Tình báo công an bị tung hồ sơ mật, bộ trưởng công an mất tăm

  • Bởi Admin
    14/05/2017
    4 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Tung hồ sơ mật

    Có lẽ trong các đời bộ trưởng công an, Tô Lâm là người khó hiểu nhất. Trong các cuộc biến động chính trị gần đây Tô Lâm càng khó hiểu hơn nữa.

    Mới hôm nào đoàn công tác của Vũ Huy Hoàng cùng thứ trưởng Tô Lâm và Trịnh Xuân Thanh còn vui vẻ đi cùng nhau đến Đức, gặp gỡxcác kiều bào có tên tuổi ở Berlin rất vui vẻ.

    14627691_10211218213159154_461989475_n.jpg

    Trịnh Xuân Thanh ngồi giữa, người đứng là Nguyễn Xuân Hùng, người chuyên tổ chức đón tiếp các đoàn Việt Nam đến Berlin... Anh trai của Hùng là Nguyễn Xuân Hiển từng tổng giám đốc Vietnam Airlines.

    Nguyễn Xuân Hùng nâng cốc, Nguyễn Văn Hiền chủ chợ Đồng Xuân đứng sau lưng Vũ Huy Hoàng, Tô Lâm lúc đó là thứ trưởng đang quay mặt.

    Sau vụ đảng CSVN kỷ luật Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng, những Việt Kiều ở Berlin đều không muốn nhắc đến chuyện họ đã từng vinh dự được đón đoàn quan chức Bộ Công Thương nữa. Tâm lý lảng tránh những người thất thế không phải riêng mình những Việt Kiều này, mà có khi cũng là tâm lý của ông bộ trưởng công an Tô Lâm. Vệc Tô Lâm im ắng trong thời gian sôi động thông tin về các nhân vật kia là điều dễ hiểu.

    Nhưng đến vụ việc gần đây, khi những thông tin về tổng cục tình báo bộ công an làm kinh tế bị tung ra ngoài dồn dập gây xôn xao dư luận. Bộ trưởng Tô Lâm vẫn lặng im là điều khó hiểu hơn nữa, không biết ông ta làm bộ trưởng công an làm gì.? Hay chính ông ta là tác giả của vụ tuồn tin tổng cục tình báo công an ra ngoài.

    Mới đây trên mạng xã hội có bài viết lên án những tài liệu này là âm mưu của thế lực phản động.

    http://trandaiquang.org/nganh-cong-an-don-dap-bi-tan-cong-cho-thay-dieu-gi.html

    Bài báo nêu tên đối tượng Bùi Thanh Hiếu và trang website Dân Luận ra sức đăng tải những thông tin này nhằm chống phá an ninh quốc gia, gây chia rẽ nội bộ và làm suy yếu đất nước cho bọn ngoại xâm.

    Trước tiên xin khẳng định mệnh đề 1 của bài báo là đúng, trang Dân Luận và trang Facebook Thanh Hieu Bui có đăng những tin này.

    Mệnh đề thứ 2 cũng chính xác. Mục đích đưa những thông tin này ra là nhằm phá hoại an ninh quốc gia, gây chia rẽ nội bộ và làm suy yếu đất nước.

    Nhưng có điều không đúng ở đây là mục đích làm đấy không phải là trang Dân Luận hay Bùi Thanh Hiếu, mục đích là của chính những người nằm trong bộ máy chính phủ, công an , quân đội, ban tổ chức trung ương, ban bảo vệ nội bộ chính trị, uỷ ban kiểm tra trung ương đảng..nếu không có người tuồn tài liệu ra thì chúng tôi không thể có mà công bố. Việc khi công bố hình ảnh, tư liệu này dẫn đến dư luận quần chúng phản ứng không tốt về ngành công an là nằm ngoài kiểm soát của chúng tôi. Thậm chí có khi chính những kẻ tuồn tài liệu cho chúng tôi đăng, lại là những kẻ kích động dư luận nói xấu ngành công an. Một kiểu tung qua tay người khác rồi hứng lấy.

    Đến nay tổng cục tình báo công an, tổng cục tình báo quân đội, ban bảo vệ chính trị nội bộ, ban kiểm tra trung ương ....đều không tìm ra được ai là kẻ tuồn những tài liệu về tổng cục tình báo bộ công an ra ngoài như vậy, quả là điều đáng sợ cho đất nước này.

    Bộ trưởng Tô Lâm im lặng

    Đáng sợ thứ nhất là hệ thống phòng thủ an ninh thông tin của đất nước này quá tồi tệ. Từng ấy bộ máy đồ sộ của chính quyền mà không tìm ra kẻ hở nào rò rỉ, đến nỗi phải đổ tội cho một vài kẻ ất ơ sống ở bên ngoài cho qua chuyện.

    Điều đáng sợ thứ hai là những thông tin này tuồn ra do các thế lực chính trị nằm trong chế độ muốn tiêu diệt nhau, và họ đã mù quáng cay cú đến mức tung cả những tài liệu tối mật của nhau ra giữa bàn dân thiên hạ. Điều đó chứng tỏ sự hận thù, căm ghét nhau giữa nội bộ cộng sản còn lớn hơn cả quyền và lợi ích quốc gia. Với tâm lý như vậy, thì nếu cần hạ được đối thủ của mình, khi đã tung tài liệu mật thì cũng có gan nâng cấp cuộc nội chiến, bắt tay với ngoại bang để diệt đối thù. Trong lịch sử đã có như trường hợp Lê Chiêu Thống cầu viện ngoại bang.

    Vấn đề nghiêm trọng hơn là dường như tổng bí thư, thủ tướng, bộ trưởng công an, bộ trưởng quốc phòng... có vẻ làm ngơ khi những thông tin này đang làm xôn xao dư luận. Cái nghiêm trọng ở đây, là sự làm ngơ này được hiểu như sự ủng hộ khuyến khích cho các thông tin mật đánh phá tổng cục tình báo công an được phát tán rộng rãi. Có lẽ chính vì sự khuyến khích , cổ vũ ngầm này mà bộ trưởng công an Tô Lâm đã không có hành động gì trước việc phát tán thông tin mật trong những ngày qua.

    Tuy nhiên cũng như trường hợp ông Tô Lâm im lặng ở vụ Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, ở vụ việc này ông im lặng không phải ông là chủ mưu, mà chỉ là bản tính ăn tìm đến, đánh nhau tìm đi, toạ sơn quan nhìn hổ đấu, ngao cò tranh nhau ngư ông được lợi.

    Cũng không loại trừ chính ông Tô Lâm đã đóng góp trong cuộc tung ra những tài liệu mật của tổng cục tình báo công an.

    Nguyên nhân chính

    Đằng sau câu chuyện tung tài liêụ mật về tổng cục tình báo của bộ công an xoay quanh nhân vật Phan Văn Anh Vũ là gì?

    - Chỉ là tiền và quyền, ngoài hai chữ đó ra không có gì khác.

    Ai có thể là tác giả của màn tấn công này trong nội bộ cộng sản?

    - Kẻ nào được lợi tất nhiên kẻ đó làm?

    Vậy ai là kẻ được lợi, và được lợi thế nào?

    - Người lợi thứ nhất là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, ông ta chỉ muốn độc tôn hình ảnh cá nhân mình, bằng chứng là ông ta chỉ luôn chú ý người khác làm gì xấu để phơi bày ra thiên hạ, ông ta chưa từng khen ai bao giờ dù đó là thân cận, vì ông sợ họ sẽ trở thành đối thủ của ông nếu họ có uy tín. Chúng ta thấy Nguyễn Xuân Phúc, Trương Tấn Sang... khen tổng bí thư, chứ tổng bí thư chưa bao giờ khen họ cả. Tổng cục tình báo bộ công an là đơn vị gắn bó với chủ tịch nước Trần Đại Quang, nếu tổng cục này bị đánh phá tức Trần Đại Quang cũng bị đánh phá mất uy tín. Đây là cái ông Trọng thích và muốn thế.

    Người lợi thứ hai là Tô Lâm, Lâm làm bộ trưởng công an nhưng trong bộ công an ảnh hưởng của Trần Đại Quang vẫn còn nhiều, nếu loạn xạ ngầu thì Lâm có cơ hội sắp xếp lại một thể những người thuộc cánh của mình, giành lại được thực lực trong bộ công an.

    Người thứ ba là phe lợi ích nhóm trong quân đội muốn triệt hạ để thâu tóm những miếng mồi mà bộ công an đang có. Việc mở rộng làm ăn, cướp đất của quân đội thời gian gân đây đã không mấy thuận lợi vì công an không hỗ trợ, chẳng hạn như vụ Đồng Tâm và vụ đất đai Tân Sơn Nhất đang ầm ĩ. Quân đội còn đang tính chuyện mua ngân hàng nhưng thấy bên công an cũng muốn mua, vì thế những hồ sơ bị tung ra của tổng cục tình báo công an thường xoay quanh chuyện ngân hàng và đất đai.

    Người thứ tư, không xa lạ gì, đó là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Kẻ chuyên tạo ra những mâu thuẫn lớn trong nội bộ để trục lợi. Phúc tạo mâu thuẫn bằng hai cách, cách 1 là địa phương hay bộ ngành nào không ăn cánh với Phúc, Phúc sẽ cho người kích động cho nội bộ mâu thuẫn, đấu đá, tố cáo nhau. Cách 2 là Phúc thu thập hồ sơ rồi lợi dụng tâm lý muốn làm minh quân của Nguyễn Phú Trọng, đưa hồ sơ cho Trọng và xúi Trọng xử địa phương hay bộ ngành đó. Sở dĩ Phúc phải làm những trò tiểu nhân, gian xảo vì bản chất y đúng như vậy, bản chất hèn hạ lươn lẹo bị người ta khinh. Khi người ta khinh thì không có uy để lãnh đạo, bởi vậy Phúc phải cho họ mâu thuẫn đánh nhau đến mức suy yếu, lo đấu đá phòng ngừa nhau thì không còn gan mà coi thường Phúc, thậm chí còn phải chạy đến cầu cạnh giúp sức, thế là Phúc tạo được uy của mình. Trần Đại Quang là đối thủ của Phúc trong cuộc đua vào chức tổng bí thư, một đối thủ như Quang bị mất uy tín sẽ là thắng lợi lớn của Phúc. Phúc đang kích động Nguyễn Phú Trọng tấn công Trần Đại Quang, để con đường tương lai của Phúc sẽ thênh thang không có đối thủ khi Nguyễn Phú Trọng đã về.

    Giải pháp nào cho chuyện này

    Nhìn những lý do nêu trên thì sẽ thấy không có giải pháp nào cho chuyện này, vì trong số những người có trách nhiệm và quyền hạn kia, không ai sẽ đứng ra ngăn cản những thông tin mật kia tuồn ra, bởi họ đều là những người được lợi trong vụ việc này nên không dại gì giơ mặt ra để ngăn cản.

    Giải pháp chỉ có một trong ba người là Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trần Đại Quang đột tử, thì tất cả sóng gió sẽ êm. Nếu Trọng chết thì một kẻ ươn hèn, thượng đội hạ đạp lèo lá như Phúc Hói không còn chỗ dựa, y sẽ nhũn như giun luồn qua mọi chỗ ngóc ngách để tồn tại. Nếu Phúc Hói đột tử thì Nguyễn Phú Trọng không còn người kích động xúi giục, bẩm báo, ton hót và hỗ trợ .. Trọng như người thợ săn không có con chó đi đánh hơi xua mồi, ắt thôi bỏ thú đi săn.

    Giải pháp hay nhất là Nguyễn Xuân Phúc hạ thủ được Trần Đại Quang như đã làm với Nguyễn Bá Thanh, người tranh chấp với y vào Bộ Chính Trị vì chung yếu tố miền Trung. Nếu lần này Phúc giở bài cũ hạ thủ được Trần Đại Quang, đối thủ của y trong cuộc tranh chức tổng bí thư.

    Thì Nguyễn Xuân Phúc sẽ thống lĩnh đất nước với chức chủ tịch nước , tổng bí thư . Lúc ấy chức thủ tướng chỉ là quản gia, giúp việc. Phúc sẽ thống lĩnh, bởi nếu y hạ sát được Trần Đại Quang , thì với bản chất không từ thủ đoạn nào, Phúc chẳng chịu để lão già Nguyễn Phú Trọng nghênh ngang chễm trệ trên đầu y, phải luồn cuối nịnh bợ Trọng như từng nịnh Ba Dũng là việc bất đắc dĩ y phải làm.

    Đây là giải pháp đẹp nhất cho dân tộc và đất nước Việt Nam, vì chừng nào một kẻ như Nguyễn Xuân Phúc không đạt đến quyền lực tối thượng, thì ngày ấy còn nhiều chuyện đấu đá, tranh giành làm đất nước suy yếu, ngoại bang thôn tính. Đằng nào cũng thế, cứ để Phúc Hói đạt được ước mơ của y, biết đâu khi đã đến ngôi vị thống trị, vợ con, anh em, thông gia, tay chân hùng hậu... y sẽ đổi tính kiến tạo một thể chế liêm chính, vì dân.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    Đằng nào cũng thế, cứ để Phúc Hói đạt được ước mơ của y, biết đâu khi đã đến ngôi vị thống trị, vợ con, anh em, thông gia, tay chân hùng hậu... y sẽ đổi tính kiến tạo một thể chế liêm chính, vì dân.

    Hehe, Gió mơ huyền rùi. Chiện đổi tính là ne vơ Gió ui.
    Một tay ngu, gian cỡ Phúc hói lên ngôi bố già thì xứ lừa mạt vận.
    Hay Gió đang dọn đường cho Gió hử?
    Đứa nầu trong đám ăn cướp mần dzua thì xứ lừa vưỡn tiếp tục te tua, Gió nhá.

    Tên tác giả viết:
    Kami - Nói với Nhà báo Huy Đức

    Trong một xã hội đa nguyên, chuyện thích ai, ghét ai hay nhà báo viết thuê cho phe nhóm nào đánh ai là quyền tự do của mỗi người và họ tự chịu trách nhiệm. Nhưng với tư cách của một nhà phản biện chính sách thì không thể có những nhầm lẫn tai hại như vậy. Tuy nhiên, với một nhà báo đứng đắn thì phải thừa nhận một cách sòng phẳng, không được bao biện dưới mọi hình thức để chối tội.

    Sáng ngày 7/5/2017, ngày làm việc thứ 3 của Hội nghị Trung ương 5 - Khóa 12, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã bỏ phiếu để quyết định thi hành kỷ luật ông Đinh La Thăng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP. Hồ Chí Minh bằng hình thức cảnh cáo và cho thôi giữ chức Uỷ viên Bộ Chính trị khoá XII với tỉ lệ phiếu biểu quyết trên 90%.

    Thông tin này không có gì là bất ngờ, không chỉ vì trước đó tại phiên họp trù bị Hội nghị TW 5, bản thân ông Đinh La Thăng đã chủ động xin rút khỏi Bộ Chính trị và chức vụ Bí thư Thành ủy TP. Hồ Chí Minh vô điều kiện.

    Cho dù trước đó ít ngày, ngay sau khi Ủy ban Kiểm tra TW Đảng ngày 27/04/2017 chính thức công bố bản kiến nghị, đề nghị Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương xem xét kỷ luật ông Đinh La Thăng. Đáng chú ý, trong Thông cáo báo chí Kỳ họp thứ 14 Ủy ban Kiểm tra Trung ương, có nêu rõ "tội trạng" của ông Đinh La Thăng tóm tắt lại là: "Ở thời kỳ đồng chí (Đinh La Thăng) làm lãnh đạo Tập đoàn, đã đưa ra nhiều quyết định chỉ định nhiều gói thầu trái pháp luật đã đến một số dự án thua lỗ kéo dài, gây thất thoát, lãng phí, mất vốn đầu tư, gây hậu quả và gây thiệt hại rất nghiêm trọng cho PVN."

    Trước khi kết thúc Hội nghị Trung ương 5, Ban Tổ chức Trung ương đã công bố quyết định về việc điều chuyển ông Đinh La Thăng - Uỷ viên Trung ương Đảng thôi giữ chức Bí thư Thành uỷ TP HCM (nhiệm kỳ 2015 - 2020) để nhận nhiệm vụ Phó ban Kinh tế Trung ương và chuyển về đoàn đại biểu Quốc hội Thanh Hóa (quê hương của Lê Khả Phiêu và Tô Huy Rứa).

    Điều đó cũng cho thấy Đinh Tư lệnh đã thoát nạn với mức án kỷ luật được cho là "nhẹ hều", nghĩa là Đinh Tư lệnh sẽ còn nhiều cơ hội để leo cao hơn trong thời gian trước mắt để... tiếp tục tham nhũng nhiều và gây hậu quả trầm trọng hơn vừa qua. Và nhà báo Huy Đức cũng hết hy vọng "Mong không còn phải viết về "Đinh La Thăng" nào nữa". Điều đó sẽ không bao giờ trở thành hiện thực, cho dù khi đó (hy vọng) Huy Đức sẽ viết báo với tinh thần công tâm và giữ đúng nguyên tắc đạo đức của nhà báo. Chứ không viết theo lối viết "thuê" phục vụ lợi ích các phe cánh chính trị trong việc tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng CSVN như hiện nay.

    Tôi viết ra những điều trên có thể là xúc phạm đến nhà báo Huy Đức, khiến Huy Đức có thể không vừa lòng. Song đó là xuất phát từ suy nghĩ của cá nhân tôi và (hình như) của không ít người về các bài báo của Huy Đức gần đây. Cũng cần nói thêm, tôi và nhà báo Huy Đức đã từng trao đổi về vấn đề này cách đây cũng đã lâu. Còn nhớ, khi đó tôi có xin lỗi Huy Đức nếu tôi hiểu lầm hay nhận định sai và lúc đó tôi còn nói với Huy Đức rằng thời gian sẽ cho chúng ta câu trả lời đúng hay sai.

    Theo đánh giá của tôi trước đây, trong giới viết chính luận nhà báo Huy Đức là một nhà báo giỏi, các đề tài của Huy Đức viết đề cập xoáy vào những vấn đề nóng và thu hút được dư luận. Đặc biệt, Huy Đức thường có nhiều tư liệu thuộc hàng "khủng" do có nhiều nguồn tin là các chính khách quan trọng cung cấp, nhằm phục vụ cho cuộc chiến phe phái.

    Tôi không phản đối việc nhà báo viết thuê, vì làm nghề báo không viết thuê thì lấy gì mà sống? Bản thân tôi hàng ngày cũng vẫn viết thuê để kiếm sống, nhưng tôi cố gắng giữ gìn sự công tâm của một nhà báo. Cái gì đúng thì nói đúng và ngược lại sai thì bảo là sai. Đồng thời, tôi ghét nhất kẻ làm (viết thuê phục vụ lợi ích các phe cánh chính trị trong việc tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng CSVN như hiện nay) mà không dám nhận.

    Nhưng nếu như xem Huy Đức viết trong bài "Mong không còn phải viết về "Đinh La Thăng" nào nữa", có đoạn như sau:"Tham nhũng trong hệ thống thì đầy rẫy nhưng rất hiếm có những người như Thăng, như Dũng. Tôi không phải là một nhà báo chống tham nhũng. Ba mươi năm làm báo của tôi chủ yếu là phản biện chính sách. Và gần đây, chỉ khi cần ngăn chặn những kẻ tham nhũng khoác áo dân túy tôi mới phải mài ngòi bút của mình. Tôi hy vọng sẽ không còn phải viết về ai như Dũng, như Thăng nữa. Công việc mấy tháng qua của tôi là nghiên cứu về những bất cập trong thể chế, những bất cập đẻ ra tham nhũng."

    Tôi xin được lưu ý đọc giả nội dung trong trích đoạn trên của Huy Đức: "Tôi không phải là một nhà báo chống tham nhũng. Ba mươi năm làm báo của tôi chủ yếu là phản biện chính sách" và "Công việc mấy tháng qua của tôi là nghiên cứu về những bất cập trong thể chế, những bất cập đẻ ra tham nhũng."

    Thứ nhất, Huy Đức thừa nhận ông ta không phải là báo chống tham nhũng, mà chỉ phản biện chính sách, đồng thời Huy Đức cũng thừa nhận:"Tham nhũng trong hệ thống thì đầy rẫy". Vậy nhưng tại sao Huy Đức chỉ "đánh" có Ba Dũng và Đinh La Thăng, ở các thời điểm quan trọng nhất đối với sinh mệnh chính trị của họ, mà không phải vào các thời điểm khác? Theo tin đồn, Huy Đức giáng "bom tấn" với những tài liệu được cung cấp từ Tư Sang và Trương Hòa Bình là những kẻ thù không đội trời chung với những kẻ được Huy Đức nêu danh?

    Trong lúc các lãnh đạo cao cấp trong Đảng CSVN thử hỏi ông nào không có sân sau, ông nào không tham nhũng chính sách nói riêng và vơ vét cho đầy túi tham nói chung? Chính vì lý do đó, tôi mới khẳng định rằng, nhà báo Huy Đức thiếu công tâm và viết "thuê" phục vụ lợi ích các phe cánh chính trị trong việc tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng CSVN.

    Tôi nói ra điều đó không phải vì tôi ủng hộ Ba X, Thăng Tư lệnh... hay vì ghét Trọng lú, Hùng hói... mà ghét lây đến Trương Huy San. Vì tôi biết, trong một xã hội đa nguyên, thì chuyện có những người đã ghét ai thì dẫu người ta tốt đến mấy cũng bị họ ghét đến tận xương, tận tủy. Nguyên nhân vì những kẻ đó luôn bị những người khác giật dây.

    Song điều đó đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ, chuyện quan trọng thì nằm ở vế trích đoạn thứ 2, đó là "Công việc mấy tháng qua của tôi là nghiên cứu về những bất cập trong thể chế, những bất cập đẻ ra tham nhũng.". Không cần học ở Đại học Harvard, một điều đơn giản nhất mà những người có hiểu biết về quản lý Nhà nước cũng hiểu được rằng, hậu quả do những bất cập của thể chế chính trị ở Việt Nam hiện nay đã vô hiệu hóa và làm tê liệt thiết chế kiểm soát và điều chỉnh quyền lực ở mọi cấp độ. Đó chính là những bất cập đẻ ra tình trạng tham nhũng tràn lan, vô tội vạ mà không ai bị xử lý nghiêm khắc theo quy định của pháp luật.

    Những kẻ tham nhũng "hiếm có những người như Thăng, như Dũng" không chỉ là hệ quả của sự kiểm soát lỏng lẻo, luật pháp không nghiêm minh, công lý không được thiết lập. Tất cả đều do cái thể chế chính trị nửa Dơi, nửa Chuột hiện nay ở Việt Nam mà ra.

    Hãy nghe Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có giải thích cặn kẽ về vụ kỷ luật cảnh cáo ông Đinh La Thăng, khi cho rằng "Mong muốn là phải mạnh mẽ, quyết liệt hơn, nhưng phải đúng người, đúng tội, đúng pháp luật. Và còn đạo lý của dân tộc ta là nhân ái, nhân văn, đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại". Vậy đấy, một kẻ đã từng "đưa ra nhiều quyết định chỉ định nhiều gói thầu trái pháp luật đã đến một số dự án thua lỗ kéo dài, gây thất thoát, lãng phí, mất vốn đầu tư, gây hậu quả và gây thiệt hại rất nghiêm trọng cho PVN." đến hàng chục nghìn tỷ chỉ mất chức Ủy viên Bộ Chính trị, rồi ngay sau đó được bổ nhiệm làm Phó ban Kinh tế Trung ương và chuyển về đoàn đại biểu Quốc hội Thanh Hóa, thay vì truy tố trước pháp luật (!?).

    Là một người tự xưng là "nghiên cứu về những bất cập trong thể chế, những bất cập đẻ ra tham nhũng." chẳng lẽ nhà báo Huy Đức không biết rằng, cứ duy trì cái thể chế chính trị như hiện nay ở Việt Nam thì sẽ còn có hàng trăm, hàng nghìn, thậm chí là hàng vạn những kẻ như Thăng, như Dũng sẽ xuất hiện như nấm sau cơn mưa? Vậy sao Huy Đức lại cho rằng, "Mong không còn phải viết về "Đinh La Thăng" nào nữa".

    Vả lại Huy Đức quên một điều rất cơ bản rằng, tham nhũng quyền lực là thứ tham nhũng lớn nhất, nó gấp cả ngàn lần tham nhũng tiền bạc. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là một trong những kẻ như thế. Theo cá nhân tôi nghĩ, Huy Đức nói như thế là không có hiểu biết đủ về chính trị. Vậy sao Huy Đức lại chọn nghề phản biện chính sách?

    Mọi người làm báo chúng tai "phải mài ngòi bút của mình" (như lời Huy Đức) để tấn công, để đả phá mà mục tiêu phải là Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng CSVN là tên trùm Sò. Dù rằng, Nguyễn Phú Trọng là người được coi là thanh liêm hơn đồng đảng, nhưng Trọng là kẻ lươn lẹo, láu cá, bảo thủ, chứ không phải là thiếu thức thời như nhiều người nghĩ. Hơn nữa cho đến nay, Nguyễn Phú Trọng là kẻ luôn luôn kiên định với cái thứ Chủ nghĩa Marx-Lenine lạc hậu, phản động thì chắc chắn sẽ không thể là người tốt. Khi cái học thuyết phản động ấy đã hủy hoại đất nước và dân tộc Việt Nam trên mọi lĩnh vực kinh tế, xã hội, giáo dục. Đặc biệt là vấn đề đạo đức và nhân cách con người, mà trong đó có cả Huy Đức là một trong hàng chục triệu nạn nhân.

    Câu hỏi được đặt ra là, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có biết rằng, cái thứ Chủ nghĩa Marx-Lenine đã bị toàn thế giới vứt vào sọt rác vì nó là cái thứ học thuyết lạc hậu, phản động kéo lùi sự phát triển của đất nước hay không?

    Xin thưa là có, theo thông tin mới nhất dự kiến cuối tháng 5-2017 sẽ ban hành nghị quyết “Phát triển kinh tế tư nhân trở thành một động lực quan trọng của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”. Điều đó hoàm toàn trái ngược với với nền kinh tế tập trung, đặc trung cơ bản của Kinh tế XHCN. Đó là một dẫn chứng hết sức cụ thể.

    Khác với ông Nguyễn Phú Trọng mà những người lãnh đạo khác từ trước đến nay, họ sai lầm vì họ lầm tưởng rằng mô hình Chủ nghĩa Cộng sản là có thật và nằm trong tầm tay, nên họ cố gắng theo đuổi. Riêng ông Nguyễn Phú Trọng, thừa biết rằng "Chủ nghĩa Xã hội đến hết thế kỷ này có có hay không?", nhưng vẫn chụp mũ cho những ai muốn thay đổi đường lối là tự diễn biến, tự chuyển hóa - là những kẻ phá niêu cơm của ông Trọng.

    Ông Nguyễn Phú Trọng khốn nạn là ở chỗ đó, bởi lý do nếu thay đổi thể chế chính trị thì những người như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ có ra đứng đường. Điều đó cho thấy, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là một kẻ vô đạo đức, ích kỷ hại nhân dân. Đó mới là mục tiêu chúng ta cần phải đánh đổ, chu dù Trọng lú xuống thì có thằng lú khác nó cũng sẽ lên thay. Nhưng dù sao cũng là hành động để cảnh tỉnh.

    Mời xem Video: Bộ CA đánh nhau to: Nguyễn Phú Trọng xúi tung tài liêụ mật của TC Tình báo để đánh Trần Đại Quang?

    Tôi chưa và sẽ không bao giờ có ý thức coi trọng hoặc coi thường một nghề nghiệp, kể cả nghề nghiệp của những người hộ lý phục vụ trong bệnh viện hay người ở (oshin) cho các gia đình. Cho dù họ phải làm công việc nặng nhọc hay kể cả phải bưng hoặc lau chùi các sản phẩm chất thải của con người đi chăng nữa. Và tôi sẽ khinh những kẻ mượn danh để làm tranh cái nghề bưng bô của họ.

    Trong một xã hội đa nguyên, chuyện thích ai, ghét ai hay nhà báo viết thuê cho phe nhóm nào đánh ai là quyền tự do của mỗi người và họ tự chịu trách nhiệm. Nhưng với tư cách của một nhà phản biện chính sách thì không thể có những nhầm lẫn tai hại như vậy. Tuy nhiên, với một nhà báo đứng đắn thì phải thừa nhận một cách sòng phẳng, không được bao biện dưới mọi hình thức để chối tội.

    Ngày 14 tháng 05 năm 2017

    © Kami

    (Blog RFA)

    NVM viết:
    Gió đang làm việc mà kẻ thù Việt Nam thích nhất đó là đặt chuyện gây chia rẽ nội bộ lãnh đạo Việt Nam.
    Tỉnh lại đi. Viết cho có lương tâm, có trí tuệ, đừng vì điều nọ điều kia viết những thứ méo mó rồi sau này hối hận.....

    Biết khuyên người thì ta cũng nên mở óc, nên đọc bài này, có lý có tình về đảng ta và người của ta.

    http://www.tintuchangngayonline.com/2017/05/kami-noi-voi-nủa ta.ha-bao-huy-uc.html

    Người Buôn Gió đang đi quá xa đấy. Cố tình dựng chuyện không phải là tự do ngôn luận. Người Đức cưu mang anh để không ai có thể ngăn cấm anh viết chứ không phải để anh làm những việc không đúng lương tâm không vì cái thiện.
    Ông Trọng, dù là lý do gì, đang thực sự bắt một số những kẻ sâu mọt phải nhận trách nhiệm, không được phép lộng hành. Và đây là điều đất nước và nhiều người dân mong chờ. Ông làm được một số việc chứng tỏ vẫn còn có người mong muốn làm trong sạch bộ máy nhà nước.
    Vụ Vũ Nhôm, kẻ lợi nhất là Trung Quốc. Nếu tình báo Trung Quốc làm việc này thì đó là lời ngầm cảnh báo Trung Quốc có thể hạ bệ bất cứ người nào. Thủ đoạn này giống y các bài bôi nhọ lãnh đạo Việt Nam trước kia với cùng mục đích gây sức ép lên cá nhân những người này. Không chỉ có vậy, những tin như này sẽ khiến các bên nghi kỵ nhau làm suy giảm đoàn kết nội bộ.
    Gió đang làm việc mà kẻ thù Việt Nam thích nhất đó là đặt chuyện gây chia rẽ nội bộ lãnh đạo Việt Nam.
    Tỉnh lại đi. Viết cho có lương tâm, có trí tuệ, đừng vì điều nọ điều kia viết những thứ méo mó rồi sau này hối hận. Anh đang ở Đức chứ không phải ở trong rừng Việt Nam đâu.