Tháng Tư, vài lời gửi những cựu nữ tù nhân

  • Bởi Biên tập viên
    27/04/2017
    1 phản hồi

    Lưu Trọng Văn

    Tháng Tư, vài lời gửi những cựu nữ tù nhân...

    Những ngày tháng Tư này, gã biết có không ít bạn facebook của gã vui và buồn cứ lộn tùng phèo trong mỗi suy tư, trong từng hồi ức.

    Bạn ngoài đời của gã cũng là bạn trên facebook của gã có bốn nữ cựu tù nhân thời đất nước chia đôi. Lúc này gã muốn có nhời sẻ chia, có chút gọi là tấm lòng gửi đến những người bạn gái thân thiết mà gã vô cùng kính trọng ấy.

    Trần Duy Phương, tên rất đàn ông, bị tù ở Đà Nẵng, bị tra tấn đến liệt, bây giờ vẫn ngồi xe lăn, bây giờ những hôm trái gió trở trời vẫn phải chịu những cơn đau thắt. Không chồng, không con, cô quạnh.

    Thu Hồng, bị bắt khi mới 14, 15 tuổi, tra tấn không khai ai là chỉ huy của mình, không khai cơ sở cách mạng. Năm 1973, được trao trả ở Lộc Ninh, tướng Trần Văn Trà mặc trang phục tướng rất đẹp nhận trao trả, giới thiệu mình là Trần Văn Trà, Hồng tưởng là tướng phía bên kia, thét lên "chà cha chà ông tụi bay".

    Lê Thu, bị bắt ở Bình Định, bị đẩy đi hết nhà tù này đến nhà tù khác khi chưa đến tuổi 18 cũng vì một lòng trung kiên với lý tưởng mình đeo đuổi mà chấp nhận bao đòn roi. Thu được biệt danh là "nàng tiên lì đòn" vì Thu là hoa khôi của trại tù nữ.

    Thiều Thị Tân, 16 tuổi khi đang là nữ sinh Sài Gòn bị bắt giam đưa hết nhà tù này đến nhà tù khác, bị đày ra Côn Đảo. Tân là một trong số không nhiều nữ tù cương quyết không chịu chào cờ phe đối nghịch vì vậy mà bị nhiều đòn roi nhất.

    Cả bốn người bạn gái ấy của gã đều có chung:

    - Rất lý tưởng vào con đường mình chọn, chấp nhận hy sinh cả tuổi trẻ của mình.
    - Đều chưa yêu khi bị vào lao tù.
    - Đều rất nết na, xinh đẹp.

    Và bây giờ, tất cả đều có chung:

    - Nhiệt huyết chống lại những kẻ phản bội lý tưởng của mình đặt lợi ích bẩn thỉu cá nhân lên trên lợi ích đồng bào, dân tộc.
    - Đều thiết tha hòa giải dân tộc.
    - Đều tham gia quyết liệt chống bọn Đại Hán bành trướng.
    - Đều quyết liệt chống lại những thể chế phản dân chủ, phản nhân quyền, những hành động ức hiếp nhân dân.

    Và, trước câu hỏi, nếu phải bắt đầu lại, vẫn chọn con đường tù đày, hy sinh không?

    Cả bốn đều im lặng và cả bốn nước mắt đều tứa ra.
    Thương quá những giọt nước mắt của những nữ anh hùng của một thời..

    ******

    Người anh hùng. Người lính, gã chưa biết tên

    Nhưng biết chàng từ bà con dân dã mà ra, biết chàng một thằng tử tế, có trái tim đập cùng buồn khổ của nhân dân.
    Ôi, cái thời của gã, dân là nước mà nước lại là nước mắt, nước mắt làm sao mà chở thuyền, làm sao mà lật thuyền?

    Nhưng dù sao cũng bớt tủi cho dân- nước mắt khi có chàng lính trẻ quân phục xanh hòa nước mắt vào nước mắt - dân.
    Một cái chắp tay, một cái cúi đầu trước một bông hoa vừa nở là việc của thi sĩ.

    Chàng không là thi sĩ, chàng là người lính.
    Một cái chắp tay,
    Một cái cúi đầu
    trước dân
    là việc của một anh hùng,

    Số phận bất hạnh của dân tộc trong thời khắc không bình thường làm nên những bi hài như thế:
    Cái lẽ thường của bất cứ kẻ nào dù là binh nhất hay thống tướng phải biết cúi đầu trước dân - lại trở thành hành động của kẻ anh hùng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Tác giả viết:"...Rất lý tưởng vào con đường mình chọn, chấp nhận hy sinh cả tuổi trẻ của mình." và "...Cả bốn đều im lặng và cả bốn nước mắt đều ứa ra."
    Họ hy sinh tuổi trẻ bắt đầu từ tuổi trẻ...con. Và họ khóc khi đã trải qua kinh nghiệm trường đời vào lúc không còn trẻ con. Ai chịu trách nhiệm cho những mất mát này? Không ai trách trẻ con khi người lớn dụ dỗ họ qua những mỹ từ cách mạng, yêu nước, giải phóng... để lừa gạt và lợi dụng họ cho những mưu đồ đen tối sau này.Cũng còn may mắn cho họ là không bị mất mạng. Tội lỗi ấy phải bắt nguồn từ Hồ chí Minh và cái đảng CS của ông ta.
    Tác giả viết:  "Chàng không là thi sĩ, chàng là người lính.
    Một cái chắp tay,
    Một cái cúi đầu
    trước dân
    là việc của một anh hùng,
    Số phận bất hạnh của dân tộc trong thời khắc không bình thường làm nên những bi hài như thế: Cái lẽ thường của bất cứ kẻ nào dù là binh nhất hay thống tướng phải biết cúi đầu trước dân - lại trở thành hành động của kẻ anh hùng."
    Cái lẽ thường của biết cúi đầu trước dân xin lỗi của chủ tịch Hồ chí Minh trong cải cách ruộng đất- lại trở thành hành động của kẻ đại gian hùng. Cũng lại may mắn cho ông Hồ, vì nếu xảy ra ở thời đại hiện nay, họ Hồ ít nhất sẽ bị nhân dân ném dép vào mặt giống như quan toà, trong vụ xin lỗi tử tù Hàn đức Long, bị ném dép vào mặt như mới xảy ra.