Văn học cuối tuần - Bài văn của một học sinh lớp sáu

  • Bởi Biên tập viên
    13/05/2017
    3 phản hồi

    Dân Luận sưu tầm

    Hiện trên Facebook đang lưu hành một câu chuyện với nhan đề "Bài văn của một học sinh lớp sáu", không rõ nguồn gốc. Đây là một truyện kể hư cấu, nhưng dựa trên các hiện thực sống động của xã hội Việt Nam hôm nay. Hình ảnh người nông dân Việt Nam chất phác, thật thà, nhân ái đã hoàn toàn biến mất và nay đang được thay thế bằng những tấm lòng độc ác và gian dối. Vì cuộc sống của bản thân và gia đình, họ sẵn sàng đầu độc người tiêu dùng bằng các nông sản độc hại.

    Tuy khó có thể tưởng tượng rằng một học sinh lớp sáu có thể viết được bài này, Dân Luận vẫn giới thiệu tác phẩm ngắn này như một lời lên án một xã hội đang băng hoại đạo đức.

    Đề thi môn văn học kỳ 2 : Hãy tả về công việc thường ngày của em và gia đình.

    -----------------


    Sáng nào cũng vậy, khi con gà trống nhà em gáy te te là mẹ em trở dậy lục tục chuẩn bị ra đồng. Mấy năm nay mẹ em cứ dậy là kêu đau người, đau đầu liên tục.

    Mẹ thường ca cẩm với bố, ông to xác thế, sao không chăm bẵm mấy sào rau cho tôi, ngày nào tôi cũng phải quần quật từ sáng đến tối ngoài đồng, tôi sắp chết rồi ông có biết không?

    Bố em cũng đã dậy từ lâu, ông đăm chiêu nhấp một ngụm rượu sếch (ở quê em uống rượu vã không có đồ nhắm thì gọi là rượu sếch) rồi bảo mẹ:

    -Bà phải chịu khó mà cày cấy, tôi ở nhà còn đàn lợn, gà rồi lại còn bán quán lòng lợn tiết canh, vất vả lắm thay.

    Mẹ em không nói không rằng, chuẩn bị quần áo, khẩu trang kín mít rồi ra đồng.

    Ở đồng, mẹ em trồng nhiều rau muống, rau cải với xu hào, thi thoảng bà còn tăng gia thêm cả vài sào dưa hấu. Mùa nào cũng vậy, rau xanh mơn mởn, lá nảy mượt mà.

    Em rất muốn giúp mẹ nhưng cứ hễ thò mặt ra đồng là mẹ em đuổi em quầy quậy, bà bảo:

    -"Về ngay, cái thằng ranh kia, chỗ sung sướng thì mày không ở lại đâm đầu ra đây. Mày có muốn chết sớm không con."

    Em hỏi mãi thì mẹ mới nói thật:

    -"Con ơi rau nhà ta chỉ có 1 luống ở gần nhà ăn được, mấy sào này phải phun thuốc cho nó lớn nhanh, bán nhanh thì mới có tiền cho mày ăn học. Mẹ ngày nào cũng ra đồng, cũng phun thuốc nên đầu hay đau nhức, cơ thể mệt mỏi, mắt mờ, tai ù, chân chậm... chẳng biết rồi mẹ sống được để chăm bẵm mày đến bao giờ".

    Em thương mẹ quá nhưng chẳng biết làm gì giúp mẹ. Em còn bé chưa phun được thuốc sâu.

    Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán.

    Nghe mẹ nói em mới biết, hóa ra kiến thức sinh học trong mấy cuốn sách giáo khoa cô giáo vẫn dạy chẳng còn đúng nữa.

    Sách dạy trồng rau muống, rau cải, su su, rau ngót, rau cần... phải 1,2 tháng mới cho thu hoạch còn rau của mẹ em cho thu hoạch chỉ 4,5 ngày.
    Hôm trước em thấy mẹ phun thuốc chì chạt, sáng hôm sau đã thấy rau xanh mơn mởn rồi mẹ cắt xoàn xoạt đem đi chợ bán.

    Em thèm ăn mấy mớ rau đó lắm vì nó xanh và mướt nhưng mẹ toàn bắt em phải ăn luống rau còi cọc quanh nhà.

    Một hôm vào vụ dưa, em đi học về ngang qua ruộng dưa gần nhà, đói và khát nước quá nên em nhảy xuống vặt tạm một quả định ăn cho mát.
    Ai ngờ đang hí hoáy thì mẹ em chạy từ đằng xa lại kêu như cháy nhà, bà la lên bai bải:

    -"Ối con ơi mày không thương bố mẹ nữa sao, muốn ăn thì về luống dưa ở vườn mà ăn chứ mẹ có tiếc con đâu. Mày ăn quả này vào sau này con có mệnh hệ gì mẹ sống làm sao được".

    Em chán quá bỏ ngang miếng dưa rồi về. Mẹ chắc chẳng thương em, mấy quả dưa trong vườn nhà cũng trồng cùng ngày với dưa ngoài ruộng mà nó bé bằng con chuột nhắt. Đợi đến bao giờ em mới được ăn.

    Ra đồng giúp mẹ không được, em muốn về nhà để phụ bố. Nhưng bố em cũng chẳng khiến. Ông và mấy chú hàng xóm giết lợn rất nhanh và thạo.

    Hàng chục con lợn lúc bắt về nó kêu eng éc điếc cả tai nhưng bố chỉ hòa hòa cái thuốc gì đó cho chúng uống là con nào con ấy ngủ lăn quay.
    Chờ cho lũ lợn ngủ hết ông mới sai mấy chú giúp việc bơm nước vào mồm lợn cho bọn nó no ễnh bụng lên.

    Đợi một lúc lâu cho lợn ngấm nước bố em mới sai các chú đem đi mổ.

    Chú Tỉn là chú họ của em hay bảo:

    -"Bây giờ có cái chiêu bơm nước này hay thật, một con lợn lãi được bao nhiêu từ nước lã. Cái thuốc an thần này cũng đúng là lợi hại, mổ con lợn cả tạ mà chả phải vất vả, thịt lại được giữ lâu, rất tươi mầu".

    Mang tiếng là nhà bán thịt lợn lại bán cả lòng lợn tiết canh đầu ngõ nhưng em chẳng bao giờ được ăn miếng thịt, miếng lòng nào.

    Hễ em ho he ra quán bảo bố:

    -"Bố ơi con đói"

    là ông lại quát ầm lên:

    -"Vào nhà xem còn cơm nguội không, ăn tạm đi con ạ, thiếu chất tí cũng được còn hơn ăn thịt lợn này thừa chất. Mấy cái nước lã với thuốc an thần bố bơm vào lợn đã ăn thua gì, ở chỗ nuôi người ta còn cho lợn ăn toàn chất cấm, thuốc kích thích tăng trọng, lợn nuôi có 2 tháng mà được non 1 tạ. Lợn này là lợn thuốc đấy con ạ".

    Thế là ngày nào em cũng chẳng được ăn gì, dù toàn thứ nhà em làm. Ăn gì bố mẹ em cũng cấm chỉ sợ em phải thực phẩm bẩn ngộ độc, ung thư.
    Sao em khổ thế?
    Hôm trước, bác hàng xóm có tổ chức đám cưới cho con trai lấy vợ ở làng bên.

    Tiệc cưới rất vui nhưng đến lúc ăn cỗ thì hai họ đánh nhau ầm ĩ.

    Lệ làng em là khi làm cỗ cưới, nhà trai nhà gái đều phải góp thực phẩm để mâm cỗ thêm ấm cúng, tình nghĩa chan hòa.

    Vào tiệc, bố chú rể gắp một miếng thịt gà vào bát của bố cô dâu rồi bảo:

    - "Đây, đây, mời bác xơi miếng thịt gà, gà nhà bác thì mời bác xơi trước mới phải phép".

    Bố cô dâu hình như đã nóng mắt lắm nhưng vẫn cố kìm chế.

    Ông lại gắp miếng thịt lợn rồi bảo:

    - "Mời bác xơi miếng thịt lợn nhà bác, tôi cung kính nhường bác ăn lợn nhà bác trước."

    Hai bên thông gia cứ đùn đẩy cho nhau nhưng chẳng ai dám ăn gì.

    Bố cô dâu ngà ngà say rồi đỏ mặt tía tai nói:

    -"Thịt lợn nhà nó mà nó không dám hốc, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn để mình chết sớm à?"

    Thế là cả hai họ lao vào đánh nhau.

    Bố chú rể và bố cô dâu vật lộn với nhau rất hăng, ông thì cầm miếng thịt gà, ông thì cầm miếng thịt lợn cứ đòi nhét vào mồm nhau xong rồi hét toáng lên:

    -"Hôm nay tao cho mày chết, hôm nay tao cho mày chết."

    Đám cưới lẽ ra là ngày vui mà cuối cùng bung bét hết. Cả hai họ đói ngao lên rồi vác bụng rỗng đi về. Họ nhà giai thì chê thực phẩm nhà gái bẩn, nhà gái thì bảo mấy con lợn tăng trọng vù vù của nhà trai ăn sao được. Cô dâu chú rể khóc hết cả nước mắt.

    Em với thằng Tủn đi xem đám cưới từ sáng mà phải đem cơm nắm rang muối trắng để ăn.

    Cả mấy năm ăn chay trường như vậy em với Tủn với nhiều đứa trẻ nữa trong làng đều gầy giơ xương, má hóp, đít tóp, da xanh tái hoặc vàng bủng.

    Chiều nay khi đi học về ngang ruộng dưa, em với Tủn đói quá bèn ngồi xuống bờ để thở.

    Cô bảo chúng em bị suy dinh dưỡng rồi, nếu bố mẹ các em cũng như nhiều người nông dân khác không thay đổi cách trồng trọt, chăn nuôi thì sớm muộn gì cả lớp, cả trường sẽ có nguy cơ bị ung thư.

    Ung thư thể chất đã đáng lo nhưng ung thư tâm hồn còn đáng sợ hơn gấp bội.

    Em và Tủn chưa hiểu rõ ung thư tâm hồn là như thế nào. Em chỉ thấy đói, đói và thèm bát canh bầu mẹ nấu, thèm đến ứa nước miếng đĩa thịt gà thơm phức bố luộc cho ăn.

    Tủn thì bảo, nó mơ được chạy chân trần trên bờ ruộng thơm mùi cỏ mật, thèm miếng dưa hấu mát lành, thèm bầu trời xanh mát không có mùi thuốc trừ sâu. Hai đứa cứ thế nằm trên bờ ruộng kể về nỗi thèm thuồng bình dị của trẻ thơ.

    Hình như chúng em đói lả và ngất đi. Trong mơ em vẫn nghe thấy tiếng mẹ khóc nấc lên rồi kêu thảm thiết:

    "Ối con ôi sao mà ra nông nỗi này, sao hai đứa nằm thiêm thiếp ở đây".

    Em muốn nói với mẹ, con chỉ đói lả đi thôi, chỉ cần mẹ cho con ăn miếng dưa hấu là sẽ tỉnh lại ngay. Thế mà mẹ nhất quyết không cho em ăn.
    Buồn quá. Người lớn sao lại khó hiểu như vậy nhỉ.

    Ai cũng nhăm nhăm kiếm thật nhiều tiền. Nhưng tiền nhiều để làm gì khi hàng ngày cứ hủy hoại, đầu độc lẫn nhau.

    Em sợ rồi sẽ giống bố mẹ

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Lạc quan tếu viết : "Tại sao chỉ có bài về những người nông dân nghèo khổ, vì miếng ăn (và hơi tham lam) nên mới làm chuyện thiếu đạo đức. Còn những ông bà tai to mặt lớn thì thế nào?"

    Nhưng khi suy nghĩ kỷ thì những thứ độc hại nầy ai mới có quyền nhập vào VN kiếm lợi. Chắc không phải nông dân rồi đó. Mà không nhập những thứ độc hại nầy thì dân ít bệnh tật. Mà ít bệnh tật thì thuốc tây gần quá hạn nhập rẻ vào bán cho ai. Mà ai có quyền nhập thuốc tây nầy vào VN kiếm lợi.

    Còn ai trồng khoai đất nầy ngoài những ông bà tai to mặt lớn. Nói chung thì từ quan tới dân đều áp dụng triết lý... "Muc đích biện minh cho phương tiện".

    Lạc quan tếu viết "Tại sao chỉ có bài về những người nông dân nghèo khổ, vì miếng ăn (và hơi tham lam) nên mới làm chuyện thiếu đạo đức.
    Còn những ông bà tai to mặt lớn thì thế nào? Họ bắt buộc các trường phải dạy cho học sinh những môn như tư tưởng HCM, triết học Mác-Lê mà phần lớn loài người đã ném vào thùng rác. Nhưng con cái của họ thì cho đi du học nước ngoài, ở đây bọn trẻ đâu có bị ép buộc học những thứ độc hại ấy."

    Tại vì những nhà văn, nhà báo và cả những người như Lạc Quan Tếu không lấy đề tài những người giàu có như quan chức, đại gia "tai to mặt lớn" làm những việc vô nhân thất đức viết bài chứ sao nữa.

    Tại sao chỉ có bài về những người nông dân nghèo khổ, vì miếng ăn (và hơi tham lam) nên mới làm chuyện thiếu đạo đức.

    Còn những ông bà tai to mặt lớn thì thế nào? Họ bắt buộc các trường phải dạy cho học sinh những môn như tư tưởng HCM, triết học Mác-Lê mà phần lớn loài người đã ném vào thùng rác. Nhưng con cái của họ thì cho đi du học nước ngoài, ở đây bọn trẻ đâu có bị ép buộc học những thứ độc hại ấy.

    CÔ GÁI BÁN ĐẬU ĐŨA

    Tình cờ đi mua đậu đũa, Linh gặp lại bạn học cũ ngay ở chợ. Hôm ấy trời trở rét, thấy bạn ngồi bán hàng mà mặc phong phanh, Linh liền về lấy chiếc áo ấm khoác vào người bạn. Bạn chưa kịp hỏi áo ở đâu thì Linh đã vội nói ngay:
    - Mình bán quần áo cũ ở đằng kia, cậu cứ mặc áo này cho đỡ rét. À mình đang đi mua đậu đũa về xào thịt bò, tiện cậu bán đậu đũa thì bán cho mình một bó.
    Thấy bạn đối xử tốt với mình, Hiền là cô gái bán đậu đũa chưa biết đối xử lại thế nào, cứ lúng ta lúng túng. Tặng lại bạn bó đậu đũa hay không đưa? Đó là câu hỏi làm cho Hiền thấy khó xử. Cái áo Hiền đang khoác trên người do Linh tặng, giá trị gấp hàng trăm bó đậu đũa. Hiền không muốn tính toán hơn thiệt vì Hiền và Linh là hai người bạn thân nhất hồi còn ngồi trên ghế nhà trường phổ thông mấy năm trời. Học hết phổ thông, do hoàn cảnh riêng, Linh đi bán quần áo cũ, còn Hiền nhà ở ngoại thành thì đành tiếp tục làm nghề nông để giúp đỡ gia đình, chỉ trông vào vài sào đỗ mà gia đình Hiền sống khá sung túc. Không đưa bó đậu cho bạn thì sợ bạn hiểu lầm, mà đưa đậu cho bạn chính là phản bạn. Cuối cùng Hiền liền nói nhỏ với Linh:
    - Hay là cậu để ngày mai hãy ăn đậu được không? Hôm nay không nên ăn. Để mai mình đem đậu đũa cho cậu. Thấy bạn nói như vậy, Linh cảm thấy hơi khó hiểu, muốn hiểu rõ ngọn ngành nhưng lại không dám hỏi thẳng bạn. Bản thân Hiền cũng cũng không dám nói thẳng trước nhiều người khách qua lại. Để đánh tan sự thắc mắc của Linh, Hiền liền nói nhỏ vào tai bạn:
    - Chốc nữa mình bán hàng xong thì cậu về nhà mình, muốn ăn bao nhiêu đậu đũa cũng được, nhưng đậu này là để bán cho người không quen biết. Nghe bạn giải thích như vậy, Linh lờ mờ hiểu lý do Hiền không muốn đưa đậu cho mình.
    Chiều hôm ấy, Linh đến nhà Hiền. Vẫn là nhà cũ ở ngoại thành nhưng khá hơn trước nhiều, có đầy đủ mọi thứ đồ dùng chẳng khác nào nhà khá giả trong nội thành, chứ không như các nhà nông thôn khác.
    Hiền dẫn Linh ra thăm vườn trồng đỗ, có hai khu vực trồng đỗ khác hẳn nhau. Hiền giải thích cặn kẽ cho Linh hiểu:
    - Đây là khu trồng đỗ mà mình vẫn đem ra chợ bán. Đỗ được phun thuốc nên trông non xanh mơn mởn, đẹp mắt đấy nhưng không bảo đảm an toàn. Còn đây là khu vực trồng đỗ không phun thuốc. Chỗ đỗ này thì mình để nhà ăn chứ không đem bán. Nay cậu có thể hái cả vườn đỗ này đem về nhà cũng được.
    Nghe bạn giải thích, Linh hiểu tấm lòng của bạn, đối xử tốt với mình, thế nhưng vẫn có điều đáng trách. Hồi còn đi học, Hiền nổi tiếng là người thật thà như đếm. Thế mà mới có mấy năm xa cách, nay thành cô gái bán hàng ở chợ thì Hiền đã trở nên tinh ma mánh khoé.
    Cùng cảnh là người bán hàng chỉ có mặt hàng là khác nhau, Linh chẳng biết nói với bạn thế nào, vì cái cơ chế thị trường nó bắt con người phải tinh ranh ma quái để có lợi nhuận. Nhưng rồi Linh cũng tìm được câu khuyên bạn:
    - Đối với mặt hàng ăn uống, có liên quan đến sức khoẻ con người thì cần thận trọng. Mình chỉ mong cậu coi mọi khách hàng như mình.
    Lời khuyên của Linh đối với Hiền cũng chính là lời khắc nhở của khách hàng đối với những người buôn bán các mặt hàng liên quan đến ăn uống, tức là liên quan đến sức khỏe của nhân dân. Dù khách hàng là bạn hay không là bạn thì cũng là đồng bào của mình. Nhưng vấn đề này cũng cần đặt ra đối với ngành chức năng là cần kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm thường xuyên để mọi người được an toàn khi ăn uống là nhu cầu hàng ngày không thể thiếu được.

    (Bài dăng trên báo Kinh doanh & tiếp thị)