Văn hóa đối thoại & Đồng thuận quốc gia

  • Bởi Khách
    29/05/2017
    16 phản hồi

    Nguyễn Quang Dy

    “Dân chủ là để làm sao cho dân được mở miệng ra, đừng để dân sợ không dám mở miệng, nhưng điều đáng lo hơn nữa là khiến dân không thiết mở miệng” (Hồ Chí Minh)

    Điều cụ Hồ nói năm 1945, đến nay (sau 72 năm) dường như vẫn chưa hề thay đổi. Gần đây, dư luận lại ồn ào tranh cãi về vấn đề đối thoại. Trong bài này, tôi không muốn phân tích liệu ý định đối thoại đó là thực hay ảo, mà chỉ bàn về văn hóa đối thoại và đồng thuận quốc gia. Tôi cũng không muốn so sánh ý định đối thoại mà ông Võ Văn Thưởng (trưởng ban Tuyên Giáo TW) vừa đề cập, với ý định tổ chức “Hội nghị Hòa hợp Văn học Dân tộc” mà ông Nguyễn Hữu Thỉnh (chủ tịch Hội Nhà Văn VN) đã nói đến, mà chỉ điểm lại mấy nét chính trong bức tranh phác họa về đối thoại đang là tâm điểm gây tranh cãi hiện nay. Tuy sự kiện trên gây ồn ào thế giới mạng, nhưng vì lý do gì đó báo chí chính thống hầu như không đề cập.

    Bức tranh đối thoại

    Ngày 16/12/2016, tại “Hội nghị Văn học 2016” do Hội Nhà văn Viêt Nam tổ chức, ông Nguyễn Hữu Thỉnh cho biết sắp tới Hội sẽ xin ý kiến để tổ chức một “Hội nghị Hòa hợp Văn học Dân tộc” với sự tham gia của các nhà văn trong nước với các nhà văn Việt Nam đang sinh sống tại nước ngoài. Ông Thỉnh còn nói rằng cho đến nay, việc hòa hợp dân tộc trong lĩnh vực văn nghệ vẫn dè dặt và lạc hậu nhất so với các lĩnh vực khác. Tuy dư luận cho rằng tổ chức một hội nghị như vậy là chưa từng có tiền lệ trong lịch sử, nhưng chắc không phải là vô cớ mà ông Thỉnh đề xuất như vậy (khi Hội không còn kinh phí hoạt động). Tuy nhiên, cho đến nay, chưa có dấu hiệu nào cho thấy việc đó sẽ thành hiện thực. (Tuổi Trẻ, 17/12/2016).

    Ngày 18/5/2017, tại hội nghị trực tuyến sơ kết một năm triển khai thực hiện Chỉ thị 05 của Bộ Chính trị về “đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh”, ông Võ Văn Thưởng cho biết “Ban Tuyên giáo đang chờ Ban Bí thư thông qua văn bản hướng dẫn tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước”. Theo ông Thưởng, đây là vấn đề rất quan trọng. “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”. ông Thưởng cũng cho rằng cần có quy định rõ ràng để từng cấp, từng ngành, từng cơ sở, từng đơn vị xác định rõ trách nhiệm của mình và phương pháp trong trao đổi, đối thoại. (Pháp Luật, 18/5/2017).

    Tuy chưa biết ý định đối thoại đó thực hư thế nào, là dấu hiệu đổi mới hay chỉ là bánh vẽ, nhưng phản ứng của dư luận, nhất là của giới trí thức phản biện, rất sôi nổi và trái chiều, thậm chí tranh cãi như mổ bò. Trong khi một số người tỏ ra nghi ngờ, cho rằng cơ hội chưa đến và nên chờ thêm, thì nhiều người khác lại tỏ ra quá sốt sắng, “vội vã, sốt ruột, cuống quýt” để “chớp thời cơ” như sợ mất lượt (Phạm Chí Dũng, 24/5/2017). Đó là một bức tranh phản cảm so với bài học Đồng Tâm. Khi những người nông dân đồng tâm nhất trí, đấu tranh quyết liệt, thì họ buộc chính quyền phải đối thoại, trong khi giới trí thức hô hào đối thoại, thì chỉ nhận được sự im lặng. Có lẽ họ cần đối thoại với nhau trước khi đối thoại với chính quyền. Vậy cái gì mở cửa đối thoại (như “vừng ơi mở cửa ra!”) và quan trọng hơn là cái gì làm cho đối thoại thực chất và kết quả? Có lẽ giới trí thức cần học hỏi kinh nghiệm “đối thoại Đồng Tâm” (22/4/2017).

    Đối thoại hay độc thoại

    Về nguyên lý truyền thông (communication), thông tin phát ra chỉ có ý nghĩa và hiệu quả khi nó được phản hồi trở lại (feedback), hình thành tương tác hai chiều. Hay nói cách khác, có người nói thì phải có người nghe. Nếu chỉ nói mà không có phản hồi là độc thoại (một chiều), không có giá trị truyền thông. Đối thoại (hai chiều) là một cách truyền thông hiệu quả, và độc thoại là ngược lại nguyên lý truyền thông. Theo Aristotle (384-322 BC), truyền thông muốn có hiệu quả thường dựa trên nguyên lý “Ethos – Logos – Pathos”, theo đó người nói và người nghe phải tương tác và giao hòa (rapport), để quá trình phản hồi hay phản biện có ý nghĩa. Trong đối thoại, nhất là trong tranh luận (debate), “tư duy phản biện” (critical thinking) là cần thiết để thuyết phục lẫn nhau, trên cơ sở hai bên phải ôn hòa và lắng nghe lẫn nhau.

    Vì nhiều lý do, người ta cho rằng đa số người Việt Nam yếu kém về năng lực truyền thông, do thiếu văn hóa đối thoại và tư duy phản biện như các dân tộc khác, vì xã hội Việt Nam vốn khép kín, do chịu nhiều ảnh hưởng của đạo Khổng (trước đây) và chủ nghĩa Mao (sau này). Từ nhỏ, chúng ta được dạy bảo trong nhà trường và gia đình về đạo lý ứng xử là phải “ngoan”, vâng lời cha mẹ và không được cãi cấp trên. Năng lực truyền thông yếu kém (về đối thoại và phản biện) bị thể chế chính trị làm cho vô hiệu hóa và thui chột. Hầu như chúng ta không có thói quen tranh luận và thiếu văn hóa đối thoại. Trong bối cảnh người Việt Nam nay cần tranh luận để đổi mới, thì những tổ chức dân sự có vai trò phản biện xã hội hầu như trống vắng. Viện IDS (Institute of Development Studies) vừa mới thành lập đã bị giải thể (9/2009).

    Tại sao phải đối thoại

    Hiện nay, nhu cầu đối thoại và phản biện xã hội nhằm đóng góp cho đổi mới “vòng hai” đang trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Nhưng đáng tiếc là lúc này văn hóa đối thoại và tư duy phản biện trong giới lãnh đạo cũng như trong dân lại bị thui chột và tụt hậu như trình độ phát triển kinh tế. Nói cách khác, khi yêu cầu đổi mới cao, thì năng lực đáp ứng lại thấp. Năng suất lao động thấp vì chất lượng nhân lực không cao. Năng lực chém gió không thể thay thế năng lực tư duy và hành động. Lãnh đạo và người dân hầu như chưa sẵn sàng, giống như khi con tàu Titanic bị nạn sắp chìm thì rất nhiều người không biết bơi, và không biết đối phó thế nào. Chưa biết mục đích đối thoại là nhằm tìm kiếm đồng thuận quốc gia để cứu con tàu, hay chỉ nhằm PR để tìm kiếm một cái xuồng cứu hộ nào đó, khi đối thoại Việt-Mỹ về nhân quyền đang diễn ra, trước khi thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đi thăm Mỹ (29-31/5/2017).

    Như đã đề cập nhiều lần, những động lực đổi mới “vòng một” đã hết đà, không còn tác dụng. Vì vậy cấp thiết phải đổi mới “vòng hai” nhằm tháo gỡ thể chế, đặc biệt là thể chế chính trị và những rào cản của hệ thống cũ, để giải phóng năng lượng sáng tạo và động lực phát triển còn tiềm ẩn. Nói cách khác, lúc này đổi mới thể chế chính trị là cái chìa khóa (như nguyên lý Pareto) để tháo gỡ nút thắt cổ chai về thể chế đang làm ách tắc cả hệ thống. Về thể chế chính trị, yêu cầu quan trọng nhất là đổi mới hiến pháp, để từng bước dân chủ hóa, thay thế dần chế độ độc quyền độc đảng bằng tam quyền phân lập. Về thể chế kinh tế, yêu cầu cấp bách hiện nay là cắt bỏ cái đuôi “định hướng XHCN” để giải phóng kinh tế thị trường.

    Vì lòng tin của dân chúng đã xuống đến mức thấp nhất, nên nhiều người nghi ngờ mục đích đối thoại lúc này cũng không phải để tìm kiếm sự đồng thuận nhằm đổi mới, mà chỉ để đối phó với Mỹ về hồ sơ nhân quyền, thậm chí những người bất đồng chính kiến vẫn sợ bị gài bẫy như trò chơi “trăm hoa đua nở” trước đây. Thái độ không lắng nghe dân, im lặng không thèm trả lời các kiến nghị tâm huyết, chứng tỏ chính quyền không thực tâm tôn trọng trí thức. Vì vậy, muốn đối thoại trước hết phải xây dựng lòng tin (confidence building), vì khủng hoảng lòng tin và nỗi lo sợ nghi ngờ trong tiềm thức (của cả hai phía) là một rào cản tâm lý.

    Đối thoại về cái gì

    Người ta hay nói nhà nước ta là “của dân, do dân, vì dân”. Đó là một khẩu hiệu dân túy rất hay nhưng vô nghĩa, vì chính quyền toàn làm ngược lại. Nay người ta lại nói chính quyền “không sợ đối thoại, không sợ tranh luận…”. Đó cũng là một tuyên ngôn dân vận hay, nhưng phản ánh tâm thức bị động đối phó như “hội chứng soi gương” (mirror image) muốn phủ định tâm trạng vừa lo sợ vừa kiêu ngạo, nay bí cờ nên buộc phải tìm nước cờ khác. Nước cờ đối thoại đã được thử nghiệm tại Đồng Tâm, không phải do tự nguyện mà do tình thế bắt buộc. Tuy Đồng Tâm đã “biến điều không thể thành có thể”, nhưng hãy còn quá sớm để cho rằng “giải pháp Đồng Tâm” là không thể đảo ngược. Trong binh pháp, mọi cái đều có thể.

    Có hai tình huống và kịch bản có thể xảy ra. Thứ nhất, khi xảy ra tình huống như Đồng Tâm, (hay Formosa), nếu phái ôn hòa và cải cách cầm trịch thì có thể dẫn đến đối thoại và hòa giải (như Myanmar). Thứ hai, nếu phái cực đoan và bảo thủ cầm trịch thì có thể dẫn đến đàn áp và bạo lực (như Thiên An Môn). Giữa hai thái cực đó là một khoảng xám bất định (uncertain gray area) có thể “diễn biến” trái chiều, tùy thuộc vào cán cân lực lượng. Nhiều người Việt hay ngộ nhận và nhầm lẫn, nên dễ bị ảo tưởng vì tự huyễn hoặc. Ngộ nhận là một căn bệnh khó chữa, nhưng còn khó chữa hơn nếu ngộ nhận bị bội nhiễm bởi cực đoan, dẫn đến biến chứng rất nguy hiểm. Nếu những người cực đoan và ngộ nhận tham gia đối thoại thì rất khó đi đến đồng thuận để có kết quả, vì họ giống như những người “điếc chuyên nghiệp”.

    Muốn đối thoại phải tránh cực đoan. Những người chống cộng cực đoan cũng nguy hiểm không kém gì những người cộng sản cực đoan. Họ sẵn sàng chụp mũ cho những người không cùng quan điểm với họ là “việt cộng”, cũng như những người cộng sản cực đoan sẵn sàng chụp mũ cho những người không cùng quan điểm với họ là “phản động”. Thực ra, chính những người cực đoan của cả hai phía mới là “phản động”, vì họ làm cản trở cơ hội hòa giải và hòa hợp dân tộc để chung tay đổi mới và phát triển theo hướng dân chủ hóa.

    Đối thoại với ai?

    Tuy có nhiều kênh đối thoại khác nhau, nhưng nên bắt đầu bằng ba diễn đàn chính. Thứ nhất là diễn đàn chuyên về cải cách thể chế (trên cơ sở Báo Cáo VN 2035) với các cựu quan chức cấp cao như ông Bùi Quang Vinh (nguyên bộ trưởng bộ KH-ĐT), bà Phạm Chi Lan (nguyên TTK VCCI, thành viên Ban NCTT), ông Vũ Ngọc Hoàng (nguyên phó ban Tuyên giáo TW), ông Nguyễn Sỹ Dũng (nguyên phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội), v.v.

    Thứ hai là diễn đàn cải cách mở rộng, với “Nhóm 72” (gồm các nhân sỹ trí thức) và “Nhóm 61” (gồm các vị lão thành cách mạng), về những kiến nghị họ đã từng đề xuất (nhưng vẫn chưa được lãnh đạo hồi âm). Đại diện nhóm này có thể gồm những vị như ông Nguyễn Trung (nguyên thứ trưởng, trợ lý Thủ tướng, thành viên Ban NCTT), ông Chu Hảo (nguyên thứ trưởng bộ KH-CN), ông Lê Đăng Doanh (nguyên trợ lý bộ trưởng bộ KH-ĐT, thành viên Ban NCTT), ông Tương Lai (nguyên viện trưởng Viện Xã hội học, thành viên Ban NCTT), ông Nguyễn Quang A (nguyên Viện trưởng Viện IDS), ông Trần Đức Nguyên (nguyên thành viên Ban NCTT), ông Bùi Đức Lại (nguyên chuyên gia cao cấp Văn phòng Chính phủ), v.v.

    Thứ ba là diễn đàn xã hội dân sự, với đại diện các hội đoàn XHDS độc lập như nhà báo Phạm Chí Dũng (chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập), nhà văn Nguyên Ngọc (chủ tịch Văn đoàn Độc lập), và các đại diện của giới bất đồng chính kiến (trong nước và ngoài nước).

    Đối thoại như thế nào?

    Thực ra Việt Nam có khá nhiều cơ chế và kênh đối thoại. Ngoài Quốc hội, còn có Mặt trận và Ban Dân Vận TW, v.v. Về nguyên tắc, các đại biểu Quốc hội là đại diện cho dân, có quyền và nghĩa vụ thay mặt dân chất vấn Chính phủ trong các phiên chất vấn/điều trần. Nếu Quốc hội, Mặt Trận, Ban Dân Vận, làm tốt chức năng đối thoại, thì chắc ông Thưởng không phải đặt ra vấn đề đối thoại, như một biện pháp nhằm giải cứu con tàu đang sắp chìm, nếu không phải là PR để đối phó tình huống nhằm tìm kiếm một cái xuồng cứu hộ nào đó.

    Điều kiện tiên quyết trong đối thoại là trước hết hai phía phải ôn hòa, thực tâm lắng nghe và tôn trọng lẫn nhau. Nếu đối thoại với thái độ cực đoan và ngạo mạn, không lắng nghe và tôn trọng lẫn nhau, thì sớm muộn cũng thất bại. Thứ hai, phải có chính danh (legitimacy), đối thoại với thái độ xây dựng và nghiêm túc. Thứ ba, phải khiêm tốn để hòa hợp và hòa giải. Những người cực đoan thường khó hòa hợp do không chịu lắng nghe, như “đối thoại giữa những người điếc”, hay giữa những người máy “có hệ điều hành hoàn toàn khác nhau”.

    Đã đến lúc chính quyền cần tổ chức đối thoại và tranh luận công khai về những vấn đề bức xúc của đất nước (như đổi mới thể chế), không phải chỉ để “hạ nhiệt” mà để đồng thuận quốc gia, với giới trí thức và các tổ chức xã hội dân sự, trên các diễn đàn được báo chí đưa tin để dân chúng theo dõi. Tuy vấn đề nào “quá nhạy cảm” thì hai bên có thể trao đổi nội bộ, nhưng hầu hết các vấn đề nóng bỏng của đất nước cần được tranh luận công khai.

    Gót chân A-sin

    Điều đáng mừng là chính quyền đã ngỏ ý đối thoại với những người khác quan điểm (sau khi “quả bom dân sự đồng Tâm” đã được tháo ngòi bằng đối thoại). Nhưng điều đáng buồn là tuy chưa biết ý định đối thoại thực hư ra sao, nhưng một số đại diện cho tiếng nói phản biện đã tranh cãi như mổ bò và “bất đồng chính kiến với nhau”. Trong khi Ls Cù Huy Hà Vũ muốn “Đối thoại trực tiếp”, thì Ls Lê Công Định lại muốn “đối thoại gián tiếp”.

    Nếu Đảng “nát như tương” và đất nước “nát như cám” (lời ông Phạm Chí Dũng) nên “không có nổi một cuộc đối thoại cho ra hồn”, thì phong trào dân chủ cũng nát như cháo, vì chia rẽ. Điều đó lý giải tại sao chính quyền vẫn coi thường giới trí thức và phong trào dân chủ, tại sao họ vẫn tiếp tục “đối thoại với dân trong đồn công an”. Tuy “bản lĩnh đối thoại” của chính quyền không cao, nhưng bản lĩnh đoàn kết của giới trí thức cũng thấp. Trong khi kiến nghị tâm huyết của Nhóm 72 & Nhóm 61 “không khiến Đảng mảy may động lòng”, thì tại sao họ lại “động lòng” chấp nhận đối thoại và nhân nhượng người dân Đồng Tâm?

    Theo nhà văn Phạm Thị Hoài, giáo sư Chu Hảo “lạc quan vô tận”, vì cho rằng “chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của Đảng”. Trong khi “xếp hạng” Gs Chu Hảo là “trí thức phản biện trung thành” (để phân biệt với “giới bất đồng chính kiến”) nhà văn gọi “những người hùng Việt kiều ẩn danh trên mạng” là những kẻ “thừa khí phách để chê bai giới trí thức trong nước” xu phụ quyền lực, trong khi chính họ lại “thiếu một chút can đảm để chính danh”.

    Theo ông Phạm Chí Dũng, “lãnh đạo còn đang phải dành đến 99% thời gian và tâm trí để lo đối phó triệt hạ lẫn nhau trong nội bộ, thì lấy đâu ra hơi sức để đối thoại với mấy ông trí thức”. Một số quan chức ủng hộ đối thoại có thể vì động cơ thực dụng, muốn lợi dụng việc này “làm cầu nối” để lấy lòng Mỹ và phương Tây, nhằm “thu xếp cho hậu sự”. Trong khi bà Phạm thị Hoài cho rằng “giải phẫu thẩm mĩ cho một chế độ toàn trị là giúp nó tồn tại mĩ miều hơn”, thì ông Bùi quang Vơm cho rằng những người chủ trương cải cách thật sự có thể lợi dụng trò chơi đối thoại này để “lật ngược thế cờ” của phe bảo thủ, để “biến giả thành thật”.

    Bi kịch quốc gia

    Bức tranh nhiều gam màu đa dạng của xã hội dân sự Việt Nam thật quá đa nguyên. Phải chăng đây là “gót chân A-sin” của phong trào dân chủ? Có lẽ tình trạng chia rẽ và bất đồng trong xã hội dân sự cũng phản ánh bản chất của xã hội Việt Nam (là “ba người thua một người”). Nhưng bài học phát triển của các quốc gia thành công ở Đông Á không dựa trên sự đa nguyên đó. Muốn tự cường và thoát Trung, dân tộc này phải hòa giải và đồng thuận để phục hưng quốc gia, như một dân tộc thông minh và trưởng thành. Vì vậy, không chỉ giới cai trị phải thay đổi, mà giới bị trị cũng phải thay đổi để mạnh lên, vì “dân nào thì chính phủ ấy”.

    Một đất nước yếu kém về năng lực kết nối cộng đồng thường do người ta quá coi trọng “chính sách loại trừ” (exlusive politics) và quá coi nhẹ “văn hóa dung nạp” (inclusive culture). Để dung nạp, người ta phải đối thoại và kết nối để đi đến hòa giải dân tộc và đồng thuận quốc gia. Chiến tranh Việt Nam là một cuộc nội chiến “ủy nhiệm” (proxy) bởi ngoại bang, đã chia cắt và tàn phá đất nước này một cách thảm khốc. Nhưng 42 năm sau chiến tranh, những người Việt cực đoan và cuồng tín (của cả hai phía) dường như vẫn chưa tỉnh ngộ.

    Phải chăng họ vẫn muốn tiếp tục cuộc nội chiến trong cộng đồng, với tâm thức và não trạng như “tù binh của quá khứ”? Và “bóng ma Viêt Nam” đã ám ảnh họ suốt hai thế hệ, đến tận bây giờ vẫn chưa chấm dứt. Dù thời thế đã thay đổi, nhưng dường như họ vẫn chưa từ bỏ cuộc chiến ý thức hệ vì “cờ đỏ-cờ vàng”. Thậm chí họ còn tiếp tục cuộc nội chiến mới ngay trong lòng cộng đồng của mình, dù cùng màu cờ sắc áo, dù ở Hà Nội/Sài Gòn, hay ở Little Saì Gòn. Họ chống lại và chụp mũ bất kỳ ai không giống họ, hay không nghe theo họ. Đó là nghịch lý Việt Nam, và là bi kịch quốc gia, như một “nghiệp chướng” (karma). Nếu không thể đồng thuận quốc gia bằng đối thoại, thì đất nước có thể trở thành một “Công viên Khủng Long”.

    Thay lời kết

    Trong những năm qua, không gian xã hội dân sự đã được mở rộng, với 54 tổ chức XHDS trong đó có 16 hội đoàn độc lập (tính đến 6/2014). Nhưng các tổ chức này chưa thực sự lớn mạnh vì họ còn nhiều bất đồng, hay tranh cãi và chia rẽ. Trong khi đó, các doanh nghiệp vẫn chưa có công đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi chính đáng của người lao động.

    Hiện nay, đổi mới thể chế (vòng hai) là yêu cầu cấp bách nhất, để tháo gỡ những ách tắc của hệ thống chính trị đã lỗi thời, nhằm giải phóng năng lượng sáng tạo, và những động lực của kinh tế thị trường, để đổi mới và phát triển. Trong quá trình này, đối thoại và tranh luận nhằm tìm đồng thuận quốc gia và hội nhập quốc tế là một yêu cầu cấp thiết, để thoát khỏi nguy cơ khủng hoảng kép về kinh tế (nợ công chồng chất, ngân sách thâm hụt), về chính trị (tranh giành quyền lực quyết liệt), về môi trường (ô nhiễm nặng nề) và văn hóa xã hội (xuống cấp trầm trọng) trong khi chủ quyền quốc gia và lãnh thổ (tại Biển Đông) đang bị đe dọa.

    Trong bối cảnh đó, chuyến thăm Mỹ sắp tới của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là một thách đố (gambit) đối với chính phủ Việt Nam, không chỉ về tầm nhìn và đối sách ngoại giao (đầy thách thức) mà còn gắn liền với bức tranh đối nội (đầy bất ổn). Dưới thời Donald Trump, đối thoại Việt-Mỹ về nhân quyền cũng như về thương mại (FTA song phương) hay về an ninh (Biển Đông), đòi hỏi chính phủ (cũng như dân) phải đổi mới tư duy và có bản lĩnh, để đối phó được với những tình huống mới (đầy bất định). Lúc này chơi “lá bài Mỹ”, hay chơi “lá bài Nhật” như một đòn bẩy (hedging) trong quan hệ với Mỹ, ngày càng khó.

    Chưa bao giờ Việt Nam lại đứng trước các thách thức và lựa chọn khó khăn như hiện nay, trong quan hệ với Mỹ, Trung Quốc, và Nhật. Quan hệ “rất phức tạp” giữa Washington và Bắc Kinh vào lúc này là yếu tố khiến lãnh đạo Việt Nam phải gặp Donald Trump “càng sớm càng tốt”. Theo Muray Hiebert (CSIS), “Việt Nam không nên chờ, mà hãy đến Washington ngay bây giờ để trở thành một phần trong cuộc đối thoại”. Vấn đề là ông Phúc đối thoại thế nào với ông Trump và các quan chức Mỹ (để không mang tiếng là “Thủ tướng KLMV”).

    NQD. 26/5/2017

    Tác giả gửi cho viet-studies ngày 26-5-17

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    16 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    Kẻ nào rao giảng những lời bịp bợm, xưng tụng những tên bịp, kẻ ấy cũng chỉ là cái loài bịp bợm

    Thì tông tông Thiệu đã bẩu: Đừng nghe những gì cộng sản , hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm.

    Tên tác giả viết:
    “Dân chủ là để làm sao cho dân được mở miệng ra, đừng để dân sợ không dám mở miệng, nhưng điều đáng lo hơn nữa là khiến dân không thiết mở miệng” là những lời nói tử tế, nhưng khi được phát ra từ mồm hồ chí minh, thì,cũng như trên, chỉ là những lời bịp bợm.

    cụ nói leo phản biện câu nì của chú Hồ sao mờ đúng wá. Các trí thức tên tuổi xứ Nam như Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Nhân văn Giai phẩm... đã mở miệng từ hàng chục năm trước, bị nhà sản bợp ngay cho những "quả đấm thép" sống dở, chết dở.

    Rứa mờ bi chừ vưỡn có đứa tin nhà sản muốn cho dân mở miệng. Thương wá những "tâm hồn trong sáng, ngây thơ".
    Ưà thì mở miệng, đối thoại mí nhà sản, nhớ là phải theo "kim chỉ nam" của nhà sản nhá.
    Trật đường rây là sẽ được ăn quả đấm thép nhá.
    cbn

    "Làm ăn lương thiện, không trộm cướp, không ăn cắp của công bỏ túi tham cá nhân, không đàn áp trấn lột dân nghèo mà làm giàu là những lời nói tử tế,

    nhưng nếu những lời trên được phát ra từ mồm những thứ như giám đốc Đăng Trần CHiêu, chủ tịch Huỳnh Đức Thơ, Giám đốc Phạm Sỹ Quý, Thanh tra Trần văn Truyền, bộ trưởng Phùng Quang Thanh..., thì đó chỉ là những lời nói bịp bợm.

    Cũng vậy, “Dân chủ là để làm sao cho dân được mở miệng ra, đừng để dân sợ không dám mở miệng, nhưng điều đáng lo hơn nữa là khiến dân không thiết mở miệng” là những lời nói tử tế, nhưng khi được phát ra từ mồm hồ chí minh, thì,cũng như trên, chỉ là những lời bịp bợm.

    Nói một đằng làm một nẻo, song song với cái tuyên ngôn "mở miệng" nói trên, hồ chí minh bỏ đói trí thức mở miệng, bao vây kinh tế trí thức mở miệng, khiến trí thức mở miêng Nguyễn Mạnh Tường, run rẩy vì đói, phải lọ mọ vào tủ sách đem sách quý ra bán dần, mà là bán đồng nát, bán ký lô, lấy tiền đong gạo cho vợ con ăn cầm hơi.

    Song song với cái tuyên ngôn "mở miệng" nói trên, hồ chí minh khiến trí thức mở miêng Trần Đức Thảo phải giả điên để tồn tại, mặc dầu vậy, sau đó TDT vẫn không thoát khỏi bị việt cộng ám sát khi toan mở miệng ở Paris, nói sự thật về tội ác cộng sản

    Rồi những phiên toà kăng gu ru "nhân van & giai phẩm", bắt giam & lao động khổ sai trí thức & nhà văn & nhà báo mở miêng...

    Hồ chí Minh là một thứ bịp bợm, nói một đằng làm một nẻo

    Kẻ nào rao giảng những lời bịp bợm, xưng tụng những tên bịp, kẻ ấy cũng chỉ là cái loài bịp bợm

    Có một vấn đề tôi thấy cần phải đối thoại, làm cho rõ là nhà nước ta hiện nay có phải là nhà nước công nông hay không? Trước kia ta vẫn tự hào nhà nước ta là nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á, tức là nhà nước công nông liên minh, biểu tượng là cờ búa liềm, cũng là nhà nước XHCN.
    Nhưng nay xem ra nhà nước ta đéo phải là nhà nước công nông vì toàn thấy tôn vinh giai cấp các nhà tư bản dùng từ là doanh nhân (entrepreneur, tức là nhà tư bản). Nhà nước công nông cũng là nhà nước XHCN, tức nhà nước do giai cấp công nhân lãnh đạo, liên minh với giai cấp nông dân.
    Trong thực tế thì nay đéo còn liên minh này vì nhà nước ta toàn cho công an và quân đội đi cướp đất của giai cấp nông dân. Không còn là nhà nước công nông thì nên hạ bệ ngay lá cờ búa liềm đi, cũng có nghiã là vai trò của Đảng CS đéo còn.
    Ai có ý kiến gì phản bác ý kiến của tôi thì cứ lên tiếng, nếu đúng thì tôi sửa lại nhận thức của tôi.

    Khi đặt vấn đề "văn hóa đối thoại" thì chính tác giả bài này cũng còn chưa biết "Đối thoại về cái gì?" và
    "Đối thoại với ai?"
    Vậy mà nhiều người bàn về lý thuyết đối thoại nhiều quá giống như giới thiệu một món ăn nhưng cứ nói lý thuyết và cách chế biến món ăn, nhưng mãi không thấy đỏ lửa xem món ăn đó như thế nào. Đây là ý kiến của tôi, lại sắp có kẻ rình ném đá đây, chỉ biết ném đá làm trò tiêu khiển chứ không biết tham gia ý kiến vào bài.
    Tôi thấy cần phải đối thoại xem chế độ chính trị của ta theo mô hình nào? Dơi chẳng ra dơi, chuột chẳng ra chuột, CNXH không ra CNXH, TBCN cũng không ra TBCN mà bộ máy Đảng và nhà nước cồng kềnh quá, chỉ tốn tiền thuế của dân.

    Đối thoại như một tất yếu: Giáo dục, Tổ chức, Truyền thông (3)
    Viết tặng Diễn đàn Dân Luận
    6/1/2017 12:03:27 AM
    Lời mở (tiếp)
    Tôi đã chuẩn bị phần 2 về “hệ lụy cuộc chiến” nhưng chưa hoàn thiện như ý. Trở lại, đọc được trao đổi thân tình của anh Nguyễn Jung thì có hứng để viết ý này: Hiện tượng “cãi nhau như mổ bò” là 1 tất yếu! Dẫn giải có thể dài, nhưng hy vọng không xa như từ khi trồng dâu nuôi tằm đến khi áo cháy.
    Về “Giáo dục”, như đã trình bày trong phần dịch “Dialog”: Những người điều hành “đối thoại” cũng phải có (học và thực hành) kỹ năng chuyên môn. Về “truyền thông” thì đó là môi trường không thể thiếu cho sinh hoạt tư tưởng, học thuật của các xã hội phát triển. Tất cả những mội trường này mà con người tạo nên đều nhằm giúp con người trao dồi tri thức để có thể “hợp đoàn” hành tổ chứa đủ sức mạnh cho tồn tại và phát triển.

    Tổ chức
    Xin bắt đầu từ 1 đoạn trong bài chủ:
    (dẫn trích)
    Trong những năm qua, không gian xã hội dân sự đã được mở rộng, với 54 tổ chức XHDS trong đó có 16 hội đoàn độc lập (tính đến 6/2014). Nhưng các tổ chức này chưa thực sự lớn mạnh vì họ còn nhiều bất đồng, hay tranh cãi và chia rẽ. Trong khi đó, các doanh nghiệp vẫn chưa có công đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi chính đáng của người lao động.
    Hiện nay, đổi mới thể chế (vòng hai) là yêu cầu cấp bách nhất, để tháo gỡ những ách tắc của hệ thống chính trị đã lỗi thời, nhằm giải phóng năng lượng sáng tạo, và những động lực của kinh tế thị trường, để đổi mới và phát triển. Trong quá trình này, đối thoại và tranh luận nhằm tìm đồng thuận quốc gia và hội nhập quốc tế là một yêu cầu cấp thiết, để thoát khỏi nguy cơ khủng hoảng kép về kinh tế (nợ công chồng chất, ngân sách thâm hụt), về chính trị (tranh giành quyền lực quyết liệt), về môi trường (ô nhiễm nặng nề) và văn hóa xã hội (xuống cấp trầm trọng) trong khi chủ quyền quốc gia và lãnh thổ (tại Biển Đông) đang bị đe dọa.
    (hết trích)
    Đoạn văn dẫn trên nêu yêu cầu đúng là “tìm đồng thuận quốc gia”. Tuy nhiên suy ngẫm “toàn cảnh” thì có thể thấy rằng mục tiêu đó là xa vời khi các tổ chức XHDS chưa có “đồng thuận” tự thân, nghĩa là chưa trưởng thành.
    Muốn có tổ chức thì phải có tri thức về “tổ chức”. Một “tổ chức” được hình thành và phát triển như thế nào? – Đây là đề tài tâm huyết tôi để tâm tìm hiểu trong thời gian dài và điều lý thú là tìm ra được câu trả lời từ cuốn sách giáo khoa “tâm lý học – Psychologie” trung học của Đức. Bài dịch đã được công bố và xin dẫn 1 đoạn để làm rõ nhận xét trên: Giai đoạn “cãi nhau như mổ bò” là giai đoạn định hình mục tiêu, tìm “lãnh tụ”:
    Nhóm hội là gì?

    Sự hình thành nhóm hội
    Bruce W. Tuckman (1965) phân chia quá trình hình thành nhóm hội thành 5 bước kế tiếp như sau: Giai đoạn định hình, giai đoạn tranh chấp, giai đoạn phân nhiệm, giai đoạn hoạt động và cuối cùng là giai đoạn giải thể.
    1. Giai đoạn định hình
    Giai đoạn này biểu hiện qua sự tìm hiểu nhau của các thành viên tương lại của nhóm hội. Ðiều đó biểu hiện rõ ở những nhóm hội tự phát, nghĩa là hình thành từ „số không“ như các nhóm công tác mới lập, các lớp học đường hoặc việc thành lập một hiệp hội. Người ta trao đổi với nhau về nhiệm vụ và mục tiêu của nhóm hội dự định sẽ lập lên (sẽ làm ra sản phẩm gì, cần học hỏi, tìm kiếm thông tin gì, v.v.) và tìm đến những sự đồng thuận. Ở những hợp quyết tự phát (thí dụ các nhóm hội sinh hoạt tự do) thì điều cần thiết để có thể hoạt động là những quan điểm và mục tiêu cá nhân phải tương đồng tối đa và tất nhiên là có một sự gần gũi không gian thích hợp. Thí dụ khi lập một ban đồng ca thì sự say mê và những hướng cảm âm nhạc mà nhóm hướng đến (nhạc cổ điển hay dân ca, thậm chí Gospel) ở mọi người càng giống nhau càng tốt. Ở đây, những tranh chấp/va chạm như là cách thức và sự phân bổ từng nhiệm vụ riêng dường như đã được định hình.
    2. Giai đoạn tranh chấp
    Trong giai đoạn tranh chấp thì những khác biệt tư tưởng cần và phải được đem tranh cãi để trong giai đoạn kế tiếp thì một tổ chức nhóm hội tự thân cố kết có thể phát triển được. Trong giai đoạn này, mỗi thành viên tự xác định cho mình vị trí riêng (cũng như vai trò riêng) mà sau này anh/chị ta có thể chấp nhận và khẳng định mình tại đó.
    3. Giai đoạn phân nhiệm
    Các vai trò cá nhân được phân bổ trong giai đoạn này, nghĩa là hình thành cơ cấu nhóm hội. Ngoài ra thì cũng xác định mục tiêu và chuẩn mực chung cũng như những hình thức trừng phạt đối với những hành xử vượt chuẩn. Tất cả những việc này làm tăng thêm ý nghiã của từng cá nhân trong nhóm hội, hình thành „Ý Thức Chúng Ta“ và củng cố tổ chức và tính cố kết của nhóm hội.
    4. Giai đoạn hoạt động
    Sau khi kết thúc các bước tạo lập nhóm thì các mục tiêu thực chất của nhóm hội được đem thực thi trong giai đoạn hoạt động. Giai đoạn này được biểu thị qua các hoạt động định hướng rồi chuyển đến giai đoạn giải thể.
    5. Giai đoạn thoái trào và giải thể
    Khi mục tiêu đã đạt được (kết thúc chương trình, việc chế tạo một sản phẩm không còn có nhu cầu) thì hoạt động nhóm hội bước vào thoái trào để đi đến giải thể.

    Tất nhiên trên đây là sự miêu tả lý tưởng một mô hình mà bất cứ lúc nào cũng có khả năng phát sinh biến động. Thí dụ khi một thành viên mới tham gia nhóm hội hay mục tiêu/nhiệm vụ nhóm hội thay đổi thì quá trình hình thành nhóm hội trở lại giai đoạn tranh chấp và từng bước phải được làm lại lần nữa.

    Lời Bàn:
    Vẫn chưa có “Luật về hội đoàn”!
    Chẳng lẽ An Nam ta chỉ có 1 nhóm “đCSVN”?
    Nhưng lịch sử vẫn đi lên và Nhân Dân sẽ đứng dậy.
    Tôi đọc và rất thích câu của anh Nguyễn Quang A: Cứ cái gì thấy đúng (đạo lý) thì làm.
    Tự do chẳng nơi nào giá rẻ,
    Nhân quyền đâu phải thứ cho không.

    Chia sẻ trong tin tưởng.
    Thân mến, Trí Luận

    =====
    (6/1/2017 9:57:49 AM)
    Trao đổi thêm cùng anh NJ:
    + Mổi chữ đều có nhiều nghĩa như anh viết; Dùng nghĩa nào cho hợp thì phải xem “ngữ cảnh”. Tôi dùng Fair = Ái ngữ cho hợp Dialog = Đối THOẠI. FairPlay thì là “chơi ĐẸP”.
    + Nhân cũng qua đây nảy ra ý sau: Nhiều người viết thường dùng câu của Hồ Chí Minh: Dân chủ là dân mở miệng, … . Câu này cũng có ý nghĩa trong “ngũ cảnh” thời gian cụ Hồ nói. Ngày nay, cần xác định thêm trong hoàn cảnh xã hội đa nguyên. - Đề tài dài, xin bàn tiếp sau.
    T.M., Tr.L.

    Trí Luận viết:
    HartAberFair”

    Cám ơn bác Trí Luận đã đối thoại với tôi. :)

    Tôi thấy lạ vì Tg bài chủ viết những người tranh đấu cãi nhau như mổ bò, vì qua kinh nghiệm sống, tôi biết rằng trong tất cả các cuộc đối thoại, kể cả trong vòng thân hữu luôn là những buổi thảo luận gay go, nhiều lúc cả 2 bên đều lớn tiếng. Nhưng sau đó, vẫn là một thoả thuận, đồng ý với nhau về những điểm nào đó.

    Tôi hiểu chữ fair không có nghĩa là hoà nhã mà là gerecht, anständig, angemessen- rất tiếc, tôi không chuyển ngữ được.
    Khi thảo luận, sự kiện- fact- là chính, ít cảm tính vì cảm tính thường hay đưa đến cãi cọ và bế tắc, không thể có thoả thuận. Tôi thường hay coi những buổi live của QH Đức, thấy rằng họ ( cũng) tranh cãi như mổ bò!
    Vị nào cũng đưa ra những lý luận, fact, có vị vung tay (chém gió).

    Khi viết : những người tranh đấu tranh cãi như mổ bò, Tg đã muốn là giảm giá trị của những cuộc tranh cãi này, chê bai họ không đồng thuận. Khi trong tranh luận chỉ có gật gù tán thưởng, thì không phải là đối thoại nữa.

    Trong chính trị , kể cả trong một đảng, sẽ không bao giờ có ĐỒNG THUẬN mà như tôi đã nói là những thoả thuận, cam kết với nhau. Ngoài ra, nếu không đồng ý với đường lối của đảng nào đó, người dân ở các nước Tự Do không phải bỏ phiếu cho đảng đó, nếu là đảng viên thì có quyền "ly khai" đảng, gia nhập đảng khác.

    Tên tác giả viết:
    Nhưng điều đáng buồn là tuy chưa biết ý định đối thoại thực hư ra sao, nhưng một số đại diện cho tiếng nói phản biện đã tranh cãi như mổ bò và “bất đồng chính kiến với nhau”. Trong khi Ls Cù Huy Hà Vũ muốn “Đối thoại trực tiếp”, thì Ls Lê Công Định lại muốn “đối thoại gián tiếp”.

    Mến
    Nguyễn Jung

    Đối thoại như một tất yếu: Tình hình và triển vọng
    Viết tặng Diễn đàn Dân Luận
    5/31/2017 4:11:23 AM

    Lời Mở:
    Tôi lưu ý 1 bài việt và 2 ý kiến thảo luận:
    + Bài của Tác giả Nguyễn Quang Duy đăng trên VietStudy, BauxiteVN và Dân Luận đã cho 1 bức tranh khá đấy đủ về “tình hình”;
    + 2 ý kiến của chị Trần Thị Ngự dưới bài của Tác giả Nguyễn Tiến Trung (chưa bàn ở đây) và của anh Nguyễn Jung; từ đó cho thấy “triển vọng”.
    Chị Ngự cho rằng cần tìm hiểu cách làm của Việt Minh khi thu hút, lôi cuốn quần chúng làm “cách mạng” và anh Nguyễn Jung viết: “Tôi chưa bao giờ đánh giá đảng CSVN và nhà nước CHXHCNVN ngu! Họ rất khôn ngoan, …” - Những cách nhìn để “tri nhân” rất nên coi trọng.

    Bắt đầu bằng cung cách làm việc của Việt Minh, Cộng sản: Các bài nói của “tuyên giáo” thường có các bước:
    - Tình hình thế giớ,
    - Tình hình khu vực,
    - Âm mưu của địch,
    - Nhiệm vụ của ta.
    Cách thức tiến hành công việc là theo phương pháp chung của phong trào cộng sản quốc tế: Đánh lui từng bước – Đánh bại từng bộ phận - Tiến lên đánh đánh đổ hoàn toàn CNTB (viết theo các bài giảng cách nay 30-50 năm) - Phương châm này hay vì mang tinh thần “dân tộc, khoa học (và vì thế cũng rất) đại chúng”: “Công nợ trả dần, Cháo húp quanh”!
    Thành công của Việt Minh chính là biết tổ chức và CÓ TỔ CHỨC (như trong 1 nhận xét trước). Ý này được Tác Giả Nguyễn Quang Duy phân tích sâu cho các tổ chức XHDS và người viết cũng sẽ bàn thêm sau.
    Chỉ ít ý đó cũng đủ giải đáp “niềm tin” của anh NJ; có điều chữ “khôn ngoan” nên hiểu lại: Cướp quyền, giữ quyền và lộng quyền chỉ thể hiện cái “khôn RANH” của những người mang danh “cộng sản”; Đến thời điểm này, khi biết bàn đến “đối thoại” thì ta có thể hy vọng sự “khôn NGOAN” của giới lãnh đạo Hà Nội. (ít ra là có 2 người: Nguyễn Đúc Chung làm, Võ Vaă Thưởng “đề nghị” mở rộng ra.)
    Trong 1 bài viết tôi đã nhắc lại bài nói chuyện của tướng Đăng Quốc Bảo nói chuyện với ban “tuyên giáo” trong đó có ý: Đảng CSVN ph3i chuẩn bị “sống” trong tình thế / hoàn cảnh “Đa Nguyên”. Có thẻ kể thêm những vị đi trước như Trần Xuân Bách, Nguyễn Hà Phan (theo Lê Phú Khải), etc.

    Kết thúc phần nhỏ này bằng nhận xét qua vụ “Đồng Tâm:
    Gốc có vững, cây mới bền, (HCM)
    Xây đài Độc Lập trên nền Nhân văn.
    Bao năm quên béng người Dân,
    Đến khi “đổ đốn” mới lần ngõ ra;
    Ở đời, chân lý không xa:
    Thật lòng “đối thoại” mới là người ngoan.

    Thân mến, Trí Luận.

    Phần 2: Cung cách đối thoại
    5/31/2017 10:24:49 AM

    Tác giả Nguyễn Quang Duy viết là “văn hóa đối thoại” xác định “người Việt thếu văn hóa đối thoại”. Anh NJ cho việc “phải nhỏ nhẹ, gật gù tán thưởng” là “lạ”. Tôi lại xin chỉ bàn 2 chữ “nhỏ nhẹ”.
    Xin đưa phần chuyển ngữ từ mục “Dialog - Đối thoại” từ nguyên bản tiếng Đức:
    https://de.wikipedia.org/wiki/Dialog
    Một cuộc đối thoại là một cuộc thuyết trình và đối đáp bằng ngôn từ hay văn bản tiến hành giữa hai (cũng gọi là "bàn thảo tay đôi") hay nhiều người. Nó là một phần của việc giao tiếp ngôn ngữ. Đối ngược với nó là độc thoại của một người để nói với chính mình hoặc cho riêng mình (đặc biệt là trong các kịch cảnh độc diễn); nhưng cũng là các bài giảng hay bài phát biểu.
    Những kỹ năng đối thoại cơ bản
    Isaacs chỉ ra các kỹ năng đối thoại sau đây là nền tảng:
    Lắng nghe như điều kiện để những điều nghe được khơi gợi những âm giai tấu lên từ tĩnh lặng nội tâm.
    Trọng thị: Từ bỏ bất kỳ hình thức bao biện, đổ lỗi, hạ thấp hoặc phán xét các phát ngôn của người đối thoại.
    Trầm lắng như một bước nhìn nhận và quán sát tư duy nội tâm, xúc cảm và ý tưởng mà không để buộc ràng vào một định kiến nào.
    Biểu đạt là tìm cho mình phát ngôn tự chủ, độc lập và trình bày điều mình xác tín là chân lý.

    Bên cạnh những kỹ năng cơ bản trên thì phương thức tổ chức cũng có ý nghĩa quyết định cho một cuộc đối thoại. “phương thức/tiện tổ chức“ ở đây được hiểu là một không gian cũng như “bình chứa” ở đó cuộc đàm thoại trực tiếp, tin tưởng nhau hoàn toàn và tương giao giữa những con người được tiến hành cởi mở và an toàn cho các bên. – Trong ngôn ngữ tiếng Đức được biểu thị bằng khái niệm “Không gian của sự tin tưởng và tương kính”. Không có 1 không gian như vậy thì, theo Isaacs, không thể có đối thoại. Isaacs cho rằng người dẫn dắt đóng vai trò quan trọng trong khi Bohm hoàn toàn không nhìn nhận.

    Đối thoại chuyên sâu
    Chỉ khi đã qua bước thứ 2 thì những ý kiến và nghi vấn mới được biểu ngôn trong tinh thần đặc biệt tôn trọng lòng tin của đối tác.
    Khi cảm thấy điều gì bất như ý thì có thể xem lại còn thiếu những tiền đề cơ bản nào hoặc có thể cân nhắc tiếp tục đối thoại để tiến sâu hơn hay không. Tương tự, các bên cần đưa ra những hình thức truyền đạt thông tin và những nguyên tắc tranh biện khi tranh chấp bất đồng để tránh việc làm tổn thương nhau và nhanh chóng tìm tới giải pháp.
    Một kiểu mẫu đầu tiên cho hình thức đối thoại sâu này được đưa ra trong chương trình „ME-cuối tuần“ tiến hành nhiều lần trong năm ở hàng trăm trung tâm giáo dục của châu Âu, Mỹ và châu Á. Một vài tuần sau đó, các thành viên có thể tham gia vào những nhóm buổi tối chuyên sâu hoặc các nhóm nhỏ tạm thời. Ở nhiều nước, các chuyên đề cuối tuần đặc biệt hoặc hội thảo kỳ nghỉ với nội dung thời sự cũng được tổ chức.
    Điều hành đối thoại
    Việc đào tạo người điều hành đối thoại và những kỹ năng tuyên truyền cơ bản để dẫn dắt một cuộc đối thoại (Tư thế cầu học, thực sự trọng thị, cởi mở, lắng nghe, lưu tâm toàn cảnh, ngắt dừng những ngoại lệ/kết luận sớm, hãm đà tranh biện, nói những điều chân ngôn, có chính kiến xây dựng và tư thế sẵn sàng mời gọi, lắng nghe) là những thành tố dóng vai trò rất ý nghĩa. Liên hệ với những điều này, các tác giả Hartkemeyer & Hartkemeyer đã đưa ra những phương thức (chương trình) đào tạo vẫn còn được dùng trong thị trường giáo dục. Việc nhấn mạnh những diễn tiến phương pháp luận cũng không xa nhiều với những quan điểm chủ đạo của Bohm mà khởi nguồn từ Judda Nariahna với tên gọi „Jiddu Krishnamurt“..
    Như vậy, đã có thể thấy những điều cơ bản cho 1 cuộc đối thoại. Làm sao có được? Chỉ có c ách thông qua quá trình dài giáo dục và thực hành như xã hội nước Đức mà tôi thấy. Hàng ngày, truyền thông Đức có nhiều chương trình “Dialog” về mọi vấn đề. Chỉ lấy 1 chương trình “HartAberFair” (Cứng rắn Nhưng Hòa nhã) đã thấy tinh thần văn hóa của họ: Trực ngôn – Ái ngữ

    Xin tạm nghỉ để suy nghĩ và trình bày dần.
    T.M., Tr.L.

    Bài này viết quá dài dòng và quá công phu, toàn lý thuyết và lý thuyết. Trước kia thì trí thức nêu ván đề "đối thoại" nhưng chính quyèn im lậng. Nay chính quyền nói (cũng trên lý thuyết là cần đối thoại). Còn trên mạng lề dân thì tha hồ đối thoại về các ván đề.
    Có lẽ thay cho bài viết công phu này thì tác giả nên nêu ra một vấn đề cụ thể nào đó cần đối thoại thùi hơn. Nhưng đúng như Hồ chủ tịch đã nói: "nhưng điều đáng lo hơn nữa là khiến dân không thiết mở miệng”. Dân KHÔNG THIẾT mở miệng hay dân KHÔNG BIẾT mở miệng" đây?? Nếu dân BIẾT MỞ MIỆNG thì dã thấy ý kién của các vị trí thức (ngay cả tác giả bài này) đã đưa lên mạng ván đề cần đối thoại rồi.
    Bản than tác giả cũng thấy: "Hầu như chúng ta không có thói quen tranh luận và thiếu văn hóa đối thoại." Thế thì tác giả phải mở đầu cho cuộc đối thoại (trên mạng) đi để người khác noi theo chứ. Còn cái kiểu người này hô hào, ngùi khác thực hiện thì chán lắm. Nay có còn chiến tranh đâu mà tác phong "Tôi hô xxung phong còn các đồng chí tiến lên" cứ xẩy ra.
    Bản thân tôi muốn nhà nước ĐỐI THOẠI về vấn đề tại sao lại nâng giá khám chữa bệnh và tăng giá trước bạ ô tô xe máy vô tội vạ như thế? Tăng mà không hể có lới lý giải nào cả. Cần đối thoại với dân xem người dân có đồng thuận hay không?
    Còn một vấn đề nữa tôi thấy cần làm cho rõ, cần đối thoại, chứ từ trước đến nay CS hay nói hôm trước, hôm sau đã quên, vấn đề đó là: Trước kia CS thường tự hào "nhà nước ta là nhà nước công nông đầu tiên'r Đông Nam Á". Vậy bây giờ nhà nước ta CÒN LÀ NHÀ NƯỚC CÔNG NÔNG nữa hay không? Nếu không còn nhà nước công nông thì Đảng CS nên giải tán cho xong, theo chủ nhĩa Mác Lê nin làm đéo gì khi không còn nhà nước công nông??
    Tác giả nêu: "ông Thưởng cũng cho rằng cần có quy định rõ ràng để từng cấp, từng ngành, từng cơ sở, từng đơn vị xác định rõ trách nhiệm của mình và phương pháp trong trao đổi, đối thoại."
    Như vậy là cho tay phải lấy lại tay trái rồi, đây là truyền thống của nhà nước CS.
    Khi đối thoại thì đối thoại tất cả các vấn đề, không có vấn đề nào nhậy cả cả. Cứ cái đéo gì CS muốn che giấu thì cho là "nhậy cảm" hay sao?
    Mọi người nên nêu vấn đề cần đối thoại hơn là bàn về lý luận đối thoại. Mỗi người nêu một ván đề thì thị trường còm rôm rả hơn nhiều, bổ ích hơn nhiều và phá vỡ được điều tác giả nói là ta chưa quen đối thoại, thực chất là chưa biết đối thoại.

    Thêm một bài nữa về đối thoại của bác Tưởng Năng Tiến.
    Chúng Tôi Không Đối Thoại Với Những Kẻ Vô Tư Cách

    https://tuongnangtien.wordpress.com/2017/05/29/chung-toi-khong-doi-thoa%cc%a3i-voi-nhu%cc%83ng-ke%cc%89-vo-tu-cach/

    Khi nhà nước CHXHCNVN và đảng CS ra chỉ thị và dung dưỡng, bao che, những thành phần này thì rõ là vô ích để đối thoại với cái gọi là nhà nước này, bởi đối thoại KHÔNG là đối thọi.
    Đám cuồng tín của nhà nước CHXHCNVN được nuôi bằng tiền thuế của dân.

    Nguyễn Jung

    Tên tác giả viết:
    Trong những năm qua, không gian xã hội dân sự đã được mở rộng, với 54 tổ chức XHDS trong đó có 16 hội đoàn độc lập (tính đến 6/2014). Nhưng các tổ chức này chưa thực sự lớn mạnh vì họ còn nhiều bất đồng, hay tranh cãi và chia rẽ.
    ........
    Trong quá trình này, đối thoại và tranh luận nhằm tìm đồng thuận quốc gia và hội nhập quốc tế là một yêu cầu cấp thiết, để thoát khỏi nguy cơ khủng hoảng kép về kinh tế (nợ công chồng chất, ngân sách thâm hụt), về chính trị (tranh giành quyền lực quyết liệt), về môi trường (ô nhiễm nặng nề) và văn hóa xã hội (xuống cấp trầm trọng) trong khi chủ quyền quốc gia và lãnh thổ (tại Biển Đông) đang bị đe dọa.

    Như thế nào là "đối thoại, tranh luận" và như thế nào là " nhiều bất đồng, hay tranh cãi và chia rẽ."?

    Tại sao phải đối thoại, tranh luận? Vì có bất đồng, vì khác tư duy, không hài lòng nhau....- điều này không thể nói là chia rẻ - nên phải có tranh cãi, tranh luận để có thể thoả thuận, cam kết với nhau.
    Phải tranh luận như thế nào để không bị phang là "tranh cãi như mổ Bò"?
    Có được to tiếng không? Hay phải nhỏ nhẹ và gật gù tán thưởng?

    Lạ.

    Nguyễn Jung

    Tác gỉa viết: "Người ta hay nói nhà nước ta là “của dân, do dân, vì dân”. Đó là một khẩu hiệu dân túy rất hay nhưng vô nghĩa, vì chính quyền toàn làm ngược lại. Nay người ta lại nói chính quyền “không sợ đối thoại, không sợ tranh luận…”
    Muốn "nhà nước ta là “của dân, do dân, vì dân” thì phải không có sự độc quyền lãnh đạo của Đảng CS. Độc quyền và dân chủ hoàn thoàn mâu thuẫn nhau, có cái nọ thì không có cái kia, không thể có nhà nước "lưỡng thể" vừa độc quyền vừa dân chủ được.
    Muốn "không sợ đối thoại, không sợ tranh luận…” thì nhất thiết phải có đa nguyên đa đảng. Nếu đã độc quyền độc đảng thì không thể có tự do đối thoại được. CS hay làm cái chuyện "vừa đánh đĩ vừa sợ mất trinh".
    Trong khi chưa có tình trạng nhà nước tổ chức đối thoại thì mọi người hãy sử dụng mạng xã hội đưa ra những vấn đề cần đối thoại.
    Chỉ sợ tình trạng nhà nước cho (trên lý thuyết) đối thoại nhưng mọi người chẳng biết đối thoại cái gì.
    Có thể đối thoại vấn đề là nhà nước ta bảo nước ta theo chủ nghãi Mác Lênin thì hãy đặt câu hỏi "Ta theo chủ nghiã Mác - Lênin là theo cái gì?" Ai biết ta theo cái gì thì hãy giải thích cho mọi người biết.
    Thời gian gần đay nhiều người cũng đã nêu vấn đề càn phản biện xã hội, thế nhưng người hô hào tầm quan trọng của phản biện thì nhiều, nhưng cần bài phản biện thì lại không có (hoặc có nhưng rất hiếm).
    Hình như trình độ dân trí của ta kể cả trí thức quá kém nên chỉ đưa ra nhiều lý thuyết suông nhiều quá, giống như có khẩu súng rất đẹp, chỉ để diễu binh nhưng không bắn được.

    Trích :
    " Dưới thời Donald Trump, đối thoại Việt-Mỹ về nhân quyền cũng như về thương mại (FTA song phương) hay về an ninh (Biển Đông), đòi hỏi chính phủ (cũng như dân) phải đổi mới tư duy và có bản lĩnh, để đối phó được với những tình huống mới (đầy bất định). "

    -nhân quyền :
    Tôi đoán Donald Trump có thể nhắc nhở đảng cs tôn trọng quyền tự do cá nhân ở VN nhưng Donald Trump không mặn mà cho lắm đối với việc đảng cs mặc cả bắt giam tù nhân chính trị và trục xuất qua Mỹ.

    -thương mại :
    Donald Trump thực dụng, khoái cái gì đem lại lợi cho Mỹ. Nguyễn Xuân Phúc nếu đề nghị cái gì đó, đem lại lợi cho cả hai bên, thì coi như thành công. Đức bị Mỹ chỉ trích là xấu (bad) chỉ vì cán cân thương mại nghiêng hẳn qua Đức

    -an ninh (Biển Đông) :
    Mỹ đang lo an ninh hàng đầu trong việc chống khủng bố hồi giáo. Bên đông Á, Mỹ đang bị Bắc Triều Tiên coi thường, phải nhượng bộ Tàu. Phi Luật Tân Duterte ngang tàng với Mỹ. Vì vậy Mỹ phải duy trì hiện diện ở Biển Đông để không bị mất trắng. VN có thể đưa ra những đề nghị cân bằng lại vị trí của Mỹ ở Biển Đông trong trường hợp Duterte không chơi với Mỹ nữa và không làm Tàu nổi giận nhéo tai, ký đầu Nguyễn Phú Trọng

    Tên tác giả viết:
    Theo nhà văn Phạm Thị Hoài, giáo sư Chu Hảo “lạc quan vô tận”, vì cho rằng “chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của Đảng”. Trong khi “xếp hạng” Gs Chu Hảo là “trí thức phản biện trung thành” (để phân biệt với “giới bất đồng chính kiến”) nhà văn gọi “những người hùng Việt kiều ẩn danh trên mạng” là những kẻ “thừa khí phách để chê bai giới trí thức trong nước” xu phụ quyền lực, trong khi chính họ lại “thiếu một chút can đảm để chính danh”.

    Cô Hoài vơ đũa cả nắm và bác Tg trích dẫn. Lạ nhỉ?

    Tên tác giả viết:
    Trong khi bà Phạm thị Hoài cho rằng “giải phẫu thẩm mĩ cho một chế độ toàn trị là giúp nó tồn tại mĩ miều hơn”, thì ông Bùi quang Vơm cho rằng những người chủ trương cải cách thật sự có thể lợi dụng trò chơi đối thoại này để “lật ngược thế cờ” của phe bảo thủ, để “biến giả thành thật”.

    Nhận định này của cô Hoài đúng- không ai sai hoài, sai mãi!
    Tôi không tin có "những người chủ trương cải cách thật sự" trong cơ chế nhà nước CHXHCNVN!

    Tên tác giả viết:
    Một đất nước yếu kém về năng lực kết nối cộng đồng thường do người ta quá coi trọng “chính sách loại trừ” (exlusive politics) và quá coi nhẹ “văn hóa dung nạp” (inclusive culture). Để dung nạp, người ta phải đối thoại và kết nối để đi đến hòa giải dân tộc và đồng thuận quốc gia. Chiến tranh Việt Nam là một cuộc nội chiến “ủy nhiệm” (proxy) bởi ngoại bang, đã chia cắt và tàn phá đất nước này một cách thảm khốc. Nhưng 42 năm sau chiến tranh, những người Việt cực đoan và cuồng tín (của cả hai phía) dường như vẫn chưa tỉnh ngộ.
    Phải chăng họ vẫn muốn tiếp tục cuộc nội chiến trong cộng đồng, với tâm thức và não trạng như “tù binh của quá khứ”? Và “bóng ma Viêt Nam” đã ám ảnh họ suốt hai thế hệ, đến tận bây giờ vẫn chưa chấm dứt. Dù thời thế đã thay đổi, nhưng dường như họ vẫn chưa từ bỏ cuộc chiến ý thức hệ vì “cờ đỏ-cờ vàng”. Thậm chí họ còn tiếp tục cuộc nội chiến mới ngay trong lòng cộng đồng của mình, dù cùng màu cờ sắc áo, dù ở Hà Nội/Sài Gòn, hay ở Little Saì Gòn. Họ chống lại và chụp mũ bất kỳ ai không giống họ, hay không nghe theo họ.

    Rõ ràng hơn,
    Người ta ở đây là nhà nước CHXHCNVN và đảng CS
    Nhà nước CHXHCNVN và đảng CS chưa bao giờ chấp nhận "những người không giống họ, không nghe theo họ."

    Những người Việt cực đoan và cuồng tín của nhà nước CHXHCNVN là con số lớn, có quyền, có tiền. Cái đám kia là con số nhỏ, (có thể) có tiền- nhưng không bằng một góc các quan chức của nhà nước "ta" và dứt khoát là KHÔNG CÓ QUYỀN.

    Ở VN, nhà nước bắt bớ, giam cầm, trù dập, triệt tiêu đường sống "những người không giống họ, không nghe theo họ."
    Ở nước ngoài, đa số là DLV, đội lốt chống cộng để phá hoại cộng đồng.

    Mai viết tiếp.

    Nguyễn Jung

    Tên tác giả viết:
    Đối thoại về cái gì

    Cq một Qg có rất nhiều "cái gì" để đối thoại với dân.
    Riêng VN, vấn đề "Đối thoại về cái gì" đã rất rõ ràng.

    Tên tác giả viết:
    Đã đến lúc chính quyền cần tổ chức đối thoại và tranh luận công khai về những vấn đề bức xúc của đất nước (như đổi mới thể chế), không phải chỉ để “hạ nhiệt” mà để đồng thuận quốc gia, với giới trí thức và các tổ chức xã hội dân sự, trên các diễn đàn được báo chí đưa tin để dân chúng theo dõi. Tuy vấn đề nào “quá nhạy cảm” thì hai bên có thể trao đổi nội bộ, nhưng hầu hết các vấn đề nóng bỏng của đất nước cần được tranh luận công khai.

    Tôi không tin vào một "đồng thuận Qg". Bởi chưa có một Qg Dân chủ Tự Do nào có một đồng thuận. Họ chỉ có những thoả thuận, cam kết giữa các liên minh đa số với nhau.
    Tôi cũng không tin truyền thông nhà nước CHXHCNVN sẽ đưa tin trung thực hay trực tiếp truyền hình - mà không làm câm miệng người tham dự. Bởi ngày nào VN không có tự do báo chí và tự do ngôn luận, tất cả được chỉ đạo từ ban Tuyên huấn TW thì tin tức là tin do nhà nước định hướng.

    Tên tác giả viết:
    Nhưng điều đáng buồn là tuy chưa biết ý định đối thoại thực hư ra sao, nhưng một số đại diện cho tiếng nói phản biện đã tranh cãi như mổ bò và “bất đồng chính kiến với nhau”. Trong khi Ls Cù Huy Hà Vũ muốn “Đối thoại trực tiếp”, thì Ls Lê Công Định lại muốn “đối thoại gián tiếp”.

    Tại sao buồn? các nhân vật này có quyền tranh cãi = thảo luận và đề nghị mà.
    "tranh cãi như mổ bò" tại sao lại không được tranh cãi? đối thoại là tranh cãi để tìm ra thoả thuận: Cả 2 đề nghị trên đều có thể được thi hành, tuỳ theo nội dung để trực tiếp hay gián tiếp.

    Đoạn Tg viết có cái gì là lạ.

    Tên tác giả viết:
    . Trong khi kiến nghị tâm huyết của Nhóm 72 & Nhóm 61 “không khiến Đảng mảy may động lòng”, thì tại sao họ lại “động lòng” chấp nhận đối thoại và nhân nhượng người dân Đồng Tâm?

    Tại sao kiến nghị tâm huyết của Nhóm 72 & Nhóm 61 bị nhà nước CHXHCNVN dục vào thùng rác là vì thời cuộc chưa bắt buộc họ phải lắng nghe và con số 72 hay 61 là con số khiêm nhường.
    Người dân Đồng Tâm đoàn kết, rõ ràng là vậy người dân Đồng Tâm chỉ có một vấn đề, nên dễ đoàn kết nhau hơn nhà nước bị bắt buộc phải nhân nhượng vì... thời cuộc.. Họ không thể đem xe tăng hay quạt AK vào số lớn dân và để chứng tỏ với Thế giới họ không đến nỗi nào như tin tức của các báo lề trái. Nếu đem xe tăng cán dân, quạt AK vào dân... hậu quả sẽ khó lường. Chưa bao giờ tôi đánh giá đảng CSVN và nhà nước CHXHCNVN ngu! Họ rất khôn ngoan, cái khôn ngoan của loài ma quỷ, biết ứng phó tùa theo "thời tiết" thay đổi để tồn tại.

    Nguyễn Jung

    Tên tác giả viết:
    “Dân chủ là để làm sao cho dân được mở miệng ra, đừng để dân sợ không dám mở miệng, nhưng điều đáng lo hơn nữa là khiến dân không thiết mở miệng” (Hồ Chí Minh)

    Có một bài viết của bác Tưởng Năng Tiến về " Ngôn ngữ, trình độ và đối thoại" rất hay, lý do "khiến dân không thiết mở miệng”

    Tưởng Năng Tiến viết:
    Ngoài việc bất đồng ngôn ngữ, trình độ nhận thức cũng là một trở ngại không nhỏ cho việc tranh luận hay đối thoại. Ông Võ Văn Thưởng tuyên bố “… không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý.

    Trời! Có còn gì để mà “tranh luận” về “lý luận và học thuyết cách mạng” nữa đâu, cha nội? Nó đã “cọ xát” quá trời cả trăm năm qua (khiến cho hằng trăm triệu người oan mạng, và đã bị nhân loại chôn sống từ thế kỷ trước mất rồi) còn “phát triển” với “hình thành” cái con bà gì nữa?

    https://tuongnangtien.wordpress.com/2017/05/26/ngon-ngu%cc%83-trinh-do%cc%a3-doi-thoa%cc%a3i/

    Tên tác giả viết:
    Nói cách khác, lúc này đổi mới thể chế chính trị là cái chìa khóa (như nguyên lý Pareto) để tháo gỡ nút thắt cổ chai về thể chế đang làm ách tắc cả hệ thống. Về thể chế chính trị, yêu cầu quan trọng nhất là đổi mới hiến pháp, để từng bước dân chủ hóa, thay thế dần chế độ độc quyền độc đảng bằng tam quyền phân lập. Về thể chế kinh tế, yêu cầu cấp bách hiện nay là cắt bỏ cái đuôi “định hướng

    XHCN” để giải phóng kinh tế thị trường.

    Cho rõ ràng hơn là bỏ điều 4HP.
    Và ban hành luật lập hội, lập đảng.
    Về kinh tế, khi bỏ cái đuôi "định hướng XHCN” là giải thể các cơ quan, tổ chức kinh tế của nhà nước, nhận tiền nhà nước, khuyến khích tự do kinh doanh, giảm bớt các rào cảng văn phòng và phong bì....

    Tên tác giả viết:
    Nước cờ đối thoại đã được thử nghiệm tại Đồng Tâm, không phải do tự nguyện mà do tình thế bắt buộc. Tuy Đồng Tâm đã “biến điều không thể thành có thể”, nhưng hãy còn quá sớm để cho rằng “giải pháp Đồng Tâm” là không thể đảo ngược. Trong binh pháp, mọi cái đều có thể......
    Giữa hai thái cực đó là một khoảng xám bất định (uncertain gray area) có thể “diễn biến” trái chiều, tùy thuộc vào cán cân lực lượng

    Rõ ràng hơn là, khi nhà nước muốn câu giờ qua đối thoại thì... thương thuyết, thoả thuận sau đối thoại sẽ được nhà nước.... ngâm tôm... như thường lệ, như đã!