“TBT Nguyễn Phú Trọng có phải là minh quân”: Đỉnh cao nâng bi!

  • Bởi Hồ Gươm
    27/05/2017
    4 phản hồi

    Định An


    Minh quân trong một lần vi hành phương Bắc

    “Nâng bi” là từ được các báo đối lập miền Nam đùng trong thập niên 60 thế kỷ trước (Nâng bi, nịnh bợ, bợ đỡ) để chỉ các báo và loại người nói tốt chế độ bất kể xấu tốt vì nhiều động cơ. Nghĩa đen “tục” nhưng mô tả được cái bộ dạng của loại người hèn hạ, tầm thường. Trong xã hội ngày nay, thì nó muôn hình vạn trạng và đạt đến đỉnh cao. Bài viết dưới đây là một dạng như thế.

    Trang thờibáo.de, tạp chí cộng đồng của người Việt tại CHLB Đức, số ra ngày 25/5 đăng bài viết “TBT Nguyễn Phú Trọng có phải là minh quân” của tác giả Phạm Hòa – cựu chiến binh, sống ở Berlin.

    Nội dung hồi đáp bài viết Một khái niệm mới về lãnh tụ: "Minh Quân" đăng trên trang danlambao của tác Vũ Bất Khuất. Đọc bài của Phạm Hòa tôi nhận thấy, bài viết là một đỉnh cao của sự nâng bi. Ngôn từ tởm lợm, sặc mùi sùng bái lãnh tụ, cái nhân. Gặp những bài viết dạng như thế này, tôi thường bỏ qua. Nhưng với bài viết này của Phạm Hòa thấy chướng, không nói không được. Xin có vài lời bàn luận, để người đọc khỏi nhầm lẫn.

    Ông Hòa trình bày: “Một bằng chứng không thể chối cãi là mỗi khi có một vị lãnh đạo xuất sắc, có uy tín để toàn Đảng, toàn quân, toàn dân kính trọng, lúc đó đất nước ta đều có những kỳ tích vĩ đại. Lịch sử đã chứng minh khi Chủ Tịch Hồ Chí Minh vĩ đại đã khai sinh ra nước Việt Nam độc lập, lịch sử cũng chứng minh Tổng bí Thư Lê Duẩn đã thống nhất đất nước, giải phóng được miền Nam thoát khỏi kiếp làm tay sai cho bọn tư bản”.

    Đọc những gì ông Hoài viết, tôi cho rằng ông là người rất mù mờ về kiến thức lịch sử. Thậm chí, ông không hiểu các thuật ngữ sử học. Cho nên ông mới viết, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khai sinh ra nước Việt Nam độc lập. Tổng bí thư Lê Duẩn đã thống nhất đất nước. Viết như thế dễ gây ra hiểu nhầm, rằng Việt Nam có được độc lập năm 1945 mọi công lao thuộc về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Việt Nam thống nhất năm 1975 công lao là của Lê Duẩn. Có khác nào phủi công của hàng triệu con người đã ngã xuống vì Tổ Quốc để Cách mạng Tháng Tám thành công và trong hai cuộc chiến tranh?

    Hai câu trên viết đầy đủ theo sách sử hiện nay phải là, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản tuyên ngôn khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Tổng bí thư Lê Duẩn là nhà lãnh đạo kiệt xuất, góp công cho sự nghiệp giải phóng, thống nhất đất nước - theo sách giáo khoa Việt Nam.

    Bằng chứng nào ông Hòa nói, giải phóng được miền Nam thoát khỏi kiếp làm tay sai cho bọn tư bản? Chẳng phải nhà nước ta hiện nay đang mời gọi tư bản nước ngoài vào đâu tư, hiểu theo câu viết của ông Hòa khác nào nói nhà nước ta ngày nay cũng làm tay sai cho tư bản?

    Ông nhận xét về Tổng bí thư đương nhiệm: “Ngày hôm nay đất nước ta có một vị lãnh đạo cao cấp nhất như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, một con người đức độ, tài năng và tâm huyết mang vóc dáng của một đấng minh quân...như thế là một điều may mắn lớn cho dân tộc và đất nước”.

    “Minh quân” nghĩa là vị vua sáng suốt. Và chỉ có vị vua sáng suốt mới được gọi là minh quân. Vậy nên từ này chỉ phù hợp ở thời phong kiến. Ngày nay không ai gọi các nguyên thủ quốc gia, lãnh đạo là minh quân dù họ có tài giỏi như thế nào. Trong sách sử, cũng chưa bao giờ thấy Đảng dùng từ minh quân để nói về vị Tổng bí thư nào. Việc ông Hòa gọi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là minh quân khác nào nói ông Trọng là “vua”? Còn việc các cụ hưu trí nói Tổng bí thư là minh quân ai chấp làm gì.

    Cuối bài ông kết luận “Cá nhân tôi với đánh giá của mình, tôi mạnh dạn khẳng định. Tổng Bí Thư là một vị minh quân lỗi lạc nhất trong Đảng ta từ khi thành lập Đảng đến nay. Ông xứng đáng được ca ngợi như chúng ta đã từng ca ngợi chủ tịch Hồ Chí Minh, ca ngợi tổng bí thư Lê Duẩn khi cả hai còn sống và đang làm việc. Không phải ngẫu nhiên mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được các bậc cao niên gọi là Minh Quân".

    Đến đây thì phải nói, ông Hòa hết sức vớ vẩn, căn bệnh sùng bái cái nhân của ông đã quá nặng, hết thuốc chữa. Ông ca ngợi, Tổng Bí Thư là một vị minh quân lỗi lạc nhất trong Đảng ta từ khi thành lập Đảng đến nay.

    “Lỗi lạc nhất” nghĩa là hơn cả Hồ Chí Minh và hơn nhiều người khác nữa?

    Hiểu theo ông viết thì có phải là trong tất cả các vị Tổng bí thư của Đảng, Nguyễn Phú Trọng xứng đáng được ca ngợi chỉ sau Hồ Chí Minh (chủ tịch Đảng) và Tổng bí thư Lê Duẩn?

    Thương thay Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ những tổng bí thư đầu tiên của Đảng, những người cộng sản trung kiên, các đồng chí ấy đã hi sinh cả tính mạng cho Đảng, cho cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Xương máu của họ đã vun đúc nên thành công của Đảng. Để ngày nay, có kẻ xếp họ sau cả những người làm cho đất nước tan hoang, nhân dân cơ cực.

    Giả sử có VUA đi thì sao có thể gọi là “minh quân” khi đất nước có những chuyện trái ngang: Cách chức khi không còn chức. Cán bộ sai phạm, gây thất thoát cả ngàn tỷ chỉ bị kiểm điểm. Cán bộ làm sai xin lỗi dân, còn dân làm sai phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Dân xây chuồng gà bị cưỡng chế, cán bộ xây biệt thự trái phép thì bỏ qua….

    Và kỳ tích của đất nước là gì khi: Chủ quyền bị ngoại bang xâm phạm, kinh tế yếu kém, dự án thua lỗ, nợ công chồng chất, thuế phí nhất thế giới, tham nhũng tràn lan, suy thoái đạo đức, môi trường ô nhiễm, dịch ung thư bùng phát, án oan khắp nơi…

    Có lẽ ông Phạm Hòa này không biết, hoặc biết mà giả vờ không biết về tình hình đất nước dưới thời tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nên mới thốt ra những lời tâng bốc nghe buồn nôn như vậy. Nếu ông là một dư luận viên hoặc là người có vấn đề về thần kinh thì tôi có thể hiểu động cơ viết bài trên của ông. Còn nếu ông là một người bình thường thì quả là đáng kinh thường.

    Định An

    P/s. Phạm Hoà này, nếu ông cuồng Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng như vậy, sao không về Việt Nam sống mà hưởng cái thành tựu xây dựng xã hội chủ nghĩa, chứ sống ở xứ tư bản dãy chết làm gì?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Thực chát bài này chỉ là tiếng nói len án tác giả Phạm Hòa dã tâng bốc mấy ông lãnh đạo CS lên chín tầng mây thôi.
    Tôi lại có ý nghi ngờ không biết có phải thực tâm Phạm Hòa khâm phục mấy ông trùm CS hay không? Hay chỉ là kiểu nói "Ông khen chúng mày cho chết mẹ chúng mày đi", nhất là tác giả đã ở nước ngoài, làm gì ngốc đến như vậy? PH khen để có cớ cho người khác phản biện mà lên án, vach trần bộ mặt thối nát của mấy ông trùm CS mà thôi.
    Trong cả thế kỷ qua thì người Việt mình không đủ khả năng quyết định vận mệnh dân tộc mình mà toàn phụ thuộc yếu tố nước ngoài, nhiều khi mình là quân cờ cho hai bên chơi cờ là những cường quốc tư bản (Mỹ) và cường quốc CS (Nga- Liên xô) chỉ tay thôi.
    Cứ bảo ông Hồ có công đánh Pháp đuổi Nhật giành độc lập cho dan tộc, đó chỉ là thời gian trước kia chưa có internet nên CS đánh lừa dân thôi. Còn thực ra sau thế giến II thì nhờ có sự can thiệp của Liên hiệp quốc, nếu cụ Hồ không đánh Pháp thì Pháp cũng trao trả độc lập cho dân tộc ta cũng như Hà Lan trao trả độc lập cho Nam Dương vào năm 1949 rồi.
    Thế nhưng cụ Hồ là tay sai của Quốc tế CS III nên đã gây ra 2 cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ làm dân tộc ta chết gần cả chục triệu người, đó còn chưa kể đến nguyên nhân sâu xa sau này có cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam với Pôn Pốt 1978 - 1979 và với Trung cộng vào năm 1979.
    Hậu quả của triều đại nhà Hồ cho đến hiện nay thì mọi người đã rõ, đất nước đang ở thời kỳ xác thối rữa được phủ tấm vải điều có in hình búa liềm có hơi tay Tàu cộng.

    Gửi tác giả Phạm Hoà: Khi ông Trọng được đề cử vào chức chủ tịch Quốc hôi. Nhiều ý kiến không chấp nhận với lý do trong thời gian làm bí thư thành uỷ Hà nội ông chẳng để lại được đấu ấn gì để người ta có thể thấy Thủ đô nổi trội hơn so với các địa phương khác trong cả nước. Như vậy ông Trọng cũng không thu phục được nhân tâm của những người yêu đảng nhất.

    Xin giới thiệu với tác giả Phạm Hòa bài viết " Cần nhận biết sự mâu thuẫn giữa lý luận và thực tiễn của ông Trọng trong công tác xây dựng và lãnh đạo đảng" của Lê Quý Trọng và Lê Quang Ngọ đã đăng trên Nhật báo Ba sàm ngày 11.01.2017 để hiểu xem ông Trọng có phải là minh quân hay không.

    Nú tôi không phải là dư luận viên. Nhưng cho rằng :
    Đỗ Mười Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh, Nguyễn Văn Linh, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng
    đều là minh quân cả.

    Phạm Hoà cùng hội cùng thuyền với Thái Bá Tân, ông này ngưỡng mộ cái mà ông ta gọi là "liêm khiết" của Nguyễn Phú Trọng. Có lẽ bài viết của Định An tạo cơ duyên cho hai người kể trên làm thân với nhau và biết đâu còn nhiều kẻ khác thích làm kiếp nâng bi.