cần đợi đến bài kế tiếp khai ra lý lịch gia đình theo cộng sản. Đừng có giở trò đổ thừa.

    4. Để có tri thức xã hội học, các trường ĐH Đức đều có khoa “PolitikWissenschaft” và chính những người đã học sẽ tham gia chính trường hoặc truyền thông để bàn thảo những vấn nạn xã hội đặt ra.

    Dưới thể chế cộng sản VN, mọi người dân già trẻ trai gái đều được "dạy" về chính trị từ khi còn bé, không chỉ hạn chế ở cấp đại học. Và trong cuộc sống hàng ngày có trăm ngàn khẩu hiệu hô hào tham gia chính trị. Nước Đức là cái thá gì so với VN XHCN dân chủ gấp vạn lần bọn tư bẩn.

    Như ai đó đã phê bình rằng có trí mà thiếu luận. Dù sao cũng xin cám ơn bác TL đã "tặng" cho một bài viết.

    Đại lộ Dân chủ, Bình độ/diện Dân trí, Giá trị Tự do
    (Boulevard/Allee Demokratie, Plateau Itelectuall du Peuple, Valeur/Wert Liberte/Freiheit)
    Viết tặng bác Lạc Quan Tếu trên tinh thần “Lạc quan”
    Sunday, June 18, 2017, 15:36:30

    Bác Lạc Quan thân mến,
    Tôi rất vui khi đọc phản hồi của bác. Câu trả lời không quá khó, nhưng muốn trình bày mạch lạc nên để từ từ. Tôi nghĩ được trao đổi để học hỏi là điều quý; nghĩa là khi viết hồi âm, người viết cũng làm việc “thu hoạch” cho mình. Và như thế đành phải khảo thêm và đọc lại.

    1.
    Nói “trả lời không quá khó” vì nội dung câu hỏi đơn giản.
    Thứ nhất, Nguyễn Đức Chung không phải “tượng” mà hắn đang sống.
    Cụ Hồ là người đã mất. Khi viết đến đây, lại nhớ câu Lão tử khuyên Khổng tử: Những người ông nói đến đều đã chết, chỉ còn lời nói của họ thôi.
    Những người đã chết để lại nhiều câu có thể tùy hoàn cảnh mà nhớ, nhắc. Ông Hồ nói: “Ông Diệm yêu nước theo cách của ông ấy.” Ông Ngô Đình Diệm trả lời khi không cho Mỹ đưa quân vào miền Nam: “Làm như thế thì nói thế nào với đồng bào bên kia (miền Bắc)?” Ông Diệm bị Mỹ giết vì không “làm như thế” chăng?!
    Chúng ta nhìn nhận những con người như Hồ Chí Minh, Ngô Đình Diệm như những nhân vật lịch sử và điều nên và phải là từ đó rút ra bài học lịch sử để kiến tạo hiện tại cho ta và tương lai Dân tộc. Xin bác đọc thêm bài “Nhận thức Hồ Chí Minh” mà từ đó người viết chủ tâm rút ra kết luận về “Lý thuyết tồn tại và phát triển “Cơ-Linh ứng tác”.

    2.
    Một cộng đồng người muốn tồn tại và phát triển phải LÀ cộng đồng Dân tộc có kết nối (“Cơ cấu - Struktur”) và CÓ một nền tảng tri thức văn hóa phổ quát và đặc thù; Đó là LINH hồn của nó.
    Nền văn hóa có 3 tầng cấp:
    A. Đạo LÝ: Các triết lý, giáo lý tôn giáo và toàn bộ nhận thức thế giới tự nhiên, vũ trụ;
    B. Đạo ĐỨC: Cung cách sống của các thành viên dựa trên hiểu biết về “Đạo Lý” và được nhiều người tuân thủ;
    C. Đạo LUẬT: Nhà nước được thành lập để tổ chức những điều đạo đức cơ bản nhất thành LUẶT để điều hành xã hội.

    3.
    Mỗi giai đoạn lịch sử, 1 cộng đồng dân tộc trong 1 quốc gia cần có 1 nhà nước đặc thù lịch sử gọi là “thể chế”. Khi lịch sử tiến tới bước phát triển mới, cộng đồng người cần 1 thể chế mới và nó DỨT KHOÁT phải đặt trên nền tảng 1 NỀN VĂN HÓA mới.
    Ở đây, tôi nhớ đến các bài viết của anh Phong Uyên và chị Từ Huy. Anh PU để lại câu hỏi: “Lấy gì thay thế nó (độc tài, toàn trị)?”. Chị TH nói rằng: Quan trọng là vấn đề “thể chế”.
    Tôi nhớ và nghĩ những điều này vì nó liên quan đến nền VH mới rất cần có.

    3a.
    Anh Phong Uyên nhắc đến Macron và xác định “thế giới đã khác”.
    Ý kiến của anh gợi tôi bắt lại suy tư về nền VHM và những người trẻ. (Lại cũng là lúc giải “Roland Carrod” đang nóng. “Thần tượng” mới chính là cô gái 18 tuổi Ostenpennia với nhận xét của người thuyết minh: Chỉ có phương án A - tiến công; quên tất cả những vướng mắc quá khứ (Alles vergessen, was gegangen ist). Macron cũng là người trẻ và người ta luôn liên tưởng đến Napoleon Bonapark. Cuốn phim hay về ông nên xem là: Emmanuel Macron – von Wunderkind zum Präsident”

    Nhưng thực sự, tôi đặt ý tưởng về “nền văn hóa mới” với những con người mới là từ khi đọc những tin về em g1i sinh viên thông minh và dũng cảm Nguyễn thị Phương Uyên với biếu ngữ viết bằng máu: “Tầu khựa cút đi”, “Đi mà chết đi, đảng cộng sản Việt Nam!”
    “Trông lấy măng non” cũng là đạo lý người Việt vậy!

    3b.
    Tôi nhớ đến Từ Huy với chút xót xa. Có ý kiến đã nói thẳng: Chị bị “ném đá” vì nhắc đến quá khứ liên quan với CS của gia đình.
    Tự nhiên nhớ đến Vua Trần. Khi Đại Việt đánh tan đoàn thủy quân Nguyên Mông, nhìn xác Ô Mã Nhi, Vua Trần đã cởi long bào sai đắp cho viên tướng này; Người nói (đại ý): Đây là kể đã hết long vì chúa công của hắn.
    Thương (chấp nhận) những kiếp người cũng là đặc thù nhân văn của người Việt chăng? Nền VHM cần những gốc rễ đạo lý nhân bản chăng?

    4.
    Viết DÀI không phải là KHÉO, như tiêu đề.
    Chẳng qua tiếp xúc mỗi ngày với nền truyền thông mở của Đức mà cảm nhận như thế thôi.
    Muốn có nền dân trí cao, phải có nền giáo dục lành mạnh và ham/biết học.
    Để có tri thức xã hội học, các trường ĐH Đức đều có khoa “PolitikWissenschaft” và chính những người đã học sẽ tham gia chính trường hoặc truyền thông để bàn thảo những vấn nạn xã hội đặt ra.
    Xin kết thúc bằng bản tin mới coi trên kênh truyền hình “Alpha”:

    Thân mến, Trí Luận

    Đối với vụ Đồng Tâm, Công an tp Hà Nội “khởi tố vụ án hình sự để điều tra hai tội danh bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật và hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản”. Những điều này thì có ghi trong luật đầy đủ.
    Thế nhưng còn việc ba sĩ quan quân đội là Nguyễn Văn Tài, Mạc Văn Tin và Hay cùng với công an đá ngã cụ Kình làm cụ gẫy xương đùi phải phẫu thuật và để thành tàn phế và còng tay cụ thì có xử hay không?
    Hành vi của máy tên côn đồ khoác áo nhà binh đeo lon loại tá mà đá và còng tay một cụ già đã ngoài 80 tuổi chẳng những vi phạm pháp luật mà còn vi phạm đạo đức. Vậy mà chưa thấy có bài báo nào nêu lên mà chỉ chăm chăm bàn về thái độ đổi trắng thay đen lật lọng tráo trở của chính quyền CS. Nói chung cí hai loại người không thể tin vào những lời hứa được, đó là bọn va ve và quan chức CS.
    Hành vi dã man của những côn đồ đeo lon sĩ quân đội chắc là chúng đã thấm nhuần những lời giáo huấn của Bác Hồ thông qua những đợt "học tập đạo đức tư tưởng tác phong Hồ Chí Minh." Nhìn chung quân đội nói tiêng và lực lượng vũ trang chỉ được giáo đục về trung thành với Đảng và cảnh giác, còn họ không được giáo dục về nhân cách. thì chính các quan chức CS ngay cả đại biẻu quốc hội cũng còn chẳng biết nhân cách là gì nữa là nhưng tên chỉ biết càm súng bảo vẹ chế độ và bảo vệ Đảng CS.
    Trong khi pháp luật bỏ qua hành vi dã man của những tên phát xít CS thì công luạn càn lên tiếng thật mạnh để làm cho chúng thấy nhục, thấy xấu hổ với gia đình, bố mẹ vợ con chúng và bạn bè đồng đội của chúng.
    Chẳng biết tại sao quân đội nhân dân mà lại đối xử dã man với một gụ già ngoài â80 tuổi như vậy? Chúng không còn tính người mà chỉ còn tính đảng đơn thuần hay sao?

    Có một bài viết ở trang "Hải Ngoịa Phiếm Đàn" về Đồng Tâm.

    Có đoạn này, mời các bác đọc toàn bài

    Tên tác giả viết:

    Không bắt toàn thể mà “cá thể hóa”!

    Một số dư luận viên của đảng và công an một lần nữa, sau khi đe dọa trong vài tháng qua, đã tung ra lập luận cùng lúc với quyết định khởi tố ngày 13/6/2017 của Công an Hà Nội:

    “Ông Chung có hứa “sẽ không truy cứu trách nhiệm đối với toàn thể dân Đồng Tâm“. Và xem chừng 2 tội danh (“Bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật” (theo điều 123 BLHS) và “Hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản” (theo điều 143 BLHS) được cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an TP Hà Nội thực hiện sẽ không bao hàm tất cả người dân Đồng Tâm mà nó đã được cá thể hóa. Theo đó, cơ quan điều tra sẽ tính toán khởi tố bị can, tập trung điều tra làm rõ đối với một số cá nhân đóng vai trò cầm đầu, tổ chức và có hành vi quá khích…. Vì thế, xét dưới khía cạnh logic hình thức thì lời hứa của ông Chung hoàn toàn không dẫm đạp lên động thái mới này!”.

    Lập luận quá xảo ngôn và đầy sắc máu trên cho thấy quyết định khởi tố ngày 13/6 vừa qua có thể là một động tác “ném đá dò đường”, để nếu người dân Đồng Tâm không phản ứng, hoặc phản ứng không đủ mạnh, công an sẽ “tỉa từng em” – theo lối nói cợt nhả quen thuộc của lực lượng “vì dân” này, và cuối cùng sẽ dập tắt hoàn toàn “phong trào khởi nghĩa Đồng Tâm”, đồng thời rửa mặt cho nỗi nhục bị dân bắt giữ.

    http://haingoaiphiemdam.com/nguon-con-nao-khien-ha-noi-tro-mat-voi-dong-tam/

    Đồng Tâm là một điển hình về sức mạnh của đám đông.
    Nhưng sức mạnh của người dân Đồng Tâm chỉ đủ để ông Nguyễn Đức Chung- đại diện nhà nước CHXHCNVN- Tp Hà Nội- phải đối thoại với dân.
    Nhưng không đủ mạnh để TP Hà Nội- thuộc nhà nước CHXHCNVN phải giữ lời cam kết, ===>> thay đổi KHÔNG vững bền của cái gọi là nhà nước CHXHCNVN, chỉ thay đổi theo thời tiết.

    Đảng CS và nhà nước CHXHCNVN biết rất rõ những gì họ cần phải làm để mị dân.
    Nếu không "trường kỳ kháng chiến", phản kháng, phản đối lâu dài thì nhà nước CHXHCNVN vẫn nắm dao đằng đuôi!

    " Để lâu cứt Trâu hoá bùn" là một trong những phương pháp đảng CS, qua Cq nước VNDCCH và nhà nước CHXHCNVN - đã luôn thực hành.

    Nguyễn Jung

    Vẫn biết rằng cộng sản là tráo trở, là phản phúc, là lật lọng.
    Nhưng mặt dày mặt thớt đến thế này thì rùng mình, muốn ngất.

    http://www.thangtienvn.de/?p=7133
    Củng cố bạo lực hành chánh !!! – Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 269 (15-06-2017)

    Bạo lực là một trong hai phương pháp hành xử xưa nay của chế độ cộng sản (phương pháp kia là lừa gạt). Điều này chẳng ai không thấy. Để mặc cho nó một ý nghĩa, người cộng sản gọi nó là “bạo lực cách mạng” với hai khía cạnh: bạo lực hành chánh và bạo lực vũ khí. Bạo lực vũ khí chủ yếu dùng phương tiện công an, bạo lực hành chánh chủ yếu dùng phương tiện pháp luật. Công an để đàn áp cuộc sống xã hội và pháp luật để bức bách tâm trí con người.

    Đứng trước nguy cơ bị nhân dân lật đổ, một nguy cơ ngày càng lớn lao do bao sai lầm, tội ác và thất bại tích tụ từ hơn 70 năm qua và ngày càng nhiều, đảng càng lúc càng khiến lực lượng công an mạnh tay với nhân dân bằng đủ mọi kiểu hành xử bạo tàn và càng lúc càng khiến lực lượng lập pháp mạnh tay với nhân dân bằng đủ mọi thứ luật lệ ngang ngược.

    Ngày 18 tháng 11 năm 2016, Đảng hội dưới cái tên Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam khóa XIV, kỳ họp thứ 02, đã thông qua Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo, và Luật này sẽ có hiệu lực thi hành kể từ 01 tháng 01 năm 2018. Nó đã bị nhiều công dân lẫn tổ chức xã hội phê phán hay từ khước (quyết liệt nhất là Hội đồng Liên tôn qua Kháng thư ngày 20-10-2016). Mới đây, hôm 01-06-2017, Hội đồng Giám mục, một định chế quan trọng của Giáo hội Công giáo Việt Nam, qua Nhận định về Luật Tín ngưỡng Tôn giáo gởi cho Quốc hội, một lần nữa cho thấy bạo lực hành chánh của Cộng sản đã được vận dụng như thế nào đối với lực lượng tín đồ đông đảo.

    Sau khi điểm qua vài chi tiết, Nhận định của Hội đồng Giám mục đã cho thấy Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo thực chất là nỗ lực hợp pháp hóa và củng cố hóa cơ chế xin-cho hết sức bất công, phi lý và ngang ngược của một nhà cầm quyền luôn tuyên bố là “của dân, do dân, vì dân”. Việc tráo đổi ngôn từ (từ “xin phép” và “cho phép” sang “đăng ký, thông báo, đề nghị”) rốt cục vẫn không che giấu được ý đồ làm cho cơ chế xin-cho càng thêm vững mạnh, thậm chí hơn cả Pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo 2004. Các vị Giám mục đã nói thẳng: “Cơ chế này cho thấy tự do tín ngưỡng tôn giáo không thật sự được coi là quyền của con người nhưng chỉ là ân huệ cần phải xin và được ban phát. Chính cơ chế đó hợp pháp hóa sự can thiệp của chính quyền vào sinh hoạt nội bộ và kiểm soát chặt chẽ mọi hoạt động tôn giáo” (Nhận định, số 3). Mục đích là làm cho mọi Giáo hội không ngừng lệ thuộc nhà cầm quyền, ngoan ngoãn để được ban ơn và cuối cùng trở nên công cụ của chế độ hay chí ít cũng quên đi bản chất và sứ mạng của mình.

    Không dừng lại đó, Hội đồng Giám mục còn cho rằng Luật Tín ngưỡng Tôn giáo là biểu hiệu của não trạng thâm căn cố đế, thái độ trước sau như một của Cộng sản là luôn xem mọi tôn giáo và tổ chức tôn giáo như những lực lượng đối kháng, nghĩa là như những kẻ thù không đội trời chung, vừa từ quan điểm chính trị độc tài toàn trị vừa từ quan điểm triết lý duy vật vô thần.

    Chính vì thế, nhà cầm quyền “đã tiêu tốn biết bao nhiêu tiền của và nhân lực để theo dõi, dò xét, kiểm soát mọi hoạt động tôn giáo, đồng thời sử dụng các tổ chức tôn giáo như công cụ của chế độ”; trình bày các Tôn giáo tại nhiều cơ sở đào tạo cán bộ và sinh viên “với những thành kiến thù nghịch, tạo nên nhận định sai lầm và hình ảnh biến dạng về Giáo hội Công giáo [lẫn các Giáo hội khác] nơi thế hệ trẻ”; đã không đánh giá đúng mức, thậm chí ngăn cản “những hoạt động của các tôn giáo trong lĩnh vực từ thiện, y tế và giáo dục”; và nay, với những điệp khúc đậm màu chính trị và những từ ngữ mơ hồ cố ý của Luật Tín ngưỡng tôn giáo, nhà cầm quyền sẵn sàng quy kết trách nhiệm và lên án bất công các tổ chức lẫn nhân sự tôn giáo như họ đã và đang làm. “Cách nhìn và cách hành xử như vậy có nguy cơ làm mất bản sắc đích thực của các tôn giáo, gây chia rẽ trong nội bộ các tôn giáo cũng như giữa các tín đồ và người ngoài tôn giáo” (Nhận định, số 4).

    Thời gian gần đây, tại Quốc hội, nhân cuộc thảo luận về việc sửa đổi Bộ luật Hình sự 2015, hai đại biểu có nguồn gốc công an là Nguyễn Thị Xuân, Đại tá, Phó Giám đốc công an tỉnh Dak Lắc, và Nguyễn Thị Thủy, công tác tại Viện Kiểm sát Tối cao, đại biểu tỉnh Bắc Kạn, đã gây sóng gió khi ủng hộ dự thảo tại Điều 19 Bộ luật Hình sự là “Luật sư phải tố giác thân chủ khi họ biết thân chủ phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia…”, lấy lý do: xâm phạm an ninh quốc gia là tội bất trung, đại nghịch mà từ xưa cũng đã trừng phạt nặng nề. Nhưng ai cũng biết khái niệm “xâm phạm an ninh quốc gia” bị người cộng sản -do não trạng bảo vệ quyền lực độc tài của mình- hiểu rất rộng, không những là chuyện phản bội đất nước, làm hại Tổ quốc, giết hại Đồng bào mà còn là chuyện động tới đảng và chế độ dưới mọi hình thức, dù chỉ là thành lập một chính đảng hay một tổ chức xã hội dân sự đấu tranh bất bạo động, dù chỉ là phê bình chính sách sai lầm của đảng, phản đối chủ trương tai hại của nhà nước trên ngôn từ mà thôi. Đàn áp dân biểu tình khiếu kiện chính đáng, chặn đường các nhà dân chủ tranh đấu ôn hòa, bắt trước công dân yêu nước để phòng hậu họa, nhà cầm quyền đều lấy lý do “an ninh quốc gia”….

    Nếu đọc qua BLHS 2015, người ta thấy đã có quy định về đồng phạm ở điều 17 và và che giấu tội phạm ở điều 18. Nhưng nay, với điều 19 (Tội không tố giác tội phạm), Cộng sản làm cho luật thêm khắt khe và ngang ngược. Khắt khe và ngang ngược ở chỗ Điều 19 Khoản 1 quy định bất kỳ ai nếu biết rõ tội phạm đang được chuẩn bị thực hiện mà không tố giác, thì phải chịu trách nhiệm hình sự về tội không tố giác tội phạm. Khoản 2 quy định ông, bà, cha, mẹ, con, cháu, anh chị em ruột, vợ hoặc chồng của người phạm tội phải tố giác các tội đặc biệt nghiêm trọng và các tội xâm phạm an ninh quốc gia. Và quan trọng nhất, đang gây tranh cãi nhất, là Khoản 3 quy định Luật sư phải tố giác các tội đặc biệt nghiêm trọng và các tội xâm phạm an ninh quốc gia của thân chủ mà họ biết được khi thực hiện nghĩa vụ bào chữa. Cả ba khoản này tần tật công an hóa toàn thể xã hội!

    Ai cũng biết việc không tố cáo tội phạm hoàn toàn khác với việc giúp đỡ, che giấu người phạm tội. Vì người biết về hành vi phạm tội của một kẻ khácchẳng đồng nghĩa với việc đương sự tham gia và giúp đỡ tội ác được thực hiện hay cố ý che giấu nó. Mọi pháp chế văn minh trên thế giới đều công nhận điều này, nên chẳng có việc quy lỗi kẻ không tố giác tội phạm!

    Do đó, nhiều đại biểu hiểu biết pháp luật và thành tâm thiện chí như Đỗ Ngọc Thịnh, Nguyễn Văn Chiến, Chủ tịch và Phó Chủ tịch Liên đoàn Luật sư VN, Trương Trọng Nghĩa của Sài Gòn đều đã nhấn mạnh: Khoản 3 Điều 19 sẽ gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc của các Luật sư, có thể khiến họ không thể bảo vệ quyền lợi hợp pháp của người dân trong các vụ kiện. Quan điểm này dựa trên hai nguyên tắc: Một là nghĩa vụ im lặng của Luật sư xuất phát từ quyền im lặng của bị can, bị cáo. Bị can, bị cáo vốn dĩ không phải khai báo bất kỳ điều gì về bản thân, bởi lẽ trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc cơ quan điều tra, nên khi họ cần Luật sư, thuê mướn luật sư, là để bảo vệ quyền của mình, chứ không phải để Luật sư đem thông tin đi nói cho người khác biết. Hai là mối quan hệ giữa Luật sư và thân chủ được bảo vệ bởi đặc quyền về bảo mật thông tin, bất kể là vụ án hình sự, dân sự hay chính trị. Đây cũng là vấn đề nguyên tắc đạo đức của nghề Luật sư, được các Luật sư đoàn trên thế giới quy định. Luật sư và thân chủ cần có đặc quyền về bảo mật thông tin, vì đó chính là điều kiện tối cần thiết để thiết lập sự tin tưởng tuyệt đối giữa họ.

    Ngoài ra, quy định như khoản 3 Điều 19 Dự thảo BLHS 2015 sẽ biến luật sư trở thành tội phạm nếu tham gia bào chữa cho các tội danh liên quan đến xâm phạm an ninh quốc gia (nay được khoác lên hầu hết cho các vụ án chính trị) và các tội đặc biệt nghiêm trọng khác. Luật sư sẽ trở thành nạn nhân của điều luật kinh hoàng man rợ, phản khoa học pháp lý, đi ngược lại văn minh nhân loại. Từ chỗ đang thực thi nhiệm vụ bào chữa cho thân chủ theo đúng quy định của pháp luật, bỗng dưng luật sư lại trở thành kẻ bị tình nghi phạm tội. Chỉ có cộng sản mới nghĩ ra điều này!

    Để củng cố thêm cho bạo lực hành chánh, “chuyên chính” pháp luật, sáng ngày 24/5, tại kỳ họp Quốc hội khóa 14, nữ đại tá công an Nguyễn thị Xuân nói trên lại muốn việc bôi nhọ, nói xấu lãnh đạo đảng, quan chức nhà nước CS phải bị xử lý hình sự, nghĩa là phải ngồi tù. Tay nữ công an này cho rằng, trong điều 155 về tội làm nhục người khác và điều 156 về tội vu khống cần phải bổ sung thêm việc xuyên tạc, bịa đặt, lan truyền những nội dung sai sự thật nhằm bôi nhọ, gây mất uy tín lãnh đạo đảng, chính quyền. Theo bà ta, việc nói xấu, bôi nhọ gây mất uy tín thường diễn ra vào những kỳ đại hội đảng CS, bầu cử Quốc hội. Việc tung ra những tin tức như thế sẽ gây hoang mang, giảm sút “niềm tin của nhân dân” đối với các lãnh đạo mà đảng đã chọn. Quả là trong 2 kỳ đại hội đảng gần đây, một số tờ như: Quan làm báo, Chân dung quyền lực, Tư Sang nham hiểm… đã tung ra rất nhiều thông tin động trời mà ngay các tờ báo chính thống không thể có được. Công luận đều cho rằng đó là chuyện các phe cánh trong nội bộ đảng đánh phá nhau. Nhưng dẫu không có những tờ báo ấy, toàn dân cũng thấy giới lãnh đạo đảng, từ Hồ Chí Minh tới hôm nay, tất cả đều đã chung tay vào tội ác giết hại đồng bào, tàn phá đất nước, làm đạo đức văn hóa suy đồi, làm quốc gia lụn bại và bây giờ làm cho Tổ quốc ngày càng lâm nguy trước kẻ thù truyền kiếp phương Bắc. Nên trúc Trường Sơn không ghi hết tội, nước Biển Đông chẳng rửa sạch mùi và bao nhiêu nhọ nồi cũng chẳng đủ!Nhưng vấn đề là ở chỗ, như TS Nguyễn Quang A nói, “Luật pháp phải bình đẳng. Không có chuyện phân biệt lãnh đạo cấp cao của đảng, của nhà nước với một người dân bình thường. Trước pháp luật thì một người lao động bình thường, một bà buôn thúng bán mẹt với ông TBT đảng hay Chủ tịch nước đều ngang nhau”.

    Công luận đang phẫn nộ vì công an TP Hà Nội vào hôm 13/6 đã ra quyết định khởi tố điều tra hình sự vụ việc xảy ra tại thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội ngày 15/4. Báo chí đã đồng loạt tường thuật việc khởi tố vụ án “nhằm làm rõ các hành vi bắt giữ người trái pháp luật theo Điều 123 và hành vi hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản theo Điều 143 BLHS”, cho dù chủ tịch TP Nguyễn Đức Chung đã long trọng cam kết không truy tố dân bằng thủ bút. Lại một trò bạo hành luật pháp mới của Ba Đình, xuất phát từ thói lậtlọng và lừa đảo là bản chất của mọi chế độ CS từ khi chúng đoạt được quyền trên toàn thế giới vào năm 1917 ở Nga và sau đó lan rộng khắp hoàn cầu. Với vụ việc mới này, CS thêm lộ nguyên hình là một băng đảng chủ trương lấy cướp bóc làm mục đích sinh tồn, lấy dối trá và bạo lực làm phương tiện hành xử. Nhưng nó có nhờ như thế mà tồn tại mãi được chăng?

    Bác TL này không thích mấy việc đập cái tượng lớn HCM, nhưng tượng nhỏ NĐC bị người ta đập thì khoái chí nhỉ!

    Trích dẫn:
    Quan Cộng sản
    Thursday, June 15, 2017, 20:58

    Nhổ ra rồi lại liếm,
    Đố biết là con gì?
    Chủ tịch tỉnh Hà Nội,
    Còn hàm hồ “thị, phi”.

    “Trong làng, Dân đông lắm,
    Tôi hứa, ký cho xong;
    Ai chẳng lo mạng sống?
    Léng béng là … đi tong!” (1)

    Có thằng “quan cộng sản”
    Tên là Nguyễn Đức Chung.

    Trong vụ Đồng Tâm, còn một đối tượng nữa chưa thấy ai nhắc đến và cũng chưa hề lên tiếng, đó là những lính CA bị bắt làm con tin bị giữ trong nhà văn hóa Đồng Tâm. Những anh lính này mang vũ khí đi đàn áp người dân nhưng được người dân đối xử tử tế và vô cùng nhân đạo, đặc biệt là được chính con gái cụ Kình chăm lo cơm nước chu đáo.
    Lúc được cho về thì chính người đội trưởng gì đó đã chắp tay lạy và cám ơn nhân dân. Họ nghĩ gì về những người dân hiền lành và tốt bụng ở Đồng Tâm? Hay họ chỉ như con robot?
    Có ai quan tâm tìm hiểu tâm tư những anh lính đó không hay coi anh em như những công cụ chỉ để sử dụng? Nhìn anh đội trưởng chắp tay cám ơn bà con tôi thấy anh ta cũng tử tế và tỏ ra người có chữ nghĩa đấy chứ, khác hẳn những tên côn đồ đàn áp những người dân biểu tình chống Trung quốc. Anh ấy cám ơn người dân, nhưng ngành công an thì đang chuẩn bị khởi tố người dân. Chẳng biết anh đội trưởng ấy có nghĩ ânh ta dâng làm nhiệm vụ của ai phân công cho không? Phân công cho đi đàn áp người dân để cướp đất thì theo điều luật nào? Sai hay đúng thì ai chịu trách nhiệm hay dân sai thì xử còn chính quyền sai thì cứ ỉm đi để thời gian xóa nhòa, đó là cái sách truyền thống muôn thuở của CS.