Đối thoại

  • Bởi Admin
    25/05/2017
    9 phản hồi

    Phạm Đình Trọng

    Kể từ khi nhậm chức, 2.2016, hơn một năm im hơi lặng tiếng, nhạt nhòa và chìm khuất, sau hội nghị Trung ương 5, tháng Năm, năm 2017, bỗng ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo trung ương Võ Văn Thưởng xuất hiện với một câu nói sáo rỗng, rất tiêu biểu cho ngôn ngữ Tuyên giáo cộng sản: “Cấp ủy các cấp phải thấm nhuần tư tưởng, đạo đức, phong cách của Bác, lấy tư tưởng của Người để soi rọi hành động, phải đổi mới lề lối tác phong làm việc, thực sự dân chủ, khoa học, thực sự gần dân, sát dân” và một đề xuất bất ngờ, độc đáo, táo bạo, như một người dân chủ, cấp tiến: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”.

    Nếu chỉ nói suông, câu này cũng sáo rỗng như câu trên mà thôi nhưng ông Trưởng ban Tuyên giáo cho biết đã trình dự thảo và đang chờ Ban bí thư thông qua văn bản hướng dẫn về việc trao đổi và đối thoại với những cá nhân có sự nhìn nhận khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của đảng và nhà nước cộng sản. Điều này làm cho nhiều người, nhất là những trí thức đang canh cánh nỗi niềm về vận nước khấp khởi chờ đợi. Nhưng sự chờ đợi đó có cơ sở không?

    Với tất cả các loại hình nhà nước có trong lịch sử loài người thì nhà nước cộng sản bằng ngôn từ đã đưa người dân lên vị trí cao chót vót. Từ ngữ “Nhân dân”, “Người dân” có tần số sử dụng đến lạm phát đạt kỉ lục ngày càng cao. Nhân dân làm chủ. Chính quyền nhân dân. Ủy ban nhân dân. Hội đồng nhân dân. Đảng không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của nhân dân. Nhà nước của dân, do dân, vì dân. Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra… Đến những công cụ bạo lực chuyên chính vô sản của nhà nước cộng sản để nô dịch dân, tước đoạt mọi giá trị làm người của người dân cũng mang tên nhân dân: công an nhân dân, tòa án nhân dân, viện kiểm sát nhân dân…

    Hiện nay nhà nước cộng sản còn sử dụng thêm một công cụ mới, một lực lượng mới để đàn áp người dân đòi quyền sống, đòi quyền làm người đó là côn đồ. Với cách sử dụng tràn lan lá bùa “nhân dân” có lẽ công cụ đàn áp mới này rồi cũng sẽ được mang tên côn đồ nhân dân.

    Người dân được ngôn từ nhà nước cộng sản đề cao như vậy nhưng thực tế trong nhà nước cộng sản, người dân bị coi thường, bị khinh bỉ, bị sỉ nhục nặng nề nhất, bị đối xử tàn tệ, nhẫn tâm nhất.

    Mọi người dân sống trên lãnh thổ Việt Nam đều là nạn nhân của một thực tế cay đắng: Người dân chỉ là “quần chúng cách mạng” để những người cộng sản sử dụng cướp chính quyền và giữ chính quyền. Đất nước chỉ là kho tài nguyên và người dân chỉ là kho sức người để những người cộng sản huy động làm cách mạng và chiến tranh xác lập và củng cố quyền cai trị của đảng cộng sản, để những người cộng sản cầm quyền vơ vét, bòn rút tài nguyên đất nước, bóc lột người dân, làm giàu trên sự tan hoang của đất nước, trên nỗi thống khổ của người dân. Ngôn từ tuyên truyền là “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” nhưng thực tế cay đắng là “mọi việc đã có đảng và nhà nước lo”. Quyền công dân, quyền làm chủ đất nước của người dân bị điều 4 Hiến pháp tước đoạt. Người dân không có quyền con người, không có quyền công dân, không có tư thế bình đẳng của những công dân tự do, làm sao có thể đối thoại!

    Với nhà nước cộng sản, người dân có mặt trong cuộc đời chỉ mang thân phận thần dân, không có tư cách công dân, người dân có mặt trong cuộc đời chỉ với tư cách công cụ, không có tư cách con người. Người dân nào không cam tâm làm công cụ, đòi quyền làm người, người dân nào không cam phận làm thần dân, cất tiếng nói công dân liền bị nhà nước độc tài cộng sản đẩy sang thế lực thù địch, bị đàn áp, trừng trị bằng bạo lực côn đồ xã hội đen và bạo lực công an nhà nước, bị tù tội bằng luật pháp bất công cộng sản với những điều luật hình sự 79, 88, 258 như cạm bẫy giăng bủa. Chủ nghĩa Mác Lê trở thành một tôn giáo, một thần quyền tạo ra quyền uy tối cao, khép kín để đảng cộng sản thống trị xã hội như thời Trung cổ. Xã hội đó, không gian luật pháp và không gian chính trị đó không thể có đối thoại thực sự.

    Có phải trong thời đại công nghệ thông tin, nhà nước cộng sản không thể duy trì mãi chính sách ngu dân, không thể bưng bít tuyệt đối thông tin, không thể bưng bít mọi sự thật được nữa. Ngày càng có đông đảo người dân tiếp cận được nhịp sống thời đại dân chủ, càng có đông đảo người dân ý thức được quyền con người, quyền công dân, quyền sống, quyền làm chủ đất nước của mình, do đó ngày càng có đông đảo “thế lực thù địch” thách thức sự tồn tại của nhà nước độc tài cộng sản đang nô dịch con người và kìm hãm sự phát triển của đất nước. Và đối thoại chỉ là chiếc van xả bớt áp lực xã hội đối với nhà nước độc tài cộng sản mà thôi.

    Nếu thực sự muốn đối thoại với dân, đối thoại với những quan điểm, ý kiến của dân khác biệt với nhà nước cộng sản thì những quan điểm, ý kiến khác biệt của dân đã lên tiếng, đã mở lời suốt nhiều năm nay rồi đó. Những kiến nghị, những tuyên bố, những bản lên tiếng của hàng trăm trí thức, của hàng ngàn công dân về những vấn đề, những sự kiện đang đe dọa sự sống còn, sự toàn vẹn của đất nước, đang đe dọa mạng sống của người dân và đe dọa cả sự tuyệt diệt của giống nòi. Kiến nghị về Boxit Tây Nguyên, về thảm họa Formosa. Kiến nghị về xây dựng bản Hiến pháp dân chủ để có một nhà nước thực sự của dân. Tuyên bố về những tượng đài hàng ngàn tỉ đồng hoang phí, xa xỉ, kệch cỡm, lạc lõng trên sự đói nghèo, bần cùng của người dân. Bản yêu sách đòi hỏi phải gấp gáp thay đổi chính sách đất đai. Bản lên tiếng về cái chết thương tâm của người dân lương thiện dưới tay công an nhà nước cộng sản. Những kiến nghị, tuyên bố, bản lên tiếng đó đòi hỏi phải được trả lời, đối thoại của đảng cộng sản cầm quyền và của nhà nước cộng sản. Nhưng hàng ngàn người dân kí kiến nghị, kí tuyên bố, kí bản lên tiếng chỉ nhận được sự im lặng lì lợm, bất chấp văn hóa hành chính nhà nước của một thể chế coi thường dân, khinh bỉ dân.

    Nếu nhà nước cộng sản bỗng bừng tỉnh khỏi cơn say bạo lực, muốn thay công cụ đối thoại là bạo lực bằng đối thoại ngôn từ, lí lẽ, thay lực lượng đối thoại với dân là công an, tòa án nhà tù bằng tuyên giáo thì trước hết phải xóa ngay những bản án, những bản cáo trạng bất công và bất lương đối với nhà tư tưởng lớn Trần Huỳnh Duy Thức, đối với nhà báo trung thực Nguyễn Hữu Vinh, đối với trái tim người mẹ nặng tình yêu nước thương nòi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đối với luật sư khẳng khái Nguyễn Văn Đài… Vì những Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Thúy Nga, Lưu Văn Vịnh, Hoàng Đức Bình… chỉ là những người có tiếng nói, quan điểm khác biệt với nhà nước cộng sản đã bị nhà nước cộng sản sử dụng những điều luật vi hiến, mơ hồ, mù mờ buộc tội. Xóa bản án phi pháp mà nhà nước cộng sản đã gán cho họ và trước hết hãy đối thoại với họ. Họ chính là trí tuệ, khí phách, tâm hồn Việt Nam hôm nay. Họ chính là những người xứng đáng nhất đại biểu cho tư tưởng, ý chí, nguyện vọng của nhân dân đối thoại với nhà nước cộng sản.

    P.Đ.T.

    Tác giả gửi BVN

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    BBC Vietnamese viết:
    Như thế đối thoại với lãnh đạo cộng sản lúc này để làm gì, khi vẫn còn nhiều người bị tù vì có quan điểm trái nghịch với nhà nước, khi Việt Nam chưa có tự do báo chí, tự do hội họp - là những quyền căn bản để tiếng nói đối lập với nhà nước được công khai đến với dư luận quần chúng.

    Tôi có đọc bài của tác giả Bùi Văn Phú ở trang BBC Vietnamese, và tôi có phần nào không đồng ý với đoạn quote ở trên. Thực tế là khi đã có tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp thì đâu có cần tổ chức "đối thoại" chính trị bởi vì các hoạt động trên chính đã là một cách "đối thoại" với chính quyền. Tuy nhiên, khi chưa có các hoạt động tự do kể trên thì tổ chức "đối thoại" là một cách đấu tranh để đòi hỏi tự do ngôn luận, tự do báo chí, và tự do lập hội, v.v.

    Những người CS là những người cuống tín và bảo thủ. Rất khó đối thoại với họ, còn cái sách của họ bắt dân phải theo thì một là cho ăn ("vì cái sổ hưu") hai là dùng bạo lực làm cho sợ mà phải theo.
    Khi người dan hiểu biết phản đối thì họ bảo dân chưa giác ngộ, cao hơn nữa thì họ vu cho dân là phản động.
    Có một điều dễ thấy là khi những người CS bị thất sủng do đấu đá nội bộ thì họ mới nghĩ đến dân.
    Trước kia cụ Phan Bộ Châu đã nói: "Không có nhân dân thì đất đai không thể còn, chủ quyền không thể lập; nhân dân còn thì nước còn, nhân dân mất thì nước mất. Muốn xem nhân dân còn mất thế nào thì nhìn xem cái quyền của nhân dân còn mất thế nào. Dân quyền được đề cao thì nhân dân được tôn trọng, mà nước cũng mạnh. Dân quyền bị coi nhẹ thì dân bị coi khinh, mà nước yếu. Dân quyền hoàn toàn mất thì dân mất, mà nước cũng mất."
    Dưới chế độ CS thì làm gì có dân quyền. Mọi việc đã có "Đảng và nhà nước lo". Họ thần thánh hóa Đảng và thần thánh hóa cả lãnh tụ. Sùng bái cá nhân chính là biện pháp NGU DÂN và làm MẤT DÂN CHỦ. CS coi CNXH là cứu cánh, chứ họ không coi làm cho đối sống nhan dân ngày càng cao, đất nước ngày càng phát triển là cứu cánh.
    THẾ THÌ KHI ĐẤU TRANH BẰNG ĐỐI THOẠI TA CHỈ VIỆC LÀM NGƯỢC LẠI.
    Một là vạch ra những cái sai của chính CS, thông thường khi CS làm sai, ai vạch ra thì CS bắt bỏ tù chứ không trừng trị người làm sai, tức là biến công thành tôi. Ví dụ cụ thể: khi CCRĐ, giết người vô tội vạ, luật sư Nguyễn Mạnh Tường vạc ra sai làm là giết người không được tòa án tối cao phán xét thì LS NMT bị cho "ngồi chơi xơi nước" ngay tắp lự. Sau này CS phát hiện ra sai thì cụ Hồ lấy khăn chùi nước mắt, thế là xong. Nay ta cứ vạh ra những cái sai của CS đề mọi người tháy chế độ này không còn hữu ích cho dân tộc.
    Hai là hạ bệ thần tượng mà CS tôn sùng, nói cụ thể là gỡ ngay cái mặt nạ của ông Hồ Chi minh xuống, chỉ càn nói ra sự thật chứ chẳng cần nói xấu hay bôi nhọ.
    Nay CS vẫn còn lừa bịp bằng cách "kiên trì đường lối XGCN", tức là coi CNXH là cứu cánh như bọn Pôn Pốt trước kia.
    Thế thì ta đòi đối thoại là xin CS hãy cho biết đặc điểm của một nước XHCN là gì? Nói thế nghĩa là ta nói cho dân biết trên diễn đàn lề dân, chứ CS có bao giờ chịu nghe dân đối thoại đâu, có bao giờ CS trả lời dân đâu. Mà có khi trả lời các phóng viên báo lề Đảng thì PV lại im thin thít chứ không biết hoạnh lại.
    Trước đây CS đã giáo dục cho dân nền kinh tế CS như thế nào rồi, nhưng nay CS đéo làm theo nên cũng không nhắc lại. Ai nhớ thì vạch mặt CS cho mọi người biết.
    CS trước kia sợ nhất cái gì? Né tránh cái gì thì nay cổ súy cái ấy, tôn vinh cái ấy. Có ai nhớ lại không? Ta vạch mặt để CS nhớ lại, Đó cũng là thực hiện đấu tranh ngôn luận (một hình thức đối thoại). Nay CS đang khủng hoảng lý luận nên nói quàng nói xiên. Thế nhưng CS lại là loại ngươì vô liêm sỉ, nêu khẩu hiệu "kinh tế thị trường định hướng XHCN" đối với dân nhưng đối với nước ngoài thì lại kêu gọi người ta thừa nhận kinh tế nước ta là "kinh tế thị trường" không có cái đuôi XHCN

    Thưa quý bác,
    Tôi khá lý thú khi vào DL thấy đề tài được quan tâm sôi nổi. Tôi đang KHẢO, nên chưa dám/ đến LUẬN (“có ý kiến”). Xin gửi cảm nhận từ blog:

    * Đọc, thấy cậu Võ Văn Thưởng "xin ý kiến đối thoại", nên tiếp ý 2.

    Gốc có vững, cây mới bền, (HCM)
    Xây đài Dân chủ trên nền Nhân văn.
    Bao năm quên béng người Dân,
    Đến khi “đổ đốn” mới lần ngõ ra;
    Ở đời, chân lý không xa:
    Thật lòng “đối thoại” mới là người ngoan.

    Thêm:
    Có mấy khả năng chuyển đổi Dân chủ:
    + Baland: Đối thoại qua “bàn tròn” giữa các bên;
    + CHDC Đức, đối lập hoàn toàn không đối thoại với đảng CS toàn trị;
    + Ở Myanmar, chính quyền quân sự công khai thừa nhận và bắt tay đối lập.
    Như vậy, đây là thời điểm (không dùng “thời cơ”!) và khả năng “chuyển đổi; Nhưng cũng thể hiện DÂN TRÍ.

    T.M., Tr.L.

    http://www.bbc.com/vietnamese/forum-40044962

    Giáo sư Ngô Bảo Châu, nhà toán học danh tiếng của Việt Nam được nhà nước dành cho nhiều ưu đãi, nhưng năm ngoái ông cũng đã bị tấn công tinh thần trên mạng bởi những người cuồng lãnh tụ.

    Theo BBC Tiếng Việt, khi giáo sư viết một câu bình luận trên FB của mình: "Có quý mến ai thì mong họ thoát khỏi vòng luân hồi, đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta" là ám chỉ việc tôn sùng lãnh tụ Hồ Chí Minh thì trong vòng ít giờ đã có 2 vạn "like", hàng nghìn "share" cùng nhiều phê bình, chỉ trích.

    Không hiểu do những áp lực từ đâu khiến ông đã phải xóa bình luận này chỉ sau hai giờ đưa lên Facebook. Giáo sư Châu đang sống ở Mỹ, chứ nếu ở quê nhà chắc cũng không tránh khỏi những nhóm tự phát kéo đến sỉ nhục và hỏi tội hay bị côn đồ hành hung.

    Như thế đối thoại với lãnh đạo cộng sản lúc này để làm gì, khi vẫn còn nhiều người bị tù vì có quan điểm trái nghịch với nhà nước, khi Việt Nam chưa có tự do báo chí, tự do hội họp - là những quyền căn bản để tiếng nói đối lập với nhà nước được công khai đến với dư luận quần chúng.

    Tác giả viết: "Người dân được ngôn từ nhà nước cộng sản đề cao như vậy nhưng thực tế trong nhà nước cộng sản, người dân bị coi thường, bị khinh bỉ, bị sỉ nhục nặng nề nhất, bị đối xử tàn tệ, nhẫn tâm nhất."
    Khi cần nhà nước CS còn đem dân di bán làm nô lệ cho nước ngoài, nhưng được che giấu bởi cái ngôn từ "xuất khẩu lao động", Nhà nước đem dân đi bán thì hợp pháp nhưng lại bắt bọn buôn người. Nghiã là nước ta có hai loại buôn người, đó là buôn người quốc doanh do Đảng CS thực hiện và buôn người tư nhân.
    Nhà nước coi dân như loại công cụ thì làm gì có đối thoại.
    CS độc tài, luôn luôn cho mình là đúng và không chấp nhận quan điểm đối lập, trước kia học giả Nguyễn Văn Bông đã chết do biệt động Sài Gòn ám sát vì nêu ra vấn đề chấp nhận các quan điểm đối lập.

    Bài này viết khá sâu sắc nhưng mới chỉ đừng ở việc nêu ra các vụ việc cụ thể thôi. Nếu như nêu ra một ván đề nào đó dựa ngay vào những chủ trương đường lối chính sách hay những quan điểm nào đó của CS mà đòi đối thoại thì có lẽ có sức đối thoại cao hơn. Ví dụ đối thoại về vấn đề tăng giá viện phí, đối thoại về vấn vấn đề nội dung giáo dục các môn đại học đại cương ở các trường đại học. Nếu cao hơn nữa và đối thoại thẳng vào chủ trương NGU DÂN của CS là nên bỏ chủ trương sùng bái cá nhân bằng "học tập tư tưởng đạo đức tác phong Hồ Chí Minh". Nếu mạnh hơn nữa thì đối thoại ngay về việc để Tổ quốc lên trên hay để Đảng CS lên trên và có nên theo CNCS nữa hay không? Đối thoại thì phải thế.
    Còn từ trước đến nay CS nói một đằng, làm một nẻo, CS ban hành cả rừng luật nhưng sách luật chỉ để trưng bày cho đẹp và khoe với nước ngoài thôi, còn đối với dân thì thi hành luật rừng cũng là luật Đảng hay luật CS.

    Lạc quan tếu viết:
    THOẠI nghĩa là NÓI. Nhưng có thể nào nghe (và tin) lời cộng sản NÓI không?

    Còn phía người dân khi NÓI với cộng sản thì làm sao phân biệt giữa "góp ý sửa sai những tiêu cực" và "lợi dụng quyền dân chủ để đánh phá đảng cs và nhà nước"?

    Đó là một trong các vấn đề chính về nguyên tắc đối thoại giữa người dân với nhà nước CHXHCNVN.

    Quyền phân biệt ""góp ý sửa sai những tiêu cực" và "lợi dụng quyền dân chủ để đánh phá đảng cs và nhà nước" nằm trong tay đảng CSVN, được nhà nước CHXHCNVN định nghĩa rất mơ hồ, bao quát qua các điều luật 88, 79, 258 và bộ Chính trị, bộ Công an.

    Nguyễn Jung

    THOẠI nghĩa là NÓI. Nhưng có thể nào nghe (và tin) lời cộng sản NÓI không?

    Còn phía người dân khi NÓI với cộng sản thì làm sao phân biệt giữa "góp ý sửa sai những tiêu cực" và "lợi dụng quyền dân chủ để đánh phá đảng cs và nhà nước"?

    Đối thoại là một cách Hoà giải để rồi Hoà hợp.

    Trong thực tế, đối thoại chỉ có giá trị khi những bên liên quan đối thoại trong tư thế: Mắt nhìn mắt, vai ngang vai. Và chỉ có trong tư thế này mới có được những thoả hiệp bình đẳng, công bằng, vừa lòng đôi bên. Sau thoả hiệp là thực hành những cam kết.

    Đối thoại không bao giờ mang tính một chiều, áp đặt.

    Người dân VN trong nước đã - muốn và thực hành- đối thoại với nhà nước CHXHCNVN từ rất lâu.
    Nhưng, đáp lại từ nhà nước CHXHCNVN là bắt giam, đàn áp, trù dập những người đã lên tiếng (đối thoại).

    Như tôi đã từng nói: Đảng CS và nhà nước CHXHCNVN trước tiên, hãy hoà giải (đối thoại) với người dân trong nước - những người đang tranh đấu ôn hoà đòi quyền sống, quyền làm Người- rồi mới đến NVHN.
    Ngày nào, những người đang tranh đấu ôn hoà trong nước còn bị bắt bớ, giam cầm bằng những bản án vô nhân, bị trù dập, tiêu diệt đường sống, thì đừng kêu gọi HHHG với NVHN- những người yêu Cờ Vàng, đồng nghĩa với yêu Tự do, Dân chủ- một con số khiêm nhường, chỉ có 5 triệu so với 95 triệu dân trong nước.

    Nguyễn Jung

    Tên tác giả viết:
    Nếu nhà nước cộng sản bỗng bừng tỉnh khỏi cơn say bạo lực, muốn thay công cụ đối thoại là bạo lực bằng đối thoại ngôn từ, lí lẽ, thay lực lượng đối thoại với dân là công an, tòa án nhà tù bằng tuyên giáo thì trước hết phải xóa ngay những bản án, những bản cáo trạng bất công và bất lương đối với nhà tư tưởng lớn Trần Huỳnh Duy Thức, đối với nhà báo trung thực Nguyễn Hữu Vinh, đối với trái tim người mẹ nặng tình yêu nước thương nòi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đối với luật sư khẳng khái Nguyễn Văn Đài… Vì những Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Thúy Nga, Lưu Văn Vịnh, Hoàng Đức Bình… chỉ là những người có tiếng nói, quan điểm khác biệt với nhà nước cộng sản đã bị nhà nước cộng sản sử dụng những điều luật vi hiến, mơ hồ, mù mờ buộc tội. Xóa bản án phi pháp mà nhà nước cộng sản đã gán cho họ và trước hết hãy đối thoại với họ. Họ chính là trí tuệ, khí phách, tâm hồn Việt Nam hôm nay. Họ chính là những người xứng đáng nhất đại biểu cho tư tưởng, ý chí, nguyện vọng của nhân dân đối thoại với nhà nước cộng sản.


    Hoan nghênh bác Phạm Đình Trọng đã rắn rỏi trong ngôn từ.

    Tôi xin phép được sửa vài chữ trong đoạn: "thay lực lượng đối thoại với dân là công an, tòa án nhà tù bằng tuyên giáo"

    thành

    " thay lực lượng đối thoại với dân là công an, tòa án nhà tù bằng lắng nghe, thương thuyết, thục hành những thương thuyết đã cam kết với dân."