Đảng Cộng Sản Việt Nam

  • Bởi Admin
    19/05/2017
    10 phản hồi

    Hà Huy Toàn

    Đảng Cộng sản Việt nam là một đảng phái chính trị được thành lập tại Hồng Kông vào ngày 06 Tháng Giêng 1930 theo Quốc tế Cộng sản chỉ đạo Nguyễn Ái Quốc, tức Hồ Chí Minh (1890 – 1969), hợp nhất ba tổ chức cộng sản tại Đông dương vào lúc đó: Đông dương Cộng sản Đảng, An nam Cộng sản ĐảngĐông dương Cộng sản Liên đoàn. Cả ba tổ chức đó đều nhân danh cộng sản nhưng lại kình chống nhau kịch liệt khiến Quốc tế Cộng sản phải chỉ đạo Hồ Chí Minh hợp nhất ba tổ chức đó thành Đảng Cộng sản Việt nam [1].

    Cuộc họp thành lập được tiến hành trên sân vận động, các đại biểu giả vờ làm khán giả xem đá bóng để họp. Có ba người đến họp: Trịnh Đình Cửu, đại biểu cho Đông dương Cộng sản Đảng; Nguyễn ThiệuChâu Văn Liêm, đại biểu cho An nam Cộng sản Đảng [2]. Đông dương Cộng sản Liên đoàn không có đại biểu đến dự cuộc họp này mà chỉ xin gia nhập Đảng Cộng sản Việt nam vào ngày 24 Tháng Hai 1930 [3].

    Về ngày thành lập, Đảng Cộng sản Việt nam được thành lập vào ngày 06 Tháng Giêng 1930 nhưng đến Đại hội 3 được tiến hành tại Hà nội vào năm 1960, Đảng Cộng sản Việt nam đột ngột thay đổi ngày thành lập từ ngày 06 Tháng Giêng 1930 thành ngày 03 Tháng Hai 1930 theo “các đồng chí Liên, tức Liên bang Soviet đã sụp đổ vào đúng Lễ Giáng sinh 1991, cho biết ngày đó mới đúng theo tài liệu lưu trữ”. Chỉ có một đại biểu duy nhất, cụ thể là Lê Minh, phát biểu ý kiến bác bỏ đối với việc thay đổi ngày thành lập nhưng Hồ Chí Minh đã gạt phăng không cho Đại hội 3 thảo luận về ý kiến đó [4]. Tuy nhiên, sách giáo khoa về Lịch sử Việt nam đã xác nhận rằng Đảng Cộng sản Việt nam được thành lập vào ngày 06 Tháng Giêng 1930 rồi thay đổi ngày thành lập thành ngày 03 Tháng Hai 1930 mà không giải thích tại sao [5].

    Về nguồn gốc, như trên đã cho thấy Đảng Cộng sản Việt nam xuất thân từ bên ngoài Việt nam, tức là có nguồn gốc ngoại lai. Lúc đầu, Đảng Cộng sản Việt nam được nuôi dưỡng bởi Cộng sản Nga. Về sau, Đảng Cộng sản Việt nam được nuôi dưỡng bởi Cộng sản Tàu. Đảng Cộng sản Việt nam cũng có lúc được đỡ đầu bởi Cộng sản Pháp. Từ khi bùng nổ xung đột giữa Cộng sản Nga với Cộng sản Tàu, Đảng Cộng sản Việt nam luôn luôn bị ngả nghiêng giữa Cộng sản Tàu với Cộng sản Nga. Chính vì xuất thân từ bên ngoài Việt nam đồng thời được nuôi dưỡng bởi các thế lực ngoại bang được kể ra trên đây nên Đảng Cộng sản Việt nam dù muốn ưu tiên mang lại lợi ích cho dân tộc Việt nam cũng không thể làm được như vậy mà chỉ có thể phải quan tâm bảo đảm lợi ích cho các thế lực kia dù không muốn làm như vậy. Hoặc nhiều lắm Đảng Cộng sản Việt nam cũng chỉ tìm kiếm lợi ích cho chính mình mà thôi. Suốt từ ngày được thành lập đến nay, Đảng Cộng sản Việt nam thường xuyên phải thực hiện chủ trương đường lối được hoạch định tại Moskva hoặc Bắc kinh. Chưa kịp thoát khỏi bị chi phối bởi Cộng sản Nga vào năm 1991, Đảng Cộng sản Việt nam lại dễ dàng bị chi phối bởi Cộng sản Tàu từ Hội nghị Bí mật tại Thành đô vào năm 1990. Đảng Cộng sản Việt nam rất ít khi hoạt động nhằm bảo đảm lợi ích cho dân tộc Việt nam. Chỉ khi bị o ép quá đáng bởi các thế lực ngoại bang được kể ra trên đây hoặc khi bị đe doạ tan rã từ bên trong như hiện nay, Đảng Cộng sản Việt nam mới có thể nghĩ đến việc bảo đảm lợi ích cho dân tộc Việt nam để có thể sống còn. Nhưng ngay cả khi bị lâm vào tình trạng nguy khốn như hiện nay, Đảng Cộng sản Việt nam cũng vẫn giáo dục bộ máy bạo lực “chỉ biết còn Đảng còn mình!”. Vậy tại sao Đảng Cộng sản Việt nam lại có thể lớn mạnh trong xã hội Việt nam từ năm 1930 đến những năm gần đây? Câu hỏi này sẽ được giải đáp ngay sau đây.

    Về tư tưởng, Đảng Cộng sản Việt nam kế thừa tư tưởng chuyên chế tại Việt nam với Nho giáo giữ địa vị thống trị từ Vương triều Hậu Lê đến cuối thế kỷ XIX [6]. Ngay từ khi giành được địa vị thống trị tại Việt nam, Nho giáo đã xé nát xã hội Việt nam bằng những cuộc nội chiến tàn khốc, như Nội chiến Lê - Mạc, Nội chiến Lê - Trịnh, Nội chiến Mạc - Trịnh, Nội chiến Trịnh - Nguyễn, v. v.. Cuối cùng, cũng chính Nho giáo đã làm cho Việt nam suy yếu cùng cực để rồi phải làm thuộc địa cho Thực dân Pháp từ cuối thế kỷ XIX đến đầu thế kỷ XX. Ngay sau khi thống nhất được đất nước, Vương triều Nguyễn dựa trên Nho giáo đã thực hiện chính sách truy bức hết sức tàn khốc đối với Công giáo Việt nam để Thực dân Pháp dựa vào chính sách đó mà đánh chiếm Việt nam làm thuộc địa từ cuối thế kỷ XIX đến đầu thế kỷ XX [7]. Vương triều Nguyễn có công thống nhất đất nước sau nhiều cuộc nội chiến tương tàn như đã được trình bày ở trên nhưng lại có tội làm mất nước cho Thực dân Pháp rồi lại vu oan giáng hoạ cho Công giáo Việt nam bán nước. Công giáo từ Tây phương (Hà lan, Bồ đào nha, Tây ban nha, v. v.) đến Việt nam từ thế kỷ XVI tạo ra Công giáo Việt nam. Công giáo Việt nam mới hình thành nhưng đã tạo ra nhiều thành tựu văn hoá cho Việt nam, bao gồm chữ viết, báo chí, âm nhạc, tư tưởng, v. v., trong đó thành tựu quan trọng nhất phải thuộc về chữ viết, tức là Chữ Quốc ngữ. Chữ Quốc ngữ làm cho người Việt nam dễ dàng tiếp nhận mọi tri thức về mọi lĩnh vực để Việt nam có thể thoát khỏi Nho giáo, cũng tức là thoát khỏi nước Tàu về văn hoá. Đó chính là nguyên nhân sâu xa nhất làm cho Công giáo Việt nam bị vu oan giáng hoạ đồng thời bị truy bức dã man bởi các chính quyền phong kiến vốn dựa trên Nho giáo tại Việt nam trước kia. Công giáo Việt nam có công lớn nhất đối với Dân tộc Việt nam nhưng lại bị ngược đãi tàn tệ nhất bởi các chính quyền chuyên chế tại Việt nam. Công giáo Việt nam khai thông văn hoá cho Việt nam nhưng lại bị vu oan bán nước cho Thực dân Pháp. Thực dân Pháp chỉ lợi dụng Vương triều Nguyễn truy bức Công giáo Việt nam để đánh chiếm Việt nam làm thuộc địa từ cuối thế kỷ XIX đến đầu thế kỷ XX. Thực dân Pháp đến Việt nam không mang theo Công giáochỉ mang theo Tư tưởng Khai sáng với chủ nghĩa cá nhân làm căn bản cho nó vốn cũng bắt nguồn từ cả Triết học Hy lạp lẫn Giáo lý Chúa giáo (Christianity, bao gồm: Công giáo, Chính giáoTin lành, v. v.) [8]. Tư tưởng Khai sáng đi theo Thực dân Pháp đến Việt nam tạo ra được tầng lớp trí thức với một số gương mặt sáng láng, như Petrus Trương Vĩnh Ký, Phan Châu Trinh, Nguyễn Văn Vĩnh, Tản đà Nguyễn Khắc Hiếu, Phạm Quỳnh, Trương Tử Anh, Nam Cao, v. v.. Trước đó Việt nam đã từng có Nguyễn Trường Tộ, Nguyễn Lộ Trạch, Phạm Phú Thứ, v. v., nhưng những nhân vật đó vẫn chưa thoát khỏi tư tưởng phong kiến. Tư tưởng phong kiến vốn xấu độc đã trở thành truyền thống lâu đời tại Việt nam lại được củng cố mạnh mẽ bởi Chủ nghĩa Marx – Lenin bắt đầu xâm nhập Việt nam từ đầu thế kỷ XX làm cho Tư tưởng Khai sáng không thể vượt qua được tư tưởng chuyên chế. Vừa mới bắt đầu toả sáng vào nửa đầu thế kỷ XX, Tư tưởng Khai sáng đã bị dập tắt hoàn toàn bởi Đảng Cộng sản Việt nam vào nửa sau thế kỷ đó. Đảng Cộng sản Việt nam lấy Chủ nghĩa MarxLenin làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động [9]. Vì Chủ nghĩa Marx – Lenin sai lầm về mặt khoa học đồng thời phản động về mặt chính trị nên Đảng Cộng sản Việt nam cũng không thể tránh khỏi sai lầm về mặt khoa học đồng thời phản động về mặt chính trị. Nhưng chỉ vì Chủ nghĩa Marx – Lenin rất tương đồng với Nho giáo vốn làm nền tảng tư tưởng cho chế độ chuyên chế tại Việt nam từ Vương triều Hậu Lê đến cuối Vương triều Nguyễn nên Đảng Cộng sản Việt nam đã thu phục được đa số dân chúng Việt nam đi theo họ để họ phát triển thành một Đảng Độc tài lớn thứ hai trên thế giới, chỉ sau Đảng Cộng sản Tàu [10]. Đảng Cộng sản Việt nam xuất thân từ bên ngoài Việt nam lấy Chủ nghĩa Marx – Lenin làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động nhưng lại kế thừa Nho giáo tại Việt nam với bản chất cố hữu rất tương đồng với Chủ nghĩa Marx – Lenin khiến Đảng Cộng sản Việt nam lớn mạnh như ngày nay đồng thời bị trói buộc chặt chẽ vào Đảng Cộng sản Tàu về văn hoá – tư tưởng. Đảng Cộng sản Tàu cũng dựa trên cả Nho giáo lẫn Chủ nghĩa Marx – Lenin không chỉ kìm kẹp Việt nam bằng ách độc tài mà còn nô dịch cả nước Tàu bằng chính sách ngu dân để dân chúng Tàu suy sụp thảm hại về văn hoá – tư tưởng. Nếu không hiểu đúng về cả Nho giáo lẫn Chủ nghĩa MarxLenin thì không thể hiểu được sự thể này [11].

    Về tổ chức, Đảng Cộng sản Việt nam được tổ chức theo nguyên tắc tập quyền vốn quen được gọi là tập trung dân chủ, tức là mọi quyền hành đều được tập trung vào một số ít đảng viên lãnh đạocấp cao nhất được gọi là Bộ Chính trị. Bộ Chính trị được bầu chọn bởi Ban Chấp hành Trung ương hoạt động theo nhiệm kỳ bằng 5 năm. Ban Chấp hành Trung ương lại được bầu chọn bởi Đại hội Đại biểu Toàn quốc cứ 5 năm lại được tiến hành một lần. Chính vì được tổ chức theo nguyên tắc tập quyền nên ngay từ đầu Đảng Cộng sản Việt nam đã trở thành một Đảng Độc tài chỉ giỏi về những công việc liên quan tự nhiên với chế độ độc tài, như bạo hành, cướp bócdối trá, v. v.. Chính họ cũng không giấu giếm đặc tính đó mà còn tuyên bố công khai về cả mục tiêu lẫn phương pháp cho mọi hoạt động. Không chỉ riêng Đảng Cộng sản Việt nam mà bất cứ đảng phái nào được tổ chức theo nguyên tắc tập quyền như trên cũng đều trở thành Đảng Độc tài. Tuy nhiên, Đảng Cộng sản Việt nam cũng như tất cả các Đảng Cộng sản nắm độc quyền lãnh đạo ở tất cả các nước khác lại làm hình mẫu điển hình nhất cho Đảng Độc tài. Đảng Cộng sản Việt nam cũng tiến hành bầu cử khi thay đổi cán bộ lãnh đạo nhưng chỉ bầu cử theo nguyên tắc áp đặt, theo đó các ứng viên không được cạnh tranh tự dophải được chỉ định trước bởi cấp trên khiến ứng viên nào sẽ làm cán bộ lãnh đạo đều đã được biết trước. Chính vì các ứng viên không được cạnh tranh tự do mà phải được chỉ định trước bởi cấp trên nên việc bầu cử ở cấp cao nhất không thể tránh khỏi đấu đá khốc liệt dẫn đến chết người. Càng về sau, hiện tượng này càng lan rộng đến các đơn vị nhỏ hơn trong Đảng Cộng sản Việt nam khiến bất cứ đảng viên nào có lương tri cũng muốn thay đổi chế độ chính trị hoặc ít nhất cũng muốn ly khai Đảng Cộng sản Việt nam theo bản năng sinh tồn, tức là bản năng ham sống hoặc bản năng sợ chết. Nguyên tắc tập quyền làm cho bất cứ ai chống lại cũng chết nhưng ủng hộ cũng chết. Cả Nguyễn Khắc Viện (1913 – 1997) lẫn Trần Đức Thảo (1917 – 1993), v. v., đều đã chứng thực rõ ràng như vậy. Nhiều nạn nhân khác cũng đã chứng thực rõ ràng như vậy.

    Về đường lối, bao gồm cả mục tiêu lẫn phương pháp. Đảng Cộng sản Việt nam chủ trương cướp chính quyền bằng bạo lực để thiết lập nền độc tài vô sản thường được gọi là chuyên chính vô sản rồi dùng chuyên chính vô sản để cải tạo xã hội theo hình mẫu không tưởng được đề ra bởi Chủ nghĩa MarxLenin. Cái hình mẫu đó thường được gọi là chủ nghĩa cộng sản hoặc xã hội cộng sản, trong đó không có thị trường, không có tiền tệ, không có giai cấp, không có nhà nước, không có pháp luật, không có nhà tù, không có cảnh sát, không có quân đội, mọi tài sản đều được sở hữu chung bởi tất cả mọi người, tất cả mọi người cùng làm việc chung để hưởng thụ chung, tất cả mọi người đều hưởng thụ chung để được hạnh phúc chung như sống trên Thiên đàng. Cái hình mẫu đó không hề cho biết mảy may một chút sự thật nào về bản tính vị kỷ vốn có ở mọi cá nhân sống vào mọi lúc đòi hỏi xã hội phải có pháp luật đồng thời phải có nhà nước pháp quyền (tam quyền phân lập, đa nguyên bình đẳng, bầu cử tự do) để điều hành xã hội bằng pháp luật. Vì không cho thấy một sự thật đơn giản như vậy nên cái hình mẫu đó chẳng khác gì truyện cổ tích dành cho trẻ con. Tuy nhiên, cái hình mẫu đó lại mê hoặc được rất nhiều người tại các xứ sở lạc hậu nhất trên thế giới. Phải thế nào về thần kinh mới có thể bị mê hoặc bởi cái hình mẫu không tưởng như vậy chứ?

    Về thành tựu, Đảng Cộng sản Việt nam chỉ sau 15 năm kể từ ngày thành lập đã thực hiện thành công cuộc Cách mạng Tháng Tám 1945 nhằm cướp chính quyền trên cả nước từ Chính phủ Trần Trọng Kim. Chính phủ Trần Trọng Kim đã tiếp nhận chủ quyền độc lập cho Việt nam từ Chính quyền Fascist tại Nhật bản vào ngày 11 Tháng Ba 1945. Nhưng chẳng được bao lâu, Chính phủ Trần Trọng Kim đã bị lật đổ bất ngờ bởi Đảng Cộng sản Việt nam vào ngày 19 Tháng Tám 1945. Lợi dụng Quân đội Cộng hoà từ Mỹ đập tan Quân đội Fascist tại Nhật bản bằng hai quả bom nguyên tử, Đảng Cộng sản Việt nam đã cướp được chính quyền từ Chính phủ Trần Trọng Kim bằng cuộc Cách mạng Tháng Tám 1945. Ngay sau khi cướp được chính quyền trên cả nước bằng cuộc cách mạng đó, Đảng Cộng sản Việt nam đã ra tay tiêu diệt tất cả các đảng phái quốc gia, trong đó có cả những tài năng xuất chúng về cả văn hoá lẫn chính trị [12]. Do bị chống đối dữ dội bởi các thành phần tinh anh nhất (kể cả các đảng phái quốc gia còn sống sót) tại Việt nam vào cuối năm 1946 nên Đảng Cộng sản Việt nam dễ dàng bị đánh bật lên Việt Bắc bởi Quân đội Pháp. Tuy nhiên, Đảng Cộng sản Việt nam được hỗ trợ đắc lực bởi cả Cộng sản Nga lẫn Cộng sản Tàu (do địa lý chính trị nên Cộng sản Tàu hỗ trợ nhiều hơn cho Đảng Cộng sản Việt nam) đã chiến đấu lâu dài nhằm cướp lại chính quyền. Sau Chiến thắng Điện biên Phủ vào ngày 07 Tháng Năm 1954, Đảng Cộng sản Việt nam cướp được chính quyền tại miền Bắc. Hiệp định Geneve được ký kết vào ngày 20 Tháng Bảy 1954 chia cắt Việt nam tại Vĩ tuyến 17 đồng thời công nhận quyền cai trị cho Đảng Cộng sản Việt nam tại miền Bắc, cũng tức là bắt buộc Quân đội Pháp phải rời khỏi đây. Theo Hiệp định Geneve 1954, Việt nam bị chia cắt thành hai lãnh thổ khác nhau về chế độ chính trị: miền Bắc theo chính thể độc tài đối lập với miền Nam theo chính thể cộng hoà. Hiệp định đó xác nhận thắng lợi bước đầu hết sức quan trọng cho Đảng Cộng sản Việt nam. Không dừng lại ở đó mà thừa thắng xông lên, Đảng Cộng sản Việt nam được hỗ trợ đắc lực bởi cả Cộng sản Nga lẫn Cộng sản Tàu (do địa lý chính trị nên Cộng sản Tàu hỗ trợ ít hơn cho Đảng Cộng sản Việt nam để biến Việt nam thành vùng đệm an toàn cho chính Cộng sản Tàu) lại tiếp tục chiến đấu lâu dài nhằm cướp chính quyền tại miền Nam. Mỹ cùng một số nước đồng minh can thiệp quân sự nhằm trợ giúp miền Nam nhưng do phạm sai lầm về chiến lược nên họ đã thất bại thảm hại rồi buộc phải rời bỏ miền Nam sau Hiệp định Paris được ký kết vào ngày 27 Tháng Giêng 1973. Sau cuộc chiến đấu trường kỳ đầy quyết tâm kéo dài hơn 20 năm, Đảng Cộng sản Việt nam đã cướp được chính quyền tại miền Nam, cũng tức là đã tiêu diệt được nền cộng hoà non trẻ tại đây. Thủ đô cho nền cộng hoà non trẻ tại đây, tức là Sài gòn, sụp đổ vào ngày 30 Tháng Tư 1975 đã đánh dấu một thắng lợi lớn nhất cho Đảng Cộng sản Việt nam. Đảng Cộng sản Việt nam đã giành được độc quyền cai trị trên cả nước.

    Về hệ luỵ, do chủ trương cướp chính quyền bằng bạo lực nên Đảng Cộng sản Việt nam đã gây ra Nội chiến Tương tàn suốt từ năm 1945 đến năm 1975 với quá nhiều chết chóc, đau thương, thù hận, mất mát, đổ vỡ, v. v., cho cả dân tộc Việt nam, bao gồm mọi thành phần xã hội, cả phe ta lẫn phe địch, v. v., bắt đầu từ Cách mạng Tháng Tám 1945 qua Hiệp định Geneve 1954 đến Thống nhất Đất nước 1975 rồi đến thực trạng bi thảm đang diễn biến trầm trọng như hiện nay [13]. Nói về việc thống nhất đất nước vào ngày 30 Tháng Tư 1975, Đảng Cộng sản Việt nam thường kể công cho mình đã thống nhất được đất nước. Tuy nhiên, nếu nhìn lại nguyên nhân dẫn đến việc chia cắt đất nước bằng Hiệp định Geneve 1954 thì những trí óc lành mạnh sẽ nhận thấy ngay Đảng Cộng sản Việt nam chỉ hành động luẩn quẩn: chia cắt đất nước bằng bạo lực rồi lại thống nhất đất nước bằng bạo lực, chẳng khác gì “đánh bùn sang ao”, nhằm cướp được chính quyền trên cả nước. Đám đông u mê vẫn ca tụng Đảng Cộng sản Việt nam phải tài giỏi lắm mới đạt được thành tựu kinh hoàng như vậy. Sau khi cướp được chính quyền trên cả nước, Đảng Cộng sản Việt nam tiến hành cải tạo xã hội bằng chuyên chính vô sản. Do cải tạo xã hội bằng chuyên chính vô sản nên Đảng Cộng sản Việt nam đã đạt được những thành tích kinh hoàng qua các chính sách sai lầm [14]. Để nắm giữ được chính quyền bằng bạo lực trên cả nước, Đảng Cộng sản Việt nam tự xác lập địa vị độc tôn cho mình bằng Điều luật 4 trong Hiến pháp 1980. Điều luật này đã được bảo tồn qua nhiều lần sửa đổi sau đó.

    Bằng Điều luật 4, Hiến pháp 1980 / 1992 / 2013 quy định Đảng Cộng sản Việt nam nắm giữ toàn bộ quyền lực nhà nước, bao gồm cả ba quyền lực khác nhau: lập pháp, hành pháptư pháp, đồng thời áp đặt cho cả dân tộc Việt nam phải suy nghĩ theo Chủ nghĩa MarxLenin để hành động theo cái hệ tư tưởng đó, tức là dân chúng Việt nam phải phục tùng Đảng Cộng sản Việt nam về mọi mặt. Điều luật này đã gây ra nhiều hậu quả tai ác cho cả dân tộc Việt nam.

    Về kinh tế, lúc đầu Đảng Cộng sản Việt nam áp đặt mô hình không tưởng từ Chủ nghĩa MarxLenin vào sinh hoạt kinh tế bằng chính sách bao cấp. Chính sách này đã thất bại nhanh chóng vào khoảng giữa thập niên 1980 khiến Đảng Cộng sản Việt nam phải vội vã chuyển sang chính sách đổi mới. Gọi là đổi mới để che giấu sự ngu dốt nhưng thật ra chỉ quay lại cái cũ muôn thuở, tức là chấp nhận kinh tế thị trường để tránh sụp đổ. Kinh tế thị trường đã cứu giúp Đảng Cộng sản Việt nam sống sót từ năm 1986 đến nay. Tuy nhiên, kinh tế thị trường dựa trên chế độ độc tài lại dẫn đến những hậu quả tai ác còn đáng sợ hơn cả những hậu quả tất yếu được sinh ra từ chính sách bao cấp. Chính chế độ độc tài với đặc tính tham nhũng đã gây ra thảm hoạ kinh tế: 1/ Ngân sách thâm thủng; 2/ Nợ nần chồng chất; 3/ Thất nghiệp gia tăng; 4/ Tài nguyên cạn kiệt; 5/ Môi trường ô nhiễm; vân vân [15]. Thảm hoạ đó không chỉ được gây ra bởi nền độc tài cộng sản mà còn phải được gây ra bởi mọi nền độc tài nói chung. Chế độ độc tài dù sống bằng kinh tế nào cũng dẫn đến những tai hoạ như nhau.

    Về chính trị, Đảng Cộng sản Việt nam bị phân hoá sâu sắc dẫn đến đấu đá nội bộ ngày càng khốc liệt. Trên thực tế, do dựa trên Chủ nghĩa Marx – Lenin vốn đầy mâu thuẫn đối kháng giữa mục đích với phương pháp được thể hiện qua các quan niệm trái ngược nhau nên Đảng Cộng sản Việt nam đã bị phân hoá ngay từ ngày thành lập [16]. Nhưng chỉ từ khi cướp được chính quyền tại miền Bắc trở về sau, do nắm độc quyền cai trị nên Đảng Cộng sản Việt nam không thể tránh khỏi tranh giành quyền lợi từ bên trong dẫn đến đấu đá nội bộ để các thế lực ngoại bang can thiệp lèo lái Việt nam đi theo họ. Chính Vụ án Xét lại chống Đảng đã mở màn cho đấu đá nội bộ với mức độ khốc liệt từ đấy về sau [17]. Hiện nay Đảng Cộng sản Việt nam có ba mâu thuẫn cơ bản: 1/ Mâu thuẫn đối kháng giữa các đảng viên lãnh đạo vốn chỉ chiếm một số ít với các đảng viên tay sai vốn phải chiếm đa số, mâu thuẫn này thể hiện qua sự đối kháng nhau về địa vị chính trị giữa các đảng viên lãnh đạo với các đảng viên tay sai, theo đó các đảng viên lãnh đạo dùng các đảng viên tay sai làm phương tiện chính trị để cai trị tất cả các thành phần khác trong nhân dân hoặc các đảng viên tay sai chỉ làm phương tiện chính trị cho các đảng viên lãnh đạo cai trị tất cả các thành phần khác trong nhân dân; 2/ Mâu thuẫn đối kháng giữa đảng viên lãnh đạo với đảng viên lãnh đạo, mâu thuẫn này vừa thể hiện qua sự tranh giành quyền lợi giữa các đảng viên lãnh đạo vừa thể hiện qua sự đùn đẩy trách nhiệm giữa các đảng viên đó, theo đó người nọ vừa tranh giành quyền lợi với người kia vừa đùn đẩy trách nhiệm cho người kia; 3/ Mâu thuẫn đối kháng giữa đảng viên tay sai với đảng viên tay sai, mâu thuẫn này vừa thể hiện qua sự đùn đẩy nghĩa vụ giữa các đảng viên tay sai vừa thể hiện qua sự tranh giành cơ hội giữa các đảng viên đó, theo đó người nọ vừa đùn đẩy nghĩa vụ tay sai cho người kia vừa tranh giành cơ hội thăng tiến với người kia. Chính các mâu thuẫn đó làm cho các đảng viên lãnh đạo trong Đảng Cộng sản Việt nam bị phân hoá thành hai phe nhóm đối địch nhau được gọi là các nhóm lợi ích. Bất cứ nền độc tài nào cũng có các mâu thuẫn đối kháng như vậy [18]. Theo Hiến pháp 1980 / 1992 / 2013 tác động bằng Điều luật 4, mâu thuẫn đối kháng trong Đảng Cộng sản Việt nam phát tác cho cả xã hội Việt nam thành mâu thuẫn đối kháng giữa Đảng Cộng sản Việt nam với dân chúng Việt nam để xã hội Việt nam cũng bị phân hoá thành các lực lượng đối kháng nhau dẫn đến bất ổn cho xã hội Việt nam.

    Về văn hoátư tưởng, do lấy Chủ nghĩa MarxLenin làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động nên Đảng Cộng sản Việt nam bị suy thoái trầm trọng về văn hoátư tưởng. Chủ nghĩa Marx – Lenin làm cho Đảng Cộng sản Việt nam nhìn nhận sai lạc về đời sống xã hội, không chỉ đánh giá sai lạc về tình hình thế giới mà còn đánh giá sai lạc về tình hình Việt nam. Ví dụ: thế giới hiện nay đang quá độ từ chế độ độc tài lên chế độ dân chủ nhưng Đảng Cộng sản Việt nam lại xác quyết hàm hồ rằng: thế giới ngày nay đang quá độ từ chủ nghĩa tư bản lên chủ nghĩa xã hội. Khi được yêu cầu định nghĩa cho khái niệm về cả chủ nghĩa tư bản lẫn chủ nghĩa xã hội, Đảng Cộng sản Việt nam không thể thoả mãn được yêu cầu đó mà đã bế tắc hoàn toàn về lý luận hoặc chỉ biết viện dẫn vài ba câu thần chú được tạo tác tư biện bởi cả Karl Marx lẫn Friedrich Engels. Việt nam hiện nay đang sống đau khổ dưới ách độc tài nhưng Đảng Cộng sản Việt nam lại lớn tiếng tố cáo người khác bịa đặt như vậy. Đảng Cộng sản Việt nam còn tin rằng Việt nam tương lai sẽ sống hạnh phúc trên thiên đường cộng sản. Cứ xem Đảng Cộng sản Việt nam viết gì trong các văn kiện chính trị sẽ biết ngay. Do Đảng Cộng sản Việt nam độc quyền cai trị nên tư tưởng sai lầm trong Đảng Cộng sản Việt nam lan tràn khắp xã hội Việt nam thông qua sự tuyên truyền dối trá qua nhiều kênh thông tin với vai trò quan trọng nhất thuộc về cả báo chí mị dân lẫn trường học chuyên chế. Tư tưởng sai lầm không chỉ chi phối cách nghĩ cho mọi thành viên trong Đảng Cộng sản Việt nam mà còn chi phối cách nghĩ cho đại đa số dân chúng Việt nam.

    Về tính cách, Hiến pháp 1980 / 1992 / 2013 với Điều luật 4 làm cho mâu thuẫn đối kháng trong Đảng Cộng sản Việt nam giữa các đảng viên lãnh đạo vốn chỉ chiếm một số ít với các đảng viên tay sai vốn phải chiếm đa số đang phát huy tác dụng tai ác ngày càng trầm trọng. Các đảng viên lãnh đạo được hưởng hết mọi đặc quyền đặc lợi nhưng các đảng viên tay sai lại phải bị chịu đựng hết mọi gánh nặng nghĩa vụ: họ bị áp bức nặng nề nhất, họ đóng góp đảng phí chỉ để chầu rìa, họ đóng góp đảng phí chỉ để ca tụng lãnh tụ, họ đóng góp đảng phí chỉ để làm tay sai, họ đóng góp đảng phí chỉ để bị bịt miệng, họ đóng góp đảng phí chỉ để tự trói chặt mình vào ách nô lệ, họ đóng góp đảng phí không phải để hưởng quyền lợi mà chỉ để chịu thua thiệt, họ đóng góp đảng phí chỉ để không được nói thật mà phải nói dối, nếu trung thành thì họ chỉ được ăn bánh vẽ nhưng nếu không trung thành thì họ sẽ bị trừng phạt vớ vẩn bởi các đảng viên lãnh đạo. Tại sao các đảng viên tay sai không biết nhục nhã mà lại chấp nhận cái ách nô lệ như thế hoặc thậm chí còn đắc chí tự hào về cái ách nô lệ như thế? Họ phải thế nào về cả tư tưởng lẫn tâm lý mới không biết nhục nhã mà lại chấp nhận cái ách nô lệ như thế hoặc thậm chí còn đắc chí tự hào về cái ách nô lệ như thế! Do chấp nhận cái ách nô lệ như thế nên họ không hề vô can với thảm hoạ xã hội mà vừa làm tác nhân thụ động cho thảm hoạ đó vừa làm nạn nhân chủ động cho thảm hoạ đó. Chính các đảng viên tay sai chấp nhận tự làm hại mình để các đảng viên lãnh đạo mới có thể gây ra thảm hoạ xã hội bằng các quyết định chính trị. Các đảng viên tay sai không trực tiếp làm hại dân chúng bằng các quyết định chính trị nhưng gián tiếp làm hại dân chúng bằng cả tư tưởng nô lệ lẫn tâm lý nô lệ sau khi đã tự đặt mình vào ách nô lệ để không chỉ tự làm hại mình mà còn làm hại dân chúng. Tư tưởng nô lệ cùng với tâm lý nô lệ làm cho các đảng viên tay sai tự đặt mình vào ách nô lệ để mình bị sai khiến bởi các đảng viên lãnh đạo. Các đảng viên lãnh đạo dùng các đảng viên tay sai làm phương tiện đắc dụng nhất để cai trị dân chúng theo cơ chế độc tài. Cơ chế đó không chỉ bảo tồn tâm lý nô lệ cho tất cả các đảng viên tay saicòn gây ra tâm lý nô lệ cho mọi thành phần khác trong xã hội độc tài. Sống theo chế độ độc tài dựa trên tư tưởng nô lệ, đa số dân chúng tại Việt nam bị nô dịch nặng nề bởi chính cái tư tưởng đó. Nhiều nô dân vẫn mong muốn gia nhập Đảng Cộng sản Việt nam để làm đảng viên tay sai với hy vọng hão huyền rằng: mình sẽ được làm đảng viên lãnh đạo mà không hiểu được rằng: chỉ một số ít đảng viên tay sai mới có thể được làm đảng viên lãnh đạo làm cho đa số đảng viên tay sai phải mãi mãi làm đảng viên tay sai. Nếu không hy vọng hão huyền như vậy thì chỉ chứng tỏ họ lại càng mê muội hơn nữa. Nhiều đảng viên tay sai vẫn mang nặng tâm lý vong thân y hệt như AQ đã được tạo tác tài tình bởi Lỗ Tấn [19]. AQ sẵn sàng phục tùng kẻ mạnh nhưng cũng sẵn sàng hiếp đáp kẻ yếu để rồi cuối cùng bị giết chóc bởi chính cái mâu thuẫn đó. Nhưng thật đáng tiếc, nhiều nô dân cũng như đảng viên tay sai hầu như không hiểu gì về AQ. Nếu hiểu được AQ thì họ sẽ khác. Họ cần phải được khai sáng bởi tư tưởng khoa học về thực tại xã hội. Ngược lại, nếu không được khai sáng bởi tư tưởng khoa học về thực tại xã hội mà vẫn tiếp tục bị nô dịch nặng nề bởi tư tưởng nô lệ thì một khi trở thành đảng viên lãnh đạo, họ cũng dễ dàng gây ra tội ác tày trời như các nhà độc tài tiền bối. Tất cả đều bị lôi cuốn vào vòng xoáy ác nghiệt để gây ra tội ác triền miên. Chính vì gây ra quá nhiều tội ác kinh hoàng cho dân tộc Việt nam nên nhiều đảng viên lãnh đạo rất lo sợ bị lật đổ. Vì lo sợ bị lật đổ nên họ sẵn sàng tiêu diệt ngay mọi tổ chức đối lập bằng bạo lực đẫm máu. Họ chỉ có thể chấp nhận thay đổi chính trị khi có lực lượng chính trị mang tinh thần khoan dung để không chỉ khoan dung đối với họcòn phải cung cấp giải pháp cho họ.

    Về nguy cơ, do hội nhập kinh tế với thế giới văn minh dựa trên chế độ dân chủ nên Đảng Cộng sản Việt nam đang bị tấn công dữ dội về cả tư tưởng lẫn tổ chức bởi nhiều thế lực chống phá ở cả bên trong lẫn bên ngoài. Bên ngoài, tư tưởng khai sáng tràn vào Việt nam đang tạo ra tầng lớp trí thức sống độc lập với Đảng Cộng sản Việt nam về cả kinh tế lẫn tư tưởng vốn sẽ làm tiền đề quan trọng nhất cho xã hội dân chủ trong tương lai. Bằng cuộc sống độc lập như vậy, tầng lớp này không chỉ thúc đẩy sự thay đổi nhận thức trong xã hộicòn đang thúc đẩy sự chuyển biến tư tưởng bên trong Đảng Cộng sản Việt nam làm cho Đảng Cộng sản Việt nam ngày càng suy sụp. Bên trong, tình trạng tham nhũng song song với đấu đá nội bộ nhằm tranh giành quyền lực độc đoán làm cho Đảng Cộng sản Việt nam đang phải đối mặt với nguy cơ tan rã. Trước nguy cơ đó, Đảng Cộng sản Việt nam không thể tránh khỏi bị phân hoá sâu sắc về cả tư tưởng lẫn chính trị. Những thành phần bảo thủ sẽ kiên định Chủ nghĩa Marx – Lenin để bảo tồn chế độ độc tài bằng bạo lực. Ngược lại, những thành phần cấp tiến sẽ từ bỏ Chủ nghĩa Marx – Lenin để thoát khỏi chế độ độc tài bằng nhiều cách khác nhau.

    Về thách thức, Đảng Cộng sản Việt nam vẫn kiên định lấy Chủ nghĩa Marx – Lenin làm hệ tư tưởng chính thức bằng Điều luật 4 trong Hiến pháp 2013 để bảo tồn chế độ độc tài bằng bạo lực. Chủ nghĩa Marx – Lenin vốn tôn thờ bạo lực luôn luôn kích động dân chúng tiêu diệt chính quyền bằng bạo lực nhân danh bạo lực cách mạng nhưng Đảng Cộng sản Việt nam cũng như Đảng Cộng sản Tàu lại tỏ ra dại dột cùng cực khi cố ý nhồi nhét Chủ nghĩa Marx – Lenin cho dân chúng tại cả nước Tàu lẫn Việt nam: một mặt họ rất lo sợ dân chúng bạo động nhằm trả thù họ khiến họ đàn áp dân chúng bằng bạo lực đẫm máu nhưng mặt khác họ lại xúi giục dân chúng bạo động bằng Chủ nghĩa Marx – Lenin vốn chỉ kích động dân chúng tiêu diệt chính quyền bằng bạo lực nhân danh bạo lực cách mạng. Chính cái vòng luẩn quẩn đó đã làm cho Đảng Cộng sản Việt nam lâm vào bế tắc cùng cực về cả tư tưởng lẫn chính trị. Chỉ có một lối thoát duy nhất cho Đảng Cộng sản Việt nam: chủ động cải cách giáo dục, tức là thay thế nền giáo dục nhồi sọ bằng nền giáo dục khai phóng, để dân chúng không nghĩ đến lật đổ chính quyền bằng bạo lực mà chỉ nghĩ đến đòi hỏi dân chủ bằng phương pháp ôn hoà, bất bạo động. Trên cơ sở đó, Đảng Cộng sản Việt nam chủ động cải cách chính trị để hạ cánh an toàn. Như thế sẽ tránh được đổ vỡ tang thương cho đất nước.

    Về triển vọng, hội nhập kinh tế với thế giới văn minh dựa trên chế độ dân chủ có thể sẽ khuyến khích Đảng Cộng sản Việt nam cải cách chính trị. Đặc biệt, khủng hoảng trầm trọng tại nước Tàu hiện nay có thể sẽ thúc đẩy Đảng Cộng sản Việt nam thoát Tàu về cả tư tưởng lẫn chính trị. Chưa kể tư tưởng khai sáng đang xâm nhập sâu rộng vào Đảng Cộng sản Việt nam có thể sẽ thúc đẩy tất cả các xu thế đó? Tuy nhiên, nhiều người không tin vào triển vọng này!

    Kết luận: Đảng Cộng sản Việt nam vốn dĩ theo đuổi mục đích tốt (giải phóng dân tộc Việt nam) bằng phương pháp xấu (cả bạo lực cách mạng lẫn chuyên chính vô sản) dẫn đến nhiều thảm hoạ kinh hoàng cho dân tộc Việt nam, như Nội chiến Tương tàn từ năm 1945 đến năm 1975, tình trạng đói khổ từ năm 1976 đến năm 1986 với chính sách bao cấp đầy bệnh hoạn, khủng hoảng toàn diện đang diễn biến trầm trọng với tổn thất to lớn nhất thuộc về sự suy thoái đạo đức, v. v.. Đảng Cộng sản Việt nam chưa tạo ra được thành quả tốt đẹp cho dân tộc Việt nam. Kinh tế thị trường đầy bệnh hoạn không chỉ hiện hữu muộn mằn tại Việt nam mà còn hiện hữu sớm sủa ở nhiều nước khác, kể cả các nước độc tài. Đảng Cộng sản Việt nam không thể dựa vào kinh tế đó để kể công với dân tộc Việt nam. Kết quả đó trái ngược hoàn toàn với mục đích tốt được xác định cho Đảng Cộng sản Việt nam. Mục đích tốt đã bị huỷ diệt triệt để bởi phương pháp xấu khiến Đảng Cộng sản Việt nam đang lúng túng cùng cực trước ngã ba đường lịch sử.

    Tôi viết tiểu luận này nhằm tưởng niệm Hồ Chí Minh vốn được công nhận đã khai sinh cho Đảng Cộng sản Việt nam đồng thời tưởng niệm tất cả các nạn nhân cho chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới!

    HÀ HUY TOÀN

    ____________________________

    [1] Nguyễn Minh Cần: Đảng Cộng sản Việt nam qua những biến động trong phong trào cộng sản quốc tế. Nhà xuất bản Tuổi Xanh, USA 2001. Sách giáo khoa về Lịch sử Việt nam tuy cũng xác nhận Quốc tế Cộng sản đã chỉ đạo Hồ Chí Minh hợp nhất ba tổ chức cộng sản thành Đảng Cộng sản Việt nam nhưng lại nói Nguyễn Ái Quốc có quyền quyết định đối với mọi vấn đề liên quan với phong trào cách mạng ở Đông dương (Bộ Giáo dục và Đào tạo: Lịch sử 12. Nhà xuất bản Giáo dục, Hà nội 2008. Từ trang 87 đến trang 89). Một vấn đề nghiêm trọng được đặt ra ngay ở đây: Ai đã trao quyền quyết định cho Nguyễn Ái Quốc?

    [2] Trần Văn Giàu: Giai cấp công nhân Việt nam. Hà nội 1958, trang 487. Xem thêm tài liệu khác được trích dẫn ở chú thích 1. Sách giáo khoa về Lịch sử Việt nam nói có thêm Nguyễn Đức Cảnh đại biểu cho Đông dương Cộng sản Đảng đến dự cuộc họp này (Bộ Giáo dục và Đào tạo: Lịch sử 12. Nhà xuất bản Giáo dục, Hà nội 2008. Từ trang 87 đến trang 89). Tôi không biết thông tin đó đúng hay sai nhưng tôi thấy sách đó mô tả cuộc họp này không bệ rạc nhếch nhác như Trần Văn Giàu kể lại mà còn tỏ ra rất hoành tráng đàng hoàng. Theo Nguyễn Minh Cần, việc giả vờ làm khán giả xem đá bóng để họp cũng như nhiều việc khác sau đó đã cho thấy cả tính chất âm mưu lẫn tính chất lưu manh ở Đảng Cộng sản Việt nam ngay từ khi được thành lập. Nguyễn Minh Cần còn chứng minh được các tính chất đó cũng có ở tất cả các Đảng Cộng sản nắm độc quyền cai trị ở các nước khác.

    [3] Bộ Giáo dục và Đào tạo: Lịch sử 12. Nhà xuất bản Giáo dục, Hà nội 2008. Từ trang 87 đến trang 89. Xem thêm tài liệu khác được trích dẫn ở chú thích 1.

    [4] Nguyễn Minh Cần: Sách đã dẫnchú thích 1.

    [5] Bộ Giáo dục và Đào tạo: Lịch sử 12. Nhà xuất bản Giáo dục, Hà nội 2008. Từ trang 87 đến trang 89.

    [6] Hà Huy Toàn: Nho giáo - Một hệ tư tưởng nguy hiểm. Dân Luận, cả phần 1 được đăng tải vào ngày 10 Tháng Tám 2015 (https://www.danluan.org/tin-tuc/20150810/ha-huy-toan-nho-giao-mot-he-tu-tuong-nguy-hiem-1) lẫn phần 2 được đăng tải vào ngày 12 Tháng Tám 2015 (https://www.danluan.org/tin-tuc/20150810/ha-huy-toan-nho-giao-mot-he-tu-tuong-nguy-hiem-2).

    [7] Nguyễn Gia Kiểng: Tổ quốc Ăn năn. Thông Luận, Paris 2004.

    [8] Friedrich August von Hayek: The Road To Serfdom (Con đường Dẫn đến Nô lệ). Phạm Nguyên Trường chuyển dịch từ Anh văn sang Việt ngữ với một tiêu đề khác: Đường về Nô lệ. Nhà xuất bản Tri thức, Hà nội 2008. F. A. Hayek đã cho biết: “… Hiện nay chỉ cần nói rằng chủ nghĩa cá nhân, có nguồn gốc từ Chúa giáo cùng với cả Triết học Cổ xưa, vào Thời đại Phục hưng đã được thể hiện trọn vẹn rồi đặt nền móng cho cái được gọi là nền Văn minh Tây phương. Nó có đặc điểm chủ yếu là tôn trọng cá nhân như nó vốn là, nghĩa là trong sinh hoạt, dù đó có đặc thù đến đâu, mỗi người hoàn toàn có quyền giữ quan điểm riêng cũng như sở thích riêng và niềm tin rằng mỗi người cần phải phát triển những năng khiếu đã được ban cho bởi Tạo hoá” (trang 71).

    [9] Hà Huy Toàn: Chủ nghĩa Marx. Dân Luận, ngày 15 Tháng Tám 2015 (https://www.danluan.org/tin-tuc/20150814/ha-huy-toan-chu-nghia-marx). Nhân tiện đây tôi xin lưu ý rằng: những người cộng sản trên khắp thế giới thường gán ghép công lao to lớn cho Karl Marx (1818 – 1883) đã xác lập quan niệm duy vật về lịch sử, theo đó nhân loại cần phải ăn, mặc, , đi lại, giải trí, v. v., tức là phải sử dụng tư liệu tiêu dùng, mới có thể sống được. Thật ra, quan niệm đó đã được đưa ra lần đầu tiên bởi Thomas Robert Malthus (1766 – 1834) khi tuyên bố rõ ràng rằng: “Thứ nhất, thực phẩm cần thiết cho sự sống của nhân loại. Thứ hai, tình dục cũng cần thiết cho sự sống của nhân loại, và mãi mãi sẽ không thay đổi” (Xem Thomas Robert Malthus: An Essay on the Principle of Population. J. Johnson, in St. Paul’s Church-yard. London 1798. Có thể xem tác phẩm đó bằng Anh văn trên Internet (http://www.econlib.org/library/Malthus/malPop.html). Tác phẩm đó được xuất bản lại với quy mô đồ sộ vào năm 1826 nhưng vẫn giữ nguyên các nguyên tắc cơ bản được đề xuất ban đầu theo ấn bản 1798. Độc giả có thể xem thêm Robert B. Downs: Books That Changed The World. New American Library, 1956. Hoài Châu cùng Từ Huệ chuyển dịch từ Anh văn sang Việt ngữ: Những tác phẩm làm biến đổi thế giới. Nhà xuất bản Văn đàn, Sài gòn 1970. 400 trang. Tác phẩm thứ bốn (Thomas Robert Malthus với Nguyên tắc Dân số) từ trang 89 đến trang 109. Vũ Đình Phòng cùng Lê Huy Hòa đã xào nấu cẩu thả ấn phẩm đó thành “Những luận thuyết nổi tiếng thế giới” được xuất bản bằng Việt ngữ bởi Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin, Hà nội 1999. 520 trang. Luận thuyết thứ bốn (Thomas Robert Malthus với Nguyên tắc Dân số) từ trang 89 đến trang 109. Ngoài ra, độc giả cũng rất nên xem thêm lý thuyết kinh tế được tạo tác công phu bởi Thomas Robert Malthus: Principles of Political Economy, 1820 (https://en.wikipedia.org/wiki/Principles_of_Political_Economy_(Malthus]). Xem thông tin về Thomas Robert Malthus tại Bách khoa Toàn thư Mở bằng Anh văn (https://en.wikipedia.org/wiki/Thomas_Robert_Malthus) hoặc Pháp ngữ (https://fr.wikipedia.org/wiki/Thomas_Malthus) hoặc Việt ngữ (https://vi.wikipedia.org/wiki/Thomas_Malthus), v. v.). Trước Thomas Robert Malthus, Adam Smith (1723 – 1790) cũng đã xác lập được những nền tảng đầu tiên cho quan niệm đó (Xem Adam Smith: An Inquiry into the Nature and Causes of the Wealth of Nations (Nghiên cứu về Bản chất và Nguồn gốc của Của cải của các Quốc gia). W. Strahan and T. Candell, London 1776. Đỗ Trọng Hợp chuyển dịch từ Anh văn sang Việt ngữ: Của cải của các Dân tộc. Nhà xuất bản Giáo dục, Hà nội 1997. 912 trang. Có thể xem tác phẩm này bằng Anh văn trên Internet (http://www.ifaarchive.com/pdf/smith_-_an_inquiry_into_the_nature_and_causes_of_the_wealth_of_nations%5B1%5D.pdf). Độc giả có thể xem thêm Robert B. Downs: Books That Changed The World. New American Library, 1956. Hoài Châu cùng Từ Huệ chuyển dịch từ Anh văn sang Việt ngữ: Những tác phẩm làm biến đổi thế giới. Nhà xuất bản Văn đàn, Sài gòn 1970. 400 trang. Tác phẩm thứ ba (Adam Smith với Quốc phú luận) từ trang 65 đến trang 88). Do hiểu sai hoặc không hiểu đúng về lịch sử tư tưởng nên những người cộng sản ở đâu cũng ngu dốt như nhau.

    [10] Hà Huy Toàn: Sự tương đồng giữa Nho giáo với Chủ nghĩa Marx. Dân Luận, ngày 05 Tháng Mười một 2015 (https://www.danluan.org/tin-tuc/20151104/ha-huy-toan-su-tuong-dong-giua-nho-giao-va-chu-nghia-marx).

    [11] Độc giả nên tham khảo thêm Lê Minh với những tác phẩm đặc sắc sau đây: 1/ 中国人为什么这么愚蠢?- 黎 鸣. Bản dịch Việt ngữ: Vì sao người Tàu ngu thế? Nghiên cứu Quốc tế, ngày 28 Tháng Tám 2016 (http://nghiencuuquocte.org/2016/08/28/vi-sao-nguoi-trung-quoc-ngu/). 2/ 中国人应该感谢撒切尔夫人 — 中国人再过一百年,也不会有“新思想? 黎 鸣. Bản dịch Việt ngữ: Một trăm năm nữa Trung quốc cũng chưa có tư tưởng gì mới? Nghiên cứu Quốc tế, ngày 05 Tháng Bảy 2016 (http://nghiencuuquocte.org/2016/07/05/100-nam-nua-trung-quoc-cung-khong-co-tu-tuong-gi-moi/). Tác phẩm này đã đúng đắn khi đổ hết tội lỗi cho Nho giáo nhưng lại sai lầm khi biện minh cho Đạo giáo. Lưu Á Châu đã đi xa hơn khi phê phán cả Nho giáo lẫn Đạo giáo. Hãy xem Lưu Á Châu phê phán Văn hóa Tàu: Tướng Trung quốc bàn về niềm tin và đạo đức. Nguyễn Hải Hoành giới thiệu và lược dịch. Tuần Việt nam ngày 15 Tháng Tám 2010 (http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-08-15-niem-tin-va-dao-duc); Tướng Lưu Á Châu bàn về văn hoá Trung quốc. Nguyễn Hải Hoành lược dịch. Tuần Việt nam ngày 31 Tháng Tám 2010 (http://tuanvietnam.net/2010-08-30-tuong-luu-a-chau-ban-ve-van-hoa-trung-quoc); Vũ Hồng Ngự: Đọc Lưu Á châu để hiểu thêm một số vấn đề về Trung quốc (kỳ 1), Hồn Việt ngày 01 Tháng Ba 2016 (http://honvietquochoc.com.vn/bai-viet/2443-doc-luu-a-chau-de-hieu-them-mot-vai-van-de-ve-trung-quoc-ky-1-cuoc-chien-viet-nam-1979.aspx); Vũ Hồng Ngự: Đọc Lưu Á châu để hiểu thêm một số vấn đề về Trung quốc (kỳ cuối), Hồn Việt ngày 01 Tháng Ba 2016 (http://honvietquochoc.com.vn/Chuyen-bon-phuong/Doc-Luu-A-Chau-de-hieu-them-mot-vai-van-de-ve-TQ-2.aspx); vân vân. Đối phó với làn sóng dân chủ đang dâng cao, Cộng sản Tàu ra sức khôi phục Nho giáo. Xem Nguyễn Hải Hoành: Tại sao Tập Cận Bình muốn phục hồi Khổng Tử? Nghiên cứu Quôc tế, ngày 25 Tháng Tư 2016 (http://nghiencuuquocte.org/2016/04/25/tai-sao-tap-can-binh-muon-phuc-hoi-khong-tu/).

    [12] Hà Huy Toàn: Chính trị học cho Việt nam? Dân Luận, ngày 06 Tháng Hai 2017 (https://www.danluan.org/tin-tuc/20170206/chinh-tri-hoc-cho-viet-nam).

    [13] Phạm Đình Trọng: Bi kịch Việt nam. Dân Luận, ngày 07 Tháng Hai 2012 (https://www.danluan.org/tin-tuc/20120207/pham-dinh-trong-bi-kich-viet-nam).

    [14] Nguyễn Đình Cống: Đại Bi kịch Việt nam. Ba Sàm, ngày 24 Tháng Mười 2016 (https://anhbasam.wordpress.com/2016/10/24/10-548-dai-bi-kich-viet-nam/).

    [15] Có thể xem Nguyễn Vũ Bình: So sánh nền kinh tế thị trường và nền kinh tế Việt nam. Đài Á châu Tự do Vệt ngữ, ngày 15 Tháng Hai 2016 (http://www.rfavietnam.com/node/3049).

    [16] Nguyễn Minh Cần: Sách đã dẫn. Xem thêm chú thích 9.

    [17] Xem thông tin về Vụ án Xét lại Chống Đảng tại Bách khoa Toàn thư Mở bằng Việt ngữ (https://vi.wikipedia.org/wiki/Vụ_án_Xét_lại_Chống_Đảng). Truy cập ngày 10 Tháng Tư 2017.

    [18] Triết lý chính trị của tôi dựa trên một tiên đề cơ bản cho rằng: nhân loại bao gồm các cá nhân vừa giống nhau vừa khác nhau, khác nhau về cả thể chất lẫn tinh thần nhưng giống nhau về bản năng sinh tồn, tức là bản năng ham sống hoặc bản năng sợ chết, bản năng này làm nên bản tính vị kỷmọi cá nhân sống vào mọi lúc. Bản tính vị kỷ vừa tồn tại xuyên không gian vừa tồn tại vượt thời gian, tức là tồn tại cố định hoặc tồn tại bất biến, cũng giống như vận tốc cho ánh sáng trong chân không thuộc về Hệ thức Einstein được xác lập bởi Albert Einstein (1879 – 1955) vốn phát biểu rằng: bất cứ một vật thể nào cũng có năng lượng bằng khối lượng nhân với vận tốc cho ánh sáng trong chân không rồi lại nhân với vận tốc cho ánh sáng trong chân không, tức là E = m.c2. Trong đó: E = năng lượng, m = khối lượng, c = vận tốc cho ánh sáng trong chân không, c luôn luôn bằng 299.792.458 m/s, tức là c tồn tại cố định hoặc tồn tại bất biến. Hệ thức Einstein đã đập tan chủ nghĩa duy vật biện chứng được xác lập bởi cả Karl Marx (1818 – 1883) lẫn Friedrich Engels (1820 – 1895) vốn phát biểu rằng: mọi sự vật đều luôn luôn biến đổi hoặc không có sự vật nào mà không biến đổi. Do không thừa nhận bất cứ cái gì có thể tồn tại cố định hoặc tốn tại bất biếnchỉ tuyệt đối hoá sự biến đổi như vậy nên chủ nghĩa duy vật biện chứng được áp dụng vào đời sống xã hội đã dẫn đến nền độc tài cộng sản vốn chỉ gây ra đổ vỡ tang thương như mọi người đều đã biết. Chủ nghĩa duy vật biện chứng đối lập hẳn với triết lý chính trị của tôi vốn sẽ dẫn đến chính thể cộng hoà hoặc chế độ dân chủ nhờ phát hiện được bản tính vị kỷ luôn luôn tồn tại cố định hoặc tồn tại bất biến đòi hỏi xã hội phải được tổ chức theo chính thể cộng hoà hoặc chế độ dân chủ để tránh đổ vỡ tang thương. Cũng chính nhờ vậy mà triết lý chính trị của tôi đã giải thích được chính xác bằng khoa học nguyên nhân dẫn đến đấu đá nội bộ ngày càng khốc liệt trong chế độ độc tài, đó là sự tập trung quền lực vào một số ít người lãnh đạo tối cao bằng luật lệ mù quáng hoặc luật lệ bất công. Cái luật lệ này lại dựa trên một hệ tư tưởng sai lầm về đời sống xã hội. Sự tập trung quyền lực vào một số ít người lãnh đạo tối cao bằng luật lệ bất công làm cho bản tính vị kỷ chỉ thúc đẩy người ta triệt hạ lẫn nhau: quan chức vừa triệt hạ dân chúng vừa triệt hạ lẫn nhau làm cho dân chúng cũng triệt hạ lẫn nhau. Muốn thoát khỏi tai hoạ đó, cần phải thay thế chế độ độc tài bằng chế độ dân chủ. Triết lý chính trị của tôi đã kết luận như vậy.

    [19] Tôi xin mở ngoặc về Lỗ Tấn (1881 – 1936). Tác gia này đã hiểu biết đúng đắn về Nho giáo. Sự hiểu biết đó đã thể hiện rõ ràng qua việc phê phán nghiêm khắc đối với cái hệ tư tưởng kia. Nhưng Lỗ Tấn lại hiểu biết sai lạc về chủ nghĩa cộng sản khiến ông đã tin theo hệ tư tưởng đó để phò tá Mao Trạch Đông (1893 – 1976). Về sau Nam Cao (1915 – 1941) đã lặp lại Lỗ Tấn tại Việt nam. Tuy nhiên, Chí Phèo lại tỏ ra hơn hẳn AQ. Chí Phèo không bất công, không nịnh trên nạt dưới, không cậy mạnh hiếp yếu, v. v., như AQ, mà rất bình đẳng, dám chửi tất cả, thách thức tất cả, v. v., hơn hẳn AQ! Sự thể này cho thấy văn chương của Nam Cao đã bước đầu trở thành “Thuốc” với công hiệu cứu sinh vốn phải có ở thuốc làm cho Chí Phèo bước đầu thoát khỏi số phận vong thân. Cả Chí Phèo lẫn AQ đều phải chết như mọi người đều phải chết nhưng Chí Phèo chết bởi chính mình khác hẳn AQ chết bởi kẻ khác. AQ không có khả năng tự chủ nhưng Chí Phèo đã có khả năng đó. Vấn đề tư tưởng được đặt ra ở đây không phải là tự sát mà là tự chủ. Tôi không nói về tự sát mà chỉ nói về tự chủ. Vốn xác tín vào Chúa giáo (Christianity), Nam Cao chắc chắn không chấp nhận việc tự sát mà chỉ mượn việc “tự sát” để nói về việc tự chủ. Tại sao Chí Phèo không bất công, không nịnh trên nạt dưới, không cậy mạnh hiếp yếu, v. v., như AQ, mà rất bình đẳng, dám chửi tất cả, thách thức tất cả, v. v., hơn hẳn AQ? Có lẽ Chí Phèo cảm thấy mình chỉ làm nạn nhân cho mọi người xung quanh (cả cha mẹ, cả hàng xóm, cả quan chức, và cả làng nước) vốn bị nô dịch nặng nề bởi Nho giáo (儒 教) khiến Chí Phèo hành xử triệt để như vậy. Tại sao Chí Phèo chửi cả cha mẹ? Nam Cao đã trả lời ngay từ đầu rằng: cha mẹ từ bỏ Chí Phèo ngay từ khi sinh ra Chí Phèo trong cái lò gạch bỏ không khiến Chí Phèo lớn lên hận đời mà chửi cả cha mẹ. Tuy Nam Cao không chỉ ra nguyên nhân nào dẫn đến thảm kịch đó nhưng độc giả thông thái có thể hiểu được ngay chính Nho giáo đã làm cho cha mẹ hãm hại con cái, chồng ngược đãi vợ, vua chúa áp bức dân chúng, để rồi tất cả đều bị vong thân (bị mất mình: không chỉ bị mất nước mà còn bị mất tất cả). Vậy Chí Phèo chính là một đòn đánh chí tử nhằm vào Nho giáo. Về điểm này, Nam Cao không chỉ vượt qua Lỗ Tấn mà còn đã đi trước cả Theodor Ludwig Wiesengrund Adorno (1903 – 1969) vốn xác quyết chính xác rằng bất cứ cộng đồng nào muốn vươn lên trưởng thành cũng phải “giết cha” theo ý nghĩa tinh thần, tức là phải chống lại cái ách chuyên chế về cả chính trị lẫn tư tưởng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Tài liệu về Đảng CS thì quá nhiều vì nước ta do Đảng CS lãnh đạo, có hẳn cơ quan chuyên nghiên cứu về Đảng, chẳng thư viện trường nào là không không có hàng mớ sách dầy nói về Đảng, tìm trên Google thì đọc cả ngày không hết bài nói về Đảng CS. Vì thế khi viết về đề tài này thì phải tìm ra cái mới. Tác giả Hà Huy Toàn viết bài này khá công phu, thế nhưng cái mới thì ít, phần sáng tạo hẩu như không có mà lại chỗ thì quá thừa, chỗ thì quá thiếu, nhất là thiếu những điểm mấu chốt, quan trọng, mặc dù tác giả thống kê hàng tràng sách tham khảo.
    Xin liệt kê vài điều thiếu sót của bài này:
    1- Tác giả viết: "Đảng Cộng sản Việt nam lấy Chủ nghĩa Marx – Lenin làm kim chỉ nam cho mọi hoạt động"
    Vậy xin tác giả cho biết "Đảng Cộng sản Việt nam lấy Chủ nghĩa Marx – Lenin làm kim chỉ nam" là LẤY CÁI GÌ? KHi nói về Mác thì thực sự tác giả chiỏ nói có nửa Mác thôi làm mất vai trò vĩ đại của Mác. Khi nói đến Đảng CS ở ta HHT cũng chí nói đến nửa Đảng CS thôi. Đời Mác chia làm hai giai đọan, thời trẻ thì Mác đề xuất lý thuyết CNCS như "Đảng ta" vẫn theo, nhưng đến cuối đời, 6 ăm trước khi chết thì Mác đã phủ nhận cái học thuyết CS viển vông hổi tuổi trẻ mà đề xuất CNXH dân chủ (cách gọi) như ở các nước Bắc Âu hiện nay đang theo, đây là một tiến bộ lớn.
    2- Nói đến Đảng CS ở ta mà chỉ nói đến những người CS tung hê Hồ thì toàn thấy tội ác, nhưng còn một chiến sĩ CS yêu nước vĩ đại là Tạ Thu Thâu, một trí thức thực thu, đã bị phái Hồ giết chết để triệt phe đối lập. Ông Tạ Thu Thâu không theo Mác như Hồ quan niệm mà ông theo những lý thuyết tiến bộ của Mác mà được gọi là xét lại Troskiste.
    3- Đầu thế kỷ XX ở nước ta có 3 sự kiện quan trọng chi phối toàn bộ xã hội Việt Nam, đó là chữ Quốc ngữ do người Tây đưa vào được hình thành và phổ cạp với mức độ nhanh chóng, hai là vai trò của Thiên chúa giáo cũng do người Tây đưa vào ta được khẳng định, không bị đàn áp như trước nữa. Ba là CNCS cũng nhập vào ta từ phương Tây. Đầu thế kỷ XX ở nước ta xuất hiện khá nhiều đảng phái chính trị tự phát, người theo đảng này, người theo phái kia, lúc đầu thì đảng nào cũng có ít nhiều tiến bộ, nhưng càng về sau thì đảng nào cũng suy thoái biến chất, có đảng còn bị lưu manh hóa hoặc biến thành mafia, kể cả Đảng CS cũng vậy thôi. Đảng phái là do con người đặt ra chứ không phải là thần thánh như kiểu Đảng CS tuyên truyền đã thần thánh hóa Đảng của họ. Lúc đầu nước ta có 3 tổ chức CS ở 3 miền khác nhau. Ông HHT không nói rõ điều này mà chỉ nêu tên 3 tổ chứ CS thôi. 3 miền khác nhau hợp lại thành một nên sau này đã có sự chia rẽ vùng miền ngay trong nội bộ Đảng CS, cái dớp này còn đến thời hiện nay. Thời phong kiến thì cả nước chỉ có một vua thôi. Dưới chế độ VNCH cũng không thấy hiện tượng chia rẽ Bắc Nam như hiện nay.
    Nay nói về nội bộ trong nước thì vì có Đảng nên cũng có sự phân biệt giữa người trong Đảng (được nhiều quyền lợi) và người không đảng, giống hệt bọn Khơ me đỏ chia ra công dân loại một và công dân loại 2. Nếu ta thử là người nước ngoài nhìn vào Việt Nam thì ta mới thấy nhiều điều lạ và trái khoáy, còn ta sống đã quen rồi nên không để ý những điều vô lý đó do CS gây ra.
    Muốn nêu lên sự lãnh đạo "tài tình sáng suốt" của Đảng CS ngay từ khi mới ra đời thì không thể quên cái khẩu hiệu do Đảng CS nêu ra là "trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ" đây là phương châm, là kim chỉ nam của Đản CS, chẳng biết có tìm thấy điều này trong các sách kinh điển của Mác, Ăng ghen hay không??
    Còn nói đến "chiến công hiển hách" đầu tiên của Đảng CS đối với dân tộc ta là CCRĐ, cướp của giết người vô tội vạ, một dạng diệt chủng tầm cỡ quốc gia. May là tội ác này chỉ xẩy ra đối với dân miền Bắc khốn khổ mà đồng bào miền Nam thoát nạn.
    Cái bệnh cố tri của CS là lúc mắc sai lầm thì ai vạch ra, CS đã không khen thưởng mà còn bắt tù đày. Sau vài chục năm thì CS mới phát hiện ra sai làm và sửa thì mọi việc đã rồi, phải trả giá rất đắt.
    Đến thế kỷ XXI rồi mà CS còn ngủ mê, đi tìm cái không có là CNXH. Điều này thì tôi đã nêu ra một số câu hỏi nhưng chưa thấy ai trả lời.
    Tác giả viết: " Đảng Cộng sản Việt nam vẫn kiên định lấy Chủ nghĩa Marx – Lenin làm hệ tư tưởng chính thức bằng Điều luật 4 trong Hiến pháp 2013 để bảo tồn chế độ độc tài bằng bạo lực."
    Xin nhắc lại cảu hòi:
    - Một nước XHCN thì phải có những tiêu chí như thế nào?
    - Muốn xây dựng CHXH thì phải làm những gì?
    Nếu xét trên lý thuyết Mác thì Đảng CS tiến lên CNXH không qua thời tư bản là sai lầm lớn. Từ sai làm này sẽ dẫn đến những sai lầm tiếp theo.
    Có một điều này diễn ra từa lâu cách đây hơn hai thập niên rồi, từ khi ta bình thường hóa quan hệ với Mỹ mà chưa thấy ai đặt ra đối với CS, đó là trước kia ta đánh chế độ Sài Gòn vì chế độ Sài Gòn theo Mỹ, nay ta cũng quan hệ với đế quốc Mỹ giống chế độ Sài Gòn, vậy sao ta không xóa bộ thù hận trong nội bộ dân tộc?? Sao không thả những tù nhân trước đây ở chế độ Sài Gòn theo Mỹ??
    Hay ta cũng lai ĐỘC QUYỀN THEO MỸ??
    CỘNG SẢN BẮT TAY VỚI MỸ LẠI BỎ TÙ NGƯỜI THEO MỸ TRƯỚC ĐÂY THẾ THÌ CS LÀ CÁI CON TỰ DO GÌ??

    Cong Bang : "Phe nào thắng đều đáng kinh tởm như nhau. Mong hai phe cực đoan chết hết đi để xã hội sau CS được lành mạnh và đoàn kết."

    Mới có mạt sát nhau thôi mà đã cho là cực đoan rồi sao. Có một thời khối theo CS và khối Tự Do chỉa vũ khí nguyên tử vào nhau thì gọi là gì nhỉ?

    Còn chuyện xã hội lành mạnh và đoàn kết thì chỉ có trên lý thuyết mà thôi. Cong Bang thử chỉ cho tôi hiện nay xã hội nào có thể gọi là lành mạnh và đoàn kết... thì tôi sẽ chỉ cho Cong Bang thấy những điều bại hoại và bất công ở xã hội đó.

    Bài nói chính xác về đcs, nó gắn chặt với nho giáo, vẻ ngoài cực đạo đức bằng nói dối trắng trợn + ngậm máu phun người, bên trong thì toàn sh*t.

    toanhuy viết:
    Còn nó họp nhau ở Macao (thuộc Bồ) chứ có phải ở Hồng Công (đek) đâu hở HHT?

    Macao thuộc Bồ (đào nha)? Portugal??

    Huhu. chú Hồ ui, sống dậy đính chính dùm cái đi.

    CONG BANG viết:
    ...

    Còm sĩ Cong Bang mà chẳng công bằng trong lời còm, cái nước VN có cả triệu người vui, có cả triệu người buồn, hai phe mà chết hết thì còm sĩ Cong Bang ở với chó à ? còn phe nào sống để mà còn HHHG với còm sĩ.

    Việc phải cầu cho nó chết trước thì phải là cái đảng csVN bởi vì nó đang nắm chính quyền, nắm thằng có tóc mà đánh chứ ai nắm anh trọc đầu.

    Miệng đời có bao giờ sai, Lê Chiêu Thống thế nào thì mới bị nguyền rũa chứ, Hồ cũng thế thôi, có gì mà bức xúc, cùng thời không ai đem cụ Phan Bội Châu ra nói nhưng chỉ có chú Minh râu, đời có lửa mới có khói, động não đi cha.

    Hai phe: tâng Hồ và chửi Hồ
    Hai phe: tâng Hồ và chửi Hồ đều đáng kinh tờm.
    Đều là một lũ cực đoan. Chúng sẽ còn chửi bới nhau đến lúc hấp hối vẫn cố chửi.
    - Một phe tâng bốc Hồ lên bậc thánh. Có mà thánh cái cóc khô.
    Chỉ có điều không một nhà Sử học chuyên nghiệp nào, không một đại từ điển nào... tâng bốc Hồ. Họ chỉ nói đúng những gì mà nhân vật này làm được
    - Còn một phe chửi Hồ đến đất đen. Há miệng ra là chửi. Mọi tội của CS (sau khi Hồ chết) họ đều quy cho Hồ.
    Chỉ có điều không một nhà Sử học chuyên nghiệp nào, không một đại từ điển nào... mạt sát Hồ. Họ chỉ nói đúng những gì mà nhân vật này không làm được
    Phe nào thắng đều đáng kinh tởm như nhau.
    Mong hai phe cực đoan chết hết đi để xã hội sau CS được lành mạnh và đoàn kết..

    Các đảng CS trên thế giới đều lỗi thời, thối nát, tàn lụi dần dần.
    Một số núp bóng CS Mac-Le nhưng thực chất là một bọn mafia bạo lực, dùng côn đồ và công an trá hình côn đồ.

    Mélenchon là cực tả nhưng không ưa đảng CS Pháp
    «Vous êtes la mort et le néant»: le SMS cruel de Mélenchon au Parti communiste
    Đảng CS đang chết và tan rã

    http://www.revolutionpermanente.fr/Vous-etes-la-mort-et-le-neant-Le-SMS-assassin-de-Jean-Luc-Melenchon-a-Pierre-Laurent

    Ngày 6-1 âm lịch là ngày 3-2 dương lịch. CS có âm mưu (dek) gì đâu trong chuyện này mà bới móc?
    Còn nó họp nhau ở Macao (thuộc Bồ) chứ có phải ở Hồng Công (đek) đâu hở HHT?
    Đọc tiếp, nhiều cái sai về lịch sử.
    Hỏi: Bài này là Chính Trị (mạo danh Lịch Sử) hay là bài Lịch Sử?

    Một lũ lưu manh, côn đồ, vô học, đầu trộm đuôi cướp, con ranh con lộn làm tay sai cho ngoại bang chứ chẳng có gì để đáng mà nói tới.