Đối thoại là văn minh, độc thoại là đáng khinh

  • Bởi Admin
    26/05/2017
    4 phản hồi

    Nguyễn Tiến Trung

    Ngày 18/5 vừa qua, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng đã tuyên bố rằng đảng cộng sản “không sợ đối thoại, không sợ tranh luận” đã gây chú ý trong người dân và nhất là tầng lớp trí thức.

    Đảng cộng sản “không sợ đối thoại”?

    Khi ông Thưởng phải khẳng định “không sợ” tức là để phủ định ý kiến trong dân chúng là đảng cộng sản rất sợ đối thoại. Thế thì tại sao lại có dư luận như vậy, dù rằng đảng cộng sản đang cầm quyền, muốn bắt ai thì bắt?

    Ngược lại lịch sử, ngay từ năm 1958, đảng Lao Động, tên trước đây của đảng cộng sản, trong vụ án Nhân văn Giai phẩm, đã phải đàn áp các nhân sỹ trí thức dám nêu các ý kiến phản biện lại đường lối của đảng. Ngay từ thời điểm đó, giới lãnh đạo của đảng cộng sản đã biết rõ không thể biện minh được cho các chính sách của đảng, nhất là chính sách độc quyền chính trị, nếu tất cả được đem ra thảo luận công khai.

    Việc ông Thưởng cho biết Ban bí thư đang thông qua vấn đề trao đổi, đối thoại cho thấy trên đất nước Việt Nam này, đến giờ phút này, người dân vẫn không thể trao đổi thẳng thắn với nhau và với đảng cầm quyền trên nền tảng một nền báo chí tự do. Cũng có nghĩa là Việt Nam hoàn toàn không có dân chủ, vì như Hồ Chí Minh đã nói: “Dân chủ là để làm sao cho dân được mở miệng ra”.

    Thật vậy, ở Việt Nam hoàn toàn không hề có báo chí tư nhân trong khi thời thực dân Pháp vẫn có rất nhiều nhà xuất bản tư nhân được hoạt động. Cuộc Cách mạng tháng Tám hóa ra lại đưa dân tộc vào thế bị kìm kẹp ghê gớm hơn về mặt tự do ngôn luận, trong khi “tự do ngôn luận là linh hồn của mọi thứ tự do” (Voltaire).

    Những người phản biện, góp ý ôn hòa cho giới lãnh đạo cộng sản đều bị sách nhiễu, bức hại, tiêu biểu như tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức đang chịu án tù 16 năm vì cái “tội” thành lập “Nhóm nghiên cứu Chấn” để góp ý chính sách cho nhà cầm quyền.

    Ngay cả những đảng viên cộng sản muốn góp ý cho giới lãnh đạo cũng rất dễ bị chụp ngay cái mũ “tự diễn biến, tự chuyển hóa” như nghị quyết của Hội nghị Trung ương 4, khóa 12 đã cho thấy.

    Do đó, tôi cho rằng các lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam rất sợ đối thoại một cách sòng phẳng và trung thực với người dân, với trí thức, thậm chí cả với chính các đảng viên cộng sản.

    Những điểm đồng thuận để thảo luận

    Việc thảo luận nhằm chỉ ra cho đúng gốc rễ vấn nạn của đất nước và đưa ra giải pháp cho quốc gia. Thật ra từ đảng cộng sản cho đến thành phần đối lập cũng đều nhận thấy mục tiêu của quốc gia phải là “dân chủ, công bằng, văn minh”, dù cách diễn đạt có khác nhau. Đó là điểm đồng thuận rất lớn. Khác biệt nằm ở cách thức đi đến mục tiêu đó.

    Thứ nhất, “dân chủ” nghĩa là dân làm chủ, dân là chủ qua nhà nước cộng hòa chính danh. Thế thì dân đã được bầu lãnh đạo quốc gia chưa hay một đảng tự tiếm quyền dân và tự cho mình được độc quyền lãnh đạo qua một bản Hiến pháp do đảng đó tự thông qua? Đại biểu quốc hội do dân bầu ra hay do “cơ cấu”, “quy hoạch” của một đảng?

    Thứ hai, tạo dựng một xã hội “công bằng” phải thông qua pháp luật chuẩn mực, áp dụng bình đẳng như nhau cho tất cả mọi người, bắt đầu từ bản Hiến pháp chuẩn mực được toàn dân phúc quyết. Bản Hiến pháp hiện tại chỉ ưu tiên cho một nhóm người trong xã hội là đảng cộng sản được độc quyền cai trị mà không cần do dân bầu, bắt lực lượng vũ trang là con em nhân dân phải trung thành với một đảng. Vậy có “công bằng” không?

    Thứ ba, “văn minh” trong chính trị chính là tinh thần “đa nguyên hợp tác, đoàn kết quốc gia, thượng tôn pháp luật”. Đa nguyên chống đối hay chống phá không phải là văn minh. Chia rẽ quốc gia, dán nhãn người Việt với nhau là “thế lực thù địch” cũng không phải là văn minh. Độc quyền nhà nước đứng trên Hiến pháp và pháp luật càng không phải là văn minh.

    Người Việt là đồng bào nên cần hợp tác với nhau, thảo luận với nhau để cùng nhau xây dựng đất nước chứ không phải chỉ trích, chống đối nhau, nhìn nhau như thù địch. Một nước Việt chia rẽ, có nội chiến, bất ổn, sẽ là mồi ngon cho ngoại xâm đang chực chờ ra tay.

    Mục tiêu do đảng cộng sản đề ra là đúng đắn nhưng hành vi thì ngược ngạo. Việc bây giờ là các lãnh đạo cộng sản phải công nhận sự thật và nói đi đôi với làm. Quốc gia đang cần các lãnh đạo chính trực với nhân dân và với pháp luật chuẩn mực.

    Điều kiện để đối thoại

    Nói đến chính trị là nói đến thế lực. Để hai bên đàm phán với nhau thì thế và lực của hai bên phải tương xứng với nhau. Trong trường hợp nhà cầm quyền nuốt lời thì bên còn lại có đủ thế và lực để buộc nhà cầm quyền phải tôn trọng thỏa thuận.

    Đến giờ phút này, nhà cầm quyền chỉ đối thoại về vấn đề nhân quyền với Mỹ, Liên minh châu Âu, Thụy Sĩ, Na Uy và Úc, hoàn toàn phớt lờ tiếng nói của người dân trong vấn đề nhân quyền.

    Lý do cũng là vì chưa có tổ chức chính trị nào đủ đông, uy tín, ôn hòa có được sự ủng hộ của đông đảo nhân dân và sự hậu thuẫn của cộng đồng quốc tế để có thể đứng ra đàm phán với các lãnh đạo cộng sản.

    Tướng công an Trương Giang Long trong một đoạn clip dài 30 phút cũng nói rõ: “Trong các nhân tố mà Mỹ phân tích về Việt Nam, thì Mỹ cũng thấy rất rõ, không có một đảng phái chính trị nào có thể lãnh đạo quản lý đất nước bằng đảng cộng sản Việt Nam”.

    Các đời Tổng bí thư nào của đảng cộng sản cũng phải nhắc nhở lực lượng vũ trang là tuyệt đối không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập.

    Cần các đảng chính trị chân chính

    Do vấn đề Việt Nam là vấn đề chính trị nên nó chỉ được giải quyết tận gốc bằng những đảng chính trị, bằng những con người chính trị, cũng như ở Nam Phi với đảng Đại hội quốc gia dân tộc Phi (ANC), Miến Điện với đảng Liên đoàn quốc gia vì dân chủ (NLD).

    Cũng như Nam Phi hay Miến Điện, thời gian để xây dựng một chính đảng ở tầm quốc gia trong hoàn cảnh bị đàn áp khắc nghiệt có thể lên tới hàng chục năm.

    Lực lượng nào sẽ có đủ ý chí kiên trì để làm chuyện này? Đảng nào sẽ đứng ra đàm phán với đảng cộng sản một cách sòng phẳng trong tư thế bình đẳng, với tình tự dân tộc?

    Đảng cầm quyền cũng nên nhớ rằng dân tộc Việt Nam này “tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có” (Bình Ngô đại cáo - Nguyễn Trãi). Do đó, đối thoại thực tâm với dân là con đường tiến lên phía trước, còn cứ mãi độc thoại thì sẽ mãi “độc tài, bất công, lạc hậu” chứ không phải “dân chủ, công bằng, văn minh”.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Tran Thi Ngự :
    " Trong tình hình như vậy, ý kiến của tôi là cần có thật nhiều tổ chức dân sự chỉ chú ý vào những hoạt động phục vụ lợi ích của dân chúng, ..."

    Tôi đồng ý với bác Ngự và vẫn luôn nghĩ như trên : "có thật nhiều tổ chức dân sự chỉ chú ý vào những hoạt động phục vụ lợi ích của dân chúng".

    Yes, Vâng, trước hết tất cả hãy vì phục vụ lợi ích công bởi vì nó đem lại rất nhiều lợi ích :

    -mục đích, dự án cụ thể hơn (có thế mới dễ đánh giá cái what)
    -mục đích, dự án nhỏ và vừa, thích hợp cho từng nhóm, từng cá nhân (có thế mới dễ đánh giá cái sản phẩm)
    -người dân cảm thấy can đảm hơn khi họ bảo vệ lợi ích công, của chính họ trong cuộc sống hàng ngày
    -tạo nên các tổ chức luật gia (tôi đề nghị nhiều lần rồi), đấu tranh pháp lý, đối thoại, thống kế, lấy ý kiến, ...
    -dần dần tạo nên thói quen tốt phản biện, hành động mạnh mẽ trong tinh thần tôn trọng pháp luật, bảo vệ pháp luật
    -vận động gây quỹ trong mục đích kiểm tra, thanh tra an toàn thực phẩm, ô nhiễm, gian lận xã hội, y tế...
    -vận động đối thoại, tranh luận trực tiếp đến các đại hiểu, HĐND, ... chính quyền các cấp (người dân đòi hỏi đối thoại để xã hội tốt hơn)
    -tạo ra mạng lưới báo chí tự do song song, uy tín và có trách nhiệm
    -tổ chức thật tốt bảo hiểm, kế toán rõ ràng, tránh bị vu khống
    -cảnh cáo, kiện cáo những vi phạm pháp luật cụ thể (phải có chế tài, kết án)
    ....

    Người dân và các tổ chức xã hội phải hợp tác tích cực để giúp chính mình và giúp chính quyền biết cách đối thoại tích cực với mọi thành phần xã hội, biết cách tôn trọng người dân, biết công bằng xã hội và biết cách tôn trọng pháp luật.

    Nguyễn Tiến Trung viết:
    Nói đến chính trị là nói đến thế lực. Để hai bên đàm phán với nhau thì thế và lực của hai bên phải tương xứng với nhau. Trong trường hợp nhà cầm quyền nuốt lời thì bên còn lại có đủ thế và lực để buộc nhà cầm quyền phải tôn trọng thỏa thuận.

    Đến giờ phút này, nhà cầm quyền chỉ đối thoại về vấn đề nhân quyền với Mỹ, Liên minh châu Âu, Thụy Sĩ, Na Uy và Úc, hoàn toàn phớt lờ tiếng nói của người dân trong vấn đề nhân quyền.

    Lý do cũng là vì chưa có tổ chức chính trị nào đủ đông, uy tín, ôn hòa có được sự ủng hộ của đông đảo nhân dân và sự hậu thuẫn của cộng đồng quốc tế để có thể đứng ra đàm phán với các lãnh đạo cộng sản.

    Tác giả rất chính xác khi để cặp đến vấn để thế lực (political power) trong đối thoại chính trị. Thông thuờng, khi những người cầm quyền có thế lực tuyệt đối, họ chằng cần đối thoại với ai. Khi họ chấp nhận đối thoại là khi họ cảm thấy bị yếu thế trong một lãnh vực nào đó. Họ "đối thoại" với Liên Âu hay Mỹ là vì họ cần viện trợ hay làm ăn buôn bán với các nước đó.

    Về các thế lực đối trọng trong dân chúng, hiện nay chưa có tổ chức hay cá nhân nào đủ mạnh để buộc những người cầm quyền phải đối thoại. Do luật pháp của đảng CSVN cấm lập hội hay các tổ chức chính trị, việc thành lập các "tổ chức" để tạo thế lực chính trị ở VN hiện nay rất khó khăn.

    Quan điểm của tôi là cần nghiên cứu lại cách tổ chức của Việt Minh thời Pháp thuộc để học hỏi, vì khi đó thực dân Pháp cũng cấm các tổ chức chính trị đòi độc lập cho VN mà tổ chức Việt Minh vẫn tập hợp được sự ủng hộ của nhiều thành phần trong xã hội. Cũng cần nghiên cứu xem ở Nam Phi, các tổ chức ủng hộ Mandela làm việc thế nào trong khi Mandela ở trong tù.

    Sự ủng hộ của quần chúng là một yếu tố chính cho sức mạnh chính trị của tổ chức hay cá nhân (Với nguyên tắc tôn trọng quyền tự quyết dân tộc, ủng hộ của quốc tế là thứ yếu). Quan sát của tôi cho thấy hiện nay các tổ chức dân sự ở VN thường tập trung vào vấn đề đấu tranh chính trị với những người cầm quyền, tức là các vấn đề rất "nhạy cảm" đối vối dân chúng. Vì lẽ đó, các tổ chức này thường không được sự tiếp cận của dân chúng vốn thường e ngại các vấn đề "nhạy cảm" về chính trị. Đồng thời các người cầm quyền có thể tìm cách bắt bớ các thành viên của các tổ chức này khiến tố chức bị suy yếu dần đi.

    Trong tình hình như vậy, ý kiến của tôi là cần có thật nhiều tổ chức dân sự chỉ chú ý vào những hoạt động phục vụ lợi ích của dân chúng, nhưng tránh các vấn đề "nhạy cảm về chính trị" để tồn tại và thu hút cảm tình của quần chúng (tôi đã nói về vấn đề này nhiều lần đối với Hội Phụ Nữ Nhân Quyền VN). Đến một lúc nào đó, các tổ chức này sẽ kết hợp với nhau thành một "Việt Minh" ngày nay để có đủ thế lực nói chuyện với những người cầm quyền. Hiện nay VN có dân số 90 triệu. Theo một nghiên cứu về đấu tranh bất bạo động có đăng trên DL cách đây khá lâu, 10% dân số đủ để tạo thành một "thế lực chính trị." Như vậy, các cá nhân, tổ chức dân sự hay chính trị ở VN hãy cố gắng tìm được sự ủng hộ của 9 triệu dân thì khi ấy mới có thể nói tới chuyện "đối thoại" có kết quả với những người cầm quyền.

    Tên tác giả viết:
    “không sợ đối thoại, không sợ tranh luận”

    Có chi lạ? Đứa nầu phát biểu trật đường rầy, thì cho côn an đến nhà hỏi thăm sức phẻ! rùi có "bao cao su đã qua xử dụng" mời đi uống cà phê "đá".

    Này cụ NGT, bản HP phục vụ cho tất cả những đảng viên nhà sản, lớn đớp nhiều, bé đớp ít hơn. Xã đớp theo xã, huyện đớp theo huyện, cứ thế mà tiến lên, bao lợi quyền đã về tay ta.

    Trích :
    " Bản Hiến pháp hiện tại chỉ ưu tiên cho một nhóm người trong xã hội là đảng cộng sản được độc quyền cai trị mà không cần do dân bầu, bắt lực lượng vũ trang là con em nhân dân phải trung thành với một đảng. "

    Bản Hiến pháp hiện tại chỉ phục vụ cho bọn thiểu số tham nhũng TƯ đảng cs được độc quyền cai trị, không hề có một chút nào liên quan đến giá trị xã hội chủ nghĩa, theo quan điểm công bằng xã hội cho mọi công dân.

    Trích :
    "... tôi cho rằng các lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam rất sợ đối thoại một cách sòng phẳng và trung thực với người dân, với trí thức, thậm chí cả với chính các đảng viên cộng sản. "

    Đã đòi Chuyên chính (độc tài) vô sản và Tập trung dân chủ (phục tùng) thì bọn lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam, Mac-Lê, đứa nào cũng sợ hãi đối thoại một cách sòng phẳng và trung thực với người dân, với trí thức, và nhất là cả với chính các đảng viên cộng sản.

    Kim Ngọc bị Trường Chinh trừng phạt trong việc cải cách nâng cao sản xuất, nhưng lại trái với chính sách của đảng cs. Hồ Chí Minh đọc báo cáo, biết cả nhưng Hồ Chí Minh không dám lên tiếng "đối thoại" với Kim Ngọc ! Một lãnh đạo dở, chủ tịch nước vô trách nhiệm.