Nghiên cứu Ông cụ (Nỗi niềm Tống Văn Sơ)

  • Bởi Biên tập viên
    22/05/2017
    16 phản hồi

    Nguyễn Xuân Hưng

    (stt 8: nỗi niềm Tống Văn Sơ)

    Vào khoảng năm 2007- 2008,tôi chuẩn bị sản xuất bộ phim Vượt qua bến Thượng hải, lúc đầu định quay ở Quảng Châu như NAQ ở HK. Nội dung phim nói về sự kiện Ông cụ thoát vụ án 1931, năm 1933 bị trục xuất, bí mật đến Hạ môn, rồi đi Thượng hải, được Tống Khánh Linh giúp gặp Vai-ang Cutuere rồi đi Nga qua ngả Vladivostoc.

    Tôi được giới thiệu với một ông nghiên cứu ở Quảng Châu (ông Quảng) vốn là người Hoa ở VN về năm 1978, ông dẫn vào Phủ Tống, gặp một vài ông già khác biết chuyện tôi quan tâm. Chuyện liên quan đến phim phò thì ít ỏi, toàn những chuyện văn chương là nhiều. Sau mấy ngày tạm gọi vui là ra tuyên bố chung.

    1. Ai là người thuê ông Luật sư Lodobi (Loseby) bào chữa cho Ông cụ. Tài liệu trong nước có nhiều người nói rất sai là ông Hồ Tùng Mậu làm việc đó. Sai, vì khi đó ông Mậu đang ở trong tù. Ông Q và mấy ông già nói, hồi Ông cụ mất, báo chí TQ có bài nói việc thuê ông Lodobi là do người của phủ Tống thuê, sau đó và có thời gian trước đó nữa, Ông cụ ở ngay trong phủ Tống, nên mới có tên Tống Văn Sơ.

    Tôi rất muốn nhìn thấy tư liệu, nhưng bấy giờ chỉ còn người nhớ lại. Một người hai người thì bảo nhầm, nhiều người cùng nói thế, tức là có thời báo chí TQ người ta viết thế, lại có nhiều nhân chứng khi đó còn sống nói lại. Tuy vậy, trong quá trình thẩm định kịch bản ở TQ (chuyện này bác Hà Phạm Phú phát ngôn chính thức hơn) thì phía chức sắc TQ nói không thấy tài liệu nào nói đến quan hệ HCM và Tống Khánh Linh.

    Tài liệu chính thức nói, Lodobi là do Quốc tế Cứu tế Đỏ thuê. Hội này tên đầy đủ là Quốc tế Cứu trợ các chiến sĩ cách mạng, hoạt động theo đường lối của Quốc tế cộng sản. Bất ngờ là Ông cụ tham gia đại hội lần thứ nhất thành lập tổ chức này, năm 1923.Trong tác phẩm Đường cách mệnh viết huấn luyện cán bộ Thanh niên cm đồng chí hội có 1 bài giảng về Quốc tế cứu tế đỏ, nhưng tổ chức này không có hội viên người Việt.

    Nhưng vì sao lại có chuyện liên quan đến phủ Tống?

    Năm 1927 -1928, sau khi chạy khỏi Quảng Châu vụ Quốc cộng bắn nhau cùng với Borodin, Ông cụ về Pháp và qua Áo, khi đó Tống Khánh Linh đang ở Vien để vận động thành lập một tổ chức mặt trận quốc tế chống đế quốc. Nói chung bà Tống là người say mê con người Tôn Trung Sơn, ra sức tiếp nối con đường của ông ấy, nhưng con đường ấy cứ trắc trở rồi cuối cùng dính vào cộng sản. Ông cụ rõ ràng là người mê tư tưởng Tôn, biến nó thành dòng văn tự quốc túy "độc lập- tự do -hạnh phúc". Ông cụ gặp bà Tống năm 1928 ở Viên, khi đó bà Tống 35 tuổi vừa góa chồng được 3 năm. Chính sách thân cộng của Tôn Trung Sơn vừa mới bị QDđ TQ xé bỏ. Bà Tống cả đời hoạt động mặt trận không mệt mỏi, muốn vận động đâu thì cũng sẽ gặp Ông cụ, người chính thức tham gia mấy hội đoàn bên cạnh QTCS. Như vậy, cái Quốc tế cứu tế đỏ, hay cả Quốc tế nông dân, cũng là dưới cờ của bà Tống. Năm 1934, nguy cơ chiến tranh thế giới kề cận, bà Tống triệu tập hội nghị quốc tế chống chiến tranh ở Thượng hải, nên Ông cụ được bà Tống cứu một lần nữa.

    Bỏ qua mọi suy diễn về quan hệ cá nhân, việc bà Tống cứu giúp người sáng lập tổ chức Quốc tế cứu tế đỏ là hợp lý. Ngoài ra, với tình thân hữu, thì mới ra được những giúp đỡ từ giới thượng lưu Hồng Công. Phó thống đốc HK và một người là nhà tư sản họ Long đã cải trang Ông cụ thành đại gia để đi Hạ Môn. Từ trước, cứ nói do đạo đức và uy tín Ông cụ mà người ta ngưỡng mộ abc xyz. Nhưng những câu hỏi cứ nảy ra. Tài của Ông cụ là khiến bà Tống hết lòng giúp đỡ, thế không tôn thêm ông cụ, hơn những kiểu nói vì đạo đức mà cảm hóa nọ kia. Vào năm bà Tống sang thăm VN, có chuyện Ông cụ lấy mũ mình đang đội chuyển sang đầu bà Tống, bà ấy là Phó chủ tịch nước TQ, nhưng Ông cụ trong một giây ngẫu hứng, biến bà ấy thành em Tống.

    2. Ông Quảng Châu tôi nói ở trên không coi ông Hoàng Tranh ra gì. Ông Q nói với tôi: những điều về Tăng Tuyết Minh mà HT kể ra, có 3 phần thật, 7 phần ảo. Tôi hỏi: chỗ nào ảo? Ông Q: nó ở ngay câu chuyện đó.

    Ông Q đã gặp bà Tăng và không có cảm tình với bà già đó. Ông nói bà Tăng có phần hơi hoang tưởng, con cá mất hoặc bỏ đi là con cá to.

    Ông Q bảo tôi: một thời tôi là người cuồng cụ Hồ, nhưng sau này tôi nghiệm ra, nghề nghiệp viết lách, nghiên cứu, chỉ có xem Ông cụ là của chính ông cụ, thì mới thấy hết nhiều điều, ví dụ Ông cụ đã thất tình, đã bị đá, bị phụ tình, chứ không phải như sau này, ai cũng nói yêu Ông cụ, rốt cuộc chả ai yêu.

    Trong những phần trước, tôi đã cố ý gợi ý, gợi mở bạn đọc bằng những câu hỏi, bằng cách đặt nghi vấn. Nếu bảo Ông cụ sống hạnh phúc với bà Tăng, hôn nhân tuyệt vời, sao lúc rút đi, bà Tăng không đi ngay theo đoàn Borodin với ông cụ, câu chuyện thư không đến tay, bị đốt nói vạy thì biết vậy, có thai sao lại phải phá, mặc dù là người công giáo? Đầy mâu thuẫn.

    Có một tình tiết trong sách tiểu sử mà bà Sophie Quinn lướt qua, đó là Lâm Đức Thụ báo cáo với mật thám Pháp là Tăng Tuyết Minh chê Ông cụ là già, đại ý kết hôn chưa suy nghĩ nên bỏ. Chỉ có thể dựng lại một mắt xích thiếu trong bức tranh sự kiện hôn nhân của Ông cụ. Đó là cuộc hôn nhân này tan vỡ và bà Tăng bỏ Ông cụ không thương tiếc vào năm 1927. Có thể cuộc hôn nhân này do sắp đặt, hay nói đúng hơn là do yêu cầu nhiệm vụ, là hôn nhân giả. Trong đời cách mạng, nhiều người đã làm thế. Bối cảnh hồi đó, cả cộng sản lẫn quốc dân đảng đều cần có tay trong trong phái đoàn Borodin, việc giao nhiệm vụ có thể có.

    Nhưng có thể với Ông cụ, cũng có tình cảm thật, còn bà Tăng thì chưa chắc, nên năm 1930,ông cụ về lại Hồng Công, không liên hệ với bà Tăng nữa. Chuyện sau này những người cao cấp ở TQ biết chuyện đã ngăn cản bà Tăng tìm lại Ông cụ, chỉ khi ghép giả thiết trên đây vào, nó trở nên hợp lý. Có gì thật mà tìm? Bỏ rồi thì thôi đi.

    Người ta cứ cho Ông cụ cái áo không phải người, nên không nghĩ đến Ông cụ cũng thất tình, cũng bị bỏ rơi. Có thể không chỉ một lần. Sau này, bà Minh Khai vào thời điểm Ông cụ khó khăn ở LX, thì lấy Lê HP đang ở cương vị cao chót vót, hotboy lái máy bay, trong khi ở An Nam ít người nhìn thấy cái ô tô.
    Thời kỳ Tống Văn Sơ, là thời kỳ nhân vật đầy nỗi niềm.

    Vì sao chuyện vợ con của ông cụ năm 2001 mới được bộc lộ ra? Đó cũng có thể là một bí ẩn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    16 phản hồi

    "Chán mớ đời...
    - Đọc báo chí của đảng mới biết bác Hồ là vị thánh.
    - Vào trang Dan Luan đọc các còm mới biết Hồ là tội đồ ngàn đời.
    Dek biết tin bên nào."

    Nếu chỉ có đọc báo Bắc Hàn thì dòng họ Kim ở Bắc Hàn đều là những vị thánh. Còn đọc báo Nam Hàn hay báo chí khác thì dòng họ Kim ở Bắc Hàn tội đồ ngàn đời. Nếu "Dek biết tin bên nào" thì cứ dùng cái đầu suy nghỉ tìm kiếm xem có "thằng Cộng Sản" nào trên thế giới đã làm cho đất nước của họ trở nên tốt đẹp mang lại ấm no cho người dân... từ đó có thể suy ra cái kết luận cho mình.

    Bác Dân quê,

    Theo link dưới đây thì VN đang gây giống lúa Tám thơm. VN có xuất khẩu loại gạo thơm nào ra thị trường quốc tế không ?
    Do lợi nhuận kinh tế, người ta có khuynh hướng trồng loại cho năng xuất cao, ngắn hạn, hạt đều, ít bị sâu bệnh, và dĩ nhiên tiêu chuẩn thơm không coi trọng bằng (nếu thị trường không yêu cầu cao).

    Tuy nhiên bằng mọi cách phải bảo tồn các giống thiên nhiên, trong tinh thần đa dạng sinh học (giống như đa nguyên chính trị)

    GIỐNG LÚA Tám thơm
    1. NGUỒN GỐC * Được trồng từ lâu đời tại huyện Hà Trung, Thanh Hóa. Là giống lúa địa phương, được nông dân tự chọn lọc và để giống. Hiện đang được lưu giữ tại Ngân hàng gen cây trồng Quốc gia.

    http://tailieu.vn/doc/giong-lua-tam-thom-491137.html

    http://tailieu.vn/doc/danh-gia-hieu-qua-kinh-te-va-tiem-nang-san-xuat-lua-tam-tai-huyen-hai-hau-nam-dinh-1450790.html

    Nam Định là một địa danh nổi tiếng với những giống lúa Tám thơm đặc sản. Nhưng trong những năm gần đây, nhiều diện tích sản xuất lúa Tám đã được chuyển sang sản xuất các giống lúa mới như: Lúa hai, lúa cải tiến, các giống lúa thuần nhập nội, thường có năng suất cao (HUYỆN HẢI HẬU).

    Con người thật của Hồ chí Minh thì những người dân bình thường khó biết được mà thường chỉ biết qua sách báo và internet.
    Nhưng có một sự thật mà những người nông dân biết rất rõ là chính cụ Hồ đã có tội giết hại giống lúa đặc sản của Việt Nam là lúa tám thơm. Sau khi cụ Hồ về tiếp quản miền Bắc thì cụ ra lệnh bỏ giống lúa tám thơm vì năng suất thấp và nhập ngay giống lúa Mộc tuyền của Trung quốc về trồng để cho năng suất cao.
    Nay ta cố lai tạo giống lúa có chất lượng cao để xuất khẩu thì chưa có giống lúa nào bàng giống tám thơm.
    Còn cái di sản cụ Hồ để lại cho ngày hôm nay là một đất nước có chiều hướng suy sụp đủ mọi phương diện, một đội ngũ quan lại nhũng nhiễu thối nát.
    Điều nổi bật trong việc giáo dục tư tưởng của cụ là cụ dạy dân ta làm nô lệ cho ngoại bang là Liên xô -Trung cộng. Chính cụ Hồ thường nói để báo chí và các nàh trường đều tụng niệm: "Nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo"., rồi ca ngợi bác Mao,bác Hồ như những ông thánh.
    Một "chiến công " nữa của cụ Hồ chi phối toàn xã hội là sách lược đổi tiền, cứ mỗi làn đổi tiền thì mệnh giá lại giảm 10 làn , sau đó thì giá trị đồng tiền mới còn giảm nhiều lần hơn nữa. Hồi trước khoảng trước 1991 tức hồi còn tem phiếu thì 1kg gạo giá có 0đ4 hào. Nay giá 1kg gạo thập nhất cũng trên 10.000 đ. Nông dân thì mọi thứ đều quy ra thóc gạo.

    Chán mớ đời...
    - Đọc báo chí của đảng mới biết bác Hồ là vị thánh.
    - Vào trang Dan Luan đọc các còm mới biết Hồ là tội đồ ngàn đời.
    Dek biết tin bên nào.
    Nếu Hồ làm bất cứ việc gì, từ nhỏ tới lớn, đều là âm mưu gây hại cho dân VN và đất nước VN (như các bác triệt để chống Cộng nói) thì thực dân phong kiến cần đếch gì kết án tử hình Hồ?.
    Đếch hiểu được tại sao tụi thực dân phong kiến ngu đến vậy? Hay là chính chúng ta ngu?
    Tôi thử lý giải như sau: Đó là âm mưu thâm độc của thực dân. Chúng ra bản án là để mọi người VN tin rằng Hồ thù ghét thực dân... nhưng kỳ thực Hồ là tay sai thực dân. Hoặc chính Hồ đã thành thực dân.
    Tuy vậy, suy luận kiểu này đếch có chứng cứ, lại giống như kiểu suy luận cực đoan của hai phe đang kình chống nhau. Có mà... chó nó tin tôi
    Tôi rất suy nghĩ về một ý kiến: Cực đoan (cả hai bên) chết hết đi. Nền dân chủ tương lai không cần bọn này.

    Trước hết, bài viết này là của Tg là lời kể của MỘT CÁ NHÂN, không phải là tài liệu lich sử.
    Viết để bênh, viết để chống là quyền cá nhân. Có giá trị hay không cũng còn tuỳ các yếu tố khách quan, chủ quan của người đọc.

    Tôi cho rằng:

    Vì một bên - đảng Cộng sản VN - đã hô biến và thần thánh hoá "ông cụ" , thành một tấm gương, một biểu tượng, bắt người dân học tập, noi theo nên bên kia- phe chống cộng- quyết đập tan cái biểu tượng này.
    Tựa như chuyện Cờ Vàng, Cờ Đỏ, quá khứ tương lai....

    Ông Hồ là một nhân vật lịch sử đầy bí mật và nguy hiểm, gây tranh cãi và sẽ gây tranh cãi dài dài. Đảng CS VN nắm giữ rất nhiều tài liệu về đời tư và đời cách mạng của ông Hồ và đó sẽ luôn là "bí mật Quốc gia" khi nào đảng CS còn nắm quyền trên Đất nước VN.

    Chuyện tranh cãi sẽ vơi đi, nếu đảng CS VN đừng xử dụng ông Hồ như là một biểu tượng, lá chắn, tấm gương cho chế độ và tính thích "thần thánh hoá lãnh tụ" không có, không tồn tại trong tri thức của người dân.

    Yêu mến, ghét bỏ ai là quyền của mỗi người.

    Nhưng (đảng CSVN) đừng tuyên truyền, bắt người dân phải yêu, thờ (ông Hồ), người mình yêu, sáng tạo ra một chiến dịch, một phong trào để (phải) nảy sinh một chiến dịch, một phong trào khác chống lại (ông Hồ), ghét người người mình ghét.

    Cũng vậy, đừng làm ác thì không phải van xin tha thứ, HHHG.

    Khi đảng CSVN, nhà nước CHXHCNVN và những người phò đảng hiểu được điều này thì vấn đề sẽ dễ dàng hơn.

    Đối với tôi, ông Hồ là một nhân vật lịch sử, không hơn không kém, có những thành công, thất bại và đặc biệt là cũng có nhiều tội ác, đã xảy ra khi ông nắm quyền.

    Sẽ khó quy trách nhiệm cho một cá nhân nào trong rất nhiều vấn đề, dự án, chủ trương.... của đảng CSVN, vì tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách. Trách nhiệm của tập thể, của tất cả những người liên quan, nặng nhẹ còn tuỳ vào những gì cá nhân đó đã làm. Truy ra được ai đó đã làm gì thì không dễ, vì tài liệu nằm trong tay quan chức nhà nước CHXHCNVN, họ xử dụng tài liệu này để đánh, giết các "đồng chí" của họ.

    Chính Cựu TT Nguyễn Tấn Dũng cũng đã nói là chủ trương lớn của đảng và nhà nước như vụ Bô Xít, Vinashin.... làm thất thoát, tham nhũng hàng ngàn tỷ đồng, những vẫn "hạ cánh an toàn".

    Nguyễn Jung

    Ông cụ thì làm gì có nhân cách. Từ ngày ông và đảng cuả ông nắm quyền, có thấy bầu cử theo thế giơi văn minh ̣̣đâu. Độ quyền hèn hạ và hạ đẳng.

    Bạn đọc của Dân Luận mạt sát nhau (gọi nhau là thằng) ghê quá nhỉ.
    DL có trưng cầu coi thử trang này ảnh hưởng gì tới suy nghĩ của người đọc.
    Tôi chịu ảnh hưởng rất sâu đậm: Đó là "đây là chỗ để người đọc mạt sát nhau".
    Riêng các bài của Nguyễn Xuân Hưng, bác này đã viết trên chục bài về "ông cụ" dưới dạng nghiên cứu. Cách làm việc rất thận trọng, đăng tải ở FB riêng của mình. Nhưng muốn bài mang tính chất nghiên cứu, nhất thiết phải có tài liệu tham khảo. Trước một chứng cứ, nếu có thể suy luận cả "có tội" và "vô tội" thì phải nghiêng về "vô tội". Nếu cố ý nghiêng về "có tội" thì đó là CS mất rồi. Tôi ỵ vào cái quan điểm này.
    Đọc ở FB cũng có chỗ cho các comment, nhưng không thể chửi bới nhau như ở Dân Luận.
    Bác nào ham chửi bới, xin đừng đọc ở FB Xuân Hưng, mà cứ đọc ở DL.
    Dân Luận chọn đăng hai (2) trong số hàng chục bài của bác Xuân Hưng... tôi cho là có ý riêng.

    Tôi đã đọc nhiều lần comment của bác Ba Lúa với các chứng cứ tập hợp để đi đến kết luận Nguyễn Tất Thành "bán đứng" cụ Phan Bội Châu.
    Chỉ có điều, đó là chứng cứ có vẻ nhiều, nhưng toàn bộ chỉ là nặng về suy luận mà người ta có thể suy luận theo cả hai cách: CÓ tội và VÔ tội. Giá có chứng cứ được nêu trên tạp chí khoa học về Lịch Sử thì quý lắm
    Nixon viết khi Hồ đã chết, không thấy nêu ra chứng cứ gì hết.
    Cứ Nixon viết gì là ta phải tin hay sao?. Chưa nói chuyện Nixon mắc vào vụ Watergate do thất bại chiến tranh VN khiến ông ta phải vi phạm pháp luật, ông ta căm ghét Hồ. Đây cũng chỉ là suy luận, chưa có cơ sở khả tín (như vô số suy luận ở cái tài liệu tham khảo dài dòng mà bác Lúa đã dẫn ra). Nó không do bác Lúa khởi đầu, mà do bác đọc được với tâm trạng diệt Hồ nên dễ nuốt thôi.
    Vị nào (hoặc bác Lúa) viết lại cho súc tích, gửi đăng (thử) trên một tạp chỉ khoa học Lịch Sử (có uy tín) coi thử. Nếu được đăng thì chúng ta khỏi cần cãi cọ ở đây.
    Điều tôi chờ đợi là sự Giải Mật của tài liệu Pháp. Nếu Pháp phải bỏ ra tới 150000 piasters thì phải có rất nhiều giấy tờ liên quan (số tiền lớn. chứ đâu là vỏ hến).
    Bạn đọc của Dân Luận cũng đủ hạng, nhỉ.

    Giống như mọi người đàn ông khác, Hitler, Sitalin, Mao Trạch Đông, Hồ chí Minh, Lê Duẩn, Pôn Pốt, KIm Ủn Ỉn..., đều có một hoặc vài người đàn bà dành cho đời sống tình dục, đều phải cố công chim gái, vui khi chim đựợc gái, buồn khi bị cho ăn thịt thỏ....

    Khác với những người đàn ông khác, Hitler, Sitalin, Mao Trạch Đông, Hồ chí Minh, Pôn Pốt, Kim Ủn Ỉn có thể thản nhiên ra lệnh thảm sát hàng trăm ngàn con người,

    đặc biệt, những thành phần cộng sản như Hồ chí Minh, Lê Duẩn thì rất gỉoi tàn sát người cùng giống nòi, người dân dưới ách cai trị của mình, đã thảm sát hàng trăm ngàn, hàng triệu người cùng giống nòi, người dân dưới ách cai trị của mình

    Tên tác giả viết:
    Vào năm bà Tống sang thăm VN, có chuyện Ông cụ lấy mũ mình đang đội chuyển sang đầu bà Tống, bà ấy là Phó chủ tịch nước TQ, nhưng Ông cụ trong một giây ngẫu hứng, biến bà ấy thành em Tống.

    một giây ngẫu hứng của Hồ chí minh giá bao nhiêu?

    một giây ngẫu hứng của nhà việt gian Nguyễn Ái Quốc, aka "hồ chí minh", chủ tịch nhà nước búa liềm Việt Nam, nhà nước cờ tổ quốc nằm dưới đít cờ búa liềm, được mua bằng:

    -Hoàng Sa & Truòng Sa, bản văn tự bán nước 1958 cắt dâng HS & TS cho Trung cộng
    -Cuộc khủng bố CCRD thảm sát nhiều trăm ngàn nông dân miền bắc
    -bản hiệp định giơ ne vơ 1954 ô nhục,
    -nhà việt gian Nguyễn Ái Quốc vào vai Lê Chiêu Thống thế kỷ 20 rước giặc tàu trung cộng vào Thăng Long mở ra một thời kỳ bắc thuộc mới, tiếp tay Trung cộng phủ lá cờ búa liềm lên miền bắc,
    Cố vấn Trung quốc vĩ đại phục hồi sự nghiệp Càn Long & Tôn Sĩ NGhị, mở ra địa bàn Bắc thuộc trên miền bắc VN, chống lưng đỡ đầu vg NGuyễn Ái Quốc dựng nên nhà nước cờ tổ quốc nằm dưới đít cờ búa liềm, dân chủ cộng hoà bìm bịp

    Bán Phan Bội Châu? Tôi sẵn sàng tin, nếu có tư liệu chính xác.
    Từ lúc "bán đứng" đến nay đã 92 năm, hết thời hạn giải mật từ lâu rồi mà sao Pháp không công bố?
    Các tin khác do những nguồn không đủ xác tín, thì tin thế (dek) nào được?.
    Có ngu mới tin các tin do CS nói ra rả. Có ngu mới tin các ngài chống cộng gào điếc tai.
    Hai bên cứ cãi nhau đi, cãi cho đến khi một bên thắng... rồi cả hai bên chết hết đi.
    Xã hội tương lai không chấp nhận lũ cực đoan.
    Không phải cứ hùa nhau gọi Hồ là "thánh" là sẽ thành thành. Không phải cứ đua nhau gọi Hồ là "quỷ" sẽ thành quỷ.

    CHUCKN viết:
    Hiểu một con người như Ông cụ không dễ vì đi tìm hiểu sự thực về một con người cần nhiều công sức. Một khi đã có thành kiến rồi thì cách dễ nhất để nói về Ông cụ là phỉ báng và bôi nhọ, tất tần tật những lỗi lầm của CQ hiện nay đều đổ cho Ông cụ hết.

    Tìm hiểu về HCM, thì đọc bài tham khảo dưới đây, bán đứng chí sĩ Phan Bội Châu đã nói lên cái tâm của rắn, đổi tên đổi họ chỉ là bản chất tắc kè HCM.

    Tham Khảo viết:
    Ông Hồ Chí Minh đã bán đứng cụ Phan như thế nào?
    1. Hồ Chí Minh dưới bí danh Lý Thụy có liên hệ với Cụ Phan:
    Khi cụ Phan hoạt động ở Trung quốc, cụ đã muốn liên lạc với Hồ Chí Minh lúc đó với cái tên Lý Thụy. Cụ Phan chân tình muốn đoàn kết với Lý Thụy trong việc chấn hưng dân tộc. Cụ rất tôn trọng Lý Thụy thông qua bức thư mà cụ viết cho ông ta như sau:
    Người cháu rất kính yêu của Bác - Hôm trước anh Lâm (Đức Thụ) và anh Hồ (Hồ Tùng Mậu) gửi lại thư của Cháu, trong thư có nói tường tận về chuyện ông Hy Mã (Phan Châu Trinh).
    Tuy thư đưa trực tiếp trên chuyện thật nhưng ngụ ý thật sâu sắc, mà lối lập luận lại dựa trên những ý tưởng lớn, nhân đó mới biết là học vấn, tri thức của cháu nay đã tăng trưởng quá nhiều, quả thực không phải như hai mươi năm về trước.
    Nhớ lại hai mươi năm trước đây, khi đến nhà cháu uống rượu gò án ngâm thơ, anh em cháu đều chửa thành niên, lúc đó Phan Bội Châu này đâu có ngờ rằng sau này cháu sẽ trở thành một tiểu anh hùng như thế này. Bây giờ đem so kẻ gì này với cháu thì bát thật rất xấu hổ. Nhận được liên tiếp hai lá thư của cháu, bác cảm thấy vừa buồn vừa mừng. Buồn là buồn cho thân bác, mà mừng là mừng cho đất nước ta. Việc thừa kế nay đã có người, người đi sau giỏi hơn kẻ đi trước, trên tiền đồ đen tối sẽ xuất hiện ánh sáng ban mai. Ngày xế đường cùng, chỉ sợ không được thấy ngày đó, làm sao bác không cảm thấy buồn cho chính mình được? Một đời tân khổ, gánh vác công chuyện một mình, được sức lớn của cháu giúp vào thì ắt sẽ có nhiều người hưởng ứng theo. Việc gây dựng lại giang sơn, ngoài cháu có ai để nhờ ủy thác gánh vác trách nhiệm thay mình. Có được niềm an ủi lớn lao như thế, làm sao bác không cảm thấy vui mừng được.
    Bác đang định tìm một dịp tốt về Quảng Đông một chuyến để đàm luận với cháu, không biết cháu còn ở lại Quảng Đông lâu mau, hoặc giả trong tương lai có định đi chỗ khác không? Trong lòng bác có nhiều chuyện muốn hỏi ý kiến cháu, nhưng không gặp mặt thì làm sao có thể bàn cho hết ý được? Làm sao được? Nếu không coi già yếu là đồ bỏ thì cháu viết thư nhiều cho bác, bác thành thật yêu cầu cháu đấy.
    Cần nhắc lại là Phan Bội Châu lúc rời nước đã gần bốn mươi (ba mươi chín tuổi đến Nhật) lại không thể tránh khỏi những trách nhiệm này nọ đặng chuyên chú học hành, cho nên tri thức lúc bấy giờ cũng vẫn như xưa. Cháu học vấn rộng rãi, và từng đi nhiều nơi, hơn bác cả chục cả trăm lần. Tri thức và kế hoạch của cháu vượt sức đo lường của bác; không biết cháu có thể chia sẻ cùng bác một hai việc? Bác rất hết sức mong đợi, mong cháu không ngại. Vì nếu không có kế hoạch thì bất quá chỉ làm những khách tha hương than thở không đâu cho hồn cố quốc, chả giống ông Hy Mã thì cũng giống Phan Bội Châu mà thôi!
    Thư bất tận ngôn, mong cháu hiểu giùm cả những ý không viết thành lời. Chúc cháu bình an.
    Ngày 21 tháng 1 lịch ta (14 tháng 2 năm 1925 dương lịch) viết dưới đèn dầu.
    Chỗ bác ở đâu nơi đất khách thì Quốc Đảng (Hồ Tùng Mậu) đã biết nên không ghi ở đây. Thư này nhờ Quốc Đống chuyển giúp.
    Bức thư được đang tại trang của sở giáo dục tỉnh Hà Nam với tên bài “Bác Hồ với Cụ Phan Bội Châu - Bức thư Phan Bội Châu gửi Lý Thụy (Nguyễn Ái Quốc)”
    (links: http://phuly.edu.vn/bacho/chuyen110.htm).
    Trong nội dung bức thư ta có thể thấy cụ Phan viết đọng lại hai điều như sau: Cụ Phan hết sức tôn trọng tuổi trẻ của Lý Thụy (HCM) mặc dù cụ có kinh nghiệm trường đời cũng như hoạt động hơn hẳn. Cụ Phan cũng rất mong muốn hợp tác được chia sẻ các kinh nghiệm đấu tranh với Lý Thụy để không phải trở thành “Khách tha hương than thở không đâu cho hồn cố quốc”, đại ý là muốn hợp tác để tranh đấu có ý nghĩa cho độc lập dân tộc.
    Nếu Cụ Phan là người chủ động gặp Nguyễn Tất Thành trong cuộc hội kiến lần thứ nhất (1905) thì 19 năm sau trong cuộc hội kiến lần thứ hai (1924), Lý Thụy là người chủ động.
    Đặt chân đến Quảng Châu (Trung Quốc) sau vụ mưu sát toàn quyền Méc-lanh ở Sa Điện, Nguyễn Ái Quốc tìm gặp các đồng chí của Phạm Hồng Thái. Tại căn nhà nhỏ tồi tàn trong một hẻm phố, Nguyễn Ái Quốc đã gặp Hồ Tùng Mậu, Lê Hồng Sơn và Lê Hồng Phong. Cả ba người cùng quê ở Nghệ An với Nguyễn Ái Quốc.
    Trước hết Nguyễn Ái Quốc đã ca ngợi chiến công bất tử của Phạm Hồng Thái: “Sự hy sinh của Phạm Hồng Thái sẽ trở thành cánh én báo hiệu mùa xuân sắp về. Tên tuổi của anh sẽ sống mãi” (Ép-ghê-nhi Ca-bê-lép: Đồng chí Hồ Chí Minh - Tập I. Nxb Thanh niên - Hà Nội - 1985 - Tr.195.)
    Sau khi gặp Tâm tâm xã, Nguyễn Ái Quốc nhận được tin: Tháng 6-1924 do ảnh hưởng của Tôn Trung Sơn, Phan Bội Châu đã cải tổ Việt Nam Quang phục hội thành lập Quốc dân đảng Việt Nam.
    Hai sự kiện chính trị trên của những người Việt Nam yêu nước ở Quảng Châu đòi hỏi Nguyễn Ái Quốc phải chủ động tìm gặp cụ Phan như đã chủ động tìm gặp Tâm tâm xã. Minh chứng cho điều này là cuốn sách của Viện lịch sử Đảng:
    “Chủ tịch Hồ Chí Minh, tiểu sử và sự nghiệp - Nxb Sự thật - Hà Nội - 1987 - Tr.63.”có đoạn viết: “Đồng chí Nguyễn Ái Quốc viết thư góp ý kiến với cụ Phan Bội Châu về đường lối và phương pháp cách mạng. Cụ tiếp thu những ý kiến đó, nhưng chưa kịp sửa chữa thì đã bị đế quốc Pháp bắt gửi về nước vào năm 1925 “…” Rất may là Nguyễn Ái Quốc đã có một số lần gặp được Phan Bội Châu: khi thì ở Quảng Châu, khi thì ở Thượng Hải (Trung Quốc)… mặc dù các cuộc nói chuyện này không thông suốt ngay tức khắc, song dần dần đã đem lại những kết quả mong muốn. Họ đã đi đến quyết định, là mùa hè năm 1925, sẽ tổ chức hội nghị hạt nhân lãnh đạo của đảng. Hội nghị này đã định số phận sau cùng của Quốc dân đảng.”
    Kết luận: Nguyễn Ái Quốc (Lý Thụy) và cụ Phan không phải gặp nhau chỉ một lần mà khoảng vài ba lần vào cuối năm 1924. Và giữa họ có sự khác biệt về quan điểm đấu tranh giải phóng dân tộc.
    2. Những minh chứng cho việc ông Hồ bán đứng cụ Phan cho Pháp:
    Như đã từng viết qua các phần trước, ông Hồ Chí Minh rất nhiều tội ác như giết người hàng loạt, bán nước… nên việc bán đứng một người có quan điểm yêu nước khác mình nhằm tranh đoạt công trạng đấu tranh, mua danh tiếng cho mình cũng là điều không có gì đáng ngạc nhiên. Với một con người như ông Hồ thì việc bán đứng cụ Phan cũng chỉ “nhỏ” so với rất nhiều tội ác ông ta đã làm với dân tộc Việt Nam.
    Qua hai phần trên tôi đã khẳng định 3 điều: (1) Ông Hồ và Lý Thụy chỉ là một, (2) Cụ Phan là một nhà trí sỹ yêu nước nồng nàn, chân chính và (3) là họ có liên hệ với nhau khá nhiều mặc dù khác con đường và quan điểm đấu tranh. Và trong phần này tôi xin chứng minh bằng những bằng chứng xác thực cho hành động của ông Hồ Chí Minh đối với cụ Phan Bội Châu.
    Đầu tiên, trong cuốn “Vietnam at War” của tác giả Phillip B. Davidson - một cựu sỹ quan tình báo của quân đội Mỹ đã viết:
    “The French say that in June 1925, Ho betrayed to the Surete in Shanghai for 100,000 piaster ….”. Đại ý dịch lại là ông Hồ Chí Minh với bí danh Lý Thụy lúc đó đã bán đứng cụ Phan cho nhà cầm quyền thực dân Pháp lấy tiên. Đây là hình ảnh về cuốn sách thuộc dạng tài liệu mật của quân đội Mỹ.
    Thứ hai, Theo Joseph Buttinger, “A Dragon Embattled” (New York: Praeger, 1967)Tập 1, của Joseph Buttinger). Ông này khẳng định rằng Nguyễn Ái Quốc nhận 150.000 đồng bạc Đông dương từ Pháp và bán cụ Phan. Trong cuốn sách có đoạn viết:“Lam Duc Thu and Thanh (Ho Chi Minh) split 150,000 piasters, which Thanh later used to fund his own fledgling communist organization, "Vietnamese Revolutionnary Youth Association" …..”Ho Chi Minh promised to protect Thu with condition that Thu must keep a low and "quiet" life in the village and not to reveal the secret about "activities" of both when they had lived in Hong Kong..”.
    Nội dung của cuốn sách này nói về số tiền mà ông Hồ và Lâm Đức Thụ nhận được từ việc bán thông tin cụ Phan cho Pháp là 150 đồng bạc đông dương và ông Hồ đã hứa với Lâm Đức Thụ về bí mật giữa hai người này. Điều này thêm khẳng định mục đích bán cụ Phan lấy tiền để vừa triệt tiêu đối thủ chính trị, củng cố tổ chức của ông Hồ. Sự xuất hiện của đoạn văn dưới với nội dung ông Hồ hứa sẽ bảo vệ ông Thụ với điều kiện ông Thụ phải giữ im lặng về những việc họ hoạt động ở HongKong đã đánh bật luận điểm cho rằng ông Hồ vô can trong vụ án cụ Phan, đổ tội hoàn toàn cho Lâm Đức Thụ. Lâm Đức Thụ được đảng cộng sản Việt Nam tuyên truyền như một kẻ phản bội đã bán đứng cụ Phan, tuy nhiên nếu Lý Thụy (HCM) không biết thì lý do gì ông ta phải yêu cầu Lâm Đức Thụ im lặng để đổi lấy cuộc sống bình yên? Đó chính là việc HCM (Lý Thụy) đồng mưu bán đứng cụ Phan cho Pháp.
    Thứ 3, Trong cuốn sách của tổng thống Richard Nixon có tiêu đề: “No more Vietnams” trang 33 có đoạn viết được tạm dịch như sau:“Ông Hồ liên minh hầu hết với tất cả phần từ Quốc Gia nhưng ông ta không bao giờ đặt mục tiêu chung lên trên mục tiêu của ông ta. Ông ta liên minh với các nhóm nầy là để phục vụ cho mục đích củng cố tham vọng của ông ta. Khi có mâu thuẫn, ông ta sẵn sàng tiêu diệt họ.
    Năm 1925, ông Hồ phản bội nhà cách mạng lão thành nhất của Việt Nam là Phan Bội Châu cho mật vụ Pháp. Lịch sử của CS đã nói rằng ông Phan Bội Châu đã sa ngay vào một cái bẩy, nhưng không nói ra cái bầy đó là của ông Hồ để nhân được 100 ngàn quan Pháp. Vào thời đó, ông Hồ biện hộ cho sự phản bội của ông ta với các đồng chí của ông ta rằng Phan Bội Châu là một người quốc gia và do đó sẽ trở thành đối thủ trong tương lai.”.
    Đây là hình ảnh được chụp từ trang đó (phần khoanh đỏ in nội dung tạm dịch)
    Trong cuốn sách này tổng thống R.Nixon đã chỉ đích danh ông Hồ bán đứng cụ Phan. Chúng ta nên nhớ rằng các tổng thống Mỹ dù có đối lập quan điểm chính trị với họ thì họ không bao giờ làm một việc bẩn thỉu bôi nhọ đối thủ. Cương vị một vị tổng thống như ông Nixon viết sách bằng chính tên mình (không dùng nhiều bút danh tự ca ngợi mình như Hồ Chí Minh) không cho phép ông ta viết bừa bãi. Hơn thế nữa, thông tin mà tổng thống R. Nixon có được là thông tin có sự chuẩn hóa từ phía Pháp (đồng minh) và của tình báo Mỹ.
    Thứ 4, Nhà báo David Halberstam đã từng ở Việt Nam và đoạt giải Pulitzer năm 1964 qua các bài phóng sự của ông về chiến tranh cũng như vụ đảo chính lật đổ chính quyền ông Ngô Đình Diệm. Trong đội ngũ phóng viên thời đó được giải Pulitzer còn có Malcolm Browne, Peter Arnett, Neil Sheehan và Horst Faas (hai lần). Ông là người thiên tả với bằng chứng là tổng thống Kennedy đã từng ép buộc tờ New York Times rời khỏi Việt Nam vì sợ ông làm tăng không khí phản chiến tại Việt Nam. Nói thế để thấy ông ta có thể coi như là “bạn” của cộng sản. Tuy nhiên ông ta cũng đã viết cuốn sách “Ho” dài 120 trang xuất bản năm 1971 và in lại năm 1987. Trong cuốn sách trang 56 cũng có đoạn viết khẳng định: Ông Hồ Chí Minh bán cụ Phan Bội Châu cho mật thám Pháp để lấy 150,000 đồng tiền thưởng là có thật.
    Thứ 5, Có một bài báo trên tờ báo Washington Post viết về vụ việc này. Chúng ta cũng nên nhìn nhận rằng đây là một tờ báo nổi tiếng và có chất lượng các bài viết của mình khá trung thực.
    Bài viết có đoạn bằng tiếng anh: “... In Shanghai, Chau met Ho Chi Minh, then operating under the alias Ly Thuy. As heads of rival nationalist, revolutionary groups, they immediately distrusted each other, but in their quarrels Ho struck the first blow. In June 1925, for 100,000 piastres, he betrayed Chau to agents of the Deuxieme Bureau, Surete Generale du Gouvernement General pour l'Indochine (abbreviated as 2d Bureau)--the French police--and he was seized while passing through Shanghai's international settlement. Ly Thuy later rationalized that his was a good act”
    Tạm dịch ra: “Tại Thượng Hải, Châu đã gặp Hồ Chí Minh, sau đó hoạt động dưới bí danh Lý Thụy. Là người đứng đầu của đối thủ quốc gia, các nhóm cách mạng, họ ngay lập tức không tin tưởng nhau, nhưng trong những cuộc cãi vã của họ Hồ đánh đòn đầu tiên. Trong tháng sáu năm 1925 cho 100.000 piastres, ông Hồ đã phản bội Châu cho các đại lý của Văn phòng Deuxieme, Surete Generale du Gouvernement pour l'Indochine (viết tắt như 2d Cục) - Cảnh sát Pháp - và ông Châu đã bị bắt giữ trong khi đi qua thanh toán quốc tế Thượng Hải. Lý Thụy sau đó hợp lý hóa của mình là một hành động tốt...”
    Links của bài viết:
    http://www.washingtonpost.com/wp-srv...yatanycost.htm
    Đây là thêm một bằng chứng cho việc ông Hồ đã bán đứng cụ Phan lấy tiền cho thực dân Pháp. Tuy nhiên nói cho đúng, nếu không có các tài liệu được phía đảng cộng sản vốn kiểm duyệt chặt chẽ thông tin cho phép xuất bản thì đôi khi các bạn vẫn nghĩ là dẫn chứng chi là một chiều mặc dù đã có dẫn chứng của một nhà báo thiên tả, ủng hộ cộng sản. Sẽ là thiếu sót nếu không đề cập đến những dẫn chứng” lề đảng”. Và tôi xin có ngay các dẫn chứng sau đây để khẳng định điều mình nói là có thật.
    Thứ 6, Trên trang mạng X-café đã từng cho đăng tải thông tin này. Đó là cuốn Thành ngữ - Điển tích - Danh nhân Từ điển của tác giả Trịnh Vân Thanh (Trịnh Chuyết). Sách được Nhà Xuất bản Văn học xuất bản năm 2008. Các bạn có thể xem chi tiết giới thiệu về cuốn sách ở trang Sachhay.com. Ở trang 742, trong mục nói về Phan Bội Châu, các nhà soạn sách đã viết việc Phan Bội Châu bị bắt như sau:
    Năm 1925, nghe theo lời của Lý Thụy và Lâm Đức Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức "Toàn thế giới bị áp bức nhược tiểu dân tộc", nhưng sau đó Lý Thụy và các đồng chí lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân Pháp để:
    1 - Tổ chức lấy được một số tiền thưởng (vào khoảng 15 vạn bạc) hầu có đủ phương tiện hoạt động.
    2 - Gây một ảnh hưởng sâu rộng trong việc tuyên truyền tinh thần ái quốc trong quốc dân.
    Ở đây phải nhìn nhận đây là cuốn sách được nhà xuất bản Văn học, nó thuộc nhà nước cộng sản Việt Nam. Nói cách khác, nó phải qua kiểm duyệt của đảng cộng sản và các cơ quan tuyên giáo, không lẽ họ bị “mù”? Không phải thế, họ nghĩ rằng việc đẳng tải như vậy với lý do “lấy tiền hoạt động, tuyên truyền cho phong trào” để nhằm tô hồng hình ảnh ông Hồ. Nhưng họ lại quên một điều rằng cụ Phan là nhà yêu nước chân chính, đâm sau lưng cụ chính là hành động hèn hạ và bỉ ổi. Hơn nữa việc đâm sau lưng này lại là giúp cho kẻ thù. Càng đáng lên án hơn về việc dùng kẻ thù để loại bỏ các nhà yêu nước khác của ông Hồ.
    Thứ 7, Hồ Chí Minh khi viết về cụ Phan Bội Châu và dùng bút hiệu Trần Dân Tiên có đoạn:
    "Vừa nghiên cứu làm việc để sống, ông Nguyễn vẫn ra sức làm việc cho tổ quốc mình. Ông bắt đầu tổ chức đồng bào Việt kiều ở Trung Quốc. Tổ chức này gọi là Hội Việt Nam Thanh Niên Cách mạng Đồng Chí…. Hoạt động của Hội Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí bắt đầu lan vào trong nước. Thực dân Pháp gián tiếp giúp đỡ rất nhiều". (đoạn trích trong sách: Bác Hồ những năm tháng ở nước ngoài – UNESCO … Hà Nội 1999).
    Như chúng ta đã biết khi dùng bút danh Trần Dân Tiên ca ngợi mình, ông Hồ đã lộ ra một câu mà chúng ta thấy bản chất của vấn đề. Tại sao lại có chuyện Thực dân Pháp gián tiếp giúp đỡ ở đây, giúp đỡ cái gì? Việc gì? Trong khi họ là kẻ thù lúc đó của dân tộc. Đó chính là việc nói tránh sự việc bán cụ Phan cho Pháp lấy tiền để củng cố tổ chức của Hồ Chí Minh.
    Thứ 8, Một tác giả viết về Hồ Chí Minh quen thuộc được coi như "bạn" của đảng cộng sản là William J. Duiker dựa vào mối nghi ngờ của Phan Bội Châu để bác bỏ việc Hồ Chí Minh dính vào việc bán người. Duiker viết:
    "Chính Phan Bội Châu đã cho biết kẻ chỉ điểm cho Pháp bắt mình là Nguyễn Thượng Huyền. Thực ra, qua những dòng trong Phan Bội Châu niên biểu, Phan Bội Châu chỉ cho biết được nghe nói như thế và tin theo chứ không hề xác định với bằng chứng nào. Sự việc này đã được sử gia Phạm Văn Sơn đề cập và cho rằng Phan Bội Châu nghi oan cho Nguyễn Thượng Huyền. Chính Nguyễn Thượng Huyền đã lên tiếng khi biết nội vụ vào dịp về Việt Nam – “khoảng năm 1965, cụ Nguyễn Thượng Huyền có về Việt Nam và đăng một bài cải chính nói rõ vụ việc trên tờ “Bách Khoa” số 73”. (Việt Sử Tân Biên – Phạm Văn Sơn – Sàigòn 1972 – Q.7, tr. 254, 229)
    Như vậy, trong ba người được nêu tên liên hệ đến vụ bán người thì hai người đã lên tiếng. Nguyễn Thượng Huyền đối diện thẳng với vấn đề để chứng minh sự vô can của mình còn Lâm Đức Thụ, theo ghi nhận của Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, đã khoe đó là thành tích do chính mình đạt được. Vào năm 1925, Lâm Đức Thụ là người thân tín của Hồ Chí Minh được dành cho vai trò lãnh đạo cao nhất của tổ chức Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội nên không thể không bàn bạc với Hồ Chí Minh về mọi công việc. Như thế, nếu cụ Nguyễn Thượng Huyền là kẻ bán đứng Cụ Phan cho Pháp thì ắt hẳn đã bị Hồ Chí Minh lúc đó còn sống phản bác khi cụ Huyền khẳng định mình không bán cụ Phan. Chỉ có một lý do khiến Hồ Chí Minh phải im lặng đó là việc ông ta và Lâm Đức Thụ là kẻ chủ mưu.
    Thứ 9, trong cuốn sách của tác giả cộng sản Liên Xô và được phát hành bởi đảng cộng sản Việt Nam - Ép-ghê-nhi Ca-bê-lép: Đồng chí Hồ Chí Minh - Tập 2. Nxb Thanh niên - Hà Nội - 1985. có một đoạn đáng chú ý:
    “Đồng chí Nguyễn (Lý Thụy) đã có những biện pháp để củng cố vị thế của mình trong tổ chức hội thanh niên yêu nước một cách khôn khéo. Người Pháp tưởng như câu được một con cá to nhưng không hẳn như vậy. Sự việc đó có lợi cho phong trào của đồng chí…”.
    Tuy không dám nói thẳng ra nhưng tác giả cộng sản này đã nói đến việc ông Hồ (Lý Thụy) củng cố phong trào cộng sản bằng việc dùng lừa người Pháp. Sự việc này cho thấy với bút danh Lý Thụy (trùng với thời điểm ông Hồ ở HongKong gặp cụ Phan) và cũng trùng với việc ông ta muốn củng cố hội của mình. Sự Việc này không gì ngoài việc nói đến bán đứng cụ Phan mà tác giả Liên Xô ám chỉ là "Con cá to".
    Thứ 10, ông Hà Huy Tập – một người cộng sản tiền bối và được đảng cộng sản trọng vọng trong văn bản gửi Quốc tế thứ 3 đề ngày 20-4-1935 như sau:
    “Trước và sau đại hội của đảng, một số đồng chí khi nói chuyện với nhau thường bàn về đồng chí Nguyễn Ái Quốc (tức Hồ). Họ cho rằng Quốc chịu trách nhiệm về việc mật thám bắt hơn 100 hội viên đoàn thanh niên, bởi vì:
    a) Quốc biết rõ Lâm Đức Thụ là một tên khiêu khích nhưng vẫn làm việc với hắn.
    b) Quốc đã phạm sai lầm khi yêu cầu mỗi thanh niên nộp hai bức ảnh, ghi rõ tên thật, địa chỉ, tên cha mẹ, ông bà, cụ kỵ cùng với tên của từ 2 đến 10 người bạn.
    c) Ở trong nước, ở Xiêm (Thái Lan) và ở trong tù, người ta vẫn còn bàn tán đến trách nhiệm của Quốc, trách nhiệm mà anh ta không dám chối.”

    Theo Hà Huy Tập, Hồ Chí Minh đã sai lầm khi đòi hỏi những người gia nhập tổ chức phải khai rõ lý lịch, nộp hình ảnh và tin cậy Lâm Đức Thụ nên những tài liệu này rơi vào tay mật thám Pháp khiến hàng trăm người đã bị bắt. Việc ông Hồ biết Lâm Đức Thụ là gián điệp nhưng vẫn dung túng để cho ông ta gửi thông tin bắt bớ các đồng chí của mình chính là hành động thể hiện sự đồng mưu bán đứng những người yêu nước trong đó có cụ Phan cho Pháp.
    Kết Luận: Trong khuôn khổ bài viết này tôi đã chứng minh cụ Phan Bội Châu là người yêu nước chân chính. Bằng các tài liệu trong và ngoài nước, lề đảng, trung lập và lề dân đều đưa đến một kết luân vững chắc việc ông Hồ bán đứng cụ Phan cho Pháp lấy tiền, thanh trừ đối thủ chính trị là có thật. Đây là một tội ác với người yêu nước. Ông Hồ chính là kẻ chủ mưu trong vụ án này!

    Hoan nghênh Dân Luận đăng những bài như thế này.

    Tôi cũng xin nêu vài nhận xét. Ít ai thấy tại sao Ông cụ lại đổi tên từ Nguyễn Ái Quốc sang Hồ Chí Minh. Theo tôi những năm 1941-1949 là những năm Ông cụ đã thoát khỏi cái bóng của QTCS. Đổi tên cũng là cách để chứng tỏ điều đó, cũng như một loạt chủ trương đối nội cũng như đối ngoại của Ông cụ trong giai đoạn này. Xét cho cùng thì những chủ trương của Ông cụ trong giai đoạn này chẳng qua phản ánh Chính cương Sách lược vắn tắt của ĐCSVN do Ông cụ soạn thảo. Chính "Chính cương Sách lược vắn tắt" này sau đó đã bị phê phán và thay vào đó bằng Luận Cương của ĐCSĐD ("Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ") do Trần Phú soạn thảo, còn bản thân Ông cụ thì bị cho đi an trí, cho đến khi Ông cụ trở về nước tự lãnh đạo đất nước mà không có bất cứ nhân tố nước ngoài nào, kế cả CS vào năm 1941.

    Đúng như bài viết của tác giả, không phải lúc nào Ông cụ cũng được những người CS yêu, không phải cứ là CS là đều yêu Ông cụ, đều đồng ý với sách lược của Ông cụ. Hiểu một con người như Ông cụ không dễ vì đi tìm hiểu sự thực về một con người cần nhiều công sức. Một khi đã có thành kiến rồi thì cách dễ nhất để nói về Ông cụ là phỉ báng và bôi nhọ, tất tần tật những lỗi lầm của CQ hiện nay đều đổ cho Ông cụ hết.

    Đọc tham khảo

    Bác rất trong sáng, bác bác cháu cháu, bác chơi bác chạy.

    Tên tác giả viết:
    Tư liệu Đặc biệt: Ông Vũ Kỳ kể chuyện Cụ Hồ kén vợ
    Lời dẫn của Nguyễn Thanh Bình: Cám ơn nhà báo Quoc Phong nguyên PTBT báo Thanh Niên về stt này. Ghi chép lại về đời tư của Bác của thư ký Bác lúc trọng bệnh. Bác là con người thật việc thật, thật giản dị, trong khi một số thông tin thần thánh hóa lên. Có lẽ nhiều người hết cuộc đời họ vẫn không biết được những câu chuyện như thế này!

    Lời dẫn của Nhà báo Quốc Phong: Chuyện bây giờ mới kể

    Tôi nghĩ, rồi những chuyện sau, cũng sẽ có lúc chúng ta nên công khai về đời tư của Chủ tịch Hồ Chí Minh mà không nên thần thánh hoá. Người là một vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc VN . Cũng vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và đấu tranh cho tự do, độc lập mà Người đã phải hy sinh , thiệt thòi .

    Nên hiểu điều đó sao cho đúng mà từ đó càng thấy thương Người, cảm phục Người hơn bội phần.

    NHỮNG CHUYỆN ÔNG VŨ KỲ HỒI TƯỞNG ĐÃ ĐƯỢC GHI LẠI LÚC TRỌNG BỆNH

    Dưới đây là 1 trong 2 câu chuyện được ông Vũ Kỳ , Thư ký riêng của Chủ tịch Hồ Chí Minh kể lại lúc 15h chiều 24/6/ 2004 tại Bệnh viện Hữu nghị, Hà Nội. Khi đó, ông Vũ Kỳ đã rất yếu rồi . Người được ông mời đến để ghi âm lại những chuyện mà ông kể ra sau đây là bà Nguyễn Thị Tình, khi đó là Giám đốc Bảo tàng Hồ Chí Minh cùng một cán bộ chuyên môn của Viện.

    Sau đây là phần bóc băng của Bảo tàng HCM và họ đã chép lại . Để giữ tính trung thực, nó vẫn chưa hề được biên tập gì ( nguyên từ bản bóc băng chép tay của bà Tình. Bản trong băng, tôi- người gõ lại sau đây - cũng chưa được nghe băng trực tiếp. Thực ra, đến nay cuốn băng đã bị hư . Tuy nhiên, ngay sau khi ghi âm, lãnh đạo Bảo tàng Hồ Chí Minh đã chuyển ngay cuốn băng lên Lãnh đạo Bộ Văn hoá Thông tin (ông Phạm Quang Nghị) và Ban Bảo vệ Chính trị nội bộ Trung ương( ông Nguyễn Đình Hương) để xin ý kiến. Sau đó, Bộ Văn hoá TT đã có quyết định cử cán bộ của Viện bảo tàng HCM sang các nước châu Âu nghiên cứu sưu tầm tư liệu thêm.

    Do đây là văn nói, lại không được nghe băng trực tiếp nên có những câu không rõ nghĩa nên vẫn để dấu (?) bên cạnh . Tôi đã hỏi chị Tình nhưng chị nói cũng không rõ vì khi đó, ông Vũ Kỳ cũng đã rất yếu .để khách quan, tôi không sửa gì hết.

    Nhân ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh năm nay, tôi mạn phép trích ra 1 trong 2 nội dung nói trên để mọi người ghé đọc và hiểu thêm về một nhân vật vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Có một nội dung, đó là chuyện Người đi lính 4 năm cho Pháp trong Chiến tranh Thế giới lần thứ 2( 1914-1918). Nội dung này tôi cũng đã viết trên Tạp chí Xưa & Nay đăng vào tháng 10 năm 2015 nên xin không nhắc lại ). Ông Vũ Kỳ kể :

    Vấn đề thứ nhất : ( tôi không ghi lại )

    Vấn đề thứ hai :

    Từ trước tới nay, trong các sách về tiểu sử Chủ tịch Hồ Chí Minh chưa đề cập đến được , tức là vấn đề cuộc đời riêng tư của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tức là cái này cũng có lúc Bác công bố là Bác không có gia đình. Con cháu của Bác là con cháu chung của đất nước. Thế mà có nhiều chuyện cũng xảy ra điều này điều khác. Nhưng theo tôi, ở gần Bác thì thấy cuộc đời riêng tư rất là trong sáng, theo cách nói của Trung Quốc là rất minh bạch.

    Khi Bác về tới đất nước, Bác đã 55 tuổi.

    Lúc bấy giờ Bác yếu, gầy yếu. Công việc của kháng chiến lúc đó nhiều quá, không có thì giờ nào suy nghĩ đến chuyện riêng. Cho đến khi có điều kiện, đặt vấn đề với Bác. Các Đ/c Bộ Chính trị và thêm một số đ/c Trung ương rất gần với Bác như các đ/c : Trường Chinh, Phạm Văn Đồng rồi các đồng chí khác : Nguyễn Lương Bằng, Trần Đăng Ninh, chị Chủ tịch Phụ nữ Nguyễn Thị Thập có chính thức đặt vấn đề với Bác Hồ là Bác nên có gia đình để cho Bác có hạnh phúc, cho yên ổn cả hai (việc nước và việc riêng).

    Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng.
    Bác nói : Rất cám ơn các đồng chí. Không phải Bác không muốn đâu. Bác muốn. Nhưng vì Bác là Chủ tịch nước nên Bác cũng phải có" Điều kiện" với các cô chú.

    Bác có 3 " điều kiện":

    - Một là, Bác lấy vợ thì phải chọn cho Bác người phụ nữ trẻ, đẹp (điều kiện đó cũng dễ thôi).
    - Hai là ,Trình độ Văn hoá, trình độ chính trị thì vừa phải (cái này cũng dễ quá).
    - Ba là ,Đạo đức phải tốt.

    Ba điều kiện tưởng là dễ tìm. Nhưng vào trong một con người nên lại khó tìm. Vì trẻ đẹp thì khó có đạo đức , nếu tách ra thì dễ. Anh chị em tìm và gửi ảnh đến cho Bác. Bác tủm tỉm cười. Bác nói với tôi : Các chú lại gửi ảnh thì làm sao mà Bác chọn được. Ảnh người ta chụp, nhỡ chột 1 mắt, chụp 1 bên thì chọn thế nào ? Chú nói với các chú là nếu tìm đúng yêu cầu thì gửi đến cho Bác...

    Bác xem mặt do ảnh gửi đến nhiều lắm !

    Chủ tịch Phụ nữ Nghệ An, điều kiện tốt, chính trị tốt, đạo đức tốt nhưng lại không được trẻ , đẹp.

    Ông Trần Đăng Ninh, dễ dãi hơn thì chọn : người trẻ đẹp, trình độ văn hoá khá nhưng đạo đức thì lại lung tung. Cho nên lúc bấy giờ ở trên gọi là " cây đa nước chảy"(?). Có mấy cô ông ấy chọn tới.

    Lúc bấy giờ có người phụ nữ khá( sau này làm tới chức thứ trưởng) thế nhưng cũng không ổn.

    Như vậy,trong cả 3 cái tiêu chuẩn Bác đưa ra,cứ không đồng nhất với nhau. Nên cứ chọn người một thời gian giúp Bác, cứ " Bác Bác cháu cháu" , giúp Bác đánh máy , phục vụ Bác... Đến ở được một thời gian chừng độ một tháng . Có người ở tới 3 tháng nhưng cứ " Bác Bác cháu cháu", cừ dần ngọt( ?). Trong số đó có một người, cũng có sắc đẹp, có trình độ, đạo đức tương đối, là cán bộ của Phụ nữ Nam Bộ.,những người này tôi không muốn nói tên là vì họ còn sống. Ra một thời gian, ở gần Bác thì Bác thấy cũng được , giúp Bác phục vụ đánh máy. Nhưng thế nào đạo đức lại không giữ được. Lúc bấy giờ có ông cán bộ cao cấp từ miền Nam ra. Vào làm việc với Bác, lại quan hệ với bà này , có thai( thế mới hết hơi ).

    Vì có thai, ông Lê Văn Lương, lúc ấy vừa là Trưởng ban Tổ chức, vừa là Chánh Văn phòng Trung ương lo quá. Người phụ nữ đưa ra là để phục vụ cho Bác, lại có thai thì phải lo đưa xuống Vĩnh Phúc để mà sinh đẻ ở đấy. Chứ nếu để ở đấy thì mang tiếng cho Bác.

    Do ông Lương đưa đi thành ra ông Lương cũng bị mang tiếng là ông Lương " tằng tịu" thế nào đấy mà ra. Bà này sau sinh ra một đứa con trai, Gia đình người ta nuôi lớn nhưng bà ta nhất định không nhận. Ông cán bộ cao cấp kia sau phải nhận, nhờ anh con trai có ơn với gia đình người nuôi. Ông kia cũng phải đào tạo thành cán bộ này khác. Nhưng bà kia thì nhất định không nhận. Thí dụ như đấy là một cái người gần như chắc chắn đấy, thế mà rồi cũng không được.

    Sau đến năm 50, ông Trần Đăng Ninh có đưa vào một cô không đẹp, không xấu, nhưng có duyên, người dân tộc Tày ở Cao Bằng. Cô này lại phải cái lý lịch không tốt, là " me lai", là Đại Hoàng. Dân tộc Tày là hơi tự do. Vấn đề này không thành vấn đề. Cô này đến làm phục vụ cơm nước hàng ngày, có khi cùng ngồi ăn, có khi đi chăn trâu cho cơ quan Văn phòng... Và coi như người trong cơ quan. Do hoàn cảnh của phụ nữ, ở người phụ nữ, ở với Bác nhưng cứ" Bác Bác cháu cháu", cô này cũng không chịu được.

    Do sự tấn công của cánh anh em cảnh vệ bảo vệ Bác , cô này lại bị có mang. Sau Bác thấy thương (vì cô này là người dân tộc), nên giao cho gia đình dân tộc, cán bộ dân tộc phụ trách.

    Thế nhưng cái ông này lại muốn " tranh thủ". Khi cơ quan gửi như vậy, phải đưa tiền cho ông ấy hàng tháng để nuôi, thế mà ông ấy kiểu như muốn tuyên truyền đây là con Bác Hồ để lắm cán bộ lợi dụng.

    Khi có cán bộ báo cáo Bác rõ sự việc, Bác bảo thôi, rút về để anh Cả (Nguyễn Lương Bằng) nuôi. Anh Cả nuôi một thời gian, lại có tiếng đồn này ,tiếng đồn khác cho anh Cả, Bác lại bảo giao cho tôi ( Vũ Kỳ) .

    Tôi nói tôi đã có 3 con trai, tôi không thiếu con. Nếu giao cho tôi thì phải giao hẳn, coi như con tôi thật sự.

    Ông Vũ Kỳ - thư ký của cố Chủ tịch Hồ Chí Minh.
    Tôi sẽ làm giấy khai sinh để khi còn chiến tranh sẽ tham gia chiến đấu , trở thành bộ đội, khi không chiến đấu thì trở thành công nhân. Sau đó trở thành con tôi và bây giờ trở thành con tôi. Nó đàng hoàng. Chủ nhật, thứ bảy nó về ở cùng anh em, chụp ảnh với nhau từ nhỏ. Nó coi tôi như bố mẹ. Nó xin phép tôi lên Cao Bằng tìm hiểu về người mẹ.

    Tôi đồng ý đưa đi Cao Bằng. Người mẹ nó sau này cũng tai tiếng nói nọ nói kia, thế nọ thế kia như thế nào đó. Và người em đến nuôi con cũng bị như thế. Vì vậy nó tìm được 1 ngôi mộ cùng tên mẹ ở Bất Bạt, hàng năm Thanh minh thì lên Thanh minh với bà mẹ đẻ ra mẹ tôi. Mộ cũng để ở trên đó, lên thăm coi như con tôi hết. Cái chuyện này thì cả Hoa Kỳ họ cũng đặt vấn đề mà một số vấn đề như là Vũ Thư Hiên, như Nguyễn Minh Cần cũng đã nói. Nhưng thực sự là Bác đàng hoàng. Bác thương người con gái - nó tốt, nhưng nó trẻ người non dạ như vậy. Nó không giữ được ( trước một anh cận vệ) như vậy, bây giờ chú quan tâm tới. Tức là bây giờ đặt tên.

    Con đầu là Vũ Lê Dung
    Con thứ hai là Vũ Quang
    Con thứ ba là Vũ Trung (*)
    Con thứ tư là Vũ Vinh
    Con thứ 5 là Vũ Minh

    Coi như chính thức Vũ Trung là con trai tôi. Thứ 7, Chủ Nhật đến nhà ăn uống. Cái vấn đề này, không những một số người tung ra nói lung tung nhưng mà Hoa Kỳ họ cũng đề cập đến nó. Nhưng sự thật là như vậy chứ không phải là con Bác Hồ. Số cảnh vệ, số bảo vệ họ lung tung. Cô này nó vất vả. Thế đấy, đó là ở trong nước.

    Còn ở nước ngoài ?

    Lúc bấy giờ , ở nước ngoài, Liên Xô cũng đè cập đến, nhưng 2 nước đề cập đến nhiều là Trung Quốc mà chủ động là Thủ tướng Chu Ân Lai và Triều Tiên , mà người chủ động là Chủ tịch Kim Nhật Thành. Họ đều nói là nếu trong nước không giải quyết được thì chúng tôi sẽ giúp đỡ.

    Bác Hồ tủm tỉm cười và chỉ nói: Rất cám ơn các đồng chí !
    .

    Hồ Chí Minh và Chu Ân Lai tại Trung Quốc.
    Bên kia, ông Kim Nhật Thành trực tiếp đứng ra, bên này thì ông Chu Ân Lai (gián tiếp thôi)nhưng ông Chu giao cho 2 người là vợ ông ấy, bà Đặng Dĩnh Siêu và một cán bộ phụ nữ quen biết Bác ở Quảng Đông là bà Âu Mận Giác. Hai người đi tìm. Thấy người này thì gửi sang. Tôi không muốn nói tên người này vì hiện còn sống, nên tôi không muốn . Hai người gửi người này sang ở với Bác chừng độ 1 tuần hay là hơn 10 ngày, cũng " Bác Bác cháu cháu " . Thế rồi , sau đó người này cũng xin phép về, thế là không đạt.

    Thế rồi , đấy mới là cái chuyện công khai sau này.

    Thế còn những chuyện bí mật. Cái hồi hoạt động bí mật thì phải nói Bác cũng là con người, một thanh niên đẹp trai và nếu mà biết tiếng Pháp thì gọi là" cơ rê găng" , tức là galant, biết chiều phụ nữ. Thế Bác đi hoạt động, lại trẻ, đi đến đâu cũng từng có người yêu. Đến Boston cũng có người yêu, sau này bà này có nói đấy. Đến Nga, à, đến Pháp, có bà gọi là bà Rô Dơ ( Hoa hồng ).

    Ở Boston, tôi không rõ lắm . Bác sống bằng nghề làm bánh ở đấy, cũng nghe nói có người thế nào đấy, sau này có một bà kể chuyện về việc này. Bà ấy nói công khai khi 100 năm ngày sinh Bác Hồ.

    Còn bà Rô dơ ở Pháp, đấy là một phụ nữ đẹp. Rô dơ là hoa hồng. Bác sang năm 19 23, Bác có chương trình bí mật sang Liên Xô, thế là đánh lạc hướng bọn mật thám theo dõi. Bác viết thư cho cô Rô dơ. Cô Rô dơ cũng viết thư tình với Bác. Hai người trao đổi thư tình. Đến một thời gian Pháp tưởng bình thường, thế nên Bác lên miền Nam nước Pháp.

    Đến 1925, sử sách Pháp mới nói là Nguyễn Ái Quốc đang ở Mạc Tư Khoa. Thế là đánh lạc được hướng bọn mật thám theo dõi hàng ngày. 2 năm sau thì nó mới thấy Bác đã sang đó từ 1923. Cô Rô dơ , sau năm 1957, Bác đi thăm các nước XHCN. Bác đến Béc Linh , khi xuống máy bay, Bác chạy ngay ra ôm cô Rô dơ này. Cô Rô dơ cũng đi đến Béc Linh đón Bác.

    Vì tuổi lúc đó già rồi, chỉ coi như tình bạn ngày xưa. Nhớ lại chuyện cũ thì Bác đều nói rõ : tôi rất cảm ơn cái tấm lòng, tình cảm của bạn đối với tôi. Nhưng tôi mà thành lập gia đình thì tôi không hoạt động được, tôi trân trọng tình cảm đó. Xin nói để biết như vậy.

    Có thể có quan hệ này khác nhưng cũng không có con. Bác vẫn không có gia đình. Bác đi sang đến Mạc Tư Khoa, Bác cũng có. Sau này sang Trung Quốc thì lại có tương đối nhiều. Người đầu tiên mà nói là, cô gì mà Hoàng Tranh đưa ra đấy - Tăng Tuyết Minh. Công khai vào ở và làm việc với Bác, ở cùng với Bô rô đin có công khai cưới.

    Bà Đặng Dĩnh Siêu và một số vị đi dự. Thế tức là tương đối công khai. Hai người chắc cũng có quan hệ gì đấy. Theo tôi hiểu không đặt vấn đề, vẫn đặt vấn đề hình thức thế thôi, vì lúc đó là năm 1943, bản thân tôi khi hoạt động ở Hà Nội thì 3 nơi ngoại thành thì có đến 3 người đóng làm vợ tôi , một người là ở Khương Thượng, tức là vợ đồng chí Phan Trọng Tuệ đóng vai vợ tôi. Đồng chí Phan Trọng Tuệ đóng vai anh vợ , đồng chí Hoàng Văn Thụ đóng vai chú vợ. Còn một người nữa , cùng một lúc, , ở Yên Phụ , đóng vai vợ tôi. Lúc bấy giờ, cô này chưa có chồng . Nhưng mà sau lấy một đồng chí cán bộ làm công an. Nay thì đã hưu rồi( làm thứ trưởng Công An). Còn một người nữa ở Nghi Tàm,cũng vào vai vợ tôi. Lúc bấy giờ cô này chưa có gia đình. Sau khi tôi bị bắt, lấy một đồng chí làm xứ uỷ Bắc Kỳ, sau này là trong BCH Tổng Công đoàn Việt Nam.

    Thế tôi suy nghĩ, cỡ tép riu như tôi mà một lúc cũng có 3 người đóng vai vợ tôi để hoạt động bí mật thì cũng có khả năng là đồng chí Tăng Tuyết Minh cũng đóng vai, nhưng mà công khai như vậy ?

    Năm 1927 thì Quốc dân Đảng làm phản, tiêu diệt Cộng sản . Bác Hồ phải tránh. Sau đó không gặp nữa. Năm 1931 Bác Hồ bị bắt ở Hồng Công.

    Người ta nói rằng bà Tăng Tuyết Minh có đến dự, trông thấy Bác ở trên. Nghe nói là bà này có thai nhưng mà bà làm sao đó lại không giữ được thai, không nuôi được.

    Đồng chí Nguyễn Ái Quốc từ năm 1927 đã không găp lại nữa.

    Hai người có thể có mối tình rất đẹp, nhưng vẫn chưa trở thành vợ chồng chính thức. Theo tôi hiểu , cuộc sống của Bác hồ lúc bấy giờ là rất trong sáng, rất minh bạch chứ không phải là úp úp mở mở. Tức là rất đàng hoàng.

    Cho nên bây giờ, khi ta nghiên cứu phải nghiên cứu những cái chính mà tôi nói về trước từ Bộ Chính trị đến các đồng chí trong Trung ương Hội Phụ nữ chính thức đặt vấn đề với Bác, cũng đã cố gắng tìm nhưng cũng không đạt được; Quốc tế cũng cố gắng tìm cũng không đạt và cái hoạt động lúc bí mật bên Quảng Đông, Quảng Tây với đồng chí Tăng Tuyết Minh có thể có thai nhưng bà kia lại không giữ được cái thai nữ nhi đó.

    Sau này, cô kia cũng vì hoàn cảnh gia đình bố mẹ nọ kia. Là người có hiếu có tình nên cũng chỉ gặp Bác thế thôi. Mối tình rất đẹp.

    Theo tôi,vì là một người sống gần Bác, đi cùng với Bác nên hiểu,nó chỉ là như vậy. Có thể , Bác nói : Tôi không có gia đình, con cháu tôi là thanh niên Việt Nam,các cháu nhi đồng, thanh niên thế giới... cũng có ý đó. Rất là trong sáng !

    Sau này, theo tôi, thể công khai thành một bài viết hẳn hoi. Viết lại cho nó gọn gàng, nhất là chỗ bà Tăng Tuyết Minh, nên sử dụng những chỗ tốt của anh Hoàng Tranh viết . Họ nói có ý tốt cả đấy chứ không phải là có ý xấu đâu, nhưng mà ra không đúng đúng lúc ( phát hành vào ngày sinh của Bác, không chờ Việt Nam có ý kiến trước) cho nên bị động. Còn nội dung, không phải là chuyện không có thật, mình đàng hoàng, công khai thế.
    .

    Ông Nguyễn Văn Đoàn, vệ sĩ tiếp cận của Bác, người có may mắn được chứng kiến giây phút trái tin Bác ngừng đập đầy xúc động cùng vói tập thể Bộ Chính trị.
    Chú nghĩ ( ý ông Vũ Kỳ khi nói với người kế nhiệm, bà Nguyễn Thị Tình), đứng về (góc độ ?) người phụ nữ, nên viết thế nào, có thể trao đởi với chú cho kín kẽ trước khi đăng.
    Đấy là 2 vấn đề hôm nay chú đề cập để cơ quan báo cáo lại tổ chức.

    Mời xem Video: Ai đã rò rỉ hàng loạt thông tin động trời về tân BT Nguyễn Thiện Nhân với Thành ủy TP. Hồ Chí Minh?

    ------

    Chú thích :

    - Anh Hoan nói ngày 5/6/2007: " Người phụ nữ Trung ương có ý định giới thiệu với Bác ( người Thanh Hoá), là Thứ trưởng Bộ Công nghiệp nhẹ."

    Anh Hoan nói đã gặp và hỏi . Bà Mai nói: "Không ai nói với tôi là có ý định giới thiệu với Bác nhưng đúng là có bố trí để tôi tiếp cận. Nhưng vì tôi trẻ quá, nên ngay từ những ngày đầu gặp Bác, Bác đã gọi tôi bằng cháu ".

    (anh Hoan ở trên tức Nguyễn Huy Hoan, phó Giám đốc Bảo tàng Hồ Chí Minh , đã mất năm 2012)

    (Blog Tễu)

    CỰC ĐOAN viết:
    Tôi hoan nghênh tác giả bài này.

    Nhất trí, mong thằng CỰC ĐOAN chết ngay bởi thằng này rất cực đoan bởi y cùng quan điểm ca ngợi ông Hồ như thánh bằng mọi giá, nhưng y lại quên câu cuối bài viết này tất cả là bí ẩn, có nghĩa chuyện bài viết này không thực.

    Tên tác giả viết:
    Vì sao chuyện vợ con của ông cụ năm 2001 mới được bộc lộ ra? Đó cũng có thể là một bí ẩn

    Một bên ca ngợi ông Hồ như thánh.
    Một bên chửi bới bất cứ chi tiết vào liên quan đến Hồ.
    Tôi mong cả 2 bọn cực đoan (ở VN và trên quốc tế, và cả trên vũ trụ) chết hết đi.
    Tôi hoan nghênh tác giả bài này.