Nghiên cứu Ông cụ (Vô đề)

  • Bởi Biên tập viên
    26/05/2017
    11 phản hồi

    Nguyễn Xuân Hưng

    1. Trước khi vào stt cuối (chỉ trong loạt lên FB này), tôi xin cám ơn những bạn đã khen chê, trao đổi, tự thấy cần làm rõ một số vấn các bạn trao đổi, tôi ngẫu hứng biên mấy việc sau:

    a. Về một số nhân vật xuất hiện xung quanh Ông cụ: Giai đoạn 1911-1923 Ông cụ ở Pháp, gần đây có anh Quốc Phong kể vụ bóc băng ông Vũ Kỳ, có nhắc đến bà Rose nào đó, thành thật là tôi không tìm được tài liệu gì. Quyển sách của Trần Dân Tiên kể mùa đông Ông cụ phải hơ nóng viên gạch để ủ ấm. Đó có thể là sự thật, mà cũng có thể là chi tiết văn học. Sau này, tôi không thấy ở đâu nói đến việc các viên gạch của Ông cụ lên tiếng. Lạ. Hoặc là họ không biết cái ông ủ ấm ngày nào bây giờ là ai, nên họ không xuất hiện chăng?

    b. Ân nhân trong đời Ông cụ cực nhiều, ngoài những người nổi tiếng đã biết, như Lodoby, Tống Khánh Linh, Vaillant Cuturier, bà Vera Vasilieva… hàng bè bạn, còn các đệ tử thì cũng khá nhiều. Ở đây tạm kể mấy người mà tôi đã khảo cứu (họ xuất hiện trong giai đoạn tôi quan tâm)

    i. Dương Đào. Đây là người nông dân Tĩnh Tây, đã dẫn Ông cụ định theo đường dây liên lạc đến CÔn Minh, nào ngờ bị bắt, 2 người trải qua 14 tháng bị bôn ba qua các trại giam. Sau đó Dương Đào bị bệnh lao và mất. Hình như khoảng năm sáu mươi, Ông cụ có mời gia đình Dương Đào đến Hà Nội chơi.

    ii. Hầu Chí Minh. Vừa qua, có bạn comment cho tôi, hỏi có phải ông này là tình báo hy sinh cứu ông cụ thời bị giam, rồi Ông cụ lấy tên ông ấy làm kỷ niệm. Hồi còn đi học khoảng trước 1975, tôi cũng nghe các bậc đàn anh có chức sắc hẳn hoi nói như thế. Nhưng đến nay thông tin mở rộng rồi, nào ngờ câu chuyện ấy vẫn tồn tại. Thực ra Hầu Chí Minh là Thiếu tướng Phó chủ nhiệm chính trị Quân khu 4 (Tư lệnh là Trương Phát Khuê), khi Ông cụ đến phòng giam của Cục Chính trị Quân khu 4, Chủ nhiệm Chính trị là Trung tướng Lương Hoa Thịnh. Trong Nhật ký trong tù, có một bài tặng Lương Chủ nhiệm (tặng Lương Hoa Thịnh), một bài tặng Hầu Chủ nhiệm (tặng Hầu CHí Minh).

    Trong thời gian Ông cụ làm khách của họ, Lương Hoa Thịnh được cử đi chiến trường Miama, Hầu Chí Minh lên làm Chủ nhiệm Chính trị. Theo diễn biến sự việc, thì Hầu Chí Minh chịu trách nhiệm tra xét vụ Hồ Chí Minh rồi báo ok hay không cho Trương Tư lệnh, sau đó Tiêu Văn chịu trách nhiệm xử lý, dụ Ông cụ tham gia cải tổ Việt Cách, làm Trung ủy của Việt Cách. Tuy nhiên, có lẽ Ông cụ không khoái Tiêu Văn, mà rất tình nghĩa với Hầu. Chính Hầu Chí Minh là người dạy Ông cụ Thái cực quyền. Sau này thấy Ông cụ múa quyền, là ôn bài Hầu Chí Minh truyền cho. Theo Hồi ký Trương Phát Khuê, Hầu Chí Minh bị Ông cụ mê hoặc, khi gặp Ông cụ, Trương cự nự về chuyện cộng sản (biết quá rõ là Nguyễn Ái Quốc), thì Ông cụ nói: Tôi đảm bảo với ngài, 50 năm nữa không có chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam. Trương thừa biết, nếu Tưởng không thất bại, thì lời Ông cụ sẽ đúng. Như vậy, tên Chí Minh là tình cờ trùng nhau mà thôi.

    iii. Tống Minh Phương. Trong các hồi ký về cuộc đi Côn Minh gặp Chennault của Ông cụ, gia đình Tống Minh Phương là bản doanh của Ông cụ ở Côn Minh. Gia đình này còn quyên góp vũ khí gửi về cho Việt Minh. Những người tư sản dân tộc đóng góp tinh thần, tấm lòng và của cải cho công cuộc giải phóng dân tộc chắc chắn còn rất nhiều. Sau này, giành độc lập, không mấy ai đòi chức quyền hay lợi lộc gì. Tôi tìm tư liệu ảnh về ông Tống Minh Phương mà không thấy.

    2. Thời kỳ Việt Minh là một thời kỳ thú vị của lịch sử Việt Nam, cũng là một thời kỳ thăng hoa thỏa chí của Ông cụ. Tài liệu còn lại cực nhiều, nhưng nhiều khi ta chỉ lướt qua. Hồi đó, về tổ chức cơ cấu của khu vực Việt Minh, trên có Tổng bộ, dưới có Tỉnh bộ, huyện bộ (không thấy nói xã bộ). Chính quyền thuộc Pháp tồn tại vẫn vững mạnh bề nổi, các tổ chức Việt Minh dần dần chiếm hết phần chìm, tức là phần lòng dân. Tới khi Ông cụ đi TQ gặp Mỹ sắp về, các anh ở trong nước bàn tính thành lập các chiến khu, nhưng thực ra chiến khu Cao Bắc Lạng của Việt Minh đã tồn tại lâu rồi. Song song với bộ máy Việt Minh, còn có liên tỉnh ủy, huyện ủy. Nhưng quyền hành thật sự là ở các Tổng bộ, tỉnh huyện bộ. Liên tỉnh ủy được ông Hoàng Văn Thụ thành lập từ các cán bộ địa phương, trình độ có hạn, sau khi nhóm của Ông cụ về nước, bổ sung nhiều anh tài vào các tỉnh ủy, huyện ủy. Cỡ ông Giáp, ông Đồng khi theo Ông cụ về Cao Bằng, chỉ là đảng viên thường, công tác ở Tổng bộ, thì mới bổ sung vào tỉnh ủy, do ông Lã Minh Giang làm bí thư. Ông Lã Minh Giang là một trong 43 người nhóm Lê Quảng Ba, Hoàng Sâm từ TQ kéo về với Ông cụ.

    Nhìn nhân sự thế thì biết các ông tỉnh ủy làm gì so với các ông bên Tổng bộ, tỉnh bộ Việt Minh. Để hiểu rõ điều này, có một dẫn chứng. Hồi Ông cụ đi TQ bị bắt, các anh ở nhà định khởi nghĩa. Tổng bộ và tỉnh ủy đã ra nghị quyết rồi. Ông cụ về ách lại, không cho khởi nghĩa nữa. Trung ương đảng ở dưới xuôi không thấy ý kiến gì. CÓ thể hình dung bộ máy Việt Minh như là một loại chính quyền đa thành phần, Ông cụ là Tổng thống, hành pháp kiêm lập pháp

    3. Sinh hoạt thời tiền khởi nghĩa ở Cao Bằng thật sự là cuộc sống của “nghĩa quân” quy tụ quanh một chủ tướng. Thật sự là giai đoạn tướng sĩ hòa nước sông chén rượu ngọt. Quan hệ với ông cụ và mọi người là cha con, huynh đệ. Sau này kháng chiến chống Pháp, có chính phủ thật sự cũng đa đảng phái, đại đoàn kết, nhưng khi đó đường đường Ông cụ là nguyên thủ quốc gia, sinh hoạt mọi mặt thuận lợi nhưng lại có khuôn phép nhất định. Thời trước năm 1945, ở Cao Bằng sinh hoạt khem khổ, Ông cụ chỉ là một loại thủ lĩnh du kích, mọi sinh hoạt theo nguyên tắc bí mật, ngoài vòng pháp luật nên đều sơ sài, ở nhà dân di chuyển luôn, ở rừng, ở hang, không cố định. Có những lần Cụ đi từ huyện nọ đến huyện kia, đường rừng mà đi một mình. Chính đời sống như vậy, mà Ông cụ lúc nào cũng nhấn mạnh công tác chính trị. Chính trị là được lòng dân.

    Khi xây dựng các đội du kích, phần nhiều người trẻ, lúc nào cũng máu mê muốn đánh lại Pháp và lính dõng, còn Ông cụ thì ra sức ngăn cản, bắt phải giấu súng, tránh đụng độ. Khi đi TQ,rồi bị bắt, Ông cụ giao nhiệm vụ cho Tỉnh ủy cụ thể hóa bằng nghị quyết, mở rộng căn cứ bằng cách lập những đường dây chính trị, để cho cán bộ Việt Minh có thể đi lại thông suốt. Về phía Nam (Nam tiến) thì giao cho ông Giáp, về phía đông (đông tiến) giao cho Hoàng Văn Hoan, về phía Tây (tây tiến) thì giao cho ông Chu Văn Tấn. Sau khi ông cụ thoát tù về nước, kiểm điểm lại, chỉ có mũi Nam tiến của ông Giáp là hoàn thành nhiệm vụ mỹ mãn.

    Còn 2 mũi kia thì thất bại, chả mở rộng được gì. Các ông kia nhận thức viêc mở rộng lãnh thổ là phải đánh chác, là thất bại. Kết quả là đến cuối năm 1944, dưới tay ông Giáp có một hệ thống nhiều đội du kích, có du kích bản và du kích tập trung ở các châu huyện, lại có con đường chính trị để Việt Minh tự do đi đến Bắc Cạn, đi đến tận Tuyên Quang. Khi đó đặt vấn đề xây dựng quân đội thống nhất, là phải rút ra các hạt nhân từ các đội du kích (trong đó có cả đội của ông Chu Văn Tấn) là hợp lý.

    Có nhiều ý kiến sau này nghi ngờ quân đội nhân dân phải là tiền thân từ Cứu quốc quân của Chu Văn Tấn, có lẽ chỉ hậu thế nói vậy, chứ chính các ông trong cuộc tự hiểu là không ổn. Nếu nói Cứu Quốc quân đầu tiên phải là đội Bắc Sơn của ông Kiên. Sau khi ông Kiên thất bại, thì đội du kích của ông Chu Văn Tấn mới chuyển thành Cứu quốc quân 2. Và đội du kích ấy vẫn chỉ là một đội du kích trong hàng trăm đội, giữ vững địa bàn là may lắm. Quan điểm và thực tiễn hình thành quân đội, lấy các đội du kích của ông Giáp theo đường dây Nam tiến làm cơ sở là một việc phù hợp. Và thực tế đã chứng minh, nếu đội 1 thất bại, lại lấy đội 2 làm lại là không ổn. Cách của Trung Quốc, hình thành quân đội từ một đội du kích, rồi đảng nắm lấy chỉ đạo, trở thành quân đội của Đảng, là không phù hợp. Ngày nay, nhiều người không hiểu rõ câu “quân đội nhân dân” có ý nghĩa sâu sắc như thế nào. Nó hình thành từ đội quân du kích của Việt Minh, của nhân dân, không phải quân đội công nông ban đầu của Đảng.

    4. Lời nói thêm: Tôi đã chọn đưa lên FB một số đoạn trong những khảo sát của tôi về một nhân vật khổng lồ của Việt Nam. Chắc các bạn đã biết, tôi muốn dựng chân dung Ông cụ, chứ không phải “Bác Hồ của chúng ta”. Ông cụ này đã từng bôn ba, đã làm những việc kinh thiên động địa, đã là một con người, có những láu cá của người Việt truyền thống, có uyên thâm và có sai lầm và không phải người khuyết tật. Tôi biết nhiều bạn đã sốc khi đọc những dòng viết của tôi. Nhưng tôi xin nói thẳng kinh nghiệm của mình: nghiên cứu Ông cụ, khiến tôi tất yếu nghiên cứu lại mình. Đó là một quá trình tự nhận thức, và nói thật, những gì người ta nói về sự sáng suốt của Ông cụ, thì mình chọn ra, có cái mình thấy Ông cụ sáng suốt hơn là người ta bình phẩm, nhưng có cái cũng bật ra sự dở dở, bi phẫn của một con người. Phân tích ra những cái dở của Ông cụ, quái lạ, lại thấy kính phục và thương mến Ông cụ hơn. Gột rửa một hình ảnh thánh, thì mới có thể học tập, soi vào tấm gương của người đó được. Tôi đã gặp không ít người cuồng Ông cụ. Có lần, một người biết tin tôi đi khảo sát Cao Bằng, tìm hiểu thời kỳ tiền khởi nghĩa, đã bảo tôi: Hiện nay đã có một nhà “Bác Hồ học” cày nát khu vực đó rồi, đó là lĩnh vực của ông ấy, đừng nhảy vào. Ôi. Chỉ biết kêu một tiếng ôi.

    Ở Trung Quốc, một nhân vật lịch sử như Tào Tháo, người ta làm đến gần 80 phim. Hàng trăm năm bàn luận không dứt. Ngay Tôn Trung Sơn, cũng có hàng chục người viết, rất nhiều phim. Nước ta không thể có những tác phẩm hay về nhân vật lịch sử, về lịch sử vì trước hết không giải phóng nhân vật, không nghiêm túc xem xét hoàn cảnh lịch sử. Nhân vật của riêng tác giả, yêu quý như tiên thánh, hoặc ghét như ma quỷ, thì còn viết gì nữa. Tôi tin rằng, thời gian càng lùi xa, người ta sẽ bàn luận về Ông cụ này nữa.

    5. Ngày vui nào cũng có chia tay, ngày buồn nào cũng có kết thúc. Loạt bài này xin tạm dừng ở đây.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    é + o viết:
    Hồ đề nghị không tử hình đầu tiên một phụ nữ, nhưng cố vấn tàu nói "hổ đực hay hổ cái đều là hổ". Vô số tư liệu nói về vai trò cố vấn TQ khuynh đảo hồi đó. Éo đọc hở?

    Thế thì Hồ là cái gì của cố vấn Trung quốc vĩ đại? Thế thì rõ ràng cố vấn Trung quốc vĩ đại là chủ nô của Hồ chí Minh, Hồ chí Minh là tay sai, con rối, củ thìu biu của cố vấn trung quốc vĩ đại. Cố vấn Trung quốc vĩ đại muốn vẩy củ Hồ xuôi, ngược, sóc lọ thế nào thì củ Hồ xuôi ngược tưng tưng như thế, miễn sao cố vấn trung quốc vĩ đại cho Hồ, con rối, củ thìu biu của cố vấn trung quốc vĩ đại làm chủ tịch nước, cắm lá cờ búa liềm tội ác lên Việt Nam, đặt cờ tổ quốc" xuống dưới đít cờ búa liềm, mở ra một thời kỳ bắc thuộc mới, mở ra một địa bàn cho các đảng viên cộng sản chân chính mao-ít việt nam có đất múa gậy cộng sản khủng bố nhân dân áp đặt chế độ búa liềm chuyên chính, dân chủ cộng hoà bìm bịp, aka "VNDCCH", lên nhân dân miền bắc, là OK, nhỉa

    thật là vô cùng "vinh dự" cho các đảng viên cộng sản chân chính & quý các nhà trí thức việt cộng & quý các nhà con người mới xã hôi chủ nghĩa, được gọi tay sai & con rối & củ thìu biu của cố vấn trung quốc vĩ đại, là "cha già chủ tịch nước", nhỉa!

    Tên tác giả viết:
    Trong Nhật ký trong tù, có một bài tặng Lương Chủ nhiệm (tặng Lương Hoa Thịnh), một bài tặng Hầu Chủ nhiệm (tặng Hầu CHí Minh).

    Cách đây ít lâu, tổ chức UNESCO của Liên Hiệp Quốc bị thao túng bởi một số các quốc gia hội viên "tả khuynh". Vào lúc ấy, Mỹ đã bỏ, không tham gia UNESCO. Lợi dụng tình trạng đó của UNESCO, nhà nước việt công tổ chức xin UNESCO vinh danh phong chức "danh nhân văn hoá" cho Hồ chí Minh.

    Việc gần trót lọt thì có nhà giáo Lê Hữu Mục đưa ra bản tố cáo Hồ chí Minh chỉ là một tên đạo văn, bằng chứng là tập thơ "Nhật ký trong tù" vốn là của môt người Hoa, bị Hồ chí Minh ăn cắp, tự xưng Hồ chí Minh là tác giả,

    UNESCO là chữ viết tắt, theo tiếng Anh, của "The United Nations Educational, Scientific and Cultural Organization" là tổ chức, như tên gọi của nó, phụ trách về giáo dục & khoa học & văn hoá,

    do đó việc vinh danh hồ chí Minh, nếu có, chỉ dựa trên thành tích của hồ chí minh, nếu có, về "giáo dục & Khoa học & Văn hoá", không dựa trên sự việc Hồ chí Minh đã tận tụy làm tên cần vụ xách dép cho Phan Bội Châu, hay hồ chí minh đã phản bội tố cáo Phan Bội Châu cho mật thám Pháp bắt PBC.

    Trước thành tích của Hồ chí Minh & NGuyễn Ái Quốc, thành tích đạo văn, rành rành ra đó, các quốc gia hội viên "khuynh tả", dù có bao nhiêu mong muốn ủng hộ nhà nước việt cộng, cũng không thể muối mặt bỏ phiếu OK trao bằng khen "danh nhân văn hoá" cho một tên đạo văn, vì thế cuộc bỏ phiếu bị huỷ bỏ, chẳng có "danh nhân văn hoá" hồ chí minh & nguyễn ái quốc nào cả, chỉ là bịp bợm cái gọi là "hồ chí minh & nguyễn ái quốc là tác giả tập thơ nhật ký trong tù".

    Các ông bà ân nhân... "ngoại" thì không phải động thủ vì nếu làm thế, phía ngoại có thể làm ông cụ... sợ, thậm chí có thể lại bắt giam , kết án,bỏ tù ông cụ lần nữa, và không chừng lần này thì bị cắt luôn mạng của mình và đảng CS. Dại gì mà dây vào. Ngược lại, các ông bà ân nhân... "nội" như bà Năm thì cứ vô tư. Phải làm cho dân nội sợ thì mình cùng đồng đảng mới hy vọng trường trị được chứ nhỉ. Chẳng phải hậu duệ của ông cụ vẫn ngày đêm ra sức học tập ông cụ bằng mọi cách làm cho dân nội sợ đấy sao!

    Loạt bài viết này cực hay. Hay nhất là ở tinh thần viết, ở cách nhìn vấn đề. Phải có nhiều người như vậy đất nước mới phát triển được.
    Những người chỉ nhăm nhăm giữ cái nhìn của mình, hoặc quá tôn thờ hoặc toàn phủ nhận _ thực ra không thấy tư tưởng của họ đang là nô lệ của các định kiến.

    Tác giả muốn người khác biết được "chân dung của Ông Cụ" nhờ "tấm hình" đã được chỉnh sửa qua photoshop trong khi "Ông Cụ" tốt xấu thế nào chỉ cần nhìn người thật của "Ông Cụ" qua cải cách ruộng đất là đủ.

    Tên tác giả viết:
    - Tại sao cứ lý lẽ: Hồ đã có bếp than thì cần gì nung viên gạch để giữ ấm?

    Ố là la, níu có bếp than sưởi thì sao còn tự viết là " hơ nóng viên gạch để ủ ấm", hử?
    Đêk có đứa nầu đòi Hồ nung viên gạch nhằm giữ ấm suốt đêm nhá, tự Hồ, alias "tiền trên dân" ca cẩm để kiu gọi lòng thương hại của thần dân xứ lừa nhá. Còn níu muốn ám chỉ đến những viên gạch "tự di động, biết nói" thì, hic, nhà anh tác rả đã phán rùi.
    Uý, té ra Hồ là đệ tử của nhà Hán nên phải nghe lời nhà Hán đoành đoành bà Năm nhể.

    cbn.

    Tại Sao? và Tại sao?
    - Tại sao cứ lý lẽ: Hồ đã có bếp than thì cần gì nung viên gạch để giữ ấm? (té ra éo đọc, chỉ suy luận theo hướng có tội. Thế thì khác gì tòa án Việt Cộng?)
    - Tại sao cứ đòi Hồ nung viên gạch nhằm giữ ấm suốt đêm?
    - Tại sao nói bà Nguyễn Thị Năm là ân nhân của Hồ? Bà là người giúp thế hệ sau của Hồ nhé. Éo đọc hở? Hồ đề nghị không tử hình đầu tiên một phụ nữ, nhưng cố vấn tàu nói "hổ đực hay hổ cái đều là hổ". Vô số tư liệu nói về vai trò cố vấn TQ khuynh đảo hồi đó. Éo đọc hở?
    - Tại sao không ai nêu tiếp vụ "bán đứng"? Chứng cứ là tổng thống Mỹ Nixon đã bảo thế cơ mà?
    Hầu hết không đọc từ gốc, hoặc chỉ đọc gián tiếp, thậm chí chỉ nghe được... đã nhảy vào "thảo luận"

    Tên tác giả viết:
    Ân nhân trong đời Ông cụ cực nhiều, ngoài những người nổi tiếng đã biết, như Lodoby, Tống Khánh Linh, Vaillant Cuturier, bà Vera Vasilieva… hàng bè bạn, còn các đệ tử thì cũng khá nhiều. Ở đây tạm kể mấy người mà tôi đã khảo cứu (họ xuất hiện trong giai đoạn tôi quan tâm)

    Bà Nguyễn Thị Năm cũng là ân nhân đấy nhể, được "bác và đảng ta" chém ngọt, chém liền, chém trước tất cả những "địa chủ" trong vụ CCRĐ.

    Ố la la

    Tác giả viết : "Quyển sách của Trần Dân Tiên kể mùa đông Ông cụ phải hơ nóng viên gạch để ủ ấm."

    Trần Dân Tiên là ai vậy? Sanh năm nào, còn sống hay đã mất, nghề nghiệp, gia cảnh... vân vân.

    TPP viết:
    Tớ thấy vụ nì hơi bị phản khoa học. Tớ hỏi một câu rất ư là không thông manh, thế ông kụ đã dùng cái rì để hơ nóng viên gạch?Níu đã có than, củi, dầu.. để đốt lên thành nhiệt lượng, thì đủ để hơ ấm rùi, việc quái rì phải hơ nóng viên gạch để ủ ấm? Còn đốt giấy, ở đâu ra giấy, thì mần đêk rì có đủ nhiệt lương để viên gạch nóng.

    Chuyện kể là anh Ba hàng ngày đi làm phụ bếp, tận dụng bếp lò của chủ để nung nóng viên gạch, tối bọc giấy báo mang về nhà sưởi.

    Nhưng để giữ được một nhiêt lượng lớn như vậy qua đêm thì 1 viên gạch không thể làm nổi, mà phải là 1 tảng đá cực lớn. Phản khoa học chính là ở chi tiết này.

    Tên tác giả viết:
    Quyển sách của Trần Dân Tiên kể mùa đông Ông cụ phải hơ nóng viên gạch để ủ ấm.

    Tớ thấy vụ nì hơi bị phản khoa học. Tớ hỏi một câu rất ư là không thông manh, thế ông kụ đã dùng cái rì để hơ nóng viên gạch!?
    Níu đã có than, củi, dầu.. để đốt lên thành nhiệt lượng, thì đủ để hơ ấm rùi, việc quái rì phải hơ nóng viên gạch để ủ ấm?

    Còn đốt giấy, ở đâu ra giấy, thì mần đêk rì có đủ nhiệt lương để viên gạch nóng.
    Ố la la.

    Cứ đợi đấy.
    Tôi sẽ bới tìm ngay trong bài này những chi tiết cần thiết để bôi tro vào mặt con người gian trá Nguyễn Ái Quốc. Các bạn phe ta đâu? Lên tiếng đi chứ.
    Nếu chưa tìm được, tôi xin nhắc lại một câu đã thuộc lòng là "bán đứng" (tức không phải "bán ngồi".
    Nguyễn Ái Quốc đã bán đứng cụ Phan Bội Châu. Chính Nixon đã nói như vậy sau khi Hồ chết.