Báo chí cách mạng: nền báo chí bệnh hoạn

  • Bởi Admin
    05/04/2017
    2 phản hồi

    Bà Đầm Trẻ

    Trong khi ở các nước phát triển trên thế giới, báo chí được xây dựng trên nguyên tắc trung thực và khách quan. Để có được điều đó trước tiên là phải có tự do báo chí. Nó thể hiện qua việc tự do thông tin, tiếp nhận thông tin qua tất cả các nguồn khác nhau, bày tỏ quan điểm chính kiến mà không sợ bị giam cầm hay trù dập. Điều này làm cho những khía cạnh của xã hội được phơi bày, gây sức ép lên nhà cầm quyền để đưa ra biện pháp thay đổi. Từ đó làm cho xã hội tốt đẹp hơn.

    Còn về báo chí cách mạng thì hoàn toàn trái ngược. Nó hoạt động dựa trên nguyên tắc dối trá và xuyên tạc, nhằm mục đích làm cho xã hội u mê, ngu dốt, dân trí thấp để duy trì quyền lực của một người hay một nhóm người. Để làm được điều đó thì một người hay nhóm người phải kiểm soát triệt để báo chí, định hướng toàn bộ dự luận. Nói cách khác là biến báo chí trở thành công cụ cho nhà cầm quyền. Ở các quốc gia cộng sản như Việt Nam, nó được đặt tên là Báo chí cách mạng.

    Hai nền báo chí trái ngược cũng tạo ra hai kết quả trái ngược. So sánh mức độ tự do báo chí trên thế giới, chúng ta có thể thấy rõ được điều này. Trong khi đứng đầu bảng xếp hạng tự do báo chí là những quốc gia phát triển như Phần Lan, Hà Lan, Na Uy, Luxembourg, Andorra, Liechtenstein, Đan Mạch, Iceland, New Zealand… thì những nước nằm ở cuối bảng lại là những nước kém phát triển, xã hội bất ổn như: Lào, Sudan, Iran, Việt Nam, Trung Quốc, Somalia, Syria, Turkmenistan, Bắc Triều Tiên, Eritrea. (Trung Quốc là quốc gia phát triển không bền vững). Điều này nói lên tầm quan trọng của việc tự do báo chí trong việc phát triển xã hội và đất nước. Ở Việt Nam, truyền thông được chia thành 2 luồng rõ rệt, đó là lề trái và lề phải. Trong khi lề trái dưa trên các nguyên tắc cơ bản của một nền báo chí tự do, có đầy đủ các yếu tố trung thực, khách quan, đa chiều… nhưng lại bị quyền lực nhà nước kiểm duyệt chặt chẽ, khó có thể tiếp cận tới đa số người dân, thì truyền thông lề phải lại được ưu ái hơn, bị nhà nước kiểm soát thì tất nhiên sẽ được nhà nước bảo hộ, hoạt động công khai và phát triển. Mặc dù nó là một nền báo chí rất thiếu khách quan, đầy dối trá, thậm chí là rất lố bịch và bệnh hoạn.

    Báo chí cách mạng lố bịch đến mức có thể đổi trắng thay đen, biến không thành có và ngược lại. Để bảo vệ cho chế độ họ có thể bán rẻ lương tâm, đạo đức nghề nghiệp để tung tin thất thiệt, làm cho người dân hiểu sai vấn đề. Mặc dù chế độ hiện tại là một chế độ thối nát và mục ruỗng nhưng với những lời xảo ngôn của mình, họ có thể biến nhà cầm quyền trở thành một vị thánh sống với vô số lời lẽ hoa mỹ. Để dập tắt tiếng nói đối lập thì họ sẵn sàng vu khống trắng trợn. Nhìn chung nền báo chí cách mạng cũng chỉ là công cụ của nhà cầm quyền. Chỉ biết nói theo định hướng chứ chẳng có một chút suy nghĩ độc lập nào.

    Minh chứng mới đây nhất cho sự dối trá và bệnh hoạn của báo chí nhà nước là vụ vu khống người dân là bị kẻ xấu lợi dụng kích động, ở Lộc Hà – Hà Tĩnh, đến ủy ban nhân dân huyện để làm rõ việc công an đánh dân và đòi quyền lợi về vụ Formosa. Họ cũng làm điều tương tự với người dân ở Đông Yên – Hà Tĩnh biểu tình chặn đường quốc lộ diễn ra cùng ngày. Trong khi không đưa ra bằng chứng nào chỉ ra kẻ xấu nào đã lợi dụng, kích động.

    Đây không phải lần đầu họ thể hiện sự lố bịch của mình qua các tin giả nhằm lừa bịp dư luận. Một nền truyền thông dốt nát đến mức có thể lừa bịp người dân Việt Nam, trong thời gian Formosa chưa chịu nhận trách nhiệm về thảm họa nó gây ra. Nào là tảo đỏ, nào là âm thanh ồn ào, nào là biến đổi khí hậu. Ngoài ra còn đưa Việt Nam vào hàng nhất nhì các quốc gia hạnh phúc nhất thế giới trong khi thực tế chỉ xếp thứ 94/155. Nền giáo dục ngu dân của Việt Nam được xếp thứ 19, đứng trên cả Canada và Mỹ trong khi bằng cấp của Việt Nam vô giá trị khi đi ra nước ngoài, không có một trường nào được nằm trong top các trường đại học của Đông nam á, chứ đừng nói đến châu á. Hay tin Việt Nam lọt top 10 quốc gia đáng sống trong khi Liên Hiệp Quốc xếp Việt Nam đứng thứ nhì từ dưới lên trong bảng xếp hạng này. Và còn rất nhiều thứ lố bịch và bệnh hoạn của truyền thông nhà nước tạo ra. Thử hỏi đó có còn là một nền báo chí hay chỉ là một cái loa tuyên truyền?

    Báo chí mà không đứng về phía nhân dân mà đi bảo vệ chế độ, mặc dù chế độ thối nát đến tột cùng thì việc xã hội hỗn loạn, đất nước thụt lùi về mọi mặt là điều vô cùng dễ hiểu. Chẳng lẽ chỉ vì bản thân mà bán rẻ lương tâm, lẫn đạo đức nghề nghiệp để tiếp tay cho những kẻ tàn ác. Không có lời lẽ nào có thể biện hộ cho cái tội tiếp tay cho cái ác của báo chí lề đảng. Đó là tội đồng lỏa và đáng bị người dân Việt Nam muôn đời khinh bỉ!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Người ta thường nghĩ nhà báo là người thường có bài đăng trên các báo, tức là người "sản xuất" ra cấc tác phẩm báo chí, vì vậy khi dạy nghề làm báo người ta chỉ chú trọng đến việc rèn cho người học cách viết báo.
    Tôi nghĩ khác, tôi cho rằng trước khi trở thành nhà báo thì phải là người biết nhìn người trước đã, nhìn một người là nhìn người, nhìn cả tập thể người, tức là nhìn cả cộng đồng người hay nhìn xã hội. Muốn trở thành nhà báo thì trước hết phải biết nhìn xã hội, bài báo chí lả là thể hịện cách nhìn đời mà thôi. Như vậy muốn trở thành nhà báo thì phải rèn luyện cách nhìn đời trước đã. Khốn nỗi cái xã hội độc tài rập khuôn mọi người như một người, một người như mọi người (tức là xã hội độc tài, bao cấp về kinh tế dẫn đến bao cấp về tư tưởng, tinh thần, xóa bỏ hoàn toàn tự do cá nhân), tức là xóa bỏ tự do tư duy của con người thì không thể có sáng tạo. Báo chí CS nghèo nàn rập khuôn máy móc bệnh hoạn là như vậy đó.
    Muốn báo chí lành mạnh sáng tạo thì phải có tự do trước đã.

    Trước đây trên Dân luận đã có câu hỏi : "Thế nào là một nền báo chí tiến bộ?" Thế nhưng chẳng thấy ai trả lời được. Nay lại thấy bài này phê phán báo chí lề Đảng, nếu nói không quá lời thì nhà nước mình không có nhà báo mà chỉ có đội ngũ bồi bút, nói theo lệnh của ban tuyên giáo TƯ.
    Muốn có một nền báo chí tiến bộ thì nhất thiết phải có những nhà báo tiến bộ, không thể trông chờ những nhà báo tiến bộ còn ăn lương của CS.
    Thế thì tội ngũ những nhà báo tự do thế nào? Nếu nói một cách nghiêm túc thì trình độ của những cây bút tự do cũng chaqrng khả quan gì hơn người bình thường. Một nền báo chí tiến bộ là một nền báo chí phải góp phán nâng cao dân trí cho toàn dân. Thế nhưng hãy xem những bài viết của những cây bút tự do xem họ có góp phần vào việc nang cao trình độ dân trí cho dân được những gì? Họ chỉ viết những gì họ biết, còn họ không hề giải đáp được điều nào người dân thắc mắc. Mà chẳng cứ gì nhà báo, ngay cả những GS TS cũng chẳng bao giờ trả lời được những câu hỏi của quần chúng bình dân là những người có trình độ kém nhất.
    Nói một cách nghiêm túc thì trên báo lề dân có hiện tượng "thử kêu đốt xịt" . Hình như cả dân tộc mình đều có trình độ dân trí thấp thì phải, kể cả Việt kiều hải ngoại. Hãy đọc các còm thì thấy rất rõ, họ chỉ thắc mắc, tranh luận những điều vụn vặt. Còn những điều lớn thì toàn thấy họ né tránh, thậm chí họ còn lên án cả những người hay nêu thắc mắc.
    Viết thế này thì chưa chắc còm đã được đăng vì động đến quá nhiều người.
    Gàn đây Dân luạn có nêu ra triết lý giáo dục nhằm mục đích nang cao trình độ dân trí cho người dân nhưng chẳng thấy nhà báo nào tham gia.
    Nhìn chung trình độ dân trí của ta rất kém kể cả người bình thường lẫn những người tự xưng mình là nhà báo (tự do hay không tự do)