"30-4, đừng làm người ta đau thêm nữa..."

  • Bởi Admin
    30/04/2017
    5 phản hồi

    Đoan Trang


    Ảnh: Ngô Vương Anh

    Đó là lời ông Nguyễn Dy Niên, cựu Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam, nói với tôi vào một ngày tháng tư cách đây 7 năm, khi tôi là phóng viên báo Pháp luật TP.HCM.
    Tôi rất nhớ bài báo này, rất nhớ năm 2010 (kỷ niệm nghìn năm Thăng Long), cũng như rất nhớ tòa soạn. Tôi nhớ quá trình liên hệ để cuộc phỏng vấn được diễn ra đã hết sức khó khăn, tuy nhiên mọi sự đau đầu nhức óc đã chấm dứt khi tôi ngồi xuống đối diện ông Nguyễn Dy Niên và ông bắt đầu chia sẻ. Vào lúc ấy, tôi đã biết chắc bài báo sẽ thành công.

    Cách tòa soạn đối xử với bài phỏng vấn sau đó cũng làm tôi cảm động vì nó quá trọng thị… nhất là đối với một “thành phần phức tạp” như tôi.

    Nói chung, năm 2010 và thời gian làm phóng viên ở Pháp luật TP.HCM là những năm tháng mà tôi không thể nào quên. “Tây Đô thành hoài cổ”, “Căng thẳng thời hậu chiến”, “Kết nối âm thầm”, “30/4, giá mà chúng ta khôn khéo hơn”, “Vĩnh biệt người viết Nhật ký thời bao cấp”… bao nhiêu bài viết của tôi đã ra đời vào cái thời ấy – một thời trẻ trung, trong sáng, tràn ngập nhiệt tình với nghề báo, nhưng cũng đầy bất trắc, lo âu...

    * * *

    ÔNG NGUYỄN DY NIÊN ĐÃ NÓI GÌ?

    - Sau khi giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chúng ta bước vào một thời kỳ hòa bình và xây dựng. Nhưng phải nói rằng khúc khải hoàn ngắn quá, bởi ngay sau đó, chúng ta lại vướng vào chiến tranh ở biên giới Tây Nam, Pol Pot bắt đầu quấy phá, rồi chiến tranh Campuchia. Đó là thời kỳ cực kỳ khó khăn, miền Bắc kiệt quệ, xơ xác sau những năm tháng dốc toàn lực cho chiến trường, miền Nam đổ vỡ vì chiến tranh, các vấn đề kinh tế - xã hội đặt ra rất lớn, công việc thì bề bộn. Đất nước hồi đó khó khăn lắm.

    Tuy nhiên, cũng phải nói rằng, thời gian sau ngày 30-4-1975 là một cơ hội cực kỳ tốt mà chúng ta chậm khai thác. Hầu như tất cả các nước phương Tây khi ấy đều muốn thiết lập quan hệ với Việt Nam. Mỹ cũng muốn bình thường hóa quan hệ với ta. Bởi vì vị thế của Việt Nam lúc đó là vị thế của người chiến thắng, ngời ngời vinh quang, các nước rất nể trọng, quý mến. Nhưng rất tiếc là chúng ta còn dè dặt – cũng một phần do những ràng buộc của lý luận - nên đã bỏ lỡ, không tận dụng được cơ hội ấy.

    Đến lúc ta vướng vào vấn đề Campuchia thì tất cả những thuận lợi đó đều mất đi: Trước hết là những người ủng hộ ta bắt đầu hoang mang, không hiểu tại sao một dân tộc đã tự giải phóng mình nay lại đưa quân sang nước khác. Rồi tới những người trước đây đã lưỡng lự, chưa hoàn toàn ủng hộ Việt Nam, thì đến lúc này họ quay hẳn sang chống lại chúng ta. Họ đâu biết rằng Việt Nam đang làm một nghĩa vụ quốc tế cực kỳ quan trọng mà không dân tộc nào lúc đó làm được, đâu biết rằng vào Campuchia là Việt Nam phải hy sinh ghê gớm lắm, mất đi sự ủng hộ của thế giới, mất bao xương máu, mất cả nguồn lực kinh tế dồn vào để bảo vệ, giúp đỡ Campuchia. Đến bây giờ, khi đã hiểu ra tình hình rồi, người ta mới cảm ơn Việt Nam. Chúng ta luôn mong muốn hòa bình, nhưng vào giai đoạn ấy, chúng ta bắt buộc phải làm những việc khiến vị thế quốc tế của mình gặp khó khăn.

    Lúc ấy, giá chúng ta khôn khéo hơn trong chính sách đối nội, thì đã trấn an được lòng người. Tôi muốn nói rằng, nếu ngày ấy chúng ta đẩy mạnh hòa hợp dân tộc, chúng ta có cái khoan dung của người chiến thắng, thì sẽ làm yên lòng người dân, nói chính xác là sẽ làm một bộ phận không nhỏ người dân miền Nam yên lòng với chế độ mới. Nhưng thay vì khoan dung và khéo léo trong đối nội, chúng ta lại có những chính sách như cải tạo công thương nghiệp. Những chính sách ấy từ khi áp dụng ở miền Bắc đã thấy trục trặc rồi, vậy mà ta lại tiếp tục áp dụng ở miền Nam. Hậu quả là làm nền sản xuất không thể nào đứng vững được, người dân thì hoang mang.

    … Từ năm 1976 ta bắt đầu đàm phán với Mỹ. Nhưng lúc ấy mình đưa ra, như trong nghề ngoại giao chúng tôi hay nói, đưa ra cả một “cục xương” mà họ không nuốt nổi (cười), đó là bồi thường chiến tranh. Chủ trương của chúng ta ngày ấy là dứt khoát đòi bồi thường. Trưởng đoàn Phan Hiền lên đường đàm phán, lãnh đạo căn dặn đại ý “hai triệu sinh mạng đã mất trong chiến tranh, anh nhớ lấy điều đó”. Với chủ trương ấy, trong tình hình ấy, người đàm phán không thể làm khác được, thế là chúng ta bỏ mất cơ hội bình thường hóa quan hệ với Mỹ, trong khi vào thời điểm đó, mình là người ra điều kiện để bình thường hóa. Sau này, tới những năm 90 thì Mỹ lại là bên ra điều kiện. Ta bỏ lỡ mất 20 năm. Nhưng nói vậy thôi, cũng phải hiểu rằng lúc đó, chúng ta chưa chuẩn bị được đâu. Miền Nam vừa giải phóng mà lại có một Đại sứ quán Mỹ mới ở TP.HCM… thì cũng khó chứ…

    30-4 là một khúc khải hoàn vĩ đại của dân tộc, nhưng 35 năm đã trôi qua rồi. Tôi nghĩ giờ đây chúng ta cần một khúc khải hoàn mà mọi người dân Việt Nam, dù ở bất kỳ nơi đâu, cũng đều có thể hát được. Đó chính là hòa bình, độc lập và hòa hợp dân tộc để cùng xây dựng đất nước. Sau 35 năm, tình hình đã khác rồi. Nếu chúng ta làm được điều này thì vị thế của Việt Nam, những con mắt nhìn vào Việt Nam, sẽ thay đổi.

    Những dịp 30-4 như thế này là dịp để làm gia tăng tinh thần đại đoàn kết. Phải làm sao để huy động tất cả các lực lượng, cho dù còn ý nọ ý kia. 30-4, đừng làm người ta đau thêm nữa. Người chiến thắng dẫu sung sướng, nhưng cũng phải nhìn thấy nỗi đau của những bà mẹ mất con. Cho nên, mình phải thấy phía bên kia nhiều đau đớn lắm.

    Phải làm sao để thế hệ trẻ bên kia hướng về đất nước mà bảo rằng đây là Tổ quốc CHUNG của những người Việt Nam, bất luận ở đâu (ông Nguyễn Dy Niên nhấn mạnh). Tổ quốc không của riêng ai. Lúc này là lúc phải đoàn kết lại tất cả để cùng nhau hát lên lời ca Vua Hùng dựng nước, chúng ta cùng xây dựng để đất nước phát triển. Không mộng tưởng trở thành cường quốc gì cả, nhưng chúng ta phải thể hiện ý chí của một dân tộc: vươn lên. Tôi nghĩ lúc này là lúc phải làm, đừng nói một chiều nữa. Tất nhiên phải trân trọng những người đã hy sinh, đã đổ xương máu, nhưng 35 năm qua rồi, phải nghĩ xa hơn, nghĩ tới tương lai.
    Hòa hợp là lúc này đây, bây giờ là lúc cần hòa hợp. Mình phải nghĩ tới tương lai dân tộc. Đừng để chia rẽ nữa, chia rẽ đã gây bao đau thương cho dân tộc rồi. Người chiến thắng phải bao dung, độ lượng, kéo tất cả mọi người lại…

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Cái đề tài "30-4 là một khúc khải hoàn vĩ đại của dân tộc" đã là cái điệp khúc lặp đi lặp lại quá nhiều làn, lại có nhiều người cùng tham gia nên đã trở nên nhàm chán.
    Đọc bài này của nhà báo Đoan Trang thì có lẽ là bài chán nhất vì vai trò của nb Đoan Trang chỉ là nhắc lại "thời oạnh liệt" đã qua của mình thôi, còn nghe cái nhà ông quan CS ca ngợi quá khứ hào hùng thì nhớ ngay ra còn cái đuôi "thắng trong chiến tranh thua trong hòa bình", "quá khứ thì hào hùng, tương lai thì tụt hậu". Hiện tình thời gian qua thì chẳng những tụt hậu nổi rõ rết mà còn có dấu hiệu xế chiều tan rã.
    Muốn viết bài về đề tài này thì phải tìm ra cái gì mới và sáng tạo. Đoan Trang là nb chuyên nghiệp mà viết bài này nhạt nhẽo quá, toàn những cái cũ rích, giá như đem bài trước đay 7 năm ra so sánh thì cũng chẳng có gì khác. Nếu không khác về tư liệu thì cũng phải khác về cách suy nghĩ và diễn đạt thì mới thu hút người đọc.
    NB Đoan Trang chưa thực sực có tư duy của người làm báo, không biết mở rộng tầm nhìn và so sánh, nên cách viết chẳng khác mấy cách viết của những người nghiệp dư, thậm chí còn thua cả một vài cái còm.
    Nhà báo Đoan Trang không đi vào chiều sâu đặt vấn đề "tại sao người Mỹ không gây chiến tranh ở nước khác mà lại gây ra chiến tranh ở nước ta?"
    Mặt khác cũng đặt vấn đề quan hệ Việt- Mỹ bị bỏ lỡ trong bối cảnh thời kỳ đó. Hồi đó nước ta là nước "độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo". Liên xô đối với nước ta kẻ cả và áp đặt như thế nào thì nhà nước ta kẻ cả áp đặt với dân mình như thế vậy. Nói cụ thể để dễ hình dung: Liên xô đặt quan hệ với Mỹ thì được, ta đặt quan hệ với Mỹ thì Liên xô cấm. Các nhà lãnh đạo của ta khi tiếp các lãnh đạo nước XHCN thì trên khán đài hai bên ôm hôn thắm thiết, nhưng người dân ta mà nói chuyện với ngườì dân nước XHCN ngoài đường mà công an bắt gặp thì hỏi giấy chứng minh và ghi vào lý lịch "có quan hệ với người nước ngoài" đồng thời có tên trong sổ đen.
    Nếu mở rộng tầm nhìn và biết nhìn thì NB Đoan Trang sẽ có cái nhìn khác về cuộc chiến tranh Bắc- Nam khoác cái nhãn "Chiến tranh chống Mỹ". Thực ra cuộc chiến trên đất nước ta là cuộc tiểu chiến tranh thế giới, một bên là thế giới dân chủ đứng đầu là Mỹ, một bên là thế giới độc tài XHCN do Liên xô lãnh đạo. Khác các nước Đông Âu là ta còn phụ thuộc Trung quốc nữa.
    Cuộc nội chiến của dân tộc ta ở thế kỹ XX là cuộc chiến tranh tàn khốc nhất do có yếu tố nước ngoài.
    Cái cơ hội lúc kết thúc chiến tranh đã bị bỏ qua, nhưng cái khởi đầu của cuộc chiến tranh thì quá ngu xuẩn vì dìm dân tộc mình trong bể máu. Ta không đem quân vào "giải phóng Sài Gòn" thì Mỹ có can thiệp vào nước ta hay không? CS quản lý nửa nước còn chẳng nổi huống chi quản lý cả đất nước. Xem tình hình cả nước loạn đủ thứ thì ró. Cũng cần nhắc lại lời nhận xét của cụ Phan Bội châu về Hồ Chí Minh: "Trong những người xuất dương họat động cách mạng thì Nguyễn Ái Quốc là người sắc sảo nhất, nhưng NAQ lên cầm quyền thì nước loạn". Như vậy mọi điềm loạn ngày nay là do bắt nguồn sâu xa là Hồ Chí Minh.
    Bây giờ đang tranh chấp ở biển Đông, có nhiều nước tham gia thì Đảng CS kêu gọi các bên giải quyết bàng biện pháp hòa bình, thế nhưng trước đây có tranh chấp trong nội bộ dân tộc hai miền sao Đảng CS không dùng biện pháp hòa bình mà tiến hành chiến tranh ngay sau khi hòa bình lập lại năm 1954, làm chết hàng mấy triệu người??
    CẦN LÀM CHO ĐẢNG CS SÁNG MẮT VỀ VIỆC NÀY

    "Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà thú nhận rằng, cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá."... Gorbachev - Tổng bí thư đảng CS Liên Xô.

    TTran Dao viết:

    1) cách mạng về quan hệ sản xuất
    2)cách mạng về văn hoá và tư tuởng
    3) cách mạng về khoa học và kỹ thuật

    Cách mạng là thay đổi. Tốt hơn, xấu hơn còn tuỳ dô cái chỗ đội nón.
    Cái chỗ đội nón của quan nhà sản là bốn cộng hai bằng bảy. Rứa nên bi chừ xứ lừa phú quý giật lùi.
    1. thay đổi quan hệ sản xuất sau 4.75 là phá tung các nhà máy, tháo gỡ phụ tùng biến thành "chiến lợi phẩm" cá nhân, tống chủ nhân nhà máy đi kinh tế mới mí chiêu bài " có sức người sỏi đá cũng thành cơm". 3 lần đổi tiền để "đập tan" hầu bao thần dân. Bi chừ nhập thực phẩm nhiễm độc của giặc tàu đầu độc thần dân xứ lừa, cướp đất xây sân gôn, xây biệt thự, lâu đài cho quan nhớn....
    2. thay đổi văn hoá tư tưởng là sau 4. 75 mí chiến dịch đốt sách vở văn hoá phẩm miền Nam, bi chừ vưỡn còn kiểm (và) diệt, dưng thất bại ê chề. Cấm thì cấm thần dân xứ lừa vưỡn cứ nghe nhạc, xem sách miền Nam.
    3. thay đổi khoa học kỹ thuật, xứ lừa có cả mấy chục ngàn ráo sư, phó ráo sư, tiến sĩ (giấy) dưng đêk làm nổi cái đinh ốc.
    Cách mạng của nhà sản xứ lừa là thía đấy.
    cbn.

    Nhà ngoại giao việt cộng Nguyễn Dy Niên viết:
    … Từ năm 1976 ta bắt đầu đàm phán với Mỹ. Nhưng lúc ấy mình đưa ra, như trong nghề ngoại giao chúng tôi hay nói, đưa ra cả một “cục xương” mà họ không nuốt nổi (cười), đó là bồi thường chiến tranh. Chủ trương của chúng ta ngày ấy là dứt khoát đòi bồi thường.

    Vẫn cái dọng bìm bịp "đỉnh cao trí tuệ loài người" của bọn trí thức việt cộng bắc kỳ!
    Chúng cầu xin Mỹ cho đụoc thiết lập ngoại giao với Mỹ, nhưng vẫn bịp bợm với nhân dân làm như thể Mỹ cầu cạnh xin thiết lập ngoại giao với chúng.

    Trong khi Mỹ nó nói rõ ràng, đừng có mơ chuyện "bồi thường" nữa (*), thì "nhà ngoại giao" cộng sản bắc kỳ & trí thức việt cộng Nguyễn Dy Niên này, đến 2010, vẫn làm chứng gian với luận điệu bịp bợm: "đưa ra cả một “cục xương” mà họ không nuốt nổi (cười), đó là bồi thường chiến tranh"

    (*) "3 tỷ đô bồi thường" nếu có, là kèm theo hiệp định Paris 1973 về việc chấm dứt chiến tranh, tái lập hoà bình.
    Tháng 4 năm 1975 nhà nước tổ quốc xã hội chủ nghĩa dân chủ cộng hòa bìm bịp tay sai giặc Tàu xua lính Hồ chí Minh vượt vĩ tuyến 17 xâm lăng chiếm đóng VNCH, phục vụ giặc Tàu cắm lá cờ búa liềm tội ác lên VNCH.
    Đó là "VNDCCH" trắng trợn vi phạm hiệp định Paris 1973.
    Đã vi phạm như vậy thì làm gì mà có "bồi thường" nữa, một peny cũng không.
    Nhưng việt cộng vẫn lèng èng "đòi" bồi thường, thế thì Mỹ nó bèn làm ngơ luôn, thay thế "bang giao" bằng "20 năm cấm vận".
    Trí thức việt cộng, đảng viên cộng sản chân chính, ngoại giao việt cộng, cùng với đảng việt cộng, đã / đang gây nên biết bao tai hại cho đất nứớc, nhưng vẫn không ngừng bip bợm nhân dân, khoe khôn khoe giỏi với nhân dân!

    Đất nước mình có bao giờ mà có những thứ "trí thức" như thế không?

    Đùng nghe cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm. Người cộng sản Nguyễn Dy Niên cũng nói rập khuôn theo tuyên giáo và làm như mèo mửa. Cái chế độ đãi ngộ cho cựu ủy viên BCT cực kỳ vĩ đại làm cho người cộng sản với bản chất ăn cướp sắp xuống lỗ cũng không thoát ra nổi

    Tác giả viết:"30-4 là một khúc khải hoàn vĩ đại của dân tộc"
    Đây chỉ là cách nhìn của miền bắc, miền khởi động chiến tranh thuộc phe Cộng Sản độc đảng tiến công với ba giòng thác cách mạng:
    1) cách mạng về quan hệ sản xuất 
    2)cách mạng về văn hoá và tư tuởng 
    3) cách mạng về khoa học và kỹ thuật 
    Cả 3 đều thúc đẩy chủ nghĩa xã hội tiến lên và tấn công tiêu diệt chủ nghĩa tư bản giành thắng lợi tại VN.
    Với cách nhìn miền của miền nam, đây là ngày quốc hận, đã thất bại trong việc tự bảo vệ nền tự do dân chủ đa nguyên còn non trẻ thuộc phe tư bản với những tiến bộ bước đầu về kinh tế dân sinh của mình.
    Với cách nhìn qua lý luận và thực tiễn tổng quát của nhân loại ngày nay, đây là ngày cái ác thắng cái thiện, cái ảo tưởng ngu dốt thắng cái khai phóng văn minh..